[Xuyên Nhanh] Ký Chủ Đem Tiểu Đáng Thương Sủng Đến Tận Trời - Chương 344: Nhiếp Chính Vương điên cuồng x Ám vệ tuấn tú (15)

Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:00:52
Lượt xem: 30

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Dáng Phượng Vũ thuộc loại mảnh khảnh, vốn dĩ nhiều thịt, nhốt trong thiên lao mấy ngày càng gầy , chỉ còn da bọc xương. Lúc Tần Dực ôm y, cảm giác chút cộm tay.

Hắn chê, chỉ thấy đau lòng.

Nhà bếp lúc nào cũng chuẩn sẵn đồ ăn, Phượng Vũ ăn cơm, đến mười phút dọn lên 3 món mặn 1 món canh.

Phượng Vũ làm Nhiếp Chính Vương nhưng trong chuyện ăn uống hề phô trương lãng phí, mỗi bữa chỉ 3 món 1 canh.

Sau khi đồ ăn dọn lên đủ, Phượng Vũ dặn dò quản sự: "Về mỗi bữa cơm làm thêm ba món nữa, làm..."

Phượng Vũ hất cằm về phía Tần Dực: "Về sẽ ăn cùng , làm những món thích ăn."

Quản sự: "Vâng."

Tần Dực đưa đũa cho Phượng Vũ, trong mắt tràn đầy ý : "Đa tạ Vương gia hậu ái."

Phượng Vũ nhận lấy đũa: "Biết yêu ngươi là , cấm phản bội ."

Cái gì mà yêu với yêu, đây là đầu tiên Phượng Vũ , hai má y ẩn ẩn nóng lên, trong lòng thấy vui vẻ.

Hóa trong lòng là cảm giác , ngọt ngào như rót mật.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Tần Dực đảm bảo: "Thuộc hạ vĩnh viễn sẽ phản bội ngài."

Bởi vì từng tin tưởng phản bội nên hiện tại Phượng Vũ thiếu cảm giác an , luôn nhấn mạnh với Tần Dực chuyện phản bội.

Tần Dực đau lòng cho Phượng Vũ, thể đảm bảo hết đến khác, hơn nữa sẽ dùng hành động thực tế để chứng minh.

Phượng Vũ sự chân thành trong ánh mắt và giọng của Tần Dực, khóe miệng cong lên, chủ động gắp thức ăn cho .

"Ăn cơm ."

Khi ăn cơm Phượng Vũ thường chuyện, Tần Dực càng ít , trừ khi cần thiết mới mở miệng.

Hắn gắp thức ăn cho Phượng Vũ mà cần hỏi y thích gì, trải qua bao nhiêu thế giới, khẩu vị của yêu đều nắm rõ trong lòng bàn tay.

Phượng Vũ làm Nhiếp Chính Vương, cả đống dòm ngó, nên y bao giờ biểu lộ sở thích ăn uống ngoài để tránh kẻ tâm lợi dụng.

Trên bàn 3 món mặn 1 món canh, hai món y tương đối thích, canh thì thích lắm, miễn cưỡng uống một bát nhỏ. Những món Tần Dực gắp đều là món y thích.

Sắc mặt Phượng Vũ đổi, tốc độ ăn cũng đổi, nhưng y ăn sạch sẽ những gì Tần Dực gắp cho. Chỉ cần là Tần Dực gắp, y đều ăn. Xem , y sủng Tần Dực đến thế là cùng.

Quản sự thấy Tần Dực cứ gắp mãi hai món đó cho Phượng Vũ, định nhắc nhở nhưng yên lặng ngậm miệng.

Phượng Vũ đều ăn hết, mà mở miệng nhắc nhở nhỡ làm Phượng Vũ mất hứng thì ?

Một bữa cơm Phượng Vũ ăn đến thỏa mãn. Lúc rửa tay, y thấy Tần Dực đang sắp xếp thực đơn cho bữa tối.

Khóe miệng Phượng Vũ suýt thì kìm mà nhếch lên, bởi vì Tần Dực gọi món y thích.

Quản sự thấy Phượng Vũ ý kiến gì liền theo phân phó của Tần Dực báo xuống nhà bếp.

Ăn uống no nê, Phượng Vũ dẫn Tần Dực lên xe ngựa tiến cung.

Vừa lên xe, Phượng Vũ liền lên đùi Tần Dực, kéo tay đặt lên bụng .

"Ta ăn no căng ."

Y luôn cảm thấy mặt Tần Dực cần ngụy trang, thể bộc lộ con thật của .

Tần Dực , bắt đầu giúp Phượng Vũ xoa bụng tiêu thực.

Lực đạo của , Phượng Vũ thoải mái đến mức buồn ngủ.

"Ám Dạ, về ngươi ám vệ nữa, thể gọi cái tên ."

Tần Dực điều: "Xin Vương gia ban tên cho thuộc hạ."

Phượng Vũ đang hưởng thụ sự phục vụ của Tần Dực, đầu óc còn mơ màng giờ xoay chuyển thật nhanh.

"Gọi là Tần Dực ?" Phượng Vũ càng nghĩ càng thấy đây là một cái tên .

Tay Tần Dực khựng một chút. Phượng Vũ giải thích: "Tần trong Tần gia Bắc Châu, Dực là chữ 'lập' cạnh chữ 'vũ' (lông vũ). Tần Dực lái gần giống 'tình ý'. Tên của ngươi chữ 'vũ' của , nhớ kỹ, ngươi là thuộc về , chỉ thể tâm ý với , ngươi luôn ở bên cạnh ."

Phượng Vũ chút che giấu sự chiếm hữu của mặt Tần Dực.

Tần Dực vốn dĩ tên là , ý nghĩa cũng chính là như thế, bọn họ phu phu hai là trời sinh một đôi.

"Được."

Phượng Vũ: "Còn phận mà, cũng nghĩ kỹ cho ngươi , chính là cháu trai của Tần lão gia t.ử ở Tần gia Bắc Châu."

Tần lão gia t.ử của Tần gia Bắc Châu quan hệ với tổ phụ của Phượng Vũ. Con trai cả của Tần lão gia t.ử hy sinh khi đ.á.n.h Bắc Man, hiện tại chỉ còn con thứ hai đang nhậm chức trong cung.

Phượng Vũ cũng tùy tiện sắp đặt phận cho Tần Dực, y từng gặp con trai cả của Tần lão gia tử, Tần Dực phong thái của đó.

Tần Dực: "Nghe theo ngài."

Phượng Vũ thích sự hiểu chuyện của Tần Dực.

"Về ngươi cũng cần xưng 'ngài' 'thuộc hạ' gì đó nữa, chúng bình đẳng."

Tần Dực: "Được."

Tâm trạng Phượng Vũ , nhịn nhéo nhéo má Tần Dực: "Ám Dạ... , Tần ~ Dực ~, ngươi thật sự đáng yêu!"

trong mắt Tần Dực, Phượng Vũ mới là đáng yêu hơn cả.

Tần Dực dừng tay đang xoa bụng Phượng Vũ, trán tựa trán y, thở hai quấn quýt lấy . Ánh mắt Tần Dực mang tính xâm lược mạnh, giống như sói đói thấy miếng thịt ngon, khiến tim Phượng Vũ đập nhanh, tự chủ nuốt nước miếng.

Y nghĩ, Tần Dực như thế thật sự . Trước y phát hiện Tần Dực ưu tú đến , để một miếng thịt ngon bên cạnh lâu như thế mà ăn, lãng phí bao nhiêu thời gian.

"Vương gia, hôn em."

Tần Dực thẳng suy nghĩ của chứ đang trưng cầu ý kiến Phượng Vũ.

Phượng Vũ , nếu y "", Tần Dực chắc chắn sẽ hôn.

"Tần Dực, gan ngươi nhỏ ."

Phượng Vũ miệng thì nhưng ý trong mắt căn bản giấu .

Tần Dực chằm chằm Phượng Vũ: "Những việc Vương gia làm vì khiến cho rằng ở chỗ Vương gia, đặc quyền."

Phượng Vũ khẽ: "Ngươi ở chỗ xác thực đặc quyền. Chỉ cho hôn một cái thôi, lát nữa còn làm chính sự."

"Hôn một cái đủ." Ít nhất hôn mấy cái.

Tần Dực ôn nhu hôn lên trán, lên má, lên môi Phượng Vũ vài cái thật nhẹ nhàng, cuối cùng chốt bằng một nụ hôn sâu đầy tình cảm, hôn đến mức Phượng Vũ chỉ xe về phủ.

Đương nhiên là thể về, bởi vì xe ngựa tới cổng hoàng cung.

Phượng Vũ và Tần Dực thẳng đến tẩm cung của Tiêu Huyền Cẩn. Vừa bước , Phượng Vũ liền bịt mũi, mùi ở đây thật sự khó ngửi, nhưng vẫn còn chán so với lúc y ở thiên lao.

Phượng Vũ và Tần Dực đến gần mép giường liền thấy bộ dạng chật vật của Tiêu Huyền Cẩn.

Vết thương ở tứ chi của còn nghiêm trọng hơn lúc sáng Phượng Vũ tới, còn bài tiết quần mà ai dọn dẹp.

Nhìn thấy Phượng Vũ, Tiêu Huyền Cẩn kìm nén cơn giận trong lòng, dùng hết sức lực mắng y:

"Có bản lĩnh thì ngươi g.i.ế.c trẫm ! Để trong thiên hạ đều Nhiếp Chính Vương là một tên ngụy quân t.ử đạo mạo, ngoài mặt thì trung quân ái quốc, thực chất là một loạn thần tặc t.ử g.i.ế.c vua!"

Nội tâm Phượng Vũ chút d.a.o động, thậm chí còn .

Biểu cảm của Phượng Vũ khiến Tiêu Huyền Cẩn bực bội: "Ngươi cái gì? Trẫm đúng ? Ngươi chính là một kẻ tiểu nhân!"

Phượng Vũ nhún vai: "Cũng tàm tạm thôi. Ta là tiểu nhân nhưng vẫn hơn ngươi. Nuôi một con chó, nó thấy còn vẫy đuôi, như ngươi, c.ắ.n một cái."

Phượng Vũ so sánh với chó, Tiêu Huyền Cẩn thể nhịn: "Ngươi! Ngươi cái đồ tiện nhân!"

"Chát!"

"A!"

Tiếng roi quất và tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Tiêu Huyền Cẩn vang lên gần như cùng lúc.

Phượng Vũ về phía chủ nhân của ngọn roi —— Tần Dực. Ánh mắt Tần Dực lạnh băng, Tiêu Huyền Cẩn như c.h.ế.t.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-dem-tieu-dang-thuong-sung-den-tan-troi/chuong-344-nhiep-chinh-vuong-dien-cuong-x-am-ve-tuan-tu-15.html.]

"Hắn ăn lỗ mãng với Vương gia, đáng đánh."

Không thể , cách làm của Tần Dực khiến Phượng Vũ hả .

" là đáng đánh."

Phượng Vũ đưa bàn tay trắng nõn mặt Tần Dực, Tần Dực liền đặt roi tay y.

Thấy cây roi đen sì, đôi mắt Tiêu Huyền Cẩn giấu nổi vẻ sợ hãi.

Ở thiên lao, cũng từng dùng roi đ.á.n.h Phượng Vũ.

Khi đến xem Phượng Vũ, làn da lộ của y trắng, vết roi hằn y tạo nên một loại vẻ của sự lăng ngược, trông còn mê hơn cả những nữ nhân từng dùng qua.

Lúc , chỉ cần Phượng Vũ chịu thuận theo , sẽ tha cho y. Phượng Vũ những chịu mà còn mắng ghê tởm.

Lúc , ánh mắt Tiêu Huyền Cẩn Phượng Vũ vẫn khiến y cảm thấy buồn nôn. Y quất một roi lên Tiêu Huyền Cẩn, mắng: "Đến nước mà trong đầu ngươi vẫn còn nghĩ đến những thứ dơ bẩn đó ? Bổn vương là để ngươi mơ tưởng ?"

Phượng Vũ quất từng roi từng roi lên Tiêu Huyền Cẩn, đ.á.n.h đến mức da tróc thịt bong, kêu t.h.ả.m thiết liên hồi.

Nếu Tiêu Huyền Cẩn dùng ánh mắt đó y, lẽ y tức giận đến thế. Tiêu Huyền Cẩn nông nỗi mà vẫn còn những ý nghĩ loạn thất bát tao, Phượng Vũ ghê tởm đến cực điểm, lực đạo tay hề thu liễm chút nào.

Tiêu Huyền Cẩn đ.á.n.h thê t.h.ả.m nhưng vẫn quên mắng Phượng Vũ: "Ngươi đúng là kẻ điên! Ngươi sẽ báo ứng!"

" , bổn vương chẳng điên ?"

"Bổn vương báo ứng cần ngươi nhọc lòng, nhưng ngươi hiện tại đang nhận báo ứng đấy!"

Phượng Vũ quất roi cuối cùng lên Tiêu Huyền Cẩn, n.g.ự.c y phập phồng kịch liệt, sự điên cuồng trong mắt khiến Hổ Phách kinh hãi.

chỉ hắc hóa của Phượng Vũ tăng, ngược chỉ hạnh phúc còn tăng lên, chứng tỏ hiện tại y đang thống khoái.

Nhìn bộ dạng thoi thóp của Tiêu Huyền Cẩn, Phượng Vũ câu mà Tiêu Huyền Cẩn từng với y trong thiên lao:

"Ngươi cầu xin ?"

Tiêu Huyền Cẩn vẫn chịu đựng nổi đau đớn, thật sự sợ sẽ c.h.ế.t, còn báo thù.

"Cầu... cầu xin ngươi."

Phượng Vũ hừ lạnh một tiếng: "Cầu xin thì cũng sẽ tha cho ngươi."

Đối với kẻ địch nhân từ chính là tàn nhẫn với bản .

Y c.h.ế.t một , đời y sẽ cho Tiêu Huyền Cẩn cơ hội nữa.

Phượng Vũ hả giận, Tiêu Huyền Cẩn cũng trở nên nửa sống nửa c.h.ế.t.

Tần Dực gọi đến trị liệu cho Tiêu Huyền Cẩn, thể để c.h.ế.t trong tay Phượng Vũ, nếu thế giới sẽ sụp đổ.

Phượng Vũ ý kiến gì với sự sắp xếp của Tần Dực, y cũng cho rằng để Tiêu Huyền Cẩn c.h.ế.t như là quá hời cho . Chờ Tiêu Thừa Tu đăng cơ, y sẽ tống Tiêu Huyền Cẩn làm bạn với Thái hậu, y còn sẽ đưa cả Văn Uyển Nhu qua đó cùng vui vầy.

---

Chương 344 (Tiếp theo)

Chẳng bọn họ là một gia đình yêu thương lắm ? Tiêu Huyền Cẩn và Văn Uyển Nhu chẳng yêu sâu đậm ? Hắn tác thành cho bọn họ, xét theo một ý nghĩa nào đó thì cũng là đấy chứ.

Phượng Vũ cầm một tờ thánh chỉ bỏ trống, đặt bút xuống từng chữ một. Sau khi y xong, thái giám hầu hạ Tiêu Huyền Cẩn liền dâng ngọc tỷ đến mặt Phượng Vũ.

Phượng Vũ thấy tên thái giám cũng coi như lanh lợi, định động đến .

Thánh chỉ y mang , ngọc tỷ y cũng lấy .

Xong xuôi việc, Phượng Vũ cùng Tần Dực trở về phủ, ăn cơm xong liền bắt Tần Dực bồi y nghỉ ngơi.

Ngày hôm lâm triều, Phượng Vũ tuyên bố tin tức tân đế đăng cơ.

Tiêu Huyền Cẩn bệnh nặng, tự nguyện nhường ngôi vị hoàng đế cho Tiêu Thừa Tu, đổi niên hiệu thành Vĩnh Duyên.

Căn cứ những cống hiến của Phượng Vũ đối với Tiêu Quốc trong nhiều năm qua, các đại thần về cơ bản dị nghị gì, Văn thừa tướng cũng thành thành thật thật quy thuận tân đế.

Sau khi bãi triều, Phượng Vũ bắt đầu dạy học cho Tiêu Thừa Tu, từ việc một ngày của đế vương làm những gì, cho đến cách phê duyệt tấu chương , vân vân.

Khi Văn thừa tướng đến tìm Phượng Vũ thì thị vệ chặn ở cửa Ngự Thư Phòng, lấy lý do Phượng Vũ và Tiêu Thừa Tu đều đang bận rộn chính sự nên gặp.

Văn thừa tướng làm quan nhiều năm, cũng hiểu vài phần tính cách của Phượng Vũ. Phượng Vũ gặp ông , nghĩa là cho ông cơ hội nữa.

Văn gia gì cũng cống hiến nhiều cho Tiêu Quốc, cho dù giữ vinh quang của gia tộc, thì ít nhất cũng bảo vệ một con cháu.

Văn thừa tướng gặp Phượng Vũ, đành về nhà để tìm con trai và con gái thương lượng đối sách.

Phượng Vũ bận rộn trong hoàng cung cả ngày, ăn cơm chiều xong mới cùng Tần Dực về nhà.

Mỗi ngày Phượng Vũ đều tất bật vì chuyện của tân đế, còn định triều đình, tạm thời tâm trí để ý đến Văn thừa tướng.

Tuy nhiên, bằng chứng Văn thừa tướng nhận hối lộ Tần Dực sai thu thập đầy đủ, chỉ chờ khi nào Phượng Vũ cần là thể dùng tới ngay.

Điều khiến Tần Dực ngờ tới chính là Văn Uyển Nhu thế mà khuyên Văn thừa tướng dẫn đầu gia tộc đầu quân cho Bắc Man.

Bắc Man hiện tại đang trong giai đoạn nghỉ ngơi dưỡng sức, thực lực đang dần hồi phục. Nếu gì bất ngờ, Tiêu Quốc sẽ dễ dàng gây chiến với Bắc Man, Văn Uyển Nhu chính là nắm bắt điểm .

Văn thừa tướng khi trải qua chuyện của Tiêu Huyền Cẩn, dám dễ dàng theo kiến nghị của Văn Uyển Nhu nữa. Rốt cuộc thì thông đồng với địch, phản quốc là tội tru di cửu tộc.

Hơn nữa, nhà bọn họ Bắc Man chắc sống nổi, mà cho dù bọn họ sống sót, thì những dòng họ chi nhánh khác của Văn gia sẽ ?

Văn thừa tướng đồng ý với Văn Uyển Nhu, ông cố gắng tranh thủ thêm một nữa ở chỗ Phượng Vũ.

Phượng Vũ dạy Tiêu Thừa Tu hơn nửa tháng, năng lực học tập của Tiêu Thừa Tu mạnh, nắm bắt công việc cũng nhanh.

Thấy Tiêu Thừa Tu thể độc lập xử lý sự vụ, Phượng Vũ dự định nghỉ ngơi hai ngày.

Từ khi trọng sinh đến nay, y vẫn luôn làm việc liên tục, sắt cũng chịu nổi.

Đêm đó trở vương phủ, ăn cơm xong y liền ngã đầu ngủ. Vẫn là Tần Dực giúp y lau , quần áo, bộ quá trình Phượng Vũ hề bất kỳ phản ứng nào.

Tần Dực đồ cho Phượng Vũ xong liền lên giường ôm y. Mấy đêm nay hai đều chung chăn gối, Tần Dực ôm Phượng Vũ lòng, Phượng Vũ cũng tự động tìm một tư thế thoải mái tiếp tục ngủ.

Một đêm ngon giấc.

Lần đầu tiên Phượng Vũ ngủ đến khi mặt trời lên cao. Điều làm y vui vẻ chính là khi mở mắt liền phát hiện vẫn còn trong vòng tay của Tần Dực.

Từ y khi tỉnh dậy thấy Tần Dực ở bên cạnh, Tần Dực liền còn dậy sớm nữa, dù tỉnh cũng sẽ giường bồi y.

"Tần ca ca, đói bụng."

Để Tần Dực mang họ Tần là một trong những việc Phượng Vũ cảm thấy làm đúng đắn nhất đời .

Tần Dực : "Phòng bếp chuẩn sẵn đồ ăn, hầu hạ em rời giường."

Tần Dực dậy , dùng vài phút để mặc y phục và giày, đó đỡ Phượng Vũ dậy.

Phượng Vũ ở mép giường, Tần Dực quỳ một gối xuống đất giúp y giày.

Nhìn Tần Dực phục vụ , Phượng Vũ nhớ tới lời Tiêu Thừa Tu từng , rằng với diện mạo của Tần Dực, còn tưởng là làm nam sủng.

Sau khi Tần Dực giúp Phượng Vũ giày xong, Phượng Vũ nâng cằm Tần Dực lên, quả thật là dung mạo .

Y hôn lên môi Tần Dực một cái: "Làm nam sủng của nhé?"

Ánh mắt Phượng Vũ long lanh, cực kỳ câu dẫn.

"Thuộc hạ ."

Tần Dực kiên định từ chối. Phượng Vũ những giận mà còn tỏ đầy hứng thú: "Ngươi từ chối ? Hửm?"

Tần Dực vẫn giữ tư thế quỳ một gối, Phượng Vũ hai tay chống xuống giường, chân nhẹ nhàng cách lớp vải dệt chuẩn xác sai lệch đạp lên nơi nào đó của Tần Dực.

Tần Dực kêu lên một tiếng trầm thấp, Phượng Vũ hài lòng mỉm .

"Ngươi thể từ chối ?"

Hổ Phách lặng lẽ che mắt, coi như cái gì cũng thấy, cái gì cũng .

Quá kích thích! Cơ sở dữ liệu của nó nóng lên hết cả .

---

Loading...