Xuyên Thành Kẻ Đa Tình, Tôi Hot Nhờ Tấu Hài - Chương 89: phú nhị đại

Cập nhật lúc: 2026-03-23 13:35:02
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cậu buông tay , ngượng ngùng sờ sờ mũi, vành tai càng nóng thêm. Áo sơ mi của Phó Hi Hòa vương vấn mùi đàn hương, đầu ngón tay Kiều Hi cũng nhiễm lấy mùi hương của .

Kiều Hi nhịn nghĩ, nào mùi hương cũng khác , đúng là chú trọng hình tượng.

Phó Hi Hòa mất tự nhiên cuộn nhẹ ngón tay , giọng điệu vẫn bình thường: “Chân đập tím .”

Kiều Hi sửng sốt, về phía hai cái giỏ đang xách tay, mặt đầy vạch đen : “Xin , xin .”

Lúc , hai cái giỏ cứ thế nhảy múa bình bịch đùi . , Kiều Hi cũng chút cảm giác nào. Rõ ràng gần như thế, nhưng cái giỏ hề đụng trúng nào.

Kiều Hi liếc thấy lòng bàn tay một vệt đỏ, chẳng dùng bao nhiêu sức để giữ vững cái giỏ nữa.

Cậu đón lấy giỏ trái cây: “Đi thôi.”

Phó Hi Hòa: “Cậu...”

Kiều Hi với : “Tay đỏ hết , xót lắm, nỡ để xách nữa .”

Phó Hi Hòa: “...”

Khóe môi Kiều Hi còn vương nụ trêu chọc, phân biệt là thật lòng chỉ là thuận miệng trêu đùa. trong lòng Phó Hi Hòa "ầm" một tiếng, tựa như đá rơi xuống nước, làm dậy lên một vòng gợn sóng.

Trong lòng cảm thấy một sự kỳ lạ khó tả. Giống như ném cho một đóa hoa, rõ là tặng cho , cứ tủm tỉm bắt đoán.

Đây là đầu tiên dám chuyện với như .

Kiều Hi xuống phía .

Phó Hi Hòa khựng một chút cũng theo.

“Cậu thường xuyên lời với khác lắm ?”

"Hả?" Kiều Hi ngẩn : “Cái đó thì thật sự , chỉ với mỗi ?”

Phó Hi Hòa mắng khẽ: “Không , đừng đoán mò.”

Kiều Hi : “Không đoán thì đoán, cũng cho .”

Phó Tranh sai, quả thực trêu chọc vui.

"Có điều, đừng như nữa." Kiều Hi nhịn :

“Anh Hứa, nếu ăn trái cây thể mua cho , ngộ nhỡ chọc cấp vui, trừ lương thì làm ? Nhìn thuận mắt đuổi việc thì thế nào?”

Phó Hi Hòa khẽ hừ một tiếng: “Sẽ .”

Ha Há

Kiều Hi thấy chẳng sợ Phó Tranh chút nào, bèn yên tâm: “À, sợ , thể dùng vé đập cho ngốc bỏ chạy ?”

Khóe mắt Phó Hi Hòa giật giật, thẹn quá hóa giận: “Kiều Hi!”

Kiều Hi càng to hơn: “Dạ !”

Phó Hi Hòa rốt cuộc nhịn , dùng bàn tay đang rảnh nắm lấy cái b.í.m tóc nhỏ dễ thấy đầu một cái.

Giống cái đuôi chuột thật.

Xe đậu ở hầm gara.

Phó Hi Hòa đến gần mới nhớ một chuyện. Hắn tài xế đưa đến chứ tự lái xe tới.

Kiều Hi thấy dừng , đầu hỏi: “Sao thế?”

Phó Hi Hòa: “Không gì.”

Miệng gì, nhưng chân thì nhúc nhích.

Kiều Hi hiểu đầu đuôi, quanh một vòng : “Không tìm thấy xe ? Chiếc Bentley là của ?”

Phó Hi Hòa chối bay chối biến: “Không .”

Kiều Hi nín : “ tài xế đang vẫy tay với kìa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ke-da-tinh-toi-hot-nho-tau-hai/chuong-89-phu-nhi-dai.html.]

Phó Hi Hòa: “...”

Kiều Hi xong bảo: “Anh cứ với là phú nhị đại là , cần gì bịa nhiều lý do thế.”

Phó Hi Hòa mặt vô cảm: “Ờ.”

Kiều Hi: “ , phú nhị đại cũng thể mua vé , cũng thể lái xe hai trăm ngàn tệ, còn thể nhảy quảng trường nữa mà.”

Phó Hi Hòa day day trán: “...”

Hắn phát hiện Kiều Hi càng ngày càng buông thả mặt .

Trước còn khách sáo như thế.

Giờ hai chữ "khách sáo" nuốt luôn .

Giỏ trái cây và lẵng hoa đều để cốp xe.

Trong cốp xe còn một cái bao tải to, Kiều Hi vốn tưởng là đồ dùng cá nhân của Phó Hi Hòa, nhưng Phó Hi Hòa nhanh một câu: “Bao cầm về .”

Kiều Hi khiếp sợ: “Cái bao tải to thế á? Cho ?”

Cái bao , mấy vác chăn bông lên thành phố cũng chỉ dùng tạo hình thế thôi.

Cái bao là do Thẩm Hân đóng gói. Bà đào từ chợ đầu mối hàng nhỏ lẻ, bỏ đồ : “Con trai, giả nghèo thì con chuyên nghiệp một chút, con xem, kinh nghiệm .”

Thế là tạo nên hình ảnh đây.

Kiều Hi bên cốp xe Bentley, mắt to trừng mắt nhỏ với một cái bao tải to đùng.

"Người khác tặng đấy." Phó Hi Hòa .

Kiều Hi nhướng mày: “Ồ, nhưng chẳng bảo là mua đặc sản cho chị Thẩm, nhưng lỡ mua nhiều quá , giờ thành khác tặng ?”

Phó Hi Hòa: “...”

Kiều Hi dám trêu nhiều nữa, sợ giận thật: “Tôi thích lắm, cảm ơn .”

Đôi mắt sáng, Phó Hi Hòa chạm ánh mắt Kiều Hi liền : “Đi thôi, đưa về.”

Trên đường , Kiều Hi phát hiện chỉ cần gì thì Phó Hi Hòa cũng sẽ im lặng. hễ chuyện, đối phương cũng sẽ từ chối giao tiếp với .

Tài xế đăng ký ở cổng trường lái xe đến tận ký túc xá của .

Trước khi xuống xe, Kiều Hi do dự một chút : “Anh giúp nhiều như , hôm nào cùng ăn một bữa cơm nhé.”

Phó Hi Hòa còn gì, tài xế qua kính chiếu hậu.

Ái chà, sắp từ chối đây.

Tài xế từng thấy ít chủ động mời mọc, nhưng từng thấy Phó Hi Hòa đồng ý ăn riêng với bất kỳ ai.

Phó Hi Hòa: “Lần ăn .”

Kiều Hi: “Lần đó tính, đông thế mà. Chỉ hai chúng thôi, ?”

Phó Hi Hòa trầm mặc một lát: “Được.”

Hắn ngày càng dung túng cho Kiều Hi gần. Phó Hi Hòa cũng cảm thấy phản cảm.

Kiều Hi : “Lần bảo xếp hàng lấy , chắc cần nhỉ?”

Phó Hi Hòa rũ mắt xuống, tay : “Chọn thời gian thì báo .”

Tài xế: “...”

Ồ quao.

Kiều Hi nhận câu trả lời xác thực, mãn nguyện đẩy cửa xuống xe.

Phó Hi Hòa gọi : “Để bảo tài xế đưa lên cho.”

Loading...