[Xuyên nhanh]: Trai Thẳng Là Vạn Nhân Mê - Chương 102: Tiểu bạch kiểm sau khi đến tuổi trung niên (Một trăm lẻ hai)

Cập nhật lúc: 2026-04-21 07:54:50
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tình trạng bệnh của Mạc Đại vô cùng đặc biệt, chỉ các cơ quan nội tạng suy kiệt đến giai đoạn cuối mà còn mắc bệnh tâm thần nghiêm trọng. Để đưa Mạc Đại chăm sóc, Hứa Thanh Lam làm nhiều thủ tục tại bệnh viện, cuối cùng còn ký một bản cam kết miễn trừ trách nhiệm. Phía bệnh viện thông báo rằng khi kết thúc đợt xét duyệt kéo dài hai ngày và chữ ký của bác sĩ chủ trị, thể đón Mạc Đại .

Sau khi lo xong những việc , Hứa Thanh Lam đồng hồ thì thấy trễ so với giờ hẹn tận sáu bảy tiếng đồng hồ, liền vội vã chạy đến quán cà phê hẹn với Hoắc Diệp.

Lúc sẩm tối, trong quán cà phê còn mấy khách khứa. Hứa Thanh Lam liếc mắt thấy ngay bóng dáng Hoắc Diệp, đang định bước tới thì chợt thấy phụ nữ đối diện gã dậy, Hoắc Diệp cũng theo cô một góc khuất.

Hứa Thanh Lam bèn theo, nào ngờ thấy Hoắc Diệp đang nắm lấy tay phụ nữ tranh chấp điều gì đó, đó gã còn đẩy ngã cô .

Hứa Thanh Lam vốn dĩ dồn bộ sự chú ý Hoắc Diệp, nhưng khi tầm mắt rơi lên phụ nữ , khỏi khựng . Người phụ nữ chính là quen — vị hôn thê cũ của nam chính công Cổ Tiêu trong cuốn tiểu thuyết đầu tiên: Nguyễn Tuyết.

Mười năm khi Hứa Thanh Lam tiến thế giới , tiếp cận Nguyễn Tuyết theo đúng vai diễn của , đó Nguyễn Tuyết cũng giống như trong cốt truyện, hủy bỏ hôn ước với Cổ Tiêu.

Ngay đó, Hứa Thanh Lam tống đến hoang tinh, Nguyễn Tuyết cũng vì chuyện tự ý hủy hôn mà cha giam lỏng trong nhà, từ đó về bao giờ lộ diện nữa. Sau khi Hứa Thanh Lam theo Lâm Mạn trở về chủ tinh cũng từng gặp cô, bản cô cũng hề liên lạc với .

Hứa Thanh Lam ngờ sẽ gặp Nguyễn Tuyết ở quán cà phê , hơn nữa Nguyễn Tuyết hiện giờ còn trông nhếch nhác như . Hứa Thanh Lam vội vàng lao tới, đưa cả hai tay đỡ cô dậy: “Em chứ?”

Nguyễn Kiều tựa Hứa Thanh Lam, ngừng run rẩy, mái tóc dài mượt mà đung đưa theo động tác của , vài lọn tóc rơi vai Hứa Thanh Lam.

“Anh Hứa.” Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt màu lạnh lẽo như chứa đựng cả làn nước mùa thu trong vắt. Đôi hàng mi khẽ run, dáng vẻ thanh thuần ôn nhu chẳng khác gì trong ký ức của Hứa Thanh Lam.

Cái cảm giác sai lệch khi thời gian chẳng mang bất kỳ đổi nào cho đối phương, trong khi chính bước tuổi trung niên, khiến tâm trí Hứa Thanh Lam khỏi chút thẫn thờ.

Đứng bên cạnh, Hoắc Diệp thấy Hứa Thanh Lam hóa quen phụ nữ , chân mày khỏi cau chặt . Gã thầm nghĩ thảo nào kẻ đe dọa ép gã rời xa Hứa Thanh Lam, hóa là coi gã như tình địch mà đối phó.

Nghĩ đến việc phụ nữ liên quan đến vụ t.a.i n.ạ.n của Chương Phác, Hoắc Diệp cảm thấy lo lắng, ngộ nhầm kẻ làm hại Hứa Thanh Lam thì ? Gã tiến lên một bước định nhắc nhở , nhưng ngại tình cảnh hỗn loạn mắt, do dự một lát dừng bước.

Hứa Thanh Lam chú ý tới gương mặt thanh tú của “Nguyễn Tuyết” mấy dấu bàn tay đỏ rực chồng lên , trong mắt tràn đầy vẻ lo lắng: “Chuyện là thế nào?”

Nguyễn Kiều tựa đầu vai Hứa Thanh Lam, yếu ớt dựa dẫm , ngón tay khẽ khàng mơn trớn vùng eo đường nét tuyệt của Hứa Thanh Lam: “Anh Hứa đừng trách em , là tại em quá nhớ . Hôm nay ở quán cà phê vô tình gặp , em hiện giờ của ...”

Nói đến đây, giọng Nguyễn Kiều nghẹn một chút, như thể cổ họng tắc nghẽn, âm thanh trầm xuống vài phần tiếp: “Cậu là con trai của bà Lâm đó, em chỉ hỏi thăm chút tin tức gần đây của . Chắc là em hỏi nhiều, tâm trạng nên mới mất kiên nhẫn mà đ.á.n.h em, em trách .”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Anh Hứa, bao nhiêu năm qua, từng phút từng giây em đều nhớ , nhớ em ?” Nguyễn Kiều thận trọng, nhưng cũng mang theo muôn vàn sự quyến luyến mà nắm lấy tay Hứa Thanh Lam.

Dáng vẻ “Nguyễn Tuyết” ngước mặt lên, trong mắt lấp lánh ánh lệ thật sự khiến thương xót. Chỉ là Hứa Thanh Lam , hiểu cảm thấy cái giọng điệu tủi , cùng sự run rẩy trong tiếng và thần thái đều khiến liên tưởng đến Cố Thời Liễm. Sự khó khiến thấy vô cùng kỳ quái.

Hơn nữa, “Nguyễn Tuyết” dấu tát mặt là do Hoắc Diệp đánh, Hứa Thanh Lam thế nào cũng tin. Hoắc Diệp đúng là mang cảm giác khó gần, nhưng gã tuyệt đối thể tay với phụ nữ.

Hứa Thanh Lam chuyển ánh mắt sang Hoắc Diệp, chỉ thấy sắc mặt Hoắc Diệp khó coi, đường quai hàm căng cứng. Thấy sang, gã gấp gáp mở miệng: “Tôi...”

Hoắc Diệp thốt một chữ, ánh mắt quét qua Nguyễn Kiều đang nép trong lòng Hứa Thanh Lam hiện rõ vẻ đáng thương, đối diện với đôi mắt màu lạnh lẽo tràn ngập sự cảnh cáo của , đôi môi mỏng của gã đấu tranh khép , từ từ siết chặt nắm đấm.

Hứa Thanh Lam thấy Hoắc Diệp đột ngột im lặng, cảm thấy chuyện đơn giản như thế. Tạm thời nén nghi ngờ xuống, an ủi “Nguyễn Tuyết”: “Tôi mặt xin em, thật sự xin .”

Khi đôi mắt đào hoa xinh của đàn ông trung niên tràn ngập vẻ áy náy và dịu dàng, thật khiến chỉ đắm chìm trong đó. Anh đưa ngón tay , tựa như kiểm tra vết thương của , nhưng sợ làm đau, thế nên cuối cùng ngón tay chỉ nhẹ nhàng gạt lọn tóc dính bên khóe môi .

Anh Hứa, Hứa của em.

Nguyễn Kiều bao bọc bởi ấm Hứa Thanh Lam, nhịp tim càng lúc càng nhanh, sự si mê trong đôi mắt màu ngừng tăng vọt, cuối cùng khiến đồng t.ử cũng khẽ run rẩy một cách bệnh thần kinh.

Tầm mắt khóa chặt lấy Hứa Thanh Lam, ngay cả chớp mắt cũng nỡ.

Anh Hứa đang quan tâm kìa.

Cảm giác ngọt ngào chảy qua từng huyết quản của Nguyễn Kiều, nhưng trong mật ngọt đặc quánh ẩn giấu những mảnh kính vỡ sắc nhọn, khuấy đảo khiến linh hồn đau đớn thôi.

Hắn rõ, sự quan tâm của Hứa căn bản dành cho , mà dành cho chị gái của .

Nếu là Nguyễn Tuyết thì mấy, nếu như , thể chẳng cần gánh nặng gì mà yêu đương, kết hôn với Hứa, sinh cho mấy đứa con, trói chặt bên cạnh, mãi mãi bên .

Trong lòng oán hận ông trời trớ trêu khiến sinh trong xác nam nhi, nhưng mặt Nguyễn Kiều lộ nửa phần.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-trai-thang-la-van-nhan-me/chuong-102-tieu-bach-kiem-sau-khi-den-tuoi-trung-nien-mot-tram-le-hai.html.]

Hắn kéo khóe miệng mỉm dịu dàng, những dấu tát đỏ hỏn sưng vù mặt càng làm tôn lên vẻ thê lương: “Không ạ.”

“Để đưa em xử lý vết thương .” Ánh mắt Hứa Thanh Lam càng thêm quan tâm lo lắng, đỡ Nguyễn Kiều ngoài, khi còn Hoắc Diệp một cái.

Anh vẫn luôn nghi vấn về chuyện xảy , dù cho “Nguyễn Tuyết” tự miệng , thậm chí từ góc độ của qua cũng là như , nhưng tin Hoắc Diệp vô tội.

Chỉ là tình hình hiện tại, so với việc hỏi tới hỏi lui, việc xử lý vết thương cho “Nguyễn Tuyết” rõ ràng quan trọng hơn.

Hoắc Diệp vốn tưởng hôm nay ngậm đắng nuốt cay cái họa từ trời rơi xuống , để hình tượng một kẻ đ.á.n.h phụ nữ đốn mạt trong mắt Hứa Thanh Lam, nào ngờ trong ánh mắt gã, ngoài vẻ nghi hoặc thì hề sự trách cứ như gã dự đoán.

Hứa Thanh Lam dễ dàng tin lời phụ nữ . Nhận thức kèm với một luồng điện tê dại xẹt qua Hoắc Diệp, khiến gã gần như thể thở nổi, trái tim tự chủ mà đập loạn xạ.

Tình yêu nóng bỏng ngừng dâng trào, mãnh liệt đến mức gần như phá tan m.á.u thịt, tràn khỏi lồng ngực, nhấn chìm bộ con gã. Khóe miệng gã bất giác nhếch lên, lộ một nụ chút ngốc nghếch, thu nụ khi thấy Nguyễn Kiều đang dính chặt lấy Hứa Thanh Lam.

Người phụ nữ quá nhiều điểm nghi vấn, giờ đây Hứa Thanh Lam đang che mắt, ngộ nhầm kẻ mưu đồ bất chính làm hại thì . Nghĩ đến đây, Hoắc Diệp nhẹ bước, theo từ đằng xa.

Hứa Thanh Lam lái xe đưa “Nguyễn Tuyết” đến bệnh viện, khi bôi t.h.u.ố.c xong, cả hai về phía hầm gửi xe. Hứa Thanh Lam dấu tát mặt “Nguyễn Tuyết” dù đang dần tan nhưng vẫn trông nghiêm trọng, một nữa xin : “Thật sự xin em, em xem bù đắp thế nào mới ?”

Nguyễn Kiều đón lấy ánh mắt của Hứa Thanh Lam, : “Nếu đ.á.n.h mà thể gặp Hứa, em nguyện ý ngày nào cũng đánh.”

Trong thế giới nhiệm vụ , Hứa Thanh Lam nhiều lời tình tứ hèn mọn cực hạn như từ những cùng giới. Đối diện với đàn ông, Hứa Thanh Lam chỉ cảm thấy thoải mái, thấy bài xích và buồn nôn.

“Nguyễn Tuyết” khiến thể cảm thấy áy náy tự trách, hảo cảm với vị tiểu thư khuê các ôn nhu như nước .

Có điều, loại hảo cảm chỉ đơn thuần là sự trân trọng cái , gặp cũng chẳng quá tiếc nuối, nếu thể từ xa cô nở rộ rực rỡ thì cũng là một điều may mắn. Anh bao giờ nghĩ đến việc hái bông hoa dành dành trắng xinh xuống để giữ trong tay mà thưởng ngoạn.

Thế nhưng giờ đây “Nguyễn Tuyết” tự hạ thấp như , Hứa Thanh Lam trong lòng khó chịu khôn nguôi, thậm chí còn đau nhói, từng nghĩ sẽ dẫn đến kết quả .

Năm đó vì nhiệm vụ mà tiếp cận Nguyễn Tuyết, thể thấy bản chán ghét chuyện liên hôn đến cực điểm, chỉ cần đẩy một cái là thể hủy bỏ hôn ước với nam chính công theo đúng cốt truyện.

tâm tư của Hứa Thanh Lam đều dùng việc khiến Nguyễn Tuyết bài xích liên hôn thế nào, chứ từng cố ý dẫn dắt cô thích .

Nào ngờ vô tình lợi dụng tình cảm của Nguyễn Tuyết, né tránh vướng mắc tình cảm để cô rơi một mối tình chắc chắn kết quả, cuối cùng chuyện vẫn ngược mong đợi.

Mở cửa xe, đỡ “Nguyễn Tuyết” ghế phó lái xong, Hứa Thanh Lam ghế lái, suy nghĩ chút hỗn độn, nên đối mặt với cô thế nào, bèn thẳng về phía hỏi: “Bây giờ đưa em về nhà nhé?”

“Dáng vẻ của em mà để nhà thấy thì giải thích .” Nguyễn Kiều rũ mắt, vẻ sợ hãi mà nắm lấy vạt áo Hứa Thanh Lam.

“Là cân nhắc chu đáo.” Hứa Thanh Lam nghĩ ngợi hỏi: “Vậy đưa em đến khách sạn ?”

Lời dứt, đợi bên cạnh lên tiếng thấy tiếng thút thít vô cùng bi thương. Anh vội vàng dời tầm mắt vốn đang cố tình tránh né trở .

Nguyễn Kiều ngẩng đầu lên, gương mặt đầy những vệt nước mắt dọc ngang, đôi mắt mọng nước mịt mờ Hứa Thanh Lam, giọng mang theo tiếng nghẹn ngào, tủi hỏi: “Chúng nhiều năm gặp, Hứa cứ vội vàng em rời như ?”

“Anh ý đó.” Hứa Thanh Lam vành mắt đỏ hoe của , trong lòng cũng thấy chua xót theo.

Anh rút khăn giấy , nhẹ nhàng và tỉ mỉ lau những giọt lệ mặt , nhưng cảm thấy lau mãi hết. Giây tiếp theo, tay nắm chặt một cách bất thường.

Đôi hàng mi vương nước mắt run rẩy, Nguyễn Kiều chằm chằm ngày đêm mong nhớ, ánh mắt thâm tình đến mức gần như sùng bái.

Giọng khàn, nhưng từng chữ từng chữ đều vô cùng rõ ràng: “Anh Hứa, từng nghĩ đến việc cưới em ?”

Hứa Thanh Lam đối diện với lời tỏ tình đột ngột , suy nghĩ trong phút chốc ngưng trệ, đại não trực tiếp đình trệ.

Anh há miệng nhưng nên gì. Anh sợ từ chối sẽ làm tổn thương, nhưng nếu lừa dối thì bước qua nổi ranh giới trong lòng, nhất thời ngay cả việc đối diện với đôi mắt màu đẫm lệ cũng dám.

Nguyễn Kiều thấy Hứa Thanh Lam tránh né đáp, nước mắt càng lúc càng nhiều, càng lúc càng nóng. Bỗng nhiên, dùng một tư thế tan nát đau lòng nhưng cũng cố chấp tuyệt quyết mà hôn lên môi Hứa Thanh Lam.

Cảm nhận sự mềm mại truyền đến từ cánh môi, cơ thể Hứa Thanh Lam căng cứng, theo bản năng tránh né, nhưng trong tầm mắt là vẻ tuyệt vọng của mặt, giống như nếu còn kháng cự thì sẽ đẩy xuống vực thẳm . Sự áy náy trong lòng ngày càng sâu, lực đạo của cũng buông lỏng .

Mà câu tiếp theo của “Nguyễn Tuyết” càng giống như một con d.a.o khía mạnh tim : “Anh Hứa, mười năm , em đợi mười năm. Một phụ nữ bao nhiêu thanh xuân chứ, thật sự nhẫn tâm để em cứ thế chờ đợi cả đời ?”

Loading...