[Xuyên Nhanh] Ký Chủ Đem Tiểu Đáng Thương Sủng Đến Tận Trời - Chương 339: Nhiếp Chính Vương điên cuồng x Ám vệ tuấn tú(10)
Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:00:46
Lượt xem: 27
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Rõ ràng Phượng Vũ tướng mạo , cũng hề âm nhu, nhưng khí thế giận tự uy do ở địa vị cao lâu ngày dưỡng thành khiến sợ hãi.
Tên thái giám ngăn cản Phượng Vũ khỏi hối hận trong lòng. Phượng Vũ là Nhiếp Chính Vương, đến Tiêu Huyền Cẩn mặt y còn thành thật, bọn họ tính là cái thá gì?
Nếu chọc giận Phượng Vũ, g.i.ế.c cũng oan.
Thị vệ theo bên cạnh Phượng Vũ đẩy cửa tẩm cung , Phượng Vũ bước , thị vệ canh giữ ở cửa.
Hai binh lính tay cầm lợi kiếm sừng sững như hai ngọn núi nhỏ ngay cổng lớn, cung nhân trộm một cái vội vàng cúi gập đầu sát đất, sợ thêm một cái nữa đầu sẽ rơi xuống đất.
Tiếng mở cửa tẩm cung làm Tiêu Huyền Cẩn giật thót trong lòng, đành thầm cầu nguyện đến là Phượng Vũ.
Chỉ cần Phượng Vũ mà là khác, gì gã còn thể lôi phận Hoàng đế để trấn áp.
Nếu tới là Phượng Vũ, y làm gì gã, với tình trạng hiện tại, gã căn bản thể phản kháng.
Tiêu Huyền Cẩn mắt trông mong chằm chằm cửa, nhưng hiện thực chú định làm gã thất vọng.
Xuất hiện ở cửa chính là gương mặt xinh của Phượng Vũ. Khi Phượng Vũ đến gần, Tiêu Huyền Cẩn càng thêm xác định chính là Phượng Vũ thật sự.
Tướng mạo thể ngụy trang, nhưng khí chất độc nhất vô nhị Phượng Vũ thì cơ bản ai thể giả mạo .
Phượng Vũ khí định thần nhàn đến mép giường. Tiêu Huyền Cẩn rõ, Phượng Vũ hảo tổn hao gì, tựa như từng thương, lúc gã mới tin lời thái giám là thật.
“Sao thể?”
“Ngươi rõ ràng thương nghiêm trọng như , thể nhanh như thế ? Nói, ngươi là ai?”
Phượng Vũ thương nặng thế nào Tiêu Huyền Cẩn là rõ nhất. tình huống mắt của Phượng Vũ quá khác thường, chẳng lẽ y loại t.h.u.ố.c còn hơn cả t.h.u.ố.c Văn Uyển Nhu đưa cho gã?
Phượng Vũ nhướng mày, thấy Tiêu Huyền Cẩn giường, cổ tay và cổ chân đều quấn băng gạc, trong lòng vui sướng miễn bàn.
Chuyện Ám Dạ làm quá .
Văn Uyển Nhu, nữ nhân vẫn giống kiếp , chỉ dùng một chút t.h.u.ố.c cầm chừng, cho nên vết thương của Tiêu Huyền Cẩn hiện tại khôi phục đến ba thành.
Nếu Văn Uyển Nhu chịu chơi như Ám Dạ, cho gã dùng nước suối thần kỳ , thì Tiêu Huyền Cẩn đêm qua nên khôi phục , chứ liệt giường như bây giờ.
Nghe Tiêu Huyền Cẩn , Phượng Vũ chút lưu tình mở miệng trào phúng.
“Thần khả năng hồi phục . thật Hoàng thượng, mới một đêm gặp, ngài chỉ thể giường múa mép khua môi thế ?”
Vừa , Phượng Vũ nhấc chân đạp lên chỗ băng gạc quấn tay Tiêu Huyền Cẩn. Y dùng lực nhỏ, thậm chí còn cố ý dùng chân nghiền lên miệng vết thương của gã.
Tần Dực nấp trong bóng tối, Hổ Phách thấy động tác của Phượng Vũ, cảm giác như tứ chi tồn tại của cũng đang ẩn ẩn đau.
Cơn đau kịch liệt từ miệng vết thương khiến Tiêu Huyền Cẩn phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết thê lương. Cung nhân trong tẩm cung nháy mắt quỳ rạp xuống, ý định giúp đỡ Tiêu Huyền Cẩn, thậm chí hận thể biến mất khỏi nơi . Cung nữ thái giám bên ngoài thấy tiếng hét cũng run bần bật.
Phượng Vũ hả giận, chân dùng sức nghiền thêm một cái nữa.
Nghe Tiêu Huyền Cẩn kêu la t.h.ả.m thiết, Phượng Vũ lạnh lùng : “Hoàng thượng lúc rắc nước muối và nước ớt lên vết thương của thần vui vẻ ? Chút đau đớn chịu nổi ? Hả?”
Tiêu Huyền Cẩn vì quá đau đớn, cả mồ hôi lạnh tuôn như tắm, trong đầu ngoại trừ đau thì vẫn là đau.
Lúc gã cũng dám mạnh miệng nữa, kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-dem-tieu-dang-thuong-sung-den-tan-troi/chuong-339-nhiep-chinh-vuong-dien-cuong-x-am-ve-tuan-tu10.html.]
“Nhiếp Chính Vương, trẫm sai , trẫm nên tin lời gièm pha, ma quỷ ám ảnh mới đối xử với ngươi như .”
“Ồ?” Phượng Vũ di mũi chân nghiền thêm một chút, ngoài dự đoán thấy tiếng kêu t.h.ả.m của Tiêu Huyền Cẩn: “Là ai mê hoặc Hoàng thượng minh của chúng ?”
Tiêu Huyền Cẩn còn sống, gã thể nào đẩy Mẫu hậu của , cũng thể đẩy Văn Thừa tướng - một trợ lực lớn mạnh chịu trận, vì thế chút do dự chọn bừa tên một quan viên nào đó.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Ngươi coi thần là kẻ ngốc ?”
Phượng Vũ giận quá hóa , nhấc chân đổi sang tay bên nghiền nát, Tiêu Huyền Cẩn đau đến mức nên lời.
“Hoàng thượng, ngài là do thần từ bé đến lớn. Ngài mấy cân mấy lượng, thần còn rõ hơn cả chính ngài. Chút tâm địa gian giảo ở mặt thần đủ xem .”
Phượng Vũ hề ý định mềm lòng. Tiêu Huyền Cẩn thật sự sợ hãi, gã sợ sẽ c.h.ế.t, chỉ sống sót mới còn hy vọng.
“Nhiếp Chính Vương, trẫm sai , trẫm thật sự sai .”
“Tốt gì trẫm cũng là thiên tử, nếu tay chân trẫm phế, thiên hạ sẽ nghĩ thế nào?”
Danh tiếng của Phượng Vũ bên ngoài luôn , Tiêu Huyền Cẩn chính là nắm thóp điểm .
đó là Phượng Vũ của . Phượng Vũ hiện tại trải qua phản bội, kiếp nếm trải tuyệt vọng, trong lòng sớm xảy biến hóa nghiêng trời lệch đất.
“Phế thì phế thôi. Hoàng thượng ở trong thiên lao chẳng kiên cường ? Hiện tại kiên cường nữa?”
Tiêu Huyền Cẩn biểu cảm bình tĩnh của Phượng Vũ liền hoảng hốt, nhanh chóng phủ nhận: “Không , trẫm sai .”
Đối mặt với lời cầu xin của Tiêu Huyền Cẩn, Phượng Vũ mảy may động lòng: “Mặc kệ ngươi sai , những khổ sở bổn vương chịu, ngươi đều nếm thử một .”
“Người !”
Phượng Vũ dứt lời, bên ngoài lập tức mấy thị vệ tiến , tay bưng đủ loại dụng cụ.
Đồng t.ử Tiêu Huyền Cẩn đột nhiên giãn : nước ớt, nước muối, roi da, giấy bản để thực hiện gia quan tấn tước... đây đều là những thứ gã từng sai dùng lên Phượng Vũ.
“Nhiếp Chính Vương, ngươi đang đùa đúng ?”
Phượng Vũ khẽ mỉm . Y lên , nhưng giờ phút trong mắt Tiêu Huyền Cẩn, nụ đó khác gì ác quỷ, khiến lạnh gáy: “Trẫm là Hoàng đế, ngươi dám đối xử với trẫm như ?”
Phượng Vũ lơ đễnh : “Lúc ngươi động thủ với bổn vương, bổn vương , chỉ cần bổn vương còn sống, bổn vương nhất định sẽ báo thù. Cái vị trí của ngươi xong . Bổn vương bao giờ đùa.”
Phượng Vũ cúi vỗ vỗ mặt Tiêu Huyền Cẩn: “Hoàng thượng, ngài đối với thần, thật đúng là chẳng hiểu gì cả. Thần bao giờ là một kẻ nhân từ nương tay, cũng lấy đức báo oán. Thần nhất định thù tất báo, hơn nữa còn trả gấp bội.”
Nói xong Phượng Vũ dậy, tùy tay móc một chiếc khăn tay lau tay, đó ném chiếc khăn xuống đất như vứt rác.
Tiêu Huyền Cẩn xong lời Phượng Vũ liền hiểu chạy trời khỏi nắng. Đột nhiên trong đầu gã lóe lên một ý nghĩ: “Trẫm hiểu , ngươi căn bản định để trẫm ở vị trí nữa. Ngươi đưa Tiêu Thừa Tu lên ngôi đúng ?”
Phượng Vũ hừ lạnh một tiếng: “Ngươi họ Tiêu, Thừa Tu cũng họ Tiêu. Vị trí chủ nhân thiên hạ , ngươi , ? Thậm chí nếu bổn vương làm Hoàng đế, cũng chẳng ai dám một chữ ''!”
Tần Dực ở trong bóng tối rõ từng động tác của Phượng Vũ, lời y cũng rành mạch. Một yêu khí phách như , khó yêu.
Hổ Phách khen ngợi: [Phượng Vũ khí phách quá! Thần quân, ngài cũng mê Phượng Vũ đúng ?]
Ánh mắt Tần Dực Phượng Vũ đều là mê luyến: [Đương nhiên.]
Phượng Vũ thèm nhiều với Tiêu Huyền Cẩn nữa. Y xoay rời , tiếng kêu t.h.ả.m thiết của Tiêu Huyền Cẩn phía coi như thấy.
Khi Phượng Vũ bước khỏi tẩm cung của Tiêu Huyền Cẩn thì lúc gặp Thái hậu tới. Thái hậu thấy tiếng con trai kêu thảm, hai lời liền lạnh giọng chất vấn Phượng Vũ: “Nhiếp Chính Vương, ngươi làm gì Hoàng thượng? Nó là Hoàng thượng! Ngươi làm như xứng đáng với Tiên đế ?”