Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 18: Tiểu Trọng Minh ăn no nê
Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:09:48
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ăn tối bên ngoài xong, về đến nhà Trọng Dương liền bắt Tiểu Trọng Minh ngủ. Dù thời gian vẫn còn sớm, nhưng Tiểu Trọng Minh giận mà dám gì, chỉ thể ngoan ngoãn lên giường.
Trọng Dương cũng trở về phòng ngủ của , khi tắm rửa xong cũng lên giường. Có điều lên giường để ngủ, mà là để chơi game. Hắn chơi hết ván Vương Giả đến ván khác, chẳng mấy chốc đến 12 giờ.
Giờ Tý, âm dương giao thoa, là thời điểm mà ma quỷ thích lảng vảng nhất. Trọng Dương liếc ngoài cửa sổ, cảm nhận bất cứ điều gì khác thường.
Vẫn đến, buồn ngủ quá .
Xoa xoa đôi mắt khô khốc vì chơi game quá lâu, Trọng Dương thẳng xuống ngủ luôn. , buồn ngủ . Còn về việc chủ nhân của mặt quỷ đến ư? Đùa chắc, loại tép riu mà cũng cần thức chờ ?
Trọng Dương vùi mặt gối, cảm giác mềm mại khiến mắt díp , định chìm mộng thì chợt cả cứng đờ, hai mắt đột nhiên mở to, bật dậy.
Đừng hiểu lầm, chủ nhân của mặt quỷ đến, mà là quên sạc pin điện thoại.
“May mà nhớ , thì sáng mai hết pin.” Cắm sạc cho điện thoại xong, Trọng Dương lúc mới yên tâm ngủ nữa. Dù mới đến thời đại bao lâu, nhưng đại sư Trọng Dương nhà giống hệt hiện đại, cam tâm tình nguyện trở thành nô lệ của điện thoại.
Một giờ sáng, một luồng gió âm u thổi từ một nhà xưởng bỏ hoang, bay thẳng đến một nơi nào đó trong thành phố, cuối cùng dừng trung của một tòa nhà trong một khu dân cư.
Ngay lúc luồng gió âm u dừng trung tòa nhà, một bóng quỷ lặng lẽ chui từ giếng thang máy, thò nửa cái đầu trộm.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Một con oan hồn trói buộc ?” Trong luồng gió âm u hiện một khuôn mặt quỷ, chính là khuôn mặt đối thoại với Trọng Dương ban ngày.
“Đại… Đại lão.” Bị phát hiện, Điện Thê Quỷ run b.ắ.n cả , vô cùng hối hận vì hành động chui của , lòng hiếu kỳ đúng là hại c.h.ế.t quỷ mà!!!
Bất kể ở thế giới nào, cá lớn nuốt cá bé đều là quy luật sắt, nếu dẫn xuống địa phủ bình thường thì còn quy tắc của địa phủ bảo vệ, nhưng những hồn ma còn vương vấn ở dương gian thì chẳng khác nào thú hoang trong rừng, chỉ thể tuân theo quy luật tự nhiên.
“Muốn rời ?” Mặt quỷ hỏi.
Điện Thê Quỷ tuy sức mạnh lớn nhưng đầu óc vẫn còn, theo vị đại lão quỷ khí ngút trời mắt lẽ sẽ rời , nhưng cũng sẽ hóa thành lệ quỷ, thể đầu t.h.a.i nữa, còn kiếp đầu t.h.a.i một gia đình cơ.
“Cảm ơn đại lão, … rời .” Điện Thê Quỷ run rẩy : “Tôi làm phiền đại lão , đại lão cứ tự nhiên.”
Nói xong Điện Thê Quỷ định chui chỗ cũ.
“Láo xược! Một con tiểu quỷ quèn mà cũng dám trái lời bổn vương.” Mặt quỷ há miệng hút một , con Điện Thê Quỷ vốn chui tòa nhà liền một lực hút cực lớn kéo , kêu t.h.ả.m một tiếng cuốn trong luồng gió âm u.
Tầng 12 của tòa nhà, cửa sổ cách âm chất lượng , Trọng Dương hề thấy tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Điện Thê Quỷ ngoài cửa sổ, vẫn ngủ say sưa. cả căn nhà là đạo tràng của , chỉ cần vật lạ xâm nhập, thể phát hiện ngay lập tức.
Phòng ngủ bên cạnh, Tiểu Trọng Minh tỉnh giấc, trong lúc ngủ mơ bé thoáng thấy tiếng động gì đó, mơ màng tỉnh dậy phát hiện điều gì bất thường, nhưng khát nước. Cậu bé bèn dứt khoát xuống giường, mang đôi dép lê nhỏ chạy bếp tìm nước uống.
Vì trong bếp gas nên cửa sổ bếp quanh năm đều mở hé một khe, bé bước bếp, cơ thể đột nhiên run lên, như cảm ứng mà ngoài cửa sổ, đó trong mắt liền lóe lên những tia sáng xanh lục. Gần như là bản năng, Tiểu Trọng Minh đến bên cửa sổ.
Chủ nhân của mặt quỷ như cảm nhận điều gì, hình đang bay về phía cửa sổ phòng Trọng Dương bỗng khựng , chuyển hướng bay về phía cửa sổ nhà bếp, qua khung cửa sổ, liền thấy một đứa bé mắt lóe sáng xanh đang bên cửa sổ.
“Đây là quỷ đồng mà tên thuật sĩ nuôi ?” Chủ nhân của mặt quỷ tuy thấy ánh sáng xanh trong mắt Tiểu Trọng Minh, nhưng nghĩ đến Quỷ Vương.
Nguyên nhân hai, thứ nhất, đứa bé mắt là , quỷ. Thứ hai, mắt của Quỷ Vương là màu xanh lục thuần khiết, còn trong mắt Tiểu Trọng Minh chỉ những tia sáng xanh lục mờ nhạt lóe lên.
“À, cũng chỉ là một tên thuật sĩ vẻ đạo mạo thôi, nhưng quỷ khí của con quỷ đồng thuần khiết, trông ngon miệng thật.” Quỷ lực của chủ nhân mặt quỷ vốn tinh thuần, nhưng so với Tiểu Trọng Minh kém hơn một chút, chằm chằm Tiểu Trọng Minh, đôi mắt lộ vẻ tham lam hề che giấu.
Ăn nó, ít nhất cũng tăng 50 năm công lực.
Mà Tiểu Trọng Minh chằm chằm chủ nhân của mặt quỷ, đôi mắt cũng lộ vẻ tham lam, thậm chí khóe miệng còn chảy xuống dòng nước trong suốt.
Thơm quá, ăn quá.
Chủ nhân của mặt quỷ một tiếng dữ tợn, trong mắt lóe lên tia sáng đỏ, dùng một giọng đầy mê hoặc gọi Tiểu Trọng Minh: “Ra đây.”
Tiểu Trọng Minh quả nhiên gọi , tay chân nhỏ nhắn lanh lẹ trèo lên bệ cửa sổ.
“Nhảy xuống.”
Tiểu Trọng Minh lời nhảy ngoài, và ngay khoảnh khắc bé nhảy , một luồng gió âm u bao bọc lấy, cuốn Tiểu Trọng Minh biến mất ngoài cửa sổ.
Hôm nay tạm thời ăn tên thuật sĩ , ăn con quỷ đồng , đợi đến sáng mai tên thuật sĩ tỉnh dậy, phát hiện con quỷ đồng vất vả nuôi nấng bắt , chắc chắn sẽ sợ đến tè quần, mà hồn phách càng sợ hãi, hương vị càng ngon.
Hắn cũng sợ tên thuật sĩ chạy thoát, sớm khóa chặt thở của tên thuật sĩ đó, dù chạy đến , cũng thể tìm .
Đêm tĩnh lặng, trong bếp cũng im ắng, chỉ một chiếc dép lê nhỏ do Tiểu Trọng Minh làm rơi khi trèo cửa sổ, cho thấy nơi từng xuất hiện.
Bỗng nhiên, một bàn tay to với những khớp xương rõ ràng nhặt chiếc dép lê đó lên.
“Thằng nhóc quỷ nuốt phong ấn của .” Trọng Dương đau đầu một trận, chủ nhân của mặt quỷ nhà nên Trọng Dương cảm nhận , chỉ tỉnh lúc Tiểu Trọng Minh nhảy khỏi cửa sổ.
“Vốn dĩ phong ấn nổi, đợi nó ăn no thì càng phiền phức hơn.” Trọng Dương tuy đang nhíu mày, nhưng giữa hai hàng lông mày hề chút lo lắng sốt ruột nào. Hắn thong thả về phòng quần áo, đợi xong, cầm theo chiếc điện thoại sạc 51% pin, lúc mới giày thong thả ung dung ngoài.
Hỏi tại vội ư, bạn thấy ai sốt ruột khi một miếng thịt mỡ một chú ch.ó con tha ? Huống chi chú ch.ó con còn là một con ch.ó săn nhỏ hàm răng sắc bén.
=
Ở đầu của thành phố, gần một nhà xưởng bỏ hoang, lờ mờ hiện lên vài bóng .
“Cậu Nam, chính là ở đây, đây chính là hang ổ của mặt quỷ.” Một đàn ông mặc áo gió đen, chỉ nhà xưởng cách đó xa .
Trong bóng tối, một bóng thanh nhã bước , để lộ một khuôn mặt như nghệ nhân điêu khắc tỉ mỉ, một đôi mắt màu nhạt, hòa sương đêm, phảng phất như đôi mắt của hải yêu, thần bí và quyến rũ.
Người , chính là Nam Vinh.
Người đàn ông ngẩn một lát, thầm than một tiếng tội , gương mặt của Nam thật sự còn quyến rũ hơn cả con diễm quỷ câu hồn nhất mà từng gặp.
“Quỷ khí thoát ngoài nhiều, là giấu lòng đất ?” Nam Vinh thấy quỷ khí tỏa xung quanh nhà xưởng nhiều, liền suy đoán.
“ , con mặt quỷ gian xảo, để đề phòng quỷ khí rò rỉ chúng phát hiện, nó vẫn luôn lén lút ẩn lòng đất, hơn nữa nó còn sở thích nuôi quỷ, thích bắt những hồn ma bình thường về nuôi thành lệ quỷ mới nuốt chửng, và một khi nuôi thành công, nó sẽ lập tức nuốt chửng, như quỷ khí sẽ bao giờ tràn ngoài. Đây cũng là lý do tại chúng mãi tìm thấy nó.” Người đàn ông kể chi tiết những thông tin nắm .
Nam Vinh gật đầu, cất bước trong.
Người đàn ông thấy , cũng theo.
“Một , ở ngoài chờ.” Nam Vinh ngăn .
Người đàn ông sững sờ một chút, nhưng vẫn lời, ngoan ngoãn chờ ở bên ngoài. Và ngay khoảnh khắc Nam Vinh bước nhà xưởng bỏ hoang, một luồng gió âm u đột nhiên từ trời giáng xuống và cũng rơi trong.
Mặt quỷ trở về!
Người đàn ông vội vàng lấy điện thoại , gửi tin nhắn cho Nam Vinh: 【 Cậu Nam, mặt quỷ trở về, hơn nữa trạng thái đúng. 】
Tại trạng thái đúng? Bởi vì đàn ông quan sát mặt quỷ lâu, đầu tiên thấy luồng gió âm u khi mặt quỷ khỏi cửa, lúc trở về biến thành lốc xoáy. , luồng gió âm u là xoay tròn rơi xuống.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-18-tieu-trong-minh-an-no-ne.html.]
Nam Vinh xem điện thoại, vì thấy cơn lốc xoáy âm u đang với tốc độ cao đó, chỉ thấy, còn cảm nhận hai luồng thở khác trong cơn lốc.
Là bắt hồn mới ?
Bước chân của Nam Vinh bất giác nhanh hơn vài phần.
Giữa trung tâm nhà xưởng bỏ hoang, mặt quỷ đang vẻ mặt dữ tợn kéo Tiểu Trọng Minh đang c.ắ.n chặt hồn thể của : “Buông , ngươi buông !”
Cách một quỷ một xa, Điện Thê Quỷ đang co rúm thành một cục với vẻ mặt kinh hãi.
Đáng sợ quá, đáng sợ quá, hổ là em trai của đại sư, tuổi còn nhỏ hung tàn như . Suốt quãng đường , nhóc ôm đại lão quỷ hề buông miệng, cái miệng nhỏ đó cứ ngoạm từng miếng từng miếng, ăn mất một cánh tay của đại lão quỷ .
“C.h.ế.t tiệt, rốt cuộc ngươi là thứ gì?!” Đôi răng quỷ của con quỷ đồng thế mà thể c.ắ.n xuyên qua lớp phòng ngự quỷ khí của , còn hề trở ngại mà nuốt chửng hồn thể của , đây căn bản là điều mà quỷ đồng thể làm , cũng những thuật sĩ Huyền môn thể làm . Dù là thuật pháp cao siêu đến , khi đ.â.m thủng hồn thể của ít nhiều cũng sẽ để chút tổn thương, nhưng thằng nhóc trực tiếp đồng hóa hồn thể của , như thể quỷ lực của vốn dĩ thuộc về nó .
Tiểu Trọng Minh chẳng thèm để ý đến , bám chặt vai mặt quỷ, ngoạm từng miếng từng miếng.
“Rắc rắc rắc”
Chỉ trong chốc lát, nửa cái vai biến mất.
“C.h.ế.t tiệt, bổn vương sắp tiến giai thành Quỷ Vương , ai phép cản .” Trong đôi mắt đỏ sẫm của mặt quỷ đột nhiên lóe lên một tia sáng xanh lục, một luồng sức mạnh cường đại từ trong hồn thể của mặt quỷ tuôn , cuối cùng cũng đ.á.n.h bay Tiểu Trọng Minh đang sắp gặm đến cổ ngoài.
Lúc Nam Vinh chạy thì thấy chính là cảnh .
Đứa bé?!
Nam Vinh thấy bóng dáng đứa trẻ lẫn lộn giữa quỷ khí và sinh khí, chút do dự lao tới ôm lòng. Chờ rõ dung mạo của trong lòng, sắc mặt khỏi sững sờ một lát.
Đây là em trai của đó.
“Bổn vương là Quỷ Vương, là Quỷ Vương.” Mặt quỷ dường như rơi trạng thái điên cuồng, vung vẩy cánh tay còn , tạo một cơn lốc xoáy khổng lồ, điên cuồng nuốt chửng âm khí xung quanh.
Vô hồn ma từ lòng đất hút lên, cuốn về phía mặt quỷ, trong chốc lát tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên khắp nơi.
Tiểu Trọng Minh quỷ khí cường đại làm choáng váng một chút, lúc kích thích, quỷ khí bắt đầu cuồn cuộn lên. Đôi răng quỷ trong miệng nhỏ, dài thêm một milimet với tốc độ mắt thường thể thấy .
Nhận thấy sự khác thường của Tiểu Trọng Minh, Nam Vinh chút do dự, một ngón tay điểm giữa trán Tiểu Trọng Minh, linh lực cường đại hòa lẫn với khí vận chi lực tức thì tinh lọc quỷ khí đang thoát ngoài của bé.
Đôi mắt xanh lục của Tiểu Trọng Minh mới hé một khe, lập tức nhắm .
A, ăn no quá.
“Dám làm thương bổn vương, g.i.ế.c ngươi, g.i.ế.c ngươi.” Khuôn mặt của mặt quỷ vặn vẹo, đôi mắt như tẩm độc, gắt gao chằm chằm Tiểu Trọng Minh. Chỉ trong chốc lát , tên nhóc hút của gần ba thành công lực, đó là thành quả tu luyện khổ cực bao năm của .
Nam Vinh cẩn thận đặt Tiểu Trọng Minh đang ngất xỉu lưng, lúc mới cầm chiêu hồn cờ nghênh đón mặt quỷ: “Ngươi nuốt chửng nhiều hồn ma như là trở thành Quỷ Vương?”
“Bổn vương chính là Quỷ Vương.” Mặt quỷ gầm lên.
“Ngươi cách Quỷ Vương còn xa vạn dặm.” Ngay khi chữ cuối cùng dứt, chiêu hồn cờ trong tay Nam Vinh tức thì bung , cả lẫn cờ cùng lao vòng xoáy âm khí đang bao quanh mặt quỷ.
“Thu!” Một tiếng quát trong trẻo vang lên cùng với luồng linh lực màu vàng khổng lồ, tức thì chiếu sáng cả bầu trời đêm.
“Đinh linh linh, đinh linh linh ~~”
Vô chiếc chuông lục lạc nhỏ xíu lá cờ chiêu hồn rung lên theo gió âm, mỗi vang lên là một hồn phách hút . Những hồn ma chủ nhân của mặt quỷ triệu hồi từ lòng đất, cùng với Điện Thê Quỷ mới bắt, trong khoảnh khắc thu hết.
Đó là những món ăn mà mặt quỷ tốn nhiều năm tâm huyết tỉ mỉ nuôi dưỡng, thấy tất cả đều Nam Vinh thu mất, cơn phẫn nộ tức thì thiêu đốt lý trí, điên cuồng lao về phía Nam Vinh.
“Đi!”
Tiếng dứt, một thanh phi kiếm bằng đồng thau bay từ đỉnh của chiêu hồn cờ, hóa thành một tàn ảnh, với thế sét đ.á.n.h kịp bưng tai xuyên thủng hồn thể của mặt quỷ.
Sau một tiếng “Bùm”, mặt quỷ với biểu cảm dữ tợn, hóa thành tro bụi.
Khi hạt bụi cuối cùng rơi xuống, Nam Vinh mặt biểu cảm triệu hồi phi kiếm, thu chiêu hồn cờ, khom lưng ôm Tiểu Trọng Minh vẫn còn hôn mê ngoài.
Bên ngoài nhà xưởng, đàn ông chờ sẵn từ lúc quỷ khí biến mất, thấy Nam Vinh ôm một , chút kỳ quái hỏi: “Sao một đứa trẻ?”
“Mặt quỷ bắt.”
“Con mặt quỷ đến cả sống cũng bắt ? May mà Nam ngài g.i.ế.c .” Người đàn ông đầy sùng bái: “Cậu Nam ngài lợi hại thật, con mặt quỷ luyện một tia Quỷ Vương chi lực, mà ngài dễ dàng tiêu diệt như .”
Nam Vinh nhàn nhạt lắc đầu: “Có làm nó thương .”
“Ai ?” Người đàn ông hỏi.
“Anh .” Nam Vinh về phía lưng đàn ông.
Người đàn ông , chỉ thấy một thanh niên hai tay đút túi quần, dáng vẻ thong dong, đang chậm rãi tiến gần họ.
“Em trai quỷ khí ảnh hưởng nên ngất , giúp nó tinh lọc, nhưng vội, về nhất nên kiểm tra .” Nói , Nam Vinh đưa Tiểu Trọng Minh trong lòng cho Trọng Dương.
Trọng Dương đầu tiên là sững sờ, gã phát hiện sự khác thường của Tiểu Trọng Minh ? Chờ đến khi nhận lấy Tiểu Trọng Minh, cúi đầu , trời ạ, ngất cái gì mà ngất, rõ ràng là ăn no uống đủ lăn ngủ, chẳng còn đang chép miệng tận hưởng dư vị đó .
Thằng nhóc quỷ c.h.ế.t tiệt, thì ăn đủ nhé, chỉ ăn quỷ lực mà còn hút cả khí vận chi lực nữa.
Tiểu Trọng Minh trong lòng cựa quậy, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng cọ cọ vạt áo của Trọng Dương, như thể đang đáp lời .
Ừm, ăn đủ .
“Cảm ơn.” Trọng Dương lời cảm ơn.
“Không gì, nếu làm mặt quỷ thương nguyên khí , cũng thể dễ dàng g.i.ế.c c.h.ế.t nó như .” Nam Vinh thấy ánh sáng xanh trong mắt Tiểu Trọng Minh, chỉ cho rằng bé đơn thuần quỷ khí ảnh hưởng, còn việc mặt quỷ đứt một tay, tự nhiên nghĩ là do Trọng Dương chặt đứt.
Chắc là mặt quỷ bắt em trai của Trọng Dương, tay ngăn cản nên hai bên mới giao đấu. (Tiểu Trọng Minh: Không , lúc con bắt, con còn đang ngủ cơ.)
Trọng Dương nhướng mày, làm nó thương nguyên khí ư, là do thằng nhóc gặm đấy chứ, cũng gặm bao nhiêu. cũng giải thích, chỉ chỉ Tiểu Trọng Minh trong lòng : “Coi như huề .”
Nam Vinh gật đầu.
“Đi đây.” Trọng Dương ôm Tiểu Trọng Minh ung dung xoay , chậm rãi rời .
“Người đó là ai ?” Người đàn ông nhịn hỏi, từng trong giới vị đại lão nào như .
“Trọng Dương.” Nam Vinh nhớ tên của .
--------------------