7
Mười phút , khi thứ gần xong xuôi, Hạ Thời cầm xô nước định . Vừa —
*Rẹt*!
Chân trượt sàn gạch ướt và chuẩn tiếp đất một cách... mấy vẻ vang.
một lực kéo mạnh ngăn Hạ Thời khỏi t.h.ả.m họa.
Khoảnh khắc đó như dừng trong tĩnh lặng kỳ lạ. Hạ Thời sững , nhận cách giữa môi và mặt Cố Dạ gần đến mức thể đếm từng hàng mi của . Tay Cố Dạ đang giữ c.h.ặ.t t.a.y Hạ Thời, những ngón tay ấm áp giữa khí lành lạnh của buổi chiều muộn.
Hạ Thời chớp mắt vài , nào ngờ bật câu :
"Ờm... Cậu định ôm ?"
Cố Dạ lập tức buông tay như phạm điều gì đáng sợ nhất trần đời:
"...Không !"
Hạ Thời chậc lưỡi, nhún vai:
"Ồ... Thế thì may ghê ha."
Cố Dạ cau mày :
"...?"
Hạ Thời nghiêm túc suy nghĩ .
May là chỉ suýt ngã thôi, đến mức hẳn đất.
Không khí xung quanh bỗng chốc trở nên kỳ quặc.
Cố Dạ nhanh hơn thường lệ.
Còn Hạ Thời... chôn chân tại chỗ trong hai giây, tự hỏi trong đầu:
*“Tim đập nhanh vì suýt ngã vì chuyện gì khác nhỉ?”*
Hoàn thành xong việc nước, Hạ Thời lớp. Cố Dạ đang cầm khăn lau bảng. Ánh mặt trời buổi chiều chiếu rọi qua khung cửa sổ, ánh sáng len lỏi nhuộm vàng bờ vai .
Hạ Thời ở cửa, lặng lẽ quan sát trong vài giây. Không hiểu — khoảnh khắc khiến thấy... đến lạ lùng.
Hạ Thời suy nghĩ lên tiếng:
"Này."
"... Sao nữa ?"
"Nhìn , nghĩ nếu đóng quảng cáo bột giặt, chắc chắn sẽ đắt show."
Cố Dạ khựng , mặt hiện lên vẻ ngạc nhiên:
"Hả?"
"Tại lau bảng trông tận tâm lắm!"
"...Cậu thể im ?"
"Không đời nào. Tôi chỉ đang thực hiện quyền giao tiếp xã hội thôi."
Hạ Thời bước đến, đặt xô nước xuống. Từ trong túi áo khoác, lấy hai gói que cay nhỏ xíu, chìa về phía Cố Dạ.
"Phần thưởng cho nhân viên chăm chỉ."
Cố Dạ đưa mắt chúng, nhưng cố tỏ hứng thú. Cậu lắc đầu:
"...Thôi khỏi."
"Tôi mà!" Hạ Thời nhếch môi khẽ, tỏ vẻ liệu .
"Vì thế chuẩn phương án B."
"...??"
Hạ Thời xé một gói , thản nhiên c.ắ.n thử một miếng chìa nốt phần còn về phía .
"Ăn chung ."
Cố Dạ thoáng ngẩn , ánh mắt chợt chút biến đổi khó lường.
"...Cậu gì ?"
"Tôi tỉnh táo," Hạ Thời đáp, giọng hề d.a.o động.
"Đây là chiến lược."
"...Chiến lược gì cơ?"
"Một cách tăng cường mối quan hệ thông qua chia sẻ tài nguyên."
"...Ai dạy ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-con-trai-cua-chu-tiem-que-cay-truoc-truong-hoc/chuong-3.html.]
"Tự nghĩ ."
Hai cứ như thế, đối diện . Một đưa que cay c.ắ.n dở, một im mà quan sát. Không khí căng thẳng như dây đàn lên dây quá sức. Cuối cùng—
Cố Dạ thở dài một tiếng thật khẽ:
"...Đưa đây."
Hạ Thời bất ngờ khựng trong một giây, tin tai :
"Thật ?"
"...Nhanh lên."
Ngay lập tức, Hạ Thời chuyển que cay cho , lòng mang chút cảm giác khó diễn tả. Có chút bối rối, nhưng cũng phần thú vị.
Cố Dạ cầm lấy que cay, dừng đôi chút khi... c.ắ.n một miếng nhỏ.
Não Hạ Thời bỗng như đình trệ. Cậu chỉ chằm chằm , chăm chú đến mức quên mất thứ xung quanh. Trong thoáng chốc , Cố Dạ cau mày:
"Cậu cái gì?"
"Tôi đang ghi nhận một khoảnh khắc hiếm hoi của lịch sử," Hạ Thời một cách nghiêm túc.
"...Khoảnh khắc gì ?"
"Nam chính đang ăn chung que cay với luôn !"
"...Đừng gọi như thế."
"Vậy thì gọi bằng gì?"
"Gọi tên."
"Cố Dạ." Hạ Thời thử gọi tên .
Hai đứa ăn phần ăn vặt trong lớp học trống trơn. Không ai gì thêm, nhưng bầu khí kỳ lạ ban nãy giờ dịu nhiều, như lớp kính mờ lau sạch. Tất cả trở nên dễ chịu hơn hẳn.
8
Trong lớp học, Hạ Thời tựa bàn, khẽ cất tiếng:
"Này."
Cậu im lặng.
"Nếu một ngày nào đó đưa que cay cho nữa…"
Hạ Thời ngừng thoáng chốc hỏi tiếp:
"Cậu thấy thiếu vắng ?"
Cố Dạ đáp ngay, chỉ chăm chú gói que cay trong tay. Một lát , cất tiếng:
"…Không ."
Hạ Thời nhẹ gật đầu.
"Hiểu ."
Cậu nhướng mày, hỏi :
"Hiểu gì cơ?"
"Tôi cần tiếp tục cung cấp."
Cố Dạ thoáng vẻ khó hiểu, im lặng gì thêm.
Có lẽ, nửa đời còn , Cố Dạ buộc lòng chấp nhận rằng sự vô tri của Hạ Thời sẽ gắn bó với mãi mãi.
9
Đêm hôm .
Hạ Thời co ro giường, trằn trọc mãi ngủ .
Bầu trời phủ bởi tầng tầng mây xám, chỉ những ngôi le lói mới dám thách thức màn đêm tĩnh lặng.
Làn gió mùa hè nhẹ nhàng ùa qua, mang theo chút ấm áp dịu dàng, đủ để khiến lòng bồi hồi, xao xuyến đến lạ.
"Tiến độ đấy nhỉ."
"Từ từ thôi, vội mà."
"Những gói que cay sẽ là mấu chốt. Từng chút một, sẽ biến thành hạnh phúc nhất thế giới."
Hạ Thời lẩm bẩm, như độc thoại, như tự khích lệ bản .
Ở một nơi khác.
Nữ chính đang chăm chú nhật ký quan sát tình yêu để nuôi dưỡng mạch cảm hứng cho tiểu thuyết của :
"Tiến triển thật sự . Hai cuối cùng cũng ăn chung một gói que cay."
Câu chuyện giờ đây bắt đầu xoay chuyển, rời xa khỏi quỹ đạo vốn của nó.