Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 28: Cậu ấy sờ tôi
Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:10:00
Lượt xem: 22
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Làm việc thiện tích đức là cách tích lũy công đức nhanh nhất, nếu cần gấp thì thể quyên góp một ít tiền, thể giúp tìm vài bệnh nhân đang cần tiền gấp, chỉ cần bệnh của họ chữa khỏi, công đức..."
"Như chậm quá." Nam Vinh còn xong, Trọng Dương cắt ngang lời , "Anh cần một lượng lớn công đức."
"Có thể cho lý do ?" Nam Vinh hỏi.
Trọng Dương chần chừ một lát : "Cậu đoán sai, tiểu quỷ... em trai đúng là chút vấn đề, cần sức mạnh công đức để áp chế."
"Là vấn đề gì ? Có lẽ thể giúp." Nam Vinh .
"Nếu cách thì cho , thì thôi." Trọng Dương dời mắt .
*Nói cho ư? Đùa kiểu gì , phong ấn một hung binh viễn cổ mà còn dám liều mạng, nếu để phận của tiểu quỷ, chẳng sẽ c.h.é.m nó ngay tại trận .*
Nam Vinh sững sờ, chuyện vẫn còn bình thường mà bỗng nhiên đổi thái độ .
"Anh ơi, trai xinh , em về đây." Lúc Tiểu Trọng Minh mua bánh mè viên về, trịnh trọng như dâng vật báu, đặt một cái mặt mỗi , "Cái ngon lắm, trai xinh cũng nếm thử ạ."
"Cảm ơn em." Nam Vinh mỉm , gương mặt tươi đáng yêu của Tiểu Trọng Minh, do dự đưa tay sờ lên má bé.
Trọng Dương thấy cũng ngăn cản, Nam Vinh thăm dò tình hình của tiểu quỷ, rõ rốt cuộc nó làm , nhưng tình hình của tiểu quỷ đặc thù, lúc Quỷ Hóa thì là một nhóc con loài , ai cũng thể phát hiện . Huống chi, lúc còn phong ấn của gia cố thêm.
"Anh trai xinh , má em sờ thích lắm đúng ạ?" Tiểu Trọng Minh ngoan ngoãn ngẩng mặt lên cho sờ.
Nam Vinh kiểm tra xong, phát hiện bất cứ điều gì, cũng cảm thấy kỳ lạ, chỉ cho rằng Trọng Dương làm gì đó để che giấu, khác sự bất thường của Tiểu Trọng Minh: "Ừ, sờ thích lắm."
Nói sờ má Tiểu Trọng Minh.
Tiểu Trọng Minh chút đắc ý : "Ba em , sờ mặt em thể làm tâm trạng khác lên đó, trai xinh thấy tâm trạng hơn ?"
Lời ngây thơ khiến Nam Vinh cũng thấy buồn : "Ừ, hơn ."
Tiểu Trọng Minh mãn nguyện, đầu trai đang ở đầu bàn, nghĩ ngợi ghé mặt qua: "Anh sờ ?"
Anh trai còn sờ mặt bé bao giờ, đây bé cho sờ, bây giờ bé thích trai , thể cho sờ.
Trọng Dương hiểu tấm lòng thành của Tiểu Trọng Minh, đối mặt với khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn đang chìa , véo một cái thật mạnh: "Ăn cơm của ."
Tiểu Trọng Minh kêu "ai da da", ôm mặt chỗ cũ.
Trọng Dương dáng vẻ tủi của nhóc, dư vị cảm giác mềm mại nơi đầu ngón tay, khóe miệng cong lên: *Ừ, véo đúng là thể làm tâm trạng khác lên thật.*
Nam Vinh hai em tương tác, trong mắt khỏi ánh lên chút ấm áp. Mấy cúi đầu ăn hoành thánh, chẳng mấy chốc ăn xong một bát.
"Anh ăn thêm một cái bánh kẹp cầm tay, em ?" Trọng Dương khách sáo hỏi một câu, tư thế thẳng tắp của Nam Vinh, chắc chắn sẽ ăn mấy món vỉa hè .
"Vừa mời hoành thánh, bánh kẹp cầm tay để ." Tiểu Trọng Minh ăn no, Nam Vinh liền chỉ mua hai cái, một trong đó thêm thịt đưa cho Trọng Dương.
"Không ngờ cũng ăn mấy quán vỉa hè ." Thậm chí còn thêm thịt.
"Đồ ăn ngon thì ai mà từ chối chứ." Nam Vinh thường ăn, nhưng khi làm xong nhiệm vụ thường là rạng sáng, đói bụng cũng sẽ mua gì đó ở ven đường.
"Tôi cũng thấy bánh tệ." Trọng Dương hiếm khi đồng tình gật đầu, ít nhất ăn món nhiều ngày mà vẫn ngán.
Nam Vinh thấy còn tỏ vẻ lạnh lùng với , chỉ vì một cái bánh kẹp cầm tay mà hòa nhã hơn, cũng bất giác bật . Cậu cảm thấy chu sa vất vả cả đêm làm , lẽ còn bằng cái bánh kẹp mấy đồng bạc .
Vừa ăn, chẳng mấy chốc về đến xe của Nam Vinh. Nam Vinh lấy chìa khóa , mở khóa xe, lấy một chiếc hộp khá lớn từ ghế đưa cho Trọng Dương.
Chiếc hộp trông bình thường hơn nhiều so với hộp đựng chu sa, Trọng Dương cũng để ý lắm, thứ quan tâm là lá bùa bên trong. Mở hộp , xác định lá bùa vấn đề gì, liền lời cảm ơn.
" mà, thật sự cửa hàng nào bán chu sa và lá bùa ?" Trọng Dương nhận chu sa và lá bùa của Nam Vinh là vì hôm qua thật sự giúp , nên Nam Vinh đưa, từ chối. chu sa và lá bùa là vật tiêu hao, thể lúc nào cũng để Nam Vinh đưa . Kể cả Nam Vinh đồng ý, cũng sẽ nhận. Loại chu sa cực phẩm , dễ gì .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Loại chu sa bên ngoài bán, nhưng loại kém hơn một chút thì vẫn ." Nam Vinh dường như suy nghĩ của Trọng Dương, cũng thêm những lời như "nếu hết thì cứ tìm ".
"Kém hơn một chút cũng ." Chỉ cần hơn loại thấy đây là .
"Vậy thêm WeChat , lát nữa gửi địa chỉ cho ." Nam Vinh một nữa rút điện thoại .
Trọng Dương liếc , Nam Vinh mỉm .
"Tôi quét ." Trọng Dương từ chối, chủ động lấy điện thoại từ trong túi .
"Được." Nụ trong mắt Nam Vinh càng đậm hơn.
Kết bạn nữa, Nam Vinh lập tức gửi địa chỉ cửa hàng cho Trọng Dương, ai ngờ gửi nhận một dấu chấm than thật to.
【 Xin , bạn là bạn bè của đối phương, vui lòng thêm bạn . 】
Nam Vinh ngạc nhiên, rõ ràng mới chấp nhận lời mời kết bạn, ...
Trọng Dương thấy vẻ mặt của , đắc ý : "Hòa nhé."
Nam Vinh cạn lời, đúng là thù dai thật.
"Vậy phiền Trọng Dương đạo hữu chấp nhận một nữa." Nam Vinh bất đắc dĩ tiếp tục gửi lời mời kết bạn.
Lần Trọng Dương còn giở trò nữa, chấp nhận lời mời kết bạn của Nam Vinh.
Sau khi gửi địa chỉ, Nam Vinh cũng ở lâu, lái xe rời . Xe chạy bao xa, khi ngang qua một trung tâm thương mại, Nam Vinh vô tình ngẩng đầu lên, thấy một tấm poster cực lớn bên ngoài. Trên poster, một cô gái quyến rũ mặc chiếc váy dài gợi cảm trễ ngực, khoe với chiếc nhẫn kim cương lấp lánh đầu ngón tay.
Ánh mắt Nam Vinh khẽ động, nhấn ga, đầu xe ở ngã tư phía lái xe trở .
Cổng tiểu khu, Trọng Dương đang sốt ruột chờ ở cửa, mới về đến nhà Nam Vinh gọi .
Xe dừng hẳn, đợi Trọng Dương mở miệng, Nam Vinh lên tiếng : "Tôi nghĩ một cách thể nhanh chóng tích lũy công đức ."
"Cách gì?" Trọng Dương hỏi.
Hơn mười phút , tại phòng khách nhà Trọng Dương.
"Cậu là để tiểu quỷ đóng phim?" Trọng Dương chỉ nữ chính đang lóc t.h.ả.m thiết TV hỏi.
"Không đóng phim, mà là làm ngôi ." Nam Vinh giải thích, "Tuy Tiểu Trọng Minh gặp vấn đề gì, nhưng thể thấy công đức nó hao tổn nhanh. Trở thành ngôi thể lượng lớn fan, sự yêu thích của fan thể chuyển hóa thành sức mạnh công đức."
"Khoan ... yêu thích cũng thể chuyển hóa thành sức mạnh công đức?" Trọng Dương chút hiểu, đóng phim chẳng là con hát thời xưa ? Trước đây cũng thấy con hát nào công đức gia .
"Bản chất của công đức là giúp đỡ khác, giúp đỡ thể hấp thu công đức từ sự cảm kích của giúp. Ngôi tuy chỉ đóng phim, ca hát, nhưng thể khiến các fan yêu thích họ cảm thấy vui vẻ và hạnh phúc, đây cũng xem là một loại giúp đỡ. Mặc dù sức mạnh công đức hấp thu từ sự giúp đỡ mạnh, cũng bền vững, một khi fan thoát fan, công đức cũng sẽ biến mất theo, nhưng lượng fan vô cùng lớn, tích tiểu thành đại, cũng là một nguồn sức mạnh thể xem thường."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-28-cau-ay-so-toi.html.]
"Sức mạnh công đức Tiểu Trọng Minh tiêu hao nhanh, cũng cần bền vững, cho nên công đức hấp thu từ việc làm ngôi phù hợp với nó." Có lẽ khi fan thoát fan, Tiểu Trọng Minh tiêu hao hết phần công đức đó .
"Nếu những gì là thật, thì đây đúng là một cách tồi, chỉ là..." Trọng Dương do dự, "Làm ngôi dễ."
Trọng Dương hiểu làm ngôi thế nào, nhưng hiểu một đạo lý, ngành nghề nào cũng , đỉnh cao đều dễ dàng.
"Cái cũng rành, nhưng quen một , cô làm ngôi dễ dàng." Nam Vinh , "Nếu cần, thể hỏi cô giúp."
=
Nam Vinh làm việc hiệu quả, buổi sáng mới đồng ý hỏi giúp, buổi chiều liên lạc xong, thế là sáng sớm hôm , lái xe đến cổng tiểu khu.
Nam Vinh liên tục hai ngày xuất hiện ở cùng một thời điểm, cùng một nơi. Một ngoại hình và khí chất như , dù chỉ xuất hiện một cũng đủ để trong tiểu khu bàn tán một hồi, huống chi là xuất hiện liên tục như .
"Cậu trai quá, ngày nào cũng tới, là đợi bạn gái đấy chứ."
"Chắc chắn , ông nhà hồi trẻ cũng đợi như thế đấy. Nếu thì chẳng gả cho ông ."
"Bà cứ c.h.é.m gió, ông nhà bà làm gì xe."
"Sao , xe đạp là xe ?"
"Thế ông nhà bà trai bằng ?"
"Cái đó thì , cũng là con gái nhà ai, ghen tị c.h.ế.t ."
Thính lực của thuật sĩ hơn hẳn thường, huống chi các cô các bác khi bàn tán cũng hiếm khi hạ thấp giọng, những lời họ Nam Vinh đều thấy hết, nhưng dám liếc về phía đó. Theo kinh nghiệm đây, lúc nhất là giả vờ thấy, nếu bạn lỡ về phía họ một cái, các cô các bác những thấy hổ mà còn từ bàn tán lưng chuyển sang công khai, trực tiếp lên hỏi bạn.
Nam Vinh thể hiểu nổi hành vi .
Ngay lúc các cô các bác tụ tập ở cổng tiểu khu ngày càng đông, Trọng Dương cuối cùng cũng xuất hiện. Nam Vinh tức thì thả lỏng cả , bất giác nở nụ .
"Ối, kìa, là bạn gái ?"
"Mau xem, là con gái nhà ai."
Ánh mắt nhiệt tình của các cô các bác tìm kiếm khắp cổng tiểu khu.
Nam Vinh thấy , cứng đờ dám qua.
Trọng Dương những chuyện , thì sợ, dắt Tiểu Trọng Minh tới, tự nhiên chào hỏi: "Đợi lâu ?"
"Anh trai xinh ." Tiểu Trọng Minh hôm nay đeo một chiếc cặp sách nhỏ, đội một chiếc mũ lưỡi trai, trông như dã ngoại, hoạt bát đáng yêu.
"Chào buổi sáng, Tiểu Trọng Minh." Nam Vinh liếc Tiểu Trọng Minh, quả nhiên, sức mạnh công đức hao tổn nữa .
"Không con gái, là một nhóc."
"Hồi cháu gái , nó bảo sở dĩ nó tìm đối tượng là vì bây giờ con trai thích con trai. Tôi còn tưởng nó bậy, hóa là thật."
"Cậu nhóc là ai thế."
"Tôi nhận đứa nhỏ , là đứa trẻ còn của gia đình t.a.i n.ạ.n xe thì , nhớ tên là Hạ Trọng Minh. Bố đều c.h.ế.t cả , chỉ còn ..."
Bà lão nửa chừng, bỗng thấy lạnh sống lưng, như cảm giác đầu , liền đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Trọng Dương.
Bà lão chột , túm lấy chiếc khăn tập thể d.ụ.c buổi sáng của , cắm đầu bỏ . Mấy ông bà lão còn thấy cũng dám hóng chuyện nữa, theo về phía công viên nhỏ ven đường.
Bố đều mất ?
Nam Vinh liếc Tiểu Trọng Minh đang vui vẻ, thản nhiên mở cửa xe: "Lên xe , xuất phát sớm một chút, còn bốn tiếng lái xe nữa."
Trọng Dương ừ một tiếng, một tay nhấc bổng Tiểu Trọng Minh, ném bé lên xe, kết quả băng gạc quấn tay cẩn thận vướng cặp sách của Tiểu Trọng Minh, "xoẹt" một tiếng, kéo tuột .
"Chậc." Trọng Dương đau đến nhíu mày.
"Sao , vết thương rách ?" Nam Vinh theo bản năng tay Trọng Dương, đó phát hiện lớp băng gạc, một tia hắc khí đang thẩm thấu ngoài. Ánh mắt đổi, vội kéo tay Trọng Dương qua: "Sao thế ? Lệ khí vẫn còn?"
Không một ngày là thể áp chế lệ khí ?
"Hôm qua vẽ bùa, hao tổn chút linh lực." Hắn lâu vẽ bùa, cộng thêm chu sa Nam Vinh đưa hôm qua là hàng cực phẩm, nên ngứa tay nhịn , vẽ mấy tấm bùa. Ai ngờ linh lực hao tổn nhiều, đến nỗi lệ khí thể tinh lọc hết .
"Đây là lệ khí của hung binh, sơ sẩy một chút là sẽ phản phệ chủ nhân, dùng linh lực lung tung làm gì."
"Sao nào, mỹ nhân đây là đang lo cho ?" Trọng Dương thấy Nam Vinh kéo tay , mắt cụp xuống, lông mi run rẩy, sắc làm cho lóa mắt, lời trêu ghẹo thuận miệng bật .
Nam Vinh ngước mắt lên, thấy vẻ mặt của Trọng Dương vẫn y như hôm qua.
Người , lúc nào cũng thích chiếm hời bằng lời .
"Phải, lo lắng." Nam Vinh hề tỏ hổ ngượng ngùng.
Trọng Dương lập tức thấy mất hứng, trêu ghẹo mà, cái thấy chính là dáng vẻ ngượng ngùng của đối phương, Nam Vinh phản ứng như thì còn gì thú vị nữa.
Chậc, xem trêu nữa .
"Xong ." Nam Vinh buông tay .
Trọng Dương phát hiện gì đó đúng, cúi đầu , thấy vết thương của bao bọc bởi một tầng sức mạnh khí vận: "Cậu ..."
"Lên xe , sắp muộn ." Nam Vinh đợi Trọng Dương xong, xoay lên xe.
Trọng Dương cạn lời, vẫn xem nhẹ thuộc tính thánh mẫu của Nam Vinh, sức mạnh khí vận mà cứ cho như , sống sót đến bây giờ bằng cách nào. Trước đây thấy tên tiểu đạo sĩ bên cạnh chút phiền phức, bây giờ xem , tác dụng của tiểu đạo sĩ đó lẽ là để ngăn cản ai đó làm thánh mẫu.
"Anh ơi, tay chứ ạ?" Tiểu Trọng Minh cũng lo lắng cho vết thương của trai, thấy Trọng Dương lên xe, lo lắng ghé sát .
"Không ." Trọng Dương xòe tay cho bé xem, băng gạc Nam Vinh quấn cẩn thận.
"Ơ." Tiểu Trọng Minh "ơ" một tiếng, ghé sát dùng mũi ngửi ngửi, đó , "Anh ơi, tay mùi của trai xinh , sờ ."
"Là sờ ."
"Ừ, là sờ của ." Nam Vinh ở phía nghiêm túc trả lời.
"Đệt!" Trọng Dương thốt lên.
Nam Vinh nhếch miệng, cảm thấy việc chiếm hời bằng lời đúng là tuyệt.
--------------------