Trần Gia Hữu bao giờ cảm thấy việc ốm là chuyện đáng mừng đến thế, cho đến tận hôm nay.
Mạnh Tiêu thật sự quá nhiệt tình, làm chút chịu nổi.
Mạnh Tiêu kìm bước tới một bước, nhanh tay nhéo má Trần Gia Hữu một cái, nhanh đến mức Tần Dực cũng kịp ngăn cản.
Da mặt Trần Gia Hữu non mịn, nhéo một cái liền đỏ ửng lên. Mạnh Tiêu đau lòng xoa xoa mặt , kết quả càng đỏ hơn.
“Bảo bối , mặt mịn thật đấy.”
“Đi chơi với , mua đồ ăn ngon cho .”
Mạnh Tiêu thật lòng kết bạn với Trần Gia Hữu, nhưng biểu hiện lúc của y chẳng khác nào con sói xám đang dụ dỗ cô bé quàng khăn đỏ.
Tần Dực dấu vết gạt tay Mạnh Tiêu , đau lòng quan tâm hỏi Trần Gia Hữu xem mặt đau .
Trần Gia Hữu lắc đầu tỏ vẻ đau.
Cậu thấy mặt đang như thế nào, nhưng quả thực là đau.
Tần Mộ Tần Dực và Trần Gia Hữu mà thấy ê cả răng, chọn về phía Mạnh Tiêu: “Cùng dạo ? Ở đây sẽ vệ sĩ canh gác, nếu dì Lâm yêu cầu gì cứ gọi vệ sĩ là .”
Nghe Tần Mộ , Trần Gia Hữu chút sốt ruột, dùng ánh mắt hỏi Tần Dực xem ngoài .
Tần Dực ướm hỏi: “Gia Gia, nếu ngoài thì em cùng ?”
Trần Gia Hữu gật đầu như giã tỏi, tâm tư thể hiện rõ mồn một.
Mạnh Tiêu ôm ngực, vẻ mặt “đau đớn tột cùng”: “Trời ơi! Cây cải thìa ngoan ngoãn thế mà tự bưng chậu chạy chuồng heo nhà .”
Tần Mộ: “Anh cũng sẽ tự bưng chậu chạy đến chỗ em mà.”
Mạnh Tiêu nhướng mày: “Anh bưng chậu, là bứng cả cái chuồng heo sang vườn rau.”
Tần Mộ: “Dù cũng chỉ thích mỗi cây cải thìa là em thôi.”
Việc Tần Mộ lúc nào cũng tranh thủ bày tỏ tình yêu thì Mạnh Tiêu thích, nhưng mắt quan trọng hơn là chuyện chơi.
Hắn về phía Trần Gia Hữu, hỏi nữa: “Cho nên Gia Gia, chơi cùng bọn ?”
Cho dù Tần Mộ và Mạnh Tiêu liên tục phát tín hiệu hữu hảo, Trần Gia Hữu tin tưởng nhất vẫn là Tần Dực. “Anh Tần?”
Tần Dực tự quyết định mà lựa chọn tôn trọng ý kiến của Trần Gia Hữu: “Em ?”
Trần Gia Hữu nghiêm túc : “Anh thì .”
Trần Gia Hữu vốn hứng thú gì với việc ngoài, thể ở trong nhà cả ngày.
nếu Tần Dực , thể chấp nhận cùng .
Tần Dực: “Được, chúng .” Vừa thể mua quần áo và vài thứ cho Trần Gia Hữu.
Hắn quan sát, quần áo của Trần Gia Hữu đều giặt đến bạc màu, giày cũng .
Nhân lúc hôm nay mưa quá lớn, bọn họ ngoài dạo mua sắm chút quần áo.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tần Dực và Tần Mộ mỗi cầm một chiếc ô, đề phòng lát nữa mưa nặng hạt, nếu mang ô, khéo thành gà rớt nồi canh.
Tần Dực và Tần Mộ da dày thịt béo dầm mưa chút cũng , trọng điểm là Mạnh Tiêu và Trần Gia Hữu, hai dễ ốm.
Vừa từ trong nhà , Trần Gia Hữu liền thấy hai vệ sĩ mặc vest đen ở cửa, dáng cao lớn vạm vỡ, trông hung dữ.
Tần Dực giải thích: “Hai là lính xuất ngũ, trông vẻ dữ một chút, đừng sợ.”
Trần Gia Hữu: “Tôi sợ, nếu đến, bọn họ nhất định thể đ.á.n.h đuổi .”
Tần Dực: “ , bọn họ nhất định sẽ đ.á.n.h đuổi .”
Tần Dực dặn dò vệ sĩ nếu đến thì gọi điện cho họ , họ đồng ý mới cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-dem-tieu-dang-thuong-sung-den-tan-troi/chuong-299-be-con-xinh-dep-dang-thuong-lai-rat-dinh-nguoi-13.html.]
Dặn dò xong, mấy xuất phát dạo quanh thị trấn nhỏ.
Tần Dực giao cho Trần Gia Hữu một nhiệm vụ “gian khổ”, đó là hôm nay sẽ dẫn bọn họ chơi.
Trần Gia Hữu lớn lên ở thị trấn nên quen thuộc đường lối .
Tần Dực : “Em thích chỗ nào thì đưa bọn đến chỗ đó.”
Trần Gia Hữu vỗ ngực, vui vẻ nhận nhiệm vụ .
Mấy một lúc thì biến thành Mạnh Tiêu khoác tay Trần Gia Hữu phía , Tần Dực và Tần Mộ phía . Nhan sắc đỉnh cao của cả nhóm thu hút sự chú ý của nhiều trong thị trấn.
Lúc bọn họ mua bánh gạo, ông chủ trực tiếp hỏi Trần Gia Hữu về phận của mấy Tần Dực. Trần Gia Hữu trả lời: “Bọn họ là bạn của cháu ạ.”
Ông chủ khen ngợi: “Ái chà, Gia Gia kết bạn với nhiều thế , giỏi quá nha.”
Lời khen thiện ý và chân thành làm Trần Gia Hữu vui sướng vô cùng.
Ông chủ gói bánh gạo xong, Mạnh Tiêu ngăn Tần Mộ và Tần Dực đang định trả tiền : “Đã hôm nay bao, Gia Gia cái gì đều mua cho .”
Mạnh Tiêu chủ động trả tiền, Tần Mộ lặng lẽ cất điện thoại , với Tần Dực: “Hai chúng làm hộ hoa sứ giả .”
Không cần trả tiền, chỉ việc theo chơi, bảo vệ an cho Mạnh Tiêu và Trần Gia Hữu, tiện thể xách đồ giúp.
Mua điểm tâm xong, mấy đến cửa hàng mua quần áo cho Trần Gia Hữu. Cậu thử đồ, Mạnh Tiêu vô cùng nghiêm túc chọn lựa cho .
Trong mắt Mạnh Tiêu, mật ngọt của y chịu khổ ở tiểu thế giới , nếu y ở đây thì thể để mật ngọt của y chịu khổ thêm nữa.
Quần áo, mua! Giày, mua! Y trực tiếp coi Trần Gia Hữu như búp bê mà phối đồ.
Trần Gia Hữu nghĩ đến Lâm Hi cũng quần áo mới, Mạnh Tiêu vung tay lên, mua luôn quần áo cho cả Lâm Hi.
Ven đường tiệm làm tóc, Mạnh Tiêu trực tiếp kéo Trần Gia Hữu cắt tóc.
Không cắt quá nhiều, chỉ tỉa tót một chút cho gọn gàng, để dài quá là .
Tỉa tóc xong, Trần Gia Hữu trông càng ngoan ngoãn hơn, Mạnh Tiêu luôn miệng gọi “nhóc con đáng yêu”.
Tần Dực thấy Trần Gia Hữu vui vẻ cũng chiều theo ý họ, lặng lẽ theo , chỉ cần Trần Gia Hữu đầu là thể thấy .
Trần Gia Hữu bao giờ ngày nào vui vẻ như hôm nay.
Có bạn bè dạo phố cùng, khen , còn mua cho nhiều quần áo .
Mấy dạo cả buổi chiều, quan hệ giữa Trần Gia Hữu và Mạnh Tiêu thiết hơn nhiều.
Để cảm ơn Mạnh Tiêu đưa mua quần áo, Trần Gia Hữu chủ động tỏ ý tặng hạc giấy gấp cho Mạnh Tiêu.
Mạnh Tiêu đoạt thứ khác yêu thích, y đối với Trần Gia Hữu cầu báo đáp.
Y dỗ Trần Gia Hữu rằng bạn bè với là như , giúp mua quần áo các thứ đều là y tự nguyện. Nếu Trần Gia Hữu cảm ơn, ngày mai dẫn bọn họ chơi chỗ khác là . Trần Gia Hữu gật đầu đồng ý ngay.
Về đến nhà, Trần Gia Hữu và Mạnh Tiêu xách một đống đồ tìm Lâm Hi, còn Tần Dực và Tần Mộ thì chui bếp.
Trong phòng, Trần Gia Hữu và Mạnh Tiêu lấy từng bộ quần áo mua cho Lâm Hi .
Mạnh Tiêu : “Dì Lâm, chỗ quần áo đều là do Gia Gia chọn cho dì đấy, mắt thẩm mỹ của Gia Gia lắm ạ?”
Trần Gia Hữu tươi rói, đôi mắt sáng lấp lánh chờ đợi lời khen của Lâm Hi.
Trong lòng Lâm Hi cảm xúc lẫn lộn. Tần Dực và mới đến hai ngày, tìm bác sĩ cho bà, mua quần áo cho hai con, điều khiến bà áy náy.
Tần Dực ở đây vốn là để chỗ trọ khi du lịch, ngờ biến thành chăm sóc cho hai con bà.
Nhìn dáng vẻ vui mừng của Mạnh Tiêu và Trần Gia Hữu, Lâm Hi nỡ làm cụt hứng hai đứa trẻ, bèn phụ họa: “Rất , cảm ơn Tiêu Tiêu và Gia Gia, hai đứa vất vả .”
Trần Gia Hữu thì vui, chủ động báo cáo: “Tiêu Tiêu ngày mai con dẫn chơi tiếp.”
Mạnh Tiêu gật đầu: “ đúng đúng, cháu quen thuộc nơi , dựa Gia Gia dẫn chơi thôi. Nếu mua chút quà cho Gia Gia, cháu cũng ngại khi nhờ dẫn đường lắm.”