[Xuyên Nhanh] Ký Chủ Đem Tiểu Đáng Thương Sủng Đến Tận Trời - Chương 337: Nhiếp Chính Vương điên cuồng x Ám vệ tuấn tú(08)
Cập nhật lúc: 2025-12-19 04:00:44
Lượt xem: 31
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Phượng Vũ nghĩ nghĩ , Tần Dực là ám vệ ưu tú nhất, thập bát ban võ nghệ thứ đều tinh thông, năng lực quản lý cũng là nhất tuyệt, còn y bồi dưỡng nhiều ám vệ xuất sắc.
Một ám vệ ưu tú như , khả năng tự chủ khi đối mặt với sắc khẳng định cũng vượt xa thường.
Nếu Tần Dực dễ dàng sắc làm rung động như , thì là một ám vệ đủ tư cách.
Sau khi Tần Dực đặt Phượng Vũ lên giường, Phượng Vũ vẫn nhịn mà hỏi : “Ám Dạ, ngươi cảm thấy trông thế nào?”
Vấn đề Tần Dực cần suy nghĩ, ở chỗ chỉ một đáp án duy nhất: “Vương gia dung mạo như thiên nhân, ai thể sánh bằng.”
Trong lòng , Phượng Vũ chính là nhất, ai so .
Tuy rằng Tần Dực khen nghiêm túc, Phượng Vũ cũng cao hứng, nhưng y vẫn thử dò hỏi: “Có vì là chủ t.ử nên ngươi mới khen ? Hay là thật sự cảm thấy mới khen?”
Hỏi xong, Phượng Vũ đột nhiên cảm thấy nên hỏi câu .
Quy tắc của ám vệ là tuyệt đối phục tùng chủ tử. Y hỏi Tần Dực y , chẳng lẽ Tần Dực còn dám y ?
Cho dù y là kẻ xí ma chê quỷ hờn, Tần Dực cũng khen cho hoa mới .
Lúc thể Phượng Vũ khôi phục, chỉ là bao nhiêu sức lực, nhưng sức để trở thì vẫn .
Y trực tiếp xoay đưa lưng về phía Tần Dực, : “Ngươi nghỉ ngơi , sáng mai khi mở mắt , thấy ngươi.”
Nói xong Phượng Vũ nhắm mắt , làm vẻ nghỉ ngơi.
Tần Dực trực giác cảm thấy Phượng Vũ hình như chút vui. Hắn theo mệnh lệnh rời , biểu hiện của Phượng Vũ rõ ràng như , là đang cần dỗ dành.
“Thuộc hạ thật lòng cảm thấy chủ t.ử .”
Tần Dực khen xong, Phượng Vũ mở mắt , vẻ lạnh lẽo nơi đáy mắt như băng tuyết tan chảy, ở nơi Tần Dực thấy, khóe miệng y khẽ nhếch lên.
Xem ám vệ của y cũng là khúc gỗ.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
“Ừm.”
Tuy rằng chỉ một chữ ngắn ngủi, nhưng Tần Dực Phượng Vũ đang vui vẻ, lúc mới dậy cáo lui, ảnh nhanh biến mất trong phòng.
Tần Dực , Phượng Vũ nâng cổ tay lên đặt mắt tinh tế đ.á.n.h giá, cổ tay chỉ còn một dấu vết nhàn nhạt.
Nếu cơn đau khắc cốt ghi tâm vẫn còn ám ảnh, y sẽ cho rằng tất cả những gì trải qua chỉ là một giấc mộng.
Phượng Vũ thở hắt một , ngay đó nhắm mắt .
Y mệt , cần nghỉ ngơi. Đến giờ lâm triều, y sẽ cho đám một cái “bất ngờ” lớn.
Tần Dực xổm xà nhà một lúc, tiếng hít thở đều đều của Phượng Vũ mới quần áo.
Trong cơn mơ màng, Phượng Vũ về thiên lao. Gân tay và gân chân rõ ràng khôi phục của y thế mà trở về trạng thái m.á.u thịt be bét. Y trong một góc tối tăm của ngục thất, Tiêu Huyền Cẩn cao cao tại thượng mặt y, bên cạnh là một tên thái giám bưng rượu độc, bên là Văn Uyển Nhu ăn mặc lộng lẫy.
“Nhiếp Chính Vương, ngươi ở mặt trẫm luôn thanh cao như , hiện tại ngay cả ch.ó nhà tang cũng bằng. Bất quá chỉ cần ngươi chịu nhận thua với trẫm, trẫm sẽ tha cho ngươi một con đường sống, thế nào?”
Phượng Vũ thèm để ý đến gã. Tiêu Huyền Cẩn liếc chén rượu độc, trắng trợn uy hiếp: “Nếu ngươi chịu thua, ly rượu chính là quy túc của ngươi.”
Văn Uyển Nhu : “Bệ hạ, vẫn là mau chóng giải quyết , bằng hậu hoạn khôn lường.”
Trên mặt Phượng Vũ lộ vẻ trào phúng, câu mà y từng : “Bổn vương cho dù c.h.ế.t, cũng tuyệt đối cúi đầu tên đồ vong ân phụ nghĩa.”
Phượng Vũ thấy khi xong câu đó, sắc mặt Tiêu Huyền Cẩn trở nên xanh mét.
Tiêu Huyền Cẩn càng tức giận, Phượng Vũ càng cao hứng.
Tiêu Huyền Cẩn là cái thá gì? Còn y cúi đầu .
Rất nhanh, khuôn mặt phẫn nộ của Tiêu Huyền Cẩn biến thành gương mặt của Ám Dạ. Là Ám Dạ mang theo các ám vệ khác đến cứu y.
Bọn họ vất vả lắm mới thoát khỏi thiên lao, quan binh đuổi theo buông, cung tên ngừng b.ắ.n về phía bọn họ.
Phượng Vũ rõ ràng chuyện gì sẽ xảy nhưng cách nào ngăn cản, trơ mắt Ám Dạ ngã xuống mặt .
“Ám Dạ!”
Phượng Vũ đột nhiên mở to mắt, lúc mới phát hiện chỉ gặp ác mộng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-dem-tieu-dang-thuong-sung-den-tan-troi/chuong-337-nhiep-chinh-vuong-dien-cuong-x-am-ve-tuan-tu08.html.]
Y mơ thấy chuyện xảy ở kiếp .
“Chủ tử.” Người xuất hiện mặt Phượng Vũ Tần Dực mà là Ám Nhất.
Phượng Vũ hỏi: “Ám Dạ ?”
Ám Nhất đáp: “Thủ lĩnh quần áo ạ.”
Tần Dực chân mới , chân Phượng Vũ liền tỉnh, thời gian y ngủ còn quá nửa canh giờ.
“Ngươi bảo xong quần áo thì qua đây ngay.”
Chỉ khi Tần Dực ở bên cạnh, y mới cảm giác an .
Ám Nhất nhận lệnh thông báo cho Tần Dực. Tần Dực tắm rửa và bôi t.h.u.ố.c xong, Ám Nhất đến truyền lời, những vết thương ở chỗ khác cũng kịp bôi t.h.u.ố.c nữa, nhanh chóng mặc y phục đến tẩm cung của Phượng Vũ.
Phượng Vũ đang ngẩn giường, sắc mặt tái nhợt vì cơn ác mộng. Tần Dực lặng yên một tiếng động xuất hiện mặt y, y liền chồm tới ôm chặt lấy eo .
Chưa đến việc Tần Dực thích Phượng Vũ, cho dù chỉ là ám vệ của y, khi Phượng Vũ ôm , cũng thể phản kháng.
“Chủ tử.”
“Ở bồi bổn vương nghỉ ngơi.”
Phượng Vũ cường thế kéo Tần Dực xuống, đó chui tọt trong lòng n.g.ự.c .
Tần Dực nghĩ tới sự việc phát triển theo hướng . Nếu Phượng Vũ chủ động nhào lòng, lý do gì để đẩy .
Tần Dực ôm chặt lấy Phượng Vũ, kéo chăn đắp lên cả hai, dùng tay áo lau lớp mồ hôi mỏng trán y.
Hành động ôn nhu của làm sống mũi Phượng Vũ cay cay.
Phượng Vũ cư địa vị cao nhiều năm, bên lấy một tri kỷ.
Y cũng bầu bạn, nhưng những kẻ tiếp cận y đều là mưu đồ riêng.
“Ám Dạ, nếu cho ngươi làm ám vệ nữa, ngươi sẽ nghĩ thế nào?”
Tần Dực đáp: “Chỉ cần thể ở bên cạnh chủ tử, làm ám vệ cũng quan trọng.”
Câu trả lời của Tần Dực khiến Phượng Vũ hài lòng, y cọ cọ cổ .
“Ta buồn ngủ .”
“Chủ t.ử ngủ , thuộc hạ bồi ngài.”
Tần Dực nhẹ nhàng vỗ về lưng Phượng Vũ, giống như đang dỗ dành trẻ con ngủ.
Từ cử chỉ của Tần Dực, Phượng Vũ cảm nhận một tia miễn cưỡng nào. Y ngửi mùi hương thanh mát độc đáo , dần dần chìm mộng .
Tần Dực hiệu tay về phía trung, xác nhận trong phòng chỉ còn và Phượng Vũ, lúc mới kiêng nể gì mà ngắm y.
Hôm nay tới thế giới , sự việc cứ dồn dập kéo đến, còn kịp kỹ Phượng Vũ.
Hắn giống như một kẻ si tình, tỉ mỉ ngắm từng đường nét gương mặt Phượng Vũ, trong lòng khỏi đắc ý.
Bảo bối của lớn lên thật sự xinh , ngay cả sợi tóc cũng đến thế.
Ám chỉ của Phượng Vũ quá rõ ràng, Tần Dực tính toán sẽ thuận nước đẩy thuyền, voi đòi tiên, chính là lúc .
Mà Phượng Vũ đang Tần Dực ngắm vì quá mệt mỏi nên bỏ lỡ ánh mắt tràn đầy yêu thương của .
Trong hoàng cung, Tiêu Huyền Cẩn vì vết thương hành hạ mà ngủ . Gã thể đập phá đồ đạc, chỉ thể c.h.ử.i bới, mắng mệt mới nhắm mắt nghỉ ngơi một chút.
Văn Uyển Nhu nửa đêm tỉnh , chuyện đầu tiên nàng phát hiện chính là chiếc vòng tay của biến mất. Nàng lập tức nghĩ tới đàn ông đ.á.n.h ngất .
Lúc đ.á.n.h ngất, trong phòng tối đen như mực, nàng căn bản rõ mặt mũi kẻ đó .
Văn Uyển Nhu đoán rằng việc gân tay gân chân của Tiêu Huyền Cẩn cắt, và việc vòng tay của nàng lấy đều là do của Phượng Vũ làm.
Trừ Phượng Vũ , nàng nghĩ đến thứ hai.
Đáng tiếc a, ngoại trừ nàng , khác cách nào mở gian trong vòng tay, Phượng Vũ cho lấy cũng vô dụng.
Tuy nhiên vẫn nghĩ cách lấy chiếc vòng mới , bằng vết thương của Tiêu Huyền Cẩn làm ?