Quà cảm ơn đưa đến tận nơi , còn tiếp tục giả vờ nữa ?
Phó Tranh đến giỏ trái cây, xổm xuống, đưa tay lục lọi xem bên trong thứ gì khác .
Anh tin đơn thuần chỉ là giỏ trái cây và lẵng hoa.
Nếu thật sự cảm ơn, chuyện chỉ tặng món quà trị giá hai trăm tệ thế ?
Phó Tranh gặp nhiều nhờ vả quan hệ với , nhận quà cáp nên họ tặng cờ thưởng, tặng giỏ trái cây, kết quả bên trong thường sờ thấy một cái phong bì.
Có .
Tay Phó Tranh khựng , sờ thấy một vật hình chữ nhật, bèn lôi .
Quả nhiên là một cái phong bì.
Phó Tranh bóc nghĩ, tìm cơ hội trả mới .
Anh mở xem “...”
Phó Tranh ngơ ngác lấy thứ bên trong , là một tấm thiệp chúc mừng, bên : Cảm ơn ngài, ánh sáng chính nghĩa, thiên sứ chốn nhân gian.
Phó Tranh: “...”
Thật sự là, kiếp, tặng giỏ trái cây thôi ?!
Giản dị thế á?
Phó Tranh xổm mặt đất, hỗn loạn trong gió, để ý đẩy cửa bước .
"Ngồi xổm đó làm gì?" Giọng trầm thấp quen thuộc vang lên đỉnh đầu .
Phó Tranh ngẩng đầu: “Hi Hòa, bạn nhỏ nhà tặng quà cảm ơn cho .”
Phó Hi Hòa: “ gì đáng để cảm ơn?”
Phó Tranh nín : “Tôi còn gọi tên, thế mà là ai ?”
Phó Hi Hòa ngẩn , cũng phản ứng .
Phó Tranh sợ thẹn quá hóa giận, lập tức lảng sang chuyện khác: “Cậu vài câu mặt Tổng giám đốc Đồ, đối phương đến tìm Kiều Hi hợp tác . Kiều Hi tưởng giúp đỡ nên cố ý tặng quà cảm ơn cho .”
Phó Hi Hòa đính chính: “Tôi đỡ, mà cần đỡ cho khác ?”
Phó Tranh buông tay: “Dù cũng là do đề xuất.”
Phó Hi Hòa ném túi đặc sản mang đến lòng Phó Tranh, cúi xách giỏ trái cây và lẵng hoa lên: “Đi đây.”
Phó Tranh trợn mắt há hốc mồm: “Cái là của mà!”
Phó Hi Hòa lạnh lùng : “Tặng nhầm , đương nhiên sửa cho đúng.”
Phó Tranh: “... Này!”
Phó Tranh ngờ Phó Hi Hòa trẻ con như , trực tiếp cuỗm đồ luôn.
Quả thực, đột ngột.
Sau khi cơn kinh ngạc qua , Phó Tranh cảm thấy chút vui mừng.
Còn tưởng sống cô độc cả quãng đời còn , xem bây giờ cần lo lắng nữa .
Giỏ trái cây và lẵng hoa dễ cầm cho lắm. Sau khi xách lên, Phó Hi Hòa chút hối hận.
Ít nhất cũng nên tách mà cầm, bởi vì mỗi tay xách một cái trông ngốc.
Có vài nhân viên , chỉ tò mò liếc một cái qua. mấy nhân viên , bằng ánh mắt vô cùng kỳ quái.
Phó Hi Hòa căng mặt , làm bộ như thấy.
Đi đến cửa thang máy, một bước , Phó Hi Hòa đầu định .
kịp nữa .
“Anh Hứa?”
Một giọng trong trẻo gọi , trong giọng mang theo niềm vui sướng mà ngay cả chủ nhân nó cũng phát hiện .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ke-da-tinh-toi-hot-nho-tau-hai/chuong-88-qua-tang.html.]
Bước chân Phó Hi Hòa khựng , tiếp nữa mà xoay .
Kiều Hi cũng bước lên , : “Rất bất ngờ khi gặp , thầy Hà còn bảo với là thường đến công ty, khó mà gặp .”
Phó Hi Hòa .
Ha Há
Cách gặp bao lâu, mà ngỡ như qua lâu .
"Ừ, ở đây." Phó Hi Hòa dời mắt , “Đặc sản để ở xe , nếu thì lấy với .”
Kiều Hi đồng ý ngay tắp lự.
Ánh mắt di chuyển xuống , thấy hai món quà mới tặng là giỏ trái cây và lẵng hoa: “Cái ... là...?”
Phó Hi Hòa: “...”
Phó Tranh đang chuẩn ngoài, đến cửa thang máy liền thấy cảnh .
Anh nín , giọng điệu đầy vẻ tủi : “Kiều Hi, đến văn phòng , hai lời liền lấy mất quà cảm ơn đặc biệt mua để tặng , xem làm bây giờ?”
Phó Tranh cố ý nhấn mạnh mấy chữ "đặc biệt", "tặng ", "quà cảm ơn", vô cùng cố tình.
Phó Hi Hòa liếc một cái.
Phó Tranh coi như thấy.
Kiều Hi lúng túng : “Cái , là trả cho Tổng giám đốc Phó .”
Vốn dĩ cũng chẳng đồ đáng giá gì, đáng để tranh giành.
Ánh mắt Phó Hi Hòa trầm xuống: “Không trả.”
Kiều Hi kéo tay áo , nhỏ giọng : “Anh làm gì thế? Đang thử nghiệm bí kíp thất nghiệp mỗi ngày đấy ? Anh ăn trái cây gì, mua cho .”
Hơi thở ấm áp lướt qua bên tai. Phó Hi Hòa giật , nhất thời cứng họng.
Phó Tranh một bên xem kịch vui: “Ây da, Kiều Hi , trả cho .”
Phó Hi Hòa : “ cho , còn đòi ?”
Phó Tranh: “...”
Là tự cướp lấy mà!
Kiều Hi vội vàng giảng hòa: “Thật là vì phát hiện đưa thiếu một thứ, cái gửi cho Tổng giám đốc Phó. Còn giỏ trái cây thì, xin nhé, chúng mang đây.”
Cậu móc một cái phong bì mà Phó Tranh vô cùng quen mắt, ánh mắt kinh ngạc của Phó Tranh, đưa tận tay .
Phó Tranh cầm phong bì: “...”
Kiều Hi: “Chút lòng thành nho nhỏ, ngài mua ít trái cây nhé, cần tiễn , chúng đây.”
Cậu kéo Phó Hi Hòa chạy biến, thang máy cũng chờ, chạy thẳng thang bộ.
Phó Tranh hồn : “Không , !”
Cái quỷ gì , chỉ tặng thiệp chúc mừng thôi ?
Lúc chạy tới đưa tiền?!
Phó Tranh hỗn loạn trong gió.
Vừa nãy thấy ánh mắt khinh bỉ của Phó Hi Hòa.
Xong .
Mang tiếng .
Chạy xuống đến lầu 3, Kiều Hi mới dừng .
Lúc mới phát hiện vẫn đang nắm cổ tay Phó Hi Hòa.
Thời tiết chuyển lạnh, Phó Hi Hòa mặc áo sơ mi dài tay, một lớp vải mỏng manh, dường như thể chạm trực tiếp làn da. Hắn đeo bất kỳ trang sức nào, Kiều Hi chỉ sờ thấy xương cổ tay của .
Phó Hi Hòa gì, yên lặng để mặc cho Kiều Hi dắt .
Tai Kiều Hi đỏ bừng: “Xin .”