Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 74: Mộng Du Đến Quỷ Vực

Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:11:08
Lượt xem: 18

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Có lẽ vì thật sự sợ Trọng Dương tìm tới cửa, Cục Dị Năng làm việc nhanh, ngày hôm đổ đầy chiếc bình nước hình vịt vàng nhỏ. Tối đến, nhân lúc Tiểu Trọng Minh đang ngủ, phong ấn cho Tiểu Trọng Minh một nữa. Sau khi phong ấn xong, thở thằng bé định hơn nhiều.

Việc nuốt chửng bốn Quỷ Vương vẫn ảnh hưởng đến Tiểu Trọng Minh, chỉ mới vài ngày trôi qua, phong ấn áp chế, lúc Tiểu Trọng Minh tỉnh táo mà quỷ khí cũng bắt đầu tỏa . Mà điềm báo chính là điều mà cả Trọng Dương và Cục Dị Năng cùng lo lắng, sự tồn tại của Tiểu Trọng Minh Quỷ Vương áp chế.

Việc đến quỷ vực là chuyện cấp bách.

“Đi thôi.” Trọng Dương một tay xách Tiểu Trọng Minh lên kẹp nách, tay cầm hung binh, tiện tay vung một nhát kiếm c.h.é.m quỷ môn thẳng trong mà hề ngoảnh .

Nam Vinh cũng do dự, vác chiêu hồn kỳ theo .

Cùng lúc đó, ở nhà bên cạnh cách đó đầy mười mét, Tần lão đang nhập định đột nhiên mở bừng mắt, kinh ngạc thoáng ngoài cửa sổ: “Đây là mở quỷ môn ?”

Tần lão tuy chút kỳ lạ, nhưng nghĩ đến Trọng Dương ở nhà bên cạnh là do Nam Vinh dẫn tới, ông nhanh chóng buông lỏng cảnh giác. Hơn nữa, vị tiểu hữu Trọng Dương tuy lệ khí nặng, nhưng sức mạnh công đức càng nồng đậm hơn, cho nên hẳn là .

, khác với bên ngoài, trong giới Huyền môn, phán đoán một chính là đơn giản và thô bạo như thế. Đương nhiên, cũng loại trừ khả năng nhiều công đức bỗng nhiên biến chất, nhưng xác suất tương đối nhỏ.

Một lát , d.a.o động quỷ khí tiêu tan, Tần lão cũng để ý nữa, nhắm mắt tiếp tục tu luyện.

Bên trong quỷ vực, bốn phía là một màu đen kịt, phảng phất như một căn phòng tối cực lớn, chỉ quỷ khí nồng đậm hóa thành gió, lưu chuyển khắp bộ quỷ vực.

“Sao phát sáng?” Trọng Dương hỏi Nam Vinh đang bên cạnh.

Nam Vinh ngẩn một lúc mới hiểu ý trong lời , tức thì bất đắc dĩ : “Tôi che sức mạnh vận khí .”

Vận khí quanh sẽ tự động hình thành một vòng bảo vệ màu vàng ở những nơi quỷ khí dày đặc, ngăn cho quỷ khí ăn mòn. Vòng bảo vệ giống như ngọn đèn thu hút thiêu trong đêm tối, những quỷ hồn đến gần đều sẽ sức mạnh vận khí thiêu đốt. đó là hiệu quả đạt trong một phạm vi lượng nhất định, một ngọn đèn lẽ thể thiêu c.h.ế.t mấy trăm đến cả ngàn con thiêu , nhưng nếu là vô thiêu thì ? Thứ dập tắt sẽ chỉ là ngọn đèn.

Quỷ vực là đại bản doanh của du hồn, ở nơi mà giải phóng sức mạnh vận khí thì tương đương với tự sát.

Trọng Dương dĩ nhiên cũng hiểu đạo lý , cũng chỉ thuận miệng hỏi một câu mà thôi.

“Xung quanh đây hình như chẳng gì cả.” Bốn phía đen như mực chẳng thấy gì, nhưng vẫn thể cảm nhận thở, mà Trọng Dương cũng cảm nhận bất kỳ một tia d.a.o động quỷ hồn nào xung quanh.

“Xem vận khí của chúng tệ, xuất hiện ở nơi du hồn.”

“Tôi thấy chuyện hẳn là liên quan gì đến vận may của .” Trọng Dương .

Nam Vinh khó hiểu về phía , liền thấy bỗng nhiên buông tay, Tiểu Trọng Minh đang kẹp nách thẳng tắp rơi xuống đất.

“Ấy!” Nam Vinh theo bản năng đưa tay đỡ, nhưng kịp.

“Bịch” một tiếng ngã mặt đất, Tiểu Trọng Minh “ai da” một tiếng, tự chống đất dậy. Đứa trẻ mắt còn đang ngái ngủ lờ đờ mở , quanh bốn phía, ngẩng đầu hai đôi chân dài bên cạnh, một cách quen thuộc: “Con mộng du ?”

.” Trọng Dương quả quyết gật đầu.

“…” Nam Vinh.

Trọng Dương , vì em trai thể một một ngựa xông Cục Dị Năng, nhưng đến lúc gài bẫy em trai thì cũng chẳng hề nương tay chút nào. lẽ chỉ làm như , Tiểu Trọng Minh mới nhận sự bất thường , sẽ luôn cảm thấy chỉ là một đứa trẻ bình thường. Đây lẽ chính là sự dịu dàng độc đáo của Trọng Dương.

“Sao gần đây con cứ mộng du đến mấy chỗ đen thui thế ?” Tiểu Trọng Minh xoa m.ô.n.g dậy.

, em cứ mộng du đến nơi thế , em quen thuộc với nơi , đây từng đến ?” Trọng Dương hỏi.

Sắc mặt Nam Vinh khẽ động, kín đáo về phía Tiểu Trọng Minh, chờ đợi câu trả lời.

Tiểu Trọng Minh xoa m.ô.n.g lắc đầu: “Con ạ, nơi đen thui chẳng thấy gì cả, con cũng từng đến đây .”

Trọng Dương và Nam Vinh liếc , Nam Vinh hỏi: “Vậy em còn nhớ đường về nhà ?”

“Con nhớ.” Tiểu Trọng Minh ôm đầu suy nghĩ một lúc, uể oải , “Trước đây con còn nhớ ăn gì trong mơ, hôm nay chẳng nhớ gì cả.”

“Khụ!” Trọng Dương chột ho một tiếng.

Nam Vinh cong môi, vạch trần nào đó, tiếp tục dụ dỗ Tiểu Trọng Minh: “Vậy em cứ loanh quanh xem, nhớ gì đó.”

Nếu Tiểu Quỷ Vương thật sự đến từ quỷ vực, thì hẳn là sẽ quen thuộc nơi . Để Tiểu Trọng Minh tùy ý, lẽ thể đến một vài nơi thằng bé từng qua.

“Các cũng đường về ?” Tiểu Trọng Minh ngây thơ hỏi.

“Bọn … cũng lạc đường .” Nam Vinh vấp, đây là đầu tiên dối, còn là lừa một đứa trẻ, nên diễn cho lắm.

“Vậy .” Tiểu Trọng Minh hai trai vì tìm mà cũng lạc, tức thì áy náy thôi, đôi chân ngắn cũn liền bước về phía , cố gắng tìm đường về nhà.

Hai thấy Tiểu Trọng Minh quyết đoán như , trong lòng đều vui mừng, vội vàng theo . Ba cứ thế bộ trong quỷ vực hơn mười phút, đường đến một cọng lông cũng chẳng thấy.

“Không .” Nam Vinh lặng lẽ đến gần Trọng Dương, “Dù vận khí đến , cũng thể nào lâu như gặp một con du hồn nào.”

“Lúc nhắc .” Đối với việc ở trong quỷ vực nửa ngày trời mà thấy một bóng ma nào, Trọng Dương tỏ bình tĩnh hơn Nam Vinh nhiều.

Nam Vinh nhíu mày, nhanh liền phản ứng : “Anh từ sớm ?”

“Dù thì cũng mang theo một cục nợ nào đó hết bốn chuyến .” Nhắc tới là Trọng Dương thấy mệt tâm, quá trình trở về tuy thuận lợi, nhưng lúc thì đúng là một đường c.h.é.m g.i.ế.c qua. Hơn nữa g.i.ế.c khỏi quỷ vực, còn g.i.ế.c qua vạn quỷ hố, g.i.ế.c xong vạn quỷ hố còn đối phó với Cục Dị Năng, bận ngơi tay.

“Cho nên hôm đó với Tiểu Trọng Minh liên quan đến quỷ vực, liền tin ngay, chút nghi ngờ.” Nam Vinh .

Trọng Dương gật đầu: “Ban đầu cũng nghĩ theo hướng đó, chỉ cảm thấy thể là thở Tiểu Trọng Minh quá mạnh, du hồn bình thường dám đến gần. Sau cảm nhận thở của quỷ vực Tiểu Trọng Minh, lúc đó mới liên kết hai chuyện với .”

“Con nổi nữa.” Tiểu Trọng Minh đang phía bỗng nhiên ôm chân xổm xuống đất.

“Mới một lúc mà em mệt ?”

“Chân con đau.” Tiểu Trọng Minh tủi .

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Chân đau? Hai theo bản năng xuống chân Tiểu Trọng Minh, tuy quỷ vực đen kịt một màu, nhưng với thị lực của hai vẫn thấy hai bàn chân nhỏ mũm mĩm.

Có thể thấy chân thì lên điều gì?

Sơ suất quá, kẹp thẳng thằng nhóc từ giường , nhất thời lơ là thế mà quên mang giày cho nó.

Trọng Dương hổ sờ mũi, thấy Nam Vinh liếc , nhịn : “Chẳng cũng phát hiện ?”

Lời , Nam Vinh thật sự thể phản bác. Thế là hai ăn ý cho qua chuyện , quyết định ai nhắc tới nữa.

“Chúng còn bao lâu nữa?” Hơn mười phút Tiểu Trọng Minh đều một lầm lũi về phía , cả và Nam Vinh đều can thiệp.

“Anh cũng .”

“Em cảm giác gì ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-74-mong-du-den-quy-vuc.html.]

“Không , ơi, hình như con cũng lạc đường .” Tiểu Trọng Minh ngẩng đầu, chớp đôi mắt to thông minh, đề nghị, “Chúng gọi 113 , để chú cảnh sát đến tìm chúng .”

Còn gọi 113, thằng nhóc cũng ranh ma phết.

“Để chú cảnh sát đến đón chúng ?” Trọng Dương hỏi.

“Vâng.” Tiểu Trọng Minh gật đầu như giã tỏi.

“Em bảo chú cảnh sát đến đón chúng ?” Trọng Dương hỏi.

“Ở đây ạ.”

“Đây là ?”

Tiểu Trọng Minh há miệng, đó dường như nhận điều gì, lập tức xìu xuống: “Làm bây giờ? Chúng về nhà nữa , hu hu hu…”

Tiểu Trọng Minh dù cũng chỉ là một đứa trẻ năm tuổi, sự áy náy và sợ hãi, nhịn mà bật nức nở.

Trọng Dương “chậc” một tiếng.

Nam Vinh trách móc liếc Trọng Dương một cái, khom lưng bế Tiểu Trọng Minh chân trần lòng, nhỏ giọng dỗ dành: “Đừng sợ, chúng thể về .”

“Về thế nào ạ? Chú cảnh sát cũng tìm thấy chúng .” Có an ủi, Tiểu Trọng Minh càng thương tâm hơn.

“Đợi trời sáng, chúng thể ngoài.”

, bây giờ là ban đêm, cho nên bốn phía đen như mực, đợi trời sáng, ông mặt trời ló , chú cảnh sát là thể tìm bọn họ.

Tiểu Trọng Minh dùng tay áo lau mạnh nước mắt hai cái, ngoan ngoãn nín .

Lúc Trọng Dương bỗng nhiên đến lưng Tiểu Trọng Minh, nhân lúc thằng bé đang lau nước mắt, giơ tay vỗ một cái đầu nó, giải khai phong ấn mà mới đặt lên khi quỷ vực.

“Anh làm gì ?” Nhìn Tiểu Trọng Minh trong lòng bỗng nhiên bắt đầu quỷ hóa, Nam Vinh hoảng sợ.

“Thằng nhóc ký ức, thì để Tiểu Quỷ Vương tới.” Trọng Dương .

“Anh …” Nam Vinh định sợ Tiểu Trọng Minh mất kiểm soát ? lúc phong ấn giải, nhiều vô ích, đành buông tay đặt Tiểu Trọng Minh đang quỷ hóa xuống đất.

Ngay khoảnh khắc Tiểu Trọng Minh chạm đất, quỷ khí vốn đang tự do lưu chuyển như gió bỗng nhiên tụ tập , hình thành một xoáy nước quỷ khí gần như thực chất quanh thằng bé. Tiểu Trọng Minh lặng lẽ ở trung tâm xoáy nước, quần áo và tóc bay phấp phới, đôi mắt nhắm chặt khi mở nữa, một đôi mắt lục sâu thẳm chạm đến tâm hồn khác.

Chỉ một cái liếc mắt, nơi tầm mắt thể chạm tới, tất cả quỷ khí đều tản .

“Ong~~” Trong nháy mắt, quỷ vực vốn yên tĩnh một tiếng động bỗng vang lên những tiếng nức nở ồn ào, văng vẳng khắp nơi, như thể vô loại cảm xúc và âm thanh chồng chéo lên , khiến rõ.

Trọng Dương và Nam Vinh sớm tránh từ lúc xoáy nước quỷ khí hình thành, lúc đang cách đó mấy chục mét, xa xa Tiểu Quỷ Vương. Có đôi mắt lục sáng ngời ở đó, bọn họ cũng sợ lạc mất.

Hồi lâu , Tiểu Quỷ Vương cuối cùng cũng bắt đầu đầu, quan sát xung quanh.

“Tốt lắm, đến nơi ngươi .”

Ngay lúc hai đang hưng phấn kích động, cảm thấy sắp thể tìm bí mật thế của Tiểu Quỷ Vương, thì Tiểu Quỷ Vương bỗng nhiên giơ một bàn tay nhỏ mũm mĩm lên, vồ một cái , xé một cánh quỷ môn. Tiểu Quỷ Vương dừng một khắc nào, nhấc chân bước ngoài.

“?!” Trọng Dương.

“?!” Nam Vinh.

Hai nên lời, chỉ thiếu nước mắt lưng tròng.

Hồi lâu , Trọng Dương vẫn chút dám tin: “Ra ngoài ?”

Nam Vinh gật đầu: “Ra ngoài .”

“Có lẽ chúng đều đoán sai, Tiểu Quỷ Vương quan hệ gì với quỷ vực cả, xem, việc đầu tiên nó làm khi tỉnh về nhân gian.” Trọng Dương .

“Vậy giải thích thế nào về việc Tiểu Trọng Minh, một đứa trẻ năm tuổi, ở trong quỷ vực mà hề sợ hãi?” Đừng là trẻ con, ngay cả thiên sư, thậm chí là lệ quỷ từ bên ngoài, khi quỷ vực đều sẽ vài phần kiêng kỵ.

Du hồn trong quỷ vực dám đến gần Tiểu Trọng Minh, thể hiểu là vì chúng nhận sức mạnh Quỷ Vương cường đại trong cơ thể thằng bé. Tiểu Trọng Minh lợi hại đến thế, nhận thức của nó chỉ là một đứa trẻ năm tuổi bình thường, một đứa trẻ năm tuổi làm thế nào thể thong dong tự tại trong quỷ vực đen kịt một màu?

“Vậy nó về nhân gian làm gì?” Trọng Dương hỏi.

“Tôi cũng .” Nam Vinh lắc đầu, một lát , bỗng nhiên nhận một chuyện, đột nhiên ngẩng đầu kinh hãi , “Nó về nhân gian!”

“Anh mà.”

“Tiểu Quỷ Vương về !” Nam Vinh vội la lên.

Trọng Dương ngẩn một chút, cũng phản ứng : “Vãi chưởng!”

Ông lão nhà bên cạnh lợi hại, c.h.é.m thằng nhóc nữa.

Hung binh giơ lên, Trọng Dương định phá vỡ gian, bỗng nhiên quỷ khí xung quanh kích động, hàng trăm du hồn thực lực quỷ tướng ồ ạt kéo đến.

“Đi mau!” Nam Vinh cũng còn bình tĩnh, tay rút chiêu hồn kỳ từ lưng , bung mở, một đạo kết giới cường đại ngăn giữa họ và đám quỷ tướng.

Trọng Dương nào còn dám trì hoãn, một kiếm c.h.é.m rách hàng rào gian, chui quỷ môn đồng thời, xoay c.h.é.m một nhát. Nam Vinh nhân cơ hội nhát kiếm đẩy lùi đám quỷ tướng, thu dù, rút khỏi quỷ vực.

Sau khi ngoài, lưng hai đều ướt đẫm mồ hôi lạnh, nhưng kịp thở dốc, dậy liền định tìm Tiểu Trọng Minh quỷ hóa. Ai ngờ , liền thấy giường trong phòng ngủ một bóng dáng nhỏ bé đang sấp, chính là Tiểu Trọng Minh mà họ tưởng đang gặp nguy hiểm, thực tế đang ngủ say sưa.

“Tổ cha nó…” Trọng Dương nhịn nữa, tiến lên định lay kẻ nào đó dậy.

Nam Vinh tay mắt lanh lẹ, một tay ôm lấy : “Thôi , để nó ngủ .”

“Dựa cái gì mà nó ngủ ngon thế!” Trọng Dương tức điên.

Lúc , Tiểu Trọng Minh giường lật , để lộ cái m.ô.n.g mặc quần lót nhỏ hình khủng long, đối diện với Trọng Dương.

“Mẹ nó!”

Nam Vinh trực tiếp vác ngoài.

Tác giả lời :

Cảm ơn các tiểu thiên thần bỏ phiếu bá vương hoặc tưới dung dịch dinh dưỡng cho trong thời gian từ 2022-05-29 01:06:47 đến 2022-05-30 00:49:04 nha~

Cảm ơn các tiểu thiên thần tưới dung dịch dinh dưỡng: Đêm khuya tĩnh lặng khi đừng nghĩ 50 bình; đào ngọt 10 bình; điệp ảnh, 31457889 1 bình;

Vô cùng cảm ơn sự ủng hộ của , sẽ tiếp tục cố gắng

--------------------

Loading...