Hứa Vĩ hừ một tiếng: “Cứ từ chối , mai còn một trận ác chiến đánh, nếu chúng thắng thì khéo bữa cơm khỏi cần ăn luôn chứ.”
Tối hôm .
Lương Gia Ngôn hoạt động câu lạc bộ nên cùng Kiều Hi. Kiều Hi ăn cơm xong, thong thả bộ đến quảng trường Hạnh Phúc.
Buổi nhảy quảng trường còn bắt đầu, nhưng lục tục tập hợp khá đông, quy mô mở rộng thêm.
Kiều Hi lấy khẩu trang trong túi đeo , bước tới. Mái tóc tết của thực sự dễ nhận diện, tuy đeo khẩu trang nhưng Thẩm Hân liếc mắt một cái là nhận ngay, vẫy tay với : “Thầy ơi, mấy hôm nay thấy thầy tới.”
Kiều Hi cong mắt , đến mặt bà: “Chị Thẩm buổi tối lành, mấy hôm nay em cuộc thi, bận chút ạ.”
Thẩm Hân hai tiếng, ghé sát : “Chị , giải nhất cơ mà.”
Thấy ngạc nhiên, Thẩm Hân : “X... Con trai chị kể đấy, nó còn khen bài hát của cũng .”
Thực là do Thẩm Hân gặng hỏi mãi, Phó Hi Hòa mới trả lời một câu "Cũng ".
Thẩm Hân tính nết con , "Cũng " là khen ngợi lắm .
Kiều Hi càng ngạc nhiên hơn: “Thật ạ? Chẳng bảo bình thường lắm ?”
Thẩm Hân: “Miệng chê nhưng thể thành thật mà.”
Kiều Hi xin quỳ.
Bà còn cả câu cơ ?
Kiều Hi quanh một vòng, thấy đến khá đông, bèn hỏi Thẩm Hân: “Mọi hoạt động gì ạ?”
"Có chứ." Một dì tóc hoa râm sấn gần, “Đây là thầy giáo ? Trẻ thế cơ á, đúng là tuổi trẻ tài cao.”
Kiều Hi: “Dì cứ gọi cháu là Tiểu Kiều ạ. Dì thích nhảy quảng trường ? Mọi đều là một nhà cả mà.”
Dì nọ: “ đúng! Cái món lắm, dì còn định rủ con gái dì tham gia, điều bọn trẻ thích lắm, dì cố gắng thêm mới .”
Kiều Hi ngượng ngùng: “Người trẻ tuổi thích mấy món ạ, thích thì cũng đừng miễn cưỡng.”
Dì nọ: “Thế , nó cứ lì cả ngày, vận động ?”
…
“Thế nào, gì ?”
Sau bức tường cây xanh, chỗ là sạp ném phi tiêu, nay đổi thành sạp bán kẹo hồ lô.
Chủ sạp vẻ mặt đầy do dự, bán kẹo hồ lô ngoái về phía .
Sơ bộ ước tính mười .
Đi đầu là hai mặt còn non choẹt, phía là mấy tay bảo vệ cao to lực lưỡng mặc thường phục.
Chủ sạp dịch quầy hàng xa một chút, chuẩn hễ thấy biến là chuồn lẹ.
Mấy đang lén phát hiện điều . Đám vệ sĩ vẻ mặt nghiêm túc, nội tâm diễn biến vô cùng phức tạp.
Bởi vì khi đến, Hứa Vĩ dặn dò kỹ, khiến họ cảm giác như đang gánh vác sứ mệnh quan trọng.
Đội trưởng thầm nghĩ vẩn vơ, vụ còn trao tặng danh hiệu thanh niên tiêu biểu của Giang Thành, thăng chức, tăng lương…
Cố Ý và Hứa Vĩ dồn hết sự chú ý phía bên .
Do vật che chắn nên họ chỉ thể nấp ở đây. vì cách xa nên nhiều từ rõ lắm.
Cũng may đám bên trò chuyện, cách gần hơn một chút, nên họ mới loáng thoáng vài từ.
“Nó bảo một nhà...”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ke-da-tinh-toi-hot-nho-tau-hai/chuong-31-tieu-kieu.html.]
Thính lực của Cố Ý hơn Hứa Vĩ một chút: “Một khác bảo giới thiệu con gái cho nó...”
Hứa Vĩ hít ngược một khí lạnh.
Cố Ý dãn mày: “ con gái bà từ chối .”
Hứa Vĩ thở phào nhẹ nhõm.
"Từ từ..." Trong mắt Cố Ý ánh lên tia giận dữ “Bà vẫn từ bỏ ý định...”
Hứa Vĩ: “Mấy cái bậc phụ kiểu gì thế , chuyến chúng đúng , cứu vớt bao nhiêu .”
…
Người đến chào hỏi Kiều Hi ngày càng đông. Vì đa phần là già và trung niên, cái tên Joy họ phát âm chuẩn, nên Kiều Hi bảo họ gọi là Tiểu Kiều.
“Thầy Kiều còn đeo khẩu trang cơ ?”
“Phải giữ chút cảm giác bí ẩn chứ ạ.”
Mọi xong tít mắt: “Phải , , bọn trẻ bây giờ thích chơi trò mà.”
Vì từ sớm là Kiều Hi sẽ đến nên họ chuẩn ít đồ.
Quà của các bậc trưởng bối đều là tấm lòng, Kiều Hi từ chối, tay nhanh chóng chất đầy các loại trái cây tự trồng, bánh ngọt tự làm, bánh bao màn thầu, thậm chí còn cả sữa tươi, bảo là biếu nhiều quá uống hết.
“Cháu ở ký túc xá tiện nấu nướng, là lấy ít cải trắng nhà dì trồng về ăn nhé, ngon lắm, còn chỗ hồng cháu cầm về ăn dần .”
Kiều Hi cảm thấy nặng: “Cảm... cảm ơn ạ.”
Kiều Hi chỉ hai tay, hộp sữa tươi thực sự còn tay nào để cầm nữa. Cậu đang định dồn túi đồ bên tay trái sang tay một chút thì một bàn tay với những khớp xương rõ ràng vươn tới, cầm lấy hộp sữa giúp .
Kiều Hi ngẩn , ngước mắt lên.
Người đàn ông dường như từ công ty tới, vẫn mặc áo sơ mi, thắt cà vạt. Kiều Hi dời mắt lên , thấy yết hầu của , cùng với... chiếc khẩu trang.
Kiều Hi mím môi. Nhịn đến khổ sở.
Phó Hi Hòa đeo khẩu trang thì thôi, chứ hễ đeo là Kiều Hi nhớ đến bộ mặt đen sì của " dân nhiệt tình Tiểu Hứa".
Cho nên rút kinh nghiệm ?
Phó Hi Hòa nhận lấy hộp sữa, cảm ơn với dì . Kiều Hi vội cảm ơn dì , sang cảm ơn Phó Hi Hòa.
Phó Hi Hòa cúi đầu : “Tìm chỗ để .”
Kiều Hi: “Được, để ở...”
"Để lên xe nó , lát nữa bảo nó đưa về." Thẩm Hân đến lưng họ từ lúc nào.
Kiều Hi: “Cháu bộ mấy bước là đến thôi ạ, phiền .”
Thẩm Hân xua tay: “Nó cũng chẳng phiền gì , tiện thể thầy Kiều dạy bảo nó chút, xem làm thế nào để yêu quý.”
Phó Hi Hòa thản nhiên : “Kiếm nhiều tiền thì tự nhiên sẽ yêu quý thôi.”
Thẩm Hân: “......”
Hình như cũng chẳng sai.
Ha Há
Hôm nay Phó Hi Hòa tới đây là do vợ của tài xế ốm, về chăm sóc vợ con. Thế là nhiệm vụ đưa đón rơi xuống đầu Phó Hi Hòa.
Đôi lúc Phó Hi Hòa tự hỏi, Thẩm Hân hỏi dò trợ lý về lịch trình của mà nào cũng canh chuẩn thế. Hắn chỉ cần những bữa tiệc xã giao vô thưởng vô phạt là y như rằng bà tìm .
Thẩm Hân bảo: “Tự tan làm sớm còn trách ? Tôi về đến nhà cũng hơn 8 giờ, 7 giờ mặt ?”