Xuyên Thành Báo Nhỏ Làm Ruộng Ở Thời Nguyên Thủy - Chương 106: Về Nhà, Ôm Đuôi Hổ Và Bữa Tối Thịt Nướng
Cập nhật lúc: 2026-02-02 00:59:34
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đoàn tụ cùng phụ , các bạn nhỏ ở bên bờ thỏa thích ôm ấp cọ quẹt . Ngày hóa hình kết thúc thuận lợi, Khảm Tây từ cây hoa bước xuống thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt dừng La Thu đang Nặc Khoa ôm trong lòng.
Thực hóa hình nào cũng cần ông đích chèo thuyền vượt qua Thánh Trì đến Thánh Địa, chẳng qua vì Tiểu Thần Sứ nên Khảm Tây mới tự trận. Thông thường mỗi tháng ông chỉ đến chèo thuyền một ngày hóa hình.
Dù thì mùa sinh sản, hầu như ngày nào cũng ấu tể đón sinh nhật, ông thể nào cũng đến .
Vượt qua ngày hóa hình an đồng nghĩa với việc các bạn nhỏ cuối cùng cũng bắt đầu bước giai đoạn trưởng thành khỏe mạnh hướng tới hình dáng đại miêu miêu, rốt cuộc cần phụ canh giữ gắt gao nữa, thoát khỏi cơ thể yếu ớt dễ c.h.ế.t non, trở nên cứng cáp hơn.
Cả đêm nghỉ ngơi t.ử tế, đám ấu tể vui vẻ "dán dán" với phụ , đó từng tản từ bờ hồ.
La Thu cũng thúc thúc hàng xóm ôm từ núi cao về nhà.
Rừng tùng cách núi cao một đoạn, dọc đường La Thu thúc thúc hàng xóm ôm trong lòng, lắc lư lắc lư cơn buồn ngủ ập đến, đợi về đến nhà chìm giấc mộng ngọt ngào.
Không còn cách nào khác, tối qua thực sự ngủ ngon. Đám ấu tể ríu rít tuy đáng yêu và ấm áp, thậm chí còn đặt ở giữa để chắn gió khiến La Thu cảm động, nhưng tư thế ngủ của mấy đứa nhỏ ngủ ngon cũng chẳng gì, luôn vung tay múa chân trong lúc ngủ vì nhớ nhà.
La Thu tự nhiên cũng nửa tỉnh nửa mê, giấc mơ trong đầu cũng lộn xộn.
Hiện giờ ôm trong lồng n.g.ự.c đầy cảm giác an của thúc thúc hàng xóm quen thuộc, La Thu thả lỏng , sự mệt mỏi ập đến, lập tức cuốn giấc ngủ say sưa.
Nặc Khoa cúi đầu tiểu ấu tể đang gọn trong lòng , vươn đầu ngón tay nhẹ nhàng chọc một cái gương mặt nhỏ mềm mụp còn vương mùi sữa của nhãi con nhà .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Làn da của nhãi con khi biến thành hình thái thú nhân hiển nhiên mềm mại và tinh tế hơn nhiều so với lúc còn là cục bông lông xù. Đầu ngón tay chỉ nhẹ nhàng chọc cũng để một vết hằn nhàn nhạt, khiến Nặc Khoa kinh ngạc chớp chớp mắt.
Sao cảm giác giống với ấn tượng về việc hóa hình lắm nhỉ?
Nặc Khoa, ký ức tuổi thơ mơ hồ, một bên ôm nhãi con nhà , một bên nỗ lực hồi tưởng dáng vẻ da dày thịt béo của năm đó khi một lăn từ núi xuống. Hắn chằm chằm khuôn mặt nhỏ mềm mụp của nhãi con, phảng phất như đang lâm một vấn đề nan giải nào đó.
Ấu tể nhỏ xíu mềm mụp n.g.ự.c ngủ phập phồng, khuôn mặt nhỏ mềm mại dán xương quai xanh ép xuống, cái miệng nhỏ phấn nộn thịt má đẩy lên, chu như mỏ vịt con trông cực kỳ đáng yêu.
Nặc Khoa xoa xoa ngón tay, hồi tưởng xúc cảm quá mức mềm mại tinh tế , đôi mắt vàng kim chớp chớp, cuối cùng như tật giật mà nắm tay thành nắm đấm, che lên lưng ấu tể.
Cho dù bạn nhỏ nhà trông vẻ mong manh hơn những bạn nhỏ khác, cũng năng lực nuôi tiểu gia hỏa trắng trẻo mập mạp.
Không gì rối rắm, đàn ông dẫm lên bụi cỏ trong rừng rậm, vững vàng ôm tiểu ấu tể trở về nhà .
Hai năm trôi qua, ngôi nhà cây lớn trong rừng tùng chút đổi, phức tạp hơn nhiều so với dáng vẻ đơn điệu lúc mới gặp . Trên mấy cây tùng lớn làm nhà quấn một ít dây cỏ, bên treo những viên đá vụn vặt. Đó là những viên đá xinh La Thu ngẫu nhiên nhặt bên bờ suối khi trông coi đám mèo nhỏ đào đất, buộc làm chuông gió.
Trên đất trống cửa nhà cây cũng mọc lên một tiện ích nhỏ vụn vặt. Trên cành cây thô to treo một chiếc xích đu nhỏ, cách đó vài bước chân gốc cây còn một cái hố càng đào càng lớn, bên trong xẻng và thùng nhỏ đẽo bằng gỗ, hiển nhiên là chỗ tiểu ấu tể nghịch đất.
Đi thêm vài bước nữa còn cầu bập bênh, cọc gỗ nhỏ, tất cả đều là Nặc Khoa tranh thủ thời gian rảnh rỗi tự tay mài giũa từng chút một cho tiểu ấu tể. Ban ngày, những lúc rảnh rỗi giữa giờ làm việc, Nặc Khoa sẽ thả nhóc con sân chơi cửa, nghỉ giải lao ngó xem nhãi con nhà đang tung tăng nhảy nhót, Nặc Khoa liền tràn trề sức mạnh tiếp tục làm việc.
Căn phòng trống phía nhà cây cũng sớm dọn làm phòng cho khách. Thỉnh thoảng Mạt Mạt và cha ruột của nhãi con nhà sẽ qua ở tạm một chút, mang theo hai đứa ấu tể cực kỳ ồn ào đến chơi cùng La Thu.
Nặc Khoa ghét những con mèo khác, nhưng đối với phụ ruột của nhãi con nhà thì vẫn miễn cưỡng thu lưu .
Tuy nhiên gia đình báo săn hiển nhiên rõ tính tình của , bao giờ gây tiếng động quá lớn, mỗi đến cũng ở ngắn, kiểm soát hảo thời gian rời khi Nặc Khoa nhịn mà nổi cáu.
Tất nhiên thỉnh thoảng nhãi con nhà cũng sẽ trở về gia đình cũ ở vài ngày, nhưng thường thì mấy ngày đó tâm trạng của Nặc Khoa luôn cực kỳ tệ hại, thường xuyên cái cọc gỗ nhỏ mài cho ấu tể chơi mà phơi nắng đến chán chường.
Cũng may hiện tại Thu Thu hai tuổi, đến tuổi thể rời xa cha .
Nặc Khoa hí hửng ôm tiểu ấu tể trong lòng leo lên cầu thang về đến cửa nhà. Ấu tể thuận lợi vượt qua ngày hóa hình cuối cùng cũng thể rời khỏi cái ổ báo săn , ở tại nhà của .
La Thu tỉnh dậy trong mùi thơm của thịt nướng.
Không ngờ giấc ngủ kéo dài gần một ngày trời. Khi mở mắt , trong nhà đốt một đống lửa nhỏ, rõ ràng trời tối.
La Thu bò khỏi chăn vươn vai, đó bất ngờ kịp đề phòng, vì dùng lực đúng nên chổng m.ô.n.g nhỏ ngã nhào đống da thú.
"A, quên mất biến thành ."
Bạn nhỏ La Thu giãy giụa trong chăn một chút, chổng m.ô.n.g nhỏ chậm rãi dậy, lạ lẫm tay và , đó mới lên từ trong chăn.
Con búp bê nhỏ mà thúc thúc hàng xóm làm cho ném sang một bên mấy ngày dùng đến. Thực tế, con búp bê làm bằng lông trắng thế cho hổ khi dùng vài đại lão hổ nghi ngờ là ghen tị mà ném một góc phòng ngủ.
La Thu đành ngủ cùng ổ với đại lão hổ như cũ. Hơn nữa từ đó về , nếu về ngủ với búp bê nhỏ thì chỉ thể tranh thủ lúc đại lão hổ tham gia đội săn thú buổi trưa về, tự hình chữ X ngủ trưa trong ổ nhỏ.
Vươn mũi chân đá nhẹ con búp bê trắng nhỏ, La Thu kìm nở một nụ ngây ngô.
Đại lão hổ hung tàn trong ấn tượng ban đầu thế bởi con mèo lớn dính . Hy vọng Nặc Khoa vĩnh viễn hình tượng uy vũ cao lớn của trong lòng Thu Thu đổi.
"Thúc thúc thúc thúc! Con dậy , ăn cơm chiều ạ?" La Thu lắc lắc cơ thể mới của , đó thực hiện một động tác vươn vai tiêu chuẩn của con , điều khiển hai cái chân củ cải nhỏ lon ton vén rèm cỏ chạy theo mùi thơm xuống bếp.
Trên đống lửa nhỏ giữa phòng bếp đang nướng mấy miếng thịt. Người đàn ông mặc áo khoác da hổ đang lưng về phía ánh lửa bận rộn làm gì đó giá, cái đuôi to phía nhẹ nhàng đung đưa, khiến ánh mắt La Thu lập tức khóa chặt đó.
Trước vẫn luôn ở hình thái ấu tể lông xù, thực da dẻ cũng nhạy cảm đến thế, đối với xúc cảm lông xù chỉ giới hạn ở mức ấm áp và thoải mái. Hiện giờ làn da với các neron thần kinh phát triển hơn, tự nhiên càng thêm kiêng nể gì mà "dán dán" với lông xù !
Đôi mắt to xinh của La Thu sáng lên. Nhóc con ba đầu bé xíu đợi Nặc Khoa trả lời, lập tức dẫm đôi chân mũm mĩm lao tới ôm chầm lấy cái đuôi to đang rũ xuống lưng đàn ông.
Bạn nhỏ mặc chiếc áo yếm nhỏ, cánh tay gần như lộ hết ngoài, thịt đùi cũng lộ ít. La Thu ôm trọn lấy cái đuôi của đại lão hổ lông xù, lập tức đám lông mềm mụp bên bắt lấy.
Thật là quá! Đã!
Các neron thần kinh nhạy cảm tăng trưởng gấp bội khiến cho làn da ngay khoảnh khắc tiếp xúc với lông xù liền đạt cảm nhận rõ ràng mười phần. Lông của đại lão hổ thực cũng mềm mại lắm, nhưng thắng ở chỗ dày dặn và mượt mà. Làn da trơn bóng khi dán lên, cảm giác châm chích nhẹ ban đầu liền biến thành xúc cảm gãi đúng chỗ ngứa, giống như chiếc bàn chải nhỏ cọ lên da, quả thực chữa lành gì bằng.
"Hửm?" Nặc Khoa thấy tiếng Thu Thu vốn định đầu , nhưng thịt con mồi tay còn chia xong nên kịp đáp . Không ngờ cái đuôi lưng đột nhiên trĩu xuống, vội vàng đầu liền thấy nhãi con nhà đang treo lủng lẳng đuôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-thanh-bao-nho-lam-ruong-o-thoi-nguyen-thuy/chuong-106-ve-nha-om-duoi-ho-va-bua-toi-thit-nuong.html.]
Bản thể lão hổ của Nặc Khoa hình thể khổng lồ, cho dù biến thành hình thái thú nhân thì cái đuôi lưng cũng to dài, thả lỏng thể chạm đất mà vẫn còn thừa. Hiện giờ tiểu ấu tể ba đầu đáng yêu ôm trọn lấy, cũng chỉ thể trĩu nặng kéo lê mặt đất.
"Cẩn thận kẻo ngã." Người đàn ông ưa sạch sẽ làm như thấy cái đuôi dính xuống đất, ngược giơ bàn tay còn dính m.á.u thức ăn lên, nhẹ nhàng nâng chóp đuôi, móc ngược lên đỡ lấy m.ô.n.g bạn nhỏ, đó nhắc nhở nhóc con đừng để ngã.
"Dạ !" La Thu vùi khuôn mặt nhỏ mềm mụp đám lông đuôi to, trả lời chủ nhân cái đuôi một cách đầy qua loa, tay chân mũm mĩm như ngó sen cùng sử dụng, vuốt ve một nửa cái đuôi của đại lão hổ.
"Hắc hắc..." Cuối cùng cũng trải nghiệm cảm giác ôm ấp lông xù bằng bộ giác quan, khuôn mặt nhỏ đáng yêu của La Thu lộ biểu cảm khó diễn tả, ôm cái đuôi lông xù cọ cọ, để tránh tuột xuống liền kìm mà dùng sức.
"Ách!"
Tay Nặc Khoa đặt lên miếng thịt đang xé dở, cái đuôi lưng đột nhiên truyền đến một cơn đau nhói.
Cơn đau nhỏ như dòng điện xẹt từ đuôi chạy thẳng cơ thể, khiến Nặc Khoa co rúm , đôi tai đang dựng đầu cũng cụp xuống.
Cảm giác xa lạ khiến đàn ông chút sững sờ, khi hồn mới cau mày bạn nhỏ đang ôm chặt cái đuôi kéo lê đất.
La Thu chìm đắm trong việc nghịch đuôi, chú ý đến sự khác thường của chủ nhân cái đuôi, tự nhiên cũng thấy tiếng rên rỉ trầm thấp khó chịu của đàn ông.
Nặc Khoa há miệng định gì đó, nhưng thấy dáng vẻ vui vẻ của nhóc con khi ôm đuôi chơi đùa, rốt cuộc gì, mím môi tiếp tục làm cơm tối.
Dù cũng chỉ lạ lẫm, chứ đau đớn gì lắm.
La Thu ôm đuôi hổ chơi một lúc, phát hiện thúc thúc hàng xóm thật sự tính, căn bản quản , dứt khoát đu cả lên đó, hai chân rời khỏi mặt đất như gấu Koala treo đuôi, còn nghịch ngợm lắc qua lắc như đang chơi xích đu dây thừng.
Cũng may đuôi hổ to dài, hơn nữa vì đàn ông hình cao lớn chân dài, cái đuôi mọc phía tiểu ấu tể chơi như cũng ảnh hưởng gì lớn.
Nặc Khoa cảm nhận trọng lượng đuôi phía liền nhóc con đang treo đó. Hắn cũng chẳng quản, dù nhóc con chơi thế nào cũng , dáng vẻ còn vẻ thiết với , nghĩ kỹ còn thấy khá vui.
Nhanh chóng xử lý xong thịt tay, xé bỏ những phần ăn và dính bẩn, Nặc Khoa múc nước từ lu nước cạnh giá rửa sạch, đó rắc một ít gia vị do La Thu hái và nghiền nát lên , dùng lá cây bọc đến đống lửa nhỏ xiên que nướng.
La Thu treo đuôi hổ lưng đàn ông, lắc lư theo bước chân dài của , thỉnh thoảng còn đập bộp bắp chân rắn chắc của , nhưng đau chút nào.
Thịt thú béo ngậy mùa thu cần nướng quá lâu tỏa hương vị vô cùng thơm ngon. Nặc Khoa khom lưng lật thịt nướng, vươn tay bật móng vuốt chọc chọc miếng thịt, kiểm tra xem bên trong chín .
Từ khi tiểu ấu tể dần lớn lên, Nặc Khoa cũng theo khẩu vị đổi của nhãi con nhà mà bắt đầu ăn đồ chín. Nhóc con luôn ăn đồ chín thể phòng bệnh kéo dài tuổi thọ. Nặc Khoa tuy tin tưởng, nhưng vẫn dần dần tiểu ấu tể lôi kéo, ăn cái gì cũng quen thói đem nướng qua lửa một chút.
Nhóc con cái gọi là sát trùng tiêu độc gì đó. Nặc Khoa hiểu nguyên do cụ thể, nhưng ảnh hưởng đến việc làm theo vì nhóc con thích.
Đến tận bây giờ, Nặc Khoa ở nhà bữa nào cũng bắt đầu ăn đồ chín, hai từ " săn" và "nấu cơm" cũng phân tách , đều là do nhóc con ảnh hưởng đến .
Nặc Khoa hiện tại ngoài săn thỉnh thoảng mới ăn vài miếng đồ sống, cơ bản uống nước cũng bắt đầu quen uống nước đun sôi.
Có lẽ đợi thêm một thời gian nữa, ngoài cũng sẽ chẳng ăn đồ sống mấy.
Nặc Khoa đối với sự đổi cũng ý kiến gì. Thức ăn đối với vốn chỉ là thứ để lấp đầy bụng, nhãi con nhà thể làm cho thức ăn trở nên ngon hơn, tự nhiên sẽ ăn đồ ngon hơn khi thời gian và điều kiện.
Hắn xưa nay sẽ ngược đãi bản .
Lật thịt nướng xong, Nặc Khoa rửa tay, đó gỡ "món đồ trang sức nhỏ" đang treo đuôi xuống ôm lòng, nhẹ nhàng xốc lên.
Cân nặng của bạn nhỏ ba đầu khá nhẹ, điều khiến Nặc Khoa - đó vất vả lắm mới vỗ béo tiểu ấu tể - chút hài lòng. Thú nhân ấu tể làn da non nớt thể dùng da để chống nguy hiểm từ môi trường, chỉ thể gia tăng trọng lượng để tăng thêm phần an .
Nặc Khoa đam mê nuôi con suy nghĩ một chút, liền âm thầm quyết định đổi một phương thức vỗ béo, tranh thủ nuôi nhãi con nhà béo múp míp cả ở hình thú lẫn hình !
La Thu thúc thúc hàng xóm gỡ từ đuôi xuống ôm lòng vẫn còn chút thèm. Làn da trần trụi dán lông xù mang cảm giác gây nghiện, giống như linh hồn luôn giam cầm trong thể xác cuối cùng cũng thể thoát tiếp xúc kiêng nể gì với thế giới, cảm giác sảng khoái đó khó mà diễn tả bằng lời.
Tất nhiên điều chỉ giới hạn khi tiếp xúc với lông xù thôi. La Thu vươn tay vỗ vỗ xương quai xanh của thúc thúc hàng xóm, đôi mắt sáng lấp lánh nghĩ đến việc tối nay ngủ thể "dán dán" với đại lão hổ!
A, thế giới hạnh phúc như chứ!
La Thu đang ảo tưởng bơi lội trong biển lông mềm mại tự khanh khách, khiến Nặc Khoa đang ôm nghi hoặc cúi đầu hai .
Tuy nhóc con đang nghĩ gì, nhưng thích dáng vẻ vui vẻ mỗi ngày thế của .
Bữa tối thịt nướng ăn thỏa thích. Vì La Thu là ngày đầu tiên biến thành hình dáng thú nhân ấu tể, nên Nặc Khoa luôn cảm thấy làn da non nớt của nhóc con cần bảo vệ. Vì thế khi ăn cơm, khoanh chân xuống, đặt La Thu giữa hai chân ôm lấy để đút cơm.
La Thu sớm quen đối xử như tiểu ấu tể, tâm thái của cũng sớm còn như lúc mới đến thế giới , cho nên cũng cảm thấy gì đúng. Cậu vui vẻ trong lòng thúc thúc hàng xóm, ôm tay đàn ông gặm thịt thăn.
Tuy nhiên khi biến thành thú nhân, La Thu phát hiện khi ăn cơm cuối cùng cũng thể nhai đồ ăn. Lúc tạm biệt kiểu nuốt chửng chỉ nếm chút mùi vị nơi đầu lưỡi, thể từ từ cảm nhận hương vị thức ăn, quả thực gì sướng bằng.
Hơn nữa hiện tại mười đầu ngón tay thể làm những việc chi tiết hơn, từ từ dù là ăn, mặc, ở, , đều thể bắt đầu dần dần thắp sáng kỹ năng!
Bạn nhỏ đầy sự vui sướng mặt chớp chớp mắt, ôm bàn tay còn to hơn cả mặt của đàn ông hì hục gặm thịt thăn. Nước thịt thơm lừng dính đầy một vòng quanh miệng bóng loáng, trông như bôi một lớp son bóng lấp lánh, phối với hai má phúng phính sữa mềm mại, trông giống hệt một chiếc bánh bao nhân thịt hình , còn đang nỗ lực nhồi thêm thịt trong.
Nặc Khoa một tay cầm thịt thăn, tay nhẹ nhàng đỡ cơ thể nhỏ bé non nớt của bạn nhỏ, cả bàn tay chút lúng túng dùng lực nhẹ, sợ cẩn thận làm đau làn da non mềm của bạn nhỏ.
Vì thể nhai nên thời gian đút cơm kéo dài hơn nhiều. La Thu ăn vui vẻ, Nặc Khoa cũng thấy tâm trạng vui lây, vẫn luôn duy trì một tư thế bất động. Mãi đến khi bạn nhỏ ăn no căng bụng ợ một cái, mới nhẹ nhàng dùng tay vỗ vỗ lưng nhãi con nhà để thuận khí, sờ sờ cái bụng nhỏ mềm mại xác định bên trong đầy, đó mới bắt đầu ăn phần của .
Tuy rằng khi biến thành thú nhân, độ sắc bén của hàm răng giảm , răng hàm phía cũng trở nên bằng phẳng hơn để nhai thức ăn, nhưng Nặc Khoa vẫn duy trì cách ăn uống của hình thú, c.ắ.n thịt thăn dùng răng nghiền nát qua loa là nuốt chửng.
Kiểu ăn nhanh nhiều, là cách bảo vệ thức ăn thường thấy của dã thú. Tuy hiện tại giống như ở ngoài hoang dã lúc nào cũng nguy hiểm, nhưng ăn như tiết kiệm sức lực và thời gian, Nặc Khoa cũng từng nghĩ đến việc đổi.
La Thu đôi khi cũng nhắc nhở thúc thúc hàng xóm ăn chậm , nhưng việc thể ảnh hưởng để thúc thúc hàng xóm ăn đồ chín là sự đổi mang tính đảo lộn nhờ sự sủng ái của , đối với những chuyện vặt vãnh chỉ nghĩ nghĩ ném đầu.
Được ăn đồ chín thật La Thu mỗi nghĩ đến là cảm động rớt nước mắt. Thúc thúc hàng xóm đúng là con hổ tuyệt vời một hai trời đất, ăn cơm hung tàn một chút thì !
Hơn nữa nhắc nhở là dựa phương diện ăn quá nhanh cho dày, nhưng thực tế nghĩ thì thể chất thú nhân ở thế giới vốn mạnh hơn con nhiều, dày cường đại đến mức xương đùi động vật v.ú to đùng còn tiêu hóa , chuyện nhỏ chẳng nhằm nhò gì cả.
La Thu l.i.ế.m liếm miệng, ngoan ngoãn trong lòng thúc thúc hàng xóm chờ đàn ông giúp lau sạch những chỗ dính bẩn mặt và tay khi ăn cơm.