An Dương nghi hoặc, nên như chứ, Dư Duyệt là đại diện vàng cơ mà.
Dư Duyệt dường như sự khó hiểu của An Dương, chủ động giải thích: "Tần tổng sắp xếp, bảo chị mắt cứ quản lý em, cũng coi như cho chị một thời gian nghỉ phép. Em là 'chiến sĩ thi đua' trong giới minh tinh, chị cũng là 'chiến sĩ thi đua' trong giới đại diện mà."
An Dương vui vẻ nheo mắt , đây coi là sự chiếu cố đặc biệt dành cho thần tượng nhỉ?
"Người theo đuổi Tần tổng nhiều ?"
Câu hỏi bất ngờ của An Dương khiến Dư Duyệt ngửi thấy mùi vị khác thường: " , đến gia sản của Tần tổng, chỉ gương mặt thôi cũng đủ làm mê mẩn . Có điều An Dương ..."
Dư Duyệt nghiêm mặt : "Tần tổng để tâm đến em, nhưng chị cũng khuyên em, khi Tần tổng chủ động bày tỏ điều gì, em đừng hành động thiếu suy nghĩ."
Dư Duyệt chợt cảm thấy đúng lắm. Căn cứ kinh nghiệm của cô, Tần Dực đối với An Dương tuyệt đối thành phần tình yêu trong đó, tuy là bao nhiêu.
Để phòng ngừa An Dương vì câu của mà giữ cách với Tần Dực, Dư Duyệt vội vàng bổ sung: " mà chị cảm thấy nhé, em cũng thể thích hợp bày tỏ thiện ý với Tần tổng, rốt cuộc ngài cũng kéo em một cái khi em bất lực nhất."
An Dương : "Em ."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
An Dương ngoài cửa sổ. Trời sắp đông, hôm nay nắng rực rỡ, hệt như tâm trạng của .
Dư Duyệt âm thầm lau mồ hôi lạnh tồn tại trán. Nguy hiểm thật, chuyện giữa An Dương và Tần Dực cô vẫn nên bớt lung tung thì hơn.
Cô dự cảm, nếu An Dương thật sự vì lời cô mà xa lánh Tần Dực, sự nghiệp của cô cũng coi như đến hồi kết.
Ba An Dương đến địa điểm chụp, phụ trách tiếp đón vô cùng nhiệt tình.
An Dương là đại diện nước hoa, hôm nay Dư Duyệt cùng cũng đủ chứng minh sự coi trọng của Hoa Thịnh đối với An Dương, phụ trách đương nhiên càng thêm tôn trọng.
Dòng nước hoa An Dương quảng cáo tên là "Tuyết Sơn Đỉnh", là sản phẩm chủ đạo mùa đông của nhãn hiệu , rõ ràng đây là một loại nước hoa hương thanh lãnh.
An Dương mặc bộ trang phục nhãn hiệu chuẩn , một bộ đồ kiểu dáng quốc phong màu trắng trăng non. Quần tây trắng, là áo sơ mi tay dài cách tân thêu hoa tuyết liên bằng chỉ vàng.
An Dương cao 1 mét 83, tỷ lệ cơ thể hảo. Bộ đồ mặc lên phát huy tối đa ưu thế.
Lúc An Dương chụp, phụ trách đến mức khép miệng, phảng phất như thấy cảnh tượng nước hoa bán đắt như tôm tươi khi mở bán.
Toàn bộ quá trình chụp thuận lợi. An Dương chính là con cưng của ống kính, nhiếp ảnh gia trong quá trình chụp chút che giấu lời khen ngợi dành cho . An Dương phối hợp, chỉ dùng đến hai tiếng đồng hồ thành xong ảnh chụp và video.
Sau khi kết thúc, An Dương quần áo. Dư Duyệt chủ động xin nhiếp ảnh gia một phần ảnh chụp của An Dương.
Nhiếp ảnh gia cũng dễ chuyện, chỉ yêu cầu Dư Duyệt đừng phát tán ảnh ngoài khi phía chính hãng công bố bộ ảnh .
Dư Duyệt ngày đầu làm đại diện, điểm cô vẫn , cô mục đích khác.
An Dương nhanh quần áo xong , phía nhãn hiệu tặng cho hai chai nước hoa.
Một chai là loại hôm nay đại diện, chai còn cũng là sản phẩm mới mùa đông của họ, một loại nước hoa mang hương gỗ.
Buổi sáng kết thúc, mắt thấy sắp đến 12 giờ, mấy định cùng ăn trưa.
Vừa lên xe, Dư Duyệt gửi hai tấm ảnh An Dương chụp cho Tần Dực.
Dư Duyệt: [Tần tổng, khả năng biểu cảm của Dương Dương là nhất tuyệt, ký Dương Dương là phúc khí của chúng .]
Tần Dực lặng lẽ lưu ảnh An Dương về máy, trả lời Dư Duyệt một chữ: [Ừm.]
Tần tổng: [Còn ảnh nào khác ?]
Dư Duyệt: [Có ạ, nén file gửi hòm thư của ngài nhé.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-ky-chu-dem-tieu-dang-thuong-sung-den-tan-troi/chuong-11-dinh-luu-xinh-dep-bi-boi-nho-den-thuong-tich-day-minh-11.html.]
Tần tổng: [Được.]
Tần tổng: [Tăng lương cho cô.]
Dư Duyệt coi như , Tần Dực đối với An Dương chắc chắn là thích. Cô chút sợ hãi, may mắn sáng nay bậy bạ gì với An Dương.
Dư Duyệt đang gửi ảnh An Dương cho Tần Dực thì An Dương đột nhiên : "Chị Duyệt, em tặng chai nước hoa cho Tần tổng."
Dư Duyệt đột ngột đầu An Dương. An Dương giải thích: "Mùi của chai nước hoa em xin phụ trách mẫu thử để ngửi qua, giống mùi hương Tần tổng. Em tặng chai cho , chị thể giúp em chuyển cho Tần tổng ?"
Đương nhiên càng tự đưa cho Tần Dực hơn.
Mấy ngày gặp Tần Dực, thật sự nhớ vô cùng.
Trước cho rằng cái thứ gọi là " gặp yêu" tác dụng với , gặp Tần Dực mới vả mặt đôm đốp, nhưng thấy thích thú.
Hãng nước hoa cũng là thương hiệu lớn, phần lớn nước hoa đều giá khởi điểm hơn một ngàn tệ. Hai chai nhãn hiệu tặng An Dương hôm nay đều rẻ, tặng cho Tần Dực cũng tính là qua loa.
Dư Duyệt nghiêm túc : "Bây giờ chúng vòng qua công ty luôn, tặng quà chắc chắn tự tặng mới thành ý."
Từ Xa lập tức rẽ ở ngã tư phía về hướng công ty.
Dư Duyệt hợp ý An Dương, cũng thêm gì nữa.
Tần Dực nhận ảnh An Dương từ chỗ Dư Duyệt, tấm nào cũng là trình độ thể xuất bản ngay cần chỉnh sửa.
Hắn nhận tin nhắn của Dư Duyệt: [Dương Dương quà tặng ngài, hiện tại chúng đang đường đến công ty.]
Trong lòng Tần Dực nóng lên. Quà ? Hắn cũng một món quà tặng cho An Dương, lý do để tặng .
Xe của An Dương chạy đến cổng công ty nhưng , bởi vì Tần Dực đang chờ ngay ở cổng lớn.
Hắn mặc một bộ âu phục đặt may, khoác áo vest dáng dài, đó còn nổi bật hơn cả mẫu nam.
Lúc đúng giờ tan tầm, Tần Dực ở cổng công ty thu hút ít sự chú ý.
Dư Duyệt mở cửa mời Tần Dực lên xe, còn cô thì tự giác lên ghế phụ phía .
"Tần tổng, chúng chuẩn ăn cơm, ngài cũng ăn, là cùng luôn?" Dư Duyệt tự giác hỏi.
Tần Dực "Ừm" một tiếng. Dư Duyệt hiệu cho Từ Xa, vách ngăn trong xe dâng lên, ngăn cách ghế lái và hàng ghế thành hai gian riêng biệt.
Tần Dực tán thưởng hành vi của Dư Duyệt, hiểu tâm lý ông chủ, vô cùng săn sóc và thấu tình đạt lý.
Tần Dực khó khăn lắm mới chia một chút tâm trí cho Dư Duyệt, đó sự chú ý đều chuyển hết lên An Dương: "Tôi Dư Duyệt em quà đưa cho ."
"Vâng." An Dương đưa cái túi tay cho Tần Dực, ánh mắt thản nhiên : "Hai chai nước hoa , một chai là loại đại diện, một chai cảm thấy mùi hương giống loại dùng, đoán là sẽ thích nên tặng cho ."
Tần Dực chút do dự nhận lấy món quà: "Tôi thích."
An Dương khẽ một tiếng: "Anh còn xem mà."
"Chỉ cần là em tặng, đều thích." Đôi mắt màu xanh biếc của Tần Dực tràn ngập hình bóng An Dương, nghiêm túc chăm chú, thật sự cảm thấy như .
An Dương Tần Dực đến mức ngượng ngùng, rũ mắt giơ tay chạm chạm mũi, tai đỏ bừng một mảng, nhịp tim nhất thời thể hạ xuống nổi.
Tần Dực cũng đưa món đồ mang theo cho An Dương, ánh mắt nghi hoặc của , : "Đây là đáp lễ."
An Dương chút kinh ngạc, Tần Dực chuẩn đáp lễ nhanh ?
"Không tùy tiện chuẩn ." Tần Dực giải thích: "Hai hôm tham gia một buổi đấu giá, cảm thấy nó hợp với em nên mua ."