Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 5: Cậu đoán ra rồi à?
Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:09:34
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Em trai ?
À, là thằng nhóc con.
Mới làm trai vài tiếng, Trọng Dương thật sự quên mất một đứa em trai.
“Biết .”
“Em trai đeo cặp sách nhỏ bộ gần năm cây , một đồng nghiệp của chúng đưa về đồn, chúng điều tra nửa ngày mới tìm điện thoại của , nhưng gọi thế nào cũng , đành đưa thằng bé về đây cho .” Viên cảnh sát hỏi, “Cậu ngoài tìm em trai đấy ?”
“Không .” Trọng Dương lắc đầu.
“!!” Viên cảnh sát sững sờ, “Không ?”
“Ừm, ngoài làm chút chuyện.” Bắt một con quỷ về.
Viên cảnh sát vốn vẻ mặt bình tĩnh bỗng nổi giận: “Em trai lạc cả đêm mà tìm, còn tâm trạng làm việc khác ?”
Viên cảnh sát dứt lời, hồn ma thanh niên Trọng Dương bắt về liền vô cùng tán đồng: , chú cảnh sát quá đúng, em trai lạc mà còn tâm trạng bắt ?
“Nó tốn công bỏ nhà thì cứ để nó dạo thêm một lúc chứ.” Trọng Dương thản nhiên .
Thằng nhóc rõ ràng là kế hoạch từ , cố tình lẻn lúc đang ngủ. Con tuy gì, nhưng cũng bao giờ vô cớ cản trở khác, dù đối phương chỉ là một đứa trẻ năm tuổi.
“Cậu thế mà ? Nó vẫn còn là một đứa trẻ, mới năm tuổi thôi. Nếu đứa trẻ nào bỏ nhà mà lớn cũng thái độ như , thì một ngày bao nhiêu đứa trẻ lạc?”
“Sẽ .” Với một âm khí của thằng nhóc đó, cũng như cái đèn hiệu.
“Cậu ý thức tính nghiêm trọng của vấn đề ?” Người ý thức sự nghiêm trọng của sự việc, đồng chí cảnh sát cảm thấy nên phổ cập cho một khóa về ý thức an .
Thế là, trong một tiếng đồng hồ tiếp theo, Trọng Dương buộc một buổi tọa đàm về kiến thức an , cùng với vô trường hợp bi t.h.ả.m của trẻ em lạc.
“Bây giờ ý thức tính nghiêm trọng của vấn đề .” Viên cảnh sát hỏi .
Trọng Dương còn trả lời, hồn ma thanh niên một bên đến mức sắp ngủ gật, nhưng vì là trạng thái linh hồn nên thể ngủ , buồn chán đến phát điên bèn lên tiếng: “Đại lão, nhận sai , thì giảng cho ngài tới sáng luôn đấy.”
Mi mắt Trọng Dương giật giật, đáng sợ ?
“Tôi ý thức .”
“Biết là .” Viên cảnh sát lúc mới hài lòng, “Sau trông em trai cho cẩn thận, đừng để nó chạy lung tung nữa.”
Trọng Dương gật đầu tỏ vẻ .
“Được , thôi.” Chú cảnh sát lúc mới gọi đồng nghiệp của , dậy rời .
Đưa bé Hạ Trọng Minh về tổng cộng hai cảnh sát, ngoài viên cảnh sát ở cửa đợi Trọng Dương , còn một vẫn luôn ở trong phòng với bé Hạ Trọng Minh.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Viên cảnh sát còn ngang qua Trọng Dương thì đột nhiên dừng bước. Hắn đầu Trọng Dương, ánh mắt đầy dò xét và lạnh lẽo.
Trọng Dương nhíu mày, cảm nhận một luồng ác ý từ .
“Trên em trai ít vết thương.” Lúc đứa bé ngủ vô tình để lộ tay áo, lúc mới phát hiện.
Đây là đang nghi ngờ đ.á.n.h nó ?
“Tôi hỏi nó vết thương ở , nó bảo là tự ngã.”
Trọng Dương nghi hoặc liếc đứa bé ngủ trong buổi giáo d.ụ.c an nhàm chán, chút kinh ngạc.
“ vẫn hỏi , vết thương của nó từ mà ?” Viên cảnh sát hỏi.
“Không .” Trọng Dương trả lời.
“Tôi là .” Ánh mắt viên cảnh sát Trọng Dương càng thêm gay gắt.
Trọng Dương thèm để ý nữa.
Viên cảnh sát lặng lẽ Trọng Dương một lúc : “Hy vọng những gì là thật, đồng thời cũng nhắc nhở , bỏ rơi và ngược đãi đều là trọng tội.”
“Hình Phi, làm gì đấy, còn ?” Viên cảnh sát ngoài thấy đồng nghiệp mãi liền đầu gọi.
“Tới ngay.” Viên cảnh sát tên Hình Phi đáp cũng rời .
“Đại lão, ngài gặp rắc rối .” Hồn ma thanh niên chút hả hê, “Vị cảnh sát chỉ thiếu nước thẳng mặt ngài là ‘ nghi ngờ ngược đãi và bỏ rơi em trai , chỉ là tạm thời bằng chứng, nhưng sẽ để mắt đến ’ thôi.”
Trọng Dương đầu một cái.
Hồn thể của gã thanh niên run lên, dám hả hê nữa, mặt mày méo xệch bay một góc phòng. Cũng Trọng Dương làm phép gì mà nhốt trong căn phòng . Vừa lúc cửa cũng , hề theo Trọng Dương , thế nhưng Trọng Dương bước , liền bất giác bay theo .
“Đại… Đại lão, sai .” Hồn ma thanh niên hối hận vô cùng, lắm mồm thế nhỉ, mạng nhỏ còn đang trong tay cơ mà.
Trọng Dương gì, liếc đứa bé đang cuộn tròn sofa, về phòng lấy chăn đắp lên bé.
“Vào đây với .” Đắp chăn xong, Trọng Dương hiệu cho hồn ma thanh niên cùng .
Hồn ma thanh niên đương nhiên , nhưng thể điều khiển hồn thể của .
“Đại… Đại lão, gì căn dặn ạ?” Hồn ma thanh niên run rẩy hỏi.
“Ngươi c.h.ế.t .” Trọng Dương .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-5-cau-doan-ra-roi-a.html.]
“Vâng… ạ.” Đây là nhảm , nếu c.h.ế.t thì bắt là phạm pháp đấy, ?!
“Nếu cho ngươi một cơ hội sống trong thể khác, khi tỉnh ngươi sẽ làm thế nào để nhanh chóng hòa nhập với môi trường xung quanh.” Trọng Dương hỏi.
“Làm gì chuyện như , nhưng nếu thì…” Hồn ma thanh niên bắt đầu mơ mộng, “Thì đương nhiên là tiên tìm chứng minh thư để xác nhận phận của , đó ngân hàng kiểm tra xem bao nhiêu tiền, tiện thể đổi hết mật khẩu, còn cả điện thoại nữa, kiểm tra lịch sử cuộc gọi bên trong, sắp xếp các mối quan hệ, xem bạn gái , mấy cô…” Hồn ma thanh niên thao thao bất tuyệt một tràng dài.
“Chứng minh thư trông thế nào?” Trọng Dương cắt ngang cơn mơ mộng của gã.
“Chứng minh thư hình dạng…” Như ai bóp nghẹt cổ họng, gã thanh niên cứng họng, run rẩy đầu Trọng Dương.
“Cậu đoán ?”
“Không , đoán gì hết!” Hồn ma thanh niên điên cuồng lắc đầu, nhưng hồn thể thành thật rũ xuống đất, run lẩy bẩy.
Trời ạ, đây là một con quỷ sống đấy chứ. Sẽ , chắc chắn sẽ , đời quỷ, nhưng chắc chắn chuyện c.h.ế.t sống .
Trọng Dương chẳng quan tâm đoán , một ngón tay điểm giữa trán gã thanh niên, gã chỉ cảm thấy cơ thể đột nhiên bắt đầu ngừng đặc , dần dần thế mà xúc giác.
“Đi tìm mấy thứ ngươi đây.” Trọng Dương lệnh.
Hồn ma thanh niên đầu tiên là nghi ngờ sờ sờ bức tường bên cạnh, khi xác định thể chạm vật thể thật thì lập tức ngây , một lúc lâu mới bắt đầu tìm đồ giúp Trọng Dương trong phòng.
Đàn ông giống phụ nữ, túi xách, đồ đạc cũng đơn giản, một vài thứ quan trọng về cơ bản đều để trong ví tiền mang theo , cho nên chỉ vài phút , hồn ma thanh niên giúp Trọng Dương tìm đủ đồ, hơn nữa còn bày từng thứ mặt .
Sau một hồi giới thiệu của hồn ma thanh niên, Trọng Dương tỏ vô cùng hứng thú với điện thoại di động, đó liền… chơi điện thoại cả đêm. Sáng hôm khi bé Hạ Trọng Minh tỉnh dậy, Trọng Dương vẫn còn đang chơi game.
Trọng Dương thấy bé tỉnh, cũng ngẩng đầu lên mà : “Đi rửa mặt , đợi đ.á.n.h xong ván sẽ dẫn em ngoài mua đồ ăn, tiện thể thử thanh toán bằng điện thoại.”
Mật khẩu thanh toán các thứ, tối qua đều đổi sự chỉ đạo của hồn ma thanh niên, bây giờ đang nóng lòng trải nghiệm cảm giác thần kỳ khi thanh toán bằng điện thoại.
Cậu bé Hạ Trọng Minh chần chừ một chút, đó liền mang dép lê lóc cóc chạy nhà vệ sinh, chỉ một lát bên trong vang lên tiếng đ.á.n.h răng, đợi bé Hạ Trọng Minh rửa mặt đ.á.n.h răng xong, ván game của Trọng Dương cũng kết thúc, hai dậy ngoài.
“Rầm” một tiếng, cửa đóng .
Nhìn cánh cửa đóng, Trọng Dương hỏi đứa bé: “Em mang chìa khóa ?”
Cậu bé Hạ Trọng Minh còn kịp gì, hồn ma thanh niên bên cạnh lên tiếng : “Đại lão, đây là khóa mật mã, cần chìa khóa, cần mật mã.”
Dạy Trọng Dương cả đêm về cách sử dụng các công cụ hiện đại, hồn ma thanh niên gần như hình thành phản xạ điều kiện, hễ gì là lập tức sẽ dạy.
Trọng Dương mặt đổi sắc: “Ý là, mật mã của cửa là gì?”
Cậu bé Hạ Trọng Minh nghi ngờ gì: “Mật mã là do đổi mà.”
Đổi ?
“Cho nên, em .”
Cậu bé Hạ Trọng Minh gật đầu.
“Vậy em đóng cửa làm gì?” Trọng Dương cạn lời, mật mã mà còn dám đóng cửa, đứa bé lấy dũng khí từ .
Cậu bé Hạ Trọng Minh phồng má bánh bao, vẻ mặt vô tội, nhưng bé hiểu : “Anh quên mật khẩu ?”
“Chậc, cái xử lý thế nào?” Trọng Dương đầu hồn ma thanh niên đang bên cạnh.
Ông trai trời cho đang chuyện với ai ? Cậu bé Hạ Trọng Minh nghi hoặc về hướng đó, liếc mắt đầu tiên thấy gì, nhưng chằm chằm một lúc, thế mà lờ mờ một bóng .
Mình bệnh ?
“Không , cái chắc là chức năng reset bằng vân tay.” Hồn ma thanh niên .
Trọng Dương tác dụng của vân tay, vì điện thoại của cũng dùng vân tay để mở khóa và thanh toán.
Trọng Dương còn bận tâm nữa, xuống lầu ăn sáng.
Mà ngay tại một nơi xa chỗ họ ăn sáng, ở ngã tư nơi Trọng Dương bắt hồn ma thanh niên về, một thanh niên mặc đạo bào đang cầm la bàn tìm kiếm thứ gì đó khắp nơi.
“Kỳ lạ, hồn phách về đây ?” Tiểu đạo sĩ với hai quầng thâm mắt tròn xoe, giữa đường lẩm bẩm một , “Sao ở đây chút dấu vết nào, chẳng lẽ thật sự vô tình làm cho hồn bay phách tán ? Nếu là thật thì gây tội nghiệt lớn .”
Tiểu đạo sĩ nghĩ nghĩ, c.ắ.n răng, từ trong n.g.ự.c móc một lá cờ chiêu hồn lẩm nhẩm một lúc, vung lên: “Hồn ơi mau về, hồn ơi mau về.”
Theo lá cờ chiêu hồn lay động, một luồng âm phong bay .
“Sao lạnh nhỉ?” Hồn ma thanh niên đang cùng hai em Trọng Dương ăn tào phớ bỗng cảm thấy một trận lạnh lẽo.
Trọng Dương nhàn nhạt liếc một cái, cong ngón tay b.ắ.n một tia linh lực, xua tan âm phong.
Đây là đang chiêu hồn cho tên nhóc . Đối với chuyện Trọng Dương cũng lấy làm lạ, tối qua lúc gặp , hồn phách của gã thanh niên còn nguyên vẹn. Chỉ là còn dùng xong, lát nữa còn lấy chứng minh thư và thẻ ngân hàng ngân hàng đổi mật khẩu nữa.
Ngã tư đường, tiểu đạo sĩ đợi một lúc, thấy hồn phách , mặt trắng bệch: “Cờ chiêu hồn của tiểu sư thúc cũng gọi về , xem là thật sự hồn bay phách tán ?!”
Ngay lúc tiểu đạo sĩ đang thất thần, một chuỗi chuông điện thoại trong trẻo vang lên từ đạo bào của .
Tiểu đạo sĩ vội vàng lấy điện thoại , sắc mặt lập tức trắng thêm vài phần: “Tiểu sư thúc.”
“Vừa là con dùng cờ chiêu hồn của ?” Một giọng thanh lãnh truyền đến từ đầu dây bên .
“Tiểu sư thúc, con hình như gây họa , con chiêu hồn cho thành công, còn làm hồn bay phách tán mất .” Tiểu đạo sĩ cũng chẳng màng đến chuyện trộm cờ chiêu hồn phát hiện, giọng gấp gáp còn mang theo tiếng nức nở.
Bên rõ ràng sững sờ một chút, một lúc mới hỏi: “Con đang ở ?”
--------------------