Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 88: Kỵ Sĩ Của Thánh Tử Và Ma Vương (6)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:24:37
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
An Kỳ đang thấp thỏm yên chờ tin tức.
Tuy nhiên khi bức thư đóng vai trò là tin tức đó đưa đến tay An Kỳ, cô nữa.
“Tại Giáo hoàng đại nhân trở về ạ.” Hỏi vị kỵ sĩ đưa thư, An Kỳ miễn cưỡng nặn một nụ .
Tuy nhiên nụ của cô t.h.ả.m hại đến mức ngay cả kỵ sĩ cũng nỡ .
Kỵ sĩ trả lời câu hỏi của An Kỳ, liếc cô một cái xoay rời , khi rời , giọng khàn khàn : “Xin .”
An Kỳ lời xin của kỵ sĩ, đờ tại chỗ hồi lâu mới run rẩy lấy bức thư khỏi phong bì.
Trên giấy thư, nét chữ của Giáo hoàng , giống như con y , để ấn tượng sâu sắc cho An Kỳ. An Kỳ cầm bức thư, từng chữ một, nhưng nụ mặt giữ nữa.
“Giáo hoàng Bệ hạ.” Nước mắt An Kỳ từng giọt rơi xuống, trong đôi mắt xanh biếc đó là nước nồng đậm tan , cô , “Giáo hoàng Bệ hạ, ngài chẳng hứa với con là sẽ trở về .” tại thất hứa chứ?
Ngài thấy nữa, những đó thể trở về...
An Kỳ nức nở, cô : “Ngài trở về , ngài trở về , ngài chẳng hứa với con là sẽ trở về ?”
Không ai an ủi cô, cũng sẽ bao giờ ai dùng tay xoa đầu cô, nhẹ nhàng gọi cô là An Kỳ nữa.
Ma vực.
Trần Lập Quả trong cái lồng khổng lồ, ánh mắt y bình thản, vì cảnh ngộ của mà nảy sinh oán hận.
Tên ác ma cánh đó bên ngoài lồng món đồ yêu quý trong lồng, : “Ta tên là Lục Tây Pháp.”
Trần Lập Quả thầm nghĩ cái tên đúng là chẳng chút sáng tạo nào.
Ác ma hỏi: “Giáo hoàng Bệ hạ, em thích nơi .”
Cái lồng treo cao bầu trời, bên là biển mây thấy đáy, Trần Lập Quả sức lực nên luôn đó, thấy câu hỏi của Lục Tây Pháp cũng chẳng qua là ánh mắt lạnh thêm vài phần mà thôi.
“Ta đưa em xem vài thứ thú vị.” Lục Tây Pháp mở lồng, bế vị Trần Lập Quả đang nhũn thể cử động lên.
Trần Lập Quả động đậy, cũng lời nào.
Lục Tây Pháp vỗ cánh, bay qua biển mây, đến một quảng trường rộng lớn.
Trần Lập Quả lúc đầu còn nhận đây là , nhưng khi thấy một bức tượng, y phát hiện nơi ... dường như là địa bàn của thần.
Khoan , thấy những bức tượng Trần Lập Quả ngẩn , thế giới thực sự thần ?
Người vô thần Trần Lập Quả lập tức bày tỏ chuyện thể chấp nhận .
Hệ thống bày tỏ ngươi thích chấp nhận thì tùy.
Người vô thần Trần Lập Quả bày tỏ sự khiển trách đối với Hệ thống.
Hệ thống bày tỏ thích khiển trách thì tùy.
Người vô thần Trần Lập Quả thế là còn gì để nữa, y thê lương : “Ta luôn tưởng cái gọi là thần lực là ảo tưởng tàn dư của phong kiến!”
Hệ thống: “...” Ngươi cái kế thừa xã hội chủ nghĩa làm còn nghiêm túc hơn cả Giáo hoàng nữa.
Quảng trường, thần điện, Trần Lập Quả dù nhưng những bức tượng thiên thần và thần lực ánh sáng nồng đậm đó đều đang nhắc nhở y, đây là địa bàn của thần.
Vậy vị thần xui xẻo đó ?
Lục Tây Pháp làm mà Trần Lập Quả đang nghĩ gì, : “Vị thần của em sớm còn nữa .”
Trần Lập Quả ngẩn .
Lục Tây Pháp : “Những đau khổ em chịu đều là vì mà , chẳng cho em một chút giúp đỡ nào, bởi vì lời cầu nguyện của các căn bản thấy.”
Trần Lập Quả chút hiểu nổi , y hiện tại rốt cuộc là đang ở Ma vực là ở nơi khác, nếu thực sự theo lời tự xưng Lục Tây Pháp mắt , thần còn nữa, thể đến thần điện, chẳng cũng đang ám chỉ phận của chính — cũng là một vị thần ?
Trần Lập Quả: “Trước đó, luôn tưởng thế giới chỉ thần kinh thôi chứ.”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả : “Ta bắt đầu Lục Tây Pháp cũng thấy khá trung nhị, đột nhiên biến thành thần .”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả hỏi: “Ngươi gì ?”
Hệ thống : “Mau tự bạo để sang thế giới tiếp theo, thề sẽ để ngươi quẩy tung trời.”
Trần Lập Quả lời hứa của Hệ thống làm cho chấn động, y dám tin hỏi: “Ngươi thật ? Ngươi lừa chứ?”
Hệ thống mỉm : “Ta thật mà.”
Trần Lập Quả: “...” Ngươi thu cái từ cảm thán ở đuôi câu , chắc sẽ tin lời quỷ quái của ngươi đấy.
Lục Tây Pháp thấy Trần Lập Quả lời nào, còn tưởng tâm thần y đang d.a.o động vì phát hiện thần còn nữa, : “Thế nào, gì ?”
Trần Lập Quả bày tỏ cũng may thần còn nữa, nếu tam quan của y lẽ sẽ sụp đổ, cảm ơn trai nhé. những lời đều thể miệng, thế là Trần Lập Quả lạnh lùng đáp: “Dù Thượng thần hiện tại ở đây, ngươi cũng thể phủ nhận ngài từng tồn tại.”
Lục Tây Pháp nhướng mày, dường như chút ngạc nhiên tín ngưỡng kiên định của Trần Lập Quả.
Hắn cũng vội, chỉ : “Vậy sẽ đưa em tham quan một chút .”
Hắn đưa Trần Lập Quả thần điện.
Thần điện nguy nga tráng lệ, Trần Lập Quả cũng cảnh sắc trong đó làm cho chấn động, ở giữa thần điện một chiếc ghế rộng lớn, chiếc ghế đó tỏa thần lực ánh sáng nồng đậm, Lục Tây Pháp : “Thượng thần của em từng ở đây.”
Trần Lập Quả đặt lên ghế.
Ác ma y mỉm , tỏa một loại hương thơm ngọt ngào nồng đậm khiến đầu óc choáng váng, : “Ta ở ngay đây chiếm hữu em ?”
Trần Lập Quả run lên.
Ác ma thấy phản ứng của y cuối cùng cũng lộ nụ , dùng ngón tay mơn trớn chiếc khuyên tai đỏ thùy tai Trần Lập Quả, khẽ lầm bầm: “Yêu nghiệt , em đợi em bao lâu .”
Trần Lập Quả lạnh lùng , dù đang ở thế yếu nhưng niềm tin của y cũng hề d.a.o động — dù y vẫn như thế mà.
Ác ma hỏi: “Em xem thần dân của em hiện tại đang bàn tán, bàn tán về vị Giáo hoàng ác ma xâm phạm mà họ thấy .”
Môi Trần Lập Quả mím , trong đôi mắt xanh biếc bùng lên ngọn lửa giận dữ, y : “Vô liêm sỉ tột cùng.”
Ác ma lạnh.
Những chuyện đó đều thể miêu tả.
Tóm chính là ác ma đem Trần Lập Quả chiếc ghế thần giăng giăng, lúc tình nồng còn bế y phòng trong, để y chính trong gương.
Cái đồ rác rưởi Trần Lập Quả thấy trong gương liền vẻ của chính làm cho chấn động, thần lực càng thêm nồng đậm — ác ma cũng dọa cho giật , ngờ Giáo hoàng mà kiên định như , dù đang ở trong cảnh ngộ tồi tệ thế , làm cho loạn xà ngầu mà vẫn đang âm thầm cầu nguyện trong lòng.
Nếu thì giải thích thế nào việc càng làm thần lực của Trần Lập Quả càng nồng?
Trần Lập Quả: “Cảm ơn Thượng thần, cả thể xác và tinh thần đều tẩy rửa.”
Hệ thống đang suy nghĩ một vấn đề, nếu nó đoán sai, thế giới nếu Trần Lập Quả cứ tiếp tục quẩy như , ước chừng sẽ quẩy vài trăm nghìn năm... Cho nên, điều nghĩa là nó xem vài trăm nghìn năm mãnh liệt?
Hệ thống lập tức cảm thấy sống bằng c.h.ế.t.
Trần Lập Quả khi lồng một nữa, cả đều mất ý thức.
Ác ma dáng vẻ Trần Lập Quả ngủ say, đưa tay nặn nặn thùy tai y, đó dậy rời .
Trần Lập Quả khi tỉnh dậy cảm thấy tràn đầy sức mạnh.
Hệ thống thấy y tỉnh, ướm lời : “Ta thấy nhiệm vụ thế giới chắc chắn là thành , là trực tiếp sang thế giới tiếp theo , đừng lãng phí thời gian nữa?”
Trần Lập Quả: “Người trẻ tuổi, ngươi chuyện chân thành một chút .”
Hệ thống trẻ tuổi chân thành : “Ta xem mãnh liệt, ngươi lập tức thế giới tiếp theo cho , hứa sẽ để ngươi quẩy!”
Trần Lập Quả suy nghĩ một hồi, cảm thấy con thuyền tình bạn giữa và Hệ thống chìm xuống đáy nước , lời hứa của Hệ thống dường như đáng tin cậy lắm, thế là y : “Không, kiên quyết thành nhiệm vụ tổ chức giao cho !”
Hệ thống: “... Ngươi thể cũng chân thành một chút ?”
Trần Lập Quả mỉm : “Chưa quẩy đủ, .”
Hệ thống: “...” Mỗi ngày đều cùng ký chủ làm tổn thương lẫn .
Phải rằng, sự nuôi dưỡng của thần lực và đời sống t.ì.n.h d.ụ.c hài hòa, Trần Lập Quả thực sự ngày càng xinh .
Tên ác ma đó nhốt Trần Lập Quả trong lồng, thỉnh thoảng thả y ngoài, nhưng hầu như ngày nào cũng đến bầu bạn với y.
Ác ma vô cùng chu đáo, còn đặc biệt chuẩn cho Trần Lập Quả một chiếc thủy kính, là để y xem t.h.ả.m kịch nhân gian, thực tế là chiếc tivi cầm tay xem điểm đó. Trần Lập Quả ngày nào cũng dùng thủy kính xem phim bát quái nhân gian... Nhược điểm duy nhất của chiếc thủy kính chính là xem vương thành, mặc dù ác ma là vì thần lực ở vương thành quá mạnh, nhưng Trần Lập Quả nghi ngờ mạnh mẽ cố ý, cũng may nhược điểm duy nhất cũng quan trọng lắm.
Xem xong phim bát quái Trần Lập Quả với Hệ thống: “Mặc dù giữa chúng còn tình yêu, nhưng còn ác ma ngươi yêu .”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả vốn tưởng y còn quẩy trong lồng một thời gian dài nữa, nhưng đó xảy một chuyện lớn khiến y thể tiếp tục quẩy một cách thản nhiên nữa.
Chuyện chính là, Trần Lập Quả thành thần .
Là thành thần theo đúng nghĩa đen, khi đôi cánh lưng y mọc , y và tên ác ma đó đang tiến hành hoạt động thể miêu tả, tên ác ma đó ôm Trần Lập Quả từ phía , từng chút một l.i.ế.m láp xương bả vai y.
Trần Lập Quả tưởng xương bả vai là do l.i.ế.m nên mới đặc biệt ngứa, tuy nhiên khi làm đến cuối cùng, Trần Lập Quả cảm thấy nơi xương bả vai đột nhiên xuất hiện một trận đau đớn như xé rách.
Đôi vũ dực trắng muốt khổng lồ trực tiếp mọc từ xương bả vai y, y tỏa thần quang nồng đậm, ác ma thần quang chiếu da thịt trở nên cháy sém, nhưng đang , ôm Trần Lập Quả , : “Em thực sự khiến kinh ngạc.”
Trần Lập Quả thấy ác ma gì, y đầu tiên một cảm giác tâm ý tương thông với thế giới , cảm giác huyền diệu như , rõ là thoải mái đau đớn, tóm chính Trần Lập Quả cũng , y thành thần .
Lúc cách lúc y ác ma đưa lồng mới chỉ nửa năm, khi y thành thần, Hệ thống, ác ma và chính y đều ngơ ngác.
Trần Lập Quả: “Tại thành thần??”
Ác ma: “Tại y thành thần??”
Hệ thống: “Đồ rác rưởi cũng thể thành thần??”
Tóm , một ai ngờ Trần Lập Quả thực sự thần hóa .
Sau đó Trần Lập Quả nghiên cứu chuyện một chút, cảm thấy lẽ là ở nơi càng sống càng thoải mái, càng thoải mái thì càng xinh , cuối cùng vẻ của chính cảm hóa, trở thành Thần Ánh Sáng thế hệ mới. Theo lời ác ma , các đời Thần Ánh Sáng thành thần đều là vì tín ngưỡng lực tích cực đạt đến một nồng độ cao nào đó, cho nên mới thực chất hóa từ biến thành thần — lúc cách lúc Thần Ánh Sáng đời qua đời tròn nghìn năm .
Trần Lập Quả thành thần xong với Hệ thống: “Mọi con đường đều dẫn đến La Mã?”
Hệ thống: “????”
Ác ma ôm lấy Trần Lập Quả da thịt trắng nõn, hôn lên đôi cánh trắng muốt của y, đôi cánh đó vô cùng nhạy cảm, ác ma hôn lên, Trần Lập Quả mà nảy sinh một cảm giác linh hồn xâm phạm.
“Đôi cánh của em chính là tín ngưỡng của em.” Ác ma dùng tay vuốt ve đôi cánh của y, y kìm mà run rẩy, : “Nó thông với linh hồn em... thoải mái, đúng ?”
Trần Lập Quả dù thành thần nhưng phát hiện vẫn chẳng sức lực gì, thế là chỉ thể đẩy một cách yếu ớt.
“Ta trái ngờ tới, nửa năm qua tín ngưỡng của em mà ngày càng thuần khiết.” Ác ma .
Trần Lập Quả mím môi, chịu chuyện.
Ác ma thấy y gì, một miếng c.ắ.n lên gốc cánh của y, đôi cánh mới sinh nên còn vô cùng mềm mại, miếng c.ắ.n suýt chút nữa thì c.ắ.n bay hồn của Trần Lập Quả .
Trần Lập Quả chấn động dữ dội, khàn giọng : “Dừng tay!”
“Cuối cùng cũng chịu chuyện ?” Ác ma để một dấu răng rõ rệt ở gốc cánh Trần Lập Quả, ngày thường Trần Lập Quả bao giờ chuyện với ác ma, ngoại trừ lúc ép quá mức kìm tiếng rên rỉ thì giữa hai hầu như bất kỳ giao lưu nào.
“Em xem.” Ánh mắt ác ma là sự mê luyến, si mê đôi vũ dực của Trần Lập Quả, : “Ta chặt đôi cánh của em xuống làm vật sưu tầm thì thế nào?”
Trần Lập Quả nghĩ cũng dám nghĩ, ác ma c.ắ.n y một cái khó chịu thành thế , nếu chặt xuống thì Trần Lập Quả đảm bảo sẽ nổ tung tại chỗ.
Thấy Trần Lập Quả sắc mặt trắng bệch, tên ác ma đó khẽ, : “Ta chỉ đùa chút thôi... Ta nỡ chứ.”
Trần Lập Quả , trai , thấy ngươi nỡ đấy.
Ác ma hôn hôn đôi cánh của Trần Lập Quả.
Theo lý mà , đôi cánh đó thần lực vô cùng nồng đậm, đối với ác ma mà nên là một thứ khiến thoải mái, nhưng thần sắc của là sự si mê nồng đậm, ôm đôi cánh trắng của Trần Lập Quả buông tay.
Trần Lập Quả cảm thấy lo lắng sâu sắc cho tương lai đôi cánh của .
vạn hạnh là, ngày thứ hai khi đôi cánh mọc , Trần Lập Quả thể thu nó trong cơ thể .
Ác ma đến thăm Trần Lập Quả, câu đầu tiên chính là: “Đôi cánh của em .”
Trần Lập Quả thèm để ý .
Ác ma : “Ta xem.” Giọng điệu mềm mỏng, mà mang theo chút ý vị làm nũng.
Trần Lập Quả giả vờ thấy.
Ác ma dáng vẻ giả ngốc của Trần Lập Quả, mỉm , mở cửa lồng bước kéo y lòng, : “Em , khi cảm xúc của em kích động đến cực điểm, đôi cánh sẽ tự mở đấy.”
Trần Lập Quả lạnh lùng ác ma.
Ác ma : “Ta thực sự thấy dáng vẻ em thao túng đến thần trí tỉnh táo, cuối cùng mở đôi cánh .”
Cơ thể Trần Lập Quả cứng đờ.
Thấy Trần Lập Quả vẫn định cho xem đôi cánh, ác ma cũng khách sáo nữa, : “Thực , em cũng thích mà.”
Trần Lập Quả tay chống lên vai ác ma, mặt y hiện lên vẻ nhục nhã, nhưng vẫn chịu khuất phục.
Ác ma lạnh một tiếng, x.é to.ạc bào của Trần Lập Quả.
Ngày hôm đó dài đằng đẵng một cách lạ thường.
Từ lúc ban mai hiện đến khi màn đêm buông xuống.
Cuối cùng khi Trần Lập Quả để lộ đôi cánh, cả y đều thần trí tỉnh táo .
Không chỉ trong lồng mà cả thần điện đều là một mảng hỗn độn, đôi cánh trắng khổng lồ của Trần Lập Quả đột ngột xòe lưng, cổ ngửa lên như một con thiên nga sắp c.h.ế.t.
Ác ma hài lòng, nhưng động tác của hề dừng .
“Thật .” Hắn như .
Trần Lập Quả bắt đầu vô thức cầu xin, thể lực ác ma kinh , hầu như để y nghỉ ngơi lấy một khắc. Y đều còn sức lực, nếu ác ma đưa tay đỡ lấy, e là cả nhũn mặt đất .
“Thật .” Ác ma đôi cánh của Trần Lập Quả, : “Em ... bản rốt cuộc đến mức nào .”
Trần Lập Quả cuối cùng ngất , trong đầu khi ngất ý nghĩ đầu tiên là: Ta thế nào mà, nếu thành thần .
Ngày thứ hai tỉnh dậy, Trần Lập Quả phát hiện ác ma mà tẩy rửa cơ thể cho y, y dậy liền cảm thấy một bộ phận nào đó chảy thứ gì đó.
Trần Lập Quả mặt đầy nhục nhã, y chẳng chỗ nào mà ác ma chạm tới, từ xuống , từ trong ngoài, ngay cả đôi cánh cũng tha.
Trần Lập Quả: “Cảm giác như cơ thể rút cạn.”
Hệ thống lên tiếng.
Trần Lập Quả đờ tại chỗ một hồi, đột nhiên mở miệng hỏi một câu: “An Kỳ thế nào ?”
Hệ thống: “... Ngươi còn đến An Kỳ ?”
Trần Lập Quả: “Khụ khụ khụ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-88-ky-si-cua-thanh-tu-va-ma-vuong-6.html.]
Hệ thống : “Đã đen như than ...”
Trần Lập Quả lúc đầu còn tưởng câu của Hệ thống là An Kỳ đen như than là về làn da của cô, khi Hệ thống phổ cập kiến thức y mới chợt phát hiện, thiên thần nhỏ yêu quý của dường như mọc lệch .
Hệ thống , An Kỳ khi Trần Lập Quả gặp ít rắc rối.
Cũng đúng, một thánh nữ đột ngột định đương nhiên sẽ nghi ngờ. Lại Trần Lập Quả che chở, ngày tháng chắc chắn gì.
Chuyện nếu đổi là bình thường, lẽ sẽ cân nhắc từ bỏ, nhưng chấp niệm của An Kỳ vốn dĩ bình thường , càng cướp đồ của cô, cô càng chịu buông tay. Thế là cô phấn đấu vươn lên, thần lực ánh sáng mà còn mạnh hơn cả Trần Lập Quả — Hệ thống cô mọc lệch là vì thủ đoạn tàn nhẫn của cô khi xử lý các sự vụ giáo đình. Trần Lập Quả khi xem thủ đoạn sắt m.á.u của An Kỳ liền bày tỏ sự chấn động đối với chuyện , y : “Ta chẳng mới ở trong lồng nửa năm thôi ?”
Hệ thống lạnh lùng : “Tốc độ trôi qua của thời gian ở đây và nhân giới giống .”
Trần Lập Quả hỏi: “... Tỉ lệ bao nhiêu?”
Hệ thống đáp: “Một mười.”
Trần Lập Quả: “...” Thảo nào Hệ thống cho y xem An Kỳ thành một đại mỹ nhân tóc vàng mắt xanh, vóc dáng càng thêm bốc lửa, mặc pháp bào thánh khiết trái càng làm nổi bật phong tình mê của cô.
Trần Lập Quả và An Kỳ ở chung thời gian quá nhiều, nhưng đối với cô như quen từ lâu, An Kỳ cũng vô cùng si mê Trần Lập Quả, việc Trần Lập Quả ma tộc bắt năm đó đối với cô đòn đả kích gần như là chí mạng.
Trần Lập Quả hỏi: “Cho nên... độ thành?”
Hệ thống mỉm cho Trần Lập Quả: “Là .”
Trần Lập Quả: “...” Haiz, tiêu đời .
Hệ thống hỏi: “Có thể cân nhắc tự bạo ?”
Trần Lập Quả: “... Hệ thống nhà cũng ngày nào cũng giục ký chủ nhà tự bạo ?”
Hệ thống : “Ký chủ nhà còn ngày nào cũng bắt hệ thống xem mãnh liệt .”
Trần Lập Quả : “Ngươi lừa , chắc chắn họ cũng đang xem, nếu tại phát minh chức năng mãnh liệt !”
Hệ thống: “...” Nó cũng gì nhiều, trực tiếp cho Trần Lập Quả xem một bản dữ liệu.
Bản dữ liệu đó hiển thị đa ký chủ khi xuyên đang làm gì.
Trần Lập Quả một cái liền chấn động, y phát hiện đa ký chủ đời sống tình dục: “Các ngươi rốt cuộc chọn kiểu gì ?”
Hệ thống mặt đầy lạnh lùng: “Chúng đều chọn những cấm dục.”
Trần Lập Quả: “...”
Hệ thống hỏi: “Ở thế giới ban đầu, ngươi là một xử nam hai mươi chín tuổi đúng .”
Trần Lập Quả: “...”
Hệ thống hỏi: “Cho nên, ngươi rốt cuộc làm thế nào mà ở những thế giới quẩy như ?”
Trần Lập Quả: “...”
Hệ thống: “Hửm? Xử nam hai mươi chín tuổi?”
Trần Lập Quả: “...” Thống nhi, ngươi mất ngươi .
Vị Trần Lập Quả Hệ thống gọi là xử nam hai mươi chín tuổi cảm thấy đòn đả kích tinh thần nghiêm trọng, ủ rũ phấn chấn nổi suốt mấy ngày, ngay cả ác ma cũng nhận .
Ác ma hỏi: “Bảo bối, em ?”
Trần Lập Quả liếc một cái, lên tiếng.
Ác ma hôn hôn lọn tóc y, hỏi: “Một buồn chán quá ?”
Trần Lập Quả giữ vững sự im lặng của .
Ác ma : “ , vài ngày tới chuyện thú vị, nếu em buồn chán như , sẽ đưa em xem nhé.”
Hắn cúi bế Trần Lập Quả lên, bay khỏi thần điện.
Đây là đầu tiên nửa năm Trần Lập Quả khỏi thần điện.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Ác ma bế Trần Lập Quả bay thật lâu thật lâu, từ thần giới về Ma vực.
Sau đó Trần Lập Quả phát hiện Ma vực hề tồi tệ như đại lục Ánh Sáng mô tả. Mặc dù khí hậu khắc nghiệt nhưng cũng thể thấy văn minh bén rễ ở đây.
Ác ma bế Trần Lập Quả phố nhưng một ai dám liếc một cái, hầu như tất cả tộc Bóng Tối khi thấy đều sẽ cúi đầu tỏ lòng kính trọng.
“Đây là Ma đô.” Ác ma , “Nơi phồn hoa nhất của ma tộc.”
Trên bầu trời là mặt trời màu máu, ánh sáng chiếu lên cũng lành lạnh, ác ma bế Trần Lập Quả bước một tòa kiến trúc cao nhất Ma đô.
Trần Lập Quả cả đều quấn trong chăn, chỉ lộ vài sợi tóc vàng.
“Vương.” Có đang gọi ác ma, “Ngài , tại lâu thế mới về?”
Ác ma đáp: “Đi xử lý chút việc.”
“Mã Mông và Tát Mạch Nhĩ đ.á.n.h một trận, còn làm thương rồng con.” Người đó , “Xử lý thế nào ạ.”
Giọng ác ma lạnh lùng: “Bảo mỗi họ thuần dưỡng cho một con Lôi long.”
Người đó giọng điệu mang theo chút ý , đáp: “Vâng, thưa Vương.”
Ác ma bế Trần Lập Quả tiếp tục về phía , đó theo ác ma, tò mò hỏi: “Vương, trong lòng ngài bế thứ gì ?”
Ác ma : “Trong lòng là Thần Ánh Sáng.”
Người đó ha ha lớn, Thần Ánh Sáng sớm băng hà , tưởng Vương nhà đang đùa.
Ác ma cũng giải thích, bế Trần Lập Quả về phòng.
Trần Lập Quả đặt lên giường, cảm giác sức lực đó y cũng hơn nhiều, thậm chí thể phóng một pháp thuật đơn giản.
Cũng tên ác ma rốt cuộc làm thế nào mà phong ấn thần lực của Trần Lập Quả.
Ác ma : “Chào mừng đến với vương thành của Ma vực.”
Bên giường là một cửa sổ, thể thấy cảnh sắc bên ngoài, lúc mặt trời lặn, vương thành náo nhiệt phi thường.
Thị lực của Trần Lập Quả , cho nên thể thấy tất cả và chi tiết trong vương thành.
“Đây là vương quốc thuộc về .” Ác ma , “Cũng là của em.”
Trần Lập Quả đầu , phát hiện đầu ác ma mọc đôi sừng, đôi sừng đó , trong màu đen ẩn hiện chút huyết hồng, trông vẻ sờ thích, Trần Lập Quả thỉnh thoảng đều đưa tay sờ một cái.
Ác ma chú ý tới ánh mắt của Trần Lập Quả, trong mắt hiện lên ý , đưa tay nắm lấy cổ tay Trần Lập Quả, đó đặt tay Trần Lập Quả lên đôi sừng của .
Trần Lập Quả chút ngạc nhiên, nhưng sự chú ý nhanh chóng xúc cảm của đôi sừng đó thu hút.
Đôi sừng lành lạnh, nhẵn nhụi, mặc dù đó vân nhưng chất liệu vô cùng tinh tế, sờ cảm giác vô cùng .
Trần Lập Quả sờ hai cái liền vội vàng thu tay , cảm thấy nếu thu tay thì thực sự dùng lòng bàn tay bao lấy dùng sức ma sát ma sát .
Ác ma hỏi: “Thoải mái ?”
Trần Lập Quả lên tiếng.
Ác ma : “Biết ngay là em sẽ thích mà.”
Hắn ôm Trần Lập Quả từ phía , cùng Trần Lập Quả ngắm ánh đèn rực rỡ ngoài cửa sổ.
Lòng Trần Lập Quả cũng bình tĩnh , thực tế ác ma luôn đối xử với y khá dịu dàng, dù là quan hệ t.ì.n.h d.ụ.c cũng bao giờ đếm xỉa đến cảm nhận của y, chuyện thô bạo nhất từng làm cũng chẳng qua là để y vài dấu răng — xét về tính cách, tên ác ma và một nào đó chút tương đồng.
Trần Lập Quả ôm, trong lòng hiếm khi chút thương cảm, y nghĩ, đợi y về , thể tham dự đám cưới của đó .
Người đó sẽ cưới một cô gái thế nào nhỉ, dịu dàng như , chắc chắn hợp làm bố nhỉ.
Ác ma quen với sự im lặng của Trần Lập Quả, đưa Trần Lập Quả từ nhân giới đến thần điện, giữa họ hầu như chẳng bất kỳ giao lưu nào.
Hắn mặc dù cơ thể của Mễ Ca Lặc, nhưng Mễ Ca Lặc dùng cách của riêng giữ vững sự kiêu ngạo cuối cùng của y.
Ác ma : “Ngày mai chúng nhân giới nhé.”
Trong mắt Trần Lập Quả lộ vẻ nghi hoặc.
Ác ma : “Thiên thần của em ngày mai gia miện — xem ?”
Trần Lập Quả xong, ngờ ác ma sẵn lòng để y xem nghi lễ gia miện của An Kỳ, đãi ngộ thực sự quá , đến mức Trần Lập Quả chút thụ sủng nhược kinh, thế là y hoài nghi mở miệng: “Ngươi làm gì?”
Ác ma hỏi: “Em xem, để cô thấy xâm phạm em, nghi lễ gia miện của cô liệu thất bại ?” Giọng vẫn dịu dàng như , lời khiến lành lạnh.
Trần Lập Quả lạnh lùng mắng: “Kinh tởm.”
Ác ma , dường như để tâm.
Trần Lập Quả nhớ chuyện xâm phạm mặt lúc , tay y nắm thành quyền, mặt cũng trắng bệch, dáng vẻ hận thể liều mạng với ác ma.
“Đồ ngốc.” Ác ma , “Ta dọa em thôi.”
Trần Lập Quả tin .
Ác ma : “Ta nỡ để khác thấy em chứ.” Hắn si mê hôn lên mái tóc vàng, đôi mắt xanh và đôi môi mọng nước của Trần Lập Quả, nhẹ nhàng c.ắ.n lấy môi của Trần Lập Quả, mút mát một hồi lầm bầm, “Cho xem đôi cánh của em.”
Cơ thể Trần Lập Quả cứng đờ.
Ác ma : “Hoặc là... em để dùng cách khác thấy đôi cánh?”
Cách khác chỉ một, chính là ác ma làm cho loạn xà ngầu, thần trí tỉnh táo, cuối cùng trong khoái cảm thoát lực mà xòe cánh , cảm giác đó khiến Trần Lập Quả ảo giác kinh hoàng là cơ thể sẽ hỏng mất, cho nên y thử nữa.
Dưới sự đe dọa của ác ma, Trần Lập Quả xòe đôi cánh của .
Đôi cánh trắng muốt mang theo từng đốm thần quang, trong căn phòng mang phong cách bóng tối vẻ lạc lõng vô cùng.
Ác ma : “Thật .”
Trần Lập Quả kiêu ngạo ưỡn cái n.g.ự.c nhỏ của lên, cho từ đến nay luôn là nhất.
Ác ma cũng xòe đôi cánh của .
Tiếp đó đem đôi cánh của từ hai bên thu hẹp trong, bao trọn Trần Lập Quả lòng.
Đôi cánh đen trắng tiếp xúc với , Trần Lập Quả chấn động, mà nảy sinh một cảm giác linh hồn giao hòa, y vùng vẫy thoát khỏi vòng tay ác ma nhưng ấn chặt lấy.
“Cảm nhận gì ?” Ác ma thì thầm bên tai y, “Em thấy gì ?”
Trần Lập Quả cảm nhận khoái lạc, hưng phấn và phản ứng của một bộ phận nào đó, y bắt đầu ửng hồng, ánh mắt cũng trở nên mơ màng.
Ác ma hôn lên môi y.
Trần Lập Quả từng trải nghiệm , y cảm thấy tình cảm mãnh liệt từ nơi đôi cánh tiếp xúc truyền đến, làm đầu óc y loạn xà ngầu.
Y thậm chí bắt đầu phân biệt rõ đây rốt cuộc là cảm giác của ác ma là cảm giác của chính .
Ác ma : “Luôn thử thế ...”
Trần Lập Quả thử thu đôi cánh nhưng ác ma bóp lấy gốc cánh, : “Ta đảm bảo em thu sẽ hối hận đấy.”
Trần Lập Quả nghiến răng.
Ác ma : “Em sẽ thích mà.”
Hắn bế Trần Lập Quả đối mặt lòng, đó chiếm hữu y.
Trần Lập Quả cả sắp phát điên , vốn dĩ ác ma trêu chọc y đủ trò , nhưng ngặt nỗi cảm giác của ác ma còn ngừng từ đôi cánh truyền cơ thể y.
Cuối cùng Trần Lập Quả co giật, thần trí tỉnh táo.
Ác ma hôn lên vầng trán đẫm mồ hôi của y, lời cầu xin của y, bên tai y thở dài như gió thoảng: “Mau phát hiện .”
Trần Lập Quả thấy lời ác ma , y cảm thấy não sắp quá nhiều cảm giác thiêu cháy .
Y thậm chí thể cảm nhận xúc cảm khi ác ma tiến y, cuối cùng khi chuyện kết thúc, Trần Lập Quả đều là mồ hôi, ngay cả đôi cánh cũng rũ rượi còn tinh thần.
Ác ma thấy cảm thấy chút buồn , lấy cho Trần Lập Quả một ly nước, đút cho Trần Lập Quả uống.
Trần Lập Quả uống nước xong dường như khôi phục một chút thần trí, tuy nhiên y khôi phục thần trí xong, câu đầu tiên với ác ma chính là: “Không, nữa ...”
Ác ma đáp: “Ừm, .”
Trần Lập Quả nức nở vài tiếng, mặt cũng chẳng rõ là nước mắt mồ hôi, y kìm nữa, cơ thể mệt mỏi dựa lồng n.g.ự.c rắn chắc của ác ma mà ngủ .
Ác ma dáng vẻ khi ngủ của Trần Lập Quả, đưa tay nặn nặn thùy tai y.
Giấc ngủ của Trần Lập Quả lâu, chuyện đôi cánh tiếp xúc đối với giữa các vị thần thực là điều cấm kỵ, bởi vì sẽ xuất hiện tình trạng linh hồn giao hòa.
tên ác ma những để đôi cánh của chồng lên đôi cánh của Trần Lập Quả, còn đặc biệt chọn một thời điểm như , Trần Lập Quả giày vò đến thần trí tỉnh táo cũng trong dự liệu của .
Ác ma mạnh hơn Trần Lập Quả, cho nên đa đều là cảm giác của tràn cơ thể Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả tỉnh nữa, đều sức lực, y giường hồi lâu mới hồi phục .
Ác ma hỏi y: “Tỉnh ?”
Trần Lập Quả mím môi.
“Ta còn đang nghĩ em kịp tham dự nghi lễ gia miện của thánh nữ bảo bối của em đấy.” Ác ma , “Cũng may là tỉnh .”
Trần Lập Quả mệt mỏi, đầu óc cũng nổi, y ác ma bế lên quấn chăn , ác ma : “Muốn ? Nếu thì với một tiếng, thì đừng gì cả .”
Trần Lập Quả là xem An Kỳ, cho nên y chẳng lời nào.
Ác ma hiểu ý y, bế y lên, bay về hướng biên giới Ma vực.
Đầu óc Trần Lập Quả vẫn là một mảng trống rỗng, y ở trong trạng thái mờ mịt là ai, ở , đang làm gì.
Trận kích thích đó thực sự quá mức , ngay cả Hệ thống chuyện với y, trong tai y cũng là mơ mơ màng màng rõ.
Trạng thái kéo dài tròn ba ngày.
Ba ngày , họ đến hoàng thành của đại lục Ánh Sáng — ác ma : “Nếu em thấy vài con rồng dẫm nát nơi thành mảnh vụn thì đừng để lộ phận của .”
Trần Lập Quả gật đầu, coi như chấp nhận lời đe dọa .
Ác ma đem chính và Trần Lập Quả ảo hóa thành hình ảnh bình thường, : “Đi thôi.”
Trần Lập Quả và ác ma đến quảng trường.
Mấy năm nay d.a.o động bất an, vị Giáo hoàng đầu tiên ám sát, vị Giáo hoàng thứ hai ma tộc bắt , bây giờ đột nhiên xuất hiện một thánh nữ kế thừa quyền trượng Giáo hoàng, trong lòng ít nhiều đều chút nghi ngờ.
Tuy nhiên ví dụ về những kẻ phản bội đó bày đó, nên cũng chẳng ai dám tự chuốc họa — chẳng ai tự bạo mặt dân chúng trong nghi lễ kế vị cả.
An Kỳ đài tế lễ, mặt chẳng biểu cảm gì.
Trần Lập Quả dáng vẻ của cô, mà cảm thấy chút xa lạ.
“Thế nào.” Ác ma , “Cô gái nhỏ của em lớn , cô còn nhớ em .”
Trần Lập Quả đáp lời.
Ác ma lên: “Thật mong chờ khi cô trở thành Giáo hoàng sẽ làm những gì.”
Trần Lập Quả từ câu của ác ma chút ý vị sai sai...