Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 51: Phương pháp theo đuổi người

Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:10:42
Lượt xem: 17

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Quán nướng lúc rạng sáng buôn bán cực kỳ phát đạt, bàn ghế bày dọc con phố đều kín , quầy nướng thậm chí còn ít khách đang chờ gói mang về.

“Làm ăn thế , chắc chắn quán thịt nướng ngon lắm.”

Nam Vinh vốn định đổi sang một quán khác ít hơn, nhưng liền bỏ ý định: “Anh trong chọn đồ ăn , qua chờ chỗ.”

“Được.” Trọng Dương gật đầu tiệm chọn đồ ăn. Lúc , Nam Vinh chờ chỗ, đang dùng khăn giấy lau bàn.

“Nhanh chỗ ?” Trọng Dương ngạc nhiên, trong mấy phút, rõ ràng lúc nãy còn đông như .

“Vận may , một bàn ăn xong.” Mấy quán ăn vặt thế để ý thứ tự , bàn trống là khách tự , ai chiếm thì là của đó. Nam Vinh may mắn, đúng lúc ngang qua một bàn đang định tính tiền.

“Thiếu chút nữa là quên mất, là cẩm lý mà.” Gã Nam Vinh vận khí ngập trời, theo kiểu hiện đại thì chính là cẩm lý, đây là từ mới học mạng.

“Cẩm lý, cho chụp một tấm ?” Trọng Dương đột nhiên hỏi.

“Chụp ảnh?” Bàn tay đang cầm khăn giấy của Nam Vinh khựng , trong đầu bất giác hiện lên khuôn mặt của nữ quỷ trong ảo cảnh.

“Trên mạng chia sẻ cẩm lý là thể cầu ước thấy, khó khăn lắm mới quen một cẩm lý sống, thử ?” Trọng Dương .

“Tùy .” Nam Vinh sâu mắt Trọng Dương đồng ý.

“Đùa thôi.” Có lẽ vì làm chuyện trái với lương tâm, từ khi rời khỏi Di Hồng Lâu, chỉ cần thẳng mắt Nam Vinh lâu một chút là Trọng Dương cảm giác chột .

Trọng Dương lảng sang chuyện khác, thêm vài câu, nhanh đó xiên nướng mang lên, một đĩa lớn.

“Sao là rau củ ?” Nam Vinh đĩa đồ chay to đùng với vẻ mặt khó hiểu.

“Đồ mặn ở phía ạ, vẫn nướng xong, hai vị thể ăn .” Người phục vụ .

“Nhiều ?”

“Tôi thích ăn gì nên mỗi thứ lấy vài xiên, yên tâm, hôm nay khao.” Trọng Dương toe toét.

Lúc tiệm mới nhớ quên hỏi Nam Vinh ăn gì, thế là dứt khoát mỗi thứ lấy một ít.

Nam Vinh gật đầu, vươn tay lấy một xiên nấm kim châm, tao nhã ăn một miếng.

Trọng Dương đói từ lâu, giữ kẽ như Nam Vinh, tay năm tay mười chộp lấy ba bốn xiên, một là hết một xiên, ăn cảm thán: “Ngon thật, thảo nào làm ăn thế.”

Trọng Dương ăn liền một mạch hơn chục xiên, đợi phục vụ mang đĩa đồ mặn thứ hai lên, liền gọi Coca: “Ở đây Coca ?”

“Có ạ, lạnh nhiệt độ thường?”

“Lạnh…”

“Có bia ?” Nam Vinh đột nhiên lên tiếng.

Trọng Dương kinh ngạc về phía Nam Vinh: “Cậu uống bia?”

“Ừm.” Nam Vinh gật đầu.

“Vậy cho hai chai bia lạnh .”

Một lát , hai chai bia mang tới, Trọng Dương thấy nhãn hiệu bia thì liền sững , đợi đến lúc Nam Vinh nhận lấy chai bia đưa cho , cả cứng đờ.

Mẹ nó, cần trùng hợp , bia của quán cùng một nhãn hiệu với loại bia mà diễm quỷ trong ảo cảnh biến .

Thật cũng hẳn là trùng hợp, diễm quỷ là quỷ ở phim trường, khi biến hóa đồ vật đương nhiên sẽ quen tay biến những thứ thường thấy. Trọng Dương như , chẳng qua là do chột mà thôi.

“Nói mới nhớ, đây là đầu tiên chúng uống rượu cùng nhỉ.” Nam Vinh .

“Là… ?” Cảnh tượng quá đỗi quen thuộc, Trọng Dương chột dám thẳng mắt .

Nam Vinh khẽ cong môi, tiếp tục kích thích Trọng Dương nữa mà tự ăn đồ nướng. Ban đầu Trọng Dương còn chột , nhưng khi uống vài ngụm bia, ăn mấy xiên que, thấy Nam Vinh biểu hiện gì khác thường thì cũng dần yên tâm. Bữa ăn khuya, hai ăn thỏa mãn, Trọng Dương dậy tính tiền, còn Nam Vinh ở ngã tư đường chờ .

Trọng Dương thanh toán xong , ngẩng đầu lên thấy Nam Vinh đang chờ ánh đèn đường. Nam Vinh mặc một chiếc áo gió, ở đầu con hẻm tối tăm, tựa như một vị trích tiên nhiễm bụi trần đang ngắm khói lửa nhân gian.

đầu gặp mặt, Trọng Dương vẫn khỏi kinh diễm, Nam Vinh do diễm quỷ hóa thành, thấy thật nhạt nhẽo vô vị.

Quả nhiên, Nam Vinh hết là Nam Vinh, thì mới là nhất trong lòng , chứ chỉ đơn thuần là khuôn mặt đó.

“Diễn viên của đoàn phim nào thế?”

“Chưa thấy bao giờ, chắc là mới.”

“Cái nhan sắc , chỉ cần mặt thôi là phim cũng nổi.”

Một đoàn phim kết thúc cảnh đêm đến ăn cơm, trông thấy Nam Vinh, dù quen mỹ nhân ở phim trường, họ cũng khỏi xiêu lòng dung mạo của lúc .

Trọng Dương vội vàng nhanh vài bước qua đó: “Về thôi.”

“Ừm.”

Có lẽ để phù hợp với bối cảnh, đèn đường trong phim trường sáng và dày đặc như đèn trong thành phố, ánh sáng chiếu lên phảng phất như ánh trăng thanh lạnh.

Gió đêm hiu hiu, mang theo chút se lạnh thổi tới, Nam Vinh chợt dừng bước, cởi áo gió .

Trọng Dương ngạc nhiên .

“Trên mùi nặng quá, với uống bia nên nóng.” Nam Vinh giải thích.

“Có một chai bia thôi mà thấy nóng ?” Loại bia gần như tác dụng chậm, Trọng Dương cảm thấy uống cả chục chai chắc cũng say.

“Tửu lượng , bình thường cũng ít khi uống.” Nam Vinh , tay thuần thục cởi cúc áo cổ, để lộ một đoạn xương quai xanh gợi cảm.

Cảnh tượng

Trọng Dương bất giác nuốt nước bọt, con ngươi như nam châm hút lấy, dán chặt lên đó thể nào dời .

Ánh mắt mãnh liệt như , chỉ cần c.h.ế.t thì đều thể cảm nhận . Nam Vinh ngước mắt về phía Trọng Dương, đang chột định dời mắt thì thấy Nam Vinh còn hoảng loạn hơn cả , vội chỗ khác, đồng thời một vệt đỏ ửng lặng lẽ lan làn da trắng nõn, kéo dài mãi cho đến vành tai.

“Đi thôi.” Nam Vinh chút hoảng hốt cài chiếc cúc áo vì nóng mà cởi .

Đây là… ngượng ngùng?

Mắt Trọng Dương tức khắc sáng lên, bước chân nhẹ nhàng theo.

“Sao cài cúc áo , nóng ?”

“Tự nhiên hết nóng .”

“Vậy ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Nam Vinh để ý đến , chỉ bước chân nhanh hơn vài phần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-51-phuong-phap-theo-duoi-nguoi.html.]

“Cậu nhanh thế làm gì, khách sạn xa .” Trọng Dương trêu chọc gọi với theo, càng gọi, Nam Vinh càng nhanh hơn.

Trở khách sạn, tâm trạng của Trọng Dương lạ thường, lúc rửa mặt đ.á.n.h răng cũng tủm tỉm : Quả nhiên, mỹ nhân vẫn là lúc ngượng ngùng trông nhất.

Cùng lúc đó, Nam Vinh trở về phòng, mở cửa gặp một vị khách mời mà đến.

“Sao chị ở đây?” Nam Vinh nhíu mày phụ nữ trong phòng.

“Sao chị thể ở đây, phòng của em còn là chị đặt đấy. Không chị, giờ em đặt phòng ở khách sạn chắc?” Nam Tang tức đến nghiến răng, dù cô cũng là một ngôi lớn, vé gặp mặt của cô bán bao nhiêu tiền ? Mình thì mỏi mắt trông chờ ở đây, mà thái độ đó.

“Được chứ.” Nam Vinh chắc như đinh đóng cột.

“…” Thôi , với cái vận may nghịch thiên của em trai nhà thì việc đặt một phòng đúng là khó.

“Lúc cửa mặt mày xuân tâm phơi phới, mới hẹn hò xong ?” Nàng lầm , lúc cửa, đôi môi vạn năm mím chặt của em trai nhà đang khẽ nhếch lên đấy.

“Em lái xe cả đêm, mệt , nghỉ ngơi.” Nam Vinh trả lời chị , trực tiếp lệnh tiễn khách.

“Chị còn phim cả ngày đây .” Nam Tang bĩu môi.

“Nếu mệt thì chị về sớm nghỉ ngơi .”

“… Chẳng săn sóc gì cả, em như theo đuổi Trọng Dương .”

Nam Vinh liếc Nam Tang một cái, tiện tay ném áo gió lên sofa xoay phòng tắm.

Nam Tang hung hăng lườm bóng lưng rời của Nam Vinh, tức giận bỏ .

Trong phòng tắm, Nam Vinh chuẩn tắm rửa, ngước mắt thấy khuôn mặt trong gương, tâm niệm động, linh lực trong cơ thể điều động khí huyết vận hành đến vành tai, bên tai vang lên lời cuối cùng Trọng Dương với diễm quỷ ở Di Hồng Viện.

Theo đuổi Trọng Dương cần săn sóc, tìm cách .

=

Sáng hôm , hai gặp ở nhà ăn sáng của khách sạn.

“Anh trai xinh .” Tiểu Trọng Minh tối qua gặp Nam Vinh, lúc thấy thì vui mừng khôn xiết. Trẻ con một khi vui vẻ, giọng liền to, tiếng gọi của bé khiến nửa nhà ăn đều ngoái .

“Nói nhỏ thôi.” Trọng Dương bực gõ nhẹ đầu Tiểu Trọng Minh.

“Con xin .” Tiểu Trọng Minh cũng gọi quá to, ngoan ngoãn nhận .

“Muốn ăn bún ?” Nam Vinh hỏi, chỗ họ đang là quầy nấu bún.

“Vâng.” Tiểu Trọng Minh gật đầu.

Nam Vinh thuận tay bưng một bát từ quầy xuống, đó Trọng Dương: “Anh ?”

“Thôi, ăn thứ khác.” Trọng Dương lắc đầu.

“Vậy đưa Tiểu Trọng Minh qua , lát nữa đến tìm chúng .”

“Được.” Trọng Dương chút khách khí mà vứt em trai ruột , tự lấy đồ ăn.

Nam Vinh gọi thêm cho một bát bún, đó dẫn Tiểu Trọng Minh tìm một chỗ cạnh cửa sổ.

“Anh trai xinh , đến lúc nào ạ?” Tiểu Trọng Minh ăn bún hỏi.

“Tối qua.”

“Vậy đến tìm bọn con?”

“Lúc đến gần 12 giờ .”

“Ồ, lúc đó hình như con ngủ .” Nhắc đến tối qua, Tiểu Trọng Minh bỗng chút ngượng ngùng, “Tối qua con buồn ngủ lắm, lúc ngoài mua đồ ăn khuya mà ngủ gật ở ven đường luôn, còn trai mắng nữa.”

“Ngủ gật ở ven đường?” Trọng Dương với Tiểu Trọng Minh như ?

“Vâng, nhưng mà con ngủ ngon lắm, trong mơ…” Tiểu Trọng Minh trái , thấy trai vẫn mới lí nhí , “Con thấy con.”

Tiểu Trọng Minh trai thích , cho nên dù vui vì mơ thấy , bé cũng dám cho trai . Lúc gặp trai xinh , Tiểu Trọng Minh nhịn chia sẻ niềm vui trong lòng.

“Vui lắm ?”

“Vâng!” Tiểu Trọng Minh gật đầu thật mạnh, miệng nhỏ toe toét đến tận mang tai.

đừng cho trai con nhé, sẽ vui .” Tiểu Trọng Minh dặn dò.

“Tại ?” Nam Vinh khó hiểu.

“Bởi vì trai với con cùng một sinh , nên thích con.” Tiểu Trọng Minh .

“Anh trai của em sẽ …”

“Tôi làm ?” Trọng Dương lúc bưng hai cái đĩa , tò mò xuống đối diện Nam Vinh, “Hai nhân lúc ở đây, đấy?”

“Không .” Tiểu Trọng Minh sức phủ nhận, ngờ dáng vẻ vội vàng đó càng vẻ chột .

Nam Vinh thì bình tĩnh hơn nhiều, mặt đổi sắc ăn một miếng bún mới chậm rãi : “Tôi đang hỏi Tiểu Trọng Minh tại cứ gọi trai xinh .”

Tiểu Trọng Minh đang chột , Nam Vinh liền vội vàng đáp một cách dõng dạc: “Bởi vì trai Nam Vinh nhất, nên gọi là trai xinh ạ.”

Nam Vinh kinh ngạc về phía Trọng Dương.

Trọng Dương hổ sờ mũi, đang định giải thích thì thấy vành tai Nam Vinh lặng lẽ đỏ ửng. Lời giải thích đến bên miệng của Trọng Dương bỗng nhiên rẽ sang một hướng khác: “ , lớn lên xinh chẳng lẽ còn cho .”

Nam Vinh chút tức giận liếc Trọng Dương một cái, đầu sửa cho Tiểu Trọng Minh: “Sau gọi Nam Vinh.”

Tiểu Trọng Minh trai xinh với vẻ mặt nghiêm túc, trai ruột của đang tủm tỉm, ngoan ngoãn gật đầu “” một tiếng.

Lúc , cửa nhà ăn một , chính là Nam Tang với khuôn mặt mộc. Tiểu Trọng Minh mắt tinh, liếc mắt một cái thấy, chỉ cửa hô: “Chị Nam Tang đến .”

Lần Tiểu Trọng Minh chú ý âm lượng, giọng chỉ bàn của họ thấy. Trọng Dương và Nam Vinh đồng thời đầu , nhưng ai qua chào hỏi Nam Tang.

Nam Vinh chào hỏi thì lạ, nhưng Trọng Dương đến sớm một ngày chỉ để gặp Nam Tang mà nhúc nhích thì chút kỳ quái.

“Sao qua đó?”

“Dù cũng cùng một đoàn phim, sớm muộn gì cũng gặp, làm phiền chị ăn cơm.” Chị của thì ngày nào cũng thấy TV , chứ dáng vẻ ngượng ngùng của thì hiếm thấy lắm.

Nam Vinh dường như ánh mắt trắng trợn của Trọng Dương đến phiền, cúi đầu húp canh, thêm lời nào nữa, chỉ vệt đỏ ửng vành tai vẫn từng phai .

Trọng Dương tức thì cảm thấy ngon miệng hẳn lên, ăn thêm cả hai cái bánh bao.

--------------------

Loading...