Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 34: Chắc hẳn có nhiều người thích anh lắm
Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:10:07
Lượt xem: 21
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
034
Lúc mấy khỏi rừng cây, bên ngoài đậu sẵn mấy chiếc xe cứu hỏa. Lửa tuy dập tắt, nhưng các chiến sĩ phòng cháy chữa cháy vẫn lơ là cảnh giác, tiếp tục cẩn thận rà soát những nguy cơ tiềm ẩn.
Phim trường lúc là một mớ hỗn độn, nhân viên đoàn phim đang thu dọn.
Nam Tang quanh nhưng thấy bóng dáng đạo diễn : “Tiểu Cố, tìm đạo diễn Trương, với ông chúng về .”
Xảy vụ cháy như , bất kể gây tổn thất , chắc chắn thể tiếp .
“Vâng.” Tiểu Cố gật đầu tìm .
“Hai về lều , tìm cho hai hai bộ quần áo sạch sẽ.” Quần áo của cả hai đều ướt sũng, vẫn còn đang nhỏ nước ròng ròng, cứ mặc thế chắc chắn sẽ khó chịu.
“Được.” Nam Vinh liếc Trọng Dương đang tái mặt nhưng vẫn cố gượng bước , gật đầu.
“Chỗ Jimmy quần áo đó.” Tiểu Trọng Minh vẫn luôn lẽo đẽo theo Trọng Dương bỗng lên tiếng, “Trong lều của là quần áo thôi.”
“ , Jimmy là nhà tạo mẫu, chỗ nhiều quần áo, vẫn là Tiểu Trọng Minh thông minh, để chị lấy ngay.” Nam Tang khen ngợi, vỗ vỗ đầu Tiểu Trọng Minh về phía lều của Jimmy.
Lều của Jimmy cách lều của Nam Tang xa. Nam Vinh và Trọng Dương mới về đến lều thì Nam Tang mượn quần áo về, cô đưa một bộ màu trắng cho Nam Vinh, một bộ màu xanh nhạt cho Trọng Dương: “Chỉ trang phục biểu diễn thôi, nhưng đều là đồ mới làm, sạch sẽ.”
Cô Nam Vinh thói quen sạch sẽ, nếu bắt mặc quần áo khác mặc qua, thà rằng cứ mặc đồ ướt còn hơn. Hai bộ quần áo là trang phục biểu diễn mà đoàn phim đặt riêng cho nam chính, vì tiến độ phim đến lúc cần dùng nên nam chính vẫn kịp mặc. Cũng may là Nam Tang mượn nên mới , đổi là khác thì ai dám động trang phục của nam chính chứ.
“Hai đồ , Tiểu Trọng Minh ngoài với chị nào.” Nam Tang vẫy tay với Tiểu Trọng Minh, bé ngoan ngoãn chạy tới, cùng Nam Tang rời khỏi lều.
“Anh lau .” Nam Vinh đưa chiếc khăn lông khô tìm cho Trọng Dương.
Trọng Dương cũng khách sáo. Cơ thể kiệt quệ khiến thể chất của lúc còn bằng một bình thường, mặc quần áo ướt lâu sẽ cảm lạnh, thế chút nào. Nhận lấy khăn tắm, Trọng Dương liền kéo khóa áo khoác, cuộn áo nhanh chóng cởi luôn chiếc áo thun bên trong. Chỉ trong nháy mắt, nửa của Trọng Dương lộ . Trên làn da trơn bóng, những giọt nước li ti bám , giờ còn quần áo che chắn, chúng men theo những đường cơ bắp, tụ thành dòng, chảy dọc xuống phần bụng ...
Mi mắt Nam Vinh khẽ run, đột ngột xoay , vì động tác quá mạnh nên vô tình đụng chiếc ghế cạnh chân, đó đặt chiếc khăn lông khô đưa cho Trọng Dương.
“Em làm gì thế?” Trọng Dương nhíu mày.
“Xin .” Nam Vinh vội vàng cúi xuống nhặt chiếc khăn lên, thấy nó dính chút bụi, “Để tìm cho cái khăn mới.”
“Không cần, phiền phức.” Trọng Dương giật chiếc khăn từ tay Nam Vinh.
Nam Vinh bất giác ngước mắt lên thì thấy Trọng Dương đang cởi cúc quần, làm lộ chiếc quần lót sẫm màu bên trong.
Đồng t.ử Nam Vinh đột nhiên co rút.
“Chậc.” Trọng Dương nhíu mày chiếc khăn.
“Sao ?” Nam Vinh hồn, thẳng dậy, thấy vết m.á.u đỏ tươi chiếc khăn trắng, “Anh thương ?”
“Vết thương rách .” Trọng Dương đưa tay , để lộ miếng băng gạc nước mưa thấm ướt trong lòng bàn tay, m.á.u đỏ thẫm đang rỉ từ đó.
Vừa thuật mưa làm cạn kiệt linh lực của , lệ khí trong vết thương còn linh lực trấn áp nên bắt đầu phản phệ cơ thể, khiến vết thương trở nên tồi tệ hơn. Hắn dùng tay đó giật chiếc khăn, kéo mạnh một cái nên nó chảy máu.
“Để tìm hộp thuốc, băng bó cho .” Nam Vinh tìm hộp t.h.u.ố.c trong lều.
Đến khi tìm hộp t.h.u.ố.c thì Trọng Dương xong bộ đồ màu xanh, đang thành thục thắt đai lưng. Lưng thẳng tắp, đầu cúi xuống, ánh đèn mờ ảo trong lều, Nam Vinh một thoáng ngẩn , phảng phất như thấy một nam t.ử cổ đại tóc dài áo xanh. Gương mặt đó giống Trọng Dương, nhưng sắc bén hơn vài phần.
“Tìm hộp t.h.u.ố.c ?” Trọng Dương nghiêng đầu .
“À, ừm.” Nam Vinh hồn, nhắm mắt mở , làm gì nam t.ử tóc dài nào .
“Sao thế?”
“Không gì, t.h.u.ố.c cho .” Nam Vinh mở hộp t.h.u.ố.c cho Trọng Dương.
Trọng Dương ngoan ngoãn phối hợp, đồng thời thầm thở phào nhẹ nhõm, hung binh lệ khí trong cơ thể phản phệ, suýt nữa trấn trụ thần hồn.
Nhìn vết thương đang ngừng chảy máu, Nam Vinh nhíu chặt mày: “Linh lực của bây giờ cạn kiệt, vết thương thể tự lành nữa, đợi về đến Giang Thành, đến bệnh viện khâu ngay.”
Hiện giờ linh lực của Trọng Dương cạn, vết thương thể hồi phục như , nếu đến bệnh viện chữa trị, e là bàn tay khó mà lành lặn .
“Cái trách ai ?” Bản Trọng Dương là y giả, rõ vết thương của lúc , cần Nam Vinh nhắc, cũng định gặp bác sĩ.
“Trách .” Nam Vinh áy náy.
Bị hung binh làm thương là vì , gọi mưa cũng là vì .
Trọng Dương giờ luôn mềm mỏng với điều, thấy Nam Vinh nhận thẳng thắn như , cũng gì thêm: “Thôi bỏ , cũng lợi, cũng nhận ít công đức. Mà cũng lạ, chẳng chỉ dập một đám cháy thôi , nhiều công đức thế nhỉ.”
Đủ để phong ấn tiểu quỷ bảy tám .
Nam Vinh mỉm : “Môi trường sinh thái của Trái Đất hiện giờ tệ, những khu rừng nguyên sinh như thế cầu chỉ còn đến năm khu. Anh dập tắt trận hỏa hoạn , nhỏ là cứu tất cả động vật trong khu rừng, lớn hơn là bảo vệ Trái Đất, gián tiếp bảo vệ nhân loại.”
“Bảo vệ nhân loại mà chỉ chút công đức , ông trời cũng keo kiệt quá .”
Nam Vinh , cúi đầu thu dọn hộp t.h.u.ố.c mà giải thích thêm, Trọng Dương hiểu.
“Em cũng quần áo .” Trọng Dương bộ đồ ướt sũng Nam Vinh, nhắc nhở một câu.
“Được.” Nam Vinh cất hộp thuốc, định cởi cúc áo khoác thì bỗng cảm giác một ánh mắt nóng rực đang chằm chằm , cúi đầu xuống liền bắt gặp đôi mắt sáng lấp lánh của ai đó.
Nam Vinh lặng lẽ buông tay, cầm lấy bộ trang phục biểu diễn màu trắng ngà, đến một góc khác của lều, thậm chí còn dùng tấm bình phong che .
“Cầu kỳ làm gì, đều là đàn ông với , trốn cái gì mà trốn. Vừa cũng cho em xem còn gì.” Trọng Dương bực bội, còn tưởng thể ngắm mỹ nhân thoát y, thật đáng tiếc.
Nam Vinh để ý đến , nhanh chóng quần áo. Khi bước từ tấm bình phong, thanh niên trong bộ bạch y ánh mắt lãnh đạm, từng cử chỉ giơ tay nhấc chân đều toát lên khí chất thoát tục, khiến mà quên ưu phiền trần thế.
“Chàng trai nhà ai tựa ngọc trắng, xe qua bến Thiên Tân. Dạo xem hoa đường ruộng phía đông, kinh động cả dân Lạc Dương...” Tuy thấy mỹ nhân thoát y, nhưng dáng vẻ khi mặc đồ xong của mỹ nhân vẫn như cũ.
“Anh lúc nào cũng ?” Nam Vinh liếc Trọng Dương, từ nhỏ khen , nhưng dám thơ mặt mà còn hết cả bài thì chỉ Trọng Dương.
“Gì cơ?”
“Thấy là... khen ngợi.” Nam Vinh định là trêu chọc, nhưng lời đến bên miệng đổi thành từ khác.
“Ừm.” Trọng Dương thản nhiên thừa nhận, trong những ưu điểm ít ỏi của , khen ngợi mỹ nhân tính là một.
“Chắc hẳn nhiều thích lắm nhỉ.” Trong thời đại tam quan chạy theo ngũ quan , ngoại hình luôn yêu thích, điểm chính Nam Vinh cũng tự trải nghiệm, Trọng Dương trông tệ, huống chi còn cách trêu chọc khác.
“Đó là đương nhiên, các cô nương thích nhiều kể xiết.” Trọng Dương đắc ý.
Đôi mắt Nam Vinh sâu thẳm: “Ồ, từng thích bao nhiêu ?”
“Chỉ cần là mỹ nhân thì đều thích.” Trọng Dương đáp kiểu dân chơi.
Nam Vinh chằm chằm Trọng Dương một lúc, gật đầu, nghĩa là từng thật sự thích ai cả.
Bên ngoài lều, đạo diễn Trương đang xin Nam Tang. Địa vị của Nam Tang trong giới giải trí vô cùng quan trọng, ngay cả đạo diễn Trương cũng dám dễ dàng đắc tội, vụ hỏa hoạn là một sự cố nhỏ, ông sợ Nam Tang về sẽ cắt đứt hợp tác, nếu thì bộ phim của ông coi như tong.
“Em trai cô chứ.” Đạo diễn Trương mới Nam Vinh mắc kẹt trong đám cháy, đến khi lửa dập tắt mới cứu .
“Không ạ.”
“Vậy thì , , thật sự xin , là do làm đạo diễn chuẩn đầy đủ nên mới xảy sự cố như .” Đạo diễn Trương áy náy, “ cô yên tâm, những cảnh sẽ thành trong lều, sẽ xảy chuyện như nữa.”
“Được, nhưng lịch trình lẽ điều chỉnh một chút.” Nam Tang .
Đạo diễn Trương , mặt mày lập tức hớn hở, đồng ý điều chỉnh lịch trình nghĩa là sẽ tiếp tục diễn: “Cái thành vấn đề, đợi xử lý xong chuyện ở đây, sẽ lập tức cho liên lạc với các cô, sắp xếp lịch trình.”
Nam Tang gật đầu, đưa tay sờ đầu Tiểu Trọng Minh bên cạnh: “Tiểu Trọng Minh mệt ?”
“Không ạ.” Tiểu Trọng Minh mở to đôi mắt, bé hề buồn ngủ chút nào.
Ánh mắt đạo diễn Trương chuyển từ Nam Tang sang Tiểu Trọng Minh, chợt bừng tỉnh: “Diễn xuất của Tiểu Trọng Minh ngoài sức tưởng tượng của , đây mấy cảnh sợ diễn viên nhí diễn nên cắt , bây giờ xem , thể thêm .”
Mi mắt Nam Tang khẽ động, chỉ mà .
“Tiểu Trọng Minh, ông đạo diễn thêm cho con mấy cảnh nữa ?” Đạo diễn Trương xổm xuống hỏi Tiểu Trọng Minh.
Tiểu Trọng Minh hiểu “thêm cảnh” là gì, bé ngẩng đầu Nam Tang, thấy cô gật đầu. Cậu bé mới dõng dạc đáp: “Dạ ạ, cảm ơn ông đạo diễn.”
“Không gì, ngoan lắm.”
Lúc , cửa lều phía đẩy , Nam Vinh và Trọng Dương từ bên trong bước . Đạo diễn Trương đang đối diện với lều, bỗng thấy hai thanh niên tuấn mỹ như tùng như bách, như ngọc như đá bước , khỏi sững sờ.
Nam Tang đầu , mắt cũng sáng lên, cô ngay bộ đồ hợp với em trai . Còn Trọng Dương bên cạnh, vì , khi bộ đồ cổ trang , trông thêm một vẻ tiêu sái. Đứng cạnh em trai cô, thế mà cũng hề kém cạnh bao nhiêu.
“Oa, trai trai quá, giống đại hiệp ghê.” Tiểu Trọng Minh mắt lấp lánh trai , khen xong sang Nam Vinh, “Anh trai xinh , giống thần tiên quá.”
Trọng Dương bĩu môi, cốc cho bé một cái: “Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt, ai mới là ruột của mày.”
Tiểu Trọng Minh kêu “oaoa” một tiếng, tủi nhào lòng trai thần tiên, Nam Vinh thuận thế ôm lấy bé, nhẹ nhàng xoa chỗ Tiểu Trọng Minh cốc.
“Vị , hứng thú đóng vai khách mời Minh Vương ?” Đạo diễn Trương đột nhiên tiến đến mặt Nam Vinh, giọng giấu vẻ phấn khích. Tuy Nam Vinh đến nửa ngày, nhưng đạo diễn Trương vẫn luôn tập trung phim, Nam Vinh cũng đến gần, nên đây là đầu hai gặp mặt. Vừa gặp, tạo hình bạch y tóc bạc của Nam Vinh lập tức kích thích ông .
Nụ khóe miệng Nam Vinh tắt ngấm, lãnh đạm về phía đạo diễn Trương.
“ đúng đúng, chính là như , tuấn mỹ mà mạnh mẽ, lạnh lùng mà cao ngạo, coi thường vạn vật thế gian, một trấn giữ địa ngục, vương giả của địa ngục, Minh Vương.” Đôi mắt đạo diễn Trương lóe lên ánh lửa nóng rực, phảng phất như thấy cô gái thầm thương thuở mới yêu, “Ai chúa tể địa ngục nhất định áo đen tóc đen, áo trắng tóc bạc cũng mà. Một vệt trắng giữa địa ngục, sự tương phản thị giác mạnh mẽ ...”
Đạo diễn Trương chỉ cảm thấy linh cảm bùng nổ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-34-chac-han-co-nhieu-nguoi-thich-anh-lam.html.]
Nam Vinh nhíu mày, để ý đến đạo diễn Trương, trực tiếp với Nam Tang: “Em về đây.”
“Ừm.” Nam Tang bất đắc dĩ gật đầu.
“Đi thôi.” Nam Vinh dắt Tiểu Trọng Minh về phía xe.
Trọng Dương theo .
“Ấy, , đừng mà.”
Đạo diễn Trương thấy Minh Vương của sắp , kích động định đuổi theo thì Nam Tang chặn : “Đừng đuổi theo, em trai đóng phim .”
“Tôi thể...”
“Ông mà còn gọi nữa, sẽ bỏ vai.” Nam Tang uy hiếp.
Đạo diễn Trương lúc mới “ai” một tiếng, thở dài liên tục.
Tiếc quá, ông mường tượng một siêu phẩm huyền huyễn khác, tên cũng nghĩ xong , gọi là “Minh Vương”.
Đạo diễn Trương chỉ cảm thấy linh cảm bùng nổ.
Nam Vinh nhíu mày, để ý đến đạo diễn Trương, thẳng với Nam Tang: “Tôi về .”
“Ừ.” Nam Tang bất đắc dĩ gật đầu.
“Đi thôi.” Nam Vinh dắt tay Tiểu Trọng Minh, xoay về phía chiếc xe.
Trọng Dương vội bước theo .
“Ấy, , đừng mà.”
Đạo diễn Trương thấy “Minh Vương” của sắp , kích động định đuổi theo thì Nam Tang chặn : “Đừng đuổi theo, em trai đóng phim .”
“Tôi thể…”
“Ông mà còn gọi nữa, sẽ bỏ vai.” Nam Tang uy hiếp.
Đạo diễn Trương lúc mới “ai” một tiếng, thở dài liên tục.
Tiếc thật, ông tưởng tượng cả một b.o.m tấn huyền huyễn, tên cũng nghĩ xong , gọi là 《Minh Vương》.
“Trương đạo vẻ mặt áy náy, “Bất quá ngươi yên tâm, lúc chụp sẽ ở lều nội thành, sẽ phát sinh chuyện như .”
“Hảo, bất quá đương kỳ khả năng một nữa điều chỉnh một chút.” Nam Tang .
Trương đạo , tức khắc vui mừng lộ rõ nét mặt, nguyện ý điều chỉnh đương kỳ chính là sẽ tiếp tục biểu diễn ý tứ: “Cái thành vấn đề, chờ bên sự tình xử lý xong, lập tức làm liên hệ các ngươi, một nữa ước đương kỳ.”
Nam Tang gật gật đầu, giơ tay sờ sờ bên Tiểu Trọng Minh đầu nhỏ: “Tiểu Trọng Minh mệt nhọc ?”
“Không .” Tiểu Trọng Minh mở to đại đại đôi mắt, một chút cũng vây.
Trương đạo ánh mắt từ Nam Tang mặt chuyển dời đến Tiểu Trọng Minh , xác thật bỗng nhiên ngộ: “Tiểu Trọng Minh kỹ thuật diễn ngoài đoán , phía mấy tràng diễn, sợ tiểu diễn viên diễn , liền cấp xóa, hiện giờ xem , nhưng thật thể thêm trở .”
Nam Tang đôi mắt động, xác thật chỉ .
“Tiểu Trọng Minh, đạo diễn gia gia cho ngươi thêm mấy tràng diễn ?” Trương đạo nửa xổm thể hỏi Tiểu Trọng Minh.
Tiểu Trọng Minh hiểu thêm diễn ý tứ, ngửa đầu xem Nam Tang, thấy Nam Tang gật đầu. Hắn mới thanh thúy ứng hạ: “Hảo, cảm ơn đạo diễn gia gia.”
“Không khách khí, thật ngoan.”
Lúc phía môn đẩy , Nam Vinh cùng Trọng Dương từ lều trại nội , Trương đạo là mặt hướng lều trại trạm, bỗng nhiên thấy hai cái như tùng bách ngọc thạch tuấn mỹ thanh niên từ trong , cấm sửng sốt.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Nam Tang đầu , mắt cũng là sáng ngời, liền quần áo thích hợp nàng . Còn một bên Trọng Dương, vì , đổi cổ trang lúc , thế nhưng cũng so với phía nhiều một cổ tiêu sái chi ý. Cùng nhà chung một chỗ, thế nhưng cũng kém cỏi nhiều ít.
“Oa, ca ca ngươi hảo soái, cùng đại hiệp giống .” Tiểu Trọng Minh hai mắt mạo ngôi nhà ca ca, khen xong, xem Nam Vinh, “Xinh ca ca, ngươi cùng thần tiên giống .”
Trọng Dương bĩu môi, một cái bạo lật gõ xuống: “C.h.ế.t tiểu quỷ, ai mới là ngươi ca.”
Tiểu Trọng Minh ngao một tiếng, ủy khuất nhào thần tiên ca ca trong lòng ngực, Nam Vinh thuận thế đem ôm, mềm nhẹ vuốt ve Tiểu Trọng Minh gõ địa phương.
“Vị , hứng thú khách mời một chút Minh Vương.” Trương đạo chợt tiến đến Nam Vinh mặt, trong giọng là áp lực hưng phấn. Nam Vinh tuy rằng tới nửa ngày, nhưng Trương đạo vẫn luôn đang chuyên tâm phim, Nam Vinh cũng cũng phía thấu, đây hai lúc mới gặp mặt. Này thấy mặt, Nam Vinh bạch y đầu bạc tạo hình, trực tiếp liền kích thích đến .
Nam Vinh khóe miệng ý thu , đạm mạc về phía Trương đạo.
“ đúng đúng, chính là như , tuấn mỹ cường đại, lạnh nhạt thả cao ngạo, bễ nghễ thế gian vạn vật, một trấn thủ địa ngục vương giả, địa ngục chi chủ Minh Vương.” Trương đạo trong mắt phát lửa nóng quang mang, phảng phất thấy chính tình đậu sơ khai khi thích cô nương, “Ai địa ngục chi chủ liền nhất định hắc y tóc đen, bạch y đầu bạc cũng thể a. Trong địa ngục một mạt bạch, mãnh liệt thị giác đ.á.n.h sâu ……”
Đạo diễn Trương chỉ cảm thấy linh cảm bùng nổ.
Nam Vinh nhíu mày, để ý đến đạo diễn Trương, thẳng với Nam Tang: “Tôi về .”
“Ừ.” Nam Tang bất đắc dĩ gật đầu.
“Đi thôi.” Nam Vinh dắt tay Tiểu Trọng Minh, xoay về phía chiếc xe.
Trọng Dương vội bước theo .
“Ấy, , đừng mà.”
Đạo diễn Trương thấy “Minh Vương” của sắp , kích động định đuổi theo thì Nam Tang chặn : “Đừng đuổi theo, em trai đóng phim .”
“Tôi thể…”
“Ông mà còn gọi nữa, sẽ bỏ vai.” Nam Tang uy hiếp.
Đạo diễn Trương lúc mới “ai” một tiếng, thở dài liên tục.
Tiếc thật, ông tưởng tượng cả một b.o.m tấn huyền huyễn, tên cũng nghĩ xong , gọi là 《Minh Vương》.
“Đạo diễn Trương áy náy , “ yên tâm, những cảnh sẽ thành trong lều, sẽ để xảy chuyện như nữa.”
“Được, nhưng lịch trình lẽ điều chỉnh một chút.” Nam Tang .
Đạo diễn Trương , tức khắc vui mừng khôn xiết, đồng ý điều chỉnh lịch trình nghĩa là sẽ tiếp tục đóng phim: “Chuyện thành vấn đề, đợi việc ở đây xử lý xong, sẽ lập tức cho liên lạc với các để sắp xếp lịch trình.”
Nam Tang gật đầu, đưa tay sờ lên mái tóc mềm của Tiểu Trọng Minh bên cạnh: “Tiểu Trọng Minh mệt ?”
“Không ạ.” Tiểu Trọng Minh mở to đôi mắt, bé hề buồn ngủ chút nào.
Ánh mắt đạo diễn Trương từ mặt Nam Tang chuyển sang Tiểu Trọng Minh, chợt nhận : “Diễn xuất của Tiểu Trọng Minh ngoài sức tưởng tượng của . Trước đó mấy cảnh sợ diễn viên nhí diễn nên cắt , bây giờ xem thể thêm .”
Đôi mắt của Nam Tang khẽ động, chỉ mà gì.
“Tiểu Trọng Minh, ông đạo diễn thêm cho con mấy cảnh nữa ?” Đạo diễn Trương cúi hỏi Tiểu Trọng Minh.
Tiểu Trọng Minh hiểu “thêm cảnh ” là gì, bé ngẩng đầu Nam Tang, thấy gật đầu. Cậu bé mới lảnh lót đáp lời: “Dạ ạ, con cảm ơn ông đạo diễn.”
“Không gì, con ngoan lắm.”
Lúc , cánh cửa phía đẩy , Nam Vinh và Trọng Dương từ trong lều . Đạo diễn Trương đang đối diện với chiếc lều, bỗng nhiên thấy hai thanh niên tuấn mỹ như tùng như bách, trong trẻo tựa ngọc thạch bước , khỏi sững sờ.
Nam Tang đầu , mắt cũng sáng lên, ngay bộ đồ hợp với em trai . Còn Trọng Dương bên cạnh, hiểu khi bộ đồ cổ trang , trông thêm một vẻ tiêu sái. Đứng cạnh em trai nhà mà cũng hề kém cạnh bao nhiêu.
“Oa, trai quá, giống như đại hiệp .” Tiểu Trọng Minh mắt sáng rực như trai , khen xong sang Nam Vinh, “Anh xinh ơi, giống hệt thần tiên.”
Trọng Dương bĩu môi, cốc cho bé một cái: “Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt , ai mới là ruột của mày hả.”
Tiểu Trọng Minh kêu “oaoa” một tiếng, tủi nhào lòng trai thần tiên, Nam Vinh thuận thế ôm lấy bé, nhẹ nhàng xoa nơi Tiểu Trọng Minh cốc.
“Vị , hứng thú đóng vai khách mời Minh Vương ?” Đạo diễn Trương đột nhiên sáp mặt Nam Vinh, giọng giấu vẻ phấn khích. Tuy Nam Vinh đến nửa ngày, nhưng đạo diễn Trương vẫn luôn tập trung phim, Nam Vinh cũng chen lên phía , vì đây là đầu hai gặp mặt. Vừa gặp, tạo hình tóc trắng áo trắng của Nam Vinh lập tức kích thích ông.
Nụ môi Nam Vinh tắt dần, lạnh nhạt về phía đạo diễn Trương.
“, đúng, chính là cảm giác ! Vừa tuấn mỹ mạnh mẽ, lạnh lùng cao ngạo, bễ nghễ vạn vật, một vị vua một trấn giữ địa ngục, chúa tể của địa ngục – Minh Vương!” Đôi mắt đạo diễn Trương rực lên ánh lửa, cứ như thể thấy cô gái rung động đầu đời, “Ai chúa tể địa ngục thì mặc đồ đen tóc đen chứ? Tóc trắng áo trắng cũng mà! Một sắc trắng tinh khôi giữa lòng địa ngục, sự tương phản thị giác mạnh mẽ …”
Đạo diễn Trương chỉ cảm thấy linh cảm bùng nổ.
Nam Vinh nhíu mày, để ý đến đạo diễn Trương, thẳng với Nam Tang: “Tôi về .”
“Ừ.” Nam Tang bất đắc dĩ gật đầu.
“Đi thôi.” Nam Vinh dắt tay Tiểu Trọng Minh, xoay về phía chiếc xe.
Trọng Dương vội bước theo .
“Ấy, , đừng mà.”
Đạo diễn Trương thấy “Minh Vương” của sắp , kích động định đuổi theo thì Nam Tang chặn : “Đừng đuổi theo, em trai đóng phim .”
“Tôi thể…”
“Ông mà còn gọi nữa, sẽ bỏ vai.” Nam Tang uy hiếp.
Đạo diễn Trương lúc mới “ai” một tiếng, thở dài liên tục.
Tiếc thật, ông tưởng tượng cả một b.o.m tấn huyền huyễn, tên cũng nghĩ xong , gọi là 《Minh Vương》.
--------------------