Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 23: Thơm thật đấy
Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:09:54
Lượt xem: 20
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ký xong tên là thể .”
Hắn lướt qua, nâng bút ký tên . Hai chữ Trọng Dương phóng khoáng tuấn tú, rõ ràng là một cây bút ký tên bình thường mà khí thế của bút lông.
“Ồ, còn là chữ phồn thể, họ ?” Hình Phi dùng ngón tay chọc chỗ ký tên.
Hắn giật , sơ suất quá, quên mất bây giờ họ.
“Viết .” Hình Phi đưa bút trả .
Hắn đành thêm họ phía .
“Cậu luyện bút lông ? Nét chữ của độ nhận diện cao, dễ giả mạo .” Lúc còn học ở trường cảnh sát, Hình Phi từng học giám định chữ , thấy chữ của chỉ mà còn toát khí khái riêng nên nhịn khen một câu.
Bàn tay cầm bút của cứng đờ, nghĩ đến chữ của nguyên chủ. Tuy kế thừa cơ thể và đứa em trai vướng víu của nguyên chủ, nhưng ký ức và thói quen thì chẳng kế thừa chút nào, chữ đương nhiên cũng khác.
Xem ít thôi.
“Chúng nắm tình hình Tôn diệu văn gây sự, cố ý làm hại Tiểu Trọng Minh. Video giám sát tại hiện trường cũng , cảnh sát chúng sẽ theo dõi, nếu cần sẽ thông báo các đến phối hợp điều tra.” Hình Phi tiếp: “Bệnh viện cũng kết quả chẩn đoán, xác nhận bố nhồi m.á.u cơ tim mà ngã, liên quan đến .”
Hiệu suất làm việc của cảnh sát cao, trong lúc ba Trọng Dương giữ ở đồn, họ điều tra xong xuôi chuyện.
Hắn gật đầu, tỏ vẻ .
“À , Đông y ?” Hình Phi nhớ cảnh bắt mạch cho ông lão trong video, khỏi chút tò mò.
“Không .” Ít nhất thì nguyên chủ , cứ ít thì sẽ ít sai.
Hình Phi cũng chỉ thuận miệng hỏi, thì cũng hỏi thêm: “Được , đưa em trai ăn cơm .”
Vất vả một hồi, giờ đến bữa trưa.
“Đi thôi.” Hắn gọi Tiểu Trọng Minh cùng rời . Tiểu Trọng Minh đang ngoan ngoãn một bên liền “” một tiếng, ôm túi ni lông màu đỏ lẽo đẽo theo .
“Em cầm gì trong tay thế?” Hắn hỏi.
“Quần áo của .” Tiểu Trọng Minh giơ cao cái túi trong tay, còn quên giải thích: “Túi giấy lúc rách, chú Hình Phi cho em mượn túi đựng hoa quả của chú .”
“Xấu quá.” Hắn chê.
“Anh ơi, còn giặt đồ ạ?” Tiểu Trọng Minh hỏi.
“Giặt.” Hắn bày trò chẳng là vì giặt đồ ? Sao giặt, nhất định giặt cho bằng .
Trọng Dương cố chấp dắt Tiểu Trọng Minh ngã tư lúc , kiên quyết mang quần áo giặt.
Hai ngày đó, khắp các con phố bán hương nến lớn nhỏ trong thành phố Giang, định mua ít chu sa và giấy vẽ bùa, nhưng suốt hai ngày mà chẳng tìm thứ nào mắt.
Chất lượng chu sa kém thì thôi , đến giấy vẽ bùa cũng làm xong? Chẳng con bây giờ lên cả mặt trăng , tại một tờ giấy mà làm còn bằng mấy trăm năm ?
Đây là đầu tiên cảm thấy thất vọng về những thứ ở thế giới hiện tại kể từ khi tỉnh .
Lúc , Tiểu Trọng Minh ôm một đống quần áo của , lôi từng món một khỏi túi. Đừng chứ, trong túi bé cũng nhiều đồ phết, nào là giấy ăn, kẹo, thẻ bài, khối xếp hình, và cả một lá bùa gấp thành hình tam giác.
Hắn nhíu mày, dùng hai ngón tay nhẹ nhàng cầm lá bùa lên, mở xem, mắt liền sáng rỡ.
Giấy vẽ bùa , chu sa , đây mới đúng là thứ cần.
“Cái ở ?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Anh Hương hương cho ạ.” Tiểu Trọng Minh liếc một cái, đáp bừa một câu tiếp tục lôi đồ trong túi quần áo .
Xoạt, một vốc sỏi cát lôi , là hôm qua bé xúc cát vô tình bỏ túi. Phải cất , đợi đến đó thì trả , như sẽ ai bé lén mang về.
Nam Vinh cho ? Tặng bùa bình an cho Quỷ Vương, cũng nghĩ gì nữa.
Trong lúc mơ hồ, cảm thấy lá bùa trong tay dường như hoa văn ẩn, bất giác giơ tay lên, đón ánh sáng từ cửa sổ chiếu để nhận nội dung của hoa văn. Đó là ba chữ, là Thanh Phong Quan.
Thanh Phong Quan? Nghe giống tên một đạo quan, nhớ tới tên tiểu đạo sĩ cực nhiều luôn theo Nam Vinh.
Hắn lấy điện thoại , định tra xem Thanh Phong Quan ở , nghĩ bụng nếu xa thì thể qua đó mua ít giấy vẽ bùa. mới mở bản đồ Baidu, một cuộc điện thoại gọi tới.
“Xin chào, xin hỏi Hạ Trọng Dương ạ?”
“Là .” Hắn trả lời.
“Chúc mừng , trúng giải nhất của siêu thị chúng , mời trong vòng 3 ngày mang theo mã trúng thưởng đến siêu thị để đổi quà.”
“Trúng thưởng?” Hắn rút thăm .
“Vâng ạ.”
“Phần thưởng là gì?”
“Một thẻ mua sắm trị giá 5000 tệ tại siêu thị.”
“Siêu thị nào?”
“Siêu thị Mọi Nhà Phúc.”
Hắn cúp máy, ánh mắt hướng ban công. Trên ban công, Tiểu Trọng Minh đang nhét từng chiếc quần áo nhỏ của máy giặt. Nhét xong, bé thành thạo đổ nước giặt , đậy nắp , nhấn nút, máy giặt liền bắt đầu hoạt động.
Tiểu Trọng Minh nắm vững kỹ năng giặt giũ một cách hảo, truyền thụ chính là trai Trọng Dương.
“Nhóc quỷ?” Hắn gọi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-23-thom-that-day.html.]
“Dạ?” Tiểu Trọng Minh vẫn còn ghế, tiếng gọi liền đầu .
“Hôm qua em rút thăm trúng thưởng ?” Hắn cũng chỉ mới dắt nhóc quỷ siêu thị hôm qua, nếu rút thì chắc chắn là nhóc quỷ .
“Vâng.” Tiểu Trọng Minh gật đầu.
“Trúng thưởng , trúng thưởng của em ?”
“Thật ạ?” Tiểu Trọng Minh vui c.h.ế.t, tung tăng chạy từ ban công , “Là giải nhì ạ?”
“Giải nhất.”
“Ồ.” Sự hưng phấn của Tiểu Trọng Minh lập tức vơi quá nửa, trông thiểu não hẳn .
Hắn khỏi thấy kỳ lạ: “Giải nhì là gì?” Ở trong mắt nhóc quỷ mà hơn cả giải nhất?
“Một năm uống Coca miễn phí.” Giọng Tiểu Trọng Minh đầy thất vọng, “Nếu trúng giải đó thì uống Coca sẽ cần mua nữa.”
Hắn sững sờ, rõ ràng ngờ sẽ câu trả lời như .
Một lúc , , thấy Tiểu Trọng Minh vẫn giữ vẻ mặt tiếc nuối, ủ rũ thu dọn những thứ lôi từ trong túi, nhịn , bèn búng một ngón tay lên trán bé.
“Ui da, đau.” Tiểu Trọng Minh ấm ức ôm trán.
“Em mà cũng trúng giải nhất, đúng là sống lâu cái gì cũng thấy.” Hắn từng thấy vận may, chứ từng thấy quỷ vận may, “Số thăm em rút lúc đó ?”
Tiểu Trọng Minh xoa xoa cái trán đau của , cúi đầu tìm trong đống đồ và lôi một quả bóng nhựa màu đỏ: “Cái ạ.”
Hắn cầm quả bóng đỏ, vuốt ve một lúc cất : “Đi, lĩnh thưởng.”
“Phần thưởng là gì ạ?” Tiểu Trọng Minh chỉ nhớ phần thưởng của giải nhì, những giải khác để ý.
“Thẻ mua sắm.”
“Vậy mua Coca hết .” Tiểu Trọng Minh phấn chấn lên, “Có mua Coca đủ uống một năm ạ?”
Hắn sâu mắt Tiểu Trọng Minh: “Nhóc quỷ, em đang cố tình lấy lòng đấy ?”
“Lấy lòng là gì ạ?” Tiểu Trọng Minh ngây thơ hỏi.
“Rất , ngây thơ giả tạo, thể giúp ngươi thêm một nữa.” Lại giúp ngươi phong ấn một nữa.
Anh trai đang gì nhỉ? Đôi mắt đen trắng rõ ràng của Tiểu Trọng Minh chớp chớp, chứa đầy sự khó hiểu.
Hai em quần áo ngoài, lúc ngang qua thang máy, họ nhận ánh mắt ân cần của Điện Thê Quỷ, vẫn luôn chờ đại sư thực hiện lời hứa đưa đầu thai.
Siêu thị Mọi Nhà Phúc cũng xa, quyết định bộ đến đó. Một lớn một nhỏ dọc theo con đường, , Tiểu Trọng Minh theo . Tiểu Trọng Minh tung tăng nhảy nhót, dẫm lên cái bóng của phía , lẽo đẽo theo, cố gắng giấu cả lẫn bóng của trong bóng của , một đường mà cũng vui vẻ vô cùng.
Mỗi đầu , Tiểu Trọng Minh sẽ vui vẻ ngẩng đầu lên, khuôn mặt nhỏ tươi hơn hoa. Hắn hết nổi, bèn mặc kệ, để bé tự tung tự tác ở phía .
Một lớn một nhỏ cứ thế , chẳng mấy chốc đến cửa siêu thị. Vừa định thì một chiếc xe màu đen từ phía bên trái chạy tới, dừng chính xác ngay bên cạnh họ.
Hắn dường như cảm nhận điều gì, ngẩng đầu sang. Lúc , cửa sổ xe hạ xuống, để lộ một khuôn mặt tuấn mỹ trắng nõn.
“Tôi việc nhờ giúp.” Nam Vinh rõ mục đích.
“Sao ở đây?” Hắn tò mò chuyện đối phương tìm giúp việc gì, tò mò hơn là làm thế nào Nam Vinh tìm . Đến siêu thị Mọi Nhà Phúc là quyết định tạm thời của . Bói toán ư, ai thể bói mà phát hiện.
“Vận khí của , thường thì tìm, đều thể tìm .” Cậu trả lời.
Hay lắm, lý do thật bá đạo, đến cũng thể phục. Người khí vận hưng thịnh thế đúng là trời ưu ái.
“Vậy vận khí của khiến đồng ý ?” Hắn hỏi .
Ánh mắt lóe lên, khuôn mặt như của , trong đầu hiện lên lời sư dặn dò: “Tiểu sư , con sinh khí vận khác thường, trong giới Huyền môn, dễ khác nhòm ngó, hành sự hết sức cẩn thận. Nhớ kỹ thiếu nợ nhân quả của ai, nếu khác bắt con dùng khí vận để trả, tuyệt đối đồng ý.”
“Anh khí vận của ?” Cậu hỏi.
Hai đều trực tiếp đòi tiền, nhưng , nhấn mạnh chuyện vận khí của , điều khiến Nam Vinh thể nghĩ như .
“Xem việc giúp hề nhỏ.” Hắn híp mắt, mà lôi cả khí vận để , “ mà, cần khí vận của khác, thứ như khí vận, trong mắt , chẳng qua chỉ là cái ô che cho kẻ yếu mà thôi.”
Chỉ kẻ yếu mới trông mong vận may để né tránh tai họa, còn , Trọng Dương, dù là núi đao biển lửa, mười tám tầng địa ngục, cũng thể tự vượt qua.
Cậu cũng tức giận vì ám chỉ là kẻ yếu, mà vô cùng bình tĩnh hỏi: “Vậy thế nào mới chịu giúp?”
“Chẳng thơm ? Hay là đây ngửi thử xem.” Hắn cố tình trêu chọc.
Lần chỉ vì một câu của mà Nam Vinh lúng túng đến mức tai cũng đỏ lên, chỉ tiếc là lúc đó đeo khẩu trang, thấy vẻ mặt hổ của mỹ nhân, vẫn luôn tiếc nuối đến tận bây giờ.
Sắc mặt trở nên phức tạp, là đang khó xử cũng nhớ chuyện ngày hôm đó.
“Không , thôi. Hay là…” Vẫn là đòi tiền .
Hai chữ “ là” còn xong, Nam Vinh đột nhiên tháo dây an , nhoài nửa ngoài cửa sổ xe, mái tóc bạc mềm mại bắt mắt áp lên má , thở ấm nóng phả xuống cổ, khiến cả run lên.
Tiểu Trọng Minh ngẩng cái đầu nhỏ xíu, hai trai cao lớn, đôi mắt to tròn tràn ngập vẻ mới lạ và tò mò.
Cậu cụp mắt xuống, bắt gặp Tiểu Trọng Minh đang há to miệng, bèn mỉm : “Tiểu Trọng Minh lừa , trai của em thơm thật đấy.”
Vãi chưởng!
Mình chơi ?
--------------------