Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 97: Yêu Diễm Tiễn Hóa Trần Lập Quả (bảy)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:24:48
Lượt xem: 13
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Câu “Anh kết hôn với em” quá quen thuộc, cũng thật lạ lẫm. Đáng tiếc, câu mà Trần Lập Quả nhất chỉ là một khách qua đường.
Tạ An Hà những giọt nước mắt mặt Trần Lập Quả, chút luống cuống tay chân, : "Thanh Thanh, em đừng mà."
Trần Lập Quả chậm rãi lau sạch nước mắt, đáp: "Vâng, nữa." Cậu liếc bờ vai tuyết làm ướt của Tạ An Hà, bảo: "Anh cởi áo khoác ."
Tạ An Hà ừ một tiếng.
Vốn dĩ khi đến đây, Tạ An Hà nhiều điều với Trần Lập Quả, nhưng khi thấy , phát hiện chẳng gì nữa, chỉ yên tĩnh ôm lấy , cùng trải qua thời khắc lẽ là náo nhiệt nhất trong năm .
Trong phòng bật sưởi ấm áp, Trần Lập Quả rúc lòng Tạ An Hà, chút buồn ngủ.
Tạ An Hà cúi đầu, vén lọn tóc trán Trần Lập Quả , : "Thanh Thanh, làm nhé."
Trong mắt Trần Lập Quả mang theo ý ngủ mơ màng, mơ hồ đáp một tiếng.
Thế là hai quấn lấy chiếc giường lớn mềm mại. Trần Lập Quả khẽ hít khí, hốc mắt dần dần ươn ướt.
Tạ An Hà khẽ, hỏi: "Thanh Thanh, nữa ?"
Trần Lập Quả lườm một cái: "Đừng chuyện... ưm..."
Tạ An Hà tựa trán trán Trần Lập Quả, hôn lên chóp mũi lạnh và ẩm của , đáp: "Được, nữa."
Tiếng nhạc "Khó quên đêm nay" từ tivi văng vẳng truyền , một năm cứ thế trôi qua.
Sáng hôm , hai ôm ngủ đến tận hơn mười giờ.
Lúc Trần Lập Quả ngủ dậy, cả đều đờ đẫn.
Tạ An Hà làm bữa sáng mang tận đến bên giường, ăn xong, mặt đầy ý , : "Thanh Thanh, quà tặng em."
Trần Lập Quả bảo: "Quà gì thế ạ?" Nếu còn tặng sơn móng tay là đuổi ngoài đấy—
Kết quả là Tạ An Hà thật sự tặng sơn móng tay nữa. Khi lấy từ trong vali một chiếc váy hở lưng màu đỏ rực, biểu cảm của Trần Lập Quả vặn vẹo một chút.
nhanh chóng điều chỉnh thái độ đúng đắn của , lộ vẻ vui mừng: "Váy quá nha——" Cái con khỉ.
Tạ An Hà hỏi: " , em thích chứ?"
Trần Lập Quả mỉm : "Hì hì, thích c.h.ế.t . Đồ Tạ An Hà rác rưởi, thể sỉ nhục xác , tại còn bóp méo linh hồn thuần khiết của hả?"
Tạ An Hà hề đang Trần Lập Quả mắng thầm trong lòng, : "Thanh Thanh, thấy em mặc nó."
Trần Lập Quả nhận lấy chiếc váy, mỉm ngắm nghía, đó : "An Hà, em một nguyện vọng năm mới."
Tạ An Hà hào phóng: "Nói , đều chiều em tất."
Ánh mắt Trần Lập Quả tràn đầy niềm vui, với Tạ An Hà: "Chúng cùng mặc ."
Tạ An Hà: "..."
Trần Lập Quả tiếp lời: "Em thấy trong vali của còn mấy bộ nữa kìa."
Tạ An Hà: "..."
Trần Lập Quả cúi đầu, chân mày đầy vẻ u sầu: "Em cứ thích mặc quần áo con gái, kỳ quái ? Anh ghét em ?"
Trần Lập Quả tung kỹ năng nũng nịu, Tạ An Hà trúng chiêu, mất 100 máu, hiện đang ở trạng thái hấp hối.
Tạ An Hà đang trong trạng thái thần trí tỉnh táo gật gật đầu.
Vẻ sầu muộn mặt Trần Lập Quả ngay lập tức biến thành một nụ huyền bí quái dị, : "... An Hà, mặc váy chắc chắn sẽ lắm."
Tạ An Hà: "..." Tại thấy hình bóng của chính từ biểu cảm của Trần Lập Quả nhỉ?
Tóm , hai kẻ làm tổn thương lẫn đều thành công.
Trần Lập Quả còn bắt Tạ An Hà mặc , còn thể trang điểm và sơn móng tay đỏ cho nữa, chẳng thích nhất móng tay đỏ .
Tạ An Hà cố nén để biểu cảm vặn vẹo, : "Thanh Thanh, cái chắc cần nhỉ."
Trần Lập Quả lập tức đáp: "Chẳng lẽ chê bỏ em?"
Tạ An Hà: "..."
Sau đó Trần Lập Quả còn lôi mấy đôi giày cao gót, bảo Tạ An Hà tự chọn.
Tạ An Hà sắp phát điên , định "Thanh Thanh thật sự chịu nổi cái ", kết quả lời kịp khỏi miệng, Trần Lập Quả bằng ánh mắt oán hận: "An Hà, bằng lòng ? Em chỉ là kỳ quái thôi mà."
Tạ An Hà: "..." Mẹ nó chứ, thế thì còn cái gì nữa.
Để chứng minh thật sự thấy Trần Lập Quả kỳ quái, Tạ An Hà chỉ đành nghiến răng chiếc váy đỏ .
Trần Lập Quả: "Haiz, ngờ cũng ngày hôm nay."
Hệ thống: "Mắt đau quá."
Trần Lập Quả hỏi: "Chức năng che chắn của mi ?"
Hệ thống bảo: "Chỉ dùng ký chủ thôi."
Trần Lập Quả lập tức kinh hãi: "Thế chẳng lẽ lúc xem phim heo mi cũng xem cùng ?"
Hệ thống lạnh lùng đáp: " thế đấy."
Trần Lập Quả: "Sao mi bảo sớm hơn?!"
Hệ thống: "Tôi bảo thì xem nữa chắc?"
Trần Lập Quả : "Mi bảo sớm thì tìm bộ nào nặng đô hơn —— Này bạn hiền, mi qua 'hai nam một ngựa' ?"
Hệ thống: "..." Nghe tên chẳng thứ gì .
Trong khi Trần Lập Quả đang ấp ủ một cơn bão mới trong đầu, thì bên Tạ An Hà mặc xong váy.
Thật lòng mà , Tạ An Hà thực sự hợp mặc đồ nữ. Khung xương của to hơn Trần Lập Quả, đường nét khuôn mặt cũng nam tính hơn. Lúc , dáng vẻ mặc váy dẫm giày cao gót quả thực vô cùng kỳ quặc.
Tuy nhiên, Trần Lập Quả liếc một cái, vẫn đáng hổ mà "lên".
Trần Lập Quả: "Cục cưng nhà quá."
Hệ thống: "..." Hai tiêu đời .
Cậu đến mặt Tạ An Hà, dịu dàng hỏi: "Tiểu thư, cô cần giúp gì ?"
Tạ An Hà đang cau mày đôi giày cao gót của , Trần Lập Quả bèn đáp: "Bạn trai lạc mất , cô thể giúp tìm ?"
Trên mặt Trần Lập Quả hiện lên nụ bỉ ổi, bảo: "Tiểu thư, cô thấy thế nào?"
Tạ An Hà im lặng hai giây, vẫn thuận theo Trần Lập Quả diễn tiếp: "Anh tránh , gọi bây giờ."
Trần Lập Quả nhào tới : "Tiểu thư đừng gọi mà, thật lòng chơi đùa với cô chút thôi."
Tạ An Hà Trần Lập Quả đè xuống sofa, vẫn còn kêu: "Người , cứu mạng với!"
Trần Lập Quả: "Haha, cô cứ gọi , gọi rách họng cũng ai đến cứu ."
Sau đó x.é to.ạc quần áo của Tạ An Hà, hai bắt đầu làm loạn.
Sau khi xong một hiệp, Trần Lập Quả liệt sofa, Tạ An Hà hằn học : "Tiên sinh, còn chơi tiếp ?"
Trần Lập Quả trợn tròn mắt: "Không chơi nữa ."
Tạ An Hà: "Không chơi? Vừa nãy như thế——"
Trần Lập Quả nuốt nước bọt, lộ vẻ mặt đáng thương: "Thật sự làm nữa ." Thắt lưng mỏi nhừ .
Tạ An Hà trực tiếp dậy phòng ngủ.
Trần Lập Quả cứ ngỡ bỏ qua như , kết quả vài phút , từ trong phòng bước , tay cầm một bộ đồ nữ: "Không làm nữa? Lúc ở giường em thế."
Trần Lập Quả: "..." Nói lý , thấy yêu mặc đồ nữ đúng là thú vui, nhưng cái thú vui xảy thì chẳng gì cho cam.
sự chênh lệch thể lực bày đó, Trần Lập Quả tóm lấy ép một chiếc váy dài. Đáng sợ nhất là Tạ An Hà lôi bộ n.g.ự.c giả silicon của Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả: "..." Thứ chẳng vứt gầm giường ??
Tạ An Hà: "Lúc cởi giày vô tình liếc xuống gầm giường..."
Trần Lập Quả: "..." Được lắm, đúng là trùng hợp thật.
Tạ An Hà đưa váy cho Trần Lập Quả, nghiến răng : "Đừng bảo là ngay từ đầu em định mặc đấy nhé."
Trần Lập Quả : "Ghét ghê, thế, thích mặc váy nhất mà, còn nhường bộ nhất cho mặc còn gì." Haiz... vẫn mặc thôi.
Tạ An Hà bảo: "Vậy ? Thế sẽ em mặc."
Trần Lập Quả mỉm bắt đầu đeo n.g.ự.c giả và mặc váy.
Phải công nhận là mắt thẩm mỹ của Tạ An Hà . Những chiếc váy mang đến cho Trần Lập Quả đều nịnh mắt —— với điều kiện là Trần Lập Quả thích mặc váy.
Hai kẻ làm tổn thương lẫn cuối cùng đều đạt mục đích.
Trần Lập Quả mặc váy xong, nhíu mày lên, cảm thấy thứ gì đó mà ai cũng đang chảy dọc theo đùi...
Tạ An Hà thốt lên: "Thanh Thanh, em quá."
Đường nét của Trần Lập Quả vốn tinh xảo, mặc váy, đeo n.g.ự.c giả và tóc giả, dặm thêm chút phấn son là thành ngay một mỹ nhân lai cao lớn.
Trần Lập Quả giả tạo: "Vậy em cởi nhé, n.g.ự.c nặng quá ."
Cậu dứt lời, Tạ An Hà bế thốc lên, ném xuống giường.
Trần Lập Quả ngẩn một lát, : "Không nữa ——"
Tạ An Hà lao tới: "Tết nghỉ tận bảy ngày mà!"
Trần Lập Quả: "..."
Lúc làm, Tạ An Hà cũng cởi váy của Trần Lập Quả , chỉ vén lên mà thôi.
Trần Lập Quả chống tay đầu giường, thật sự là nước mắt. Tạ An Hà đúng là cầm thú, thể lực mà kinh thế ——
Hai cứ thế làm loạn suốt mấy ngày. Dù thì Trần Lập Quả cảm thấy nếu đây là sự kết hợp giữa linh hồn và thể xác, thì cả đời linh hồn cũng chẳng thèm xuất khiếu nữa.
Đến mùng bốn, Tạ An Hà việc .
Trần Lập Quả bảo " cút nhanh ", ồ , là " đường cẩn thận".
Tạ An Hà : "Thanh Thanh, đợi về."
Trần Lập Quả lười biếng ừ một tiếng, Tạ An Hà rời .
Liễu Sa Sa cũng về mùng bốn. Sau khi về cô gọi điện cho Trần Lập Quả mãi ai máy, lo lắng chạy đến nhà . Vừa mở cửa, cô cảnh tượng bừa bãi trong phòng làm cho chấn động.
Trần Lập Quả vẫn đang rúc sofa ăn ngũ cốc, thấy Liễu Sa Sa bèn hỏi: "Sa Sa em tới đây?"
Liễu Sa Sa nghiến răng: "Anh ăn Tết kiểu đấy hả?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-97-yeu-diem-tien-hoa-tran-lap-qua-bay.html.]
Cô ngang qua thùng rác, tận mắt thấy bên trong là b. ao c. ao s. u.
Trần Lập Quả thấy sắc mặt Liễu Sa Sa , lập tức đổ thừa: "Là Tạ An Hà ép đấy, !"
Liễu Sa Sa u ám hỏi: "Thế ..."
Trần Lập Quả đáp: " thế, đúng thế."
Liễu Sa Sa đến bên cạnh Trần Lập Quả, định xuống thì chú ý thấy sofa cũng vài dấu vết khả nghi. Cô im lặng một lát, tự bưng cái ghế đẩu nhỏ .
Liễu Sa Sa: "Phim 'Đăng Ảnh' sắp xong nhỉ?"
Trần Lập Quả ừ một tiếng. Các cảnh chính xong gần hết, đợi qua Tết bổ sung vài phần nữa là .
Liễu Sa Sa: "Ừ, bộ đấy."
Thấy vẻ mặt thôi của Liễu Sa Sa, Trần Lập Quả hỏi: "Sa Sa, em thế?"
Liễu Sa Sa thở dài: "Em thì , chỉ sợ lún sâu quá thôi... Tạ An Hà..."
Trần Lập Quả cô gì. Cô , ngộ nhỡ Tạ An Hà chỉ chơi bời thì ?
Trần Lập Quả bảo: "Sa Sa, em đừng lo lắng nữa... tự chừng mực."
Liễu Sa Sa nhàn nhạt ừ một tiếng, tiếp tục chủ đề nữa.
Thế giới mới, năm mới, bạn giường mới, Trần Lập Quả cảm thấy cuộc sống của thật tươi làm .
Đoàn làm phim "Cầu Bóng Tối" tập thể về quê ăn Tết. Theo lời Tiểu Cửu thường xuyên thăm đoàn thì Dương Văn Á là một cô gái cực kỳ nỗ lực.
Trần Lập Quả : "Nỗ lực là chuyện ."
Tiểu Cửu buồn bã: "Em cứ sợ Văn Á tiến xa quá nhanh."
Trần Lập Quả hỏi: "Em cô nổi tiếng ?"
Tiểu Cửu : "Tâm trạng em phức tạp lắm ..."
Trần Lập Quả xoa đầu cô: "Anh hiểu em mà."
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tâm trạng của Tiểu Cửu rõ ràng là chút lo sợ mất, hy vọng Dương Văn Á nhanh chóng nổi tiếng, cảm giác nuối tiếc khi bảo vật của khác phát hiện.
Trần Lập Quả cũng khuyên bảo gì, Dương Văn Á sớm muộn gì cũng sẽ nổi tiếng, chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.
Sau Tết, việc phim "Đăng Ảnh" tiếp tục.
Đạo diễn kỳ vọng bộ phim . Trong tiệc đóng máy, ông đặc biệt mời rượu Trần Lập Quả, thì bộ phim , và Tạ An Hà chính là linh hồn của bộ phim.
Trần Lập Quả đạo diễn quá khách khí .
Đạo diễn bảo: "Tiếc là hôm nay An Hà đến, nếu cũng mời một ly."
Nụ của Trần Lập Quả nhạt , chắc là bận quá.
"Đăng Ảnh" phim thương mại, cũng cần tuyên truyền rầm rộ, nên khi xong, Trần Lập Quả thể thở phào nghỉ ngơi một thời gian.
Cậu cũng tranh thủ lúc rảnh rỗi thăm đoàn phim "Cầu Bóng Tối". Đối với sự xuất hiện của , Dương Văn Á vẫn hào hứng như khi.
"Anh Tôn." Dương Văn Á , "Thật phiền bớt chút thời gian tới xem em."
Trần Lập Quả hỏi: "Vết thương ?"
Dương Văn Á đáp: "Toàn là vết thương ngoài da thôi, ạ." Trước mặt Trần Lập Quả, cô giống như một cô nữ sinh luống cuống, hai tai đỏ bừng.
Trần Lập Quả thấy thanh tiến độ đầu cô từ từ nhích về phía , bèn : "Ừ, em bận tiếp ."
Dương Văn Á gật đầu, đoàn phim.
Việc Tôn Thanh Dật đến thăm Dương Văn Á trong mắt trong đoàn chút kỳ lạ. Dù Dương Văn Á cũng chỉ là một diễn viên nhỏ tên tuổi, lấy sức ảnh hưởng để Ảnh đế họ Tôn đích tới thăm?
Trần Lập Quả cố tình làm thế, cho Dương Văn Á cũng chỗ dựa, khi bắt nạt cô thì nhất nên cân nhắc cho kỹ.
Quả nhiên, khi Trần Lập Quả đến thăm, thái độ của nhiều nhân viên đối với Dương Văn Á lên nhiều.
Trần Lập Quả về đến nhà khi thăm đoàn, điện thoại của Liễu Sa Sa gọi tới. Giọng cô sắc lẹm và gắt gỏng: "Tôn Thanh Thanh, mau lên mạng xem !!"
Trần Lập Quả ngẩn : "Có chuyện gì thế?"
Liễu Sa Sa : "Ảnh mặc đồ nữ tung lên mạng ——"
Trần Lập Quả vội vàng mở máy tính, click trang web hít một ngụm khí lạnh.
Chỉ thấy nhiều trang web đang chia sẻ rầm rộ ảnh mặc đồ nữ. Trong ảnh, mặc một chiếc váy đỏ, tuy khuôn mặt mờ nhưng vẫn thể nhận đó là gương mặt của Tôn Thanh Dật.
Bức ảnh chụp từ bao giờ, ở , Trần Lập Quả ấn tượng. Chắc hẳn là thứ chụp từ khi xuyên qua —— khi đó Tôn Thanh Thanh thường xuyên mặc đồ nữ chạy lung tung khắp nơi.
Lúc , Weibo của Trần Lập Quả tràn ngập những lời nghi ngờ, mắng ghê tởm, cũng bảo vệ , gần như biến thành một mớ hỗn độn.
Liễu Sa Sa : "Anh đừng cuống, đợi em, em qua tìm ngay."
Trần Lập Quả chút bất lực, tắt máy tính .
Liễu Sa Sa đến nhanh. Tuy thời tiết lạnh giá nhưng trán cô đầy mồ hôi. Câu đầu tiên cô hỏi Trần Lập Quả là: "Bức ảnh đó chụp khi nào?"
Trần Lập Quả lí nhí đáp: "Đã lâu... lắm ."
"Xem kẻ hại ." Liễu Sa Sa , "Đã liên lạc với Tạ An Hà ?"
Trần Lập Quả hỏi: "... Liên lạc với làm gì?"
Liễu Sa Sa giơ tay cốc đầu Trần Lập Quả một cái: "Tất nhiên là để giúp đỡ !"
Trần Lập Quả mím môi.
Nhìn biểu cảm của Trần Lập Quả, Liễu Sa Sa nghi ngờ: "Tôn Thanh Thanh, chẳng lẽ Tạ An Hà tay?"
Trần Lập Quả đáp: "Anh, với thế nào."
Liễu Sa Sa bực bội: "Đưa điện thoại đây, em giúp !"
Thấy Trần Lập Quả cứ lúng lúng túng, Liễu Sa Sa tức đến nghiến răng nghiến lợi, cô : "Tôn Thanh Thanh, chuyện nghiêm trọng thế nào ? Nếu sự việc xác thực, sẽ rời khỏi giới giải trí đấy!" Không một hâm mộ nào thể chấp nhận một thần tượng sở thích mặc đồ nữ, đặc biệt là khi hình tượng công chúng của Tôn Thanh Dật rạng rỡ như .
Trong khi hai đang chuyện, Liễu Sa Sa còn kịp lấy điện thoại của Tạ An Hà thì điện thoại của Trần Lập Quả vang lên.
"Là !" Trần Lập Quả mặt mày hớn hở.
Liễu Sa Sa nghiến răng: "Nghe ."
Thế là Trần Lập Quả bắt máy.
Giọng Tạ An Hà vẻ mệt mỏi, : "Alo, Thanh Thanh."
Trần Lập Quả gọi: "An Hà."
Tạ An Hà : "Chuyện mạng , em cần lo lắng, sẽ giúp em xử lý thỏa."
Trong lòng Trần Lập Quả vô cùng cảm động, nghĩ thầm với quá, chẳng gì báo đáp , chỉ cái xác rách nát ...
Tạ An Hà : "Ai làm chuyện vẫn đang điều tra, dạo nhớ ít ngoài thôi."
Trần Lập Quả hỏi: "Anh tới thăm em ?"
Tạ An Hà đáp: "Anh —— chỉ là bây giờ đang bận, em đừng cuống."
Trần Lập Quả ừ một tiếng: "Em , em cuống."
Tạ An Hà an ủi thêm vài câu mới cúp máy.
Thấy hai kết thúc cuộc gọi, Liễu Sa Sa vội hỏi: "Thanh Thanh, ?"
Trần Lập Quả đáp: "Anh bảo sẽ giúp xử lý..."
Liễu Sa Sa hỏi: "Xử lý? Thế cho là xử lý thế nào ?"
Trần Lập Quả lắc đầu.
Liễu Sa Sa thở dài: "Chúng đợi ——" Chuyện bùng nổ quá bất ngờ, cấp vẫn kịp phản ứng, chắc chắn làm khủng hoảng truyền thông, nếu chỉ nước chờ c.h.ế.t.
Chuyện ồn ào lớn, thái độ phản hồi của Trần Lập Quả càng tạo gian cho những kẻ bôi nhọ tưởng tượng.
Có Tôn Thanh Dật vốn dĩ là gay, giả vờ chính trực như là để lừa dối fan, còn đời tư của hỗn loạn, thường xuyên các bữa tiệc thác loạn.
Tóm , thật thật giả giả, đủ loại tin đồn bủa vây.
Liễu Sa Sa tịch thu máy tính của Trần Lập Quả, đuổi phòng khách xem tivi.
Trần Lập Quả chút bất lực, vì trong nguyên tác hề xảy tình huống .
Sở thích mặc đồ nữ của Tôn Thanh Dật vốn giấu kín , cho đến khi rút lui khỏi giới giải trí, chuyện vẫn là bí mật mà chỉ một ít đến.
Tôn Thanh Dật trong giới giải trí luôn khiêm tốn, tính tình hiền lành, là một trong ít những ngôi lớn mắc bệnh ngôi . Nếu về điểm đen của , thì chắc chỉ mỗi chuyện mặc đồ nữ mà thôi.
điều đáng tiếc là, chỉ một điểm thôi cũng đủ để hủy hoại .
Trần Lập Quả thì thấy cả. Những lời c.h.ử.i bới đó đối với các ngôi khác lẽ là áp lực khổng lồ, nhưng đối với , chỉ là rắc rối thể giải quyết bằng cách chuyển sang thế giới khác mà thôi.
Lúc Liễu Sa Sa nhận tin từ cấp , cô vội vàng ngoài, khi còn dặn Trần Lập Quả: "Anh đừng ngoài, đừng lên mạng, cứ bật điện thoại —— gì em sẽ gọi."
Điện thoại của Trần Lập Quả gọi đến cháy máy, dứt khoát tắt nguồn cho rảnh nợ.
"Thanh Thanh." Liễu Sa Sa , "Anh sẽ vượt qua thôi."
Trần Lập Quả ừ một tiếng: "Sa Sa, cảm ơn em."
Liễu Sa Sa đưa tay ôm chặt lấy Trần Lập Quả, hôn lên trán một cái mới : "Dũng cảm lên, đừng sợ, vẫn còn em đây."
Trần Lập Quả đáp: "Anh mà, em ."
Liễu Sa Sa lúc mới cửa. Điều cô lo lắng nhất chính là trạng thái tâm lý của Tôn Thanh Thanh. Ở trong giới bao nhiêu năm, cô thấy quá nhiều ngôi áp lực hủy hoại. Cô thấy Tôn Thanh Thanh cũng đến bước tệ nhất đó.
Liễu Sa Sa cho Trần Lập Quả lên mạng, nhưng cô ngờ tivi cũng các chương trình giải trí.
Hay đúng hơn là chỉ cần là tin tức giải trí, hiện tại đều đang đề cập đến chuyện .
Trần Lập Quả cứ như , trong lòng thể là chút d.a.o động —— nếu ngôn từ thể hành hạ c.h.ế.t , thì chắc cùng hệ thống tự t.ử lâu .
Trần Lập Quả: "Chúng làm hòa , thấy Hệ thống mi vẫn khá đáng yêu đấy."
Hệ thống: "Tôi thể từ chối ?"
Trần Lập Quả: "Tôi xem phim heo đây."
Hệ thống: "... Ồ, bạn hiền của ơi, gì thế."
Trần Lập Quả bỗng im lặng ba giây, với Hệ thống: "Tôi suy nghĩ kỹ , giữa việc xem phim heo và việc làm bạn với mi, chọn cái ."
Hệ thống: "???"
Trần Lập Quả: "Dù cũng hai bạn là tay trái và tay ."
Hệ thống: "............" Có nên phát triển thêm chức năng mới nào đó nhỉ?