[Xuyên nhanh] Tẩy Trắng Tra Công - Chương 67: Nam nhân ở rể chuyên lừa tiền lừa tình thời cổ đại
Cập nhật lúc: 2026-04-19 17:52:45
Lượt xem: 7
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Đỗ Bắc nữa tỉnh , mùi chua thiu lẫn với rượu xộc thẳng mũi, chỉ ngửi một thôi cũng đủ khiến nghẹt thở. Định thần kỹ, xung quanh là những gã say khướt xiêu vẹo, say đến bất tỉnh nhân sự.
Hắn day day mi tâm, tiếp nhận ký ức mà hệ thống truyền tới. Vươn vai một cái, lặng lẽ rời khỏi tửu quán.
Bên ngoài trăng lên đỉnh đầu, mà đường phố vẫn đông qua . Nhìn những kiến trúc cổ kính thanh nhã mắt, tâm tình Đỗ Bắc khỏi thả lỏng đôi phần.
Lần , tới một triều đại cổ xưa, xét từ phục sức cùng phong cách kiến trúc thì cảm giác như pha trộn của nhiều triều đại khác . Trên phố mặc viên lĩnh bào , kẻ vận mã diện quần cũng .
(Viên lĩnh bào (圆领袍): là một loại áo choàng cổ tròn trong trang phục cổ đại Trung Hoa. Phổ biến ở nhiều triều đại, đặc biệt từ Đường - Tống - Minh)
("Mã diện quần" (马面裙): là một kiểu váy xếp nếp truyền thống của nữ t.ử Trung Hoa cổ đại, phổ biến từ thời Tống - Minh)
Ngẩng đầu lên đường phố về đêm, khắp nơi đều là đèn đuốc sáng trưng. Tuy chẳng thể sánh với đèn neon của thời hiện đại, nhưng mang một vẻ ấm áp hơn hẳn.
Hắn bước nhanh qua mấy con phố, tới một tửu lâu vốn nên khách khứa như mây, từ cửa tiến .
"Nguyên Sóc ca, về . Có ăn một bát mì ?"
Một nam t.ử gầy yếu, dung mạo phần tiều tụy thấy liền vội vàng bước tới đón.
Đỗ Bắc khép chặt cửa , : "Ta uống ít rượu, thấy đói, hết tắm . Bằng cả hôi đến mức hun c.h.ế.t mất."
"Vâng, nước nóng cũng đun xong , phòng , lập tức xách nước qua."
Đỗ Bắc giữ y : "Lộc Kim, chớ bận rộn nữa, để tự làm là . Đệ xem Ngân Bảo , lát nữa chúng chuyện."
Lộc Kim quả thực mệt suốt một ngày, phu quân săn sóc như cũng từ chối, xoay phòng của cháu trai.
Đỗ Bắc tắm rửa qua loa nhanh. Đến lúc soi gương, thấy bộ râu dài cả gang tay của khiến bản vô cớ già thêm mười tuổi, lập tức cầm kéo sửa gọn, chỉ chừa một ít, tỉa thành kiểu dáng hợp nhất với phong thái văn nhân nhã sĩ đương thời.
Thoạt còn tinh thần hơn bộ dáng cố ý để râu dài nhiều.
Khi Doãn Lộc Kim bước , lập tức nhận sự đổi của , ngạc nhiên hỏi: "Nguyên Sóc ca cắt ngắn râu ?"
Đỗ Bắc đáp: "Vốn chỉ là học đòi phong nhã, nay kiểu đang thịnh hành đổi, đương nhiên cũng theo thời. Bằng ngoài với hội bàn hữu, chẳng sẽ chê là già nua cổ hủ ?"
Bộ râu chỉ còn dài chừng hai ngón tay, tỉa gọn gàng, càng tôn lên khí chất nho nhã ôn hòa của Đỗ Bắc.
Sau khi rửa mặt chải tóc xong, hai cùng xuống. Đỗ Bắc nhắc tới tiệc rượu tối nay:
"Lương công t.ử nhiệt tình mời mọc, từ chối mấy cũng , đành tới dự. Trong bữa tiệc gã nhiều dò hỏi xem tửu lâu nhà định bán , đều khéo léo lấp l.i.ế.m cho qua."
Hắn nghiêng , thẳng mắt Doãn Lộc Kim.
"Lộc Kim, tửu lâu là tâm huyết mấy đời của Doãn gia, chúng thật sự bán ?"
Doãn Lộc Kim cũng nỡ, khẽ đáp: " đại ca mất, phụ đang bệnh, thì xuất sư, tiền bạc trong nhà cũng chẳng còn bao nhiêu..."
Nói thì Doãn Lộc Kim cũng là bạc mệnh. Y là con út của Doãn gia, phía một trưởng trù nghệ xuất chúng, gia nghiệp dĩ nhiên chẳng đến lượt y kế thừa.
Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một nồi.
Lại đúng lúc y sở thích đoạn tụ, trong nhà vì thế mà lạnh nhạt với y suốt mấy năm. Thấy y nhất quyết chịu đổi ý, nhà mới nhờ bà mối đến cửa, tìm cho y một phu quân thích hợp.
Khi Đỗ Bắc tin tiểu nhi t.ử của Doãn gia gả cho nam nhân, chính là kẻ chủ động tới cửa cầu .
Khi ba mươi tuổi, ngày ngày vẫn ôm mấy quyển sách lắc đầu ngâm nga, mà công danh mãi chẳng đỗ đạt. Trước còn phụ mẫu nuôi dưỡng, khi song qua đời, dựa chút tích góp trong nhà mà gắng gượng thêm ba năm. Đừng cưới vợ, nếu còn chịu kiếm tiền thì sớm muộn cũng c.h.ế.t đói.
Ấy thế mà con quái dị đến , thà cưới nam nhân còn hơn tìm một việc đắn mà làm.
Nhà nghèo rớt mồng tơi, ngay cả nhà cửa cũng bán, lấy tiền cưới Doãn Lộc Kim? Doãn gia cũng thương tiểu nhi tử, bèn để Doãn gia ở rễ, đôi phu phu cứ ở luôn trong Doãn phủ.
Đỗ Bắc dĩ nhiên lập tức đáp ứng. Chuyện còn hơn cả những gì nghĩ, ăn chăm sóc.
Còn chuyện ở rễ ư? Nếu là ở rể nhà nữ t.ử thì đúng là tổn hại thể diện, nhưng và Doãn Lộc Kim đều là nam nhân. Nam nhân thành với nam nhân vốn khác với hôn sự nam nữ, hơn nữa chẳng con cái, ai rảnh mà để tâm chuyện ở rễ ?
Dù cũng qua ít sách, vẻ một phen thì vẫn thể giả bộ thành học. Doãn Lộc Kim mới mười tám mười chín tuổi, nào thấu bộ mặt dày của . Y thấy dung mạo tệ, lời nhã nhặn, ấn tượng đầu tiên khá .
Về tiếp xúc thêm vài , Đỗ Bắc luôn kiên nhẫn dịu dàng với y. Sợ y ngượng ngùng, còn cố ý kể cho y chuyện du ký cùng thoại bản. Tới lui vài , trái tim thiếu niên chẳng rơi bẫy của ?
Sau khi thành , Đỗ Bắc ngày ngày chỉ ở nhà sách, vẽ tranh, luyện chữ. Ngoài những việc , chẳng làm nổi việc đắn nào.
Ấn tượng của Doãn gia đối với đương nhiên càng lúc càng kém, nhưng cũng chẳng cách nào. Ai bảo Đỗ Bắc dỗ Doãn Lộc Kim vui vẻ chứ? Mỗi thấy Doãn Lộc Kim chống cằm ngắm rạng rỡ, Doãn gia chỉ đành nuốt cơn giận xuống.
Bọn họ nghĩ rằng, dù là kẻ ăn bám thì ? Chỉ cần Lộc Kim thích, Doãn gia cũng chẳng nuôi nổi một kẻ nhàn rỗi.
Nhờ thế mà mâu thuẫn dập tắt trong vô hình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-tay-trang-tra-cong/chuong-67-nam-nhan-o-re-chuyen-lua-tien-lua-tinh-thoi-co-dai.html.]
thế sự vô thường. Doãn gia vốn đang như mặt trời ban trưa, nào ngờ trong ba tháng ngắn ngủi liên tiếp gặp biến cố.
Trưởng t.ử kế thừa nghề gia truyền cùng phu nhân đường về nhà đẻ, xe ngựa bất ngờ gãy trục, lật xuống hồ nước bên đường. Hai vùng vẫy mãi mới bò lên bờ, về tới nhà thì hàn khí nhập thể, cứu nổi mà qua đời.
Doãn phụ Doãn mẫu đầu bạc tiễn đầu xanh, cũng đồng loạt ngã bệnh.
Chỉ còn một thiếu niên là Doãn Lộc Kim cùng đứa cháu Doãn Sâm mới năm tuổi gắng gượng chống đỡ gia nghiệp. Doãn Lộc Kim vốn học tới nơi tới chốn, đương nhiên gánh nổi việc buôn bán của tửu lâu.
Ban đầu còn mấy đầu bếp khác chống đỡ, nhưng khi Doãn phụ bệnh nặng, đầu bếp trong tửu lâu lượt các tửu lâu khác đào mất. Đến khi Doãn Lộc Kim kịp phản ứng, nơi đây lầu trống.
Cũng đúng lúc , Đỗ Bắc thấy Doãn gia sắp xong, liền nảy sinh tâm tư xa, quanh co dẫn dắt Doãn Lộc Kim bán tửu lâu đáng giá nhất.
Doãn Lộc Kim như ý mà động tâm, còn thì giả vờ ngoài tìm mua, để Doãn Lộc Kim ở nhà chăm sóc phụ mẫu cùng cháu nhỏ.
Thực quả thật tìm mua. cái giá thương lượng với đối phương và cái giá với Doãn Lộc Kim chênh tới hai trăm lượng bạc.
Kết quả, cuối cùng Doãn Lộc Kim chỉ nhận năm trăm lượng bạc trắng, ngay cả khế nhà của tửu lâu thôi cũng chỉ đáng giá từng , huống hồ còn bán luôn cả bảng hiệu Doãn gia.
Dẫu , Đỗ Bắc vẫn thỏa mãn. Sau đó tiếp tục lừa Doãn Lộc Kim thêm ba trăm lượng với danh nghĩa tìm danh y. thực chất là cầm bạc xong, liền một phong hưu thư, phủi tay tiêu sái bỏ .
Để Doãn Lộc Kim cùng cả nhà già yếu bệnh tật.
Doãn phụ tin Đỗ Bắc cuỗm tiền bỏ trốn, tức đến thở nổi mà qua đời. Doãn mẫu thì ngày ngày lóc c.h.ử.i mắng, lúc trách khổ, lúc trách Doãn Lộc Kim thích đoạn tụ nên mới dẫn sói nhà, lúc kéo trưởng tôn cùng mắng y vô dụng.
Doãn mẫu cũng chẳng chống đỡ bao lâu, cũng qua đời.
Cuối cùng chỉ còn Doãn Lộc Kim và đứa cháu nhỏ nương tựa , dựa chút tiền ít ỏi còn sót mà dựng một quán mì bên cổng thành để sống qua ngày.
Hiện tại chính là lúc Đỗ Bắc đang trong quá trình tìm mua tửu lâu. May mà chuyện chỉ mới bắt đầu, đến cả tin gió cũng truyền ngoài, vẫn còn kịp đổi.
"Vậy thì bán hết bàn ghế cùng rượu trong tửu lâu , mắt đóng cửa nghỉ một thời gian, cứ là quán cũ kỹ cần tu sửa. Đồng thời báo với rằng ngày khai trương sẽ giảm giá đãi khách, thấy thế nào?"
Đỗ Bắc nhẹ nhàng vuốt qua chân mày khóe mắt của y.
"Bệnh của mẫu gần khỏi , bà xưa nay vẫn giúp phụ quản lý tửu lâu, hẳn bán rượu thế nào, cùng lắm thì trả cũng ? Trong hầm nhà, còn giấu mấy vò rượu ngon, lấy đổi lấy tiền để chữa bệnh cho phụ , chuyện khác chúng cùng nghĩ cách."
Doãn Lộc Kim ngoài chuyện gần nữ t.ử thì từ đến nay việc đều theo phụ và trưởng, nào chủ kiến gì. Nghe Đỗ Bắc lý, tự nhiên liền theo.
Trước bán tửu lâu cũng là Đỗ Bắc bảo rằng bán sẽ một khoản bạc lớn để mời đại phu chữa bệnh cho phụ . Nay cách cần bán gia nghiệp, đương nhiên y vui lòng.
Vì thế hai bàn bạc thêm một hồi, quyết định xong xuôi nghỉ ngơi. Sáng hôm liền tìm Doãn mẫu thương lượng chuyện bán rượu.
"Không ! Số rượu đều là rượu ngon mà đại ca ngươi chạy vạy khắp nơi mới tìm , thể bán là bán?!"
Sau khi trưởng t.ử qua đời Doãn mẫu gầy sọp nhiều, từ một phu nhân phúc hậu biến thành lão phụ nhân mang theo vẻ cay nghiệt, ánh mắt cũng đục ngầu hơn . Khi Doãn Lộc Kim, trong mắt dường như chẳng còn bao nhiêu tình cảm.
"Mẫu , đó vì chữa bệnh cho đại ca và đại tẩu mà trong nhà tiêu gần hết tiền tiết kiệm. Lộc Kim học xong tay nghề gia truyền, ngay cả mở cửa buôn bán cũng khó lòng chống đỡ. Nếu bán rượu, chỉ e tiền t.h.u.ố.c của phụ ..."
Lão phụ nhân sa sầm mặt.
"Thế nào? Nó tiền nuôi cái đồ ăn như ngươi, tiền chữa bệnh cho cha nó ? Hơn nữa trong nhà còn bao nhiêu tiền tiết kiệm, chẳng rõ chắc? Ta giao cho các ngươi hẳn một ngàn lượng bạc, bệnh của vợ chồng Báo Kim chữa trị kiểu gì mà hết sạch một ngàn lượng? Đừng hòng lừa gạt ! Cút ngoài!"
"Mẫu ..."
"Cút!"
Lão phụ nhân chộp lấy chén ném thẳng về phía Doãn Lộc Kim.
Đỗ Bắc mắt nhanh tay lẹ, kéo y một cái mới tránh . Sắc mặt cũng trầm xuống, nửa ôm nửa đỡ Doãn Lộc Kim ngoài.
"Nguyên Sóc ca, mẫu gần đây vẫn chìm trong đau khổ vì mất đại ca và đại tẩu, tính tình phần khác thường... đừng trách bà."
Trong lòng Doãn Lộc Kim cũng khó chịu, nhưng vẫn mở lời biện hộ đôi câu cho mẫu .
Đỗ Bắc vòng tay qua eo y, kéo mạnh lòng.
"Không . Trái là dọa sợ ?"
"Ta ."
Doãn Lộc Kim tựa lên vai , miệng nhưng chân mày vẫn nhíu chặt giãn.
"Chớ lo, còn cách khác."
Một tay Đỗ Bắc đặt gáy y, lòng bàn tay ấm áp xoa nhẹ: "Đệ chỉ cần ngoan ngoãn chăm sóc phụ và Ngân Bảo cho , chuyện tiền bạc cứ để lo."