Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 77: Thoát Khỏi Quỷ Vực
Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:11:12
Lượt xem: 12
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Để luồng sinh khí khó khăn lắm mới truyền qua xói mòn nữa, Nam Vinh dùng khí vận chi lực bao bọc Trọng Dương thật chặt. Trong nháy mắt, một vầng sáng dịu nhẹ bừng lên trong quỷ vực đen kịt như mực. Cùng lúc đó, những du hồn lang thang trong quỷ vực dường như cảm ứng điều gì, đồng loạt về phía vầng sáng.
Vô ánh mắt đổ dồn về khiến cả hai thể công khai hôn môi, khụ, là truyền khí. Nam Vinh thấy linh hồn của Trọng Dương hồi phục đôi chút, bèn kéo lao về phía nhiều du hồn nhất. Chiêu hồn dù bay , bung mở giữa trung xoay tròn, những chiếc chuông nhỏ treo ô ngừng rung lắc, tỏa từng vòng linh lực va đám du hồn đang lao tới, mạnh mẽ vạch một lối .
“Đi!” Nam Vinh khẽ quát. Hai như một đôi bướm sắp phá kén, đang chống sự ăn mòn của bóng tối bên trong chiếc kén ánh sáng.
Trọng Dương giúp một tay, định rút bàn tay đang Nam Vinh nắm chặt về.
“Đừng nhúc nhích!” Nam Vinh lập tức nắm chặt hơn, “Tách là tìm thấy .”
Trọng Dương sững sờ, bộ linh hồn như truyền thêm một luồng sinh khí, ấm áp lạ thường.
Đây là quỷ vực, lúc đang ở giữa bầy du hồn, nếu tách thì Trọng Dương sẽ bao giờ rời khỏi nơi nữa. Đừng là buông tay, Nam Vinh chỉ ước gì lúc xích câu hồn của Câu Hồn Sứ, như là thể khóa chặt Trọng Dương và với .
lượng du hồn thật sự quá nhiều. Lớp du hồn ngã xuống, lớp tiến lên, phần lớn cờ chiêu hồn đ.á.n.h bật , một phần nhỏ hơn đến gần thì Nam Vinh đ.á.n.h tan. Ban đầu, Nam Vinh còn thể giải quyết hết bọn chúng khi chúng kịp đến gần, nhưng khi cả hai tiến sâu hơn, du hồn dần dần áp sát, và ngày càng nhiều. Dù những du hồn đến gần đều khí vận chi lực thiêu đốt thành tro bụi, nhưng khí vận chi lực cũng đang tiêu hao nhiều.
“Em buông .” Trọng Dương giằng tay nữa.
Nam Vinh gì, chỉ siết chặt năm ngón tay đến mức gần như khảm linh hồn Trọng Dương, dùng hành động để biểu đạt suy nghĩ của .
Trọng Dương bất đắc dĩ, tên quên rằng cũng là thiên sư .
Lúc , một đợt du hồn nữa ập đến, sắc mặt Nam Vinh trở nên nghiêm trọng, c.ắ.n răng bấm một pháp quyết, định tiêu hao linh lực của linh hồn để xông ngoài. Nếu là đây, Nam Vinh chắc chắn sẽ chọn tiêu hao khí vận chi lực, nhưng lúc , khí vận chi lực của còn quan trọng hơn cần bảo vệ.
Ngay khi pháp quyết của Nam Vinh sắp thành hình, cánh tay đột nhiên một lực kéo cực mạnh giật lùi mấy bước. Trọng Dương lách qua, c.h.é.m một kiếm. Hung lệ chi khí vô biên trào dâng, như một con rồng khổng lồ nuốt trời nuốt đất, c.ắ.n nuốt tất cả thứ đường , mạnh mẽ mở một con đường giữa bầy du hồn.
“Đi.” Lần đổi là Trọng Dương kéo Nam Vinh lao về phía .
cũng chỉ trong chớp mắt, con đường du hồn lấp kín khi cả hai chạy bao lâu. Đáy mắt Trọng Dương lạnh như băng, giơ tay c.h.é.m thêm một kiếm, một kiếm nữa.
Cứ thế một kiếm một kiếm tiến về phía , cả hai đều phương hướng đúng , chỉ thể ngừng tiến lên. Dần dần, Trọng Dương cảm thấy linh lực của đang cạn kiệt, thầm kêu một tiếng . Vừa điên cuồng vung hung binh khiến lệ khí xâm nhiễm, việc kiểm soát linh lực còn tinh tế như , cuối cùng, một phong ấn nhỏ thiết lập trong linh hồn nứt .
Nam Vinh chỉ cảm thấy hoa mắt, Trọng Dương đang kéo về phía bỗng mọc một mái tóc đen dài như thác nước. Mái tóc đen dài đến thắt lưng, khi buông xuống còn lướt qua mu bàn tay .
“Trọng Dương, …”
Trọng Dương đầu , tung một kiếm nữa, đột nhiên như nhận điều gì, kiếm thứ hai c.h.é.m về phía du hồn mà c.h.é.m hàng rào gian.
Rầm một tiếng, hàng rào gian c.h.é.m rách, để lộ một khe hở.
Là quỷ môn.
“Đi.” Trọng Dương kéo Nam Vinh nhảy quỷ môn.
Bên ngoài quỷ môn chính là thể của hai . Khoảnh khắc linh hồn trở về cơ thể, cả hai đều kinh hãi. Nếu chậm một chút nữa, lẽ cả hai đều bỏ mạng ở bên trong.
Cảm giác kiệt sức khi thoát c.h.ế.t khiến cả hai ai nhận sự bất thường xung quanh, cho đến khi xem thật sự nổi nữa.
“Hai các còn định hôn đến bao giờ?”
Có ?
Lòng hai căng thẳng, đồng thời đầu về phía phát âm thanh. ngay khi họ cử động, một cảm giác kỳ lạ truyền đến từ môi, nhận điều gì đó, cả hai cùng lúc mở to mắt, bốn mắt và đều thấy vẻ hoảng sợ của trong mắt đối phương.
Sao họ hôn nữa ?
“Tần gia gia, chúng thôi, đừng làm phiền trai và mật nữa.” Giọng Tiểu Trọng Minh nhỏ, nhưng cả hai đều là tai thính mắt tinh, làm thể thấy.
Mặt Nam Vinh đỏ bừng lên, luống cuống tay chân bò dậy khỏi Trọng Dương, ngẩng đầu lên thấy Tần lão và Tiểu Trọng Minh đang cách đó xa. Tiểu Trọng Minh chân trần tấm t.h.ả.m cạnh giường, đang kéo tay áo Tần lão, cố gắng lôi ông .
“Tần… Tần lão.” Nam Vinh cố tỏ bình tĩnh chào hỏi.
“Lão già, ông ở nhà ?” So với sự tôn trọng của Nam Vinh, Trọng Dương chẳng hề khách sáo.
Cũng lạ thật, rõ ràng lời của Trọng Dương với , nhưng ngay khoảnh khắc thấy giọng , nhiệt độ mặt Nam Vinh đột nhiên tăng thêm mấy độ, cả khuôn mặt như sắp bốc cháy.
“Tại ở nhà ngươi? Ta còn hỏi hai các ngươi đang làm gì đấy.” Nhắc tới chuyện Tần lão tức, ông chờ đến bây giờ chính là để chất vấn hai .
“Chúng thì làm ? Chẳng chỉ hôn một cái thôi , còn ở trong phòng nhà , liên quan gì đến ông?” Trọng Dương gắt .
“!!” Nam Vinh đầu Trọng Dương, trong mắt ánh lên tia mong đợi.
Trọng Dương đây là...
“Ai thèm quan tâm các hôn , các ngoài đường mà hôn cũng chẳng liên quan đến . nửa đêm nửa hôm các mở cái quỷ môn quái quỷ gì thế, trong nhà trẻ con ?” Tần lão mắng.
“Con nhà , tự chăm sóc .”
“Chăm sóc ? Lỡ thứ gì từ quỷ môn chạy thì ? Cậu tưởng dựa một con ch.ó ngốc là bảo vệ nó ?” Đừng tưởng ông , hai tên nhóc mở chính là cửa quỷ vực.
“Gâu ~” A Mao mắng là ch.ó ngốc tỏ vui.
Tần lão nheo mắt con chó, nó liền xìu xuống ngay lập tức.
A Mao: Ngốc thì ngốc, ai bảo ở đây nó chẳng đ.á.n.h ai.
“Tần lão, Tiểu Trọng Minh sẽ .” Hơn nữa chỉ cần Tiểu Trọng Minh ở đây, cho dù quỷ môn mở toang thì cũng sẽ một du hồn nào thoát .
“Nam Vinh, vẫn luôn cho rằng ngươi là một đứa trẻ chín chắn, ngươi cũng trở nên như ?” Nếu Nam Vinh lên tiếng, Tần lão còn thể để lát nữa mới mắng .
“Tần gia gia đừng giận, trai xinh luyến ái não ạ.” Tiểu Trọng Minh kéo tay áo Tần lão làm nũng.
“Luyến ái não là cái gì?” Tần lão là một ông già lướt mạng nên hiểu rõ những từ ngữ mới mẻ .
“Chính là… chính là… đang yêu sẽ trở nên ngốc nghếch, đây là một loại bệnh, cần chữa trị.” Đây là nó chị Nam Tang . Chị Nam Tang bảo chị Mạnh Bà mà chị đóng vai chính là vì luyến ái não nên mới hại em trai biến thành Tiểu Quỷ Vương.
“Thật ?” Tần lão nghi ngờ Nam Vinh.
“…” Nam Vinh nhất thời nên lời, ngài hỏi là rốt cuộc cháu luyến ái não , là cần chữa trị ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-77-thoat-khoi-quy-vuc.html.]
“Nếu bệnh thì mau chữa .”
“…” Cháu chữa .
“Phụt ~” Trọng Dương nhịn bật .
“Cả nữa, bệnh thì chữa .” Tần lão sang Trọng Dương. Trọng Dương bệnh ông cũng quan tâm lắm, nhưng vì Tiểu Trọng Minh nên cũng thể nhắc nhở, dù trai mà quá ngốc, lỡ ảnh hưởng đến Tiểu Trọng Minh lanh lợi đáng yêu thì .
“Phụt ~” Nam Vinh cũng nhịn .
Trọng Dương bực bội, đúng là báo ứng đến nhanh thật.
Tần lão hai “ngọt ngào”, chỉ cảm thấy chói mắt: “Cả lôi thôi, linh lực cạn kiệt, mau điều tức hồi phục , Tiểu Trọng Minh mang .”
“Mang , mang .” Trọng Dương tùy ý vẫy tay, như thể Tần lão mang em trai , mà là một miếng giẻ lau.
Sao Tiểu Trọng Minh trai như thế ? Tần lão nghĩ đến thứ bao nhiêu, khẽ hừ một tiếng: “Tiểu Trọng Minh, ăn sáng với gia gia.”
Tiểu Trọng Minh ngọt ngào đáp lời, lúc rời khỏi phòng còn chu đáo giúp hai đóng cửa .
Căn phòng còn vô cùng náo nhiệt bỗng chốc yên tĩnh , Trọng Dương nãy còn cảm thấy gì giờ đột nhiên cũng thấy hổ. Tuy tự nhận phong lưu, thỉnh thoảng cũng xin mỹ nhân một nụ hôn thơm, nhưng đó đều là hôn nhẹ lên má, như hôm nay… như …
“Cái đó…”
“Ừm?”
Hai bốn mắt , sự ngượng ngùng tăng lên, Nam Vinh đỏ mặt .
A, mỹ nhân mặt đỏ trông thật.
“Rõ ràng là chiếm hời của em, mặt em đỏ thế?” Trọng Dương sắc mê hoặc, năng qua suy nghĩ.
“Tôi… xin .” Nam Vinh bối rối mân mê ngón tay.
“Khụ, đùa thôi.” Trọng Dương đột nhiên cảm thấy tội , Nam Vinh làm là để cứu , mà còn nhân cơ hội trêu ghẹo , thật mà.
Lần đầu tiên trong đời Trọng Dương cảm thấy tự trách vì trêu ghẹo mỹ nhân.
“ đúng là chiếm hời của .” Nam t.ử hán đại trượng phu, làm thì nhận.
“À thì… cảm ơn em cứu .” Để khí tiếp tục ngượng ngùng, Trọng Dương quyết định đổi chủ đề.
“Không , cũng .” Nam Vinh trả lời.
Sao thể, nếu vì , Nam Vinh một rời khỏi quỷ vực sẽ dễ dàng hơn nhiều. lời Trọng Dương , một việc tự hiểu trong lòng là .
“Phải , em hướng đó là lối ?” Trọng Dương hỏi.
Lúc đó bốn phương tám hướng đều là du hồn ập tới, Nam Vinh cố tình tiến về phía nhiều du hồn nhất.
“Bởi vì hướng đó nhiều du hồn nhất, đường quan sát, càng đến gần trung tâm, lượng du hồn càng ít, cho nên…”
“Cho nên ngược , hướng nhiều du hồn ùa đến nhất chính là bên ngoài.” Trọng Dương cũng hiểu .
Nam Vinh gật đầu: “Thật cũng phần là đ.á.n.h cược, … lúc chúng sắp ngoài, tóc của dài ?”
Quả nhiên vẫn hỏi ? Hắn còn tưởng thể cho qua chuyện . Khoan , nhớ xem nào, lúc đó hình như đầu , nên Nam Vinh chắc là thấy mặt .
Trọng Dương là đoạt xá trọng sinh, tuy cơ thể và linh hồn của hợp , nhưng thời gian dung hợp còn ngắn, dung mạo của linh hồn và cơ thể vẫn chút khác biệt. Trong đó, khác biệt rõ ràng nhất chính là mái tóc dài cổ điển của , cho nên khi quyết định linh hồn xuất khiếu, làm một pháp thuật nhỏ để đổi độ dài của tóc.
“Là, của cái đó…”
Trọng Dương đang suy nghĩ xem nên bịa lý do gì để cho qua chuyện thì Nam Vinh : “Anh cũng thuật chứa linh phát của Trường Môn Lăng ?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Trường Môn Lăng?” Chuyện thì liên quan gì đến Trường Môn Lăng?
“Anh còn nhớ Trần lão ?”
“Nhớ chứ, là ông lão già đầu mà còn đặc biệt thích chải đầu .” Hình ảnh đó quá chói mắt, Trọng Dương thể quên, huống chi cách đây lâu mới thấy cảnh tượng kinh khủng hơn, cả đám đàn ông lực lưỡng của Trường Môn Lăng cùng chải đầu.
“Trường Môn Lăng một môn thuật pháp độc môn, thể hấp thụ linh lực qua tóc, giúp linh lực của bản trở nên tinh thuần và đậm đặc hơn.” Nam Vinh .
Trọng Dương bừng tỉnh: “Chả trách nào họ cũng xõa tóc bù xù, trông ngứa cả mắt, hóa là để hấp thụ linh lực.”
“Đối với tu sĩ của Trường Môn Lăng mà , tóc là pháp khí thứ hai của họ, nhưng chứa linh phát là thuật pháp độc môn của Trường Môn Lăng, ?” Nam Vinh tự động bỏ qua ba chữ ngứa cả mắt.
“Ồ, của chứa linh phát, là một thuật pháp khác, nhưng tác dụng cũng tương tự thôi.” Trọng Dương cũng sẽ thừa nhận thuật pháp của chính là chứa linh phát, lỡ ngày nào đó gặp của Trường Môn Lăng bắt biểu diễn tại chỗ thì chẳng lộ tẩy .
May mà Nam Vinh dường như chấp nhận lời giải thích , hỏi thêm nữa.
Phòng bên cạnh, Tần lão đang ở trong bếp chuẩn bữa sáng cho Tiểu Trọng Minh, còn Tiểu Trọng Minh thì khoanh chân t.h.ả.m trong phòng khách, nhắn tin WeChat với Nam Tang.
Tiểu Trọng Minh: “Chị Nam Tang ơi, trai em cũng luyến ái não giống chị .”
Nam Tang: “Với ai thế? *icon mặt kinh ngạc*”
Tiểu Trọng Minh: “Đương nhiên là trai xinh .”
Nam Tang: “Sao em ?” Lời của trẻ con vẫn nên hỏi cho rõ, lỡ hiểu lầm thì ?
Tiểu Trọng Minh: “Em thấy họ hôn .”
Nam Tang: “Họ hôn mặt em , em nghĩ ?”
Tiểu Trọng Minh chỉ một trai là Trọng Dương, chắc là sợ trai khác cướp mất, Nam Tang cảm thấy cần khai sáng cho Tiểu Trọng Minh, để nó rằng, Nam Vinh đến để cướp trai nó, mà là đến để gia nhập cùng họ.
Tiểu Trọng Minh: “Chị Nam Tang, đây chị chị Mạnh Bà hối hận vì luyến ái não mà làm liên lụy đến em trai, nhưng em thấy . Chỉ cần trai vui vẻ, cho dù biến thành Tiểu Quỷ Vương em cũng sợ.”
--------------------