Xuyên Thành Chú Em Làm Ruộng - Chương 171: Chú em thánh thiện 3
Cập nhật lúc: 2025-12-12 11:59:05
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Làng cái làng nhi... Làng cái làng nhi... Làng làng làng..."
Tiêu Nhạc , một tay xách nửa giỏ khoai lang đỏ, một tay cầm cây đuốc nhỏ, nghêu ngao hát con đường làng.
Khi y về đến nhà, cổng viện khép hờ, đèn dầu nhà chính thắp sáng.
Cửa nhà chính mở rộng, thể thấy rõ bên trong.
Tiêu liếc qua giỏ khoai lang đỏ y đang xách, nhếch môi, "Ha hả, thể thấy mày mang đồ về nhà khi tao c.h.ế.t, coi như là đáng giá."
Dập tắt cây đuốc nhỏ cháy quá nửa và đặt gọn gàng, Tiêu Nhạc xách giỏ khoai lang đỏ nhà chính. Dương Tú Tú đang làm giày ở góc nhà.
"Mẹ, đây là Trương Ca trả , nhà họ lương thực, trưa nay con ăn bên đó, tối cũng ăn bên đó, còn cái ghế tre cũng là tặng."
Y chỉ chiếc ghế tre trong góc.
Tiêu càng lúc càng khó coi, "Nói như , mày cảm thấy là , còn sẽ dốc hết lực mà chăm sóc cả nhà nữa ?"
"Sẽ ," Tiêu Nhạc lấy lòng tiến lên, xoa bả vai cho Tiêu , lực đạo cực kỳ nhẹ nhàng, "Con nghĩ thông suốt . Nhà lương thực, đều mượn của con, chắc chắn cũng là như . Ba làm , làm việc thiện, nhưng họ lừa con, là họ làm sai . Con lấy những thứ đó."
"Lấy về?" Tiêu lạnh, "Ăn bụng, kéo xuống hầm cầu hết , mày lấy cái gì về? Hơn nữa, là mượn ? Người là bắt mày cho đấy! Cái đội sản xuất , ai mà mày Tiêu Nhạc là cái chứ? Mày dám lấy ?"
"Cứ từ từ thôi," Tiêu Nhạc gãi đầu, về phía Dương Tú Tú, "Tẩu tử, hôm nay mắt lão Lưu trả con một đồng tiền, con đưa tẩu chi tiêu gia dụng."
Nói , y liền lấy từ trong túi một tờ tiền một đồng nhăn dúm dó.
Dương Tú Tú sững sờ, Tiêu lập tức , "Ngẩn làm gì? Nhận lấy !"
Bất kể là trả bằng cách nào, cửa nhà họ thì tuyệt đối thể để Tiêu Nhạc mang cho khác nữa!
"Mẹ, cũng còn sớm nữa, về phòng ngủ ạ?"
Tiêu Nhạc nhẹ giọng .
"C.h.ế.t tự khắc sẽ ngủ, mày quản tao làm gì."
Tiêu chút lưu tình cự tuyệt sự quan tâm y đưa đến mặt.
Tiêu Nhạc sờ sờ mũi, "Vậy con tắm rửa ngủ đây."
"Tẩu mày gánh nước dễ, dùng nước tiết kiệm chút," Tiêu liếc y.
"...Vâng, , , tẩu tử, con đây."
Tiêu Nhạc khỏi nhà chính, Dương Tú Tú vội vàng đến mặt Tiêu , "Mẹ, đối Nhị Thúc lạnh nhạt ?"
"Cái thứ lạnh thì !" Tiêu nghiến răng nghiến lợi , "Tao cho nó thêm một cơ hội nữa. Lần nếu nó sửa đổi, tao còn nhận nó là con trai. Nếu đổi, đợi tới Tiêu Mặc về, tao sẽ làm chủ chia gia sản!"
"Mẹ!"
Dương Tú Tú giật . Dù cha còn sống thì chia gia sản mà.
Hơn nữa, nếu chia Tiêu Nhạc ở riêng, y sẽ đất phần trăm, chỉ thể sống dựa công điểm. Với cái tính tình của Nhị Thúc... sợ là sẽ c.h.ế.t đói mất.
"Nghe tao đây," Tiêu vô cùng tỉnh táo, bà nắm c.h.ặ.t t.a.y Dương Tú Tú, "Còn Tiêu Thục Phân, ngày mai con họp chợ thì nhắn với bên nhà cữu cữu nó một tiếng, bảo nó ở thêm chút thời gian nữa, cần mẫn, gây phiền phức cho ."
"Vâng."
Dương Tú Tú liên tục gật đầu.
Tiêu Nhạc thu dọn xong xuôi thì ngủ.
Phòng của Nguyên chủ chỉ một chiếc giường.
Tiêu tính tình y, nên ngoài chiếc giường , bà sắm thêm tủ gì cho y, chỉ sợ y hứng lên đem cho khác.
Tiêu Nhạc kéo tất cả đồ vật giường xuống, ngủ thẳng tấm ván gỗ. Trời sáng, y dậy.
Giường cỏ khô y vứt , chăn đệm y mang sông giặt sạch sẽ, mang về sân phơi khô. Sau đó, y cầm đòn gánh, xách thùng nước cửa.
Y lâu, Tiêu liền vịn tường ở cửa nhà chính.
Không bao lâu, bà thở dài một tiếng .
Dương Tú Tú từ lúc Tiêu Nhạc ngoài giặt chăn đệm.
Nàng sớm về sớm, buổi chiều còn thể làm thêm nửa công điểm.
Lu nước đầy, Tiêu Nhạc hâm nóng cháo cho Tiêu . Sau khi thấy bà ăn xong, rửa sạch chén đũa, y mới chuẩn cửa.
"Mày ăn ?"
Tiêu thấy y sắp khỏi nhà, rốt cuộc nhịn hỏi một tiếng.
"Con Trương Ca nhà ăn."
Tiêu Nhạc .
Tiêu mặt biểu cảm "Nga" một tiếng, trong lòng thầm mắng: Đi ăn phân thì còn tạm .
Người nhà Trương gia , làm việc thì tích cực, nhưng cái quy củ ăn cơm đúng giờ mỗi ngày bữa thì khiến Tiêu Nhạc thích thật sự.
Y vác cái cuốc nghênh ngang đường. Lúc còn sớm mà cũng tính là muộn, đường gặp vài gánh nước về, cũng gặp vài tìm thức ăn ở đất phần trăm của về.
Tiêu Nhạc nhiệt tình chào hỏi, khuôn mặt tươi khiến cũng thấy tâm trạng buổi sáng tồi.
"Nhị Ca sớm ạ."
"Sớm a, giờ làm công còn sớm chán, mày đấy?"
"Đi nhà Trương Ca ăn cơm đấy, nhiệt tình lắm, cứ bảo tao sáng sớm nay qua. Ai da, thật uổng công tao giúp đỡ nhà họ bấy lâu, Trương Ca đúng là một Hán T.ử trọng tình nghĩa."
Trương Ba mở cổng viện, liền thấy hai ngoài cửa, còn Tiêu Nhạc đang hưng phấn khen ngợi .
"Ai da Ca, tao tới mày đón ? Thật là, Nhị Ca tao đây nhé, đồ ăn xong hết chứ? Tao ăn xong làm công ngay đây."
Tiêu Nhạc bước cổng viện, đẩy thể cứng đờ của Trương Ba .
Người gọi là Nhị Ca y với vẻ mặt phức tạp, "Trước hiểu lầm mày , mày loại ơn như ."
Trương Ba:......
"Sao tới!"
Trương mới chuẩn ăn cơm, thấy Tiêu Nhạc đặt cái cuốc xuống, hề khách khí bàn ăn nhà họ, liền nhéo Trương Ba một cái.
Trương Ba lau mặt, "Hôm qua tao bảo qua ăn sáng ?"
"Không ," Trương nhíu mày, đầu bảo Trương Thành Hồng thu khoai lang đỏ và rau xanh xào , "Tống tiền đ.á.n.h tới tận nhà , ông đừng quên hôm qua đưa cho ông một tờ giấy! Hôm nay còn mặt mũi đến ăn cơm, khinh!"
Trương Thành Thanh cúi đầu , theo Trương Thành Hồng cất đồ ăn .
" , chuyện hôm qua tao còn tính sổ với !"
Trương Ba giận tím mặt, hùng hổ nhà chính. Vừa định chất vấn Tiêu Nhạc, liền y , "Trương Ca, năm ngoái mượn năm đồng, còn năm nay mượn mười đồng, khi nào thì trả đây?"
"Mấy năm nay, nhà tổng cộng mượn năm cân thịt, hai mươi cân bột mì, bốn mươi cân bột ngô, năm mươi cân ngũ cốc, hơn một trăm cân khoai lang đỏ, cộng thêm năm mươi quả trứng gà, còn một con gà nữa."
"......"
Trương Ba hổ c.h.ế.t trân tại chỗ.
Bên ngoài, Trương lén , kinh ngạc về phía con cái, "Chúng mượn nhiều đồ như ?"
Hai em Trương Thành Hồng cũng kinh hãi.
Thấy lời nào, Tiêu Nhạc cứ thế chằm chằm.
Đầu óc Trương Ba rối như tơ vò. Thấy Tiêu Nhạc cau mày sờ sờ bụng , lập tức lớn tiếng , "Ăn cơm ! Mày còn ăn mà? Cứ ăn ở đây ! Mẹ Thành Hồng mau dọn cơm!"
Nói , còn ngoài. Trương dậm chân, kéo bếp, "Ông đuổi ? Sao còn giữ cơm !"
"Không giữ cơm thì ? Giờ bà thể trả nhiều đồ như ?! Trước hết lôi , đó chúng cứ đóng cửa là !" Trương Ba cũng vô cùng nóng nảy.
Thế là, Tiêu Nhạc ăn uống no nê ở Trương gia. Lúc , y còn cầm nốt mấy củ khoai lang đỏ hấp chín, "Tôi ăn trưa đây, ai, tiền gạo thóc nhà đều nhờ phúc các , lấy chút khoai lang đỏ chắc ngại chứ?"
"...... Không ngại, nhưng Tiêu Nhạc , cuộc sống nhà cũng khó khăn lắm," Trương rơi nước mắt, "Mày xem Thành Hồng, Thành Thanh nhà ..."
"Lớn lên béo, các nuôi thật đấy," Tiêu Nhạc tủm tỉm tiếp lời, "Ai da, đặc biệt là Thành Hồng, cô nương lớn , sang năm thể bàn chuyện hôn sự đấy, cữu cữu ..."
"Không còn sớm nữa, làm công , mấy củ khoai lang đỏ cứ cầm hết ," Trương Thành Hồng sợ hãi nhảy dựng, sợ y làm việc giới thiệu cho cái biểu ca biểu nào đó của y.
"Đứa trẻ ngoan," Tiêu Nhạc tủm tỉm rời .
Cả nhà liệt ghế như đ.á.n.h một trận.
"Sao tao cứ thấy cái thằng ngốc hôm nay gì đó đúng nhỉ."
" , chúng than khổ, lóc, còn cùng chúng , đầu mang đồ đến cho."
"...Có lẽ mấy năm nay mượn thật sự nhiều," mặt Trương Thành Thanh đỏ lên, "Tao cũng thấy nhiều, tính toán thành mượn nhiều thế nhỉ?"
"Chúng mượn ?"
"Không cho ?"
" đúng đúng, cho, cho..."
Tiêu Nhạc nhân duyên tồi, bất kể là vì chiếm tiện nghi của y, thật sự cảm thấy y là , dù lúc làm công, tìm Tiêu Nhạc khoác lác chuyện cũng ít.
Giữa trưa, Tiêu Nhạc đến Trương gia.
Cổng viện Trương gia đóng chặt, cứ như bên trong là nhà trống.
Tiêu Nhạc gõ cửa "bạch bạch" vang. Người qua đường thấy liền hỏi vài câu.
Người nhà Trương gia bên trong nơm nớp lo sợ.
Sau đó liền thấy Tiêu Nhạc mang theo giọng nức nở , "Trương Ca hôm nay bảo qua ăn cơm trưa, đến giờ mà cửa mở ?"
Trương Ba tức đến đau ngực, khi nào bảo Tiêu Nhạc qua ăn cơm trưa cơ chứ?!
"Mấy năm nay, giúp đỡ nhà họ ít, đều mà đúng ? Năm ngoái, Trương Ca bảo lâu ăn thịt, con cái trong nhà thèm lắm, đặc biệt là con bé Thành Hồng, nó thích ăn thịt lắm, dẫn con đến lén với , liền đem chỗ thịt mua về, cắt hơn nửa cho ..."
Người nhà Trương gia thấy lời , đột nhiên cảm thấy .
"Ba! Mau kéo ! Mất mặt thế con làm gả chồng nữa!" Trương Thành Hồng lóc.
"Mẹ! Con cũng lớn đầu , thể để con lấy vợ chứ!" Thời buổi ăn uống , hai em trông nhỏ con, nhưng thật một thành niên, một sắp thành niên.
"Ai da! Vừa bận rộn trong bếp, thấy gõ cửa, mau ! Đồ ăn làm xong hết !" Trương lập tức mở cổng viện. Ôi trời, Tiêu Nhạc ngay đằng , mặt y hơn mười đang ngóng!
Dù là Trương mặt dày, lúc cũng đỏ bừng mặt, "Ông mau mời Nhị Thúc ăn cơm !"
Trương Ba lúc mới hồn, vội vàng tiến lên kéo Tiêu Nhạc sân. Phía , Trương vội vàng đóng cổng viện .
Ngay lúc bọn họ đang tức hộc m.á.u chằm chằm Tiêu Nhạc, y bỗng nhiên rướn cổ lên hét lớn ngoài cổng, "Trương Ca, Trương Tẩu, là sự thật đấy nhé! Các sẽ định đóng cổng đ.á.n.h đấy chứ?!"
Trời đất ơi.
"Nhị Thúc của con ơi, xuống ăn cơm ," Trương Thành Thanh kéo y nhà chính, cùng Trương Thành Hồng bưng hết đồ ăn đặt mặt y.
Tiêu Nhạc tủm tỉm ăn. Trương Ba và Trương tức lắm, nhưng Tiêu Nhạc ăn hết sạch, thế là cả nhà hậm hực xuống, giành giật đồ ăn.
Tiêu Nhạc trực tiếp gắp đồ ăn chén , chậm rãi , "Những thứ , khi nào các trả hết, sẽ đến nhà các ăn nữa. Đương nhiên, các cũng thể trả."
"Có thể trả?"
Mắt Trương sáng rực.
Tiêu Nhạc gật đầu, chỉ lên nóc nhà, "Tôi căn nhà của các ."
"Nằm mơ! Đây là nhà của lão tử!"
Trương Ba đột nhiên buông chén đũa, giận dữ hét.
"Vậy đổi sang cách khác, quy đổi thành tiền . Mấy thứ đó, ít nhất cũng đáng 300 đồng."
"300 đồng? Mày lừa ! Nhiều lắm là 200!"
"Vậy 200 đồng ." Tiêu Nhạc gật đầu, "Khi nào thì trả đây."
Cả nhà lập tức im lặng.
Trương Thành Thanh c.ắ.n răng , "Nhị Thúc, mấy thứ đó, tặng cho chúng con ?"
"Tôi là cha ruột của ? Hay là cha ruột của ba ? Tôi với các nửa điểm quan hệ huyết thống cũng ," Tiêu Nhạc tặc lưỡi, "Mặt các đúng là dày chịu nổi đấy, dựa cái gì đòi cho các ?"
"Mày, mày chính là cho chúng tao!"
Trương nhất quyết chịu thừa nhận.
"Tôi đây còn giữ giấy nợ Trương Ca đấy," Tiêu Nhạc tủm tỉm họ, "Các trả tiền, trả đồ vật, sẽ cầm những tờ giấy nợ báo công an, tố cáo các ăn , hơn nữa tay chân còn làm công làm việc! Cả nhà đều là tác phong tư bản!"
Điều khiến nhà Trương gia sợ hãi vô cùng.
Chuyện đó chỉ đơn giản là tù, giam mấy tháng, ngoài sẽ ai dám giao tiếp với họ nữa!
"Trong vòng 3 ngày, hoặc là trả 200 đồng, hoặc là căn nhà thuộc về , hoặc là đưa các ăn cơm tù."
Tiêu Nhạc ăn no nê, còn ngủ một giấc trưa ở phòng khách Trương gia, lúc mới thỏa mãn rời .
Trong nhà chính, sắc mặt nhà Trương gia đứa nào đứa nấy đều khó coi.
"Giấy nợ là chuyện gì thế?"
Trương run giọng .
"...Chẳng là để thể mang đồ đến, tao làm cái công phu bề ngoài thôi ?"
Trương Ba để chứng tỏ thật sự là mượn, chứ chiếm tiện nghi, còn cố ý mời Đội trưởng cho ít giấy vay. Mỗi "mượn" đồ vật, đều tên lên đó.
Không ngờ Tiêu Nhạc thật sự giữ những tờ giấy nợ , còn ném cho họ một quả b.o.m lớn!
"Ba, , con tù , càng cạo đầu xăm chữ lên mặt!" Trương Thành Hồng thật sự sợ hãi, còn sợ hơn cả việc thể ở bên Lưu Vệ Quân.
"Con, con cũng ." Trương Thành Thanh che mặt, "Ba , con là con trai duy nhất của hai mà! Nếu dính líu đến tư bản... con làm trai tân cả đời mất!"
"Ông ông việc gì giấy nợ làm gì! Giờ thì !" Trương ngừng, Trương Ba đập bàn "bạch bạch" vang, "Lúc các ăn uống ngon lành, oán trách ?!"
"Thế tại ông bản lĩnh, nếu với bọn trẻ theo ông chịu khổ ?"
Hai vợ chồng lúc như kẻ thù, đ.â.m d.a.o nhỏ đối phương, đó còn đ.á.n.h luôn.
Trương Thành Hồng lóc chạy khỏi nhà, chạy thẳng đến chỗ Lưu Vệ Quân làm việc. Từ xa, Lưu Vệ Quân thấy nàng. Hắn với bên cạnh một tiếng, theo một con đường khác về phía cây cầu treo nhỏ.
Thấy Lưu Vệ Quân rời , Trương Thành Hồng cũng đến cầu treo nhỏ. Khi hai gặp , Trương Thành Hồng nhào lòng , nức nở , "Anh cưới em ..."
Buổi tối, Tiêu Nhạc đến Trương gia ăn cơm, mà đến nhà mắt lão Lưu.
mắt lão Lưu ngờ y tới, nhưng nghĩ đến chuyện con trai cả với , lập tức niềm nở với Tiêu Nhạc. Đồ ăn thể là ngon, nhưng cũng quá tệ.
Tiêu Nhạc cắm đầu ăn cơm, hề bắt chuyện với .
Vẫn là Lưu Vệ Quân nhịn , "Nhị Thúc, con cưới Thành Hồng, nhưng tiền lễ hỏi..."
"Đây là chuyện mà, chúc mừng chúc mừng," Tiêu Nhạc đặt chén đũa xuống, uống chút nước , "Khi nào thì uống rượu mừng đây?"
"...Chúng con vẫn đang lo tiền lễ hỏi."
Lưu Vệ Quân khó khăn .
"Các bắt đầu chuyện ?"
"Không , là nhà chúng con chuẩn . Nhị Thúc cũng tình hình nhà con, ... mượn Nhị Thúc chút tiền."
"Nhắc đến vay tiền," Tiêu Nhạc lấy giấy nợ, "Lão Ca, hai mươi đồng năm ngoái mượn khi nào trả đây? Anh thương xong, của cải đều vét sạch, bệnh nặng, trong nhà sắp còn gì ăn ."
Nụ mặt mắt lão Lưu cứng đờ.
Lưu Vệ Quân cũng thêm lời nào.
Nhà họ đúng là nhận ít ân huệ từ Tiêu Nhạc. Lưu Vệ Quân còn từng cảm thấy Tiêu Nhạc là tên đại ngốc, chút chướng mắt y, nhưng hôm nay lo tiền lễ hỏi, là đầu tiên nghĩ cách từ Tiêu Nhạc.
Lưu Vệ Quân bỗng nhiên cảm thấy thật bi ai.
Không khí quả thật quá hổ. Tiêu Nhạc thu giấy nợ , thở dài , "Biết nhà các dễ dàng, khi nào thì trả . Ai, đến nhà Trương Ca họ cũng đang gom tiền trả đấy. Chuyện của Vệ Quân và Thành Hồng, mấy kiến nghị , các suy xét xem..."
Tiêu Nhạc , Lưu Vệ Quân đó lời nào. mắt lão Lưu nhẹ giọng , "Hai mươi đồng đó, là tao mượn để mua t.h.u.ố.c cho Tiểu Lương đấy." Chuyện , ông với Lưu Vệ Quân.
Lưu Vệ Quân mấp máy môi, nhưng câu nào.
mắt lão Lưu nghĩ nghĩ, bắt đầu với Lưu Vệ Quân về chuyện làm để kết với Trương gia...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-chu-em-lam-ruong/chuong-171-chu-em-thanh-thien-3.html.]
"Sáng với trưa ăn ở Trương gia, tối đến nhà Lưu gia ăn, mày thật sự ăn ?"
Tiêu nheo mắt hỏi.
"Ăn ạ," Tiêu Nhạc vén vạt áo lên, cho Tiêu xem cái bụng căng tròn của , "Nhìn xem, no thật sự đấy."
Hai nhà đang tính toán cái chủ ý gì đây?
Tiêu và Dương Tú Tú liếc .
Hôm nay, Dương Tú Tú đặt hết đồ mua phòng Tiêu , nấu bao nhiêu thì làm bấy nhiêu, tủ còn khóa . Tiêu Nhạc nếu lấy, kéo cả cái tủ mới .
Tiêu Nhạc về nhà báo cáo xong, liền tắm rửa ngủ.
Chăn đệm y giặt vẫn khô. Dương Tú Tú về thấy , liền lấy chăn đệm hồi môn mới của cho Tiêu Nhạc.
Tiêu Nhạc về phòng thấy, mắt đỏ hoe đến mặt Dương Tú Tú, "Cảm ơn Tẩu tử, Tẩu t.ử tin con , con thật sự sửa đổi ."
Dương Tú Tú khẽ thở dài, "Mẹ và con đều tin chú, chú đừng làm chúng con thất vọng nữa."
"Thục Phân... Con đón nó về . Nhà cữu cữu dù cũng là nhà cữu cữu, để nó về ở. Con sẽ còn những ý tưởng nữa."
"...Chuyện tính toán, chú cứ ngủ ."
Tiêu Nhạc gật đầu, nhà.
Dương Tú Tú vội vàng phòng Tiêu kể . Tiêu vẻ mặt cảnh giác, "Nó đón? Nằm mơ! Đón về nhà còn !"
"Mẹ, là, để Tiêu Thục Phân đến nhà đẻ con ở vài ngày," Dương Tú Tú đề nghị, "Nhà con cha và em gái con ở, cũng tiện hơn." Nhà cữu cữu mấy biểu ca biểu .
"Thế thì phiền phức cho thông gia quá."
"Có gì phiền phức ," Dương Tú Tú , "Đều là một nhà cả."
Thế là, trong lúc Tiêu Nhạc hề , Tiêu Thục Phân đến ở nhà đẻ của Dương Tú Tú.
Người nhà Trương gia cả đêm ngủ ngon. Nửa đêm, Trương Thành Hồng thấy tiếng huýt sáo quen thuộc. Nàng nhẹ nhàng chân tay khỏi sân, Lưu Vệ Quân kéo đến rừng cây nhỏ.
"Đêm hôm khuya khoắt, em tìm sợ ?"
"Tìm sợ," Lưu Vệ Quân ôm lấy nàng, "Hồng, tình hình nhà em cũng . Nếu em theo , tiền lễ hỏi cũng gom đủ."
"Anh chia tay?" Trương Thành Hồng đẩy mạnh , "Anh chia tay ?!"
"Anh chia tay, ngoài bôn ba kiếm sống. Anh bây giờ rừng sâu tìm đồ vật bán, làm ăn ."
"Em sắp mười tám , chuyến bao giờ mới về, em..."
"Vậy chỉ một cách thôi, em ..."
Ba ngày thời gian sắp hết. Trương gia vét sạch của cải, vẫn còn thiếu 50 đồng tiền.
"Tao nhớ rõ ràng còn hơn hai mươi đồng chôn góc tường, thấy ," Trương nóng nảy vô cùng.
"Tao cũng nhớ rõ," Trương Ba bực bội ném cái cuốc, "Sao thấy ."
"C.h.ế.t c.h.ế.t ! Cái thằng ngốc đó tìm Đội trưởng đến kìa!" Trương Thành Thanh đang canh chừng ngoài cửa, sợ Tiêu Nhạc bỗng nhiên tới, lớn tiếng .
Vợ chồng Trương Ba cũng sợ hãi, chỉ Trương Thành Hồng sờ sờ túi, nơi hơn hai mươi đồng tiền nàng trộm lấy, gì.
"Tôi tiên lễ hậu binh, Đội trưởng, đây là giấy nợ Trương Ca ký cho ," Tiêu Nhạc dẫn Đội trưởng cửa Trương gia, đưa giấy nợ cho Đội trưởng xem, với nhà Trương gia, "Các trả đúng thời hạn quy định, cũng chỉ thể báo công an."
Đội trưởng cầm lấy những tờ giấy nợ đó xem xong, lạnh lùng , "Trương Phú, mày cũng hổ, mấy năm nay, mày coi Tiêu Nhạc như cha mày dùng ?"
"Tiêu Nhạc, Đội trưởng ," Trương Ba lấy đống tiền lẻ, tiền chẵn góp 150 đồng, "Chúng 150 đồng đây, còn thiếu 50 đồng, , chúng sẽ trả sớm nhất thể!"
" đúng , ngày mai chúng sẽ làm công, trả bằng lương thực cũng , ngàn vạn đừng bắt chúng ăn cơm tù mà!" Mắt Trương đều đỏ.
Ngay lúc , mắt lão Lưu dẫn theo Lưu Vệ Quân đến cửa.
Hắn dường như thấy sự quẫn bách của nhà Trương gia, "Đây là chuyện gì thế ?"
"Lão Ca, đến đây làm gì?"
Tiêu Nhạc cố ý hỏi.
"Ai da, chẳng con cái trong nhà lớn , đến cầu hôn đấy mà."
mắt lão Lưu tủm tỉm chỉ Lưu Vệ Quân phía .
Lưu Vệ Quân đưa đồ vật đang xách trong tay cho Trương , mà mặt vẫn còn vương nước mắt.
"Vậy cùng Đội trưởng ngoài một lát."
Nói , Tiêu Nhạc gom tiền đó , xếp gọn gàng từng tờ, tính toán rõ ràng.
Đội trưởng liếc y, nhịn , "Anh mày mà mày làm chuyện , nhất định sẽ vui. Tiêu Nhạc , làm việc thiện và làm việc thiện vì mục đích làm việc thiện, là hai chuyện khác ."
Đội trưởng quan hệ với Tiêu Mặc, nếu Tiêu Nhạc cũng ngại tìm .
"Tôi hiểu mà. Càng giúp họ, họ càng lười biếng, như là đúng," Tiêu Nhạc đáp, "Tôi thể giống ba , làm đến mức để tâm chuyện vụn vặt, hại nhà cũng chịu tội theo."
Bọn họ bên .
Bên , vợ chồng Trương Ba Trương tức giận đến c.h.ế.t.
Bởi vì ngay , Lưu Vệ Quân và Trương Thành Hồng rằng họ qua với từ lâu, hơn nữa Trương Thành Hồng t.h.a.i với .
Lời là lừa nhà Trương gia, nhưng Trương gia hiện tại cưỡi lưng cọp khó xuống, đồng ý chuyện , mắt lão Lưu sẽ tung tin chuyện t.h.a.i ngoài. Điều đó cũng sẽ ảnh hưởng đến Trương Thành Thanh.
Mà đồng ý , họ cảm thấy ấm ức!
"Tôi cũng thành tâm đến đây, đây là 50 đồng tiền. Các cũng tình hình nhà , tiền là vay mượn ít mới gom , nhưng các yên tâm, tiền tự trả, sẽ để thằng cả nhà trả ." mắt lão Lưu lấy một đống tiền .
Trương lạnh, "Con trai ông làm lớn bụng con gái , 50 đồng tiền là xong chuyện ?"
"Mẹ!"
Trương Thành Hồng dậm chân.
“Ngươi câm miệng! Ngươi , chuyện mà đặt thời xưa, là nhấn chìm xuống sông đấy!”
Trương ba hận thể cho nàng một cái tát.
“Tiền bạc, chúng chỉ bấy nhiêu thôi. Hầu hết sính lễ trong thôn chúng cũng chỉ hơn ba mươi đồng, gom đủ năm mươi đồng . Vì Lưu gia chúng sai trái, nếu các ngươi vẫn cảm thấy , thì thôi .”
Lão Lưu dậy, “Ta sẽ đưa tiền cho Thành Hồng. Con bé cầm tiền sính lễ, vẫn thể tự quyết định gả cho con trai . Cùng lắm thì tổ chức tiệc cưới thôi. Mà thật, dù các ngươi nhận tiền sính lễ , các ngươi cũng sẽ tổ chức tiệc cưới cho con bé, chi bằng để con bé tự cầm tiền trong tay còn thoải mái hơn.”
“Ngươi làm đúng quy tắc!”
“Bây giờ là xã hội nào ? Không còn làm theo lối cũ nữa .” Lão Lưu quả thật đưa tiền cho Trương Thành Hồng. Trương Thành Hồng cầm tiền đó về phía cha .
Trương nương giận dữ , “Nếu con nhận tiền, con con gái của chúng !”
“ ! Chúng coi như đứa con gái của ngươi!”
“Ôi chao,” Tiêu Nhạc thò đầu tới, “Các ngươi làm thì thiệt thòi quá . Con gái nhận các ngươi, các ngươi cũng chẳng tiền sính lễ, còn nợ tiền của . Vậy thì Thành Thanh nhà các ngươi bao giờ mới cưới vợ đây?”
Nghĩ , quả thật là thiệt thòi thật.
Đội trưởng xong cũng nhíu mày , “Các ngươi là kết tình thông gia, chứ kết oán.”
Người nhà họ Trương tái mặt. Bọn họ quên Đội trưởng cũng mặt ở đây. Vậy thì chuyện cái t.h.a.i trong bụng Thành Hồng, chẳng là...
Trương nương gần như giật lấy tiền từ tay Trương Thành Hồng, đó bà đưa tiền đó cho Tiêu Nhạc. Trương ba vội vàng bảo Tiêu Nhạc đưa giấy nợ cho , và Tiêu Nhạc đưa.
Tiếp đó, Trương nương run rẩy môi với Lão Lưu, “Nhà chúng tiền. Chuyện của Thành Hồng và Vệ Quân, chúng tiền để lo liệu. Cứ để con bé dọn dẹp một chút, các ông đưa về nhà .”
Chuyện cũng chẳng hiếm lạ gì. Những nhà nghèo thật sự, cô gái chỉ mặc bộ quần áo nhất của , xách theo túi vải nhỏ, theo về nhà chồng. Cuộc sống vẫn cứ như thường.
Trương Thành Hồng quỳ xuống dập mấy cái đầu cho bọn họ, trở về phòng thu dọn một chút, đó cùng Lão Lưu và những khác rời .
“Tiêu Nhạc, nợ nần giữa chúng cũng thanh toán. Sau ai đường nấy.” Trương ba trừng mắt Tiêu Nhạc, y gật đầu.
“Sau gì cần, cũng đừng ngại. Ta lấy lãi , cứ giấy nợ là .”
Trương ba chỉ cảm thấy đau đầu.
“Đội trưởng , chuyện hôm nay, xin các ông đừng ngoài nhé. Thành Thanh nhà còn cưới vợ .”
Trương nương và Trương Thành Thanh níu kéo Đội trưởng buông tay.
Đội trưởng bất đắc dĩ , “Tôi . Chuyện chúng khỏi cửa là chôn chặt trong bụng.”
Tiêu Nhạc phía Đội trưởng, cũng bày tỏ y sẽ . Y kịp xong, cổng viện đóng .
Chậc, vay tiền mới là đại gia đấy chứ.
Tiêu Nhạc sờ sờ hai túi tiền phồng lên, vẻ mặt ý .
“Cuối cùng thì gì với bọn họ, đến chuyện tù?”
Vừa Đội trưởng với y, giờ nghĩ , quả thật chút tò mò.
“Ta bừa thôi. Không trả tiền thì sẽ bắt bọn họ tù. Rồi bọn họ làm công, cứ mãi chiếm tiện nghi của khác, giống y hệt bọn nhà tư bản. Ta , bọn họ sợ đến xanh mặt. Đội trưởng, hôm nay cảm ơn ông nhé, hôm nào mời ông ăn cơm.”
“Chờ Tiêu Mặc về, sẽ mời hai em các ăn cơm.” Đội trưởng tâm trạng cũng tệ, còn lo lắng Tiêu Nhạc sẽ cho mượn tiền mất, vì thế ông đưa y về nhà, còn ghé thăm Tiêu nương đang bệnh, lúc mới rời .
“Mới hơn ba mươi tuổi mà làm Đội trưởng , bé giỏi giang đấy.”
Tiêu nương cảm khái.
“Chị dâu, , đây là tiền Trương gia coi như trả cho con , tổng cộng hai trăm đồng.” Tiêu Nhạc móc tiền đặt lên bàn. “Khoản nợ cũng thanh toán. Còn Lưu gia và mấy nhà còn thì thiếu tương đối ít, nhưng con sẽ bảo họ từ từ trả.”
Nhìn tiền đó, hai đều kinh ngạc.
Tiêu nương vội vàng bảo Dương Tú Tú đếm thử, quả thật là hai trăm đồng thật!
“Con làm lắm, Tiêu Nhạc , con làm lắm...”
Tiêu nương ngừng.
“Mẹ sợ nhất là con cũng giống cái tên cha ma quỷ của con, chỉ lo chuyện mà chẳng màng đến gia đình! Con làm lắm, lắm...”
“Mẹ, đừng .” Tiêu Nhạc vội vàng tiến lên lau nước mắt cho bà. “Chị dâu, tiền chị cầm làm tiền trợ cấp gia đình, gửi cho một ít nữa, bảo ăn uống bồi bổ thể.”
Dương Tú Tú cứ ngỡ đang mơ, mãi cho đến ngày hôm trấn gửi tiền, khi cầm tờ biên lai đó, cô mới chút cảm giác chân thật.
Còn Trương Thành Hồng và Lưu Vệ Quân, ngày hôm cùng làm việc, tay còn đeo dải vải đỏ. Người trong thôn lúc mới hai nhà họ Trương và họ Lưu kết tình thông gia.
Lão Lưu vui tươi hớn hở trả hai mươi đồng tiền cho Tiêu Nhạc, y còn chút nghi hoặc, “Ông còn tiền ?”
“Chậc, con dâu hiếu thuận. Con bé bảo tiền tích cóp nhiều năm, để chúng trả khoản nợ Đại Đầu. Lão , nhờ cả đấy, nếu Vệ Quân nhà với Thành Hồng chắc chắn thể ở bên .”
“Ta làm gì . Vả , Vệ Quân nhà ông thật lòng thích Thành Hồng, bảo nó đối xử với một chút nhé.” Tiêu Nhạc .
“Đương nhiên . Nếu nó dám bắt nạt Thành Hồng, sẽ đuổi nó khỏi nhà, coi như từ bỏ đứa con trai !”
Lão Lưu gặp chuyện vui nên tâm trạng sảng khoái. Khi nhà họ Trương làm công, đầu tiên là giật , đó sắc mặt tiều tụy của bọn họ làm cho giật nữa.
Có hỏi chuyện kết tình thông gia của hai nhà, bọn họ cũng ấp a ấp úng, dù cũng nhiều.
Trương ba cũng loại bụng. Chuyện ông trả tiền ông khắp nơi tuyên truyền, phần rằng Tiêu Nhạc cưỡng ép ông đưa tiền. Kết quả Tiêu Nhạc khắp nơi lời về ông , ông nhân nghĩa, giấy nợ đưa, tiền cũng coi như trả bằng lương thực.
Khiến Trương ba trở thành trả đồ vật, đúng là "trộm gà còn mất nắm gạo".
Trương gia trả tiền, Lưu gia cũng trả khoản nợ Đại Đầu. Mấy nhà còn cũng mang chút rau xanh, khoai lang đỏ gì đó đến tận cửa, bày tỏ sẽ từ từ trả nợ.
Tiêu nương vui mừng, cả cũng phấn chấn lên, bệnh tình dần dần chuyển biến . Bà vốn là tâm bệnh khá nặng.
Còn Tiêu Thục Phân, cũng đón về cuối tháng Mười.
Con bé cao hơn một chút, cũng gầy hơn.
Không nhà họ Dương ngược đãi con bé, mà là trong lòng con bé chuyện, nhớ nhà, nên tăng cân.
“Nhị ca.”
Tiêu Thục Phân về đến nhà liền bắt đầu bận rộn, dọn dẹp nhà cửa trong ngoài một lượt, làm xong đồ ăn. Khi Dương Tú Tú và Tiêu Nhạc trở về, con bé chào Dương Tú Tú , nhưng khi đối mặt với Tiêu Nhạc, con bé lạnh nhạt .
“À, gầy , cũng cao lên.”
Tiêu Nhạc cũng bận tâm, vốn dĩ là do nguyên chủ gây họa.
Tiêu Thục Phân “ừ” một tiếng, cạnh Tiêu nương, chuyện nhiều với y.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Em gái về, đổi lớn nhất là trong nhà chăm sóc. Y và Dương Tú Tú làm cũng sẽ lo lắng chuyện nhà.
“Thục Phân ,” Tiêu nương ghế tre, cô con gái nhỏ đang bận rộn, “Lại đây với một lát.”
“Mẹ, nếu chuyện Nhị ca, thôi .” Tiêu Thục Phân đầu mà tiếp tục bận rộn. “Chờ Đại ca về, con nhất định bảo đ.á.n.h Nhị ca một trận!”
“Đó là đương nhiên .” Tiêu nương tủm tỉm vẫy tay về phía con bé. “Chúng chuyện Nhị ca con, chuyện của con.”
“Chuyện của con ?”
Tiêu Thục Phân cảnh giác ngẩng đầu. Tiêu nương thấy vội vàng , “Nghĩ gì , con coi như Nhị ca con !”
Tiêu Thục Phân lúc sắc mặt mới dịu vài phần, “Con thể chuyện gì chứ.”
“Đương nhiên là . Con tiếp tục học ?”
“Con mười bảy , còn học hành gì nữa.”
Tiêu Thục Phân dở dở .
“Sao thể? Lý đại nha nhà sang năm còn học đấy.”
“Con bé ?”
Tiêu Thục Phân sửng sốt. Lý đại nha còn lớn hơn con bé một tuổi.
“Bây giờ những lớn như con ít . Vả , ở trạm thanh niên trí thức bên , ai nấy đều ôm sách , điều đó lên điều gì? Nói lên rằng sách là . Nhị ca con đòi một phần tiền, đủ để đóng học phí cho con .”
Tiêu Thục Phân vẫn còn chút do dự.
cũng lời từ chối nữa.
“Tiêu Nhạc, hai ngày nay đất việc gì, chúng lên núi kiếm đồ .”
Một thanh niên kéo Tiêu Nhạc .
Người tên là Trần Kiến Quân, tính tình hoạt bát, bằng tuổi Tiêu Nhạc. Ngày thường thích lên núi bắt gà rừng, xuống sông mò cá nhỏ.
“Được thôi,” Tiêu Nhạc gật đầu, “Ta lâu , cũng vận may thế nào.”
“Vậy hẹn thế nhé. Sáng sớm mai gặp ở cửa nhà Lý Tam.”
“Được.”
Sáng sớm hôm , Tiêu Nhạc liền cõng sọt tìm Trần Kiến Quân và những khác. Một hàng năm , cùng lên núi.
“Sao cõng cái sọt to thế?”
Lý Tam thắc mắc .
“Nếu kiếm gì, nhặt chút củi về cũng mà.”
Tiêu Nhạc hì hì .
Trần Kiến Quân luôn cảm thấy y đổi ít. Nếu đổi ở , đó chính là thật hơn, và cũng còn thường xuyên hỏi khác nhà họ cần gì nữa.
Vừa mới núi, khi Tiêu Nhạc cúi lưng buộc dây giày, y liền đối mặt với một đôi mắt nhỏ như hạt đậu xanh.
Y giật , con gà rừng cũng giật . Nó còn kịp chạy, Lý Tam nhanh tay lẹ mắt tóm gọn!
“Ta vận may của đúng là thật đấy!”
Lý Tam cũng con gà rừng đó, là do Tiêu Nhạc thấy.
Tiêu Nhạc gãi đầu, bỏ con gà rừng sọt. Y tiếp mười phút nữa, ngẩng đầu ánh mặt trời, kết quả thấy một tổ ong mật lớn.
“Tổ ong mật kìa!”
Tiêu Nhạc kêu lớn.
Mọi mừng rỡ vô cùng, đây chính là thứ !
Chỉ là ai đội mũ, thứ chích đấy!
“Để !”
Tiêu Nhạc nhặt cây gậy dài lên, bảo những khác tránh , thử xem vận may của y thế nào.
--------------------