Xuyên Thành Ca Ca Của Quỷ Vương - Chương 1: Thức tỉnh
Cập nhật lúc: 2025-12-04 09:09:20
Lượt xem: 26
Đau!
Cơn đau nhói như xuyên tim ập thẳng lên trán, Trọng Dương mở mắt lên, chỉ thấy một nhóc quỷ mặt mày xanh mét đang nhe hàm răng nhọn hoắt c.ắ.n chặt lấy cổ tay .
Nhóc quỷ ở thế?
"Muốn c.h.ế.t ?!" Trọng Dương híp mắt, cổ tay khẽ rung lên ném văng thằng nhóc ngoài. Rầm một tiếng, thằng bé đập mạnh vách tường lăn xuống đất, trông vô cùng t.h.ả.m hại.
Cảnh khiến Trọng Dương sững sờ. Cú vung tay của tuy dùng chút linh lực, nhưng một con quỷ thể tường cản và tạo tiếng động lớn như , kể đến việc lăn lộn t.h.ả.m hại đất thế .
Trong lúc nghi hoặc, Trọng Dương khỏi nhóc quỷ ném thêm vài . Nhìn kỹ mới thấy điểm khác thường, đây quỷ, mà là , đúng hơn là một kẻ nửa nửa quỷ.
"Bị nhập ?" Trọng Dương gần, một tay xách bổng thằng nhóc đang vịn sô pha cố dậy lên. "Đây là mũ áo ? Quần áo của ngươi cũng lạ thật đấy."
Trọng Dương nhấc lên mới phát hiện túm cổ áo mà là túm mũ.
"Buông !" Thằng bé sức giãy giụa, đôi mắt hung hăng trừng Trọng Dương.
"Mắt màu lục ?" Trọng Dương ghé sát xem, phát hiện con ngươi đen láy của thằng bé ánh lên sắc lục. Ánh sáng lục, đó là dấu hiệu của Quỷ Vương.
"Quỷ Vương? Quỷ Vương dễ ném văng như thế." Trọng Dương tiếp tục đ.á.n.h giá thằng bé, nhướng mày. "Vậy mà cũng nhập ư? Thú vị thật!"
Một đứa trẻ loài quỷ khí, mắt ánh lên sắc lục, nếu nhập thì hình thành thế nào , chẳng lẽ kẻ nuôi quỷ trong cơ thể một đứa trẻ .
Trẻ sơ sinh luôn là đối tượng nhất để quỷ vật nhập . Linh hồn của chúng mới từ lục đạo luân hồi chuyển thế lâu, bẩm sinh gần gũi với những thứ đó, nên càng dễ tiếp nhận quỷ vật. Một tu sĩ lòng khó lường, để luyện quỷ vật hùng mạnh cũng thích nuôi quỷ trong cơ thể , mà nếu nuôi trong cơ thể trẻ sơ sinh thì sẽ cơ hội tạo quái vật nửa nửa quỷ. Sau đó dùng m.á.u thịt của cha để nuôi dưỡng, cực kỳ âm độc, chỉ cần vài năm là thể khiến một con quỷ bình thường sở hữu tu vi hàng trăm năm.
Nghĩ đến khả năng , ánh mắt Trọng Dương khỏi lạnh .
Sự tồn tại thế , đáng diệt trừ.
lúc , thằng bé Trọng Dương xách lơ lửng giữa trung thấy giãy giụa nửa ngày cũng vô ích, lẽ mệt nên cuối cùng cũng bỏ cuộc, hai cái chân ngắn cũn còn đạp loạn nữa, chỉ là vẫn dùng đôi mắt ánh lên sắc lục trừng Trọng Dương, nhe hai chiếc răng nanh trắng muốt, hung hăng một cách non nớt : "Ngươi còn đ.á.n.h nữa, sẽ... sẽ ăn thịt ngươi."
Chẳng hiểu dạo nó cứ luôn ăn gì đó, lẽ là đói quá .
Ăn thịt ?
Trọng Dương khẩy một tiếng: "Chỉ với chút thực lực của ngươi?"
"Ta sẽ... sẽ lớn lên, bây giờ đ.á.n.h ngươi, lớn lên sẽ đ.á.n.h thắng." Thằng bé vẫn hung hăng một cách non nớt buông lời độc ác.
"Ngươi còn lớn lên ?" Rơi tay mà nhóc quỷ còn dám nghĩ đến chuyện lớn lên.
"Nếu ngươi nuôi thì thể ném cô nhi viện." Đây là nó lỏm , trẻ con ai cần thể đưa đến cô nhi viện.
Trọng Dương lơ đãng đáp lời thằng bé, đ.á.n.h giá cảnh xung quanh.
Đây là ?
Trọng Dương lúc hẳn là đoạt xá trọng sinh. Vốn dĩ c.h.ế.t, hồn phách khi c.h.ế.t cũng thể dẫn , chỉ thể ngủ say tại chỗ. Lúc ngủ say, ngờ sẽ tỉnh , nhưng hôm nay những tỉnh mà còn cả cơ thể, thì chỉ thể là đoạt xá trọng sinh.
Chỉ là cảnh xung quanh quá đỗi kỳ quái, món đồ nào quen thuộc cả. So thì nhóc quỷ đầy quỷ khí vẻ thuộc hơn, ít nhất thì đây thường xuyên xử lý những thứ .
Thôi, tiên cứ tìm thử linh hồn của kẻ xui xẻo đoạt xá .
Sau khi nhập phát hiện, sinh khí của cơ thể vẫn còn, nghĩa là chủ nhân của nó c.h.ế.t, lẽ là vô tình linh hồn của đẩy khỏi thể xác.
Tuy rằng cứ trực tiếp chiếm lấy cơ thể của đối phương cũng , chỉ cần , với độ mạnh linh hồn của thì dù là chủ nhân cũ của cơ thể cũng giành . Trọng Dương định làm , bây giờ linh hồn thức tỉnh, tùy tiện tìm một cơ thể c.h.ế.t già là chuyện dễ như trở bàn tay, cần gì cướp của khác.
Trọng Dương quanh, cuối cùng ánh mắt dừng ở một phòng ngủ bên tay trái, một tay xách thằng bé tới đó.
"Buông , buông !" Thằng bé yên tĩnh một lúc thấy Trọng Dương định xách phòng thì đột nhiên bắt đầu giãy giụa kịch liệt.
Trọng Dương thèm để ý, tiếp tục trong. Khi sắp đến cửa phòng ngủ, bước chân đột nhiên khựng , đó buông tay, ném thằng bé xuống đất.
"Ái da."
Thằng bé kịp chuẩn nên ngã phịch m.ô.n.g xuống đất, cả ngửa , trông như một chú heo con chổng bốn vó lên trời. Thằng bé khó khăn lắm mới dậy từ đất thì đỉnh đầu đột nhiên một luồng sức mạnh đè , thể động đậy.
Thằng bé sợ hãi trợn to mắt, ánh lục quang biến mất một nữa trào .
"Ngoan ngoãn đừng động, lát nữa xử lý ngươi ." Trọng Dương dùng huyền thuật khống chế thằng bé, quan tâm đến ánh lục quang trong mắt nó, xoay phòng ngủ. Vừa cửa, liền thấy một sinh hồn đang run rẩy ở một góc phòng.
Sinh hồn là một thanh niên hai mươi mấy tuổi, quần áo chút tương tự với thằng bé bên ngoài, giữa hai hàng lông mày tràn đầy vẻ hoảng sợ, sinh khí vì tiêu tán nhanh. Trọng Dương ước tính, cứ đà thì chỉ mười lăm phút nữa, sinh hồn sẽ biến thành t.ử hồn.
"Là ngươi đ.á.n.h thức ?" Trọng Dương hỏi.
Thanh niên sợ hãi Trọng Dương, dám lời nào. Tuy rằng hồn lìa khỏi xác, cũng xem như nửa con quỷ, nhưng cảm giác khác dùng chính cơ thể để chuyện với còn đáng sợ hơn cả việc bản biến thành quỷ.
"Xin vì chiếm cơ thể của ngươi, giờ trả cho ngươi đây."
"Không cần, về." Thanh niên đột nhiên lớn tiếng ngăn .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-ca-ca-cua-quy-vuong/chuong-1-thuc-tinh.html.]
Trọng Dương đang định rời bèn dừng bước: "Ngươi về?"
"Không ." Thanh niên lắc đầu.
"Ngươi về là c.h.ế.t thật đấy." Trọng Dương nhắc nhở.
"Tôi... về." Thanh niên vẫn kiên quyết.
Trọng Dương nhướng mày, đột nhiên chút hiểu vì sinh khí trong hồn phách của thanh niên tiêu tán nhanh như , bởi vì bản thanh niên sống nữa. Trên đời quỷ hồn địa phủ, thì tự nhiên cũng sống ở nhân gian, suy cho cùng, cuộc sống của ai cũng hạnh phúc mỹ mãn.
Trọng Dương hỏi nhiều, tiếp tục : "Cơ thể của ngươi hợp với , nếu ngươi cần thì nhận lấy, cũng đỡ tìm cái khác."
Có thể khiến đang ngủ say tỉnh , độ tương thích giữa cơ thể của thanh niên và là cực kỳ cao. Trước đó Trọng Dương cần là vì vô cớ chiếm đoạt cơ thể của khác, dù đ.á.n.h thức , cướp cơ thể của đối phương, ít nhiều cũng chút . bây giờ đối phương cần, nếu thể giữ cơ thể độ tương thích cao với thì tự nhiên còn gì hơn.
"Ta nhờ ngươi mà tỉnh , giờ cơ thể của ngươi." Trọng Dương trầm ngâm một lát: "Ta thể độ cho ngươi chút công đức, để kiếp ngươi đầu t.h.a.i nhà giàu sang."
Tu sĩ coi trọng nhân quả, Trọng Dương thói quen chiếm hời của khác.
"Cảm ơn." Thanh niên ngờ còn chuyện như , gương mặt đầy hoảng sợ cũng kìm mà lộ chút vui mừng.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trọng Dương gì, tay khẽ vung, một luồng ánh sáng vàng nhạt bay , nhập trong linh hồn của thanh niên. Thanh niên đột nhiên cảm thấy một trận ấm áp, cả linh hồn đều tỉnh táo hơn một chút.
"Chỉ cần lúc còn sống ngươi làm điều đại ác, chút công đức đủ để ngươi đầu t.h.a.i nhà giàu sang." Trọng Dương .
"Làm ác? Thế nào mới tính là đại ác ạ?" Thanh niên thăm dò hỏi.
Trọng Dương đầy ẩn ý thanh niên một cái.
"Tôi... chỉ tò mò hỏi chút thôi." Thanh niên vẻ chột .
"G.i.ế.c phóng hỏa, vi phạm pháp luật." Trọng Dương .
Lúc độ công đức cho thanh niên, xem qua, lúc còn sống thanh niên làm điều đại ác, đối phương hỏi như , chắc là làm chuyện gì đó nên làm nên mới chột . Trọng Dương hứng thú với chuyện nên cũng hỏi thêm.
Thanh niên xong rõ ràng thở phào nhẹ nhõm: "Vậy... làm đầu t.h.a.i ạ?"
Vội đầu t.h.a.i như ?
"Khoảng mười lăm phút nữa sinh khí của ngươi sẽ tan hết, lúc đó sẽ Câu Hồn Sứ đến dẫn độ. Nếu ngươi thật sự sốt ruột, cũng thể tiễn ngươi một đoạn." Trọng Dương .
"Vậy... phiền ngài." Thanh niên cẩn thận liếc phía phòng khách.
Trọng Dương như điều suy nghĩ: "Nhóc quỷ ngoài là ?"
Nhóc quỷ ngoài trông kỳ quái, đến mà cũng thể ngọn ngành.
"Tôi ." Vẻ mặt thanh niên cứng đờ, hoảng sợ lắc đầu.
"Vậy ngươi chọc nó?"
"Tôi chọc nó, ." Thanh niên vội vàng giải thích, "Tôi chỉ bảo nó ăn cơm, nó ăn, tức giận nên mắng nó hai câu."
Trọng Dương thể tin nổi mà nhướng mày: "Ngươi là ngươi mắng nó?"
Nhát gan như ngươi mà cũng dám mắng tiểu Quỷ Vương ngoài ?
" , cũng chỉ là mắng thôi, nó đột nhiên lao c.ắ.n , răng nó bỗng dưng dài , mắt... mắt cũng biến thành màu xanh, nó là quái vật." Giọng thanh niên đột nhiên trở nên ám ảnh, "Tôi vốn dĩ nuôi nó, với nó vốn chẳng quen , nhưng cha cứ một mực bắt nuôi nó, là duy nhất của nó, nghĩa vụ nuôi nó khôn lớn. nó là quái vật, răng nó đột nhiên dài , nó còn bốc khí đen..."
Cha?
"Ngươi và nó quan hệ gì?" Trọng Dương hỏi.
"Nó là em trai cùng cha khác của ." Thanh niên giải thích, "Ba tháng , cha đưa thằng nhóc quái dị đó và nó du lịch, đường gặp t.a.i n.ạ.n xe cộ, cả xe đều c.h.ế.t hết, chỉ thằng nhóc ngoài là . Nó những mà còn lấy một vết thương. Nó tà môn như , vụ t.a.i n.ạ.n đó cũng là do nó gây . Tôi với nó , từ lúc nó sinh cho đến khi xảy chuyện, cũng chỉ mới gặp nó một ."
Trọng Dương hiểu sơ qua, chỉ cần suy diễn một chút là thể hình dung sự việc khi tỉnh .
Hai em cùng cha khác , chẳng thiết gì , khi cha qua đời thì buộc sống chung, chung sống tự nhiên sẽ hòa hợp. Hai vì chuyện ăn cơm mà xảy tranh chấp, thằng bé khống chế quỷ khí trong , kích động đến mức cơ thể quỷ hóa, dọa cho thanh niên hồn lìa khỏi xác.
Cũng thôi, mới tỉnh , đến mức thô bạo đến độ trực tiếp đẩy sinh hồn khỏi cơ thể.
Thôi, tình cảm cũng , tình cảm thì cũng ràng buộc, còn nhóc quỷ ngoài , lát nữa xử lý cũng .
"Ngươi chắc chắn đầu thai? Nếu bây giờ ngươi đổi ý..."
"Tôi chắc chắn!" Thanh niên chút do dự .
Trọng Dương hỏi nữa, gật đầu, tay vung lên, linh hồn của thanh niên liền hóa thành những đốm sáng, bay một cánh cửa đồng thau xuất hiện giữa hư từ lúc nào. Cánh cửa đồng thau lơ lửng giữa trung trông rõ lắm, chỉ lờ mờ thấy hoa văn phức tạp và khí thế hùng vĩ cửa, bên trong cánh cửa lúc đóng lúc mở ánh sáng lóe lên.
*Tác giả lời : Lặng lẽ đào hố mới, ai phát hiện .*
--------------------