Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 13: Trừ tiền lương

Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:09:43
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng hôm tỉnh dậy, khi đ.á.n.h răng rửa mặt xong, Trọng Dương hào hứng chuẩn xuống lầu ăn sáng. Cái quán ăn sáng hôm qua mới ăn bốn năm món, hôm nay ngoài ăn thử hết những món còn mới . Dù hôm nay ăn hết thì mai ăn tiếp.

Quả nhiên sống vẫn là tuyệt nhất, sống chỉ ngủ mà còn ăn nữa.

“Nhóc con, dọn dẹp xong , ngoài ăn sáng.” Trọng Dương gọi với phòng Tiểu Trọng Minh.

“Xong ạ.” Giọng dứt, Tiểu Trọng Minh trong bộ quần áo mới tinh thần phơi phới đẩy cửa bước .

“Đi thôi.” Trọng Dương xoay cửa, phía , Tiểu Trọng Minh tung tăng đuổi kịp, hình nhỏ bé nhảy chân sáo, phảng phất đến cả cái bóng cũng vui vẻ.

Tiểu Trọng Minh kén ăn, Trọng Dương bảo ăn gì là bé ăn nấy. Thằng bé vốn đáng yêu, hôm nay còn hoạt bát lạ thường, ai cũng như đang . Vài thực khách thấy nhịn bèn trêu hai câu: “Bạn nhỏ mấy tuổi ?”

“Năm tuổi ạ.” Tiểu Trọng Minh xòe bàn tay nhỏ mũm mĩm .

“Ủa, còn dán băng keo cá nhân thế, thương ?”

“Là trai dán cho em ạ.” Tiểu Trọng Minh to.

Trẻ con giấu tâm sự, to như trai dán, ai cũng thằng bé thích trai . Hơn nữa còn vui vẻ vì trai dán băng keo cá nhân. Vị khách xoa đầu Tiểu Trọng Minh, hùa theo: “Anh trai cháu thật đấy.”

Tiểu Trọng Minh vui mặt, đôi mắt nhỏ cong thành vầng trăng khuyết.

Lúc Trọng Dương bưng bữa sáng chọn xong tới, vị khách thấy liền với : “Em trai khoe dán băng keo cá nhân cho nó đấy.”

Tiểu Trọng Minh ngượng ngùng cúi đầu.

Vị khách ăn xong, trêu một câu dậy rời .

Trọng Dương đặt bữa sáng xuống, đưa tay kéo lấy bàn tay nhỏ của thằng bé, trong ánh mắt khó hiểu của , xoẹt xoẹt hai cái xé miếng băng keo cá nhân .

“??” Anh trai giận ?

“Vết thương lành cả , còn dán làm gì.”

Tiểu Trọng Minh cúi đầu lòng bàn tay , quả nhiên, vết thương đó biến mất, chỉ còn hai vệt trắng do dán băng keo cá nhân.

“Băng keo cá nhân dán lợi hại thật, vết thương qua một đêm lành .” Tiểu Trọng Minh nghiêm túc .

“…” Đó là do thể chất của chính nhóc đấy.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Ăn .” Trọng Dương đưa qua một chén bánh cuốn.

Tiểu Trọng Minh ăn ngon miệng, đặc biệt thích lớp thịt bằm bánh cuốn, ăn từng miếng thơm ngọt. Vì động tác quá mạnh, bé vô tình làm nước dùng văng lên quần áo.

“A, quần áo.” Tiểu Trọng Minh lập tức mất cả hứng ăn.

Trọng Dương liếc , thấy chỉ là làm bẩn quần áo thôi nên gì, tiếp tục cúi đầu ăn phần của .

Lúc , một vị khách bưng bánh cuốn ngang qua, : “Bạn nhỏ ơi, làm bẩn quần áo mới ?”

“Vâng ạ, là trai mua cho cháu.” Tiểu Trọng Minh tự động bổ sung.

“Anh trai mua , cháu thích lắm đúng ?” Vị khách trêu.

“Vâng, thích lắm ạ.”

Trọng Dương liếc thằng bé một cái, rút một tờ giấy ăn thô bạo lau chỗ cổ áo văng nước dùng: “Đồ nịnh hót.”

“Trẻ con là thế mà, thích ai thì sẽ biến thành kẻ nịnh hót của đó thôi.” Vị khách .

Trọng Dương thằng bé, thằng bé đang ngọt ngào với , sự yêu thích thuần túy đó hiện rõ mồn một.

Hôm qua làm gì nhỉ?

Trọng Dương nghĩ mãi , tại cái thằng nhóc tối hôm còn đòi bỏ nhà , lóc đòi đến cô nhi viện, chỉ một ngày thích ? Không lẽ chỉ vì mua cho nó vài bộ quần áo thôi .

“Sau sẽ mua quần áo cho nhóc nữa.” Trọng Dương cứng cổ .

“Anh đừng giận, em sẽ cẩn thận, quần áo giặt vẫn mặc mà.” Tiểu Trọng Minh đáp.

“…” Kỹ năng tiểu bạch hoa kích hoạt từ khi nào ?

“Cậu xem em trai ngoan kìa, cũng đừng mắng nó nữa, với trẻ con ăn uống thì làm gì đứa nào dây .” Một vị khách bên cạnh thấy thằng bé còn vui vẻ mà bỗng dư-ng trở nên cẩn trọng thì chút nỡ, bèn giúp.

Xem kìa, hiệu quả của kỹ năng tiểu bạch hoa xuất hiện .

Ăn sáng xong, Trọng Dương dắt Tiểu Trọng Minh dạo gần đó, định làm quen với môi trường xung quanh. Đi một hồi, hai đến một ngã tư đường.

Giữa ngã tư, Lâm Tịch đang nghiêm túc chịu đựng từng chiếc xe vun vút xuyên qua cơ thể , mỗi xe qua là ký ức về vụ t.a.i n.ạ.n ùa về, cái cảm giác đau đớn đó…

Đã nhạt một buổi sáng cao điểm.

Có câu thế nào nhỉ, đau đớn là thứ gì đó, cứ quen dần sẽ thành thói quen.

Khoan , thấy ai ?

“Đại lão? Có ngài đại lão?” Lâm Tịch thấy Trọng Dương bên đường, kích động đến mức suýt rơi nước mắt.

Trọng Dương đầu sang.

“Đại lão, tiểu đạo sĩ vẫn chiêu hồn cho , ngài gửi WeChat hỏi giúp với.” Lâm Tịch lớn.

Gửi WeChat?

Trọng Dương hừ lạnh một tiếng, đầu vờ như thấy.

“Đại lão, đại lão ngài , gửi WeChat hỏi giúp mà.” Lâm Tịch chuyện đại lão xóa WeChat, chỉ nghĩ đối phương quên. Hắn rằng mỗi nhắc đến WeChat là một nhảy múa lòng tự trọng của đại lão.

“Nhóc con, đầu .” Trọng Dương vặn đầu Tiểu Trọng Minh, bắt về phía Lâm Tịch, “Nhe răng .”

Tiểu Trọng Minh hiểu gì cả, nhưng vẫn ngoan ngoãn nhe răng .

Trong nháy mắt, Lâm Tịch im bặt.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-13-tru-tien-luong.html.]

Trọng Dương tiếp tục dạo, bỗng nhiên chuông điện thoại vang lên. Trọng Dương lấy xem, màn hình điện thoại hiện lên một dòng ghi chú dài: “Tên đầu trọc cầm lông gà làm lệnh tiễn.”

Cái quái gì ?

Rảnh rỗi việc gì, Trọng Dương bèn bắt máy.

“Hạ Trọng Dương, mày c.h.ế.t ở ? Tao cho mày mười phút cút tới đây ngay, nếu tao trừ sạch lương tháng của mày.” Điện thoại kết nối, đầu dây bên là một tràng gầm thét giận dữ.

Trọng Dương im lặng một lát lên tiếng: “Bây giờ ông xin thì sẽ so đo với ông nữa.”

Tuy mắng là nguyên chủ, nhưng , nên Trọng Dương cảm thấy khó chịu.

“Mày còn so đo với tao , thằng ranh con mày uống lộn t.h.u.ố.c hả, còn làm việc nữa , cẩn thận tao đuổi việc mày đấy. À đúng , hôm qua mày vô cớ nghỉ làm, nên tiền thưởng tháng của mày tao trừ , lúc phát lương đừng đến phòng nhân sự lải nhải nữa.” Nói xong, đối phương cúp máy luôn.

Trọng Dương vốn khó chịu, giờ càng khó chịu hơn.

“Nhóc con, lương của hình như trừ , nhóc thấy nên đòi ?” Trọng Dương lạnh với chiếc điện thoại, tên đầu trọc , tao cho mày cơ hội đấy.

“Phải đòi ạ.” Tiểu Trọng Minh lớn.

cướp đồ của trai ? Vậy chắc chắn đòi . Hơn nữa trông trai vẻ đang tức giận, nụ đáng sợ quá.

“Đi thôi.” Trọng Dương hai bước thì bỗng dừng , cúi đầu Tiểu Trọng Minh đang lẽo đẽo bên chân, chắc chắn hỏi: “Nhóc làm việc ở ?”

Tiểu Trọng Minh chớp chớp mắt, chớp chớp mắt.

Trọng Dương: “…”

lúc , Trọng Dương nhớ tới một trong những bí quyết sinh tồn ở thời hiện đại mà Lâm Tịch với : Có chuyện quyết thì lên Baidu.

Trọng Dương mở Baidu, tìm kiếm bằng giọng : “Làm để địa chỉ công ty của ?”

Câu hỏi chút phi logic, bình thường sẽ ai địa chỉ công ty , hơn nữa tra thì ít nhất cũng tên công ty chứ. Hoặc nếu là nhân vật tầm cỡ như Jack Ma, chỉ cần tìm kiếm là cả đống thông tin Baidu Bách Khoa. khổ nỗi nguyên chủ chỉ là một nhân viên quèn thể trừ lương tùy ý, rõ ràng là đủ điều kiện , thế nên Baidu cho kết quả nào.

Lúc Trọng Dương nhớ tới một bí quyết sinh tồn khác của Lâm Tịch: Vòng bạn bè là vạn năng.

Trọng Dương thoát Baidu, mở WeChat, đang định đăng một dòng trạng thái “Có ai làm việc ở ”, thì chợt liếc thấy một nhóm chat mà hôm qua để ý. Nhóm đó một cái tên khiến sáng mắt lên: Nhóm công ty.

Trọng Dương phát hiện trong nhóm ít , nhưng gần như ai chuyện, nó đột nhiên hiện lên là vì đăng một thông báo phòng chống dịch.

Tìm nhóm thì tìm công ty cũng dễ, Trọng Dương trực tiếp nhấn khung chat, bắt đầu nhập: “Địa chỉ công ty chúng ?”

Giọng chuyển thành văn bản, tin nhắn gửi nhóm ngay lập tức.

Trong nhóm im phăng phắc, một ai trả lời.

Trọng Dương nhiều kiên nhẫn, gửi tiếp một tin: “Tôi việc tìm tên đầu trọc cầm lông gà làm lệnh tiễn.”

Lúc cuối cùng cũng trả lời WeChat, nhưng trong nhóm, mà là một tên Dương Khải: 【 Hạ Trọng Dương điên , bậy bạ gì trong nhóm chung thế, mau thu hồi . 】

Trọng Dương: 【 Cậu là đồng nghiệp của ? 】

Dương Khải: 【 Gì đây, còn giả vờ mất trí nhớ . 】

Trọng Dương cũng giải thích nhiều, thẳng: 【 Cậu đang ở công ty , cho xin cái định vị. 】

Nói đến đây, còn dùng định vị bao giờ.

Lúc trong nhóm công ty bỗng thêm một tin nhắn, gửi cho địa chỉ công ty.

Trọng Dương lập tức @ đối phương, một tiếng cảm ơn: 【 Cảm ơn . 】

“Ting ting ting, ting ting ting”

Trong nháy mắt, điện thoại lập tức thêm mười mấy tin nhắn mới, đến từ những khác . Trọng Dương thầm thấy kỳ lạ, mấy tật gì , trong nhóm chuyện, cứ nhất quyết nhắn tin riêng cho . Trọng Dương thời gian xem từng cái, chép địa chỉ gọi xe, đó mới mở khung chat của Dương Khải.

Dương Khải: 【 Hạ Trọng Dương điên , chắc chắn là điên . 】

Dương Khải: 【 Cậu gửi địa chỉ cho là ai ? 】

Dương Khải: 【 Còn nữa, đó là chủ tịch đấy! 】

Dương Khải: 【 Cậu dám xưng gọi với chủ tịch ? 】

Dương Khải: 【 Tôi tên đầu trọc là giám đốc của chúng , nhưng hình như chủ tịch cũng đầu trọc. 】

Dương Khải: 【 Cậu c.h.ế.t chắc . 】

Chủ tịch? Trọng Dương nhóm chat, phát hiện em mà @ còn trả lời một câu gì. Lúc mới rõ tên đối phương: Chủ tịch tập đoàn Thẩm Diệu Huy.

Còn tên của trong nhóm là: Tổ kinh doanh 1 - Hạ Trọng Dương.

“Anh ơi, xe tới .” Tiểu Trọng Minh chỉ chiếc xe đang từ từ tiến .

Trọng Dương ngẩng đầu biển xe, thấy đúng là xe gọi, liền kéo cửa xe .

Lên xe xong, Trọng Dương tiếp tục nhắn tin, vẫn dùng chức năng @ để khóa chặt mục tiêu là chủ tịch: 【 Huynh đài, tên đầu trọc lúc nãy là ông , đừng hiểu lầm. 】

Lúc , bộ 500 nhân viên online của tập đoàn đồng loạt hít một khí lạnh. Ngay cả Dương Khải cũng nhắn tin đến nữa. Câu còn thể cẩn thận gửi nhầm nhóm, hoặc cứ thẳng thắn thừa nhận đang mắng giám đốc kinh doanh của tổ 1, nhưng ngài giải thích như thế , chẳng là trực tiếp cho chủ tịch cũng đầu trọc ?

Còn đừng hiểu lầm, thì ai dám hiểu lầm!

Chủ tịch tập đoàn Thẩm Diệu Huy: 【 Không . 😊 】

Trọng Dương thầm nghĩ cũng tệ, đang định chuyển sang app khác để chơi game thì Dương Khải cuối cùng cũng tỉnh cơn sốc.

Dương Khải: 【 Hạ Trọng Dương, từ nay về chính là mà Dương Khải ngưỡng mộ nhất. 】

Trọng Dương thản nhiên mỉm , sùng bái chính là mệnh của kẻ mạnh.

Thoát app, game.

--------------------

Loading...