Xuyên Thành Kẻ Đa Tình, Tôi Hot Nhờ Tấu Hài - Chương 9: bán rượu

Cập nhật lúc: 2026-03-18 03:31:40
Lượt xem: 7

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Gần khu Hạnh Phúc quảng trường Hạnh Phúc, quảng trường vài sạp hàng nhỏ, bán kẹo hồ lô, bán đồ chơi, cũng thuê sạp để bán hàng hóa.

Quầy bia ở vị trí bắt mắt, bên cạnh dựng một tấm biển quảng cáo "Bia Hồng Đảo" to đùng.

Khi Kiều Hi đến sớm năm phút, quản lý đang dặn dò một đàn ông vóc dáng cao lớn.

Người đàn ông lưng về phía , mặc áo phông và quần jean đơn giản. Không ảo giác , nhưng Kiều Hi cảm thấy từ chân tơ kẽ tóc cho đến gót chân của đều toát lên ba chữ "thiếu kiên nhẫn".

Quản lý thấy liền vẫy tay: “Cậu là sinh viên làm thêm còn đúng ?”

Kiều Hi vội vàng bước tới: “Vâng, chào quản lý.”

Quản lý cầm lấy hai chiếc tạp dề: “Lát nữa hai mặc cái . 9 giờ rưỡi tối tan làm, lúc đó sẽ , nếu ai ở đây thì coi như mất tiền công hôm nay đấy.”

Người đàn ông ho he một tiếng, Kiều Hi bèn nhận lời: “Vâng, cứ giao cho chúng .”

Quản lý thấy mặt mũi thanh tú, giọng điệu thành khẩn nên thái độ cũng mềm mỏng hơn vài phần: “Được, làm việc cho . Tiểu Hứa, lên, với khách hàng là tươi .”

"Tiểu Hứa" im lặng một thoáng đáp: “Được.”

Giọng trầm thấp, êm tai, tuy ngữ điệu cứng nhắc nhưng vẫn khiến Kiều Hi nhịn sang .

Ánh đèn quảng trường khá tối, quản lý tự mang đèn theo, ánh sáng trắng bệch phác họa ngũ quan tuấn tú, sắc nét của đàn ông. Nếu đang mặc chiếc áo phông in hình đầu chó, thì khí chất trông giống lãnh đạo vi hành hơn.

Kiều Hi thầm khen một tiếng trong lòng.

Đây lẽ là đàn ông trai nhất mà từng gặp, hổ danh là nhân vật trong sách.

Sắc mặt Phó Hi Hòa đen như đáy nồi.

Hiếm khi buổi chiều quá nhiều việc, xử lý xong xuôi tranh thủ về nhà sớm, định bụng lát nữa đưa bà Thẩm Hân nhảy quảng trường.

Kết quả về đến nhà Thẩm Hân bắt bộ quần áo bà mua ở sạp vỉa hè, bắt đổi sang một chiếc xe Santana cũ mèm.

Lúc Phó Hi Hòa nghĩ nhiều, Thẩm Hân nhảy quảng trường còn tự chấm tàn nhang đầy mặt cơ mà, nhưng nhanh nhận nghĩ quá đơn giản.

Thẩm Hân tìm cho một công việc.

Bắt bán bia.

Nguyên văn lời Thẩm Hân là: “Con trai, ở đây làm việc cho nhé, nhảy xong sẽ tới tìm con.”

Phó Hi Hòa: “???”

Thẩm Hân: “Nếu dám bỏ chạy, ngày mai sắp xếp cho con xem mắt ngay lập tức.”

Phó Hi Hòa thỏa hiệp trong một giây: “Rốt cuộc làm gì?”

Thẩm Hân vỗ vỗ cánh tay : “Cũng gì, chỉ là lát nữa nhớ giả vờ quen .”

Phó Hi Hòa: “...”

Thẩm Hân nhỏ giọng : “Mẹ dùng tên Hứa Vĩ để đăng ký đấy.”

Phó Hi Hòa: “... Con cần cảm ơn ?”

Quản lý còn trông coi quầy hàng khác nên ngay.

Kiều Hi ung dung cầm tạp dề đeo lên, thấy sắc nảy lòng tham, chủ động bắt chuyện: “Anh là sinh viên ?”

“Không .”

Kiều Hi: “Tôi họ Kiều.”

“Ừ.”

Kiều Hi: “Tôi cảm thấy duyên...”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ke-da-tinh-toi-hot-nho-tau-hai/chuong-9-ban-ruou.html.]

Phó Hi Hòa rũ mắt , khẩy trong lòng.

Kiểu bắt chuyện quê mùa thế mà vẫn dùng cơ đấy.

"Cho nên..." Kiều Hi móc trong túi một tờ rơi: “Tìm hiểu chút , tác phẩm tâm huyết mới của thầy Joy 'Vũ điệu thiên sứ Mary', chỉ chín tệ chín thôi, nhà lớn tuổi nào thích nhảy quảng trường ?”

“......”

Phó Hi Hòa đến ba chữ "nhảy quảng trường", huyệt Thái Dương liền giật thình thịch: “Không .”

Kiều Hi sự lạnh lùng trong giọng của , điều thêm nữa.

Hai họ cạnh tạo nên một khung cảnh vô cùng mãn nhãn. Rất nhanh mấy cô gái nhỏ gần đó, len lén sang.

Ha Há

Kiều Hi nở nụ tươi rói, sức mời chào: “Cocktail trái cây hương vị mới toanh đây, hiện đang mua một tặng một, các em gái thử chút ?”

Một cô gái tóc ngắn mạnh dạn bước tới, Phó Hi Hòa Kiều Hi, thẹn thùng : “Vậy mua bia thì thể xin WeChat của các ?”

Kiều Hi mỉm từ chối khéo: “Ngắm những điều thì nên giữ một cách nhất định em ạ.”

Biểu cảm của Phó Hi Hòa lập tức trở nên khó tả.

Cô gái cảm thấy sai sai ở đó, nhưng thấy với thì cứ mơ mơ màng màng mà trả tiền.

Kiều Hi lấy túi nilon đựng bia, tiện tay bỏ thêm một tờ poster quảng cáo trong.

Cô gái: “Cái là?”

Kiều Hi: “Suỵt, cuộc sống mưu sinh dễ dàng, cảm ơn ủng hộ nhé.”

Cô gái tưởng đây là một công việc làm thêm khác của , cảm thán vất vả xách bia .

Sau đó Kiều Hi bán mấy lốc bia, nhưng Phó Hi Hòa thì bán lon nào.

Kiều Hi thắc mắc: “Anh thực sự ông chủ ở xuống vi hành đấy chứ?”

Phó Hi Hòa: “Không .”

Kiều Hi: “ cái điệu bộ của trông giống mấy trai nhà lành ép bán lắm.”

Phó Hi Hòa lạnh lùng đáp: “Cậu cần bắt chuyện với , liên quan đến .”

Kiều Hi : “Thực hiểu ý câu '9 giờ rưỡi' của quản lý là gì ? Nghĩa là nếu đến 9 giờ rưỡi mà bán hết thì chúng sẽ mất tiền hoa hồng đấy.”

Phó Hi Hòa chẳng để mắt đến mấy đồng bạc lẻ , nhưng nhận tiền lương lẽ quan trọng với Kiều Hi.

Cách ăn mặc của Kiều Hi trông giống tiền, còn làm tận hai công việc.

Biểu cảm căng cứng của Phó Hi Hòa dịu một chút, nhưng giọng điệu vẫn gợi đòn: “Đó là do đen thôi.”

Kiều Hi chớp mắt. Thấy buông câu đó xong thì cầm lấy chiếc ly giấy dùng một , cứng nhắc mời khác uống thử, nhịn cong khóe môi.

Được , cũng coi như dễ chuyện, khó dạy bảo lắm.

yên tâm quá sớm.

Đứng quầy hàng là một cô gái mặc váy da ngắn, cô nàng Phó Hi Hòa chớp mắt: “Anh cảm thấy con gái như em thì hợp với khẩu vị nào? Đào mật? Hay là...”

Phó Hi Hòa lạnh nhạt đáp: “Cô hợp với nước đun sôi để nguội hơn, bụng cô mỡ đấy, uống bia sẽ béo thêm thôi.”

Cô gái mặc váy da: “......”

Kiều Hi: “......”

Cô gái tức điên : “Anh!”

Cô nàng nghiến răng nghiến lợi che bụng, ném toẹt cái ly giấy xuống hậm hực bỏ .

Loading...