Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 89: Kỵ Sĩ Của Thánh Tử Và Ác Ma (7)

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:24:38
Lượt xem: 15

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Angel đang lời thề truyền thừa của Quang Minh.

Thần lực Quang Minh màu vàng kim dần bao bọc lấy cơ thể cô, thần lực ôn hòa, giống hệt như khi bao bọc Trần Lập Quả lúc – thần lực kết hợp với mái tóc vàng và đôi mắt xanh lục của cô, càng làm cô thêm phần thánh khiết vô ngần.

Lời thề trong miệng Angel càng càng nhanh, đó, cô từ từ cúi nhặt lên quyền trượng của Giáo hoàng. Cả Angel đều ánh sáng bao phủ, những khác chỉ thể thấy một vầng hào quang, nhưng Trần Lập Quả thể rõ Angel bên trong vầng hào quang đó.

Biểu cảm của Angel lạnh nhạt.

Trong thần sắc của cô, hề chút thành kính nào đối với thần, chỉ còn sự thờ ơ lạnh lẽo.

Trần Lập Quả thậm chí còn tìm thấy một chút ý vị châm chọc trong mắt cô – cô dường như hề chút lòng yêu thương nào đối với những tín đồ đang ngưỡng mộ .

Trần Lập Quả cảm thấy tim đang chùng xuống.

Ác ma bên cạnh Trần Lập Quả, khẽ , càng nhạy cảm hơn với những cảm xúc tiêu cực của con , : “Một Giáo hoàng tin Quang Minh Thần, thú vị thật.”

Trần Lập Quả để ý đến Ác ma, y phát hiện khi thánh quang bao phủ, biểu cảm của Angel càng lúc càng lạnh lẽo.

Cũng đúng, cô nên cảm thấy lạnh lòng.

Angel lừa dối thần, trong lòng cô những thành kính, mà còn đầy nghi ngờ và khinh bỉ đối với vị thượng thần gọi là đó, việc cô kế thừa quyền trượng Giáo hoàng hôm nay chính là xem, vị thần gọi là đó, rốt cuộc thể suy nghĩ trong lòng cô .

Mặc dù khi cô đến bệ thờ, đều với cô rằng thành kính, nếu sẽ thượng thần tiêu diệt, nhưng Angel quyết định dùng mạng sống của để đ.á.n.h cược.

đ.á.n.h cược, vị thần rốt cuộc tồn tại , rốt cuộc thể suy nghĩ trong lòng cô lúc .

Tuy nhiên, câu trả lời mà hiện thực dành cho Angel rõ ràng – vị thần căn bản tồn tại, Angel cảm nhận thánh quang rót cơ thể, trong lòng lạnh nhạt.

Kể từ khi Giáo hoàng tiền nhiệm Ma tộc bắt , bảy năm trôi qua.

Con là những kẻ dễ quên, bảy năm thời gian, họ dường như quên mất vị Giáo hoàng hy sinh vì họ, dùng bản đổi lấy hòa bình cho cả đại lục.

Thiên phú của Angel kinh . Thái độ của đối với cô, cũng từ sự khinh thường ban đầu biến thành kính sợ, tuy nhiên, điều những khiến Angel cảm thấy vui vẻ mà còn khiến cô càng thêm phẫn nộ.

Cô bây giờ chỉ làm một việc, đó là trở nên đủ mạnh, đó đến Ma tộc, cướp Giáo hoàng của .

Nghi thức kế nhiệm diễn thuận lợi.

Tim Trần Lập Quả treo lơ lửng, y thấy Angel khi nghi thức kết thúc, cầm quyền trượng rời hề ngoảnh đầu .

Ác ma giữ chặt vai Trần Lập Quả, dịu dàng hỏi y cảm thấy thế nào.

Tim Trần Lập Quả như ngâm trong nước đá, y liếc Ác ma, trả lời.

“Angel , thiên phú làm Ác ma.” Ác ma , “Thông minh, thiên phú, lạnh nhạt với thứ xung quanh… ha, một Giáo hoàng thích hợp làm Ác ma, thú vị.”

Trần Lập Quả mặt biểu cảm.

“Bảo bối của .” Ác ma , “Em gặp Angel của em một ?”

Trần Lập Quả do dự, y bây giờ gặp Angel là , nếu thể khiến Angel từ bỏ ý định báo thù thì đương nhiên , nhưng y sợ lỡ như mặt Angel, Ác ma cố ý kích thích cô

Ác ma như , : “Nếu em chọn , để giúp em chọn.” Hắn đỡ vai Trần Lập Quả, ôm y lòng.

Trần Lập Quả giãy giụa, nhưng những xung quanh chú ý đến hai họ, vì chỉ thể c.ắ.n răng nhịn xuống, Ác ma kéo về phía Giáo đình.

Angel xe ngựa đến Giáo đình .

Cô mặc một bộ pháp bào thánh khiết, cầm quyền trượng, thần sắc lạnh lùng.

chúc mừng cô, chuẩn một lễ mừng long trọng cho Giáo hoàng bệ hạ…

Angel liếc đó, đột nhiên hỏi: “Lễ mừng? Lễ mừng của so với Giáo hoàng tiền nhiệm thì thế nào?”

Người đó còn tưởng Angel ý so sánh, bèn : “Nghi thức chúc mừng vội vàng của Giáo hoàng tiền nhiệm thể gọi là chúc mừng chứ, ngài là Giáo hoàng trẻ tuổi và vĩ đại nhất trong lịch sử, nghi thức chúc mừng của ngài, đương nhiên là Giáo hoàng tiền nhiệm thể sánh bằng.”

“Thật .” Angel nhạt.

Người đó vội vàng gật đầu, còn tưởng Angel sẽ ban thưởng cho thứ gì đó.

“Lui xuống .” Tuy nhiên Angel gì, chỉ nhàn nhạt mở miệng với , “Đừng bao giờ xuất hiện mặt nữa.”

Người đó như trời trồng.

Angel : “Nếu để thấy ngươi nữa, sẽ tự tay g.i.ế.c ngươi.”

Người đó ngờ đến diễn biến , sững sờ, mới mơ hồ nhớ Giáo hoàng hiện tại dường như quan hệ với Giáo hoàng đó. Trên mặt hiện lên một tia hối hận, nhưng cho cơ hội bù đắp, Angel rời .

Nghi thức chúc mừng thật sự lớn.

Angel chiếc ghế chỉ dành cho Giáo hoàng trống bảy năm, thánh khiết như thiên thần giáng trần.

Mọi đều dâng lên quà tặng và lời chúc mừng cho cô, nhưng trong đầu Angel lúc , đang nghĩ về những thứ khác.

Michael là Giáo hoàng t.h.ả.m hại nhất trong lịch sử, y vội vàng tiếp nhận quyền trượng Giáo hoàng, vội vàng tổ chức lễ mừng, vội vàng Ma tộc bắt .

Dân chúng chỉ nhớ y là Thánh t.ử thế nào, nhưng nhớ những việc y làm cương vị Giáo hoàng. Thậm chí còn y hiến dâng bản , khiến Ma tộc rút quân.

Angel cảm thấy buồn , cô thấy một Hồng y giáo chủ quỳ mặt , một bài thơ dài, ca ngợi lòng nhân từ và uy quyền của thần, bày tỏ lòng trung thành của với Giáo hoàng.

Cảnh tượng khiến cô mảy may xúc động, nhưng mặt vẫn làm vẻ thành kính.

Angel nghĩ, những , thật sự quá nhàm chán.

Lễ mừng diễn lâu, đến khi kết thúc, trời tối sầm.

Angel từ biệt , trở về chỗ ở của .

Ở đó, bồn tắm chuẩn nước nóng và quần áo sạch sẽ.

Angel phòng tắm, quyền trượng tay liền tiện tay ném xuống đất – lẽ cung kính đặt nó lên giá gỗ đặc biệt. Angel làm , cô cảm thấy cần thiết làm chuyện , dù thế giới , căn bản thần nào đang cô. Mà cái gọi là thần ân, càng là một lời dối nực .

Angel đang nghĩ như , bỗng nhiên cảm thấy mắt xuất hiện một bóng đen, cô ngẩng đầu lên, cả cứng đờ tại chỗ.

Angel tưởng ảo giác, giống như vô xuất hiện trong giấc mơ của cô, cô thấy một đàn ông mặc áo choàng trắng, y mái tóc vàng và đôi mắt xanh lam quen thuộc, khí chất cao quý, cử chỉ tao nhã, y gọi cô: “Angel.”

Nước mắt Angel lập tức rơi xuống, cô : “Anh, là Michael ?”

Trần Lập Quả , trong lòng cũng chút buồn, bèn gật đầu.

Angel : “Em tưởng em đang mơ –” Cô đồng thời cũng thấy, bên cạnh Michael một đàn ông khác mặc áo đen, đàn ông dung mạo tuấn mỹ tà khí, mắt và đồng t.ử đều đen, tản khí tức hắc ám nồng đậm.

Angel : “Hắn chính là kẻ đáng ghét bắt ? Anh uy h.i.ế.p ?”

Trần Lập Quả khẽ thở dài: “Angel, , em đừng lo lắng cho .”

Angel im lặng một lúc, t.h.ả.m thiết : “Michael, em còn là trẻ con nữa.” Ý là, cần dùng những lời để lừa dối em nữa.

Làm thể , một Giáo hoàng ở cùng Ác ma, ai sẽ nghĩ y sống ?

Trần Lập Quả khẽ mấp máy môi, đưa vài ví dụ về việc sống , nhưng nghĩ mãi cũng mở miệng .

Ngược là Ác ma mở miệng chuyện, : “Cô bé, Giáo hoàng đại nhân của cô sống ?”

Hắn , nghiêng đầu, dùng tay giữ c.h.ặ.t đ.ầ.u Trần Lập Quả, đó hôn mạnh lên môi y.

Angel sững sờ, cô trợn tròn mắt hai đang hôn sâu mặt , cô the thé : “Ngươi dám ép Giáo hoàng làm chuyện –”

Một nụ hôn kết thúc, thở của Trần Lập Quả vẫn còn bất , nhưng biểu cảm kháng cự của y, ai cũng thể .

“Không!!!!” Angel cảm thấy sắp phát điên, cô , “Ngươi là Ác ma đáng c.h.ế.t!!” Cô giơ quyền trượng lên, định tấn công Ác ma.

Ác ma cô, giơ tay búng ngón tay trong trung.

Cả Angel cứng đờ, cô thể cử động , thần lực phong ấn trong cơ thể.

“Đây là đồ của .” Ác ma , “Ta đến , là vì bảo bối yêu quý của quá nhàm chán.”

Trần Lập Quả : “Ngươi thả cô .”

Ác ma xòe tay: “Chỉ cần cô tấn công , sẽ thả cô .”

Trần Lập Quả khẽ thở dài, y : “Angel, em bình tĩnh một chút.”

Angel làm thể bình tĩnh , nước mắt cô ngừng chảy, thần sắc cũng mất vẻ điềm tĩnh thường ngày, tràn đầy oán độc và phẫn nộ.

Trần Lập Quả : “Nghe một , ?” Giọng y chút bất lực, nhưng y và Angel cộng , lẽ cũng đối thủ của Ác ma.

Angel khẽ gật đầu.

Ác ma thấy , liền rút pháp lực của .

Tuy nhiên, khi Angel thể cử động, hành động đầu tiên cô làm là ném mạnh quyền trượng xuống đất, cô : “Căn bản thần, tất cả đều là lừa dối – Michael đại nhân, thế giới , căn bản thần!”

Ác ma còn thêm : “Chính xác hơn là Quang Minh Thần, chẳng là thần .”

Angel hằn học trừng mắt .

“Hơn nữa.” Ác ma xong, suy tư Trần Lập Quả từ phía , “Việc Quang Minh Thần, vẫn còn bàn cãi đấy.”

“Nếu , thì cũng nên xuống địa ngục.” Angel lạnh lùng , “Hắn để cho thần dân của bức hại mà thờ ơ, một vị thần như , tin cũng .”

Ác ma ha hả, Trần Lập Quả gọi: “Angel.”

“Michael đại nhân.” Angel về phía Trần Lập Quả.

“Angel.” Trần Lập Quả , “Ta em làm bất cứ điều gì vì , chỉ em sống vui vẻ.”

Angel mím môi, nhưng biểu cảm của cô cho Trần Lập Quả câu trả lời: cô vui, cũng sống theo những gì Trần Lập Quả .

Trần Lập Quả Angel, trong lòng với Hệ thống: “…Ta cảm thấy thể tự bạo bất cứ lúc nào.” Y tận mắt thấy con tròn trĩnh màu đỏ chói lọi đầu Angel.

Hệ thống u u : “Bạo , nổ c.h.ế.t Ác ma chừng tiến độ của cô sẽ đầy đấy.”

Trần Lập Quả: “Haizz, con gái tuổi dậy thì thật là.”

Hệ thống: “…”

“Xem xong , cũng nên thôi.” Dùng tay vuốt ve một lọn tóc vàng của Trần Lập Quả, Ác ma : “Đi thôi, yêu.”

“Đừng mang Michael đại nhân –” Nhìn dáng vẻ của Angel, lẽ cô xông lên đ.á.n.h đầu Ác ma một cái, nhưng sự chênh lệch thực lực khiến cô dám hành động thiếu suy nghĩ, cô , “Cầu xin ngươi, đừng mang y !!!”

Ác ma lời cầu xin của Angel, ác liệt, : “Michael đại nhân của cô, lúc cũng cầu xin như .”

Mặt Angel và Trần Lập Quả đều trắng bệch.

Ác ma : “Cầu xin đừng đối xử với y như , cầu xin đừng mang y .”

Angel sững sờ.

Ác ma cho cô cơ hội phản ứng, trực tiếp ôm ngang Trần Lập Quả lên, một cái dịch chuyển tức thời rời khỏi phòng của Angel.

Trần Lập Quả trong lòng Ác ma gì, ánh mắt y chút ảm đạm, dường như vì những lời Ác ma với Angel mà đả kích nghiêm trọng.

Ác ma : “Thân yêu, em đừng buồn, làm là vì cô .”

Trần Lập Quả lạnh một tiếng.

Ác ma : “Em thấy để cô thất vọng về việc cứu em sẽ thích hợp hơn ?” Hắn , nhẹ nhàng hôn lên mái tóc vàng của Trần Lập Quả.

Ác ma yêu tất cả những gì thánh khiết Trần Lập Quả, từ mái tóc vàng, đến gót chân, thậm chí cả đôi cánh trắng tuyệt đó, gần như l.i.ế.m Trần Lập Quả từ đầu đến chân – mặc dù làm .

Tuy nhiên, chuyện , dù làm bao nhiêu cũng sẽ chán.

Ác ma : “Thời gian sẽ chứng minh đúng đến mức nào.”

Trần Lập Quả chỉ coi Ác ma đang nhảm.

Ác ma vuốt ve mái tóc của Trần Lập Quả, : “Còn nữa , cùng luôn , đến nhân giới một chuyến cũng dễ dàng gì.”

Trần Lập Quả gì.

Ác ma quen với sự im lặng của Trần Lập Quả, : “Hoặc là, hôm nay chúng về luôn.”

Trần Lập Quả thần sắc mệt mỏi, trông vẻ chuyện của Angel ban ngày đả kích y quá lớn.

Ác ma khẽ thở dài trong lòng, cũng tiếp tục thảo luận với Trần Lập Quả, ôm y tối đó liền lên đường trở về Ma vực.

Angel Ác ma và Michael cùng rời , cô thể làm gì , giống như một con côn trùng đáng thương, khác nghiền c.h.ế.t còn xem tâm trạng của khác.

Sau khi Michael , Angel một ở trong phòng tắm lâu, cô quyền trượng trong tay , một nữa nảy sinh cảm giác tuyệt vọng rằng dù ma pháp mạnh đến cũng thể bảo vệ bảo vệ.

“Em sẽ cứu , Michael.” Angel chằm chằm hướng Trần Lập Quả rời , lẩm bẩm một cách ngây dại.

Trở về Ma vực, Ác ma vội đưa Trần Lập Quả về Thần điện, mà đến chỗ ở của trong Ma vực.

Trần Lập Quả vốn cảm thấy sức mạnh phong tỏa thần lực của nới lỏng nhiều, nhưng kết quả là khi Ác ma kéo y lên giường hoan ái một , sự phong tỏa càng trở nên chặt chẽ hơn.

Không thể , Trần Lập Quả và Ác ma ăn ý trong chuyện tình dục, Ác ma hiểu cơ thể Trần Lập Quả, thể lực vô cùng kinh , mỗi xong Trần Lập Quả đều cảm thấy sắp làm c.h.ế.t giường.

Lần từ nhân giới trở về, Ác ma bắt Trần Lập Quả hoan ái suốt bảy ngày, cuối cùng Trần Lập Quả cảm thấy suýt nữa thì phế , thấy Ác ma là run rẩy.

Ác ma dáng vẻ của Trần Lập Quả thấy đáng yêu, : “Bảo bối, tan chảy cùng em.”

Toàn Trần Lập Quả đều là những dấu vết ái , đôi cánh của y Ác ma c.ắ.n mấy miếng, lúc còn đang đan xen với đôi cánh của Ác ma.

Trần Lập Quả khẽ cụp mắt, thở dồn dập, sức lực để đáp lời Ác ma.

Ác ma : “Em thích nơi , thích Thần điện.” Hắn hỏi câu , vốn tưởng Trần Lập Quả sẽ trả lời, nhưng ngờ Trần Lập Quả ngẩng mắt lên, một câu: “Nơi .”

Ác ma vui vẻ hôn Trần Lập Quả một cái, : “Bảo bối, em thật mắt .”

Thế là nơi giam cầm Trần Lập Quả, liền từ Thần điện biến thành Ma vực.

Ác ma thiết lập một kết giới trong bộ tòa nhà, Trần Lập Quả thể tự do trong bộ tòa nhà, nhưng y thể ngoài, cũng thể sử dụng thần lực.

Ác ma với Trần Lập Quả: “Đừng trốn, nếu em sẽ hối hận.”

Trần Lập Quả ban đầu còn ôm chút may mắn, thử trốn một , kết quả khi Ác ma bắt về, cả y suýt nữa thì phát điên.

Ác ma ép y hiện đôi cánh, đó nhổ vài sợi lông vũ của y, xé nát lông vũ nhét một bộ phận nào đó của Trần Lập Quả, cuối cùng đôi cánh của hai đan xen , tiến hành chuyện thể miêu tả.

Trần Lập Quả đầu tiên xuất hiện cảm xúc sụp đổ, y đây tưởng Ác ma đôi cánh của là tín ngưỡng chỉ là đùa, nhưng , y phát hiện Ác ma thật sự đùa.

Là thật, khi lông vũ cơ thể y, cả y trở nên kỳ lạ, giống như khác chạm tay cánh tay cũng giống như chạm linh hồn.

Tóm , cả Trần Lập Quả đều ngây dại, y ngừng la hét cầu xin, nhưng Ác ma vô cùng lạnh lùng, Trần Lập Quả sụp đổ, cũng ý định dừng .

Hắn : “Ta với em thế nào .”

Trần Lập Quả chỉ thể ngừng đảm bảo : “Ta sẽ bao giờ trốn nữa –”

Ác ma : “Lặp lời lúc .”

Trần Lập Quả chỉ thể lóc lặp , Ác ma vẫn thỏa mãn, ác liệt : “Em nghiêm túc cho một trăm , sẽ tha cho em.”

Trần Lập Quả cảm thấy Ác ma là thật, y chỉ thể , thậm chí bắt đầu oán hận tại ngất .

thì mấy ngày đó, là những ngày đau khổ nhất của Trần Lập Quả kể từ khi đến thế giới .

Sau khi chuyện kết thúc, Trần Lập Quả thậm chí dám đắp chăn, đúng hơn là dám để ngón tay Ác ma khẽ chạm – chỉ cần một cái chạm nhẹ, cũng thể khiến cơ thể y…

Ác ma cực kỳ yêu thích dáng vẻ của Trần Lập Quả, Trần Lập Quả đang run rẩy, hôn lên đôi môi đỏ tươi của y, : “Nhớ kỹ ?”

Trần Lập Quả mất ý thức nhưng vẫn gật đầu.

Ác ma : “Ừm, ngoan.” Hắn lúc mới buông tha Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả thở phào nhẹ nhõm trong lòng, mơ màng ngủ .

Khi tỉnh dậy nữa, Trần Lập Quả mở mắt liền thấy một vầng huyết nguyệt treo ngoài cửa sổ, vầng trăng đỏ rực đó bầu trời đen tuyền, tương phản với vô vàn vì , trông vô cùng mắt.

Giọng Ác ma truyền đến từ phía Trần Lập Quả: “Sao giờ tỉnh .”

Trần Lập Quả lên tiếng.

Ác ma vươn tay ôm lấy eo Trần Lập Quả, kéo y lòng.

Trần Lập Quả ôm lấy liền run lên, nhưng Ác ma : “Không động em, đừng sợ.”

Trần Lập Quả lúc mới thả lỏng cơ thể, thật đầu óc y bây giờ vẫn còn mơ hồ, gần như thể suy nghĩ bất cứ điều gì, nhưng cơ thể phản xạ điều kiện với Ác ma, Ác ma chạm y, y liền cảm thấy run rẩy.

“Vài ngày nữa, là Lễ hội Huyết nguyệt của Ma vực.” Ác ma ghé môi tai Trần Lập Quả, nhẹ nhàng , “Lúc đó cùng xem nhé.”

Trần Lập Quả yên lặng lắng .

Ác ma dùng môi mím mạnh dái tai Trần Lập Quả, : “Giống như lễ hội năm mới của nhân giới các em .”

Trần Lập Quả câu , nhớ những ngày đón năm mới ở thế giới cũ, thật y thích đón năm mới, cũng thích về nhà, vì mỗi nghỉ lễ, cách mấy tháng mới thể gặp đó.

Trần Lập Quả nhắm mắt , t.h.ả.m đạm phát hiện vẫn nhớ rõ ràng khuôn mặt đó.

Không khí giữa hai , hiếm khi yên tĩnh và hòa bình.

Ác ma làm phiền Trần Lập Quả nữa, Trần Lập Quả nhanh ngủ .

Sau chuyện , Trần Lập Quả còn cố gắng chạy trốn nữa – cảm giác đó thật sự quá kinh khủng, Trần Lập Quả mỗi đều cảm thấy sẽ kích thích đến c.h.ế.t ngay lập tức, nhưng cơ thể cố gắng chịu đựng .

Ngày hôm , đầu óc Trần Lập Quả cuối cùng cũng khôi phục tốc độ xử lý, y : “Thống nhi, lâu gặp.”

Thống nhi: “…” Hắn và Trần Lập Quả chuyện hơn một tuần, điều nghĩa là Trần Lập Quả thực hiện hành vi thể miêu tả suốt bảy ngày.

Kinh Kim Cang của Hệ thống hiện đang ở giai đoạn ngược như cháo chảy, cảm thấy vài ngày nữa, thể thử dịch Kinh Kim Cang bằng mười hai thứ tiếng.

Trần Lập Quả : “Có nhớ .”

Hệ thống thầm nghĩ ngươi c.h.ế.t .

Trần Lập Quả : “Bảo bối, ngươi gì nữa.”

Hệ thống im lặng một lát, mới một câu: “Độ thành vận mệnh của Angel tăng lên…”

Trần Lập Quả ngơ ngác, y tuần ở trong trạng thái hỗn loạn: là ai, , đang làm gì, ngờ độ thành vận mệnh của Angel thể tăng lên??

Hệ thống cũng vô cùng vô cùng hiểu, : “Hơn nữa còn tăng đều…”

Trần Lập Quả: “Vậy tại ?”

Hệ thống: “Ta làm ?!”

Một một hệ thống , sâu sắc cảm nhận một luồng khí tức vô thường của thế sự.

Trần Lập Quả nghĩ , cũng lười nghĩ nữa, y từ giường bò dậy, trần truồng tắm. Mái tóc vàng dài của y lúc mới đến chỉ dài đến eo, giờ dài đến mông, ước chừng thêm một thời gian nữa, thể kéo lê đất.

Trần Lập Quả đang tắm, Ác ma cũng gõ cửa mà , thấy Trần Lập Quả ở trong nước, hành động tiếp theo là cởi quần áo của , cũng theo Trần Lập Quả xuống nước.

“Bảo bối.” Hôn lên vai Trần Lập Quả từ phía , , “Đang nghĩ gì .”

Trần Lập Quả im lặng một lát, : “Ta cắt tóc.”

Ác ma , lập tức sững sờ, nhưng nhanh chóng phản ứng , Trần Lập Quả mới thành thần lâu, hiểu một chuyện của thần, vì : “Tóc của em tượng trưng cho thần lực của em, xác định cắt ?”

Trần Lập Quả: “…” Ồ, là .

Ác ma : “Cứ để , thích.” Thật thần thể kiểm soát độ dài tóc của , nhưng vì phong tỏa thần lực của Trần Lập Quả, nên Trần Lập Quả chỉ thể để tóc dài .

Tuy nhiên Ác ma thể , mỗi giường, mái tóc vàng tuyệt của Trần Lập Quả đều thể mang cho ít thú vui.

Tắm xong, Ác ma đưa Trần Lập Quả ăn.

Mặc dù cơ thể của họ cần bổ sung thức ăn, nhưng hành vi ăn uống trở thành một thú vui, dù Trần Lập Quả cũng khá thích.

Các món ăn đều là đặc sản của Ma giới, một loại côn trùng kỳ lạ tuy trông tệ, nhưng khi chế biến thì hương vị quả thực ngon. Đặc biệt một loại kén tròn, ăn miệng giòn tan bên ngoài, mềm mại bên trong, còn vị sữa đậm đà, vô cùng thơm ngon.

Trần Lập Quả ăn gánh nặng tâm lý.

Khẩu phần ăn của Ác ma nhỏ hơn Trần Lập Quả, ăn gần xong, dùng khăn ăn lau miệng, một câu: “Angel đó gây chuyện lớn ở nhân giới.”

Trần Lập Quả động tác khựng , : “Chuyện gì?”

Ác ma : “Cô nghiên cứu một loại ma pháp mới.”

Trần Lập Quả: “…Cái gì?”

Ác ma vỗ tay, mặt Trần Lập Quả liền xuất hiện một màn sáng khổng lồ, màn sáng đó, là Angel mặc áo choàng đen, mặt đeo mặt nạ đen, tản khí tức hắc ám.

Trước mặt cô là một vùng đất rộng lớn, nhưng khi cô niệm chú ngữ, vùng đất mặt cô bắt đầu phát tiếng ầm ầm khổng lồ, cứ như thứ gì đó khổng lồ sắp chui từ đất.

Sau khi chú ngữ thành, Trần Lập Quả màn hình trơ mắt từ trong vùng đất đen dày đặc đó, một bộ xương rồng khổng lồ chậm rãi bò .

“Cô thật sự triệu hồi Cự Long Bất Tử.” Ác ma chống cằm, giọng điệu đầy hứng thú, “Đây… là cấm pháp thất truyền từ lâu của Hắc ám tộc.”

Trần Lập Quả trợn tròn mắt, như lồi mắt khỏi hốc mắt, nếu y nhớ lầm, ở thế giới cũ việc Angel triệu hồi Cự Long Bất T.ử là một sự kiện mang tính biểu tượng – đ.á.n.h dấu kỷ nguyên hủy diệt của Quang Minh Đại Lục chính thức đến.

Ác ma khẽ, rõ ràng biểu cảm kinh ngạc của Trần Lập Quả làm cho vui vẻ, : “Thế nào, hòa bình mà em khổ sở giữ gìn, giờ đây thừa kế do chính em lựa chọn phá vỡ.”

Trần Lập Quả : “Ta trở về gặp cô .”

Ác ma : “Quá muộn …”

Trần Lập Quả : “Ý gì?!”

Ác ma , : “Đây là cảnh tượng của một tháng .”

Trần Lập Quả nhất thời nên gì.

Ác ma : “Bây giờ, Angel đáng yêu của em, dâng con rồng làm quà cho đại lục yêu quý của em.” Hắn vung tay, mắt Trần Lập Quả liền xuất hiện một vùng đất cháy đen. Trần Lập Quả kỹ, mới phát hiện vùng đất cháy đen đó là Vương thành –

Trần Lập Quả: “…Ối chà, Angel nổ tung Vương thành .”

Hệ thống: “…”

Trần Lập Quả : “Điều đáng sợ nhất là độ thành của cô vẫn đang tăng lên.”

Hệ thống : “Ta cũng thấy .”

Hai họ hiếm khi đạt sự đồng thuận về một điểm nào đó…

Ác ma lười biếng ngáp một cái, sắc mặt Trần Lập Quả đổi liên tục, : “Muốn Quang Minh Đại Lục xem ?”

Trần Lập Quả trực tiếp , mà cảnh giác Ác ma, y : “Ta đổi bằng cái gì?”

Ác ma tà ác, : “Bảo bối, em , sừng đầu cũng cảm giác .”

Trần Lập Quả nghĩ một chút lời Ác ma , mặt đỏ lên, y , đại ca, tư thế khó đấy.

Ác ma : “Em đến hôn nó , nó vui , sẽ đưa em .”

Trần Lập Quả: “…” Haizz, tại thất vọng.

Thế là Trần Lập Quả mang theo biểu cảm phức tạp, rõ là nhục nhã hổ, từ từ đến bên cạnh Ác ma.

Ác ma nắm tay Trần Lập Quả, để y lên đầu gối , cúi đầu xuống.

Trần Lập Quả hôn lên chiếc sừng đầu Ác ma, chiếc sừng đó giống như những gì y chạm đây, cảm giác vẫn , chỉ lạnh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-89-ky-si-cua-thanh-tu-va-ac-ma-7.html.]

Trần Lập Quả l.i.ế.m như l.i.ế.m kem que lâu, cuối cùng má y cũng mỏi nhừ, y mới cảm thấy Ác ma phản ứng.

Ngực Ác ma phập phồng, dường như đang kìm nén cảm xúc của , Trần Lập Quả ban đầu còn tưởng đang nhịn d.ụ.c vọng, mới phát hiện tên khốn đang nhịn .

Trần Lập Quả tức giận, y : “Ngươi cái gì.”

Ác ma ngẩng đầu lên, : “Ta lừa em đấy.”

Trần Lập Quả ban đầu còn phản ứng kịp câu nghĩa là gì, sững sờ một lúc, mới hiểu , Ác ma lừa y nghĩa là – sừng của căn bản cảm giác.

Trần Lập Quả vung tay tát một cái sừng .

Ác ma : “Tuy nhiên dù cảm giác, nhưng vẫn thỏa mãn .” Trên mặt mang vẻ thỏa mãn, nghĩ đến dáng vẻ Trần Lập Quả nhíu mày nghiêm túc l.i.ế.m sừng lúc nãy, liền nhịn .

Trần Lập Quả cảm nhận một bộ phận nào đó đang chọc m.ô.n.g , lạnh lùng : “Ngươi thể đưa ?”

Ác ma : “Đương nhiên thể, hôm nay em nghỉ ngơi cho , ngày mai chúng sẽ xuất phát.”

Trần Lập Quả lúc mới thở phào nhẹ nhõm, bỏ Ác ma ngoài.

Ác ma bóng lưng Trần Lập Quả, vươn tay sờ sừng , khẽ : “Sao cảm giác…”

Ngày hôm , Ác ma đưa Trần Lập Quả rời khỏi Vương thành.

Vừa rời khỏi Vương thành, Trần Lập Quả liền rõ ràng cảm nhận thần lực của đang khôi phục, Ác ma nắm rõ tình trạng cơ thể của Trần Lập Quả rõ ràng, nên ngày thứ hai rời khỏi Vương thành, liền kéo Trần Lập Quả làm một ở một quán trọ nhỏ ven đường.

Đây là đầu tiên họ làm chuyện đó ở bên ngoài.

Tiếng giường kẽo kẹt, tiếng ồn ào ngoài cửa sổ, đều khiến Trần Lập Quả cảm thấy vô cùng hổ, y vùi đầu chăn, răng c.ắ.n chặt môi, gần như c.ắ.n chảy máu.

Ác ma thích dáng vẻ ẩn nhẫn của Trần Lập Quả, vuốt ve xương bả vai của Trần Lập Quả – tức là nơi cánh, nhưng yêu cầu Trần Lập Quả mở cánh .

Trần Lập Quả vui, khi xong cũng thèm để ý đến Ác ma – mặc dù ngày thường y cũng để ý, nhưng thái độ càng lạnh nhạt hơn.

Ác ma như Trần Lập Quả đang nghĩ gì, hề ép y chuyện.

Trước khi đến Quang Minh Đại Lục, Trần Lập Quả ban đầu còn tưởng hình ảnh Ác ma cho y xem là cố ý phóng đại.

khi y đến Quang Minh Đại Lục mới phát hiện, Ác ma chọn nơi tình hình quá tệ.

Cự Long Bất T.ử do Angel triệu hồi vẫn thể phun thở rồng, và uy lực của thở rồng những giảm, mà còn kèm theo sức mạnh hắc ám.

Một khi nhiễm, sinh vật và đất đai sẽ khí tức bất t.ử xâm thực, dần dần trở thành tù binh của bóng tối.

Ác ma cảnh tượng t.h.ả.m khốc mặt đất cũng khỏi kinh ngạc: “Sức phá hoại của con còn lớn hơn chúng nhiều.”

Trần Lập Quả thị trấn gần như sống , tim y như chìm nước đá.

Những gì Angel làm, chỉ là một khởi đầu, cô cần một lượng lớn c.h.ế.t để tạo thành quân đoàn bất t.ử nhằm mục đích tấn công Ma vực, và với tư cách là một pháp sư bất tử, trong mắt cô, những sinh vật sống còn cần thiết tồn tại.

Điều đáng mừng duy nhất là Angel vẫn từ bỏ quyền trượng của Giáo hoàng Quang Minh – cô dường như cảm thấy đây là thứ duy nhất Trần Lập Quả để cho cô, dù thế nào cũng thể vứt bỏ.

“Angel ? Cô bây giờ ở ?” Trần Lập Quả hỏi Ác ma.

Ác ma : “Đã về phía Long Trủng ở phía Tây .”

Trần Lập Quả liền hoảng, y : “Long Trủng?!” Long Trủng là nghĩa địa của cự long, phong ấn bởi lời nguyền, ở thế giới cũ, Angel phá vỡ lời nguyền của Long Trủng, chìm bóng tối.

“Cô thể đến đó.” Trần Lập Quả , “Đưa đến đó, ngăn cô –”

Ác ma làm khó Trần Lập Quả, lười biếng một tiếng .

Thế là Ác ma liền đưa Trần Lập Quả vội vã về phía Long Trủng suốt đêm.

Trần Lập Quả tưởng vẫn còn kịp, nhưng khi còn cách Long Trủng một đoạn đường dài, họ đang nửa đường thì thấy một tiếng rồng gầm khổng lồ.

Tiếng rồng gầm chói tai, chứa đựng sự phẫn nộ vô tận, khiến sắc mặt Trần Lập Quả dần dần trắng bệch.

Y đến quá muộn , Angel Long Trủng, quấy rầy giấc ngủ yên bình của linh hồn cự long, tiếp theo, còn làm ô uế t.h.i t.h.ể của chúng.

Ác ma lên, một câu: “Thú vị.”

Trần Lập Quả nghiến răng : “Ta gặp Angel.”

Ác ma liếc y: “Long Trủng của cự long lời nguyền, cũng gây hại cho Quang Minh Thần, chúng cứ đợi cô ngoài .”

Trần Lập Quả biểu cảm căng thẳng, thể thấy tâm trạng y vô cùng tệ.

Ác ma : “Em luôn quan tâm cô như , thể chia một chút trái tim cho ?”

Trần Lập Quả vẫn đang nghĩ về Angel, bất ngờ Ác ma , gần như lập tức nổi da gà, y đầu , thấy Ác ma mặt đầy vẻ u oán, lời nào.

Giọng Hệ thống vang lên, dường như chút bất lực, : “Độ thành vận mệnh của Angel tăng lên .”

Trần Lập Quả run giọng hỏi: “Tăng bao nhiêu?”

Hệ thống: “…Mười điểm.”

Trần Lập Quả: “…”

Một một hệ thống đều nên lời, cả hai đều sâu sắc cảm nhận sự khác biệt của nữ t.ử vận mệnh thế giới .

Angel ở trong Long Trủng ba ngày, khi cô ngoài nữa, phía hai con Cự Long Bất T.ử theo. Đánh thức hai con rồng và điều khiển chúng bằng ma pháp bất t.ử của , đây là giới hạn của cô hiện tại.

Việc sử dụng ma pháp quá độ khiến cô cảm thấy tệ, nhưng niềm tin trong lòng đang chống đỡ cơ thể cô, khiến cô gục ngã.

Trần Lập Quả từ xa thấy Angel.

Cô gái đó mặc áo choàng đen, gần như che kín cả khuôn mặt, dù là mái tóc vàng dài đôi mắt xanh lục, đều sương mù đen bao phủ, trông u ám và đáng sợ.

Cứ như một hố đen đáy, thấy bất kỳ tia sáng nào.

Trần Lập Quả nên gì với cô, vì y chỉ từ xa , cô càng lúc càng đến gần.

Ác ma nở nụ , chào hỏi Angel.

“Lâu gặp, cô gái tóc vàng.” Ác ma , “Giáo hoàng đại nhân của cô vẫn luôn lo lắng cho cô, nên bảo đưa y về xem.”

Bước chân Angel dừng tại chỗ.

Ác ma xòe tay, giả vờ bất lực: “Chỉ là ngờ, cô mang đến cho y một bất ngờ lớn như .”

Angel dùng tay vén chiếc áo choàng che kín , để lộ mái tóc đen và đôi mắt đen – mái tóc vàng và đôi mắt xanh lục của cô, bóng tối đổi màu sắc.

“Michael đại nhân.” Angel , “Em xin .” Giọng cô mang theo chút đau khổ, giống như một đứa trẻ cha phát hiện làm sai chuyện.

Trần Lập Quả trong lòng nặng trĩu, y : “Angel, đừng để đau khổ nuốt chửng em.”

Angel : “ em đau khổ.”

chuyện, điều khiển Cự Long Bất T.ử tiến gần Ác ma, trông vẻ, cô bây giờ thử đầu tiên ở đây để giành Michael từ tay Ác ma.

“Angel –” Trần Lập Quả thanh tiến độ gần sáu mươi đầu cô, hiểu: “Em là Giáo hoàng, nên bảo vệ thần dân của , tại sa vòng tay của bóng tối?”

Angel : “Bởi vì em quan tâm đến họ chút nào, cũng bảo vệ họ.” Cô , “Em chỉ quan tâm đến một , Michael đại nhân.”

Trần Lập Quả câm nín.

Y ngờ, Angel gặp yêu, gửi gắm trái tim y, và việc y Ác ma bắt , cũng trở thành ngòi nổ.

Cự Long Bất T.ử bắt đầu phát tiếng rồng gầm trầm thấp, trông vẻ rục rịch.

Ác ma : “Ta nên cảm ơn cô vì mở con đường mới cho Hắc ám tộc.” Hắn mở cánh, bay lên trung.

Trần Lập Quả là một vị thần phong ấn pháp lực, hiện tại sức chiến đấu gần như bằng , y ngọn lửa chiến tranh bùng cháy giữa Angel và Ác ma, nhưng khuyên can thế nào.

“Đại nhân.” Angel , “Em nhất định sẽ cứu .”

Ác ma lạnh: “Cứu ? Cô dám khi cứu y , cô sẽ giam cầm y ?”

Angel : “Đại lục ô uế vốn thích hợp với đại nhân, em chọn một nơi trong sạch hơn cho đại nhân .”

Ác ma : “Michael, xem Giáo hoàng mà em chọn .”

Trần Lập Quả cuộc đối thoại của hai mà sởn gai ốc. Sự độc chiếm của Ác ma y quen , nhưng tại Angel cũng vẻ như trúng tà, những lời cô , dường như thừa nhận câu hỏi của Ác ma – cô bóng tối xâm thực, nếu giành Michael, e rằng cũng sẽ tìm một nơi giam cầm Michael.

Trần Lập Quả: “…Hai thật đáng sợ.”

Hệ thống: “Vậy nên…”

Trần Lập Quả cảnh giác : “Từ chối tự bạo.”

Hệ thống mặt lạnh: “Ồ.”

Một Hắc ám thần, một thủy tổ ma pháp bất tử, nếu hai họ thật sự đ.á.n.h , chắc chắn sẽ kinh thiên động địa, trong vòng mấy trăm dặm e rằng còn thấy sinh vật sống nào.

Trần Lập Quả nghiến răng : “Dừng tay – đừng động thủ đại lục!”

Ác ma : “Đây là do cô tự chuốc lấy.”

Angel : “Em tự tay g.i.ế.c ngươi!”

Trần Lập Quả: “…” Haizz, khuyên .

Rồi hai liền đ.á.n.h , điều đáng mừng duy nhất là đây là Long Trủng, xung quanh cũng làng mạc gì, Trần Lập Quả lớp bảo vệ của Ác ma bao bọc tại chỗ, đủ loại ma pháp nổ tung đầu .

Angel lệnh cho một con cự long bảo vệ , một con khác tấn công Ác ma.

Ác ma rõ ràng ung dung, còn thời gian châm ngòi quan hệ giữa Trần Lập Quả và Angel, mà Trần Lập Quả ngày đêm mong nhớ chính là một pháp sư bất t.ử như , còn bảo Trần Lập Quả đừng ngốc nữa, Angel của y sớm bóng tối nuốt chửng .

Angel Ác ma chọc tức đến mức gần như mất trí.

Trần Lập Quả hai chế giễu , dùng những lời lẽ độc địa nhất để kích thích đối phương, y chỉ hàng đầu bán hạt dưa, đậu phộng và ghế đẩu.

Trần Lập Quả : “Ta cảm thấy nhiệm vụ của thành .”

Hệ thống : “Ta cũng thấy .”

Trần Lập Quả sâu sắc cảm thấy, Angel của thế giới , giống những nữ t.ử vận mệnh đây, chấp niệm của cô quá sâu, thể cho phép bất kỳ ai chạm vật yêu quý của .

Ác ma cố tình làm .

Ác ma và Angel càng đ.á.n.h càng kịch liệt, tuy nhiên kết quả của trận chiến định . Angel dù mạnh đến , thể mạnh hơn Ác ma của thế giới ?

Thế là Angel thất bại, hai con Cự Long Bất T.ử đều Ác ma đ.á.n.h thành xương vụn.

Ác ma lấy mạng Angel, nhưng những lời khiến Angel hận thể c.h.ế.t , : “Chỉ bằng bản lĩnh của cô, còn giành Michael? Nằm mơ giữa ban ngày .”

Angel chật vật ngã xuống đất, sắc mặt trắng bệch, tức đến mức gần như c.ắ.n nát răng.

Ác ma cũng thèm để ý đến cô, bay xuống ôm Trần Lập Quả rời .

Ác ma : “Ta g.i.ế.c cô , em cảm ơn ?”

Trần Lập Quả liếc , : “Cảm ơn.”

Ác ma cọ cằm đỉnh đầu Trần Lập Quả, : “Ta một chút cũng thích cô .”

Trần Lập Quả thầm nghĩ ngươi chịu thiệt thòi đó.

Ác ma : “Luôn cảm thấy cô sẽ gây họa lớn.”

Trần Lập Quả vốn tưởng Ác ma câu là cố ý Angel, nhưng ngờ đang lập flag.

Sau khi Ác ma và Angel đ.á.n.h một trận, đưa Trần Lập Quả về Ma vực, nhưng Trần Lập Quả lo lắng cho Angel, đây thêm vài ngày.

Ác ma vui : “Nhiều nhất là một tháng.” Sau khi rời khỏi Ma vực, sức mạnh phong tỏa của đối với Trần Lập Quả sẽ ngày càng yếu , một tháng là giới hạn.

Trần Lập Quả tuy đồng ý, nhưng cảm thấy cũng hơn là trở về bây giờ, thế là y ngầm chấp nhận.

Angel và Ác ma đ.á.n.h một trận xong, liền mất tích, Trần Lập Quả tìm khắp nơi cũng thấy cô, thấy thời hạn một tháng sắp đến. Một buổi sáng nọ sắc mặt Ác ma đại biến, : “Cô điên ?!”

Trần Lập Quả sững sờ.

Ác ma : “Angel của em đúng là một kẻ điên –” Hắn ôm Trần Lập Quả bay về một hướng nào đó, cũng còn che giấu đôi cánh của nữa, khiến những dân thường xung quanh sợ hãi một phen.

Trần Lập Quả cũng mơ hồ cảm nhận điều gì đó, cảm giác của y rõ ràng như Ác ma, nhưng cũng đoán Angel đang làm gì – cô thiết lập pháp trận, định sử dụng cấm chú.

Uy lực của cấm chú chắc chắn lớn, nếu Ác ma cũng sẽ biến sắc như .

“Cô dùng m.á.u thịt và linh hồn của làm vật tế.” Ác ma , “Muốn biến cả đại lục thành bất tử.”

Trần Lập Quả ngây : “Tại ?!”

Ác ma c.ắ.n một miếng môi Trần Lập Quả, hằn học : “Còn thể vì , chẳng là vì em –”

Trần Lập Quả: “…”

Trên đường , Hệ thống c.h.ế.t lặng : “Ta cho ngươi một tin .”

Trần Lập Quả : “Tin gì.”

Hệ thống : “Độ thành vận mệnh của Angel vẫn đang tăng lên.”

Trần Lập Quả ngây , y : “Không lẽ mục tiêu sâu thẳm trong lòng cô là biến cả đại lục thành đại lục bất t.ử ?!”

Hệ thống : “Rất thể.”

Trần Lập Quả : “Vậy cứ biến đổi ?!”

Hệ thống : “…Ta khuyên ngươi làm , nhưng lựa chọn cuối cùng vẫn là do ngươi đưa .” Là Angel đạt mục tiêu, lấy độ thành rời , là ngăn cản cô , cuối cùng nhiệm vụ của thế giới cũng thất bại.

Trần Lập Quả: “Bug của các ngươi còn thể sửa ??”

Hệ thống cũng chút áy náy, đường thế giới đột nhiên sụp đổ, quả thật liên quan đến họ, nên Trần Lập Quả là ký chủ chỉ là nạn nhân, : “Xin , bàn bạc với tổng bộ , quyết định bù đắp cho ngươi ở thế giới tiếp theo.”

Trần Lập Quả : “Bù đắp gì?”

Hệ thống : “Để ngươi yên tâm thoải mái làm gay .”

Trần Lập Quả giọng điệu chân thành của Hệ thống làm cảm động, y : “Thật ? Không ngày nào cũng khuyên tự bạo nữa ?”

Hệ thống: “…” Thế giới tiếp theo ngươi chức năng đó.

Trần Lập Quả : “Không là rác rưởi nữa ?”

Hệ thống lạnh lùng : “Rác rưởi chỉ là một loại gà từ cấm.”

Trần Lập Quả: “…” Ngươi cũng chỉ lừa chương trình phán định thôi.

Tuy nhiên, sự đảm bảo của Hệ thống, Trần Lập Quả cảm thấy cả đều phấn chấn lên, y : “Vậy làm để ngăn cản Angel đây.”

Hệ thống : “Ngươi cần tự bạo…”

Trần Lập Quả: “…”

Hệ thống : “Ta nghiêm túc đấy!”

Trần Lập Quả: “…”

Hệ thống : “Quang Minh chi lực trong cơ thể ngươi thể hóa giải vùng đất ô nhiễm Quang Minh Đại Lục, một kế hoạch hảo, gì sai cả.”

Trần Lập Quả : “Không đau ?”

Hệ thống : “Không đau, nhanh chóng, làm xong ba phút thể làm.”

Trần Lập Quả: “…” Luôn cảm thấy gì đó đúng.

Tuy nhiên Hệ thống , hơn nữa còn sự đảm bảo cho thế giới tiếp theo, Trần Lập Quả liền yên tâm, y trong lòng Ác ma, nở một nụ quỷ dị.

Ác ma Trần Lập Quả đến run , suýt nữa thì ném y xuống đất, : “Em cái gì?”

Trần Lập Quả thu nụ , nhàn nhạt : “Ta .”

Ác ma : “Em !”

Trần Lập Quả thầm nghĩ đứa trẻ cố chấp thế, thế là y : “Được , .”

Ác ma: “…” Hắn một dự cảm lành.

Ác ma ôm Trần Lập Quả bay đến nơi Angel thi pháp.

Dưới chân Angel là một trận pháp khổng lồ, bên cạnh xuất hiện hai con Cự Long Bất Tử.

Ác ma : “Ta ngăn cản cô .”

Angel hai , nở một nụ méo mó, cô : “Muộn , quá muộn –” Đợi biến cả đại lục thành bất tử, sẽ trở thành thần mới, cứu Michael đại nhân cũng trở thành chuyện đơn giản.

Ác ma lạnh: “Con côn trùng ngu xuẩn.”

Trần Lập Quả : “Ngươi đặt xuống .”

Ác ma đặt Trần Lập Quả xuống đất, Trần Lập Quả Angel, trong giọng điệu và thần thái, tràn đầy thất vọng, y : “Angel, từng dạy em như , em quá khiến thất vọng .”

Angel , cô : “ đại nhân, em đều là vì mà, ngoài em , họ đều quên .”

Trần Lập Quả khẽ thở dài, y : “Chỉ cần em nhớ, ? Tại làm những chuyện , em làm những điều , thì gì khác Ác ma?”

Angel t.h.ả.m thiết, cô : “Em quan tâm – em chỉ đại nhân, đại nhân, đừng trách em ?”

Trần Lập Quả lộ vẻ mệt mỏi, y : “Angel, em đây như .”

Angel lắc đầu, nhưng dừng cấm chú , cô : “Người đại lục căn bản đáng để bảo vệ, họ đều là những kẻ lừa đảo lừa đời.”

Trần Lập Quả : “Đủ , dừng .”

Angel phớt lờ lời khuyên của Trần Lập Quả, cô : “Em chỉ quyền trượng để , nhưng chính cây quyền trượng , chỉ là bằng chứng cho việc chúng thần lừa dối mà thôi, thế giới căn bản thần, em chính là thần của chính –”

Thì chấp niệm của Angel là cái .

Trần Lập Quả gần như lập tức hiểu , y : “Angel.”

Ánh sáng đen từ chân Angel, ngừng lan rộng xung quanh, nơi nào nó qua, thực vật lập tức khô héo, đất đai cũng bắt đầu bốc mùi tanh tưởi.

Ác ma ý định ngăn cản, lạnh lùng Angel, giống như đang một c.h.ế.t.

Máu thịt Angel bắt đầu từng mảng rơi xuống, đây vốn là chuyện vô cùng đau đớn, nhưng cô mỉm Trần Lập Quả, cô : “Đại nhân, cầu xin em, em , em sẽ đau nữa.”

Trần Lập Quả nhịn nữa, y hét lớn trong lòng – Bom thịt , Trần Lập Quả, phóng.

Rồi y bắt đầu b.ắ.n những tia sáng chói mắt.

Ác ma bên cạnh Trần Lập Quả dọa giật , lập tức phản ứng Trần Lập Quả làm gì, tiến lên một bước ôm chặt lấy Trần Lập Quả: “Michael, em điên –”

“Dừng .” Đôi cánh trắng như tuyết, từ phía Trần Lập Quả vươn , mái tóc vàng dài của y gió tự động bay trong trung, trong đôi mắt xanh biếc là một nỗi buồn thấy đáy, y , “Angel, thần, chính là vị thần vô năng đó.”

Angel trợn tròn mắt.

Trần Lập Quả Angel, y : “Ta xin dẫn em con đường sai trái, của , hãy để tự giải quyết.”

Angel sững sờ, cô thánh quang Trần Lập Quả, đôi cánh phía Trần Lập Quả, cảm nhận khí tức Quang Minh nồng đậm vô cùng, cô : “Đại nhân, tại sớm cho Angel chứ.”

Trần Lập Quả : “Xin , đây đều là của .”

“Michael, mau dừng !” Ác ma Trần Lập Quả làm gì, sắc mặt hoảng sợ, còn vẻ điềm tĩnh thường ngày nữa, Quang Minh chi lực nồng đậm, thiêu đốt đang ôm Trần Lập Quả, trông gần như sắp biến thành một cục than .

“Michael –” Ác ma , “Ta thả em , Michael, đừng như –” Hắn hiểu Trần Lập Quả tự bạo , thần nếu tự bạo, những thần cách sẽ vỡ nát, mà ngay cả linh hồn cũng sẽ biến mất trong khe nứt thời .

Tuy nhiên Trần Lập Quả hề d.a.o động vì lời của Ác ma.

Trần Lập Quả vốn tưởng tự bạo thế nào cũng sẽ đau, nhưng Hệ thống trong những chuyện quả nhiên sẽ lừa y, y những thấy đau, mà còn thấy sảng khoái, cứ như buổi sáng khi nhịn tiểu cả đêm, cuối cùng cũng thể nhà vệ sinh, vui vẻ kéo khóa quần xuống.

Không Hệ thống miêu tả của Trần Lập Quả sẽ tâm trạng thế nào.

Ánh sáng tràn từ cơ thể Trần Lập Quả, khiến vùng đất vốn nhuộm đen tái hiện sức sống, thậm chí bắt đầu nhanh chóng mọc những thực vật tươi .

Angel cuối cùng cũng dừng cấm chú .

Những vết thương cô do cấm chú gây , cũng thánh quang phát từ Trần Lập Quả chữa lành, cô sững tại chỗ, gọi: “Michael đại nhân.”

Trần Lập Quả mặt mang theo chút mỉm , y : “Angel.”

“Michael đại nhân, em , dừng !!!” Angel dường như cuối cùng cũng hiểu Trần Lập Quả đang đốt cháy sinh mạng của , cô run giọng , “Em lạc lối trong bóng tối, em cầu xin hãy cho em một cơ hội nữa!!”

Biểu cảm của Trần Lập Quả vẫn ôn hòa, chỉ là sự ôn hòa , trong mắt Ác ma và Angel, tương đương với sự lạnh nhạt.

“Angel.” Trần Lập Quả , “Em là con của thần, thần bao giờ từ bỏ em.”

Linh hồn Angel dường như bay khỏi cơ thể, cô nên gì để Trần Lập Quả dừng . Cô bước tới một bước, liền thánh quang của Trần Lập Quả đẩy lùi, điều khiến Angel nhận Trần Lập Quả đang bài xích sự tồn tại của .

“Michael đại nhân.” Angel , “Thần chẳng đều khoan dung ?”

“Ta chỉ đang bù đắp lầm gây .” Ánh sáng thánh khiết, dần dần lan rộng, Trần Lập Quả giống như một mặt trời khổng lồ, xua tan u ám đại lục.

Tuy nhiên đôi cánh của y ngừng rụng lông, những chiếc lông vũ hóa thành những đốm sáng, bay lượn trong trung.

Michael : “Ta xin .”

“Đây của em.” Giọng Ác ma vang lên phía Michael, và Michael mười ngón đan chặt, dù cơ thể vì năng lượng khổng lồ , cũng dần dần gần kề tan rã, nhưng từng nghĩ đến việc buông tay, , “Michael, đây bao giờ là của em.”

“Buông tay .” Michael vị đau khổ trong ánh mắt Ác ma.

“Không.” Ác ma , “Ta sống một lâu như .” Ta đợi em quá lâu .

Michael , vươn tay sờ lên má Ác ma, y : “Thần tha thứ cho ngươi .”

Ác ma khẽ, : “ tha thứ cho em.” Hắn hôn lên môi Michael.

Angel hai đang ôm hôn, nên lời, hai con cốt long bên cạnh cô vì thánh quang hóa thành tro bụi, bay lượn trong trung.

Ma pháp bất t.ử đại lục, năng lượng Quang Minh khổng lồ quét sạch, những sinh vật lẽ yên nghỉ, một nữa trở về lòng đất.

Angel cảm thấy vô cùng thất vọng, bên tai cô, vang lên tiếng hát thánh khiết.

Là Michael đang hát, y Ác ma, thần sắc dịu dàng.

Ác ma đang cùng Michael biến mất, đôi cánh của hai đan xen , cứ như bóng tối và ánh sáng hòa quyện .

Angel thấy câu cuối cùng Michael với cô, Michael : “Angel, hãy sống .”

Angel còn kịp trả lời Michael, liền cảm thấy mắt đau nhói – ánh sáng đó sáng hơn mấy , khiến cô buộc nhắm mắt .

Đợi cô mở mắt nữa, chỉ thấy một bông hoa trắng.

Ác ma và thiên thần đều biến mất mắt cô.

“Michael đại nhân.” Angel loạng choạng bước tới, cô quỳ xuống bông hoa trắng nhỏ đó, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

Angel nâng bông hoa nhỏ lên kỹ, cô phát hiện, nhụy hoa của bông hoa là màu đen, giữa đó còn những đốm sáng trắng lấp lánh.

Vậy bông hoa , rốt cuộc là Ác ma thiên thần đây, Angel nhẹ nhàng hôn lên cánh hoa ngã xuống vùng đất xanh mướt như t.h.ả.m cỏ, mở mắt nữa.

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Mùa xuân năm thứ hai, Quang Minh Đại Lục nở đầy những bông hoa nhỏ màu đen , , gọi năm đó là Kỷ nguyên Quang Minh, ngụ ý bóng tối tiêu tan, ánh sáng trở đại lục – kỷ nguyên hủy diệt, cuối cùng còn tái hiện đại lục nữa. Còn Angel, cô vứt bỏ pháp bào đen của , cầm quyền trượng Giáo hoàng, trở về Giáo đình.

Những ngày đó, là một câu chuyện khác.

Loading...