Thẩm Hân trợn to mắt, ngẩn : “ ha, nó cũng tuổi... Chuyện đó là thể nào, Kiều Kiều con múc cơm .”
Sống lưng Kiều Hi chợt lạnh, cứng đờ đầu .
Phó Hi Hòa lưng từ lúc nào, như nhếch môi: “Có tuổi?”
Kiều Hi chột : “Anh Hứa , lấy bữa sáng.”
Trong phòng bếp, bếp lò là loại đặc trưng ở nông thôn, một cái chảo sắt lớn, bên đốt củi, mùa đông thêm củi thể đó sưởi ấm.
Trong nồi là bánh gạo tự làm, nhỏ hơn bàn tay một chút, vỏ ngoài dẻo dai, bên trong nhân dưa muối xào, thịt sợi, măng sợi và các loại rau khác, nấu chung với nước canh.
Ha Há
Kiều Hi lấy hai cái bát, múc mỗi bát ba cái bánh, chan thêm ít nước canh. Đậy nắp nồi , Kiều Hi chuẩn bưng thì một bóng đen phủ xuống đầu .
Trong lòng Kiều Hi thót một cái.
Cậu nghiêng đầu: “Anh Hứa...”
Phó Hi Hòa lạnh lùng : “Cảm ơn, còn nhớ bưng cơm cho đàn ông tuổi cơ đấy.”
Kiều Hi: “...”
Phó Hi Hòa cũng quá để ý đến tuổi tác. Huống chi năm nay mới 28, tự thấy cũng già lắm, nhưng lúc mới ý thức , Kiều Hi mới chỉ ngoài hai mươi.
Kiều Hi xin tha: “Tôi sai ơi, trẻ lắm, thật sự trẻ, trông như mới 18 tuổi thôi.”
Phó Hi Hòa: “Mỉa mai đấy ?”
Kiều Hi: “Đâu , ánh mắt chân thành của .”
Phó Hi Hòa hai cái, trong mắt Kiều Hi tràn đầy sự chân thành và nghiêm túc... cùng với một tia ý vô cùng rõ ràng: “...”
Kiều Hi: “...”
Phó Hi Hòa bước tới một bước, cách giữa hai càng thêm hẹp. Người Kiều Hi tì bệ bếp, thể lùi thêm nữa.
Cậu đầu , sống lưng toát mồ hôi, Kiều Hi chằm chằm hai bát cơm còn đang bốc khói: “Anh bát nào?”
Cảm giác áp bức của Phó Hi Hòa quá mạnh, nhưng sự hiện diện mười phần. Ở xa thì Kiều Hi thể trêu chọc mà chút gánh nặng tâm lý, nhưng một khi gần, chút ngượng ngùng khó tả.
Phó Hi Hòa cúi đầu ngoan ngoãn, trong đầu hiện lên cảnh tượng tối qua rúc lòng , như lửa đốt, lùi hai bước.
Áp lực phía biến mất, Kiều Hi thở phào nhẹ nhõm, đang định hỏi nữa thì Phó Hi Hòa vòng qua , bưng hai cái bát lên: “Cậu lấy đũa .”
Khi họ , trong sân bày một cái bàn nhỏ, còn lấy thêm ghế đẩu cho họ.
Thẩm Hân mượn t.h.u.ố.c cảm từ dân làng: “Sao lấy cơm lâu thế?”
Kiều Hi: “Anh Hứa đang chọn cái bánh nhất nên lâu ạ.”
Phó Hi Hòa: “?”
Cậu c.h.é.m gió thôi chứ?
Thẩm Hân tin thật, cạn lời : “Con thi hoa hậu gì? Ăn bữa sáng thôi mà cũng tuyển chọn tam cung lục viện ?”
Phó Hi Hòa bất lực liếc Kiều Hi. Kiều Hi mím môi , xuống .
Phó Hi Hòa do dự một chút cũng xuống.
Đã nhiều năm ghế đẩu, xuống liền cảm thấy quen lắm.
Kiều Hi thấy ghế đẩu, hai tay bưng bát, mày nhíu , nhịn mà bật .
Trông... khá giống trẻ con.
Phó Hi Hòa đến mức hết cả sức lực: “Cậu cái gì?”
Kiều Hi đưa đũa cho : “Cười trai.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ke-da-tinh-toi-hot-nho-tau-hai/chuong-115-khong-nen-yeu-duong.html.]
Phó Hi Hòa: “...”
Mọi ở đây tò mò về họ, nhao nhao hỏi ít vấn đề. Phó Hi Hòa ít , Kiều Hi hỏi gì đáp nấy, nhanh sự chú ý đều dồn về phía .
“Đại học Giang Thành , trường lắm, bạn gái ?”
“Dạ ạ.”
“Có trong lòng ?”
"Cháu..." Kiều Hi do dự một chút, nhất thời .
Thẩm Hân ngạc nhiên: “Có thích ?”
Kiều Hi vội : “Cũng hẳn ạ.”
Thẩm Hân : “Đừng ngại, đại học yêu đương là chuyện bình thường mà, nhưng các con phép yêu đương ?”
Kiều Hi: “Thật sự là ạ. hình như cháu ảnh hưởng gì mấy, thầy Hà cũng là cấm.”
"Tôi ăn xong ." Phó Hi Hòa bỗng lên tiếng, bưng bát đũa dùng xong dậy bếp.
Kiều Hi sườn mặt vô cảm của , nhận dường như ... vui.
Phó Hi Hòa ném bát đũa xuống, tặc lưỡi một tiếng.
Có thích mà còn đòi tiền đặt cọc của ?
Trong lòng lan tràn một loại cảm xúc xa lạ, chút bực bội, chút tủi .
Phó Hi Hòa còn kịp suy xét kỹ thì eo cẩn thận chọc nhẹ một cái.
Kiều Hi lo lắng hỏi: “Không khỏe ở ?”
Phó Hi Hòa dời mắt : “Không gì.”
Kiều Hi: “Tôi gì chọc vui ?”
Phó Hi Hòa trầm mặc một lát : “Sự nghiệp của mới khởi sắc, nên phân tâm yêu đương.”
Kiều Hi ngẩn : “À...”
Phó Hi Hòa lãnh đạm : “Công ty tuy quy định rõ ràng cấm nghệ sĩ yêu đương, nhưng mới của Âm Ba chỉ duy nhất , tư lịch còn non, vững gót chân trong giới âm nhạc, lúc mà lộ tin đồn tình cảm thì khác sẽ thế nào?”
Kiều Hi: “... Mê mất cả ý chí?”
Phó Hi Hòa lạnh lùng : “ , cho nên làm thế nào đấy.”
Kiều Hi vẻ mặt lạnh lùng của , bĩu môi nhẹ đến mức khó nhận .
Suýt nữa thì quên, Phó Hi Hòa cũng coi là sếp của nhỉ?
Người lâu xuất hiện ở công ty, đôi khi Kiều Hi quên mất còn giữ chức phó tổng giám đốc.
Kiều Hi ỉu xìu.
Phó Hi Hòa vẻ phản cảm chuyện yêu đương.
Phó Hi Hòa thấy im lặng: “Cậu ?”
Kiều Hi hồn: “Ồ, thành vấn đề, sẽ lấy sự nghiệp làm trọng.”
Phó Hi Hòa gật đầu: “Được.”
Kiều Hi bỏ bát bồn rửa. Chiếc bát sứ tròn chầm chậm chìm xuống đáy nước, mang theo chút phiền muộn tích tụ trong lòng Kiều Hi.
Kiều Hi thở hắt , lòng nhẹ nhõm hẳn.
Cậu đương nhiên rõ, bản đối với Phó Hi Hòa vài phần khác biệt.