Xuyên Thành Chú Em Làm Ruộng - Chương 16: Chú em háo sắc 16
Cập nhật lúc: 2025-12-12 11:53:27
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ Tiêu Nhị Ca rõ nguyên do, còn đang vò đầu: “Nương và Nhị Tẩu nhà ngươi làm ?”
“Nhị Ca, bắt gà .”
Tiêu Nhạc .
Tiêu Nhị Ca cẩn thận suy nghĩ, cho rằng Tiêu Đại Tỷ đang ở nhà chồng mệt mỏi, nên về nhà bồi bổ, vì thế cũng hỏi thêm gì. Y bắt con gà mái già nhất nhà, chờ Tiêu Nhạc mang chén nước và thùng nước sôi thì y mới .
Hai , một mổ gà, một ngừng lấy m.á.u gà.
Chờ gà còn giãy giụa nữa, Tiêu Nhị Ca liền một tay xách gà, tay xách thùng nước sôi đến gốc cây mái hiên ngoài sân để làm thịt.
Mùi thịt gà khi làm xong nồng, ở trong sân chút khó , nên việc làm thịt gà đây vẫn luôn thực hiện ở gốc cây mái hiên ngoài sân.
“Nhị Ca, giữ vài sợi lông gà nhé.”
Tiêu Nhạc bưng chén m.á.u gà về phía nhà bếp, kéo cổ họng y .
“Đã !”
Tiếng Tiêu Nhị Ca vọng từ ngoài sân.
Khi Tiêu Nhạc bước cửa nhà bếp, hốc mắt Tiêu Nhị Tẩu ửng đỏ, đang kéo tay Tiêu Đại Tỷ thì thầm gì đó. Nghe thấy tiếng bước chân, Tiêu Đại Tỷ lập tức cúi đầu xuống.
Tiêu Nhị Tẩu cũng chuyện nữa. Tiêu Mẫu hiếm khi nhiều như , vẫn luôn bận rộn với chuyện của bên bếp lò.
Còn Tiêu Phụ, sáng sớm sửa mái nhà tranh.
“Nương, m.á.u gà đây ạ.”
Tiêu Nhạc đặt chén xuống, ngoài giúp làm lông gà.
Bữa sáng một chén canh dưa chua nấu với m.á.u gà, làm tươi ngon, khai vị mỹ vị.
Tiêu Mẫu hiếm khi lấy bột mì trắng, nấu thêm vài cái bánh ngô, cùng với một khối bánh ngô để ăn. Tiêu Nhạc cũng cảm thấy chút căng thẳng.
“Nương, chúng xuống ruộng thôi.”
Tiêu Nhị Ca và Tiêu Phụ khiêng cuốc chuẩn xuống ruộng, việc lợp mái nhà tranh giao cho Tiêu Nhạc.
“Về sớm nhé.”
Tiêu Mẫu cất cao giọng .
“Đại Tỷ, Nhị Tẩu, mấy món đồ , các chị giúp làm ? Ta sẽ trả tiền công.”
Tiêu Nhạc lấy nguyên liệu mua hôm qua, hào phóng với các nàng.
“Ôi chao, con mua mấy thứ làm gì?”
Tiêu Mẫu , thò tay kéo túi vải trong tay Tiêu Nhạc xem, lập tức nhíu mày: “Cái tốn ít bạc đấy ?”
“Nương, nó còn thể kiếm ít bạc ,” Tiêu Nhạc tủm tỉm xuống, Tiêu Nhị Tẩu và Tiêu Đại Tỷ: “Ta làm xong hai cái trâm cài, các chị xem thử thích ?”
Nói , y lấy hai chiếc trâm cài đưa qua.
Tiêu Đại Tỷ vốn đang biểu cảm gì, lập tức thu hút. Tiêu Nhị Tẩu càng che miệng thở nhẹ: “Tiểu thúc, tay nghề của khéo quá!”
“Cái gì? Đây là con làm ?”
Tiêu Mẫu quả thực thể tin tai .
“Nương, thử một chút ạ?”
Sau khi Tiêu Nhạc tỉ mỉ về quá trình chế tác cho ba , y nghiêng đầu hỏi Tiêu Mẫu.
“Tay thô ráp thật sự,” Tiêu Mẫu lắc đầu, “Cầm kim còn khó, làm hỏng món đồ , con làm mà làm ? Cây trâm như , thật sự là con làm ?”
Thấy bà tin, Tiêu Nhạc làm một cái giống hệt tại chỗ. Điều khiến Tiêu Đại Tỷ và Tiêu Nhị Tẩu, những còn hiểu rõ chi tiết, giờ càng nhớ kỹ hơn. Hai lập tức bắt tay làm.
Tiêu Nhạc kéo Tiêu Mẫu đang vẻ mặt kinh ngạc trong sân: “Nương, để Đại Tỷ và Nhị Tẩu trò chuyện với . Hiện tại chị cần một để tâm sự. Tuy rằng với một ít cũng , nhưng vẫn nên với cùng thế hệ mới thể nhận sự thấu hiểu tương ứng.”
“Đương nhiên, ý sẽ thấu hiểu.”
Tiêu Nhạc thấy ánh mắt Tiêu Mẫu bắt đầu đổi, lập tức giơ tay lên: “Người đang ở lập trường của lớn tuổi để suy xét cho chị , Nhị Tẩu cùng thế hệ với chị , suy nghĩ vấn đề và hướng giống .”
Tiêu Mẫu mím môi, gật đầu đồng ý.
Thấy Tiêu Nhạc chuẩn làm việc, bà lập tức giữ chặt y: “Con vẫn , những thứ đều là học từ ?”
Một con trai đàng hoàng như , làm mấy thứ của con gái? Lại còn như .
“Tự học thành tài,” Tiêu Nhạc chút kiêu ngạo gạt gạt mái tóc trán, “Người đừng nghĩ làm mấy việc là mất mặt hổ, chờ kiếm bạc về, sẽ trở thành lão thái thái hưởng phúc!”
Lời khiến Tiêu Mẫu bật , nhưng ngay đó lộ vẻ lo lắng: “Tam Lang , mấy thứ nên để con gái làm mới , con vẫn đừng dính tay .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Con sờ chạm gì ạ,” Tiêu Nhạc mở bàn tay , đôi mắt đen trắng phân minh vô cùng trong veo, “Con chỉ đưa vài ý tưởng, giống như bộ váy áo của , làm là Nhị Ca và Nhị Tẩu, nhưng con nhận một chút tiền công, , con bận đây ạ.”
Nói xong, Tiêu Nhạc liền đến chỗ đống củi, dọn thang lên hậu viện, tiên lên nhà kho lấy cỏ khô sạch sẽ phơi, bộ rau khô hỏng đều ném xuống sân, bận rộn ngừng.
Tiêu Mẫu cũng nhàn rỗi, thấy Tiêu Nhạc , bà nghĩ chờ Tiêu Nhị Ca về sẽ chuyện với y về chuyện của Tam Lang, cõng sọt ngoài.
Trong nhà chính, Tiêu Nhị Tẩu và Tiêu Đại Tỷ đều cúi đầu làm việc. Mười lăm phút , Tiêu Nhị Tẩu làm chiếc trâm cài đầu tiên, nhưng so với chiếc trâm cài đẽ, uyển chuyển nhẹ nhàng mà Tiêu Nhạc bày thì vẻ xí hơn nhiều.
“Chị nghĩ sai .”
Tiêu Đại Tỷ liếc thấy nàng nhíu mày, kỹ chiếc trâm cài trong tay nàng, đưa tay nhận lấy, sửa vị trí của sợi dây, nhẹ nhàng ấn ngón tay bạc bên cạnh: “Như hình như… vẫn đúng.”
Tiêu Nhị Tẩu vốn đang nghiêm túc, bỗng nàng , hai đột nhiên bật .
“Ta hỏi Tam .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-chu-em-lam-ruong/chuong-16-chu-em-hao-sac-16.html.]
Tiêu Đại Tỷ cầm chiếc trâm cài dậy, sân gọi một tiếng Tiêu Nhạc.
“Ở bên .”
Giọng Tiêu Nhạc truyền đến từ mái nhà hậu viện. Tiêu Đại Tỷ qua, giơ chiếc trâm cài lên hỏi nghi vấn. Tiêu Nhạc liếc qua : “Không làm sai, chỉ là quá thẳng, chờ làm quen sẽ giống chiếc của thôi.”
Sau khi thành việc lợp mái nhà, Tiêu Nhạc phơi cỏ khô đào từ phòng thảo đất lên sân. Những thứ tuy thể dùng để che nhà nữa, nhưng phơi khô thể dùng làm củi đốt.
Trong lúc Tiêu Nhị Tẩu và các nàng định giúp đỡ, Tiêu Nhạc một câu bác , vùi đầu làm trâm cài.
Tiêu Nhạc dọn dẹp hậu viện một lượt, lúc mới hầm gà.
Chờ Tiêu Mẫu cõng cỏ heo về, Tiêu Đại Tỷ và Tiêu Nhị Tẩu mới lượt làm một chiếc trâm cài tương đối ý, thấy Tiêu Mẫu bật .
Thấy bà , Tiêu Đại Tỷ cũng . Tiêu Nhị Tẩu lén khóe miệng bà một cái, trong lòng nhẹ nhàng thở .
Bữa trưa do Tiêu Mẫu và Tiêu Nhạc cùng nấu.
Vừa mới bưng lên bàn, Tiêu Nhị Tẩu đang định xuống ruộng tìm Tiêu Nhị Ca bọn họ về ăn cơm thì ngoài cửa viện truyền đến tiếng chuyện của hai cha con.
“Về ,” Tiêu Mẫu . Bà về phía Tiêu Đại Tỷ đang giúp bưng chén đũa, “Uống nhiều canh gà , đây là gà mái già, đại bổ đấy!”
Tiêu Đại Tỷ rũ đầu, nồi gà hầm thơm phức, hốc mắt đau xót, nên lời, chỉ thể ngừng gật đầu.
Khi ăn cơm, ai đụng đến nồi gà hầm . Tiêu Đại Tỷ thấy , đặt chén canh gà xuống, mím miệng : “Các ngươi tuy uống canh gà, nhưng thịt gà cũng thể ăn.”
Tuy là gà mái già, nhưng Tiêu Nhạc hầm mềm, thể ăn .
“Ăn , ăn hết .”
Tiêu Mẫu tiên gắp một miếng thịt gà cho Tiêu Đại Tỷ, tiếp theo vốn định gắp cho Tiêu Nhạc, nhưng ánh mắt nhỏ của y chọc một cái, chiếc đũa liền chuyển hướng về chén của Tiêu Nhị Tẩu.
Điều làm Tiêu Nhị Tẩu cảm động vô cùng.
Một bữa cơm xong, đôi mắt ai nấy đều đỏ hoe.
Vẫn là Tiêu Nhị Ca đành lòng, thừa dịp nàng và Tiêu Đại Tỷ đang thu dọn trong nhà bếp, trêu đùa nàng.
“Khi ở nhà thúc thúc, năm đầu tiên ăn đồ mặn.”
Tiêu Nhị Tẩu bất mãn chê , “Càng đừng đến việc gắp thịt gà chén .”
Tiêu Đại Tỷ cũng nhớ tới những ngày tháng khổ cực của Tiêu Nhị Tẩu khi còn ở nhà đẻ, nàng cũng trừng mắt Tiêu Nhị Ca một cái, đuổi y ngoài, hai chuyện riêng.
Mấy ngày , hai trở nên mật hơn với tốc độ mắt thường thể thấy , Tiêu Mẫu cũng chút ghen tị.
Cũng may Tiêu Nhạc ở giữa điều tiết tâm trạng của bà, Tiêu Mẫu lúc mới dễ chịu hơn nhiều.
“Nhạc phụ, nhạc mẫu.”
Chiều hôm nay, Đại Tỷ Phu từ trấn tới.
Tiêu Phụ thấy y, trong lòng vẫn còn chút giận, nên sắc mặt cũng mấy . Tiêu Mẫu giữ sắc mặt lạnh nhạt như mấy ngày nay bà vẫn mắng nhà họ Trần, bà vẻ mặt ôn hòa rót cho y chén nước, mời y ở ăn tối.
Đại Tỷ Phu ngờ Tiêu Mẫu cho sắc mặt như , lập tức chút luống cuống tay chân, rốt cuộc trong lòng y hổ thẹn, cha đối với Tiêu Đại Tỷ bằng Tiêu Mẫu đối với .
Đại Tỷ Phu ở lâu mà trở về trấn, y tiện đường xe bò trong thôn đến, gặp Tiêu Đại Tỷ, buổi tối đường đêm trở về.
“Nương, để Đại Tỷ và Đại Tỷ Phu trò chuyện ạ.”
Tiêu Nhạc thấy Tiêu Mẫu và Đại Tỷ Phu ngừng, thấy Tiêu Đại Tỷ một bên ngây ngốc Đại Tỷ Phu, liền mở miệng .
“Nhìn bà già lẩm cẩm, nhiều đến mức quên cả việc chính,” Tiêu Mẫu “Ai nha” một tiếng, kéo Tiêu Phụ vẫn còn sắc mặt nhà chính, còn quên mời Tiêu Nhạc .
“Nương tử, chúng ngoài dạo một chút nhé?”
Đại Tỷ Phu đầy nhu tình Tiêu Đại Tỷ.
Ánh mắt lâu gặp , khiến Tiêu Đại Tỷ đau lòng, nàng vội gục đầu xuống, cùng Đại Tỷ Phu sân.
Nghe thấy động tĩnh, Tiêu Mẫu đột nhiên đẩy Tiêu Nhạc một cái.
Tiêu Nhạc nghi hoặc về phía bà.
“Đi ngoài xem một chút,” Tiêu Mẫu vẻ mặt chính nghĩa, “Vạn nhất tính tình của con bé nổi lên, hai cãi , con trốn tránh một chút, đừng để bọn họ phát hiện.”
Tiêu Nhạc:……
Bất quá y vẫn ngoài.
Hai cũng khá xa, mắt đều sắp đến núi .
Mạc Thừa từ chỗ Tiết Tứ Nương T.ử xuống, liền thấy một bóng hình quen thuộc đang lén lút trộm một cây đa nhỏ.
Y một lát, phát hiện chỗ rẽ phía hình như , nhưng chỉ thấy một góc áo.
“Tiêu Nhạc, ngươi đang làm gì ở đây?”
Tiêu Nhạc giật , thấy bóng dáng cao lớn của y ngay cây đa đang trốn, chút nghĩ ngợi liền dậy kéo y đến vị trí đang trốn.
“Đừng lên tiếng, nương bảo trông chừng tỷ tỷ và tỷ phu của .”
Mạc Thừa nuốt nước bọt, đôi mắt sâu thẳm liếc qua bàn tay đang nắm cánh tay Tiêu Nhạc, lời hề động đậy, càng tránh tay y.
Tiêu Nhạc thấy Đại Tỷ Phu đột nhiên xoay về phía , y vội vàng kéo Mạc Thừa xuống, hai liền xổm gốc cây đa nhỏ .
Nếu là y một thì .
hôm nay thêm một thanh niên cao lớn, dù Đại Tỷ Phu thấy, nhưng cũng thấy .
Sáu ánh mắt chạm , khí hổ vô cùng.
--------------------