Cậu đành khoác thêm một tấm da nữa, chuẩn đội tuyết ngoài thăm dò tình hình, xem tìm chút gì bỏ bụng , dù hy vọng cực kỳ mong manh.
Khi lấy tấm da cùng xuống, phát hiện bên là một tấm da lông dày.
Trong lòng khẽ động, lật lên xem xét và sờ thử. Cậu hiểu tại nguyên chủ trải nó lên : lông thú tuy dài nhưng thô và cứng, lên chắc chắn thoải mái bằng da thuộc.
Trong đầu ký ức về loài vật , nhưng lớp lông đen dài cả nửa thước khả năng giữ ấm .
Lục tung bảy tám tấm da thú, tìm bốn tấm tương tự.
Văn Liệt mừng rỡ, kế hoạch kiếm ăn mịt mờ giờ chút hy vọng. Cậu cẩn thận để riêng bốn tấm da sang một bên, đó quấn chặt áo, bước khỏi lều.
Ra khỏi lều, Văn Liệt quan sát địa thế xung quanh, nhận thấy vị trí bộ lạc .
Từ tảng đá lớn nơi xa, tầm vô cùng thoáng đãng. Phía Bắc là trập trùng núi tuyết, xuôi xuống là con sông chảy từ Tây sang Đông, hiện đóng băng, phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo của hai vầng thái dương mờ nhạt bầu trời. Không khó để đoán khi thời tiết ấm lên, tuyết tan từ núi sẽ đổ về đây tạo thành dòng chảy cuồn cuộn.
Hiển nhiên, con sông là nguồn nước của bộ lạc.
Ngoài mặt Bắc, ba phía còn đều là rừng rậm nguyên sinh bao la. Với tộc thú nhân sống bằng nghề săn bắn, đây chắc chắn là đấu trường của những dũng sĩ, nơi họ coi việc săn g.i.ế.c dã thú hung dữ là niềm vinh quang.
Bộ lạc lọt thỏm ở giữa. Khu vực gần dãy núi phía Bắc địa thế thấp, bằng phẳng. Các lều trại dựng quanh một kiến trúc bằng đá cổ xưa làm trung tâm, phân bố tỏa ba phía như vây quanh trăng.
Càng về phía Nam, vòng cung lều trại càng lớn, lượng càng nhiều nhưng kích thước càng nhỏ, cấu tạo càng đơn sơ.
Rõ ràng, bộ lạc hình thành chế độ giai cấp nguyên thủy.
Lều của Văn Liệt ở cực Nam, địa vị thấp kém thế nào cần cũng .
Văn Liệt quá bận tâm về điều . Cậu nguyên chủ nên chẳng sinh lòng bi ai. Tâm trạng bình tĩnh, chậm rãi về phía cánh rừng chính Nam.
Khi tảng đá lớn quan sát kỹ, cánh rừng như một vành đai an do thú nhân tạo , tính là rừng rậm bên ngoài nên độ nguy hiểm cao.
Hai mặt cũng những cánh rừng nhỏ tương tự.
Chỉ là gọi là "rừng nhỏ" nhưng diện tích đối với lúc cũng lớn đến dọa .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-qua-the-gioi-thu-nhan-lam-than-con/chuong-2.html.]
Cậu quá xa. Loanh quanh trong rừng một lát, chịu đựng cơn đau và gió tuyết quật , Văn Liệt bẻ một ít cành cây bụi, gom một bó củi nhỏ. Mãi đến khi thấy vài tiếng chim hót, mới dừng bước, tâm trạng phấn chấn hơn đôi chút trở về.
Bên ngoài quá lạnh, tuyết dày chừng bốn năm tấc, đôi chân chỉ bọc da thú sơ sài mất cảm giác.
Không ngờ đường về gặp hai con sói, một xám một đen, cả hai đều gầy trơ xương. Con sói xám gãy chân , còn con sói đen thì mất hẳn một nửa chân .
Dù đối phương tàn tật, Văn Liệt cũng dám mất cảnh giác. Với tình trạng hiện tại, sợ là một con thỏ cũng thể đ.â.m c.h.ế.t . Đang định phòng thủ tìm đường lui thì hai con sói phát hiện . Con sói xám , ánh mắt đầy nghi hoặc và kinh ngạc, bất ngờ lên tiếng: "Văn Liệt? Cậu ở yên trong lều, đây làm gì?"
Hỏi xong, nó liền im lặng. Nó tình cảnh của Văn Liệt, mùa Linh Băng, nếu cùng đường thì chẳng ai ngoài.
Con sói đen từ đầu đến cuối ánh mắt vẫn hờ hững, ngoài cái liếc mắt ban đầu thì thêm nào nữa. Bên chân nó là một đống nhỏ rễ cây gì đó giống củ sen, mỗi củ dài cỡ một tấc, to bằng cánh tay.
Văn Liệt nhận đống đồ , nhưng đoán chắc hai thú nhân dùng nó làm thức ăn.
Phải , giờ mới nhớ đang ở thế giới thú nhân xa lạ chứ xã hội hiện đại. Hai con sói hiển nhiên là trong bộ lạc, hơn nữa còn là tàn thú cảnh khó khăn.
Mọc Mốc.
Cậu chằm chằm đống thức ăn mặt đất, dày cuồng gào thét thể kìm nén, nước miếng ứa mất kiểm soát khiến cảm thấy vô cùng hổ.
Xuất là trẻ mồ côi, từng chịu khổ. từ khi ông nội nhận nuôi, bao năm qua dù cuộc sống giàu , cũng bao giờ rơi cảnh cơ hàn như bây giờ, cảm giác như t.ử thần đang siết chặt đường sống.
Cái cảnh cùng quẫn tìm cái ăn , đúng là đầu tiên trong đời nếm trải.
Có lẽ ánh mắt quá mức nóng bỏng khiến con sói đen rốt cuộc cũng sang. Vẫn là sự im lặng, nhưng sự lạnh nhạt trong mắt nó đủ để bức lùi bước.
Bị đôi mắt màu nâu cọ vô cảm chằm chằm, vành tai Văn Liệt nóng bừng lên.
Sói xám sói đen, Văn Liệt, cuối cùng hướng về phía sói đen gọi: "Mạch?"
Sói đen lúc mới đầu , buông một câu: "Đi thôi."
Cách lập tức im lặng. Cuộc sống của bọn họ cũng chẳng dễ dàng gì, năm ngày gì bỏ bụng, đạt đến giới hạn chịu đựng của thú nhân. Chỗ rễ hoa Kinh Thứ là vất vả lắm mới tìm , chút đồ với sức ăn của thú nhân còn đủ nhét kẽ răng. Hơn nữa, những thứ là do Mạch tìm thấy, quyền xử lý.
Hơn nữa, bọn họ còn một đứa nhỏ cần nuôi nấng.
Trong cảnh khắc nghiệt , sự thương hại và đồng cảm đều là những thứ dư thừa.
====================