Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 50: Cấm nói cho hắn biết tôi đã vào
Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:10:41
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
050
Vinh vinh?
Trọng Dương suýt nữa thì bật , cố gắng lắm mới nén .
Mẹ nó chứ, Nam Vinh trong bộ dạng , thật sự là... một vẻ quyến rũ khác hẳn.
“Phụt ~”
Thôi , cuối cùng Trọng Dương vẫn nhịn , mặt , một lúc lâu.
“Công tử?” Diễm quỷ hỏi với vẻ mặt e thẹn, nhưng trong lòng hoảng.
Sao thế , phản ứng như ? Mẹ nó chứ, cái vụ gay bà đây cũng là đầu làm đấy.
“Trước đây em đều gọi tên ?” Trọng Dương , về phía Diễm quỷ, đồng thời tưởng tượng dáng vẻ của Nam Vinh khi gọi tên .
“Trọng Dương.” Diễm quỷ lập tức sửa cách xưng hô, biểu cảm cũng bắt chước y hệt như trong trí nhớ.
như trông thuận mắt hơn nhiều.
Khoan , bình thường ngắm Nam Vinh nhiều , cớ gì đến chỗ Diễm quỷ để ngắm nữa?
Trọng Dương Diễm quỷ chằm chằm, ánh mắt dần sáng lên, nóng rực kích động.
“Vinh vinh, vẫn thích dáng vẻ e thẹn của em hơn.” Nhắc đến e thẹn, Trọng Dương bất giác nhớ ở trung tâm thương mại, Nam Vinh lén hỏi Tiểu Trọng Minh xem thơm , kết quả bắt quả tang. Hắn đưa qua cho Nam Vinh ngửi thì sợ đến chạy mất dép.
Lúc đó Nam Vinh chỉ cần chọc một chút là đỏ mặt, thật đáng hoài niệm.
Trong lòng Trọng Dương càng tiếc nuối bao nhiêu thì Diễm quỷ càng cảm nhận nhu cầu của bấy nhiêu. Ả mừng sợ khinh thường: Quả nhiên đàn ông đều như cả, cho dù là gay thì gu cũng khác biệt mấy. Chẳng là kiểu bạch liên hoa thanh thuần , ả diễn .
“Trọng Dương... ... đừng em như .” Diễm quỷ cúi đầu, khéo léo để lộ nửa bên mặt, một vệt hồng ửng lan từ gò má, kéo dài đến tận vành tai.
Trọng Dương đến ngây , quả nhiên là dân chuyên nghiệp khác. Nhìn Diễm quỷ mà xem, chỉ một vẻ e thẹn thôi mà còn thể điều khiển chính xác đến cả đường của vệt hồng ửng, thật sự quá lợi hại.
mà... dù rõ là đang diễn, nhưng cùng với gương mặt của Nam Vinh... cũng thể ngắm lâu.
“ em càng như , càng ngắm.” Trọng Dương tiến về phía vài bước, đến bên giường.
Diễm quỷ “ai da” một tiếng, một bên giả vờ e thẹn, một bên tính toán trong lòng: Người vội vàng như , chẳng lẽ hoan hảo với Vinh vinh ? Chuyện nam nữ hoan hảo thì ả , ảo cảnh cũng thể làm thật, đảm bảo ai phân biệt thật giả. ... đàn ông với đàn ông thì hoan hảo thế nào? Ảo cảnh dựng đây? Khoan , lúc còn sống ả từng một lão đồng tính , khi đàn ông với đàn ông hoan hảo, sẽ một bên đóng vai nữ. Vinh vinh xinh như , lẽ chính là bên đóng vai nữ.
Diễm quỷ định hướng, cả con quỷ lập tức tự tin hẳn lên. Ánh mắt cũng còn né tránh mà tự tin thẳng, trong vẻ ngây thơ mang theo sự mong chờ, trong sự mong chờ ẩn chứa một tia vui sướng mơ hồ. Ngón tay thon dài di chuyển hàng cúc áo, dừng ở cổ áo, hờ hững cởi chiếc cúc cùng, để lộ xương quai xanh tinh xảo bên trong.
“Thôi c.h.ế.t!” Trọng Dương che mũi, vội vàng mặt .
Đều tại gương mặt của Nam Vinh, một đàn ông dưng như làm gì? Khiến suýt nữa cảm thấy trai cũng , thật sự là lấy mạng mà.
A, đàn ông, ngay là các thích kiểu mà.
“Trọng Dương, em?” Diễm quỷ tự cho là nắm kịch bản, lời cũng trở nên thuần thục hơn.
Trọng Dương , đúng , ? Nếu đây là Nam Vinh thật, chắc đ.á.n.h c.h.ế.t cũng làm hành động . Mình làm nãy giờ mà vẫn thu phục con Diễm quỷ , chẳng là để thấy một Nam Vinh khác biệt ?
Trọng Dương nghĩ , chỉ cảm thấy chấn động, cũng tự tin hẳn lên. Hắn ho nhẹ hai tiếng, lôi kinh nghiệm tung hoành chốn lầu xanh nhiều năm của , thong dong xuống mép giường, bốn mắt thẳng Diễm quỷ.
“Em như , dám nhiều.” Trọng Dương dịu dàng .
“Vì ?”
“Vì nhiều, sẽ làm chuyện .”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Ghét thật.” Diễm quỷ liếc Trọng Dương một cái đầy phong tình.
Trọng Dương cái liếc mắt làm cho lòng ngứa ngáy.
“Trọng Dương, thấy căn phòng nóng ?” Diễm quỷ thấy cũng gần , ngón tay trắng như ngọc di chuyển lên , dừng ở chiếc cúc thứ hai, nhẹ nhàng gảy một cái, để lộ một mảng da trắng nõn xương quai xanh.
Ánh mắt Trọng Dương lập tức sâu thẳm.
Diễm quỷ thầm đắc ý, xem chỉ cần cởi thêm một chiếc cúc nữa là đàn ông sẽ bổ nhào tới. Đêm nay ả thật may mắn, tùy tiện ngoài đường cũng nhặt một đứa trẻ công đức đầy , đó một thiên sư tu vi tồi theo tới. Đêm nay chỉ cần bắt hai là bằng cả trăm năm tu hành.
Thật sự là lời to .
Diễm quỷ càng nghĩ càng thể chờ đợi, đầu ngón tay trắng ngần như ánh trăng lướt từ yết hầu xuống, qua xương quai xanh, qua lồng n.g.ự.c trắng nõn, dừng ở chiếc cúc thứ ba. Ngay khi ả định cởi thì một bàn tay đè .
Diễm quỷ kinh hãi ngẩng đầu, mà thể chạm ả.
“Hôm nay em thế, chút giống, đây... em sẽ như .” Trọng Dương cố ý làm vẻ nghi hoặc.
Sơ suất , lỡ OOC mất, Vinh vinh là một đóa bạch liên hoa thanh thuần cơ mà, thể làm hành động quyến rũ lộ liễu như , là kiểu vô tình câu dẫn mới đúng.
Nhận phạm sai lầm, Diễm quỷ lập tức điều chỉnh biểu cảm, vành tai ửng đỏ: “Em chỗ nào giống?”
“Không , chắc là nhầm.” Trọng Dương lập tức buông tay, chỗ cũ.
Diễm quỷ tức thì thở phào nhẹ nhõm: May mà giữ hình tượng.
Trọng Dương thầm gật đầu: Nhanh như kết thúc thì còn chơi cái gì.
“Trọng Dương, đêm nay thật , là chúng uống chút rượu .” Tửu hậu loạn tính, là một trong những cách nhất để phá vỡ tình trạng trì trệ của các .
“Em còn rượu ở đây ?” Trọng Dương kinh ngạc, con Diễm quỷ cũng nhiều chiêu trò thật.
“Tất nhiên là , chờ em.” Diễm quỷ dậy rời , một lát bưng một cái khay , trong khay đủ rượu và thức ăn, trông phong phú.
“Nào.” Diễm quỷ rót cho Trọng Dương một chén rượu đưa đến mặt , trong lúc hành động, một vệt hồng lộ từ cổ áo sơ mi, tự nhiên mà thành, một chút giả tạo.
Trọng Dương đến đăm đăm, theo phản xạ liền một cạn sạch chén rượu Diễm quỷ đưa tới.
A ~ đàn ông, quả nhiên chịu nổi mà.
“Sao uống một thế.” Diễm quỷ trách móc một tiếng, cần mẫn rót đầy cho Trọng Dương.
Trọng điểm của việc ả đưa rượu là để Trọng Dương uống, mà là để “Vinh vinh” uống. Rượu của ả rượu thật, mà là thứ do ảo cảnh biến hóa . Trọng Dương là thiên sư, linh lực cao cường, trong ảo cảnh còn thể đến gần ả mà cần ả đồng ý, nếu dùng rượu để làm mất trí thì căn bản là thể. cả, linh lực cao cường say, thì “Vinh vinh” sẽ say. Một dù thanh thuần giả tạo đến , say rượu làm những chuyện khác với ngày thường thì cũng là hợp lý thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-50-cam-noi-cho-han-biet-toi-da-vao.html.]
Diễm quỷ lên kế hoạch cả , ba ly, ả sẽ mượn men say mà bổ nhào tới, kèm theo một màn tỏ tình. Tại thêm tỏ tình? Đây là bảo hiểm kép. Lỡ như tên Trọng Dương là một tên ngốc hiếm thấy thừa nước đục thả câu thì ? Lúc đó tung một màn tỏ tình, ả tin đàn ông nào chịu .
“Ly đừng uống vội, chờ em cùng uống.” Diễm quỷ cố ý dặn một câu, lúc mới cầm bầu rượu rót cho một ly. Một ly cạn sạch, gò má trắng nõn của Nam Vinh ửng hồng, trong mắt thêm một tia mơ màng.
“Rượu ngon ?” Diễm quỷ mắt say lờ đờ Trọng Dương.
Trọng Dương: Đây là định say rượu câu dẫn đây mà?
“Ngon, nhưng mà...” Trọng Dương nghi hoặc rượu và thức ăn mặt, “Sao rượu và thức ăn cùng với cái khay trông giống đồ cổ đại thế? Trước đây chúng đều uống bia cùng ?”
“...” Diễm quỷ.
Mẹ nó chứ, sắc mặt mà ngươi còn để ý nhiều chi tiết như làm gì? Đáng đời ngươi đến giờ vẫn còn yêu thầm.
Còn vì Diễm quỷ kết luận Trọng Dương đang yêu thầm, vô nghĩa, nếu hai ở bên thì còn ở chung thanh thuần như ? Đừng tưởng ả c.h.ế.t sớm là quan niệm yêu đương của bây giờ, đây là xã hội hiện đại mà khi yêu lăn giường chán chê thì mới kết hôn đấy.
Diễm quỷ thì , nhưng tay động thanh sắc lướt qua cái khay, đổi rượu và thức ăn thành gà rán và bia.
“Anh say , chúng đang uống bia mà, làm gì rượu và thức ăn cổ đại nào.”
Trọng Dương dụi dụi mắt, vẻ mặt chiều hiểu: “Xem là uống nhiều quá .”
“Uống nhiều thì ngủ thôi?” Ánh mắt Diễm quỷ sáng lên, thế mà cũng say , chẳng lẽ là rượu say tự say?
“Không cần, chỉ đau đầu thôi.” Trọng Dương liếc Diễm quỷ một cái, “Giúp xoa trán .”
Cái thì ả rành!
Diễm quỷ dời gà rán và bia , vỗ vỗ lên đôi chân thon dài thẳng tắp của : “Nào, lên đây, em giúp xoa.”
Trọng Dương khách khí, ngả đầu xuống ngay.
Ừm, nếu bỏ qua luồng quỷ khí âm u đó thì cảm giác mềm mại , thoải mái.
“Vinh vinh, chân em mềm thật.” Trọng Dương cọ cọ.
Tên đàn ông ch.ó má, đây là động lòng sắc d.ụ.c ?!
Diễm quỷ mừng rỡ thôi, quyết định thêm dầu lửa, cúi đầu xuống bên tai Trọng Dương, như thì thầm như thổi khí : “Trọng Dương, thích chân em ?”
Lúc Nam Vinh bước ảo cảnh thì thấy đúng câu . Cậu nấp cánh cửa, qua khe cửa trong, thấy Diễm quỷ khi câu dẫn nào đó thì ngẩng mặt lên.
Nam Vinh: ...
Lúc ngôn ngữ thể diễn tả rõ cảm xúc trong lòng Nam Vinh, chỉ thể là một vạn con lạc đà alpaca đang phi nước đại thảo nguyên.
“Chậc, thời gian chắc cũng gần đủ .” Trọng Dương dậy từ đôi chân mà khen.
“Sao , thích chân em ?” Diễm quỷ chế độ say rượu, định mượn rượu làm càn.
“Thích, nhưng Nam Vinh sắp đến .”
Có ý gì? Một dự cảm lành dâng lên trong lòng Diễm quỷ.
Trọng Dương giơ tay, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt Diễm quỷ, với vẻ tiếc nuối: “Tiếc thật, ngoài đời thực em còn e thẹn nữa .”
Diễm quỷ làm còn lộ, ả sợ đến hoa dung thất sắc: “Đại sư tha mạng, thể mãi mãi biến thành dáng vẻ để làm ngài vui lòng. Ngài thích Vinh vinh thế nào, Vinh vinh sẽ thế .”
“Lời Nam Vinh .” Trọng Dương dùng sức trong tay, trực tiếp bóp nát hồn phách của Diễm quỷ.
Lực lượng của Diễm quỷ bắt đầu tan biến, ảo cảnh cũng dần dần tan rã. Trọng Dương khung cảnh đang tiêu tán mà lẩm bẩm: “Với , cứ dáng vẻ của Nam Vinh mãi, sợ đạo tâm vững mất.”
Trọng Dương búng tay một cái, tia ảo cảnh cuối cùng tan biến, để lộ một tòa nhà cổ cũ nát. Bố cục của tòa nhà giống hệt trong ảo cảnh, chỉ thiếu sự náo nhiệt.
Trọng Dương từ phòng bên , lập tức sang phòng kế bên. Lúc Tiểu Trọng Minh đang ngủ chiếc giường gỗ, khóe mắt còn vương nước mắt nhưng khóe miệng mỉm , vẻ mặt thỏa mãn.
Trọng Dương cúi bế bé lên, Tiểu Trọng Minh dường như cảm giác, hình nhỏ bé rúc lòng Trọng Dương, khẽ gọi một tiếng: “Mẹ.”
Ánh mắt Trọng Dương lóe lên, gì, ôm Tiểu Trọng Minh xuống lầu.
Ngoài cửa, Nam Vinh lưng ánh đèn đường, một chú ch.ó Teddy ngoan ngoãn bên cạnh. Nghe thấy động tĩnh phía , một một ch.ó mới .
“Cậu đến khi nào ?” Trọng Dương bỗng nhiên chút chột .
“Một lúc .” Nam Vinh .
“Một lúc ???” Trọng Dương nuốt nước bọt, “Vậy ?”
Nam Vinh lắc đầu: “Chỉ là một con lệ quỷ trăm năm thôi, chắc cần cả hai chúng cùng tay nhỉ.”
“Cũng cũng , một là đủ diệt nó , cần gì .” Trọng Dương luôn miệng phụ họa.
Chưa là , là .
Trọng Dương lập tức cảm thấy nhẹ nhõm cả : “Đi thôi, mời ăn khuya.”
“Đưa Tiểu Trọng Minh về .” Nam Vinh nhắc nhở.
“Biết , thằng nhóc đang mơ , cứ để nó ngủ thêm lát nữa.”
Ba một ch.ó về phía khách sạn.
Trước cửa phòng, Trọng Dương ôm Tiểu Trọng Minh , Tàng Ngao A Mao với đôi chân ngắn cũn đang định theo thì đột nhiên cảm nhận một luồng sát khí ập tới.
Tàng Ngao sợ đến hồn lìa khỏi xác, cảnh giác Nam Vinh.
“Không cho .” Nam Vinh cụp mắt xuống.
Tàng Ngao cố gắng thẳng mắt Nam Vinh vài giây, rén rò gật cái đầu chó.
“Vào , giúp phong ấn, thì mắng .” Nam Vinh , một chưởng phong ấn Tàng Ngao trong con búp bê vải.
“Gâu ~” Đừng tưởng , sợ sẽ hỏi tại bổn cẩu phá phong ấn chứ gì.
“Gâu gâu ~” Loài thật giả dối, giữa các là lừa lọc.
--------------------