Xuyên thành bé mèo của sếp lạnh lùng - Chương 5

Cập nhật lúc: 2025-09-12 15:19:35
Lượt xem: 239

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

“Ấy , Phó tổng giám đốc, tự vứt là …” Ngụy Hoài vội vàng lao tới định giật lấy chai sữa, ai ngờ thấy vị tổng giám đốc vốn dĩ lạnh lùng thường ngày cực kỳ nhanh nhẹn giơ chai lên cao. Cậu ngây tại chỗ, nghĩ một lát, nếu giật chai thì áp sát Phó Nhược Cảnh, cách gần như dám… Nghĩ đến đây, Ngụy Hoài lập tức lùi một bước, tiêu chuẩn.

 

“Cảm ơn tổng giám đốc!”

 

Phó Nhược Cảnh cầm cái chai tay, trong lòng chút thất vọng, cứ tưởng sẽ xông tới chứ.

 

Hết cách, đành gượng gạo hạ tay xuống, liếc Ngụy Hoài một cái cho ngoài.

 

Ngụy Hoài nhẹ nhàng đóng cửa văn phòng, trong đầu hiện lên ánh mắt Phó Nhược Cảnh .

 

Sao cảm giác ánh mắt Phó tổng giám đốc vẻ ủy khuất nhỉ? Lại còn đôi mắt dịu dàng pha chút cầu khẩn lúc nãy…

 

Nghĩ đến đây, Ngụy Hoài lập tức phủ nhận suy nghĩ của .

 

Phó Nhược Cảnh làm thể ánh mắt như , lẽ do mang bộ lọc tình yêu đơn phương mà suy diễn thái quá

 

Khoan !

 

Không lẽ tối qua say rượu làm gì đó, khiến tổng giám đốc mượn sữa để đầu độc ư!

 

Nghĩ , Ngụy Hoài thấy thật là thằng ngốc mới cái ý nghĩ thực tế như .

 

Không nghĩ rốt cuộc là nguyên nhân gì, Ngụy Hoài cảm giác cả ngày hôm đó tóc rụng mất mấy sợi. Cũng làm gì, tóm cả ngày trong đầu là Phó Nhược Cảnh, hiệu suất làm việc giảm sút nghiêm trọng. Đến lúc tan làm, Ngụy Hoài dọn dẹp đồ đạc, vẫn quên lẩm bẩm chửi Phó Nhược Cảnh chính là cái tên mê hoặc lòng .

 

“Đồ đáng ghét chỉ trêu chọc , chịu trách nhiệm gì cả!” Ngụy Hoài nghiến răng nghiến lợi, giận dữ ném cây bút ống bút, còn kịp thu vẻ mặt dữ tợn của thì giọng Phó Nhược Cảnh vang lên từ phía .

 

“Cậu đang mắng ai đó?”

 

“!!!”

 

Ngụy Hoài giật đầu như gặp ma, trong mắt Phó Nhược Cảnh giống hệt Vệ Vệ bắt quả tang làm chuyện , đôi mắt mở to tròn xoe, đáng yêu vô cùng.

 

“Không mắng ai cả…” Ngụy Hoài theo bản năng nắm chặt vạt áo, thế lưng , c.h.ế.t tiệt!

 

Cứ tưởng Phó Nhược Cảnh sẽ hỏi tới cùng, ai ngờ chuyển chủ đề luôn:

 

“Nhanh lên thu dọn đồ đạc, đưa về.”

 

Ngụy Hoài rõ ràng cảm thấy những đồng nghiệp về đang lén lút dựng tai lên ngóng, ngừng ánh mắt lén lút liếc sang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-be-meo-cua-sep-lanh-lung/chuong-5.html.]

 

Câu của Phó Nhược Cảnh thốt , thậm chí còn bất chấp nỗi sợ hãi đối với thẳng sang.

 

Ngụy Hoài cảm nhận ánh mắt kinh ngạc của đồng nghiệp, lập tức chột lớn tiếng giải thích:

 

“Tổng giám đốc! Xe của sửa xong ! Cảm ơn sự quan tâm của ! Hôm nay cần giúp ạ!” Nói xong, cho Phó Nhược Cảnh cơ hội mở lời, liền cúi , một câu, “Tạm biệt tổng giám đốc.” cầm đồ chạy thẳng về phía thang máy. Với những đồng nghiệp đường , chỉ thể gượng với họ.

 

Cửa thang máy từ từ đóng , Ngụy Hoài đang lo lắng thấy hình ảnh phản chiếu của cửa thang máy, bỗng nhiên thấy khó hiểu.

 

Tại chột chứ? Cứ như thể giấu đầu hở đuôi

 

À… cái tài ăn lưu loát của ngày xưa giờ mặt Phó Nhược Cảnh thành thiểu năng trí tuệ

 

 

Đứng ở trạm xe buýt, Ngụy Hoài càng nghĩ càng ấm ức, cảm thấy thể hiện , bắt đầu ngừng suy nghĩ xem nên thế nào, để ý đến một chiếc xe dừng bên cạnh. Dáng vẻ đ.ấ.m n.g.ự.c dậm chân của lọt đôi mắt hoa đào của trong xe.

 

“Ngụy Hoài”.

 

Tại !!! Phó Nhược Cảnh luôn xuất hiện lưng ?!

 

Ngụy Hoài thấy giọng phía lưng, ngây tại chỗ dám đầu , trong lòng lo lắng thôi.

 

Cậu rõ ràng tới trạm kế tiếp , tại vẫn đụng Phó Nhược Cảnh chứ!!!

 

Phó Nhược Cảnh thấy đầu , khẽ một tiếng, đó lái xe tới cạnh Ngụy Hoài, gọi một nữa.

 

Ngụy Hoài bất đắc dĩ thở dài một , đó giả vờ như mới thấy Phó Nhược Cảnh gọi , thật tươi:

 

“Ôi, Phó tổng giám đốc, gọi ? Có chuyện gì ?”

 

Phó Nhược Cảnh chằm chằm Ngụy Hoài, trong mắt lóe lên ý vị khó hiểu, Ngụy Hoài đến suýt giữ nụ .

 

“Lên xe.”

 

“Ờ, xe của sắp tới , cứ…”

 

“Tôi chẳng nhà còn xe buýt nữa đấy.” Phó Nhược Cảnh lạnh lùng châm chọc Ngụy Hoài, cái giọng điệu băng giá đột nhiên khiến nhớ đến cảnh Phó Nhược Cảnh mắng khi bản thiết kế của bác bỏ, khiến trong lòng bỗng nhiên sợ hãi.

 

“Lên xe.”

Loading...