[Xuyên Nhanh] Ký Chủ Đem Tiểu Đáng Thương Sủng Đến Tận Trời - Chương 382: Phượng hoàng trắng gãy cánh chốn sơn gian (22)
Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:01:58
Lượt xem: 28
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phượng Quân rúc lòng Tần Dực như một con thú nhỏ tìm kiếm sự an ủi. Tần Dực nhẹ nhàng vuốt ve lưng y, giúp y bình tĩnh .
Những hình ảnh trong đầu Phượng Quân nhất thời thể dừng , cũng giúp y rõ bộ mặt thật của Ngọc Thanh và Bạch Lâm trong ký ức.
Cái gì mà tu hành?
Một kẻ là trưởng lão đức cao vọng trọng của Tật Phong Tông, một kẻ là đại t.ử các sư sư sùng bái. Hai kẻ mặt khác thì vẻ đạo mạo, ai ngờ lưng đều là những kẻ ích kỷ đến .
Phượng Quân là con bạch phượng duy nhất trong thiên địa, lẽ tôn trọng và cung phụng, kết quả suýt chút nữa c.h.ế.t trong tay hai kẻ .
"Bọn họ dám đối xử với như , thiêu c.h.ế.t bọn họ." Phượng Quân lòng đầy căm phẫn tuyên bố quyết định của .
Tần Dực vẫn đang vuốt lưng an ủi y: "Bất kể ngươi làm gì, đều sẽ ủng hộ."
Sự an ủi của Tần Dực hữu hiệu với Phượng Quân, dần dần y cũng bình tĩnh .
" , ngoại trừ tên nam nhân lầu , còn một kẻ cướp nội đan của ?"
Tần Dực: "Đang ở núi nhà chúng , bắt về , chờ ngươi xử trí."
Mắt Phượng Quân sáng lên: "Tần Dực ~, ngươi quá , Tần ca ca thật lợi hại!"
Phượng Quân khen ngợi thật lòng thật , trực tiếp khen đến mức Tần Dực mát lòng mát .
"Đều là việc nguyện ý làm."
Phượng Quân quá mức yêu thích Tần Dực: "Tới đây hôn một cái, hôn một cái nào."
Ánh mắt Tần Dực bỗng chốc trở nên thâm trầm. Phượng Quân chủ động như , cũng khách khí, ấn gáy y xuống trao một nụ hôn sâu.
Nụ hôn kết thúc, ngón tay cái của Tần Dực ấn lên đôi môi đỏ mọng của Phượng Quân, : "Không tùy tiện hôn khác."
Phượng Quân nghi hoặc: "Sao hôn khác chứ? Linh Linh còn chẳng hôn, ngươi giống bọn họ."
Sự tự giác của Phượng Quân , Tần Dực xong cũng thấy hài lòng.
"Ta giống ở chỗ nào?"
Phượng Quân thẳng dậy, nhưng phát hiện cần thiết, cứ thế mềm oặt như xương trong lòng Tần Dực.
"Chính là giống nha, chỉ hôn hôn với ngươi, ngươi cũng chỉ hôn hôn với , đúng ?"
Tần Dực : " . Để cho ngươi vì chỉ hôn ngươi."
"Vì nha?" Phượng Quân tò mò.
Tần Dực nghiêm túc : "Bởi vì làm bạn lữ của ngươi."
Hắn Phượng Quân hiểu từ "bạn lữ" , nên cố ý giải thích thêm: "Bạn lữ chính là sẽ luôn ở bên , chúng thể ôm ấp, hôn môi, chúng sẽ là yêu thiết nhất của thế giới ."
Phượng Quân ý nghĩa của "bạn lữ". Tần Dực , y bừng tỉnh đại ngộ: "Vậy cũng làm bạn lữ với ngươi."
Tần Dực mặc kệ Phượng Quân rốt cuộc nghĩ thế nào, nếu y , lập tức chốt hạ: "Được, chúng ở bên , đổi ý."
Phượng Quân vòng tay ôm cổ Tần Dực, vui vẻ: "Ngươi như thể đổi ý chứ, sẽ đổi ý ."
Tần Dực kìm niềm vui sướng trong lòng, hôn mạnh lên má Phượng Quân một cái.
"Nếu chúng ở bên , tặng thêm cho ngươi một món đồ ."
Phượng hoàng: "Tín vật định tình ?"
Tần Dực: "Ừ."
Tần Dực từ lấy một chiếc vòng tay. Phượng Quân cảm thấy chiếc vòng quen mắt, dường như gặp ở đó, hơn nữa năng lượng tỏa từ nó khiến y cảm thấy thiết.
Tần Dực đây đeo vòng cho Phượng Quân là nguyên nhân.
Chiếc vòng chứa mảnh vỡ linh hồn của Phượng Quân, thể tẩm bổ linh hồn y, nhưng đồng thời cũng khả năng vì sự gia trì của chiếc vòng mà Phượng Quân sẽ lập tức nhớ những ký ức tồi tệ ở thế giới .
Hắn dám mạo hiểm.
Hôm nay Phượng Quân thấy quá khứ của và cũng thể chấp nhận, vì đến lúc đeo vòng lên.
Phượng Quân vui vẻ đưa tay mặt Tần Dực, để đeo vòng cho .
Cổ tay Phượng Quân trắng ngần, da thịt thắng tuyết, chiếc vòng đeo lên càng tôn thêm vẻ của cổ tay y.
Tần Dực chăm chú quan sát sắc mặt Phượng Quân, quan tâm hỏi: "Ngươi thấy khó chịu ?"
Phượng Quân: "Không nha."
Tần Dực thầm thở phào nhẹ nhõm: "Chúng nghỉ ngơi một lát, lát nữa sẽ tìm Bạch Lâm lấy quạt lông vũ cho ngươi."
Phượng Quân "Vâng" một tiếng, kéo Tần Dực xuống nghỉ ngơi cùng .
Bên phía Thương Linh đang nước mắt. Huyên Cùng khi phòng liền thiết lập kết giới, Thương Linh chạy cũng chạy , co rúm ở cửa trông vô cùng đáng thương.
Pháp thuật Tần Dực dạy lúc chẳng chút tác dụng nào, thực lực tuyệt đối thì kỹ năng chạy trốn đều là mây bay.
Huyên Cùng cây nấm nhỏ đáng thương, bất đắc dĩ thở dài: "Ngươi đây, thật sự ăn thịt ngươi ."
Thương Linh : "Ngươi lừa linh chi, nếu ngươi ăn , tại lập kết giới trong phòng?"
"Sợ ngươi chạy mất." Huyên Cùng thêm: "Nếu ăn ngươi, bây giờ lao qua bắt ngươi, ngươi trốn ?"
Thương Linh nghĩ thấy cũng đúng, thực lực của Huyên Cùng mạnh hơn y bao nhiêu .
Huyên Cùng tuy là loài rắn, nhưng mang cho y cảm giác áp bách khó chịu như những yêu quái khác.
"Vậy ngươi làm gì?"
Huyên Cùng ngoắc ngoắc ngón tay với Thương Linh, ý bảo y gần.
"Ngươi đây sẽ cho ngươi ."
Thương Linh bán tín bán nghi: "Ngươi thật sự sẽ ăn chứ?"
Huyên Cùng vẫn kiên nhẫn giải thích: "Ngươi , nếu ăn ngươi, thì nam nhân cùng ngươi đời nào để ngươi ở riêng với ."
Thương Linh mới từng bước nhích về phía Huyên Cùng. Huyên Cùng dỗ dành nửa ngày mất kiên nhẫn, lộ cái đuôi cuốn lấy Thương Linh kéo lòng, vùi đầu cổ y hít sâu hai .
"Thơm thật."
Quả hổ danh là linh chi, ngửi một cái thấy tinh thần sảng khoái hẳn.
Thương Linh hành động của Huyên Cùng dọa sợ đến mức dám động đậy, đặc biệt là cái đuôi rắn đen sì to lớn đang quấn chặt lấy của y, thật sự dọa c.h.ế.t cây nấm .
Huyên Cùng cảm nhận thể cứng đờ của trong lòng, lên tiếng trấn an: "Đừng căng thẳng."
Thương Linh sắp đến nơi , thể căng thẳng chứ, cái đuôi to đùng của Huyên Cùng đủ dọa , còn quấn y chặt như .
"Ngươi buông ." Thương Linh lí nhí, chẳng chút tự tin nào.
Huyên Cùng: "Không buông, ngươi thơm quá, cho ôm một lát."
Thương Linh hiểu , con xà yêu vì y là linh chi nên hít hà linh khí đây mà.
Huyên Cùng buông là buông, bất đắc dĩ Thương Linh đành lùi một bước: "Vậy ngươi thu cái đuôi , sợ."
Huyên Cùng khẽ một tiếng, trong nháy mắt đuôi rắn biến mất, đó là đôi chân . Huyên Cùng thuận tay vén màn che mặt thật của Thương Linh lên.
Khuôn mặt nhỏ thanh tú, cái mũi xinh xắn, đôi môi đào nhỏ nhắn.
"Ngươi quả thực ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-dem-tieu-dang-thuong-sung-den-tan-troi/chuong-382-phuong-hoang-trang-gay-canh-chon-son-gian-22.html.]
Thương Linh theo bản năng đáp: "Ờ, ngươi... ngươi cũng khá xinh ."
Chỉ cần Huyên Cùng dùng đôi mắt dựng và cái đuôi rắn dọa y, thì khuôn mặt y thể tha thứ hết thảy.
Huyên Cùng bật , đó ôm Thương Linh cùng ngã xuống giường. Thương Linh đẩy mà đẩy , còn làm bản mệt lử.
Y đầu Huyên Cùng. Được , khuôn mặt y cũng tha thứ nổi nữa.
Thương Linh đẩy Huyên Cùng: "Buông , ngủ chung với ngươi."
Huyên Cùng vốn dĩ chỉ ôm Thương Linh một cái thôi, ăn linh chi, ngửi một chút cũng ? Cố tình Thương Linh cứ ngọ nguậy mãi, Huyên Cùng thể nhịn nữa, uy hiếp: "Ngươi còn giãy giụa nữa là hôn ngươi đấy."
Thương Linh vội bịt miệng , nhắm tịt mắt, rúc lòng Huyên Cùng như đà điểu, giấu thật kỹ, đó im bất động, giả c.h.ế.t.
Huyên Cùng hít sâu một . Người tính rắn vốn dâm, Huyên Cùng tu luyện hơn một ngàn năm cũng từng nghĩ nhiều đến chuyện đó. Tới mùa xuân, do thiên tính chủng tộc, cũng mặc kệ, bao giờ nghĩ tới việc tìm một bạn tình để giải quyết, ngờ hôm nay dễ dàng Thương Linh khơi mào lên.
Hiện tại vặn là đầu xuân, hương thơm Thương Linh ngừng ùa khoang mũi Huyên Cùng, mùi hương đó như móc câu đang dẫn dụ .
Huyên Cùng vốn là giỏi nhẫn nại, nhưng đối mặt với Thương Linh đang ngoan ngoãn giả c.h.ế.t trong lòng, dùng sức mạnh.
"Phù!" Huyên Cùng thở hắt một thật mạnh, cứ cảm giác sắp xong đời .
Mà Thương Linh khi phát hiện Huyên Cùng thật sự ý đồ gì khác với , cũng dần dần thả lỏng, thế mà ngủ quên trong lòng Huyên Cùng.
Nghe tiếng hít thở đều đều của Thương Linh, Huyên Cùng nhỏ giọng : "Thật sự quá đơn thuần, nếu gặp mà là con xà yêu khác, phỏng chừng ăn đến xương cốt cũng chẳng còn."
Huyên Cùng tự cảm thấy đúng là một con yêu .
Hắn t.ử tế , nếu dùng sức mạnh, Thương Linh làm thể là đối thủ của chứ.
---
Huyên Cùng vốn dĩ nghỉ ngơi, nhưng thấy Thương Linh ngủ, cũng nhắm mắt dưỡng thần.
Trong lúc hai bên đều đang nghỉ ngơi, nhóm Bạch Lâm ăn uống xong xuôi. Có t.ử đề nghị trực tiếp đến thôn Trương gia tra xét một phen.
Bạch Lâm rõ bọn họ cũng chẳng tra gì, bởi vì Huyên Cùng đang ở ngay trong khách điếm .
“Ban ngày dễ bứt dây động rừng, chúng cứ nghỉ ngơi , đợi trời tối hãy qua đó. Nếu tra manh mối gì thì ngày mai ban ngày đến thôn Trương gia hỏi thăm dân làng.”
Bạch Lâm sắp xếp như , ai ý kiến phản đối.
Không lâu khi các t.ử đều về phòng nghỉ ngơi, Bạch Lâm một rời khỏi phòng.
Hắn tới cửa phòng của Huyên Cùng và Thương Linh một cách chính xác sai lệch, nhưng phát hiện nơi thiết lập kết giới.
Người thường sẽ phát hiện kết giới , cũng sẽ ngăn cản, nhưng đối với tu sĩ như thì nó tác dụng ngăn trở.
Điều Bạch Lâm là, ngay khi tới cửa, Tần Dực và Huyên Cùng đều mở mắt.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Phượng hoàng nhỏ mới ngủ, vì Bạch Lâm hành động gì cụ thể nên Tần Dực cũng dậy.
Tần Dực dỏng tai ngóng động tĩnh bên ngoài, còn bảo Hổ Phách truyền hình ảnh của Bạch Lâm ở bên ngoài cho xem.
Huyên Cùng cũng đang đợi. Lúc ở lầu, ánh mắt Bạch Lâm bình thường, hiện tại cửa phòng , xem tên rốt cuộc định làm gì.
Ngoài cửa, trong lòng Bạch Lâm mấy dễ chịu. Huyên Cùng là đại yêu, theo lý thuyết hẳn đang ngay cửa, mà giả vờ như ?
Là chủ nhân kiếp của Huyên Cùng, hành vi của y khiến Bạch Lâm nảy sinh cảm giác khó chịu từ tận đáy lòng. Dù thế nào thì Huyên Cùng cũng nên chủ động gặp mới đúng.
Nếu Huyên Cùng chủ động, thì để tay, ép y thể mặt.
Bạch Lâm động thủ, thi pháp tác động lên kết giới mà Huyên Cùng thiết lập.
Hắn phá kết giới của Huyên Cùng, nhưng mục đích của cũng là phá giải, mà là thu hút sự chú ý của y.
Huyên Cùng vì hành động của Bạch Lâm làm phiền Thương Linh nghỉ ngơi, nên luyến tiếc buông Thương Linh , đó lách ngoài cửa.
Một hồng y, diễm lệ vô song. Dù bao nhiêu nữa, Bạch Lâm vẫn cảm thấy gương mặt của Huyên Cùng thực sự .
Ánh mắt Bạch Lâm Huyên Cùng khiến y cảm thấy khó hiểu, thậm chí còn thấy chán ghét.
“Xoạch” một tiếng, Huyên Cùng mở quạt che nửa khuôn mặt của .
“Đạo sĩ thối, ngươi đang làm cái gì ?”
Tiếng “đạo sĩ thối” của Huyên Cùng thật đúng là làm Bạch Lâm chút hoài niệm. Kiếp , đầu tiên bọn họ gặp mặt ở khách điếm mà là ở núi thôn Trương gia. Khi đó Huyên Cùng vốn còn ôn tồn giải thích với bọn họ, nhưng giải thích thông, sốt ruột lên liền gọi bọn họ là “đạo sĩ thối”.
“Tìm ngươi việc.” Bạch Lâm thẳng: “Ta ngươi chính là con xà yêu ở thôn Trương gia, cũng do ngươi bắt .”
Huyên Cùng đáp: “Cho nên? Nếu ngươi đều do làm, ngươi hiện tại xuất hiện ở đây là làm gì?”
Lúc , Bạch Lâm thấy tiếng bước chân lên lầu, bèn : “Nếu ngươi bại lộ phận ở chỗ thì theo , chuyện .”
Huyên Cùng căn bản chẳng sợ là gì, làm một động tác tay hiệu “mời”.
Sau khi Bạch Lâm xoay , Huyên Cùng nheo mắt . Tên nhân loại tới đây chắc chắn ý .
Thông qua hình ảnh Hổ Phách truyền về, Tần Dực thấy Huyên Cùng theo Bạch Lâm rời . Hắn theo, nhưng vẫn tiếp tục để Hổ Phách giám sát hai , coi như đang xem phim truyền hình .
Hổ Phách cũng cùng Tần Dực phân tích, liệu Bạch Lâm tới tìm Huyên Cùng lúc là để thu phục y sớm hơn dự kiến ?
Tần Dực: 【 Nếu Bạch Lâm thật sự làm như , chỉ thể quyết định của sáng suốt chút nào. 】
Hổ Phách cũng hỏi vì sáng suốt, cứ tiếp tục xem là sẽ , nếu hiểu thì nó sẽ hỏi Tần Dực .
Bạch Lâm nhất cử nhất động của đều trong lòng bàn tay Tần Dực. Hắn dẫn Huyên Cùng tới khu rừng nhỏ bên ngoài thị trấn.
Xung quanh trống trải, chỉ hai bọn họ, ai quấy rầy.
Hai cách chừng năm mét, lý do là Huyên Cùng quá gần Bạch Lâm.
Bạch Lâm đang suy nghĩ xem nên bắt đầu từ . Hắn , Huyên Cùng cũng im lặng, thi xem ai kiên nhẫn hơn.
Đương nhiên, Huyên Cùng kiên nhẫn để lãng phí thời gian với Bạch Lâm ở đây.
Y thầm tính toán thời gian trong lòng, nếu đến giờ mà Bạch Lâm còn mở miệng, y sẽ bỏ , thà về hít hà linh khí của Thương Linh còn hơn.
Huyên Cùng đợi bao lâu, Bạch Lâm khi sắp xếp từ ngữ trong đầu liền mở miệng.
“Huyên Cùng...”
Hắn mới gọi tên Huyên Cùng, y liền khẽ nâng quạt ngắt lời:
“Đừng gọi thiết như thế. Có chuyện thì mau , rắm thì mau thả.”
Bạch Lâm Huyên Cùng ngắt lời cũng tức giận. Tính cách Huyên Cùng giờ vẫn luôn như , kiếp khi thu phục cũng vẫn kiêu ngạo khó thuần. Nể tình gương mặt và nội đan của Huyên Cùng, Bạch Lâm ngại dành cho y thêm vài phần kiên nhẫn.
“Huyên Cùng, ngươi cũng mãi mãi làm một con xà yêu chứ?”
Ánh mắt Huyên Cùng lóe lên, thuận theo lời Bạch Lâm tiếp: “ , ai mà làm yêu mãi ? Ta nỗ lực tu luyện như chẳng là để thoát khỏi kiếp yêu ?”
Thấy Huyên Cùng c.ắ.n câu, Bạch Lâm lập tức : “Nếu , thể giúp ngươi.”
Huyên Cùng: “Ồ? Ngươi giúp thế nào?”
Bạch Lâm: “Ta thể giúp ngươi đoạt lấy long mạch ở thôn Trương gia để trợ ngươi tu luyện, đó đưa ngươi về Tật Phong Tông. Bạc Túc Sơn của Tật Phong Tông thích hợp để tu luyện, linh khí dồi dào, ngươi sẽ thích nơi đó.”
Bạch Lâm tự tin rằng Huyên Cùng nhất định sẽ đồng ý với .
Đối với bất kỳ yêu quái nào, đây đều là chuyện thể chối từ.
Huyên Cùng: “Tuy là loài rắn, nhưng cũng đời bữa cơm nào miễn phí. Ngươi điều kiện gì?”
---