Xuyên Thành Chú Em Làm Ruộng - Chương 103: Chú em thích ăn ngon 28
Cập nhật lúc: 2025-12-12 11:57:21
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sở thích nhỏ của Mạc Lão Sư, trong đa trường hợp, Tiêu Nhạc đều nguyện ý chiều lòng y.
Chiếc nhẫn tay họ nhanh Tiêu Đường Tỷ phát hiện. Chiếc nhẫn chỉ cùng kiểu mà hoa văn cũng tương tự, chỉ cần là tinh ý một chút, đều thể nhận điều bất thường.
Tiêu Nhạc từ phòng bếp bước , định cùng lão bản đ.á.n.h vài ván cờ cho thư thái thì Tiêu Đường Tỷ gọi y : “Tiêu Nhạc, đây.”
“Tỷ,” Tiêu Nhạc vẻ mặt nghi hoặc bước tới, “Có chuyện gì ạ?”
Tiêu Đường Tỷ về phía tay y: “Chiếc nhẫn là ?”
“À,” Tiêu Nhạc giơ tay lên, tươi , “Chúng con kết hôn .”
“Cái gì?!”
Tiếng kinh hô của Tiêu Đường Tỷ đương nhiên khiến những ở phía nhà ăn chú ý, lão bản và Trương Tam cùng bước tới: “Có chuyện gì ?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Không gì, gì,” Tiêu Đường Tỷ vội vàng xua tay, kéo Tiêu Nhạc xa một chút: “Hai đứa kết hôn ở ?”
Tiêu Nhạc tên quốc gia, “Bây giờ nhiều qua bên đó đăng ký kết hôn lắm ạ.”
“Được quốc gia chúng bảo hộ ?”
Tiêu Đường Tỷ hỏi dồn.
Tiêu Nhạc : “Được hai nước bảo hộ, hơn nữa chúng con đăng ký kết hôn ở một quốc gia cho phép ly hôn.”
“Thật ?”
Tiêu Đường Tỷ hai mắt sáng bừng, lòng cô lập tức nhẹ nhõm hẳn: “Vậy thì , thì .”
Tiếp đó cô hỏi chuyện tiệc cưới, Tiêu Nhạc họ định tổ chức tiệc cưới, Tiêu Đường Tỷ tỏ ý hiểu.
Khi Mạc Lão Sư đến đón Tiêu Nhạc huyện bên cạnh ăn xiên que, Tiêu Đường Tỷ vẻ mặt nghiêm túc Mạc Lão Sư.
Mạc Lão Sư thấy sắc mặt cũng nghiêm túc theo: “Tỷ?”
Anh cũng theo Tiêu Nhạc gọi Tiêu Đường Tỷ.
“Hy vọng con thể đối xử với Tiêu Nhạc, nếu lựa chọn ở bên , đừng phụ lòng , con ?”
“Đương nhiên ạ!”
Mạc Lão Sư mặt Tiêu Nhạc, nắm tay y, gật đầu với Tiêu Đường Tỷ.
Trên xe, Tiêu Nhạc ăn khoai lát : “Anh Đại Ca và đại tẩu mà trở thành nhà của chúng , thì sẽ vui mừng là vui mừng đây?”
Mạc Lão Sư câu , nhướng mày đáp: “Đến lúc ?”
Tiêu Nhạc vẫn luôn với Tiêu Quân và họ rằng, khi thời cơ đến sẽ đưa đối tượng về nhà. Thoáng cái bao nhiêu năm, vợ chồng Tiêu Quân trông mòn con mắt cũng thấy Tiêu Nhạc đưa đối tượng về.
“Sắp ,” Tiêu Nhạc giơ tay chiếc nhẫn, “Không thể thẳng, thì dùng chiêu luộc ếch bằng nước ấm thôi.”
Vì thế, mỗi Tiêu Nhạc về quê thăm chị, Mạc Lão Sư nào cũng vắng mặt. Hơn nữa, mỗi Mạc Lão Sư đến chơi đều tay xách nách mang, khiến Tiêu Quân và Văn Mai thật sự ngượng.
Tuy nhiên, vì tiếp xúc ngày càng nhiều, mối quan hệ giữa Mạc Lão Sư và vợ chồng Tiêu Quân cũng càng thêm thiết.
lúc Tiêu Quân đang cảm khái thằng hai một như , chắc là kiếp tích đức, thì Văn Mai, m.a.n.g t.h.a.i hơn năm tháng, bỗng nhiên lên tiếng.
“Anh Quân, phát hiện chiếc nhẫn tay Tiêu Nhạc ?”
“Nhẫn?”
Tiêu Quân sững sờ, “Nhẫn gì?”
“Thì là nhẫn đó,” Văn Mai chỉ ngón tay đeo nhẫn của , “Chiếc nhẫn ở cùng vị trí với em.”
“Thằng nhóc đó kết hôn ư?!”
Tiêu Quân mừng sợ, đột nhiên bật dậy: “Chuyện lớn như mà nó cũng giấu chúng ! Không , hỏi cho lẽ, đừng làm lỡ dở con nhà !”
Nói xong, đợi Văn Mai kịp nghĩ kỹ, liền cưỡi xe ba bánh huyện thành.
Hôm qua Tiêu Nhạc và Mạc Lão Sư mới rời , chiều nay y thấy Tiêu Quân với vẻ mặt hớn hở tìm đến.
“Anh?”
Tiêu Nhạc khó hiểu Tiêu Quân đang tìm đến.
Đôi mắt Tiêu Quân trực tiếp về phía tay Tiêu Nhạc, quả nhiên thấy chiếc nhẫn trông vẻ khiêm tốn nhưng thấy đắt tiền .
Anh kéo y sang một bên: “Mày kết hôn chuyện lớn như , với chúng ?”
Tiêu Nhạc chớp chớp mắt: “Cái … dám ạ.”
“Có gì mà dám ? Nam t.ử hán đại trượng phu, dám làm dám chịu! Mày kết hôn vội vàng như , tiền sính lễ đưa ? Có đủ ? Nhà cửa còn mua ? Định mua ở ? Tao với đại tẩu mày tiết kiệm một ít…”
“Anh… Đợi em xào vài món ăn, chúng uống rượu chuyện nhé?”
Tiêu Nhạc khụ nhẹ một tiếng .
“Được, đây là chuyện mà! Mày rõ ràng với , chúng làm theo đúng phép tắc, đừng để chịu thiệt.”
Tiêu Quân lúc dễ tính.
Lúc xào rau, Tiêu Nhạc vội vàng nhờ Tiêu Đường Tỷ gọi điện thoại về nhà, báo tin cho Mạc Lão Sư.
Khi Mạc Lão Sư đến quán ăn, liền thấy Tiêu Quân đang hỏi dồn Tiêu Nhạc chuyện kết hôn mà còn đưa về nhà.
“Đại Ca.”
Mạc Lão Sư bước tới chào hỏi.
“Mạc Lão Sư đến ! Mau xuống, chúng uống…”
Tiêu Quân đến đó thì khựng khi thấy chiếc nhẫn quen mắt tay Mạc Lão Sư.
“Anh, chứ?”
Tiêu Nhạc thấy Tiêu Quân chăm chú chằm chằm tay Mạc Lão Sư, mãi lời nào, liền dùng tay kéo kéo ống tay áo y.
Không ngờ Tiêu Quân vẻ mặt tái nhợt đầu : “Là ư?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-chu-em-lam-ruong/chuong-103-chu-em-thich-an-ngon-28.html.]
“Là .”
Tiêu Nhạc thở dài .
Tiêu Đường Tỷ nhận điều , định tiến lên thì thấy Mạc Lão Sư đến mặt Tiêu Nhạc, với Tiêu Quân: “Là .”
“Các , các thể như chứ!”
Tiêu Quân tức giận đến run rẩy, uống rượu ăn cơm gì nữa, liền đầu cưỡi xe ba bánh về nhà ngay.
Tiêu Nhạc và Mạc Lão Sư theo về quê, Tiêu Quân mở cửa, cũng lời nào. Văn Mai ở cửa nhà chính, tiếng Tiêu Nhạc ở ngoài cổng, về phía chồng trầm mặc hồi lâu một bên.
“Anh Quân…”
“Bọn họ thể nào.”
Tiêu Quân xong, liền trực tiếp đóng sập cửa nhà chính.
Thấy mở cửa, Mạc Lão Sư : “Trước cứ để Đại Ca bình tĩnh .”
Vì thế, cứ thế mà bình tĩnh, liền bình tĩnh vài tháng.
Ngay cả đồ ăn cho quán ăn cũng Tiêu Quân đưa, nhờ một thanh niên trong thôn giúp đưa hàng, cũng gặp họ.
Mãi cho đến khi Văn Mai sinh con, Tiêu Nhạc và Mạc Lão Sư mới gặp vợ chồng Tiêu Quân ở bệnh viện.
Ôm hài tử, Tiêu Quân đầu thấy hai tay xách nách mang.
Nụ mặt dần biến mất, nhưng cũng đuổi : “Ngồi .”
Văn Mai với Tiêu Nhạc và Mạc Lão Sư, Tiêu Nhạc vội vàng mở hộp giữ ấm , bên trong là món canh cá trích thơm lừng, tươi ngon.
“Đại tẩu, uống lúc còn nóng nhé.”
Văn Mai nhận lấy, nàng từ Tiêu Đường Tỷ mà nhiều chuyện của Tiêu Nhạc và Mạc Lão Sư, cũng ít với Tiêu Quân, đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến thái độ Tiêu Quân buông lỏng.
Mà hiện tại trong nhà chỉ còn Tiêu Đình là .
Từ đó về , Tiêu Quân tuy rằng rõ điều gì, nhưng sự lạnh nhạt kéo dài bấy lâu cũng dần dần khiến nhận thái độ của hai . Họ thật sự quyết tâm sắt đá, dù làm gì, mắng mỏ thế nào, Tiêu Nhạc và Mạc Lão Sư cũng sẽ chia lìa.
Mà Mạc Lão Sư cũng nhiều chuyện với Tiêu Quân. Tiêu Quân cũng rõ vì phản đối, chỉ cảm thấy hai đàn ông ở bên là vô cùng hoang đường và phi lý.
khi chuyện với Mạc Lão Sư vài , thái độ của Tiêu Quân đối với Tiêu Nhạc cũng dần dần gì khác biệt so với đây.
Tiêu Đình mối quan hệ giữa họ , tuy rằng kinh ngạc, nhưng phản đối. Tiêu Quân lén lút hỏi cô bé nguyên nhân phản đối là gì.
Tiêu Đình suy nghĩ một lát : “Tình yêu, nên lấy giới tính làm giới hạn.”
Tiêu Quân suy nghĩ về lời một hồi, cũng thông suốt, còn gọi Mạc Lão Sư là em rể.
Mà Mạc Lão Sư, khi họ buông bỏ khúc mắc, cũng dẫn cữu cữu và các chú của đến nhà thăm hỏi.
“Mạc Lão Sư, tìm.”
Lý Chủ Nhiệm ôm chồng tài liệu, gõ cửa văn phòng. Mạc Lão Sư ngẩng đầu sang, liền thấy một gương mặt quen thuộc xa lạ ló từ phía Lý Chủ Nhiệm.
Quán .
Mạc Lão Sư vẻ mặt lạnh lùng đàn ông bảo dưỡng khá ở đối diện: “Ông rốt cuộc gì?”
Mạc ba nâng tách lên uống hai ngụm nhẹ nhàng đặt xuống: “Mày theo và họ, học là tìm một đàn ông để kết hôn ?”
“Thế cũng hơn là theo ông, bỏ vợ bỏ con, đến cả cha cũng nhận.” Mạc Lão Sư châm chọc, hiếm khi vẻ mặt chán ghét khác đến .
“Tôi chỉ là nghĩ đến cuộc sống , sai ? Mày là Lão Sư, lẽ nào ngay cả tự do nhân sinh đơn giản như cũng hiểu?”
“Những lời , nên tặng cho ông mới .” Mạc Lão Sư lãng phí thời gian với ông , dậy : “Tôi hiện tại sống , cần ông chỉ trỏ cuộc sống của chúng . Xin mời về cho.”
Anh xoay , Mạc ba liền : “Mày sẽ hối hận thôi. Mày bây giờ còn trẻ, đợi đến tuổi , mày sẽ nhận thế giới vẫn là con cái của quan trọng nhất. các thể con, khi đó mày còn sẽ thích như ? Mày chẳng lẽ sẽ ngoại tình ?”
“Tôi ông,” Mạc Lão Sư chỉ một câu như , liền bước nhanh rời .
Mạc ba tìm Tiêu Nhạc.
Tiêu Nhạc tò mò chằm chằm Mạc ba. Mạc ba đối với thái độ của y cũng tệ, để mặc đối phương đ.á.n.h giá, cùng mới hỏi: “Trông chỗ nào ?”
“Không ạ, chú bảo dưỡng khá .”
Tiêu Nhạc lời thật lòng, y còn Mạc ba khiêu khích và châm ngòi tình cảm giữa và Mạc Lão Sư.
“Cảm ơn,” Mạc ba khẽ mỉm , với Tiêu Nhạc: “Thằng con trai của tính tình lạnh lùng, cũng cách đối nhân xử thế, rốt cuộc là coi trọng điều gì ở nó?”
“Tính tình lạnh lùng ư?”
Tiêu Nhạc khóe miệng y giật giật: “Em thì thấy , hơn nữa Mạc Lão Sư cách đối nhân xử thế.”
“Vẫn còn gọi Mạc Lão Sư ?” Mạc ba kinh ngạc y: “Hai đứa thật sự là yêu ?”
“ ,” Tiêu Nhạc gật đầu, “Người yêu thì thể xưng hô như ạ?”
“Tùy thôi,” Mạc ba khẽ, “Tôi đến tìm cũng ác ý gì. Nói đến thằng con trai , và nó đều từng làm tròn trách nhiệm. Mỗi chúng đều gia đình riêng, nó là do cha nuôi lớn.”
“Nếu đời thực sự với ai nhất, thì thứ nhất là Mạc Thừa, thứ hai là cha . Cha qua đời, cách nào đền bù, nhưng Mạc Thừa còn sống, cũng còn trẻ, nó hối hận vì quyết định hiện tại.”
Mạc ba thở dài : “Trước khi tìm , tìm nó .”
Tiêu Nhạc ôm ly chanh ở đó phá lên: “Bị hắt hủi chứ gì?”
“Đâu chỉ thế,” Mạc ba ha ha, “Suýt nữa nó ăn tươi nuốt sống .”
Tiếp đó, ông kể hết những lời với Mạc Lão Sư cho Tiêu Nhạc: “Vấn đề , chỉ nó tự suy nghĩ, mà cũng . Chỉ rõ ràng những điều , hai đứa mới sẽ hiểu lầm.”
“Đương nhiên,” Tiêu Nhạc gật đầu, “Nếu chúng em rõ ràng, thì cũng thể kết hôn . Chú Mạc, chúng em là trưởng thành , trưởng thành đương nhiên chịu trách nhiệm với quyết định của . Cảm ơn chú Mạc quan tâm, chúng em sẽ sống thật .”
Y xong, liền thấy Mạc Lão Sư vẻ mặt lạnh lùng quán . Nhìn thấy Tiêu Nhạc ở đó tủm tỉm vẫy tay về phía , sắc mặt mới dịu vài phần.
khi về phía Mạc ba, sự cảnh giác và chán ghét của hề giảm bớt.
Mạc ba đưa Tiêu Nhạc , từ đầu đến cuối với một lời nào. Ông cúi mắt đĩa điểm tâm mặt, nhạo: “Quả báo mà.”
--------------------