Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 78: Sự Liên Kết Nguy Hiểm

Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:11:13
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong thời gian Nam Vinh cùng Trọng Dương thăm dò quỷ vực, Quỷ Vương đầu tiên đời nhờ sức mạnh của quỷ vực xuất hiện. Một vị quỷ tướng đáy hố vạn quỷ ở Lương Thành thăng cấp.

Nam Vinh lập tức đến Lương Thành.

“Phong ấn vẫn còn khá vững chắc.” Nam Vinh kiểm tra phong ấn hố vạn quỷ, nó vẫn củng cố, vong hồn đáy hố cũng định, dấu hiệu xao động.

“Đêm qua lúc Quỷ Vương đời, quỷ khí va chạm với phong ấn một , đó tiếp tục tấn công nữa, cho nên phong ấn vẫn , hư hại.” Nhậm cục giải thích.

“Chỉ tấn công phong ấn một ? Nếu Quỷ Vương thức tỉnh, tại thử phá vỡ phong ấn?” Nguy cơ lớn nhất của hố vạn quỷ chính là Quỷ Vương thức tỉnh, bởi vì chỉ cần Quỷ Vương tỉnh , tất cả vong hồn trong hố vạn quỷ cũng sẽ theo đó mà tỉnh giấc. Mà một vị vua, tuyệt đối sẽ cho phép phong ấn đáy hố. “Liệu mới thức tỉnh, sức mạnh đủ nên ngủ say nữa ?”

“Ban đầu cũng nghĩ như .” Sắc mặt Nhậm cục trông khó coi.

“Còn xảy chuyện gì khác ?” Nếu chỉ là Quỷ Vương thức tỉnh, Nhậm cục sẽ gọi riêng tới đây.

“Cậu qua đây.” Nhậm cục dẫn Nam Vinh đến một giao điểm của phong ấn, trong ánh mắt kinh ngạc của , ông mở một khe hở nhỏ đó. Tức thì, một luồng quỷ khí đen kịt xuyên qua khe hở chui ngoài.

“Hơi thở của quỷ vực nồng đậm hơn .” So với , thở quỷ vực trong hố vạn quỷ càng thêm đậm đặc, nhưng đây cũng là chuyện trong dự kiến, dù thì quỷ khí của quỷ vực vẫn đang thẩm thấu mỗi ngày.

“Thứ cho xem cái .” Nhậm cục lật tay, lấy một chiếc la bàn cổ xưa. La bàn đen sẫm, hằn đầy vết tích loang lổ của năm tháng, bên những đường khắc văn màu vàng kim ẩn chứa một sức mạnh huyền diệu.

“Bàn Định Hải Càn Khôn.” Đây là một trong ba dị bảo lớn của Cục Dị Năng, là la bàn tinh tượng truyền thừa hàng ngàn năm, thể dò long mạch, vận mệnh quốc gia, là báu vật vô giá. Nghe thời cổ đại, đế đô của mỗi triều đại đều lựa chọn thông qua tính toán của bàn Định Hải Càn Khôn. Ngày nay, tác dụng của nó cũng tương tự, phàm là quốc gia động thái trọng đại nào đều cần bàn Định Hải Càn Khôn để đo lường. Cũng vì mà bàn Định Hải Càn Khôn hiếm khi xuất hiện.

Chuyện ở đây nghiêm trọng đến mức cần dùng đến bàn Định Hải Càn Khôn ?

“Ngay từ khi quỷ khí trong quỷ vực xuất hiện, suy nghĩ, một khi hố vạn quỷ đầy ắp quỷ khí, khi Quỷ Vương đời sẽ xảy chuyện gì? Tôi nghĩ lâu, cuối cùng nghĩ đến một nơi.” Nhậm cục Nam Vinh, “Cánh Cổng Luyện Ngục.”

Nam Vinh đột ngột về phía Nhậm cục.

“Cánh Cổng Luyện Ngục quá quan trọng, cho nên thỉnh bàn Định Hải Càn Khôn để đo lường nó. đáng tiếc là chẳng tính gì cả.” Bàn Định Hải Càn Khôn tuy lợi hại, nhưng Cánh Cổng Luyện Ngục là cánh cổng vị diện, cấp bậc cao hơn, nên nó thể đo lường .

“Đêm qua Quỷ Vương đời, thỉnh bàn Định Hải Càn Khôn , đo lường nơi một nữa.” Vừa , Nhậm cục rót một luồng linh lực la bàn để khởi động nó. Kim la bàn bắt đầu chậm rãi chuyển động, chợt một sợi chỉ nhỏ màu vàng kim hiện từ hư , một đầu nối với hố vạn quỷ, đầu còn nối với… Cánh Cổng Luyện Ngục.

Tuy la bàn trực tiếp hiển thị Cánh Cổng Luyện Ngục, nhưng phương vị đó chỉ thể là nó.

“Chúng đang lôi kéo lẫn ?” Sắc mặt Nam Vinh đổi.

“Cánh Cổng Luyện Ngục rung chuyển thì hố vạn quỷ sẽ thức tỉnh. Hiện giờ thở quỷ vực trong hố vạn quỷ dâng lên, cũng thể lôi kéo Cánh Cổng Luyện Ngục. Nam Vinh, điều đại biểu cho cái gì ?” Nhậm cục hỏi.

Đại biểu cho việc Cánh Cổng Luyện Ngục mà mới phong ấn lâu sẽ rung chuyển, sẽ đ.á.n.h thức thêm nhiều chiến trường viễn cổ hơn, đó các chiến trường cổ lôi kéo Cánh Cổng Luyện Ngục, hai bên tác động lẫn , tạo thành một vòng lặp luẩn quẩn.

“Tôi đến Cánh Cổng Luyện Ngục xem thử.” Nam Vinh rời , cần xác nhận ảnh hưởng của chiến trường cổ đối với Cánh Cổng Luyện Ngục lớn đến mức nào, và liệu cách nào cắt đứt nó .

=

Biệt thự Thanh Phong Sơn.

Tiểu Trọng Minh từ bên ngoài trở về, trong lòng ôm một đống đồ, Trọng Dương sơ qua, phát hiện là những vật hộ linh khí. Có đồng tiền đuổi quỷ trừ tà, ngọc bài tiêu bệnh trừ tai, chuỗi gỗ đàn hương cổ vũ vận thế, vân vân, phẩm chất đều cực , tùy tiện lấy một món ngoài bán cũng ít nhất cả triệu.

“Mấy ông già bên ngoài cho ?” Trọng Dương tiện tay cầm lấy một đồng tiền, nghịch trong tay. Tặng đồ đuổi quỷ trừ tà cho Quỷ Vương, đúng là một hai.

“Là các ông nội cho ạ.” Tiểu Trọng Minh buồn rầu nhíu mày, “Anh ơi, gọi các ông là ông già, như thế là lễ phép.”

“Nhóc quỷ nhà mi, mới nhận vài món đồ của dám dạy đời , thích họ thế thì đem mi cho họ luôn nhé.” Trọng Dương liếc mắt nó.

“Anh hư, dọa con, đợi trai xinh về con sẽ mách .” Tiểu Trọng Minh còn là Tiểu Trọng Minh của ngày xưa nữa, nó tin trai sẽ nỡ lòng cho nó .

“Mách thì cứ mách, lẽ nào sợ chắc?” Trọng Dương hừ lạnh.

Tiểu Trọng Minh hừ một tiếng còn to hơn, lắc m.ô.n.g chạy , chạy hai bước giật lấy đồng tiền trong tay Trọng Dương: “Anh hư, cho .”

“…” Không cho thì thôi, thiếu một đồng tiền đuổi quỷ chắc?

Trọng Dương xuống tiếp tục vẽ bùa, vẽ bao lâu, Tiểu Trọng Minh mới còn giận dỗi bỗng nhiên trở .

“Làm gì, đói bụng ?” Trọng Dương ngẩng đầu lên hỏi, dứt lời, trong tầm mắt liền xuất hiện một cái hộp. Đó là một chiếc hộp giày in hình khủng long, Trọng Dương nhận nó, là hộp giày của Tiểu Trọng Minh, vì bao bì hình khủng long bạo chúa mà Tiểu Trọng Minh thích nhất, nó quý như báu vật.

Trọng Dương vươn một ngón tay đẩy hộp giày , thấy bên trong đủ màu đủ sắc chứa gần nửa hộp linh vật hộ , kinh ngạc nhướng mày.

Chà, mà thu nhiều thế, bán hết thể mua thêm một căn biệt thự nữa.

“Làm gì?” Trọng Dương hỏi.

“Cho .” Tiểu Trọng Minh bĩu môi, dường như vẫn còn giận chuyện .

“Cho ? Mi mới hư, bây giờ bằng lòng cho đồ?”

“Tuy hư, nhưng con vẫn thích , xảy chuyện. Các ông nội những thứ thể bảo vệ Minh Minh, nên nhất định cũng thể bảo vệ .”

“Xảy chuyện? Bảo vệ?” Trọng Dương Tiểu Trọng Minh đang nghiêm túc, kỳ quái hỏi, “Ta xảy chuyện gì?”

“Hai hôm con mơ, mơ thấy suýt c.h.ế.t.” Tuy chỉ là một giấc mơ, hơn nữa khi dọa tỉnh, nó liếc mắt một cái thấy trai đang hôn trai xinh , nhưng nó vẫn lo lắng. Vì , lúc các ông nội tặng quà thể bảo bình an, nó liền mặt dày nhận hết.

Hai hôm ? Chẳng là ngày và Nam Vinh suýt nữa khỏi quỷ vực ?

“Mi mơ thấy suýt c.h.ế.t?” Sắc mặt Trọng Dương trở nên cổ quái.

“Vâng.” Tiểu Trọng Minh gật đầu.

“C.h.ế.t thế nào?” Trọng Dương hỏi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-78-su-lien-ket-nguy-hiem.html.]

“Chính là… chính là giống như thứ gì đó đang ăn , sắp ăn hết .” Tiểu Trọng Minh cố gắng nhớ .

Ăn? Ý là sinh khí c.ắ.n nuốt ?

“Trong mơ còn gì nữa , mi nhớ ?” Trọng Dương hỏi.

“Không nhớ ạ.” Tiểu Trọng Minh lắc đầu.

“Trong mơ của mi Nam Vinh ?” Trọng Dương tiếp tục hỏi.

“Chỉ thôi.” Tiểu Trọng Minh tiếp tục lắc đầu.

Chỉ ? ngày đó rõ ràng cùng Nam Vinh, cho nên thật sự chỉ là một giấc mơ thôi ?

“Được , mi cầm đồ về , dùng .” Những linh vật hộ ở nhân gian, thậm chí là ở địa phủ đều là bảo vật hộ , nhưng ở quỷ vực thì chẳng tác dụng gì.

“Anh ơi, con xin .”

Trọng Dương kinh ngạc ngước mắt, liền thấy Tiểu Trọng Minh đáng thương xin : “Con nên hư, cho đồng tiền, đừng giận.”

Có ý gì, nhóc quỷ cho rằng từ chối mấy thứ là vì câu lúc nãy của nó đấy chứ, là loại ấu trĩ thù dai như ?

Trọng Dương giơ tay đẩy hộp giày về phía Tiểu Trọng Minh, đôi mắt to của thằng bé chớp một cái, nước mắt lập tức lưng tròng. Tay Trọng Dương khựng , ngón tay thon dài bất giác thò hộp giày, lấy đồng tiền lúc nãy: “Ta lấy cái , những cái khác mi mang về .”

“Vâng.” Tiểu Trọng Minh lúc mới nín mỉm , ôm hộp giày xoay định , kết quả vì quá vội, chân trái vướng chân , cả đột nhiên ngã sấp về phía , úp mặt thẳng xuống đất.

Sự việc xảy quá đột ngột, ngay cả Trọng Dương cũng kịp phản ứng, đợi đến khi tiếng Tiểu Trọng Minh “oa” một tiếng ré lên mới như bừng tỉnh chạy tới, ôm thằng bé lên.

“Mũi đau.” Tiểu Trọng Minh ngã lòng trai nức nở.

Trọng Dương ngước mắt , liền thấy hai hàng m.á.u đỏ tươi đang chảy xuống từ khoang mũi của nó.

“Ngẩng đầu lên.” Trọng Dương nâng cằm Tiểu Trọng Minh hiệu cho nó ngửa đầu, đợi Tiểu Trọng Minh ngoan ngoãn ngẩng đầu lên xong, kiểm tra những chỗ khác, khi xác định vết thương nào khác, mới dùng khăn giấy vê thành hai cục giấy nhỏ, nhét lỗ mũi Tiểu Trọng Minh, tiếp theo lau qua loa vết m.á.u mũi chảy .

“Khóc cái gì mà , nam t.ử hán đại trượng phu, đổ m.á.u đổ lệ.”

“Dạ ~” Tiểu Trọng Minh ngoan ngoãn nữa, nhưng thật sự đau quá, nhịn sụt sịt.

“Được , về phòng .” Trọng Dương thật sự nỡ thẳng, mi là Quỷ Vương đó, ngã chảy m.á.u mũi đủ mất mặt loài quỷ , mà còn hổ mà nữa.

Tiểu Trọng Minh ngậm nước mắt, đáng thương vươn hai cánh tay mũm mĩm .

“Làm gì?”

“Ôm một cái.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“…” Mới với mi nam t.ử hán đại trượng phu đổ m.á.u đổ lệ xong, mi đầu đòi ôm?

Trọng Dương “chậc” một tiếng, xổm xuống ôm Tiểu Trọng Minh lên. Thằng bé tựa đầu lên vai Trọng Dương, khuôn mặt nhỏ bầu bĩnh áp chặt mặt , phảng phất như cứ dán trai như thể nhận sự an ủi lớn lao.

“Anh ôm một cái là hết đau liền.”

Bước chân Trọng Dương khựng , tiếp tục về phía . Khi ôm Tiểu Trọng Minh phòng thì nó ngủ mất . Trọng Dương cẩn thận đặt thằng bé lên giường, đắp chăn ngay ngắn, khuôn mặt ngủ đẫm nước mắt của đứa trẻ, chút hiểu nổi chỉ vài bước chân mà thằng nhóc ngủ .

Ra khỏi phòng, Trọng Dương phát hiện tay dính chút máu, mà trong tay vẫn còn cầm đồng tiền Tiểu Trọng Minh đưa, đồng tiền cũng dính một ít máu.

“Bị ô uế .” Đồng tiền còn linh khí dồi dào lúc còn chút d.a.o động linh khí nào, biến thành một vật phàm. cũng gì lạ, thứ dính đó là m.á.u của Quỷ Vương.

Trọng Dương phòng vệ sinh rửa sạch tay và đồng tiền, khi trở về dùng khăn giấy lau khô, tìm một sợi chỉ đỏ buộc , tùy ý đeo lên cổ tay. Đồng tiền tuy mất tác dụng hộ , nhưng vốn dĩ cũng chẳng cần những linh vật bảo vệ. Hắn đeo nó lên, chẳng qua là sợ nhóc quỷ mà thôi.

Làm xong tất cả, Trọng Dương dậy thu dọn những linh vật rơi vãi đầy đất, chuẩn cầm cất phòng Tiểu Trọng Minh thì chuông cửa bỗng nhiên vang lên.

Trọng Dương nhíu mày, ai tìm ? Chuyện ở đây mấy , Nam Vinh thì mật mã, mấy ông già xung quanh tìm Tiểu Trọng Minh cũng nhà, thường chỉ ở cửa gọi một tiếng sang sảng như chuông đồng là nhóc quỷ tự chạy . Cho nên chính thức bấm chuông cửa, đây vẫn là đầu tiên.

Mang theo nghi hoặc, Trọng Dương mở cửa. Ngoài cửa là một già một trẻ, hai vị đạo trưởng.

Ánh mắt Trọng Dương dừng đạo sĩ trẻ tuổi: “Có việc gì?”

Vị đạo sĩ trẻ tuổi chính là tiểu đạo sĩ Mục nhỏ vẫn luôn theo bên cạnh Nam Vinh đây.

“Trọng Dương tiền bối, vị là sư phụ của con, Trường Phong chân nhân.” Mục nhỏ về chiến tích bá đạo một kiếm c.h.é.m bay nửa Cục Dị Năng của Trọng Dương, dám ăn vô lễ mặt như nữa, ánh mắt Trọng Dương thậm chí còn mang theo vẻ sùng bái.

“Có việc gì?” Trọng Dương sang Trường Phong chân nhân, vẫn là hai chữ đó, lời thoại cũng thèm đổi.

“Trọng Dương đạo hữu, thể trong chuyện .” Trường Phong chân nhân chắp tay hành lễ.

“Tiểu Quỷ Vương đang ở trong đó đấy.” Người của Cục Dị Năng trừ Nam Vinh chẳng ưa một ai.

“Trọng Dương đạo hữu đùa , ngài ở đây, ai thể làm hại em trai ngài .” Trường Phong chân nhân mỉm , “Ta đến đây , là một vài chuyện liên quan đến sư Nam Vinh nhờ ngài giúp đỡ.”

Nam Vinh? Sắc mặt Trọng Dương đổi: “Vào .”

Ba trong phòng, Trọng Dương cũng chẳng ý thức tiếp đãi khách khứa gì, cứ thế ườn ghế sofa hỏi thẳng: “Nam Vinh làm ?”

“Sư Nam Vinh mất tích trong quỷ vực.” Trường Phong chân nhân .

Trọng Dương “xoạt” một tiếng, thẳng dậy.

--------------------

Loading...