Xuyên Qua Vạn Thế Giới, Chỉ Để Nhặt Tiểu Khả Ái - Chương 191:

Cập nhật lúc: 2026-01-02 03:57:45
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa kịp lúc lập đông, Mạnh mẫu làm xong bộ quần áo mùa đông cho cả nhà.

Hai chú hồ ly nhỏ thêu áo đều sống động vô cùng, vẻ ngoài hiền lành, mượt mà khiến mà vui lây.

Chúc Duyệt cực kỳ yêu thích, ngay ngày đầu tiên làm xong nóng lòng kéo Mạnh Gia Trạch cùng mặc , dù cho xiêm y che kín chút nóng cũng .

chờ đến khi trời thật sự trở lạnh, đúng lúc cần mặc áo mùa đông hồ ly nhỏ, cuộn trong chăn bông dậy.

“Tối qua chẳng còn mong hôm nay mặc áo hồ ly nhỏ ?” Mạnh Gia Trạch tựa bên mép giường, một tay chui chiếc chăn bông che kín mít, chọc chọc bàn tay mũm mĩm đang nắm góc chăn .

Hắn dậy từ sớm, bộ áo mùa đông hồ ly nhỏ màu trắng giống hệt, chỉ chờ một chú hồ ly nhỏ màu đen khác chui cùng mà thôi.

Chúc Duyệt rầm rì lấy mặt chặn tay Mạnh Gia Trạch, giãy giụa một hồi lâu, mới chậm rãi chui một cái đầu.

“Lạnh quá.” Dù trong phòng đốt than, cũng vẫn thể ngăn gió lạnh tràn .

Cậu chút mong chờ nghĩ: “Giá mà bây giờ cũng thể biến thành hồ ly nhỏ thì mấy.”

Lông hồ ly nhỏ dày thật dày, một chút cũng sẽ lạnh.

Mạnh Gia Trạch khẽ , xoa xoa mái tóc mềm mại của : “Mặc đủ quần áo sẽ lạnh nữa, mau dậy .”

Tiểu song nhi tiểu phu quân mặc cho ba tầng trong ba tầng ngoài, quả nhiên một chút cũng lạnh!

Mọi trong nhà cũng đều áo khoác dày cộm, trông ai cũng mập mạp hơn hẳn.

Chúc Duyệt xiêm y bọc đến càng thêm tròn vo, trái một lượt, hài lòng gật gật đầu.

Không lâu , mặt đất bắt đầu phủ một lớp tuyết mỏng.

Sân đình tuyết trắng mềm mại trở thành sân chơi tuyệt vời nhất của lũ trẻ, những dấu chân lớn nhỏ đan xen ngang dọc mặt tuyết, tựa hồ đang phác họa một đồ án nào đó.

Chờ đêm qua , ngày hôm đến, bãi tuyết vẽ loạn khôi phục nguyên trạng.

Chúc Duyệt mấy ngày còn khó khăn rời giường, hôm nay cùng Mạnh Gia Trạch dậy sớm.

Cậu chạy đến đó chiếm tiên cơ !

Tiểu song nhi đến sớm nhất, như nguyện mà tiên vẽ lên mặt tuyết những đồ án thích.

Hồ ly nhỏ, gà , bánh bao thịt, kẹo hồ lô.

Chúc Duyệt cầm gậy, vẽ xong một cái tiếp cái nữa, tinh lực tràn đầy.

“Ca ca mau đến xem!” Cậu đắc ý gọi Mạnh Gia Trạch đây xem tác phẩm của .

Mạnh Gia Trạch liền ở cách đó xa ôn thư lưu ý tình trạng của Chúc Duyệt. Nghe thấy Chúc Duyệt gọi, khép sách qua.

Trên mặt tuyết để một chuỗi dấu chân mới, lớn hơn chuỗi hiện một chút.

“Ca ca đoán xem em vẽ những gì!”

Nghe , Mạnh Gia Trạch cũng cùng Chúc Duyệt giống xổm xuống, những vòng tròn hình dạng khác mặt tuyết.

Hắn chắc chắn : “Hồ ly nhỏ.” Chúc Duyệt ngày nào cũng vẽ cái , mặc dù mỗi ngày vẽ đều giống .

Mạnh Gia Trạch về phía hai đồ án đơn giản nhất khác: “Bánh bao thịt và kẹo hồ lô.”

Hai cái vẫn dễ nhận .

Còn một cái.

Căn cứ suy đoán từ hai cái , cái đại khái cũng là món ăn Chúc Duyệt thích.

“Gà .” Hắn suy đoán .

Mắt Chúc Duyệt sáng rực, vui vẻ nghiêng cọ cọ Mạnh Gia Trạch: “Ca ca thật là lợi hại, đều đoán trúng!”

Mạnh Gia Trạch vươn tay che che lỗ tai lạnh lẽo của , cong môi : “Là Tiểu Duyệt vẽ .”

Chúc Duyệt càng vui vẻ!

Sau khi thành tác phẩm hội họa cao cấp, tiểu song nhi mãn nguyện tiểu phu quân dẫn ăn bánh bao thịt.

Tâm trạng vui vẻ của vẫn luôn kéo dài cho đến khi Thanh Trúc kinh hãi thất sắc biểu cảm: “Cậu vẽ là hồ ly ?!”

“Đây là gà ư?”

“Kẹo hồ lô thì miễn cưỡng nhận, cái thể gọi là bánh bao thịt ?”

Chúc Duyệt tức giận kéo Mạnh Gia Trạch .

“Là quá ngốc, mới .” Dưới ánh mắt trách cứ của Thanh Trúc, Mạnh Gia Trạch khom lưng buộc dây mũ cho Chúc Duyệt, bình tĩnh tự nhiên tiếp tục : “Tiểu Duyệt thông cảm một chút.”

Có Mạnh Gia Trạch chống lưng, Chúc Duyệt lập tức tràn đầy tự tin, bày tỏ rằng kỹ năng vẽ của Thanh Trúc quả thật kém nhiều, đoán mới là bình thường, mới sẽ tức giận.

“Ca ca vẽ hồ ly kìa, chỗ nào giống của em!” Chúc Duyệt hùng hổ chỉ một tổ hợp vòng tròn bất quy tắc khác bên cạnh chú hồ ly nhỏ của .

Mạnh Gia Trạch mắt, thẳng thắn : “Quả thật.”

“Tôi đây là giấu dốt! Trình độ thật sự phát huy mà thôi.” Thanh Trúc chút chột mặt .

Chúc Duyệt mới tin: “Anh bậy!”

Hai đối với vấn đề ai vẽ hơn triển khai một trận đ.á.n.h giá.

Khoảng đất trống phía hậu viện vẽ đầy, thấy sắp liên tục chiến đấu đến tiền viện, Thúy Trúc lặng lẽ kéo Thanh Trúc .

Nếu còn so nữa thì sẽ mất mặt đến tận cửa nhà.

Trước khi trận tỷ thí phân thắng bại tiếp tục, trong nhà bận rộn lên.

Bọn họ sắp xếp thỏa chuyện cửa hàng Tết Nguyên Đán, hơn nữa thu dọn hành lý Tết, chạy đến thôn Thượng Hà cùng gia gia nãi nãi ăn Tết.

*

“Gia gia nãi nãi khỏe , cháu tên Chúc Duyệt, là phu quân cưới của ca ca!” Chúc Duyệt ghé tai hai cụ già, xong câu cuối cùng hề e dè, ngược đến mắt cong cong.

“Đây là Tiểu Duyệt , lớn lên thật là mắt.” Mạnh nãi nãi cũng xoa xoa đầu , “Chuyện hôn sự của cháu và Tiểu Trạch Thế Đức với chúng , và gia gia cháu đều đồng ý.”

Một bên Mạnh gia gia phối hợp gật đầu.

Chúc Duyệt vui vẻ ôm gia gia nãi nãi thật chặt: “Dạ gia!”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hai cụ già và một đứa trẻ đều tai lắm, ghé trò chuyện thật vui vẻ.

Còn vài ngày nữa mới đến Tết Nguyên Đán, trong ngoài nhà dọn dẹp một .

Trên cửa dán câu đối xuân, những chiếc đèn lồng đỏ lớn nhỏ điểm xuyết bên ngoài phòng, rực rỡ vui mừng.

Thật nhiều món ăn vặt Chúc Duyệt thích cứ thế bày đầy một mâm bàn!

Tranh thủ ai thấy, một tay mứt hoa quả một tay bánh đậu xanh, vui sướng chạy tìm Mạnh Gia Trạch.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-qua-van-the-gioi-chi-de-nhat-tieu-kha-ai/chuong-191.html.]

“Ca ca!”

“Ừm?” Mạnh Gia Trạch đầu , một miếng bánh đậu xanh liền chạm khóe miệng .

Đón đôi mắt to sáng long lanh của tiểu song nhi, khẽ , cúi đầu c.ắ.n một miếng bánh.

Thấy ăn, Chúc Duyệt cũng vui vẻ tự thưởng cho một miếng.

*

Đêm giao thừa, Chúc Duyệt cũng theo cùng thức đêm.

Người lớn đang nâng chén chuyện vui vẻ, lén lút kéo tiểu phu quân ngoài phòng chơi tuyết.

Đèn lồng ở cửa sáng, chiếu một mảng màu vàng ấm áp xung quanh bọn họ.

Sau mấy ngày tuyết rơi liên tục, mặt đất phủ một lớp tuyết thật dày.

Chúc Duyệt đang nặn tuyết.

Cậu đầu tiên nặn một cột tuyết cao bằng cánh tay: “Cao cao, gầy gầy, là ca ca!”

Ngay đó nặn một cột tuyết cao bằng bàn tay bên cạnh cột tuyết : “Lùn lùn, cũng gầy gầy, là em!”

Nghe , Mạnh Gia Trạch đang xổm trong tầm tay tiếng động mím môi .

Tứ chi và ngũ quan của tuyết nhỏ đều do Mạnh Gia Trạch nặn, qua tay , khối tuyết thô ráp ban đầu dần hiện hình .

Đêm nay, Chúc Duyệt còn nặn nhiều tuyết.

Có Mạnh phụ Mạnh mẫu, Thanh Trúc Thúy Trúc, gia gia nãi nãi, cùng với cha và mẫu của

*

Chúc Duyệt ngủ khi đang xem Mạnh Gia Trạch nặn tuyết. Cậu ban đầu rúc tay dựa Mạnh Gia Trạch say sưa , từ lúc nào ngủ .

Mạnh Gia Trạch lau khô tuyết tay, chút khó khăn ôm Chúc Duyệt về phòng.

Vẫn cần tiếp tục rèn luyện.

Hắn lặng lẽ trong lòng quy hoạch mục tiêu luyện thể năm , một bên tiếp tục nửa ôm đưa Chúc Duyệt về phòng ngủ.

Chờ Chúc Duyệt ngày hôm tỉnh dậy, sự nhắc nhở của Mạnh Gia Trạch, phát hiện tiền mừng tuổi gối đầu.

Cộng tổng cộng vài lượng bạc vụn!

Chiếc ví rỗng tuếch trở nên nặng hơn nhiều.

Tiểu song nhi là giữ tiền, lâu liền quyết định chỗ của bạc: “Đến lúc đó em mời ca ca ăn gà nướng!”

“Còn mua sách và bút lông cho ca ca nữa!”

Mạnh Gia Trạch đều đồng ý, khiến Chúc Duyệt vui vẻ đến mức rời giường.

Còn về việc đến lúc đó rốt cuộc là tiêu tiền của ai, thì khó .

*

Bọn họ vẫn luôn ở nhà gia gia nãi nãi cho đến khi Nguyên Tiêu qua mới trở về thành.

Vì nhà ở quê đủ chỗ cho nhiều như , Thanh Trúc và Thúy Trúc đều ở đó, cùng bọn họ.

Lũ trẻ gần một tháng gặp, lúc đều hết sức nhớ nhung.

Theo tuyết tan, trận tỷ thí mà bọn họ hẹn ngày hai đương sự quên sạch.

Chúc Duyệt kéo Mạnh Gia Trạch, Thanh Trúc kéo Thúy Trúc, bốn quán ăn dùng bữa.

Chúc Duyệt tuân thủ lời hứa mời ca ca ăn gà nướng, bất quá cuối cùng là Thanh Trúc, khoác lác tiền mừng tuổi của nhiều nhất, trả tiền bữa ăn.

*

Trong nháy mắt, hơn một năm trôi qua, Chúc Duyệt năm tuổi.

Là lúc bắt đầu học chữ sách.

Trong thư phòng riêng của hai đứa trẻ, Chúc Duyệt tự luyện chữ liền thành một đống chấm đen.

Cậu bò mặt bàn, chớp chớp mắt Mạnh Gia Trạch, đang cùng luyện chữ.

“Ca ca ——” Tiểu song nhi phồng má: “Luyện chữ chán quá.”

Lúc mới đến mười lăm phút .

Nghe , Mạnh Gia Trạch đặt bút xuống, ôn hòa : “Vậy Tiểu Duyệt ngoài chơi một lát .”

Chúc Duyệt lắc đầu: “Em mới , em đây xem ca ca luyện chữ!”

Mạnh Gia Trạch bảy tuổi hiện giờ vóc dáng cao lên ít, mặt mày nở nang một chút, dáng vẻ càng tuấn tú.

Sức lực cũng lớn hơn nhiều, thể nhẹ nhàng bế tiểu song nhi lên.

“Xem luyện chữ thì chán ?” Mạnh Gia Trạch .

Chúc Duyệt bây giờ còn hổ là cảm giác gì , thập phần thản nhiên: “Vâng ! Ca ca luyện chữ lúc đặc biệt !”

hổ, Mạnh Gia Trạch khen đến chút tự nhiên.

Thật Chúc Duyệt đây cũng ít chữ, bất quá đều là những chữ cảm thấy hứng thú.

Ví dụ như tên của bọn họ, còn , bánh bao thịt mà tiểu song nhi vĩnh viễn ăn ngán.

Ngay cả những từ khó như “mứt hoa quả”, “kẹo hồ lô” cũng học siêu nhanh.

Mạnh Gia Trạch nghĩ nghĩ, giá sách lấy một quyển sách: “Vậy hôm nay chúng học cái .”

Hắn mở một trang, nội dung đó lập tức gợi lên hứng thú nồng hậu của Chúc Duyệt.

Tên là: Cách làm gà .

Tổng cộng mấy trăm chữ, Chúc Duyệt nhận đến một phần mười, nhưng học đặc biệt nghiêm túc.

Tốc độ cũng nhanh đến làm tặc lưỡi, Mạnh Gia Trạch bất quá dạy vỏn vẹn một canh giờ, nội dung đó Chúc Duyệt cũng nhận một nửa.

Đến giờ cơm nên nghỉ ngơi, cả hai đều chút thèm, ôm cánh tay Mạnh Gia Trạch cầm sách hai mắt sáng lên: “Ca ca chúng ngày mai cũng học cái !”

Mạnh Gia Trạch xoa xoa đầu : “Được.”

*

Lời tác giả :

Duyệt Duyệt: DNA nấu ăn động !

Văn án truyện điền văn dự kiến định ~ dàn ý trở về hệ chữa lành thường , đổi lớn, các thiên sứ nhỏ cất giữ xem còn thích nhé [che mặt]

Loading...