Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 93: Yêu Nghiệt Rẻ Tiền Trần Lập Quả (3)

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:24:43
Lượt xem: 14

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lúc ăn tôm hùm đất, Tiểu Cửu vẫn luôn quan sát Trần Lập Quả.

Chỉ thấy suốt cả bữa ăn, thần sắc Trần Lập Quả vẫn luôn nhàn nhạt, ngay cả khi ăn loại đồ ăn phiền phức , động tác của vẫn tao nhã, hề lộ một chút vẻ chật vật nào. Điều khiến Tiểu Cửu kính phục nhất chính là cư nhiên nhịn , hề vểnh ngón tay hoa lan lên...

Dương Văn Á thì vẫn luôn im lặng, chỉ khi Tiểu Cửu mở lời hỏi, cô mới vài câu.

Tiểu Cửu thầm cảm thán trong lòng, mặt nam thần nhà , bất kỳ cô gái hào sảng nào dường như cũng đều trở nên đặc biệt dè dặt.

Tiểu Cửu tâm sự nên ăn tôm hùm đất chút mất ngon. Ngược là Trần Lập Quả, ánh mắt lườm nguýt của Liễu Toa Toa, vẫn đỉnh lấy áp lực cực lớn mà giải quyết sạch sẽ chậu tôm hùm đất mặt .

Mãi cho đến khi phóng tầm mắt tới chậu tôm hùm mặt Tiểu Cửu, Liễu Toa Toa cuối cùng cũng u ám lên tiếng: "Tôn Thanh Dật, ăn nhiều đồ cay như sợ nổi mụn ?"

Động tác của Trần Lập Quả khựng , chỉ đành thỏa hiệp : "Được ."

Liễu Toa Toa : "Thời gian cũng còn sớm nữa, đưa Tiểu Cửu và Văn Á về, cũng cùng luôn."

Đôi mắt Trần Lập Quả dính chặt chậu tôm hùm động đậy mấy của Tiểu Cửu rời, Liễu Toa Toa , chậu tôm sắp lãng phí , trong lòng dâng lên một nỗi bi lương khó tả.

Liễu Toa Toa thèm quản Trần Lập Quả nữa, mặt cảm xúc lên xe, càng mặt cảm xúc hơn khi đưa Dương Văn Á và Tiểu Cửu về nhà.

Cuối cùng, cô lái xe đến lầu nhà Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả : "Toa Toa, chị lên một lát ?"

Liễu Toa Toa : "Không lên nữa, tối nay về còn việc —— Tôn Thanh Thanh, hôm nay ăn nhiều tôm hùm như , nếu để thấy mọc mụn, xem đ.á.n.h c.h.ế.t ."

Trong mắt Trần Lập Quả rưng rưng lệ, : "Toa Toa, chị hung dữ quá hà."

Liễu Toa Toa: "..."

Trần Lập Quả : "Chị hung dữ như , sẽ sợ hãi đó nha."

Liễu Toa Toa im lặng hai giây, đưa tay xoa xoa đầu Trần Lập Quả, : "Ngoan, đừng làm nũng, mà làm nũng là càng đ.á.n.h c.h.ế.t hơn đấy."

Trần Lập Quả: "............" Thật khéo, cũng .

Liễu Toa Toa : "Lên , tối nay nhớ đắp mặt nạ."

Trần Lập Quả xuống xe, đôi mắt đẫm lệ Liễu Toa Toa rời .

Cậu xoay đang định lên lầu thì bảo vệ gọi bưu phẩm của . Trần Lập Quả thì ngẩn : "Bưu phẩm?"

" , thưa Tôn." Khu vực đều là khu nhà giàu, minh tinh cũng nhiều, công tác an ninh làm , bảo vệ : "Gửi đến hồi chiều nay."

Trong lòng Trần Lập Quả nghi hoặc, tưởng là mua sơn móng tay điền nhầm địa chỉ, thế là liền : "Đưa cho ."

Người bảo vệ đưa cho Trần Lập Quả một chiếc hộp nhỏ.

Trần Lập Quả cầm hộp lắc lắc, phát hiện cái hộp nhẹ, dường như thứ bên trong trọng lượng.

Trong lòng càng thêm nghi hoặc, thế là việc đầu tiên khi về nhà chính là mở hộp .

Sau khi hộp mở , Trần Lập Quả chằm chằm thứ bên trong mà cả ngây dại, chỉ thấy trong hộp đặt một đôi khuyên tai và một chiếc nhẫn đóng gói tinh xảo, hai thứ đều vô cùng quen thuộc —— sai, chính là chiếc nhẫn và khuyên tai Giáo hoàng ở kiếp .

Trần Lập Quả: "... Hệ thống?"

Hệ thống : "Gì thế, con trai."

Trần Lập Quả : "Ngươi mau đây xem đây là cái gì..."

Hệ thống nếu mắt thì ước chừng tròng mắt cũng sắp rớt ngoài : "Thật kỳ lạ."

Trần Lập Quả : "Người em, ngươi còn làm ăn đấy?"

Hệ thống : " dữ liệu vấn đề gì mà... Ta bảo bọn họ kiểm tra nhiều ."

Trần Lập Quả : "Không vấn đề ?" Cậu tiện tay đeo chiếc nhẫn ngón áp út đeo đó, đó liền ngu .

Không sai, chiếc nhẫn cư nhiên tháo ——

Trần Lập Quả cuồng chạy bếp, đổ một chai dầu mè lớn lên tay, đó sức tuốt chiếc nhẫn xuống, tuốt nửa ngày phát hiện việc chẳng tác dụng gì.

Cậu chằm chằm chiếc nhẫn ngón áp út của , tưởng tượng phản ứng của Liễu Toa Toa ngày mai, thậm chí còn hoài nghi liệu ngón áp út của còn giữ .

Hệ thống : "Đừng để ý, lẽ chỉ là một cái bug quan trọng thôi." Hệ thống vẫn khá lòng tin phương thức kiểm tra của tổng bộ bọn họ, tình huống ở thế giới thuần túy là ngoài ý , chắc là sẽ xuất hiện thứ hai .

Trần Lập Quả còn đang nghĩ rốt cuộc là tên khốn nào gửi nhẫn cho , : "Xong đời , xong đời ."

Hệ thống : "Sao thế."

Trần Lập Quả : "Ngươi xem nếu Toa Toa thấy chiếc nhẫn , chị chặt ngón tay ?"

Hệ thống nghĩ đến tính cách của Liễu Toa Toa, vô cùng bảo thủ : "Khó lắm."

Trần Lập Quả: "..."

Vật lộn cả một đêm, chiếc nhẫn vẫn lồng chặt ngón tay Trần Lập Quả, cuối cùng cũng từ bỏ, rúc trong chăn run rẩy, : "Thống nhi, cảm thấy tim lạnh quá, sắp c.h.ế.t cóng ."

Hệ thống lạnh lùng : "Có thể bật điều hòa cao lên một chút ?"

Trần Lập Quả xám xịt chỉnh điều hòa từ mười sáu độ lên hai mươi sáu độ, : "Haizz, đỡ hơn nhiều ."

Hệ thống: "..."

sự thật chứng minh, sự lo lắng của Trần Lập Quả là cần thiết, bởi vì phản ứng của Liễu Toa Toa ngày hôm cũng tương tự như Trần Lập Quả.

Câu đầu tiên khi cô thấy Trần Lập Quả là: "Darling, tâm trạng thế, còn đeo cả nhẫn cơ ?"

Trần Lập Quả nở một nụ yếu ớt.

Câu thứ hai là: "Thanh Dật, tháo nhẫn , hôm nay còn quảng cáo đấy."

Trần Lập Quả đưa tay cho Liễu Toa Toa, dịu dàng : "Tháo chiếc nhẫn , em chính là của chị."

Liễu Toa Toa: "Ái chà, chiếc nhẫn tháo nhỉ."

Trần Lập Quả: "..." Biểu cảm của chị thật sự quá giả trân đó.

Liễu Toa Toa : "Đừng đùa nữa, mau tháo nhẫn , sắp ."

Trần Lập Quả lắc đầu, : "Toa Toa, tháo nữa ."

Liễu Toa Toa lúc đầu còn tưởng Trần Lập Quả đang đùa, đó cô phát hiện chiếc nhẫn thật sự tháo , cả liền bùng nổ: "Tôn Thanh Thanh —— đang tìm đường c.h.ế.t đấy ?!"

Trần Lập Quả : "Biết mà."

Liễu Toa Toa : "Dao phay ?!"

Trần Lập Quả: "..."

Liễu Toa Toa : "Ngón tay đứt còn thể nối , chứ nhẫn thể đeo tháo !" Ồ, quên , y học ở thế giới cực kỳ phát triển, loại đứt ngón tay coi là tiểu phẫu.

Trần Lập Quả sự tàn nhẫn của Liễu Toa Toa dọa cho hai chân run lẩy bẩy, suýt chút nữa thì tè quần.

Liễu Toa Toa chằm chằm chiếc nhẫn đó như kẻ thù giai cấp, tuốt nửa ngày phát hiện chiếc nhẫn đó như mọc rễ tay Trần Lập Quả , một chút cũng nhúc nhích, cuối cùng cô nghi ngờ : "Tôn Thanh Thanh, dùng keo dán sắt dán lên đó chứ?!"

Trần Lập Quả: "..." Hình như bug hệ thống còn lợi hại hơn keo dán sắt nhiều đó.

Liễu Toa Toa : "Tôi thật sự tự tay đ.á.n.h c.h.ế.t ."

Trần Lập Quả : "Ra tay , đừng thương xót ."

Liễu Toa Toa thời gian cũng sắp đến , thể tiếp tục đôi co với Trần Lập Quả, thế là nghiến răng nghiến lợi cùng Trần Lập Quả lên xe.

Hôm nay một đoạn phim quảng cáo cho một hãng nước hoa danh tiếng. Tôn Thanh Dật tuy nổi tiếng nhưng bao giờ nhận quảng cáo bừa bãi, những quảng cáo nhận là những mặt hàng xa xỉ hàng đầu.

Phải rằng về phương diện vận hành thương mại, Liễu Toa Toa bản lĩnh.

Nội dung khái quát của đoạn quảng cáo là, Trần Lập Quả đuối nước biển, kết quả một nhân ngư cứu lên, nhân ngư thấy Trần Lập Quả thoi thóp sắp c.h.ế.t, thế là liền xuống đáy biển lấy trân bảo trong đại dương —— nước hoa hãng A, đó nhỏ lên Trần Lập Quả, thế là Trần Lập Quả một nữa bừng tỉnh sức sống.

Tông màu của bộ quảng cáo đều là màu xanh lam tươi sáng, Trần Lập Quả và nữ chính bơi một đoạn nước, đương nhiên phân đoạn lặn xuống biển sâu là do hậu kỳ chế tác.

Nữ chính Trần Lập Quả quen, dường như là một mẫu ảnh đang hot.

Cảm thụ diễn xuất của Trần Lập Quả , những cảnh của nhanh qua, ngược là cô mẫu chút quen với việc phim động, phân đoạn nhỏ nước hoa cứ mãi gặp vấn đề.

Liên tiếp mười mấy cảnh đều qua, đạo diễn cũng chút nổi cáu, đến đây để lãng phí thời gian với cô .

Nữ mẫu c.ắ.n chặt môi , mắng đến đỏ bừng mặt.

Trần Lập Quả thấy , : "Không , thử nữa ."

Đạo diễn : "Ngại quá nhé, Tôn, đứa nhỏ đầu tiên , chút bỡ ngỡ, làm lãng phí thời gian của " —— ông và cô mẫu quan hệ khá , cho nên mới mở miệng mắng ngay, sợ phát tác biến thành Trần Lập Quả thì càng khó xuống đài.

Trần Lập Quả : "Không , cứ từ từ thôi." Thái độ của giờ đều vô cùng ôn hòa.

Nữ mẫu áy náy lời xin .

Trần Lập Quả : "Cô thể nghiền ngẫm một chút, cảm giác hạnh phúc khi cứu yêu ."

Nữ mẫu nghĩ nghĩ, : "Tôi nghĩ... thể ."

, ngờ đúng là một cảnh liền qua, Trần Lập Quả rốt cuộc cũng thể từ nước lên.

Phần Trần Lập Quả mặc áo sơ mi, phần là một chiếc quần màu nâu, cả đều ướt sũng —— nếu là bình thường, ướt như ước chừng sẽ trông chật vật, nhưng Trần Lập Quả, sự chật vật ngược biến thành một loại dụ hoặc.

Chiếc sơ mi ẩm ướt dán chặt , lộ đường cong cơ bắp xinh của , còn chiếc quần thì tôn lên đôi chân dài miên man, vô cùng thu hút ánh .

Nữ mẫu chằm chằm Trần Lập Quả : "Cảm ơn , Tôn, chắc chắn em qua ."

Trần Lập Quả khoác chăn , : "Nói gì ?"

Nữ mẫu : "Bạch mã hoàng t.ử của em chính là dáng vẻ như ——"

Trần Lập Quả trong lòng khẽ thở dài, cảm thán rằng, đó là do cô "nương" đến mức nào thôi...

Trần Lập Quả đang lau tóc, nữ mẫu chợt chú ý thấy điều gì đó, cô kinh ngạc : "Anh Tôn, đang yêu ?"

thấy chiếc nhẫn ngón tay Trần Lập Quả.

Động tác của Trần Lập Quả khựng , : "Tôi chỉ đeo chơi thôi."

Nữ mẫu căn bản tin, cô : "Anh Tôn đừng ngại mà, cô gái nào vận may như ."

Trong giới giải trí , nếu thật sự cho khác đang yêu thì căn bản cần đeo nhẫn. Đã đeo thì nghĩa là bản công khai đoạn quan hệ —— Trần Lập Quả thật sự là miệng cũng giải thích .

Đại ma vương Liễu Toa Toa một bên bắt đầu nghiêm túc cân nhắc xem việc làm phẫu thuật đoạn chi ảnh hưởng lớn hơn, là để Trần Lập Quả tiếp tục đeo chiếc nhẫn của ảnh hưởng lớn hơn...

Trần Lập Quả rùng một cái, cảm thấy ngón tay thể rời xa bất cứ lúc nào.

Quay xong quảng cáo, Trần Lập Quả quần áo.

Trên đường về, chân mày Liễu Toa Toa nhíu chặt, Trần Lập Quả tưởng cô vẫn còn đang rối rắm vấn đề chiếc nhẫn , bất đắc dĩ : "Được mà, nếu thật sự tháo thì cắt bỏ chứ gì."

Liễu Toa Toa liếc một cái : "Cậu sợ đau nữa ?"

Trần Lập Quả kinh hãi : "Chẳng lẽ lúc cắt tiêm t.h.u.ố.c tê ?"

Liễu Toa Toa : " hết t.h.u.ố.c tê thì đau lắm đó."

Trần Lập Quả: "... Vậy để em cân nhắc chút."

Liễu Toa Toa chút tinh thần, cô : "Thanh Dật..."

Trần Lập Quả : "Sao thế chị?"

Liễu Toa Toa thôi.

Trần Lập Quả : "Toa Toa, chị mà."

Liễu Toa Toa : "... Thanh Dật, bộ phim điện ảnh của , hình như xảy chút vấn đề."

Trần Lập Quả nhất thời phản ứng kịp, ngơ ngác hỏi: "Vấn đề gì cơ?"

Liễu Toa Toa khó khăn : "Nhà đầu tư... còn , gặp một ."

Trần Lập Quả nhất thời phản ứng kịp, tùy tiện : "Gặp thì gặp thôi."

Liễu Toa Toa thấy vẻ mặt cả của Trần Lập Quả, đưa tay gõ lên đầu một cái, hận hận : "Ông tuy , nhưng chắc chắn chỉ là gặp mặt ——"

Trần Lập Quả lúc mới phản ứng , hốt hoảng : "Chẳng, chẳng lẽ ông , nhắm trúng xác của em ?"

Liễu Toa Toa: "..." Cậu thể đừng trắng trợn như .

Trần Lập Quả hai tay ôm ngực, khống chế mà nức nở lên: "Không , , mới như , đáng sợ quá !"

Liễu Toa Toa: "..." Rõ ràng Trần Lập Quả là hại, nhưng tại động thủ với như nhỉ.

Trần Lập Quả rơi lệ, : "Toa Toa, sợ quá hà."

Liễu Toa Toa mặt cảm xúc nghĩ, đột nhiên bây giờ lột sạch quần áo của Trần Lập Quả, t.h.ả.m hơn nữa.

Trần Lập Quả : "Toa Toa, em làm bây giờ?"

Liễu Toa Toa : "Đừng lo lắng, nguyện ý, ông cũng sẽ cưỡng ép ..." Chỉ điều bộ phim hết hy vọng . Lúc cô nhận hợp đồng, vốn tưởng chuyện chắc chắn thỏa, nhưng ngờ phía đầu tư đột nhiên đổi ý định. Liễu Toa Toa thậm chí còn nghi ngờ đang ngáng chân Trần Lập Quả , nhưng cô ngóng nhiều nơi mà đều kết quả.

Tạ An Hà với tư cách là ông chủ của Thượng Ngữ Truyền Thông, tuy ngày thường vô cùng kín tiếng nhưng tuyệt đối là đại lão thể đắc tội trong giới. Sản nghiệp của cũng chỉ dừng ở trong nước, mấy bộ phim điện ảnh do xuất vốn đều đạt những giải thưởng cao nhất trong giới điện ảnh.

Hơn nữa Liễu Toa Toa còn sản nghiệp của chỉ dừng ở giới giải trí, gần như phương diện nào cũng dính dáng, tài sản bày ngoài sáng nhiều đếm xuể.

Một như , tại đột nhiên nảy sinh hứng thú với Tôn Thanh Dật? Tâm trạng Liễu Toa Toa chút phiền muộn, cô cho Tôn Thanh Dật , nếu Tạ An Hà thật sự làm khó , bộ phim đại khái chỉ là một sự khởi đầu.

Chọc Tạ An Hà, đại khái là chuyện xui xẻo nhất của Trần Lập Quả kể từ đầu năm đến nay.

Bởi vì chuyện của Tạ An Hà, kéo theo cả chiếc nhẫn tay Trần Lập Quả cũng còn đáng ghét đến thế nữa —— nếu là bình thường, Liễu Toa Toa thật sự kéo Trần Lập Quả bệnh viện chặt ngón tay lấy nhẫn còn chừng .

Trần Lập Quả nghĩ nhiều như Liễu Toa Toa, cảm thấy phim cũng , tuy chút tiếc nuối nhưng cũng ảnh hưởng gì lớn.

Liễu Toa Toa dáng vẻ của Trần Lập Quả, trong lòng khẽ thở dài, suốt chặng đường , Tôn Thanh Dật thật sự quá bằng phẳng, vận khí , thiên phú cao, quý nhân phù trợ...

con đường minh tinh , ngay cả với địa vị ngày hôm nay của , đối với một , cũng chẳng qua chỉ là một con sâu nhỏ đang vùng vẫy mà thôi. Liễu Toa Toa nghĩ đến đây, mặt mang theo chút khổ.

Liễu Toa Toa : "Được , về nghỉ ngơi cho ..."

Trần Lập Quả gật gật đầu, : "Toa Toa, chị cũng nhé."

Liễu Toa Toa thở dài.

Kết quả đến buổi tối, Trần Lập Quả liền nhận một cuộc gọi từ lạ. Trần Lập Quả dãy , do dự một chút vẫn bắt máy.

"Alo, Thanh Dật." Đầu dây bên , giọng của đàn ông nhàn nhạt, vô cùng dịu dàng, ngữ khí gọi Thanh Dật khiến Trần Lập Quả cảm giác tình đang nồng cháy của .

Trần Lập Quả : "Tạ, Tạ ?" Giọng Trần Lập Quả qua nhiều .

Tạ An Hà : "Cậu rảnh ? Tôi chuyện với ."

Trải qua chuyện của Liễu Toa Toa ban ngày, Trần Lập Quả tâm tư của Tạ An Hà đối với , nhất thời tâm trạng kích động vô cùng, với hệ thống: "Cuối cùng cũng b.a.o n.u.ô.i !"

Hệ thống : "Hắn là b.a.o n.u.ô.i Tôn Thanh Dật là Tôn Thanh Thanh?"

Trần Lập Quả: "... Ngươi từ khi nào mà để tâm đến chuyện ."

Hệ thống : "Vật cạnh thiên trạch, thích giả sinh tồn."

Ái chà, bất kể là Tôn Thanh Thanh cũng , Tôn Thanh Dật cũng xong, đối với Trần Lập Quả mà đều là quy tắc ngầm —— đáng để vui mừng mà.

Trần Lập Quả chần chừ một lát, : "Đều ạ..."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-93-yeu-nghiet-re-tien-tran-lap-qua-3.html.]

"Vậy sáu giờ đến đón ." Tạ An Hà .

Trần Lập Quả một câu .

Tạ An Hà : "Hẹn gặp ."

Trần Lập Quả cúp điện thoại, lên giường vui vẻ lăn lộn một vòng, : "Tôi nên chuyện với Liễu Toa Toa một chút nhỉ?"

Hệ thống : "Ta làm ."

Trần Lập Quả : "Thôi, vẫn là đừng thì hơn, tránh để chị lo lắng."

Thế là chuyện cứ thế định đoạt, lúc năm giờ bốn mươi mấy phút chiều, xe của Tạ An Hà lái đến lầu nhà Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả thấy xe của Tạ An Hà liền sáng mắt lên, tuy rành về xe ở thế giới , nhưng chỉ ngoại quan và cấu hình cũng xe của Tạ An Hà tuyệt đối là một chiếc xe xịn.

"Vào ." Tạ An Hà mở cửa xe cho Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả ghế phụ, gọi một tiếng: "Tạ ."

Tạ An Hà gật gật đầu, : "Không cần khách sáo như ."

Trần Lập Quả chút ngượng ngùng, liền cứ cúi đầu suốt.

Suốt dọc đường, Tạ An Hà đều trò chuyện với Trần Lập Quả về một chủ đề, Trần Lập Quả nhạy bén cảm nhận Tạ An Hà quả thực đơn giản —— Trần Lập Quả cái gì cũng đều thể tiếp lời .

"Tôi xem quảng cáo hôm nay ." Tạ An Hà , "Rất ."

Trần Lập Quả ngờ hiệu suất của cao như , ngượng nghịu : "Tạ ... em..."

Tạ An Hà : "Hôm nay chỉ ăn cơm thôi, bàn những chuyện đó." Tuy , nhưng là đàn ông, Trần Lập Quả thể ý của chứ, đặc biệt là khi xe của Tạ An Hà dừng cửa nhà .

Trong nhà nhưng đang bật điều hòa, khi Tạ An Hà nhà liền cởi áo khoác .

Trần Lập Quả thầm nghĩ thời nay thật sự là càng lúc càng trực tiếp, làm lắm!

Tuy nhiên Tạ An Hà vẫn còn chút tiết tháo, khi cởi áo khoác liền mặc tạp dề , : "Ngồi , nấu cơm."

Trần Lập Quả ngờ thể ăn cơm do chính tay Tạ An Hà nấu, chút thụ sủng nhược kinh: "Làm phiền Tạ quá."

"Cậu thể gọi là An Hà." Tạ An Hà lặp một nữa, đó đôi mắt chằm chằm Trần Lập Quả rời.

Mãi cho đến khi Trần Lập Quả lí nhí gọi một câu An Hà, mới lộ biểu cảm hài lòng, xoay bếp.

Tivi trong phòng bật, điều khiến Trần Lập Quả ngờ nhất chính là thế giới cư nhiên cũng Hải Miên Bảo Bảo (SpongeBob), hơn nữa còn là nội dung mà từng xem!!

Trần Lập Quả: "Ha ha ha ha, quá mất, ha ha ha ha ha."

Hệ thống: "..." Ngươi trông thiểu năng lắm ngươi .

Mùi thơm của thức ăn từ trong bếp truyền đến, khiến Trần Lập Quả một loại cảm giác ấm áp như đang ở nhà . Kéo theo đó là Tạ An Hà cũng trở nên đặc biệt đáng yêu hơn hẳn.

Tạ An Hà dường như chuẩn sẵn nguyên liệu từ sớm, nhanh nấu xong cơm, bưng thức ăn lên bàn.

Trời nóng nực thế ở trong bếp cũng là một sự dày vò, Tạ An Hà xắn tay áo lên, lộ cánh tay rắn chắc xinh —— làn da của là màu lúa mạch khỏe khoắn, hình thành sự tương phản rõ rệt với màu trắng kem của Trần Lập Quả.

Cổ tay và cánh tay đúng là lãnh địa tuyệt đối của đàn ông, Trần Lập Quả lén lút , thầm chảy nước miếng trong lòng.

"Ngồi ." Tạ An Hà xới cơm, đặt một bát mặt Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả ăn một miếng thức ăn, biểu cảm liền chút ngây .

"Sao thế?" Tạ An Hà , "Không hợp khẩu vị của ?"

Không... là quá hợp khẩu vị của , hương vị quen thuộc của món ăn khiến Trần Lập Quả cuối cùng cũng nảy sinh một tia nghi hoặc, gắp một bông súp lơ xanh, chậm rãi nhai nuốt xuống.

"Tôi vui vì thể gặp ." Tạ An Hà , "Ngay từ cái đầu tiên, chính là tìm."

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Lời tỏ tình thật dịu dàng, ánh mắt Tạ An Hà Trần Lập Quả cũng tràn đầy tình yêu nồng cháy. Cứ như thể căn bản lạ mới gặp Trần Lập Quả một hai , mà thầm yêu Trần Lập Quả từ lâu lắm .

"Tạ ." Trần Lập Quả cúi đầu, bờ môi c.ắ.n đến đỏ tươi, chút co rúm, dường như vì sự ép sát từng bước của Tạ An Hà mà khó duy trì lớp ngụy trang của mặt ngoài, : " mà, em thích đàn ông."

Tạ An Hà : "Cậu thử ?"

Mặt Trần Lập Quả lập tức đỏ bừng lên, chậm rãi lắc đầu: "Chưa ạ..."

Tạ An Hà : "Chưa thử thích." Ngữ khí của chắc chắn như , cứ như thấu linh hồn của Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả : "Tạ..." Lời còn khỏi miệng Tạ An Hà lườm một cái, thế là chỉ đành ngoan ngoãn đổi thành, "An, An Hà..."

"Ừm." Tạ An Hà hài lòng.

"Em thật sự thích đàn ông mà." Nước mắt Trần Lập Quả sắp rơi đến nơi .

Tạ An Hà , nghiêng nghiêng đầu, đó dậy lên lầu.

Trần Lập Quả còn tưởng giận , ngay lúc đang thấp thỏm lo âu chờ đợi thì Tạ An Hà cầm một xấp ảnh đến mặt Trần Lập Quả, ném ảnh lên bàn.

Chỉ thấy ảnh là một phụ nữ xinh dáng cao ráo, cô mặc một chiếc váy đỏ, tuy mặt trang điểm đậm nhưng nếu là quen thì tuyệt đối thể nhận chính là Tôn Thanh Thanh.

Bức ảnh dường như chụp từ lâu về , chỉ là Tạ An Hà làm trong tay.

"Không thích đàn ông?" Tạ An Hà , "Vậy tại giả làm phụ nữ?"

Câu hỏi đại khái là sự hiểu lầm trong nhận thức của đại đa . Cứ nghĩ sở thích mặc đồ khác giới thì chắc chắn là đồng tính, nhưng thực tế, Tôn Thanh Thanh là một trai thẳng hàng thật giá thật.

Nước mắt Trần Lập Quả từng chút từng chút rơi xuống, thể khống chế cảm xúc của nữa, trong miệng khẽ nức nở : "Tạ , đừng như ..."

"Như thế nào?" Nhìn dáng vẻ như hoa lê đái vũ của Trần Lập Quả, Tạ An Hà gần như tưởng làm chuyện gì đó đặc biệt quá đáng . Mà thực tế chẳng qua chỉ là đặt một bức ảnh vốn tồn tại mặt Trần Lập Quả mà thôi.

Trần Lập Quả hu hu lên, hàng lông mi dài của cũng dính nước, chóp mũi đỏ —— giống như một chú thỏ trắng nhỏ đáng thương sói xám tóm , đang lóc nỉ non cầu xin tha thứ.

Tạ An Hà cảm thấy lập tức phản ứng, cũng ngờ Trần Lập Quả dẫn dụ như , thế là chút đau đầu : "Đừng nữa."

"Xin, xin ." Trần Lập Quả lau nước mắt —— thật sự , nhưng tuyến lệ của cơ thể thật sự quá nông, khóe mắt chớp hai cái là nước mắt rơi .

Tạ An Hà nước mắt ngừng rơi của , rút một tờ khăn giấy, xoay mặt đối diện với , đó từng chút từng chút lau sạch nước mắt cho .

"Ngoan." Giọng của Tạ An Hà trầm thấp, mang theo chút bất đắc dĩ, "Đừng nữa."

Anh hôn lên môi Trần Lập Quả.

Môi Trần Lập Quả chút mát lạnh nhưng cảm giác , Tạ An Hà hôn lên liền buông , Trần Lập Quả giống như động tác của Tạ An Hà dọa cho ngây , cả đều bất động.

Mãi cho đến khi lưỡi của Tạ An Hà đưa khoang miệng của Trần Lập Quả, Trần Lập Quả mới phản ứng , đẩy mạnh Tạ An Hà .

"Em thích đàn ông!" Trần Lập Quả dậy lùi vài bước, mặt đầy vẻ sợ hãi, : "Anh, đừng qua đây."

Tạ An Hà xòe tay , : "Yên tâm, sẽ làm gì ."

Trần Lập Quả dùng mu bàn tay lau mạnh bờ môi, : "Tạ , đừng ép em."

Tạ An Hà chú ý thấy chiếc nhẫn tay Trần Lập Quả, nụ mặt đậm thêm nhiều phần, : "Thanh Dật."

"Đừng, đừng gọi em là Thanh Dật." Trần Lập Quả run giọng , "Tạ An Hà, em thật sự thể tiếp nhận đàn ông."

Tạ An Hà : "Được ."

Trần Lập Quả: "..." Chờ chút, thế là thôi ?

Tạ An Hà : "Nếu , sẽ ép nữa."

Trần Lập Quả vốn còn đang nghĩ đến vở kịch "đừng mà, đừng mà", kết quả kịch bản của Tạ An Hà dường như giống với cái đang cầm trong tay —— khiến ngơ ngác.

Tạ An Hà : "Đi thôi, đưa về."

Trần Lập Quả: "..." Cậu chịu một cú đả kích nghiêm trọng.

Tuy nhiên tâm trạng của Tạ An Hà , thậm chí lúc lái xe còn ngân nga một điệu nhạc nhỏ.

Trần Lập Quả mãi cho đến khi trở ghế sofa nhà một nữa, đều cảm thấy cả thoi thóp.

Trần Lập Quả: "Tôi cảm thấy cần sơn móng tay đỏ để bình tĩnh ."

Hệ thống: "..."

Trần Lập Quả nghẹn ngào : "Anh chẳng giống tổng tài bá đạo chút nào cả."

Hệ thống: "..."

Sau đó Trần Lập Quả thật sự lấy một lọ sơn móng tay, vểnh ngón tay hoa lan lên sơn với hệ thống: "Tôi cảm thấy cần chủ động xuất kích!"

Hệ thống: "Ngươi nhất định sơn móng tay để bình tĩnh ?"

Trần Lập Quả : "Cay mắt lắm hả? Tôi cũng thấy cay mắt."

Hệ thống: "..."

Trần Lập Quả : "Ừm, màu tím cũng nè." Tới , tổn thương .

Hệ thống : "..."

Sơn móng tay đến ba giờ sáng, Trần Lập Quả khi ngủ còn quên chụp vài tấm ảnh gửi cho Liễu Toa Toa. Sau đó mới mơ mơ màng màng ngủ.

Mười giờ sáng hôm , Liễu Toa Toa gọi điện thoại cho Trần Lập Quả bảo mở cửa cho .

Trần Lập Quả mặc đồ ngủ, đầu tóc rối bù, mơ mơ màng màng cửa, mở cửa liền Liễu Toa Toa ôm chầm lấy.

Liễu Toa Toa kích động : "Tôi tại !"

Đầu óc Trần Lập Quả là hồ dán, dáng vẻ hưng phấn thôi của Liễu Toa Toa, : "Biết cái gì cơ?"

Liễu Toa Toa : "Tôi tại ông chọn ——"

Trần Lập Quả : "Ai chọn ai? Cái gì chọn ai?"

Liễu Toa Toa : "Cậu mau rửa mặt !!!"

Trần Lập Quả trôi dạt rửa mặt, đó như một bóng ma trôi dạt trở phòng khách.

Liễu Toa Toa đập một tấm ảnh mặt Trần Lập Quả, : "Cậu !"

Trần Lập Quả cầm ảnh lên , phát hiện trong ảnh bảy phần giống , hai bọn họ là em ước chừng cũng tin. Điểm khác biệt lớn nhất giữa hai chính là, đôi mắt của Trần Lập Quả dịu dàng hơn, còn thì nam tính hơn.

Trần Lập Quả thấy ảnh, tinh thần lập tức phấn chấn hẳn lên, cảm thấy một vở kịch cẩu huyết lớn đang bày mặt , kích động thôi : "Chuyện ?"

Liễu Toa Toa : "Tôi về ngóng hồi lâu —— cuối cùng cũng ngóng chuyện của Tạ An Hà, vẫn luôn tìm , tìm lâu lâu ."

Trần Lập Quả : "Chẳng lẽ em chỉ là một kẻ thế ?"

Liễu Toa Toa : " ."

Trần Lập Quả thầm nghĩ, chuyện thật sự là, thật sự là —— quá kích thích , chính là thích loại tình tiết trong phim ngôn tình cẩu huyết , thậm chí tưởng tượng cảnh tên tra nam Tạ An Hà ngược tâm.

"Xin , Tôn Thanh Dật, chỉ là vật thế của thôi." Tạ An Hà lạnh lùng , "Người yêu là ."

"Tạ An Hà, quá vô tình ." Tôn Thanh Dật sắc mặt trắng bệch, thảm, "Tình cảm bao nhiêu năm của chúng , với , chẳng qua chỉ là thế của ..."

"Cậu ." Tạ An Hà , "Anh về , cần nữa."

Tôn Thanh Dật đầy mặt nước mắt, xoay cuồng chạy, một chiếc xe tải lớn ngang qua đ.â.m bay ngoài ——

"Không! Thanh Dật, yêu là em mà!" Giọng xé lòng của Tạ An Hà truyền đến từ phía .

Tuy nhiên Tôn Thanh Dật, bao giờ thấy nữa.

Tất cả những điều đều là do Trần Lập Quả tự não bổ, kích động đến mức cả run rẩy, thể chờ đợi thêm nữa.

Tuy nhiên Liễu Toa Toa tưởng Trần Lập Quả run rẩy là đang tức giận, vội vàng khuyên nhủ: "Thanh Dật, đừng quá tức giận, nguyên nhân thì dễ giải quyết hơn nhiều ..."

Trần Lập Quả : "Dễ giải quyết hơn nhiều?"

Liễu Toa Toa : "Tôi Tạ An Hà thích đặc biệt nam tính... Cậu chỉ cần để Tạ An Hà là một tên nương pháo thì chắc là sẽ còn hứng thú với nữa ."

Trần Lập Quả: "..."

Liễu Toa Toa: "Thanh Dật?"

Trần Lập Quả im lặng một hồi, u ám thốt một câu: " mặc đồ nữ cơ."

Liễu Toa Toa trợn tròn mắt: "Cái gì? Mặc đồ nữ ? Anh từ khi nào? Trong tay ảnh ??"

Trần Lập Quả cụp mắt, ai oán : "Ảnh từ lâu lắm , em, em ngờ cư nhiên xuất hiện trong tay ."

Liễu Toa Toa : "Cho nên lén lút lưng mặc đồ nữ bao nhiêu ?"

Trần Lập Quả: "..." Căn bản là đếm xuể.

Liễu Toa Toa hận thể gõ cho Trần Lập Quả mấy cái: "Hồi đó với những gì? Tại ? Chẳng lẽ chuyện đối với một minh tinh mà là vết đen lớn đến mức nào ?"

Nước mắt Trần Lập Quả rơi xuống, : "Lúc đó chẳng vẫn nổi tiếng ?"

Liễu Toa Toa: "..." Haizz!

bây giờ trách mắng Trần Lập Quả cũng vô dụng , cái thóp một khi Tạ An Hà tung , Trần Lập Quả cơ bản là thành phế nhân. Không bất kỳ fan hâm mộ nào thể chấp nhận thần tượng cao quý lạnh lùng của sở thích mặc đồ khác giới, chuyện nổ thì sự nghiệp diễn xuất của Trần Lập Quả coi như xong.

Liễu Toa Toa : "Bây giờ cách duy nhất chính là..."

Trần Lập Quả: "Dạ?"

Liễu Toa Toa trầm trọng vỗ vỗ vai Trần Lập Quả: "Cậu hãy làm cho Tạ An Hà thấy ghê tởm mà bỏ ."

Trần Lập Quả trợn to mắt: "Em ghê tởm lắm ?"

Liễu Toa Toa: "... Không, , ghê tởm, mà là biểu hiện thật ghê tởm."

Trần Lập Quả : "Ví dụ như?"

Liễu Toa Toa nghĩ nghĩ : "Ví dụ như ngoáy chân gặm chân gà?"

Trần Lập Quả: "..." Được thôi, cái đúng là ghê tởm.

Liễu Toa Toa: "Lại ví dụ như vệ sinh xong rửa tay ăn cơm?"

Trần Lập Quả: "..."

Liễu Toa Toa : "Lại ví dụ như ngoáy mũi búng lung tung?"

Trần Lập Quả những thủ đoạn ghê tởm của Liễu Toa Toa làm cho chấn kinh, : "Em tự làm ghê tởm đến nôn thì làm ?"

Liễu Toa Toa : "Cho nên tập cho quen , thế , ngoáy chân , giúp gọi đồ ăn ngoài..."

Trần Lập Quả: "............" Có một quản lý như , cảm thấy đời còn khả năng b.a.o n.u.ô.i nữa .

Liễu Toa Toa : "Ái chà, trong lòng vượt qua , nhưng chuyện cũng hơn là ở bên cạnh mà."

Trần Lập Quả lau khô nước mắt, nghiêm túc và bình tĩnh : "Em cảm thấy nếu nhất định như thì em thà ở bên cạnh Tạ An Hà còn hơn."

Liễu Toa Toa: "..."

Trần Lập Quả: "Ít nhất cũng khá sạch sẽ."

Liễu Toa Toa: "..." Cư nhiên cảm thấy mấy phần đạo lý.

Tác giả lời :

Nhắc nhở của tác giả: Nhẫn tháo nhớ tìm lính cứu hỏa, chặt ngón tay là cách làm sai lầm đó nha = = bé ngoan đừng học theo. Từ tháng sẽ cập nhật 6000 chữ mỗi ngày~

Loading...