[Xuyên Nhanh] Ký Chủ Đem Tiểu Đáng Thương Sủng Đến Tận Trời - Chương 447: Thần y xấu xí bị coi là bàn đạp (22)

Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:04:14
Lượt xem: 23

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tống Thiện Toàn khuyên nhủ: “Hắn rời , chứng tỏ về cuộc sống . Các con mới ở chung hơn một tháng, con liền tìm ? Ngộ nhỡ trong nhà thê , hoặc là căn bản vô tình với con thì ?”

Tống Uẩn Lan c.ắ.n môi, y thể cho Tống Thiện Toàn phận của Tần Dực, nhưng vẫn kiên định bày tỏ quyết tâm mặt sư phụ.

“Sư phụ, tâm duyệt con, con mà.”

Tống Thiện Toàn đầu tiên phát hiện đồ nhi luôn luôn lời của ngoan cố như .

Cũng đầu tiên, thời điểm xảy ôn dịch năm ngoái y cũng ngoan cố một .

Không đúng, đây trọng điểm.

“Uẩn Lan, đều , chứng tỏ lưu luyến gì với con. Nghe sư phụ , đừng tìm nữa.”

Tống Uẩn Lan đáp: “Hắn chỉ là bất đắc dĩ thôi.”

Lời lọt tai Tống Thiện Toàn chẳng khác nào một cái cớ.

Tống Thiện Toàn thấy khuyên nổi Tống Uẩn Lan, dứt khoát đầu sang một bên, thèm để ý tới y nữa, ông sợ thêm gì nữa sẽ nổi nóng mất.

Tống Uẩn Lan thấy biểu hiện của Tống Thiện Toàn liền coi như ông ngầm đồng ý.

Y thầm nghĩ, nếu qua một ngày nữa mà bên phía Tần Dực vẫn tin tức, y sẽ Chiêu Kinh tìm .

Cho dù Tần Dực thất bại, c.h.ế.t thì bọn họ cũng c.h.ế.t chung một chỗ.

Y sẽ để bộ tiền Tần Dực đưa cho sư phụ và sư , đảm bảo bọn họ cả đời cơm áo lo.

Tống Uẩn Lan hạ quyết tâm, buổi tối giường vẫn trằn trọc ngủ . Thời tiết lạnh giá, thể hàn của y khiến việc ngủ một khó ấm lên, hơn nữa cứ nhắm mắt , trong đầu y là hình ảnh Tần Dực thương.

Ngay lúc Tống Uẩn Lan nửa tỉnh nửa mê, đột nhiên cảm giác bên mép giường . Y lập tức mở to mắt, quả nhiên thấy một bóng đen đang đó.

Tống Uẩn Lan lập tức bật dậy lùi về phía , một bên tìm kiếm vật phòng , một bên cảnh giác chằm chằm đối phương: “Ngươi là ai?”

“Là .”

Giọng quen thuộc vang lên trong bóng đêm khiến đôi mắt Tống Uẩn Lan đỏ hoe.

“Dực ca?”

Tần Dực phất tay một cái, ngọn nến bàn cạnh giường vụt sáng. Dưới ánh nến, Tống Uẩn Lan rõ gương mặt nọ.

Y hất chăn , lảo đảo nhào lòng Tần Dực. Tần Dực ngay khi Tống Uẩn Lan lao tới dang rộng vòng tay, để y thuận lợi rơi lồng n.g.ự.c .

Vốn dĩ Tống Uẩn Lan gầy, Tần Dực cảm giác mới mấy ngày gặp, càng gầy hơn.

“Ngươi chịu ăn cơm ?”

“Có ăn.”

Tống Uẩn Lan vòng tay ôm chặt lấy cổ Tần Dực. Bọn họ mới tách mấy ngày mà y cảm giác như xa cách mấy năm trời.

“Dực ca, lo lắng cho , cũng... cũng nhớ .”

Tần Dực cũng nhớ Tống Uẩn Lan đến phát điên, cho nên mới vứt bỏ hết thảy sự vụ trong tay chạy tới đây, chỉ vì gặp y một .

Hắn vùi đầu cổ Tống Uẩn Lan, hít thật sâu mùi hương thanh mát y, mệt mỏi đường xa dường như tan biến .

Qua bao lâu, Tống Uẩn Lan mới từ trong lòng Tần Dực ngẩng lên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-dem-tieu-dang-thuong-sung-den-tan-troi/chuong-447-than-y-xau-xi-bi-coi-la-ban-dap-22.html.]

“Dực ca, tình hình bên thế nào ? Hiện tại nên gọi là Bệ hạ ?”

Tần Dực : “Ta vẫn thích ngươi gọi là Dực ca hơn.”

Tống Uẩn Lan : “Như hợp quy củ.”

Tần Dực nghiêm túc đáp: “Quy củ đều là do định , ngươi ở chỗ đặc quyền, là đặc quyền cả đời.”

Tống Uẩn Lan , ôm lấy cổ Tần Dực. Vòng tay của thật rộng lớn, cảm giác an tràn đầy.

Tần Dực ôm Tống Uẩn Lan một lúc mới kể tình hình của .

“Ta bên mới đăng cơ, nhiều chuyện đều xử lý. Hôm nay cố ý tới đây với ngươi một tiếng, ngươi ngoan ngoãn chờ , nhiều nhất là một tháng, nhất định sẽ xử lý xong xuôi chuyện trong cung tới đón ngươi.”

Lúc Tống Uẩn Lan ngoại trừ tin tưởng Tần Dực thì còn lựa chọn nào khác.

Y một mặt vui mừng vì Tần Dực thuận lợi đăng cơ, mặt khác kìm lo lắng cho tương lai.

Tần Dực là Hoàng đế, y làm bây giờ?

Tống Uẩn Lan vùi đầu n.g.ự.c Tần Dực, nghĩ nhiều nữa.

“Dực ca, với thêm một lát ? Đừng nhanh như , ?”

“Được.”

Tần Dực ôm Tống Uẩn Lan lên giường xuống, ngọn nến vụt tắt, căn phòng chìm bóng tối.

Tống Uẩn Lan rúc lòng Tần Dực, giống như một cái lò sưởi tự nhiên, nhanh Tống Uẩn Lan cũng ấm áp lên.

Trong chăn ấm áp, thương đang ôm lấy , đầu óc Tống Uẩn Lan thả lỏng liền dễ dàng buồn ngủ rã rời.

Y còn chuyện với Tần Dực thêm vài câu nhưng vì cơn buồn ngủ ập tới mà mở miệng nổi.

Tống Uẩn Lan ngủ say, nhưng Tần Dực vẫn buồn ngủ.

Mắt thấy trời sắp sáng, Tần Dực mới hôn lên môi Tống Uẩn Lan một cái, dậy chạy về hoàng cung. Hôm nay là ngày hạ táng tiên đế.

Buổi sáng Tống Uẩn Lan thức dậy, việc đầu tiên là sờ sang bên cạnh xem còn ở đó , nhưng chỉ chạm một trống lạnh lẽo.

Y còn tưởng rằng việc Tần Dực xuất hiện ngày hôm qua chỉ là ảo giác, đột nhiên tay y chạm vật gì đó. Cầm lên xem, là một miếng ngọc bội.

Ngọc bội chạm khắc hình rồng, là vật bất ly của Tần Dực, là để cho y. Nói cách khác, đêm qua Tần Dực tới là ảo giác.

Nhớ tới lời Tần Dực đêm qua, Tống Uẩn Lan yên tâm. Y cất kỹ ngọc bội, dự định nỗ lực chữa khỏi mặt , chờ Tần Dực tới sẽ cho một niềm vui bất ngờ.

Tần Dực trở hoàng cung, thái giám tới bẩm báo bọn họ đưa ba thước lụa trắng cho Huệ Quý phi, bà c.h.ế.t.

Lão hoàng đế hạ táng, Tần Dực dựa theo yêu cầu của ông đem Huệ Quý phi chôn cùng một chỗ, hai cách mộ địa của mẫu hậu khá xa.

Trước lúc còn sống khiến mẫu hậu ngột ngạt, xuống đó cũng đừng hòng để mẫu hậu thấy nữa.

Tần Hoành tận mắt thấy Huệ Quý phi binh lính mang , khi tin tức bà qua đời truyền đến, Tần Hoành đau đớn c.h.ế.t.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

“Là hại mẫu phi!”

Tạ Hạc Thanh nhốt ở một phòng giam khác, trơ mắt Tần Hoành thống khổ bất lực, chỉ thể dùng lời an ủi gã.

“Điện hạ, ngài đừng quá đau lòng, Quý phi nương nương khẳng định sẽ trách ngài.”

Loading...