Lâm Hi đang ở trong nhà. Bà vẻ nhu nhược, nhưng tính cách tuyệt đối kiểu mềm yếu.
Cứ chuyện khi cha của Trần Gia Hữu mất, Lâm Hi bệnh, vợ chồng Trần Châu lừa bà giao khế nhà cho bọn họ nhưng bà nhất quyết đưa là .
Bà thấu bản chất của gia đình Trần Châu, chỉ cần bà giao khế nhà , bà và Trần Gia Hữu sẽ đường ở.
Lâm Hi thà tìm một ngoài đáng tin cậy để gửi gắm Trần Gia Hữu chứ bao giờ nghĩ đến việc giao cho vợ chồng Trần Châu.
Trong cốt truyện gốc, Lâm Hi qua đời đột ngột, khế nhà chính là gia đình Trần Châu cướp mất.
Mạnh Tiêu đang ở bên cạnh Tần Mộ, liền lên tiếng hỏi Tần Dực: “Cái gia đình đó là sài lang hổ báo mà còn bắt chúng cố ý đưa Gia Gia chỗ khác?”
Tần Dực kể sơ qua về tính cách của cả nhà Trần Châu, đều dạng , đặc biệt là Lưu Nguyệt Thiền, quả thực chính là một mụ đàn bà đanh đá chua ngoa.
Mạnh Tiêu xong, lập tức quyết định cả.
Đàn bà đanh đá c.h.ử.i đổng ư? Trước mắt trong mấy bọn họ, chỉ y là am hiểu món nhất.
Tần Mộ và Tần Dực, một quá ôn nhu, một quá lạnh lùng, thích hợp cãi tay đôi.
Tần Dực vẫn Mạnh Tiêu đưa Trần Gia Hữu , tránh để những lời lẽ cay nghiệt của Lưu Nguyệt Thiền làm tổn thương.
Mạnh Tiêu liền hỏi ngược Tần Dực: “Chẳng lẽ thể đảm bảo khi bọn họ rời sẽ tìm và Gia Gia gây phiền phức ?”
“Hơn nữa luôn cảm thấy Gia Gia ở thế giới tuy đơn thuần, nhưng nghĩa là chịu gió táp mưa sa. Chúng nên để rõ cả nhà bác cả là loại nào, như về khi đối mặt với bọn họ, Gia Gia mới nương tay.”
Tần Dực thừa nhận mồm mép Mạnh Tiêu quả thực lợi hại, thuyết phục .
“Được, ngày mai các qua sớm một chút, sợ và Gia Gia cãi .”
Mạnh Tiêu thầm nghĩ Tần Dực học hư , thế mà cũng ngầm trêu chọc y, nhưng y thèm để ý.
“Chuyện gì ?” Mạnh Tiêu trực tiếp hiến kế cho Tần Dực: “Nếu Lưu Nguyệt Thiền ăn vạ vạ vật đó thì các đừng để ý, cứ lẳng lặng mụ diễn trò, đó bảo vệ sĩ ném mụ xa một chút. Nếu mụ chịu , chờ đến mụ sẽ ai mới là bố thiên hạ.”
Tần Dực một câu “Cảm ơn”, bảo Tần Mộ và Mạnh Tiêu nghỉ ngơi sớm cúp điện thoại.
Hắn tắm ngay mà lấy d.ư.ợ.c liệu đông y mua hôm nay.
Số t.h.u.ố.c là nguyên liệu để làm cao trị sẹo. Cao trị sẹo do làm hơn nhiều so với loại bán thị trường, nhiều chất phụ gia, những thể trị sẹo mà còn tác dụng làm trắng da.
Hắn làm suốt đêm cho xong để sáng mai bôi t.h.u.ố.c lên tay cho Trần Gia Hữu.
Sau khi Tần Dực cúp máy, Tần Mộ hôn lên môi Mạnh Tiêu một cái: “Bảo bối, ngày mai xem em trổ tài đấy.”
Mạnh Tiêu vỗ ngực, vẻ mặt tự tin: “Cứ để đấy cho em, cãi em ngán ai bao giờ.”
Trần Gia Hữu ngày mai sẽ xảy chuyện gì. Những sự việc diễn ban ngày hôm nay cứ như một giấc mơ, khiến nụ môi khi tắm cũng tắt, đến lúc ngủ khóe miệng vẫn còn vương nét .
Trần Gia Hữu chìm mộng , phòng bên cạnh đèn vẫn sáng. Tần Dực chăm chú xử lý d.ư.ợ.c liệu, bóng lưng trông thật đáng tin cậy.
Ngoài cửa sổ, mưa bất tri bất giác bắt đầu nặng hạt, mái hiên như treo từng chuỗi chuông gió bằng nước, những chiếc lá mưa đ.á.n.h rơi mặt đất dần nhiều lên.
Tần Dực chỉ nghỉ ngơi hai tiếng, đến giờ thức dậy như thường lệ liền dậy rửa mặt quần áo.
Khi xử lý xong xuôi và bước khỏi phòng, liếc phòng Trần Gia Hữu.
Cửa phòng đóng chặt, trong phòng yên tĩnh, chứng tỏ Trần Gia Hữu vẫn dậy.
Tần Dực gọi , định bụng nếu làm xong bữa sáng mà Trần Gia Hữu vẫn tỉnh thì sẽ lên gọi dậy.
Tần Dực đầu xuống lầu, còn kịp uống ngụm nước nào thấy tiếng gõ cửa.
Tần Dực tưởng gia đình Trần Nhất đến, còn nghĩ bụng bọn họ đến nhanh thật.
Lúc mới 7 giờ rưỡi, Tần Dực nghĩ nếu lát nữa Lưu Nguyệt Thiền làm ầm ĩ lên thì cũng coi như là tiếng chuông báo thức cho nhiều .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-dem-tieu-dang-thuong-sung-den-tan-troi/chuong-301-be-con-xinh-dep-dang-thuong-lai-rat-dinh-nguoi-15.html.]
Thế nhưng khi Tần Dực mở cửa , đó là Tần Mộ và Mạnh Tiêu đang tay trong tay.
Thảo nào Hổ Phách chút động tĩnh nào, hóa đến là gia đình Trần Châu.
Mạnh Tiêu ngó đầu trong, thấy trống trơn, ngoài Tần Dực ai khác.
“Bọn họ còn đến ? Xem chúng đến sớm.”
Tần Mộ đầu hiệu cho vệ sĩ phía , vệ sĩ lập tức mang bữa sáng đặt lên bàn.
Tần Mộ : “Đừng bảo cả giúp đỡ nhé, mang cả bữa sáng đến đây. Mọi ăn no một chút, lát nữa mới sức mà chiến đấu.”
Mạnh Tiêu Tần Mộ nắm tay trái, vì thế y giơ tay lên nắm chặt thành nắm đấm, làm động tác cố lên: “Đàn ông là chiến đấu.”
Tần Mộ tay chân nhỏ nhắn của Mạnh Tiêu, ừ thì chiến đấu, thể khiến đối phương c.h.ế.t vì sự dễ thương .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tần Dực thấy Tần Mộ bọn họ mang cả bữa sáng đến nên cũng cần làm nữa.
“Hai ăn , lên lầu xem Gia Gia dậy .”
Tần Dực lên lầu, Mạnh Tiêu gõ cửa phòng Lâm Hi .
Không y quấy rầy giấc ngủ của Lâm Hi, nhưng lát nữa gia đình Trần Châu sẽ đến, đến lúc đó Lưu Nguyệt Thiền làm ầm lên thì Lâm Hi cũng sẽ tỉnh.
Y chỉ sợ lúc đó Lâm Hi gia đình Trần Châu chọc tức đến mức nuốt trôi cơm, chi bằng gọi bà dậy ăn sáng .
Sau khi bệnh, tinh thần Lâm Hi , ngủ mà dậy cũng sớm. Mạnh Tiêu gõ cửa nhẹ bà cũng thấy, bà hỏi vọng : “Có chuyện gì ?”
Mạnh Tiêu thấy giọng Lâm Hi liền : “Dì Lâm, chúng cháu mua bữa sáng đến , nếu dì dậy thì cháu bưng cho dì nhé.”
Lâm Hi đáp: “Chờ một chút, để dì rửa mặt .”
Mạnh Tiêu dặn: “Nếu cần giúp đỡ thì dì cứ gọi nhé.”
Khi Lâm Hi rời giường, bà cảm thấy vẫn còn bủn rủn, nhưng dường như sức hơn hai ngày .
Lúc rửa mặt trong phòng vệ sinh, bà trong gương.
Không ảo giác , bà cảm thấy sắc mặt trông hơn nhiều.
Hơn nữa hôm nay từ lúc dậy nhà vệ sinh, bà còn cảm thấy vài bước là mềm nhũn thở dốc như nữa.
Có lẽ là do tâm trạng lên nên bệnh tình cũng tự nhiên thuyên giảm, trở thành kỳ tích y học?
Nghĩ đến đây, mặt Lâm Hi bất giác nở nụ .
Khi thấy trong gương , bà chút ngẩn ngơ, đưa tay sờ lên miệng . Hình như lâu lắm bà một cách thật lòng như .
Bên phía Tần Dực thuận lợi đ.á.n.h thức Trần Gia Hữu. Trần Gia Hữu từ lầu xuống cũng gọi Lâm Hi .
Lâm Hi rửa mặt và quần áo xong, Trần Gia Hữu liền đỡ bà phòng khách.
Tần Mộ cố ý mua bữa sáng từ khách sạn lớn nhất thị trấn mang về, hương vị ngon, đều thích.
Khi mấy đang ăn sáng thì cửa lớn gõ vang. Tần Mộ và Mạnh Tiêu ánh mắt Tần Dực là hiểu ngay gõ cửa là ai.
Chẳng cần đoán cũng , vì giọng của Lưu Nguyệt Thiền vang lên ngay ngoài cửa.
“Em dâu, em dậy ? Gia Gia mở cửa , bác gái đây.”
Tần Dực quan sát thấy Trần Gia Hữu tiếng Lưu Nguyệt Thiền theo bản năng nhíu mày, chứng tỏ từ tận đáy lòng thích bà bác .
Lâm Hi cũng nuốt trôi nữa, buông đũa xuống, vẻ ôn nhu mặt biến mất, đó là sự lạnh lùng.
“Không hôm nay bà đến đây làm cái gì.”