Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 92: Trần Lập Quả Yêu Diễm Tiện Hóa (2)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:24:42
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời điểm Trần Lập Quả xuyên đến, Tôn Thanh Thanh xong một bộ phim, công tác quảng bá cũng gần tất, chỉ còn chờ phim công chiếu.
Vì , ngoài việc tham gia một chương trình tạp kỹ, Trần Lập Quả tương đối rảnh rỗi, dù ngôi cũng cần thời gian nghỉ ngơi.
Hai ngày đó, ai làm phiền Trần Lập Quả, cho đến ngày mười ba, Tiểu Cửu hẹn y xem phim.
“Đi thôi, thôi.” Tiểu Cửu , “Tôi đặt vé – ghế trái đều , sẽ ai phát hiện là ai .”
Trần Lập Quả u sầu : “ trời nóng quá, lớp trang điểm của dễ trôi lắm.”
Tiểu Cửu : “Trôi thì càng , càng ai nhận .”
Dưới sự thúc giục ngừng của Tiểu Cửu, Trần Lập Quả vẫn một bộ quần áo, đeo khẩu trang, cùng Tiểu Cửu đến rạp chiếu phim.
Trong bộ phim mới công chiếu , Trần Lập Quả đóng vai một kẻ sát nhân biến thái IQ cao, đấu trí đấu dũng với nhân vật chính, cuối cùng những nhân vật chính bắt , mà còn dễ dàng g.i.ế.c c.h.ế.t nhân vật chính.
Trần Lập Quả: “…” May mà thế giới Tổng cục Phát thanh, Điện ảnh và Truyền hình, nếu chắc chắn thể công chiếu.
Tiểu Cửu ôm một thùng bỏng ngô lớn, ăn lẩm bẩm: “Đẹp trai quá, trong poster trai quá…”
Trần Lập Quả gì, cong ngón tay út uống một ngụm Coca.
Đèn tắt, nhạc nổi lên, Trần Lập Quả thấy câu độc thoại đầu tiên trong phim: “Trước khi gặp , cứ nghĩ thế giới chỉ hai màu đen trắng.”
Trần Lập Quả trong phim cực kỳ tuấn. Y mặc một chiếc áo sơ mi đen, thần sắc u sầu nhưng dịu dàng, sát hại hết mỹ nhân đến mỹ nhân khác, sắp xếp t.h.i t.h.ể thành những bức tranh sơn dầu tuyệt . Trong đó một cảnh y trong quán cà phê. Đặt lá bài trong tay mặt nhân vật chính, y : “Tôi cho gợi ý tiếp theo, một bích, một tép.”
Nhân vật chính tức giận dùng s.ú.n.g dí trán y.
Tuy nhiên y , y : “Tay đừng run, dùng sức một chút.”
Tiểu Cửu xem mà nước dãi chảy ròng ròng, cô mê mẩn : “Tôn Thanh Dật trai quá, trai quá –”
“Đồ c.h.ế.t tiệt.” Trần Lập Quả dùng ngón tay chọc cô một cái, ngượng ngùng , “Người sẽ ngại đó.”
Tiểu Cửu cứng đờ, u u : “Trước khi phim kết thúc thể đừng chuyện .” Cô chỉ tưởng niệm giấc mơ thiếu nữ mất của .
Trần Lập Quả cố ý làm , y hừ một tiếng: “Người trai hơn trong phim nhiều mà.”
Tiểu Cửu : “Được , bảo bối nhà trai nhất.”
Cuối phim, nhân vật chính c.h.ế.t trong bụi hồng đen, hung thủ do Trần Lập Quả đóng đến bên cạnh nhân vật chính, cúi đầu, đặt một nụ hôn nhẹ lên trán .
“Tôi mong chờ cuộc tái ngộ của chúng .” Câu thoại cuối cùng , nhạc kết thúc vang lên.
Tiểu Cửu trợn tròn mắt: “Thế là hết ?”
Trần Lập Quả : “ mà.”
Tiểu Cửu : “ xem đủ mà –”
Trần Lập Quả : “Đạo diễn còn phần hai đó.”
Tiểu Cửu liếc Trần Lập Quả, gật đầu: “Ngày mai bận ? Tôi mua quà từ nước ngoài về cho .”
Trần Lập Quả : “Người đặt nhiều sơn móng tay… nhưng Sa Sa cho dùng đó, lấy một ít ?”
Tiểu Cửu : “Được thôi, ngày mai đến nhà lấy, tiện thể mang quà cho luôn.”
Trần Lập Quả gật đầu, cùng Tiểu Cửu về nhà.
Mỗi lẽ chỉ khi về nhà, mới là lúc Trần Lập Quả thư giãn nhất, cần giả ẻo lả, chỉ cần yên tĩnh như một con cá muối liệt giường.
Ngày phim công chiếu, nhận vô lời khen ngợi, nhiều gửi tin nhắn chúc mừng cho Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả xem nhiều lắm, y vẫn đang nghiên cứu một đống mỹ phẩm kỳ lạ trong nhà vệ sinh.
Một mỹ phẩm của thế giới giống với thế giới cũ của Trần Lập Quả, một thì Trần Lập Quả từng đến, chữ mỹ phẩm cũng kỳ lạ, ước chừng là ngôn ngữ ở thế giới cũ của Trần Lập Quả. Trần Lập Quả nghiên cứu nửa ngày cũng kết quả, cuối cùng vẫn chỉ dùng sữa tắm và sữa rửa mặt.
Tiểu Cửu ngày hôm đến đúng hẹn, trong tay kéo một cái vali khổng lồ.
Cô kéo , lau mồ hôi, uống một ngụm nước, với Trần Lập Quả: “Thanh Thanh, mau mở xem mang gì về cho .”
Trần Lập Quả tưởng Tiểu Cửu mang đặc sản hoặc quà lưu niệm về cho , nhưng y phát hiện, thật sự quá ngây thơ .
Mở vali , Trần Lập Quả thấy mười mấy chiếc váy và một hàng son môi đủ màu, trọng điểm là còn một cục silicon.
Trần Lập Quả: “…” Y cầm cục silicon đó lên tay, giọng Tiểu Cửu vang lên, cô kích động : “Thanh Thanh, ngay sẽ thích cái mà! Trước đây vẫn luôn ? Cái là đặc biệt tìm làm riêng cho đó – dùng .”
Trần Lập Quả lưng về phía Tiểu Cửu, mặt biểu cảm : “Tiểu Cửu đáng ghét quá mà.”
Tiểu Cửu : “Nhanh nhanh nhanh, đeo gửi cho xem thử.”
, cục silicon đó chính là một bộ n.g.ự.c giả.
Trong lòng Trần Lập Quả là m.á.u và nước mắt, bộ n.g.ự.c giả trong tay hận thể nhét thứ miệng Hệ thống.
Trần Lập Quả: “Hệ thống, đây chính là cơ thể mà ngươi chọn cho .”
Hệ thống : “Ngươi gì? Ta đang điều chỉnh chức năng che chắn, thấy.”
Trần Lập Quả: “…”
Tiểu Cửu : “Mau cởi áo xem .”
Trần Lập Quả: “…”
Tiểu Cửu : “Cậu sẽ ngại chứ?”
Trần Lập Quả cong ngón tay út, lau giọt nước mắt trong suốt nơi khóe mắt, y : “Tiểu Cửu, thật cảm ơn , thật sự là darling đáng yêu nhất mà yêu quý.”
Tiểu Cửu nở nụ hài lòng.
Rồi Tiểu Cửu liền cởi áo của Trần Lập Quả, nghiêm túc giúp y đeo n.g.ự.c giả , quên : “Tôi còn mua cho áo n.g.ự.c nữa, màu xanh dương, thử xem.”
Trần Lập Quả: “…”
Tiểu Cửu chỉnh sửa xong ngực, vươn tay sờ lên múi bụng của Trần Lập Quả, cô : “À, Thanh Thanh mà múi bụng.”
Trần Lập Quả: “…Thích ?”
Tiểu Cửu : “Thích c.h.ế.t mà.”
Trần Lập Quả mỉm : “Cậu thích là mà.”
Ngực đeo xong, Tiểu Cửu chọn cho Trần Lập Quả một chiếc váy. Trần Lập Quả cao một mét bảy sáu, khung xương cũng quá lớn, mặc váy , đội thêm một bộ tóc giả màu nâu, kết hợp với khuôn mặt xinh đó, mà hề chút cảm giác phù hợp nào.
Trần Lập Quả hình ảnh trong gương, cảm thấy như mở cánh cửa đến một thế giới mới.
Tiểu Cửu : “Thanh Thanh quá!”
Trên mặt Trần Lập Quả mang theo nụ khó hiểu, y : “Cảm ơn , Tiểu Cửu.”
Tiểu Cửu càng Trần Lập Quả càng thấy hài lòng, cô kích động : “Đã mười giờ tối … chúng ngoài dạo một vòng ?”
Trần Lập Quả: “…”
Tiểu Cửu : “Cậu đeo khẩu trang, sẽ ai phát hiện .”
Trần Lập Quả: “…”
Tiểu Cửu : “Đi thôi thôi.”
Thế là Trần Lập Quả Tiểu Cửu cứng rắn kéo khỏi cửa.
Trần Lập Quả đường, với Hệ thống: “Ta còn gì để về thế giới nữa.”
Hệ thống : “Chàng trai phương xa ơi, mau tìm kỳ tích ~”
Trần Lập Quả: “…Kỳ tích chính là thật cũng gay thích giả gái ?”
Hệ thống : “À, chính là ẻo lả~”
Trần Lập Quả: “Cậu thể đừng hát nữa , darling?”
Hệ thống: “…”
Trần Lập Quả : “Còn hát nữa tin về tự bạo?”
Hệ thống: “…”
Đi đường, Tiểu Cửu và Trần Lập Quả cùng hề cảm giác phù hợp, ngược đôi mắt của Trần Lập Quả lộ ngoài, còn thu hút ít ánh .
Tiểu Cửu hỏi Trần Lập Quả quán bar chơi , Trần Lập Quả ngượng ngùng : “Ghét quá Tiểu Cửu, những nơi hỗn loạn như , sợ lắm đó.”
Tiểu Cửu : “Ở đó hỗn loạn , còn nhiều chị gái xinh nữa đó.”
Trần Lập Quả : “Vậy cũng .” Người trai trai cơ.
Tiểu Cửu: “Đi mà – ai nhận .”
Trần Lập Quả : “Người ngại mà, .”
Tiểu Cửu thấy , chỉ đành bất lực : “Được , chúng cứ dạo lung tung .”
Bây giờ gần mười một giờ đêm, đường phố cũng dần vắng vẻ. Tiểu Cửu lẽ vì đầu tiên thấy Tôn Thanh Thanh mặc đồ nữ, ngược vô cùng phấn khích, hề ý định về nhà.
Trần Lập Quả : “Đã muộn thế mà, Tiểu Cửu Cửu bảo bối chúng nên về nhà thôi.”
Tiểu Cửu : “Không muộn , chúng ăn xiên nướng …”
Trần Lập Quả : “ mà –”
Y còn xong, từ ven đường nhảy hai đàn ông, hai đàn ông câu đầu tiên với Trần Lập Quả và Tiểu Cửu là: “Hai cô gái xinh uống rượu với chúng ?”
Trần Lập Quả sững sờ, ngay đó trong lòng hiện lên một tia vui sướng – mới lạ đó, y mặt mày ủ rũ với Hệ thống: “Vậy mà còn bắt chuyện, vui một chút đó.”
Hệ thống: “…” Ngươi xong , Trần Lập Quả.
Tiểu Cửu cảnh giác : “Không cần, chúng về nhà .”
Hai đàn ông thấy xung quanh ai, ánh mắt càng lúc càng trần trụi, chằm chằm Trần Lập Quả : “Ngực cô gái xinh thật lớn nha, là do bạn trai xoa nhiều quá ?”
Trần Lập Quả: “…” Anh trai bên cũng lớn đó, xoa thử .
Tiểu Cửu tức giận : “Các gì ! Không báo cảnh sát đó!”
Hai đó thấy Tiểu Cửu tức giận, ha hả, họ : “Cô bé xinh , đừng sợ mà, chúng sẽ làm gì cô , cô xem chị gái cô cũng tức giận kìa.” Vừa định kéo Tiểu Cửu.
Trần Lập Quả , tỏ ý gì cứ nhắm .
Hai đó đôi chân thon dài của Trần Lập Quả, càng lúc càng dâm đãng, họ : “Cô gái xinh , mau cho chúng sờ một chút , sờ xong sẽ cho các cô .”
Tiểu Cửu tức giận rút điện thoại định báo cảnh sát.
Một trong đó thấy , liền vươn tay định giật lấy điện thoại của Tiểu Cửu.
Trần Lập Quả là thương hoa tiếc ngọc nhất, làm nỡ để Tiểu Cửu chịu một chút tủi nào, thế là y trực tiếp nắm lấy tay đó, dùng sức vặn mạnh một cái –
“A!!!” Tiếng kêu t.h.ả.m thiết như heo chọc tiết từ miệng đó phát , ngờ Trần Lập Quả sức mạnh lớn như – Trần Lập Quả cũng ngờ.
Lưu manh: “Mẹ kiếp sức mạnh lớn như !”
Trần Lập Quả: “Mẹ kiếp sức mạnh của lớn như !”
Tiểu Cửu: “Mẹ kiếp Thanh Thanh sức mạnh lớn như !”
Bốn mặt tại đó chằm chằm cánh tay gãy của tên lưu manh, đều rơi trầm tư ngây …
Tên lưu manh còn Trần Lập Quả với vẻ mặt kinh hoàng.
Trần Lập Quả ngại, vội vàng giải thích: “Xin , cố ý .”
Tên lưu manh: “A a a a!! Tay gãy a a a!!”
Trần Lập Quả: “…” Mẹ kiếp thật sự trông đau quá.
Tiểu Cửu cũng lộ vẻ đành lòng , thật cô tuy báo cảnh sát, nhưng ý định gọi , dù phận của Trần Lập Quả chút đặc biệt, nếu để fan của thần tượng của buổi tối mặc đồ nữ dạo khắp nơi, Tiểu Cửu mạnh mẽ nghi ngờ Trần Lập Quả sẽ fan g.i.ế.c c.h.ế.t ngay lập tức.
Tiểu Cửu : “Tôi gọi điện cấp cứu cho các …”
Tên lưu manh gãy tay đau đến mức sắp ngất .
Tiểu Cửu kéo kéo tay áo Trần Lập Quả, hiệu y chuồn .
Trần Lập Quả gật đầu, đang định cùng Tiểu Cửu rời , tên lưu manh còn : “Các định cứ thế mà ?!”
Trần Lập Quả đầu lạnh lùng một câu: “Hay là bẻ gãy tay ngươi chúng mới ?”
Lưu manh: “…Ồ, ý là, còn xin với các .”
Trần Lập Quả mỉm : “Không mà, darling.”
Lưu manh: “…” Tại đổ mồ hôi lạnh khắp .
Rồi Tiểu Cửu kéo Trần Lập Quả chạy .
Về đến nhà, cô Trần Lập Quả với ánh mắt đầy , cô : “Thanh Thanh, ngờ còn lúc đàn ông như đó.”
Trần Lập Quả: “Ghét quá mà, mới đàn ông, cả nhà đều đàn ông đó.”
Tiểu Cửu: “…”
Trần Lập Quả xoa xoa bộ n.g.ự.c giả của , : “Nóng quá mà, tắm đây.”
Tiểu Cửu : “Vậy cũng đây, cùng chơi nhé, bộ n.g.ự.c nhớ ít dùng vài thôi, đừng làm hỏng đó –”
Trần Lập Quả: “…” Bảo bối, đây lẽ là đầu tiên cũng là cuối cùng, thật xin nha.
Tiểu Cửu vẫy tay với Trần Lập Quả, : “Vậy đây.”
Trần Lập Quả gật đầu.
Tiểu Cửu , Trần Lập Quả liền tháo bộ n.g.ự.c giả của , thoi thóp giường, : “Ta thật sự thương các cô gái.” Trời nóng như , còn mặc kín mít như , n.g.ự.c giả thì thôi , cái áo n.g.ự.c thật sự phản nhân loại.
Hệ thống : “…” Chúc mừng ngươi, kinh nghiệm sống của ngươi tăng thêm .
Trần Lập Quả u sầu : “Ngươi như , thật sự sẽ đàn ông thích ?”
Hệ thống: “…” Hy vọng .
Trần Lập Quả : “Mặc dù hút t.h.u.ố.c uống rượu, còn đeo n.g.ự.c giả, nhưng là một trai . À”
Hệ thống: “…” Ngươi độc đó Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả cũng dọn dẹp vali của Tiểu Cửu, cứ để nó ở phòng khách. điều y ngờ là, ngày hôm Liễu Sa Sa đến nhà y kiểm tra đột xuất, nhà chằm chằm cái vali đó rời.
“Trong đó là gì?” Giọng Liễu Sa Sa u ám.
Trần Lập Quả là linh hồn bán cho Hệ thống, nhưng y nhịn, làm vẻ thẹn thùng : “Là quà Tiểu Cửu tặng mà.”
Liễu Sa Sa tới, mở vali , thấy bộ n.g.ự.c giả, váy và son môi bên trong, cô : “Tiểu Cửu – mách trai cô !”
Trần Lập Quả khỏi vỗ tay cho Liễu Sa Sa.
Liễu Sa Sa : “Cậu sẽ thật sự mặc chứ?”
Trần Lập Quả lộ vẻ ngại.
Liễu Sa Sa : “Thật sự mặc ?”
Trần Lập Quả gật đầu, nhỏ giọng “ừm” một tiếng, thầm nghĩ những mặc , còn ngoài nhảy nhót một vòng nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-92-tran-lap-qua-yeu-diem-tien-hoa-2.html.]
Trần Lập Quả vốn tưởng Liễu Sa Sa sẽ trách mắng , và y thể dùng lý do để bao giờ mặc đồ nữ nữa, nhưng điều khiến y ngờ là, câu tiếp theo của quản lý của y là: “Chụp ảnh ? Cho xem…”
Trần Lập Quả: “…”
Liễu Sa Sa véo bộ n.g.ự.c giả: “Cậu mặc n.g.ự.c giả chắc sẽ lắm…”
Trần Lập Quả: “…” Bây giờ các cô gái, đều làm .
Liễu Sa Sa: “Sao gì?”
Trần Lập Quả chỉ thể mỉm : “Người thấy chị đúng mà.”
Tuy nhiên, mặc dù Liễu Sa Sa cũng giống Tiểu Cửu, hứng thú với dáng vẻ Trần Lập Quả mặc đồ nữ, nhưng hôm nay cô đến việc chính. Cô : “Bộ phim đó suy nghĩ thế nào ?”
Trần Lập Quả Liễu Sa Sa là bộ phim độc lập đó, y : “Nhận .” Theo quỹ đạo của thế giới , Tôn Thanh Thanh cũng nhận bộ phim , và bộ phim cũng tỏa sáng rực rỡ tại liên hoan phim năm đó, giành ít giải thưởng.
Liễu Sa Sa gật đầu, cô : “Ừm… nếu đồng ý, ngày mai cùng gặp nhà đầu tư một .”
Trần Lập Quả .
Ngày hôm , Liễu Sa Sa đón Trần Lập Quả, đến nơi hẹn với nhà đầu tư.
Trần Lập Quả hỏi cô nhà đầu tư của bộ phim là ai.
Liễu Sa Sa : “Tôi , phận của vẫn luôn bí ẩn, hỏi đạo diễn, đạo diễn cũng .”
Trần Lập Quả sợ hãi : “Vậy, em tự gặp ?”
Liễu Sa Sa : “ , đợi ở ngoài.”
Trần Lập Quả c.ắ.n môi, nhỏ giọng : “ mà, sẽ sợ đó.”
Liễu Sa Sa mặt mày thâm trầm vỗ vai Trần Lập Quả, cô : “Có chuyện gì thì cứ la lên, sẽ xông cứu .”
Trần Lập Quả: “…”
Đến nơi, Trần Lập Quả mới phát hiện địa điểm hẹn là khu dân cư của giàu, y xuống xe xong, vẫn còn lo lắng, y : “Sa Sa, em bất an quá, sợ làm gì em.”
Liễu Sa Sa : “Đừng sợ, sẽ bảo vệ .”
Trần Lập Quả: “Sa Sa chị nhất.”
Liễu Sa Sa thật sự cảm thấy, từ khi làm quản lý của Trần Lập Quả, từ một cô gái mạnh mẽ biến thành Người khổng lồ xanh, cô thậm chí còn đặc biệt học võ, chỉ là lo lắng một ngày nào đó Trần Lập Quả sẽ khác bắt nạt, mà sức phản kháng…
Liễu Sa Sa : “Để bờ vai vững chắc của , chống đỡ một bầu trời cho .”
Trần Lập Quả: “…” Nói thật, các cô gái của thế giới , luôn cảm thấy gì đó đúng, khí chất đàn ông của Tôn Thanh Thanh chắc là Liễu Sa Sa hút nhỉ?!
Trước khi nhà, Liễu Sa Sa còn quên dặn dò Trần Lập Quả, bật điện thoại để trong túi, cô ở ngoài chờ lệnh, sẵn sàng xông cứu bất cứ lúc nào.
Mặc dù khi cô những lời , vẻ như đang đùa, nhưng trong lời đùa, cũng vài phần nghiêm túc.
Dù với địa vị hiện tại của Trần Lập Quả, căn bản cần làm chuyện bán .
Trần Lập Quả , liền thấy một đàn ông ghế sofa, dường như đang cầm kịch bản xem, thấy tiếng bước chân của Trần Lập Quả, ngẩng đầu lên : “Ngồi .”
Trần Lập Quả đến đối diện đàn ông xuống, phát hiện chút quen mắt, đợi y kỹ, mới nhận chính là đàn ông y gặp ở quán bít tết cùng cô bé – theo Liễu Sa Sa là em trai của ông chủ họ.
“Chào .” Người đàn ông ngẩng đầu lên, : “Tôi tên Tạ An Hà.”
Trần Lập Quả : “Tôi tên Tôn Thanh Dật…”
Tạ An Hà nở một nụ : “Tên thật Tôn Thanh Thanh?”
Trần Lập Quả gật đầu.
Tạ An Hà tỉ mỉ đ.á.n.h giá Trần Lập Quả, ánh mắt giống như một nhà đầu tư, đang đ.á.n.h giá sản phẩm của , chút cảm xúc nào, khiến cảm thấy khó chịu.
Trần Lập Quả mím môi gì.
Tạ An Hà : “Tôi một yêu cầu mạo .”
Trần Lập Quả : “Gì?”
Tạ An Hà : “Cậu thể cởi áo ?”
Trần Lập Quả sững sờ, ngay đó mặt chút tức giận: “Tạ , ý ông là gì.”
Tạ An Hà : “Xin , ý mạo phạm , chỉ là kịch bản cũng xem , bộ phim một phần cảnh khỏa , chỉ xác nhận một chút.”
Lời là bừa, chuyện chọn diễn viên từ đến nay đều là do đạo diễn làm…
Trần Lập Quả im lặng một lát, : “Được.” Y từ từ cởi cúc áo sơ mi của .
Tạ An Hà đối diện ghế sofa, ánh mắt chút cảm xúc nào, Trần Lập Quả, thật sự giống như đang một miếng thịt sự sống.
Không thể , mặc dù Trần Lập Quả ẻo lả, nhưng y dù cũng làm nghề ngôi , vóc dáng tập luyện .
Vai rộng eo thon, cơ bắp rõ ràng, là kiểu mặc đồ thì gầy, cởi đồ thì thịt yêu thích nhất hiện nay.
Tạ An Hà quét mắt Trần Lập Quả một lượt từ xuống , gật đầu, : “Mặc .”
Trần Lập Quả lạnh lùng liếc một cái, : “Không Tạ hài lòng ?”
Tạ An Hà : “Không tệ.”
Trên , tìm thấy chút dịu dàng nào như đầu tiên họ gặp mặt, nếu khuôn mặt giống hệt , Trần Lập Quả thậm chí còn nghi ngờ họ căn bản là hai khác .
Tạ An Hà lấy hợp đồng , : “Cầm về cho quản lý của xem kỹ , lịch trình tháng ba năm , những điều cần chú ý đều ở trong đó.”
Trần Lập Quả dậy nhận hợp đồng.
Tạ An Hà đột nhiên hỏi một câu: “Ảnh đế Tôn bạn gái ?”
Trần Lập Quả sững sờ, phản ứng kịp Tạ An Hà câu ý gì.
Tạ An Hà : “Ồ, chỉ tiện miệng hỏi thôi, Ảnh đế Tôn trả lời cũng .”
Trần Lập Quả : “Hiện tại .”
Tạ An Hà : “Thật .”
Trần Lập Quả cảm thấy Tạ An Hà chuyện kỳ lạ, nhưng y cũng nghĩ nhiều, bèn : “ , ? Tạ ?”
“Không .” Tạ An Hà , “Hôm nay đến đây thôi, tiễn Ảnh đế Tôn nữa.”
Trần Lập Quả dậy cáo từ, khi còn một câu: “Tạ cần gọi là Ảnh đế Tôn, gọi là Thanh Dật là .”
Tạ An Hà hỏi một câu: “Vậy thể gọi là Thanh Thanh ?”
Trần Lập Quả: “…Có thể.” Ngươi trai, gọi gì thì gọi thôi.
Nói xong chuyện công, Tạ An Hà dường như khôi phục dáng vẻ ôn hòa mà Trần Lập Quả thấy hôm đó, giọng điệu nhẹ nhàng : “Tiểu Bình hôm đó về nhà xong, vẫn luôn hỏi về đó… Đợi thời gian mời đến nhà ăn cơm.”
Trần Lập Quả thụ sủng nhược kinh : “Tạ khách sáo quá.”
“Hôm nay giữ nữa.” Tạ An Hà , “Quản lý của còn đang đợi ở ngoài , , đừng để cô đợi sốt ruột.”
Trần Lập Quả gật đầu, chào Tạ An Hà .
Liễu Sa Sa đợi Trần Lập Quả ở ngoài, thấy y hỏi y thế nào .
Trần Lập Quả đưa hợp đồng trong tay cho cô , : “Hừ, tay, nào mà thành công chứ.”
Liễu Sa Sa đại khái lướt qua nội dung hợp đồng, hôn mạnh một cái lên đó, : “Tôi yêu c.h.ế.t , Thanh Thanh!”
Trần Lập Quả lập tức thẹn thùng liếc cô một cái, : “Thật, thật ?”
Liễu Sa Sa cảnh giác : “Chúng tương lai .”
Trần Lập Quả: “…” Chị thật vô tình đó, Liễu Sa Sa.
Liễu Sa Sa : “Tôi yêu đương công sở –”
Mắt Trần Lập Quả long lanh nước, thấy sắp rơi lệ.
Liễu Sa Sa vội vàng dỗ dành, sợ tổ tông nhà làm trôi lớp trang điểm.
Trần Lập Quả buồn bã : “Sa Sa, chị cần nữa, em .”
Liễu Sa Sa: “…”
Trần Lập Quả : “Em , em chị gì, chị đừng coi em là đồ ngốc.”
Liễu Sa Sa trong lòng buồn bã, nhưng kiểu như Trần Lập Quả quả thật gu của cô , làm bạn thì , bạn trai thì kết hôn sống cả đời mà, cô thấy bạn trai còn đáng thương hơn cả .
Lên xe, thấy tâm trạng Trần Lập Quả vẻ buồn, Liễu Sa Sa : “Tiểu Cửu cô nhận một bộ phim ? Hôm nay hình như khai máy … là chúng qua đó xem thử?”
Trần Lập Quả : “Được thôi.”
Tiểu Cửu là chơi bời, nhà cô thể cho cô giới giải trí. cũng cấm đoán, nên cô thỉnh thoảng sẽ nhận vai phụ chơi cho vui.
Liễu Sa Sa lái xe đến phim trường.
Đến phim trường, còn tới, Trần Lập Quả thấy tiếng cãi vã.
“Cô thái độ gì !” Đi tới, Trần Lập Quả thấy Tiểu Cửu nắng gắt cãi với một cô gái khác, “Cô tưởng nổi tiếng đến mức nào chứ, vẻ đây ?!”
Khuôn mặt cô gái đó Trần Lập Quả chút quen, hình như là một tiểu hoa đán đang nổi, cô ghế, quản lý còn che ô cho cô , Tiểu Cửu câu , cô lạnh : “Cô là con cá tạp từ chui ? Khi nào thì diễn viên quần chúng cũng tư cách chuyện với như !”
Bên cạnh Tiểu Cửu còn một cô gái, ướt sũng, trông vô cùng chật vật, cô kéo tay Tiểu Cửu: “Em , chị đừng giận nữa.”
“Cô cố ý gây sự với đó –” Tiểu Cửu tức giận cực độ, đang định gì đó, thấy Trần Lập Quả tới, mắt cô lập tức sáng lên, “Anh Tôn! Anh đến !” Cô chỉ gọi Trần Lập Quả là Thanh Thanh khi ở riêng, ngày thường đều gọi là Tôn.
Những khác thấy Trần Lập Quả đều giật , tiểu hoa đán đó cũng lập tức dậy, cô : “Anh Tôn, hôm nay thời gian đến đây?”
Trần Lập Quả : “Đến thăm em gái .”
“Ôi chà, thì đây là em gái của .” Tiểu hoa đán lập tức đổi thái độ, cô : “Sao sớm –”
Trần Lập Quả để ý đến cô , Tiểu Cửu : “Sao ?”
Tiểu Cửu : “Hừ, cứ thích kiếm chuyện.”
Trần Lập Quả : “Ừm, đừng để ý đến , các cô cứ tiếp tục .”
Tiểu Cửu trừng mắt tiểu hoa đán đó một cái, cùng Dương Văn Nhã trở phim trường.
Đạo diễn của bộ phim thấy Trần Lập Quả đến, cũng đặc biệt đến chào hỏi y.
Trần Lập Quả tìm một vị trí hẻo lánh, xem phim, buôn chuyện với Liễu Sa Sa.
“Ôi chà, cho , tiểu hoa đán lắm trò lắm.” Liễu Sa Sa , “Lúc nổi, còn ngáng chân đó.”
Trần Lập Quả : “Hừ, ghét cô .”
Liễu Sa Sa : “Kiểu tâm địa bất chính, qua là thể nổi tiếng nổi. Chẳng , gần ba mươi lăm, ba mươi sáu tuổi mà vẫn còn đóng mấy bộ phim tình cảm sến súa rác rưởi .” Cô nàng tiểu hoa và Trần Lập Quả gần như là diễn viên cùng thời, nhưng Trần Lập Quả trở thành siêu đa năng, còn cô vẫn đang vật lộn ở hàng tuyến hai. Nếu gì bất ngờ, cả đời cô đừng hòng chạm tay mảng điện ảnh.
Sau khi Trần Lập Quả đến, cả đoàn làm phim đều phấn chấn lên, tiểu hoa đán cũng còn làm khó Dương Văn Nhã nữa, thế là cảnh NG lâu cuối cùng cũng qua.
Sau khi xong, trong thời gian nghỉ ngơi, Tiểu Cửu dẫn Dương Văn Nhã đến mặt Trần Lập Quả, cô : “Anh Tôn, đây là Văn Nhã mà em với đó.”
Dương Văn Nhã khẽ : “Chào Tôn, em là Dương Văn Nhã.”
Dương Văn Nhã kiểu chuẩn mực, ngược khí chất độc đáo của riêng , đặc biệt là khi cô nở nụ dịu dàng với khác, khí chất thanh tú của con gái miền Nam ập đến.
Trần Lập Quả gật đầu, một tiếng: “Chào em.”
“Anh Tôn, tối nay mời em ăn cơm .” Tiểu Cửu , “Hôm nay em mệt quá.”
Trần Lập Quả : “Được, ăn gì?”
Tiểu Cửu : “Ăn tôm hùm đất!”
Dương Văn Nhã sự tương tác giữa Tiểu Cửu và Trần Lập Quả, trong mắt chút ngạc nhiên. Tiểu Cửu từ đến nay đều khá kín tiếng, nhiều thế của cô , nên tiểu hoa đán nãy mới thái độ như .
Tiểu Cửu rõ ràng cũng thế của cho Dương Văn Nhã , nên Dương Văn Nhã khi thấy sự tương tác của hai , khỏi lộ vẻ ngạc nhiên.
Trần Lập Quả cũng giải thích, Tiểu Cửu khi nào cho Dương Văn Nhã , thì hãy với cô .
Cảnh của Tiểu Cửu xong, nhưng Dương Văn Nhã vẫn còn vài cảnh nữa, thế là Tiểu Cửu liền nép bên cạnh Trần Lập Quả, gặm dưa hấu lạnh Dương Văn Nhã yêu quý của , cô : “Cô quá, Thanh Thanh, thích cô quá.”
Trần Lập Quả u u : “Thích hơn thích ?”
Tiểu Cửu: “…”
Trần Lập Quả bĩu môi : “Đồ hỗn đản vô lương tâm.”
Tiểu Cửu tuy quen với sự ẻo lả của Trần Lập Quả, nhưng sự chuyển đổi đột ngột của Trần Lập Quả vẫn khiến cô khó chấp nhận, thế là cô bình tĩnh một lúc, mới như chuyện gì trở chủ đề nãy: “Tóm – thấy Văn Nhã nhất định sẽ nổi tiếng!”
Trần Lập Quả thầm nghĩ cũng cô sẽ nổi tiếng mà.
Quay phim trời nóng như thế , thật sự việc của con , dặm trang điểm đến mỏi tay.
Dương Văn Nhã diễn xuất khá , thể thấy khá thiên phú, mặc dù theo Tiểu Cửu đây là bộ phim đầu tiên cô đóng, nhưng thể thấy cô chắc chắn sẽ xa trong ngành – nếu gặp tra nam.
Nghe Tiểu Cửu lẩm bẩm, cảnh của Dương Văn Nhã cuối cùng cũng xong.
Cô lau mồ hôi trán, tới, mặt còn ngại: “Xin , để các đợi lâu .”
“Không , .” Tiểu Cửu , “Đi thôi, Văn Nhã, chúng cùng ăn tôm hùm đất.”
“Được thôi.” Dương Văn Nhã lén Trần Lập Quả một cái, mặt đỏ.
Tiểu Cửu còn nhận sự bất thường của Dương Văn Nhã, cô lẩm bẩm: “Tôi một quán tôm hùm đất ngon lắm, béo tươi, Tiểu Nhã ăn cay … Tiểu Nhã?”
Dương Văn Nhã lúc mới hồn, : “Ồ, em ăn cay .”
Tiểu Cửu : “Anh Tôn, thôi.”
Bốn lên xe, đến quán tôm hùm đất.
Trên đường Dương Văn Nhã chút thất thần, Tiểu Cửu ghé tai hỏi cô .
Dương Văn Nhã nhỏ giọng : “Tiểu Cửu, tại đóng phim …”
Tiểu Cửu vẫn ngây ngốc: “Không thích đóng phim ?”
Dương Văn Nhã lắc đầu, mặt cô hiện lên một vệt hồng, : “Bởi vì em gần gũi với em thích hơn một chút…”
Tiểu Cửu ngây : “…Cái gì? Người thích?”
Dương Văn Nhã : “ , em, ước mơ của em chính là, chính là đóng một bộ phim cùng Tôn Thanh Dật, như thấy em quá tham lam …”
Nụ của Tiểu Cửu cứng đờ mặt.
Dương Văn Nhã : “Tôn Thanh Dật quá hảo, em từng nghĩ còn cơ hội chuyện với , ăn cơm cùng –”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tiểu Cửu Dương Văn Nhã mặt đỏ bừng kích động thôi, nhớ chính ngày xưa… Cô , năm đó cũng suy nghĩ như về Tôn Thanh Dật, thậm chí còn nghĩ ngoài Tôn Thanh Dật , cô tuyệt đối sẽ thích ngôi nào khác nữa.
Tuy nhiên sự thật thì ?
Trong đầu Tiểu Cửu hiện lên dáng vẻ Tôn Thanh Dật mặc đồ nữ cong ngón tay út, cô đau khổ : “Văn Nhã, trưởng thành là một chuyện tàn nhẫn.”
Dương Văn Nhã mặt mày mờ mịt.
Tiểu Cửu vỗ vai cô , thở dài một tiếng: “Cậu học cách chấp nhận sự chênh lệch.”
Dương Văn Nhã còn tưởng Tiểu Cửu đang về sự chênh lệch giữa ước mơ đóng phim cùng Tôn Thanh Dật và hiện thực, thế là cô gật đầu mạnh : “Em sẽ cố gắng!”
Tiểu Cửu ánh mắt tang thương Dương Văn Nhã, trong lòng mà dâng lên một tia đành lòng. Cô cảm thấy vẫn nên phá vỡ giấc mơ của Dương Văn Nhã, chuyện thật sự quá tàn nhẫn – vẫn nên để Tôn Thanh Thanh tự tay .