Phó Hi Hòa nhíu mày: “Tôi ...”
Kiều Hi nắm lấy cổ tay , kéo thẳng về phía trạm xe buýt: “Tôi thì , thời gian còn dư dả, nhưng làm ?”
Phó Hi Hòa khựng , liếc bàn tay đang nắm chặt cổ tay , cuối cùng gì nữa, kéo đến trạm xe, chen chúc cùng một đám lên xe.
Xe buýt giờ cao điểm buổi sáng như một hộp cá mòi nén chặt, khiến thở nổi. Người với sát sàn sạt, đủ loại mùi vị hỗn tạp .
Phó Hi Hòa lên xe hối hận.
lúc tài xế đóng cửa, chở cả xe chầm chậm lăn bánh về phía .
Hai bọn họ ngay cạnh hộp bỏ tiền. Phó Hi Hòa thường mang theo ít tiền mặt trong , nhưng chỉ tờ một trăm tệ. Khi lấy tiền , mấy xung quanh liền sang.
Kiều Hi giữ tay : “Tôi thẻ, để .”
Cảm tạ trời đất, trong thẻ xe buýt vẫn còn một ít tiền.
"Tít tít" hai tiếng.
Kiều Hi nhanh nhẹn quẹt thẻ, ngước mắt lên thì thấy biểu cảm của Phó Hi Hòa kỳ quặc.
“Sao thế?”
"Không gì." Phó Hi Hòa ngoài cửa sổ xe, mày cau chặt, rõ ràng đang cố nén sự khó chịu.
Kiều Hi hiểu ý, chắn phía , che bớt những xung quanh.
Dù cũng là chủ nợ cơ mà.
Ngón tay Phó Hi Hòa khẽ cử động, gì, chỉ là cảm giác vi diệu trong lòng càng thêm rõ rệt.
Rõ ràng lớn tuổi hơn Kiều Hi, thế mà chăm sóc là .
Cảm giác vô cùng mới lạ.
Xe buýt đến trạm mới, thêm vài lên.
Phó Hi Hòa nhẹ nhàng kéo Kiều Hi một cái, tránh cho hành khách chen lấn va .
"Cảm ơn." Kiều Hi khẽ.
Cú kéo của Phó Hi Hòa khiến cách giữa hai gần như bằng . Lưng Kiều Hi hờ hững dựa Phó Hi Hòa, còn thể ngửi thấy mùi nước hoa nam thoang thoảng , giống như băng tuyết tan chảy, thanh mát nhưng vương chút lạnh lẽo.
Không do khí trong xe lưu thông mà Kiều Hi bỗng thấy nóng, lưng ngứa ran như sắp đổ mồ hôi.
Sau lưng Phó Hi Hòa là tay vịn, còn đường lui. Đã nhiều năm tiếp xúc gần gũi với ai như , chút tự nhiên, nhưng cũng đẩy .
Ha Há
Trong khí dường như điều gì đó lẩn khuất khiến cả hai dần im lặng.
Hồi lâu, hai đều gì.
Cứ tưởng sẽ như cho đến khi xuống xe, nào ngờ tài xế phanh gấp một cái. Kiều Hi vững, ngả đụng Phó Hi Hòa.
Phó Hi Hòa rên khẽ một tiếng. Bím tóc của Kiều Hi quệt mặt một cái, suýt chút nữa chọc cả miệng.
Bầu khí hổ lan tỏa.
Kiều Hi ho khan một tiếng: “Xin .”
Phó Hi Hòa: “Không .”
Không đoạn đường vấn đề gì mà tài xế phanh gấp liên tục.
Phó Hi Hòa: “......”
Kiều Hi: “......”
Kiều Hi: “... Hình như lệch .”
Phó Hi Hòa nghiến răng: “Còn buộc giúp ?”
Kiều Hi: “Thế thì khỏi, khi càng lệch hơn.”
Phó Hi Hòa: “......”
Mười phút , họ xuống xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ke-da-tinh-toi-hot-nho-tau-hai/chuong-59-di-xe-buyt.html.]
Nhiệt độ trong và ngoài xe khác biệt, Kiều Hi gió lạnh thổi qua, hắt xì một cái rõ to.
Mưa ngớt.
Kiều Hi xem giờ: “9 giờ 20 , mau thôi.”
Áo sơ mi của Phó Hi Hòa nhăn nhúm, đưa tay chỉnh : “Cậu .”
Kiều Hi thắc mắc: “Anh làm ?”
Phó Hi Hòa: “......”
Kiều Hi: “?”
Phó Hi Hòa: “Tôi còn việc.”
Kiều Hi "À" một tiếng: “Thế đến công ty, đưa tới ?”
Phó Hi Hòa: “Đừng tự đa tình, đưa tới, tới đây là vì việc.”
Kiều Hi: “......”
Phó Hi Hòa: “......”
Nghe thử xem câu mâu thuẫn , thấy tự vả mặt ?
Kiều Hi thôi .
Phó Hi Hòa mặt vô cảm : “Tôi đây.”
"Đừng vội chứ." Một giọng mang theo ý vang lên từ bên cạnh.
Kiều Hi theo tiếng , một đàn ông nho nhã điển trai bao lâu, bên cạnh là Hà Chí.
Hà Chí trông vẻ căng thẳng, như gì đó nhưng ánh mắt nhẹ bẫng của đàn ông chặn .
Phó Hi Hòa thấy Phó Tranh, biểu cảm thoáng cứng trong giây lát.
Phó Tranh Kiều Hi , đưa tay : “Chào , đầu gặp mặt, là Phó Tranh.”
Họ Phó?
Kiều Hi theo bản năng đưa tay bắt tay : “Chào Phó tổng, tên là Kiều Hi, hôm nay hẹn đến thu âm.”
Phó Tranh: “Cậu ?”
Kiều Hi khách sáo : “Trên trang web chính thức thông tin của ngài mà.”
Phó Tranh: “ ảnh của nha.”
Kiều Hi thuận miệng nịnh nọt: “Ngài họ Phó, khí chất xuất chúng, tuy xem ảnh nhưng liếc mắt một cái là nhận ngay.”
Hà Chí khỏi liếc .
Khá khen cho cái sự co dãn . Trước đó chẳng còn ghét họ Phó, khiến Phó Hi Hòa ép đổi thành họ Hứa ? Giờ khen khí chất xuất chúng?
Hà Chí liếc Phó Hi Hòa. Quả nhiên sắc mặt cho lắm.
Phó Tranh : “Tôi em cũng họ Phó, sẽ nhận nhầm chứ?”
Họ Phó, Phó Hi Hòa?
Kiều Hi chợt nhắc đến cái tên , ngẩn một thoáng.
Cậu kiềm chế lắm mới trợn trắng mắt.
Vị vai chính công thuộc dạng điển hình của kiểu vẻ đạo mạo nhưng đầu óc vấn đề, tin cha tin tin vai phụ, nhưng nhất quyết tin vai chính, còn tự cho là đúng, tự tưởng tượng một cái sừng đầu .
Cái c.h.ế.t u uất của Thiệu Lam cũng thoát khỏi liên quan đến vị .
Kiều Hi thầm nghĩ nhắc nhở Thiệu Lam một chút, gặp ai họ Phó thì lo mà chạy cho nhanh. Làm bạn với kiểu đầu óc vấn đề thế mệt mỏi lắm.
Kiều Hi cân nhắc lời : “Sẽ nhận nhầm , vị Phó tổng ... tính tình khá cứng nhắc.”
Phó Tranh liếc em họ , xem náo nhiệt chê chuyện lớn: “Ồ, ý là so với , tính cách hơn?”