Xuyên Thành Chú Em Làm Ruộng - Chương 232: Chú em ngốc nghếch 14
Cập nhật lúc: 2025-12-12 12:01:23
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Hôm nay, vị thanh niên tới bách hóa phô mua đồ vật, vô tình chạm mặt Tiêu Phát Phúc và Tiêu Nhạc.
Thanh niên để ý đến Tiêu Phát Phúc, mà chăm chú Tiêu Nhạc. Ngay lúc Tiêu Phát Phúc nhíu mày, đối phương còn nở một nụ với Tiêu Nhạc.
Tiêu Nhạc giữ Tiêu Phát Phúc đang sắp nổi giận, bảo sang bên tiếp đãi những khách hàng khác, mỉm thanh niên: “Trí nhớ của ngươi thật .”
Thanh niên đưa món đồ đang chọn trong tay lên quơ quơ: “Dù thì ngươi cũng .”
“Cảm ơn,” Tiêu Nhạc vốn dĩ da mặt dày, “Ta nhớ là quanh thị trấn chúng cũng quen đến, ngươi…”
“Không nhà nào cũng thể chấp nhận ,” thanh niên bình tĩnh ngắt lời , “Ngươi và giống , ?”
Tiêu Nhạc phủ nhận: “Ta cũng đang nỗ lực.”
“Ta tin rằng ngươi nhất định thể làm ,” thanh niên hiểu niềm tin mãnh liệt Tiêu Nhạc mắt.
“Ngươi cũng đừng làm chuyện đó nữa, dọa sợ c.h.ế.t khiếp.”
Thanh niên hiếm hoi đỏ mặt: “Cũng là nóng vội chạy loạn, sẽ nữa. Phiền ngươi tính toán xem tốn bao nhiêu tiền đồng.”
“Mười hai cái. thấy ngươi cũng thẳng thắn thành khẩn, thu mười cái thôi.”
Tiêu Nhạc hào phóng làm tròn lẻ.
Thanh niên lời cảm ơn, chuẩn đưa tiền đồng qua thì cửa tiệm chợt mở, đón chào một Hán T.ử cao lớn cường tráng mà Tiêu Nhạc từng gặp.
“Này, ngươi tới ,” thanh niên đầu với Tiêu Nhạc, phất tay với gói đồ chọn, chậm rãi bước đến mặt . Hai , hòa đám đông.
“Ngươi cũng sợ tên nhóc …”
Tiêu Phát Phúc liếc dung mạo tuấn tú của đường , thôi.
“Ta sức hút lớn đến ,” Tiêu Nhạc dở dở , “Ngươi mau về nhà , tẩu t.ử đang nghén nặng lắm ?”
Nghĩ đến vợ đang nôn nghén ở nhà, Tiêu Phát Phúc lập tức gạt thanh niên đầu: “Vậy hôm nay về sớm đây.”
Nói xong, xách đồ mua là mơ chua và đường hồ lô vội vã rời .
Tiêu Thừa Vân đưa hàng, buổi chiều mới về.
Tiêu Nhạc đưa bánh bột ngô cho : “Vừa nãy Lý đại gia ghé qua.”
“Nói gì?”
Lý đại gia là chủ tiệm .
“Còn gì nữa, đòi tăng tiền thuê thôi.”
Thấy bọn họ làm ăn phát đạt, nên vô cớ tăng giá.
“Vậy thuê nữa,” Tiêu Thừa Vân cũng chịu ấm ức , “Trong tay tiền bạc cũng đủ, chúng mua một căn cửa hàng là .”
“Vị trí quan trọng ?”
“Cửa đông bán, chỉ là nhỏ hơn tiệm ,” hàng hóa dư thừa gửi .
“Chuyện đó quan trọng,” Tiêu Nhạc xua tay, “Bên cửa đông ít sân, thuê một căn nhỏ, để đồ đạc là .”
Hai bàn bạc chuyện mua cửa hàng. Sau khi ăn xong bánh bột ngô, Tiêu Thừa Vân tìm Lý đại gia, tháng bọn họ sẽ thuê nữa.
Lý đại gia ngờ họ ý định mua cửa hàng chứ tiếp tục thuê, lập tức lạnh lùng : “Vậy phiền các ngươi mau chóng dọn .”
Sau khi Tiêu Thừa Vân rời , nương t.ử của Lý đại gia oán trách: “Nhìn xem, ngươi bức ?”
“Ngươi gì,” Lý đại gia hừ lạnh một tiếng, “Cửa hàng giờ đây ai mà , làm một lão đại cũng mở tiệm tạp hóa ngay mặt, sinh ý cũng như .”
Nếu quyết định dọn , lập tức hành động. Tiêu Phát Phúc đến xem xét sân, Tiêu Nhạc tìm sân tiền thuê rẻ, còn Tiêu Thừa Vân thì mua cửa hàng. Cộng thêm việc thu dọn, chuẩn một phen để bán hàng.
Tiêu Phát Phúc tức giận vì sự vô liêm sỉ của Lý đại gia. Mỗi khi khách hàng đến, đều cho họ tiệm bách hóa sắp chuyển nhà, mời họ sang cửa đông.
Chỉ vài ngày, khách quen đều tiệm bách hóa của họ sắp chuyển chỗ.
Sau khi thuê sân, Mạc Thừa cũng đến giúp một tay, dọn hết đồ rửa sạch sẽ , còn chuẩn thêm chút gạo thóc. Sân lớn nhưng hai gian phòng thể ở, nếu buổi tối kịp về thì thể tạm trú tại đây.
Tiệm mới khai trương nhanh. Ngay lúc họ khai trương, con trai của Lý đại gia cũng mở tiệm tạp hóa ngay cửa hàng cũ của họ.
Hắn còn đặt tên là: Lý Gia Bách Hóa Phô.
Thật sự khiến khó chịu.
Tiêu Nhạc nghiến răng, trong ngày khai trương cùng Tiêu Phát Phúc gào thét: “Tiêu Gia Bách Hóa Phô khai trương! Ba ngày mua một tặng một!”
Điều thu hút ít , doanh bán hàng ngày hôm đó vô cùng khả quan, ngược sinh ý của Lý Gia Bách Hóa Phô mấy .
Thứ nhất là chất lượng hàng hóa nhà họ bằng Tiêu gia, thứ hai là giá cả nhà họ cao hơn Tiêu gia, bởi vì họ nhập hàng với giá cao, nếu bán bằng giá Tiêu gia thì sẽ lỗ ít.
Biết Tiêu Gia Bách Hóa Phô còn mua một tặng một, Lý đại gia cảm thấy bọn họ điên .
Vốn dĩ Tiêu Vương thị cũng chút lo lắng, nhưng khi hai đứa con trai kể về lợi nhuận ba ngày, bà liền yên tâm.
Tiệm mới dần dần trở như , sinh ý những ảm đạm vì chuyển chỗ mà ngược còn hơn.
Họ chỉ bán hàng mà còn nhận sửa chữa, chuyện làm mà chứ?
Ngay cả những ở thị trấn bên cạnh cũng tìm đến đây mua đồ.
Tiêu Nhạc vẫn thích ở thôn cùng Mạc Thừa xuống đất làm việc.
Chỉ cần bên vội, sang tiệm.
Tiêu Thừa Vân lười, bèn tìm hai tiểu đường nhà Tiêu tam thúc đến trấn giúp đỡ. Dưới sự đề nghị của Liễu Tư Tư, họ mặc quần áo giống hệt , hai đứa bé tuổi còn nhỏ chuyện ngọt ngào, đặc biệt lòng .
Tiêu Thừa Vân ở cửa hàng trông coi hai đứa, buổi tối hai tiểu ngủ ở sân, Tiêu Thừa Vân thường xuyên về nhà.
“Lần thật giỏi ?”
Tiêu Nhạc hỏi khi từ Tiêu Vương thị rằng Mai Hoa định hôn sự.
“Người hiểu rõ căn cơ của , ngươi đoán xem là ai?”
Tiêu Vương thị trêu chọc Tiêu Nhạc.
Tiêu Nhạc nhạt một tiếng, vẻ mặt tự đắc: “Hiểu rõ căn cơ thì còn thể là ai? Không nhà đẻ của nhị thẩm, chính là trong thôn chúng bái.”
Mạc Thừa đang bóc đậu cũng theo.
“Chính là Ngô Cẩu Đản trong thôn.”
Tiêu Nhạc mặt tối sầm: “Nhị Cẩu Tử?”
“Cẩu Đản là Cẩu Đản, Nhị Cẩu T.ử là Nhị Cẩu Tử,” Tiêu Vương thị vươn tay nhẹ nhàng đ.á.n.h đầu , “Nhị thẩm nhà ngươi thể gả con gái cho một góa vợ ? Còn là Nhị Cẩu Tử.”
“Cũng ,” Tiêu Nhạc xoa xoa đầu, nhận lấy tiểu chất nữ gần đây thích khác bế dạo, “Trong thôn mấy tên Cẩu Đản, nhà ai?”
“Ngươi đoán xem,” Liễu Tư Tư bưng bánh nhu dưa tới, Cúc Hoa phía nàng.
“Ta nghĩ xem,” Tiêu Nhạc ôm tiểu chất nữ rửa tay, đó , “Nhà ở phía thôn ?”
“Chính là,” Cúc Hoa gật đầu, “Anh trai của Ngô Cẩu Đản.”
“Ngươi gọi như thật kỳ quái,” Tiêu Nhạc ôm một tay tiểu chất nữ, tay cầm một miếng bánh nhu dưa đưa đến bên miệng Mạc Thừa, Mạc Thừa hai tay bận rộn, trực tiếp cúi đầu ngậm lấy.
Liễu Tư Tư sặc một cái, ám chỉ bà bà nhắc nhở chú em, kết quả Tiêu Nhạc hắc hắc, vẻ mặt nhẹ nhàng chút sợ hãi.
Tiêu Vương thị thật sự để trong lòng, bà vẫn đang kể về tình hình nhà Ngô Cẩu Đản: “Nhà bọn họ cũng gần giống nhà chúng , Cẩu Đản là lão nhị, vợ chồng lão đại cũng là hiền lành, cũng đính , đợi Mai Hoa cửa, nhà Ngô sẽ gả .”
“Trọng điểm là cùng một thôn, Mai Hoa về nhà đẻ là thể về, chuyện gì chúng cũng lập tức .”
Tiêu Nhạc ấn tượng với Ngô Cẩu Đản tệ, cũng em Tiêu Phát Phúc sẽ làm Mai Hoa định hôn sự nhanh như nếu điều tra rõ, nên cũng an tâm .
“Kế tiếp là Cúc Hoa nhà chúng ,” Tiêu Vương thị tủm tỉm về phía Cúc Hoa, Cúc Hoa lập tức trốn Liễu Tư Tư.
Liễu Tư Tư cũng : “Cúc Hoa còn nhỏ, ở nhà thêm mấy năm nữa cũng , chúng đều luyến tiếc.”
“Luyến tiếc thì cũng nhà chồng chứ,” Tiêu Vương thị ôm cháu gái từ bên cạnh Tiêu Nhạc qua, “Ta cũng ép ngươi xem mắt, chính ngươi nghĩ xem thích ai , thì .”
Cúc Hoa bẹp bẹp miệng: “Con suy xét chuyện mười tám tuổi.”
Tẩu t.ử , thành mười tám tuổi thì cho thể.
“Mười tám tuổi?” Tiêu Vương thị cũng phản đối, “Vậy ngươi định hôn sự mười bảy tuổi.”
“…… Vậy tiểu ca thì ? Cũng nên đến lượt chứ con.”
Cúc Hoa thấy Tiêu Nhạc làm mặt quỷ với , lập tức chỉ .
Tiêu Vương thị mày cũng nhúc nhích: “Tiểu ca ngươi là con trai, bảy tám mươi tuổi, chỉ cần bản lĩnh, đều thể thành .”
Tiêu Nhạc đang ăn bánh nhu dưa bỗng nhiên về phía Tiêu Vương thị, Tiêu Vương thị tránh ánh mắt của , ôm cháu gái uy bánh nhu dưa cho đối phương.
Liễu Tư Tư Mạc Thừa và Tiêu Nhạc, bà bà, cũng hiểu vài phần.
Nàng lập tức : “Nương, sinh nhật sắp đến , ngài nhất định đến, ở vài ngày.”
“Trong nhà chuyện gì sẽ qua.”
Tiêu Vương thị .
“Vậy chắc chắn chuyện gì,” Tiêu Nhạc vội vàng giơ tay, “Trong nhà và Mạc Thừa ca bao hết, ngài yên tâm chơi với tẩu tử.”
“Ta yên tâm Mạc Thừa, còn ngươi và cha ngươi, yên tâm lắm.”
Tiêu Đại Trụ vẫn luôn là phông nền, khóe miệng giật giật.
“Ngài sang đó ở một năm, cũng thể quản gia trông coi .”
Lời những làm Tiêu Vương thị vui vẻ, ngược còn chỉ với tiểu bối trong nhà: “Nhìn xem, đây là các lão gia đấy.”
Liễu Tư Tư và phát tiếng , Tiêu Đại Trụ vẫn còn bực rốt cuộc sai chỗ nào.
Màn đêm buông xuống, ăn cơm, trong sân một lát về phòng.
Tiêu Nhạc và Mạc Thừa giường trầm mặc một lúc, Tiêu Nhạc dậy nắm lấy bàn tay to của Mạc Thừa thưởng thức: “Nương , nhưng bà chọc phá chúng , còn bảo vệ ngươi.”
Mạc Thừa nhéo nhéo tay , nhẹ, chút ngứa.
“Bà chọc phá, chúng cũng coi như , ngươi thấy ?”
Tay nhéo một cái.
từ ngày đó trở , Mạc Thừa và Tiêu Nhạc làm việc đều nghiêm túc hơn , đối với Tiêu Vương thị càng thêm kính yêu. Hai họp chợ về đều mua chút đồ ăn vặt mà Tiêu Vương thị thích.
Thấy Tiêu Vương thị đối xử như , còn thì chẳng gì, Tiêu Đại Trụ buồn bực. Hắn đơn giản là ngậm t.h.u.ố.c lá sợi sang nhà Tiêu nhị thúc.
Nghe xong lời oán giận của , khóe miệng Tiêu nhị thúc giật giật: “Nếu với đại ca, cuộc sống nhà ngươi thật sự quá , bằng ngươi làm thời gian rảnh đến với những chuyện vô nghĩa ?”
“Đây là chuyện vô nghĩa ?”
Tiêu Đại Trụ bất mãn.
“Sao ? Ngươi Phát Tài và Phát Phúc xem.”
Tiêu nhị thúc chỉ hai đứa con trai đang vây quanh Tiêu nhị thẩm, giúp đỡ làm việc. “Nhìn hai đứa con dâu của xem.”
Tiêu Đại Trụ sang, hai chị em dâu đang may quần áo: “Nhìn giống như là quần áo lứa tuổi các nàng mặc.”
“Đó là làm cho nương t.ử của ,” Tiêu nhị thúc thở dài, “Ta cũng đang làm việc, bọn họ cũng giúp một phen, sân nhà vẫn như , còn ngươi ở nhà mới, trong nhà còn giúp việc làm chuyện của Đại Đầu, vì chút chuyện nhỏ mà đến tìm than khổ?”
“Đại tẩu sống khổ như , nàng cũng từng với nương t.ử .”
Tiêu Đại Trụ nghẹn lời, ở chỗ lão nhị nữa, đầu sang nhà Tiêu tam thúc.
Tiêu tam thúc đang cùng Tiêu tam thẩm bóc đậu thu hoạch về. Loại đậu già , thể ăn nữa, nhai nổi, nhưng đậu bên trong nấu cùng thịt khô thì đúng là mỹ vị.
Thấy hai bận rộn, Tiêu Đại Trụ nghẹn một lúc về nhà.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-chu-em-lam-ruong/chuong-232-chu-em-ngoc-nghech-14.html.]
Vừa đến cổng viện, thấy Tiêu Nhạc tủm tỉm ở đó: “Lão gia t.ử ?”
“…… Đi ngoài dạo.”
Tiêu Đại Trụ chậm rãi.
“Chậc, còn nếm thử t.h.u.ố.c lá sợi mới mua thế nào, đầu thấy , Mạc Thừa ca còn ngoài tìm ngài, kết quả ngài về .”
“Mua t.h.u.ố.c lá sợi?”
Tiêu Đại Trụ nén sự vui sướng.
“Ngài vẫn luôn nhắc đến con rể của tứ bá gia, khoe khoang t.h.u.ố.c lá sợi mà ngài mua cho ? Chúng thể sắp xếp cho ngài một ít ?”
Đi theo Tiêu Nhạc sân, lấy gói t.h.u.ố.c lá sợi mùi thơm tuyệt vời, khóe miệng Tiêu Đại Trụ mỉm . Hắn ở cổng viện gói t.h.u.ố.c lá sợi. Mạc Thừa về thấy cảnh , cũng .
Liễu Tư Tư đợi Tiêu Thừa Vân chạng vạng về mới với chuyện . Tiêu Thừa Vân khúc khích: “Cha cảm thấy chúng đều xoay quanh nương, trong lòng khó chịu.”
“ năm đó nương vẫn luôn xoay quanh các ngươi, cha xoay quanh nãi nãi.”
Liễu Tư Tư liếc mắt : “Lúc đó nương một câu oán giận cũng .”
“ , cho nên chúng cảm thấy xoay quanh nương chuyển động gì đúng,” Tiêu Thừa Vân tủm tỉm hôn lên khuôn mặt tiểu khuê nữ, “Đều là học theo cha.”
“Cha lời sẽ tức giận đó.”
Liễu Tư Tư .
Tiêu Nhạc cố ý những lời tương tự mặt Tiêu Đại Trụ, khiến tức hổ, đuổi theo đ.á.n.h cũng kịp. Cuối cùng chắp tay lưng tức giận về trong viện, với Tiêu Vương thị đang đút canh trứng cho cháu gái:
“Tiêu Nhạc cứ thích cố ý chọc giận !”
“Ngươi là cha , ngươi dạy dỗ .”
Tiêu Vương thị như , nhưng ngay cả ánh mắt cũng thèm liếc .
Tiêu Đại Trụ đuối lý xuống: “Ta nào dám, tên nhóc thù dai lắm, cho mua t.h.u.ố.c lá sợi thì ?”
“Vậy đừng mặt , sẽ cho Tiêu Nhạc ,” Tiêu Vương thị chọc giận Tiêu Đại Trụ.
Tiêu Nhạc chọc Tiêu Đại Trụ xong, hôm liền kéo Mạc Thừa về nhà Mạc gia.
Dù trong nhà mấy ngày nay cũng việc gì, cùng Mạc Thừa dọn dẹp nhà cửa một phen, hai nghỉ ngơi một đêm, sáng sớm hôm liền săn ở núi .
Chạng vạng khi về thôn, thể là thắng lợi trở về.
Ngày hôm giữa trưa, họ vẫn làm mấy bàn đồ ăn ngon, mời lớn tuổi và A Sơn bọn họ đến ăn cơm.
“Ngươi thường ở nhà, đồ trong rừng cũng ít,” A Sơn ăn thịt lợn rừng, với Mạc Thừa: “Lần đ.á.n.h nhiều một chút, uy h.i.ế.p chúng nó!”
Nói xong oán hận ăn xuống một miếng thịt.
“Đây là ?”
Tiêu Nhạc nhỏ giọng hỏi A Bình đang bên cạnh .
A Bình khụ một tiếng, chỉ chỉ vị trí chuồng heo nhà họ: “Trước đó lâu heo chạy mất, hơn mười ngày mới tự trở về, sinh mấy con lợn rừng con.”
Tiêu Nhạc khúc khích, A Sơn liếc lén một cái, lập tức nghiêm chỉnh : “Thật quá đáng!”
“ !” A Sơn lập tức vỗ vỗ bàn, “Tiểu Hoa nuôi lâu như , lợn rừng đạp hư !”
“Tiểu Hoa là tên nó đặt,” A Bình thấp giọng giải thích.
Thanh ca lắc đầu: “Lần đầu tiên phối giống, A Sơn , quả thực coi Tiểu Hoa như con gái mà nuôi.”
Mạc Thừa về phía A Sơn đang khó chịu, vươn tay vỗ vỗ vai . A Sơn ngao một tiếng liền đỏ mắt, rót xuống mấy bát rượu, mặt kêu khổ.
Khổ gì?
Khổ vì thành gia.
Mấy lớn tuổi xem đến bật , cha và hai trai của A Sơn cảm thấy vô cùng mất mặt, lên khuyên can, A Sơn càng lớn tiếng hơn.
ngày hôm , khi tỉnh rượu, A Sơn như việc gì.
“Ngươi quên hết ?”
Tiêu Nhạc hỏi Mạc Thừa.
Mạc Thừa nghĩ nghĩ: Chắc là giả vờ.
“Cũng , chỉ cần hổ, chúng hổ gì?”
Tiêu Nhạc ha ha.
Khi họ ở nhà, cũng giúp chăm sóc Tiểu Hoa. Tiểu Hoa quả thực dịu ngoan, xử lý sạch sẽ. A Sơn gần như mỗi ngày sớm tối đều đến xem nó.
Vẻ mặt ôn nhu khiến Tiêu Nhạc nổi cả da gà.
Mạc Thừa thấy trực tiếp dùng tay che mắt Tiêu Nhạc, tiếng kêu bất mãn của A Sơn vang lên, đó cọ tới cọ lui mà cáo biệt Tiểu Hoa.
Chờ đối phương , Tiêu Nhạc kéo tay Mạc Thừa xuống, vẻ mặt nghiêm túc : “Phải tìm cho một .”
Bằng thật đối phương thể nảy sinh một đoạn tình yêu heo- giống ai.
Vì thế bọn họ đưa A Sơn khỏi núi.
Quầy bán quà vặt trong nhà cha quản, Tiểu Hoa hai trai chăm sóc, A Sơn ngoài thật sự thuận lợi.
Hắn sắp xếp ở trong sân mà Tiêu Nhạc bọn họ thuê.
Thường xuyên còn thể đến cửa hàng hỗ trợ.
Việc còn cần bọn họ nhúng tay.
Trở Tiêu gia, gầy, đó là một bữa thịt heo bồi bổ, thịt Mạc Thừa mang về cũng làm thành thịt muối.
Mà ngay ngày hôm khi họ về nhà, vị đại nương t.ử tới.
Tiêu Nhạc bọn họ trốn sang nhà Tiêu nhị thúc , Tiêu Vương thị mang theo cháu gái cũng khỏi phòng.
Liễu Tư Tư bảo các cô nương tiếp tục, chính trong sân tiếp đãi đại nương tử.
Đại nương t.ử tủm tỉm quanh một vòng: “Lần đến thấy viện như .”
“Đại nương t.ử quá khen, đây là hoa tướng công làm, ngài nếm thử.”
Liễu Tư Tư bưng tới hoa ngâm.
“Ta tới là một chuyện quan trọng, nếu ngươi thể nhận lời, danh tiếng của ngươi sẽ lan khắp huyện chúng .”
“Đại nương t.ử mời .”
“Quan đại nhân mới tới một bức song thêu, ngươi ?”
Song thêu, chính là thêu hai mặt.
Liễu Tư Tư nhận việc của Huyện lão gia, chuyện làm cho nhà họ Tiêu ai nấy đều hưng phấn đến đỏ mặt.
“Đó là quan lão gia a!”
Tiêu Vương thị cảm thấy đang mơ.
“ đúng , tẩu t.ử thật lợi hại!”
Cúc Hoa đầy mắt sùng bái.
“ phòng đông sương…”
Tiêu Thừa Vân lo lắng nương t.ử sẽ liên lụy quá sức.
“Không đáng ngại, thêu buổi chiều là ,” Liễu Tư Tư hề chút áp lực nào, “Ta còn tính là nhận việc, thêu mẫu , mời đại nương t.ử mang qua, nếu chọn mới thể nhận.”
“Vậy nhất định sẽ trúng,” Tiêu Nhạc chắc chắn .
Mạc Thừa cũng gật đầu.
Rốt cuộc việc thêu của Liễu Tư Tư thật sự .
“Vậy mượn lời chúc của tiểu thúc và Mạc ca,” Liễu Tư Tư khẽ .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Biết Liễu Tư Tư buổi chiều bận rộn, để làm phiền nàng, đến buổi chiều Tiêu Nhạc và Mạc Thừa liền ngoài làm việc.
Không đốn củi ở núi , chính là xuống ruộng nhổ cỏ, hoặc là thu nhu dưa gì đó, dù cũng ở nhà đợi.
Một tháng , Liễu Tư Tư xe ngựa của đại nương t.ử đón đến trong huyện. Ngày hôm khi đưa về, hai bà t.ử cẩn thận dọn một cái rương lớn phòng Liễu Tư Tư.
“Đó là vải thêu,” khi rời , Liễu Tư Tư giải thích với họ.
“Vậy mấy ngày nay mấy đứa nhỏ cứ để trông coi,” Tiêu Vương thị lập tức .
“Vậy vất vả nương .”
Liễu Tư Tư cũng nặng nhẹ, mấy đứa trẻ hiện tại hiếu động, một chút chú ý là sẽ gây họa, nàng rõ.
Đến ngày giao hàng, Tiêu Nhạc và Mạc Thừa bắt đầu chạy khắp nơi. Khi tiệm bách hóa ở thị trấn, họ thấy A Sơn đang chuyện đùa với một thanh niên, dáng vẻ hận thể dán chặt lên đối phương khiến khóe miệng hai co giật.
Phát hiện bọn họ, A Sơn vẫy tay chào.
Lúc thanh niên A Sơn đưa cửa hàng, rời .
“Ta thích ,” A Sơn hai mắt sáng lấp lánh , “Hắn và đều thích đàn ông, trong nhà trưởng bối, phía một và một , đều còn nhỏ.”
Những chuyện đều hỏi thăm rõ ràng.
“Chúng cần giúp gì ?”
Tiêu Nhạc hỏi.
A Sơn lắc đầu: “Ta tự làm, thể.”
Kết quả nửa tháng , A Sơn kéo bọn họ sang một bên uống rượu, : “Ô ô ô ô thích như ô ô ô ô…”
Khóc hơn nửa canh giờ, ngày hôm ngủ cả ngày, buổi tối dậy trông như ma, dọa hai tiểu đường sợ c.h.ế.t khiếp.
Mạc Thừa trực tiếp cho một cái tát vang trời.
Tiêu Nhạc sợ nhảy dựng, kết quả A Sơn đầy mặt cảm kích: “Là quá cố chấp, bất quá chỉ là một đàn ông thôi, vì mà làm thành bộ dạng ! Ta còn là A Sơn ?”
Vì thế nhanh chóng lấy tinh thần. Khi Liễu Tư Tư mang bức thêu hai mặt đến trong huyện, A Sơn khôi phục. Ngay cả khi gặp ở trấn , cũng bình tĩnh chào hỏi, bọn họ vẫn là bạn bè, nhưng A Sơn còn như mà bám riết lấy đối phương, cận với đối phương.
Tiêu Nhạc và Mạc Thừa chút lo lắng.
Bởi vì A Sơn buông là thể buông .
Cho đến ngày hôm đó, khi họ mang thịt qua cho A Sơn và hai tiểu đường , A Sơn cầm lên xem, hỏi: “Đây là…… Cái gì?”
Tiêu Nhạc bắt lấy cuốn tranh A Sơn đang xem.
Bên trong chữ, tất cả đều là hình vẽ thô ráp, chỉ hình vẽ thô ráp, giấy cũng lắm, là đắt tiền.
“Khụ khụ,” A Sơn chút chột xoa xoa cái mũi, khi đối diện với ánh mắt của Mạc Thừa, gãi gãi đầu, “Chỗ đều là đồ , theo bên trong học, trêu chọc , kết quả thế nào? Ánh mắt liền đổi!”
Ánh mắt thôi , làm A Sơn cảm thấy thành công hơn một nửa.
“Ngươi làm cho hối hận, đó phát hiện thích ngươi?”
Tiêu Nhạc tổng kết một chút, đó chính là tiêu chuẩn truy thê hỏa táng tràng a.
“Gần như ,” A Sơn gật đầu, tự tin lay lay mái tóc dài, “Ta A Sơn là một đàn ông như , làm thể bỏ lỡ!”
Tiêu Nhạc và Mạc Thừa:…… Quả nhiên, lo lắng của bọn họ là lý do.
--------------------