Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 86: Kỵ Sĩ Của Thánh Tử Và Ma Vương (4)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:24:35
Lượt xem: 14
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Theo từng câu lời thề của Trần Lập Quả , cảm giác lạnh lẽo ở chân cũng ngày càng rõ rệt.
Tiếp đó, Trần Lập Quả kinh hãi phát hiện trong xúc cảm lạnh lẽo đó ẩn chứa thở của bóng tối — thở men theo ống quần y chui trong, đó từ chân lan lên , dần dần bao phủ y.
Trước đây Giáo hoàng từng với Thánh t.ử rằng, khi nhận quyền trượng Giáo hoàng sẽ cảm thấy vô cùng thoải mái. Bởi vì Thần Ánh Sáng sẽ giáng xuống thần lực dịu nhẹ, bao bọc lấy Thánh tử, thần lực sẽ từng chút một rót khắp cơ thể, tẩy rửa cho Thánh t.ử một xác mới.
Trần Lập Quả những thấy thoải mái mà còn cảm thấy ngày càng lạnh, ngày càng lạnh.
Thậm chí y còn nghiến chặt răng, cố gắng kìm nén ham rùng .
Sau khi sức mạnh bóng tối bao bọc Trần Lập Quả, nó bắt đầu chui cơ thể y, mà những vị trí nó chui vô cùng khó xử — những chỗ lỗ đều bỏ sót.
Trần Lập Quả lạnh đến mức phát run, nước mắt suýt chút nữa thì rơi xuống.
Trần Lập Quả đau khổ: “Chuyện giống như giao hẹn nha!”
Hệ thống: “... Ai giao hẹn với ngươi?”
Trần Lập Quả : “ tại ngay cả lỗ mũi của cũng tha???” Y cứ tưởng là tình yêu nồng cháy (hot love), kết quả đến một thế giới băng tuyết.
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả: “Lạnh quá mất!!!”
Hệ thống cũng phát hiện điểm bất thường, nhưng nó giúp gì cho Trần Lập Quả, chỉ thể giảm bớt cảm giác lạnh lẽo cho y.
Dân chúng đang quỳ lạy bên phát hiện điểm bất thường của Thánh tử. Lúc Thánh t.ử bao phủ trong vầng sáng dịu nhẹ, ai thể thấy dáng vẻ của y, nên càng ai thấy , sâu trong ánh sáng đó, cả y đều sức mạnh bóng tối bao bọc, sắc mặt trắng bệch, run rẩy.
Sau khi sức mạnh bóng tối tiến cơ thể Trần Lập Quả, nó dường như vô cùng chán ghét thần lực trong y, thế là nó cứng rắn ép thần lực của y từng chút một khỏi cơ thể.
Quá trình đối với Trần Lập Quả mà , chẳng khác nào linh hồn ép ngoài, cơ thể y thể cử động dù chỉ một chút, cảm nhận rõ mồn một cơ thể đang ma hóa.
Rất tuyệt, y lẽ sẽ trở thành vị Thánh t.ử đầu tiên ma hóa ngay trong nghi lễ truyền thừa Giáo hoàng trong lịch sử.
Trần Lập Quả bắt đầu suy nghĩ lát nữa khi lên giàn nướng thì nên rắc thêm loại gia vị nào .
Theo sự xâm nhập ngừng của ma khí, ánh mắt Trần Lập Quả trở nên ảm đạm, đôi mắt vốn trong vắt như nước biển xanh biếc mất thần thái.
Ngay lúc , Trần Lập Quả chợt thấy phía xuất hiện giọng của một đàn ông, giọng đó dịu dàng như nước: “Ngay mặt vị Thượng thần trung thành nhất của ngươi, từng chút một cải tạo thành dáng vẻ của ma tộc... Thánh t.ử đại nhân, cảm giác ?”
Trần Lập Quả khó khăn rặn ba chữ: “Ngươi là ai?!”
Người đó trả lời câu hỏi , chỉ vén một lọn tóc của Trần Lập Quả lên, : “Thật thấy dáng vẻ ngươi ô nhiễm , thật ngay mắt vị Thượng thần mà ngươi kính yêu nhất, xâm phạm ngươi một cách triệt để.”
Trần Lập Quả thấy câu thì ngại ngùng, thầm nghĩ ở thế giới đúng là chẳng uyển chuyển chút nào, y thực sự là — thích c.h.ế.t ~
Tuy nhiên, gương mặt y xuất hiện vẻ nhục nhã và phẫn nộ, y : “Ngươi là ma tộc?”
Người đó nhàn nhạt đáp: “Ngươi đoán xem?”
Hắn đưa tay , nhẹ nhàng nặn nặn chiếc khuyên tai màu đỏ thùy tai Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả thở trì trệ, lời thề vốn đang trôi chảy trong miệng càng càng chậm.
Người đó thấy liền : “Chẳng lẽ Thánh t.ử đại nhân bắt đầu hoài nghi tín ngưỡng của ? Ngươi chính là vị Thánh t.ử thuần khiết nhất đại lục...”
Trần Lập Quả chỉ thể dừng lời thề , đáp trả: “Ngươi rốt cuộc là ai, rốt cuộc làm gì?”
Người đó nhẹ bẫng : “Ta? Chỉ là đang tìm kiếm bảo vật của mà thôi.”
Trần Lập Quả cảm thấy nhẹ nhàng hôn lên thùy tai , đó : “ bây giờ, tìm thấy .”
Trần Lập Quả run lên, cố gắng loại bỏ tạp niệm, đẩy nhanh tốc độ lời thề — y cảm thấy nếu tiếp, chắc chắn sẽ cái lạnh làm cho đông cứng đến c.h.ế.t mất.
Người đó mà cũng làm phiền Trần Lập Quả, để y tiếp tục buổi nghi lễ .
Câu lời thề cuối cùng thốt , Trần Lập Quả bao phủ trong vầng sáng, y thậm chí còn mơ hồ thấy một tiếng tán dương bằng thần ngữ — cái vị Thần Ánh Sáng rác rưởi mà phát hiện y bóng tối xâm thực?!
Sau khi chuyện kết thúc, Trần Lập Quả hồn , y cảm giác như một giấc mơ hoang đường, mà cây quyền trượng đặt đài tế lễ, thứ mà chỉ Giáo hoàng mới thể cầm lên, lúc Trần Lập Quả nắm chặt trong tay.
Dân chúng xung quanh thấy Trần Lập Quả tất nghi lễ đều lộ vẻ vui mừng, nhưng một ai dậy.
Trần Lập Quả giữa quảng trường, nhàn nhạt : “Từ hôm nay trở , sẽ là sứ giả của Thượng thần, bảo vệ thần dân, dẫn dắt con đường ánh sáng cho thần dân.” Nếu trong vẫn còn ma lực đang chạy loạn, e là y tưởng trải qua một giấc mơ kỳ quái .
Trần Lập Quả xong những lời , phản ứng của dân chúng nữa, xoay lên xe ngựa đón y trở về giáo đình.
Tuy nhiên Á Liệt vẫn luôn ở bên cạnh y, lúc ngơ ngác theo bóng lưng Trần Lập Quả xa, xuất hiện ảo giác ? Vậy mà thấy xung quanh Thánh t.ử đại nhân ma khí màu đen bao quanh, ngay cả đôi mắt xanh biếc cũng thêm vài phần đen kịt u ám.
Trên xe ngựa, Trần Lập Quả im lặng một cách lạ thường.
Hệ thống sắp phát điên , thế giới mới xuất hiện bug, tuyến thế giới càng sụp đổ tan tành, thế nhưng phía tổng bộ báo rằng dữ liệu bình thường.
Trần Lập Quả đang suy nghĩ danh tính của kẻ đến rốt cuộc là gì, kẻ thể lặng lẽ xuất hiện trong nghi lễ kế vị của , còn cưỡng ép dùng ma khí xâm nhập cơ thể y, chắc chắn là một pháp sư bóng tối cấp bậc cao hơn Trần Lập Quả bao nhiêu — chừng cái c.h.ế.t của Giáo hoàng cũng liên quan đến . Haiz, xem khó giải quyết đây.
Sau khi đến giáo đình, Trần Lập Quả thấy các giám mục và kỵ sĩ đang chờ đợi y.
Thánh t.ử trở về, thành công nhận thần quyến truyền thừa quyền trượng Giáo hoàng, thế là những gì vị giám mục soán ngôi đó làm đều tan thành mây khói — trong thế giới , thần dân của Ánh Sáng cho phép bất kỳ sự bất kính nào đối với Giáo hoàng.
Thế là kẻ phản bội dứt khoát tự thú, cầu xin tân Giáo hoàng nương tay.
Trần Lập Quả trực tiếp xử lý kẻ phản bội, mà tuyên bố nghi lễ chúc mừng bắt đầu.
Nghi lễ chúc mừng của giáo đình chuẩn chút vội vàng.
Mỗi giao thoa Giáo hoàng đều là chuyện lớn, cần chúc mừng long trọng, chỉ là quá trình thực sự là trắc trở, cho nên những thứ nên hầu như đều chuẩn vội vã.
Cũng may Trần Lập Quả quá quan tâm, chỉ nhàn nhạt : “Mọi thứ giản lược.”
Mọi trong giáo đình đều thở phào nhẹ nhõm, họ cũng sợ tân Giáo hoàng trách tội, Giáo hoàng mà nổi giận thì hậu quả hơn việc đắc tội quốc vương là bao.
Trần Lập Quả lên vị trí Giáo hoàng.
Vị trí thể bao quát tình hình trong đại sảnh, bao gồm vài vị giám mục sắc mặt t.h.ả.m hại và những biểu cảm khác của những khác.
Trần Lập Quả : “Kẻ phản bội thần đều sẽ xử hỏa hình.”
Y dứt lời, vài vị giám mục phản bội thi quỳ xuống cầu xin, ác quỷ dụ dỗ, cầu xin Giáo hoàng đại nhân cho họ thêm một cơ hội để sửa sai.
“Cơ hội?” Trần Lập Quả lạnh lùng họ, : “Được thôi.”
Vài chút dám tin Trần Lập Quả dễ chuyện như , trong ánh mắt lộ vẻ vui mừng.
Nào ngờ câu tiếp theo của Trần Lập Quả chính là: “Các ngươi đến vùng Tây Hàn, giúp đỡ thần dân ở đó .”
Câu thốt , sắc mặt vài vị giám mục đều trắng bệch.
Vùng Tây Hàn là nơi ma khí nồng đậm nhất vương quốc , gần như là vùng đất hoang vu một ngọn cỏ, khi tộc Bóng Tối xâm lược năm xưa, chiến sự ở đây là t.h.ả.m khốc nhất.
Vài vị giám mục còn gì đó, nhưng thấy biểu cảm lạnh lùng của Trần Lập Quả, tất cả đều dám nhắc , chỉ thể lí nhí .
Xử lý xong mấy , Trần Lập Quả tham gia buổi lễ, khi buổi lễ diễn một nửa liền lấy cớ mệt để về phòng nghỉ ngơi.
Thực nghi lễ kế vị Giáo hoàng, cơ thể Giáo hoàng lẽ ở trạng thái , nhưng ngặt nỗi Trần Lập Quả bây giờ trong giống như một nồi cháo thập cẩm, loạn xà ngầu khiến y chút hoảng.
Tuy nhiên điều thần kỳ nhất là, “nồi cháo thập cẩm” Trần Lập Quả mà vẫn thể dùng thần lực.
Trần Lập Quả cảm thấy thể biến thành thịt nướng bất cứ lúc nào, y về phòng liền bắt đầu lời cầu nguyện, đây khi y lời cầu nguyện, tuy thần nào đáp nhưng y thể tiến một trạng thái bình tĩnh huyền diệu. Đạt sự bình tĩnh của linh hồn và thể xác, nhưng hôm nay thì , Trần Lập Quả càng lòng càng phiền muộn, cuối cùng suýt chút nữa thì chẻ đôi cái bàn mặt .
Trần Lập Quả: “Oa oa oa, tiêu đời , nếu họ phát hiện thế , chắc chắn sẽ thiêu c.h.ế.t mất.”
Hệ thống : “Ngươi giấu kỹ , vẫn đang nghiên cứu...”
Trần Lập Quả : “Ngươi nghiên cứu xong chắc từ thịt nướng biến thành thịt hun khói luôn .”
Hệ thống : “Ta nghi ngờ chiếc nhẫn của ngươi vấn đề!”
Trần Lập Quả chiếc nhẫn ngón áp út của , cảnh giác : “Có vấn đề gì, đây là bạch kim đấy!”
Hệ thống: “...” Có đính kim cương cũng vô dụng, ngươi mang chắc?
Trần Lập Quả đang chuyện với Hệ thống thì ngoài cửa vang lên tiếng gõ cửa.
Trần Lập Quả hỏi: “Ai?”
“Thánh t.ử đại nhân, là .” Là giọng của Á Liệt.
Trần Lập Quả trong lòng nhẹ nhõm, dậy mở cửa cho Á Liệt.
Á Liệt khi thấy Trần Lập Quả liền ngẩn , : “Thánh t.ử đại nhân, ngài chứ?” Lần thực sự thấy Trần Lập Quả ma khí đen nồng đậm bao phủ — hơn nữa ma khí dường như chỉ một thấy, những khác phản ứng gì.
Trần Lập Quả đáp: “Không .”
Á Liệt chút thôi.
Trần Lập Quả hỏi: “Sao ?”
Á Liệt : “Không gì... ngài là yên tâm .” Cuối cùng chẳng điều gì.
Trần Lập Quả , : “Vậy nghỉ ngơi đây.”
Á Liệt gật đầu.
Trần Lập Quả phòng tiếp tục với Hệ thống rằng y thấy chiếc nhẫn khá bình thường, thế chắc vấn đề gì .
Hệ thống vô cùng tuyệt vọng đối với loại bệnh nhân mê trai giai đoạn cuối như Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả khinh bỉ: “Hừ, mê trai thì , ngươi chẳng lẽ mê trai .”
Hệ thống phản bác mê trai hồi nào.
Trần Lập Quả : “Ngươi mà mê trai thì nào cũng tìm cho xác thế ?”
Hệ thống im lặng một hồi, phát hiện thể phản bác.
Không còn cách nào khác, nó quả thực thích những gương mặt xinh , dù cũng theo một ký chủ bao nhiêu năm trời, nếu tìm chút phúc lợi cho , kiếm một ký chủ già thì mặt chẳng là nó — dù Trần Lập Quả cũng cần ngày nào cũng mặt .
Con thuyền tình bạn của hai kẻ mê trai chìm nghỉm trong sự mỉa mai lẫn .
Sau khi nghi lễ kế vị Giáo hoàng kết thúc, những kẻ phản bội còn đều ngoan ngoãn tự thú, Trần Lập Quả vô cùng chấn động giác ngộ của họ.
Hệ thống đây chính là sức mạnh của tôn giáo.
Trần Lập Quả là vô thần.
Hệ thống nhưng thế giới thần mà.
Trần Lập Quả cũng quan tâm, ngươi thể bắt một cộng sản đổi con đường vô thần của .
Hệ thống cạn lời với Trần Lập Quả, quyết định để y tự sinh tự diệt.
Ngày thứ ba nghi lễ, đoàn kỵ sĩ đưa An Kỳ trở về hoàng thành.
Quả nhiên đúng như Á Liệt , các kỵ sĩ đối xử với An Kỳ , để An Kỳ chịu bất kỳ uất ức nào.
An Kỳ thấy Trần Lập Quả liền tung tăng chạy tới, giống như một chú hươu nhỏ đáng yêu lộ biểu cảm lấp lánh, cô : “Giáo hoàng đại nhân, Giáo hoàng đại nhân, con về !”
“Ừm, vất vả .” Trần Lập Quả nhẹ giọng : “Con nghỉ ngơi .”
An Kỳ : “Con mệt, mệt chút nào, con chỉ chuyện với Giáo hoàng đại nhân thôi.”
Trần Lập Quả khẽ mỉm , : “Được thôi.”
Những khác thấy Trần Lập Quả cưng chiều An Kỳ như đều lộ vẻ khác thường, thầm đoán trong lòng cô tu nữ điểm gì khác thường.
An Kỳ kể cho Trần Lập Quả những gì họ thấy và những chuyện gặp đường, cô quả nhiên tuổi còn nhỏ, mặt Trần Lập Quả cũng tỏ gò bó, khiến Trần Lập Quả càng thêm yêu quý cô.
Cuối cùng An Kỳ cũng mệt , Trần Lập Quả liền bảo cô ăn chút gì đó nghỉ ngơi.
An Kỳ ngọt ngào lời, chỉ là khi cô rời , biểu cảm mang theo chút nghi hoặc, miệng lẩm bẩm tự vài câu: “Là nhầm ...” Tại cô thấy lưng Giáo hoàng đại nhân dường như một cái bóng đen đó nhỉ.
Sau khi An Kỳ , phòng khách trở nên yên tĩnh.
Trần Lập Quả đang định dậy về phòng thì cảm thấy cơ thể cách nào cử động . Trần Lập Quả trong lòng kinh hãi, đó kinh hãi phát hiện cái bóng của mà động đậy.
Trần Lập Quả: “... Đáng sợ quá mất a a a a.”
Hệ thống: “...”
Sau đó, cái bóng của Trần Lập Quả chậm rãi ảo hóa hình dáng một con mặt y, Trần Lập Quả quát: “Ngươi là ai?!”
Cái bóng đó chậm rãi hiện một gương mặt giống hệt Trần Lập Quả, chỉ điều tóc và mắt của đều là màu đen thuần khiết, đến mặt Trần Lập Quả, đưa tay nâng cằm y lên, : “Thánh t.ử đại nhân, mau quên thế?”
Giọng Trần Lập Quả quen thuộc, chính là giọng xuất hiện phía y trong nghi lễ kế vị lúc .
Trần Lập Quả hỏi: “Ngươi là cái thứ gì?”
“Thứ gì?” Người đó mỉm , trong ánh mắt và biểu cảm đều tràn đầy ác ý, , “Trên thế giới , lẽ chỉ ngươi gọi là thứ gì mà còn sống thôi.”
Trần Lập Quả thể cử động dù chỉ một chút, mặt y chẳng khác nào miếng thịt thớt.
Người đó : “ cho dù thích ngươi như , ngươi cũng chịu phạt.”
Trần Lập Quả nhíu mày.
Người đó : “Nghĩ xem nên phạt ngươi thế nào đây.”
Trần Lập Quả trầm giọng: “Ngươi —”
Người đó : “Cứ thế .”
Hắn xong liền giống như một làn khói, biến mất mặt Trần Lập Quả, khoảnh khắc tiếp theo cơ thể Trần Lập Quả khôi phục tự do, tuy nhiên y một dự cảm vô cùng vô cùng .
Trần Lập Quả: “Ta cảm thấy tệ.”
Hệ thống : “Ta cũng .”
Trần Lập Quả : “Đây là thế giới ngươi chọn.”
Hệ thống : “Ngươi còn là ký chủ chọn nữa kìa!”
Trần Lập Quả: “...” Hệ thống rác rưởi, còn thể chuyện t.ử tế ?
Cái bóng rõ ràng hạng thiện lương, Trần Lập Quả tin sẽ cứ thế bỏ qua. Và suy đoán của y ngày hôm cũng chứng thực, y cuối cùng ý nghĩa của câu “cứ thế ” trong miệng cái bóng là gì.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-86-ky-si-cua-thanh-tu-va-ma-vuong-4.html.]
Trần Lập Quả đang cùng mười mấy vị giám mục thảo luận công việc thì trơ mắt cái bóng của động đậy.
những khác giống như thấy gì, phản ứng.
Cái bóng đó từ đất chậm rãi di chuyển lên Trần Lập Quả, từ cánh tay đến lồng ngực, đến bụng ...
Trần Lập Quả thể cảm nhận rõ rệt xúc cảm của cái bóng, y thể cảm thấy da thịt đang xoa nắn chậm rãi, cơ thể y từng trải qua những chuyện nên cũng vô cùng nhạy cảm, gần như nhanh chóng phản ứng.
Tuy nhiên d.ụ.c vọng đối với Thánh t.ử mà là bẩn thỉu.
Trên đôi gò má Trần Lập Quả hiện lên một vệt đỏ nhạt, trong ánh mắt cũng là phẫn nộ.
Các vị giám mục khác tại Giáo hoàng nhà đột nhiên nổi giận, họ chút nơm nớp lo sợ, dù Mễ Ca Lặc cũng mới đày vài vị giám mục đến vùng đất hoang vu.
Tay Trần Lập Quả nắm thành quyền, là thẹn là giận, ngay cả vành mắt cũng đỏ.
Một vị giám mục cẩn thận lên tiếng: “Giáo hoàng Bệ hạ, vị tu nữ ngài đưa về...”
Trần Lập Quả cảm thấy cái bóng đó bóp mạnh n.g.ự.c một cái, y nghiến răng : “Cô sẽ do đích dạy bảo.”
Vị giám mục đó : “ mà...”
Trần Lập Quả lạnh lùng hỏi: “Ngươi còn gì nữa ?”
Vị giám mục đó cảm nhận một luồng khí thế nhiếp , lập tức im bặt, dám thêm lời nào nữa — khi trải qua sự tẩy lễ của nghi lễ kế vị Giáo hoàng, thần lực của Trần Lập Quả vượt qua tất cả các giám mục, thể trong vương quốc, y tuyệt đối là thần lực cao nhất. Chuyện Giáo hoàng ám sát vốn dĩ thể xảy , chỉ là Giáo hoàng tiền nhiệm rơi bẫy gì mới pháp sư bóng tối đ.á.n.h lén dẫn đến t.ử vong.
Trần Lập Quả thực sự thể chịu đựng nổi sự quấy rối của cái bóng đó nữa, y : “Hôm nay đến đây thôi.”
Vài vị giám mục , đều thấy vẻ kinh hãi trong mắt đối phương, thế là gì thêm, cả mấy đều ngoan ngoãn rời , Giáo hoàng tiền nhiệm so với Giáo hoàng hiện tại thực sự là dịu dàng hơn quá nhiều...
Mấy , Trần Lập Quả liền cởi quần áo của , tuy nhiên y cởi cũng vô dụng, cái bóng đó căn bản thực thể, dùng tay thể ngăn cản.
Trần Lập Quả thử thêm vài thần chú ánh sáng lên , nhưng tác dụng.
Theo sự vùng vẫy của Trần Lập Quả, động tác của cái bóng cũng ngày càng quá đáng, ngoại trừ bước cuối cùng thì hầu như những gì nên làm đều làm.
Trần Lập Quả run rẩy, hàm răng c.ắ.n vết m.á.u môi.
“Thần ơi, cứu con với.” Tân Giáo hoàng cách nào khác chỉ thể cầu xin sự giúp đỡ của Thần Ánh Sáng, tuy nhiên Thượng thần căn bản thấy lời cầu nguyện của y, y chỉ thể bóng đen kéo xuống địa ngục, giày vò từng chút một.
Cuối cùng khi Trần Lập Quả b.ắ.n , cả đều nhũn .
Y ghế, đôi mắt mất thần thái, cảm giác đó là hương vị y từng nếm trải, tội nhưng một tia ngọt ngào.
Cái bóng hóa thành thực thể, nhẹ nhàng quệt ngón tay lên môi Trần Lập Quả, : “Giáo hoàng đại nhân, em thật ngọt.”
Trần Lập Quả đưa tay gạt , nhưng tay trực tiếp xuyên qua cơ thể .
“Ngươi là cái thứ —” Hai chữ “thứ gì” nghẹn trong cổ họng Trần Lập Quả, khi dạy dỗ, y dám khiêu khích ác ma mắt nữa.
“Ta yêu em mà.” Cái bóng đó dùng gương mặt giống hệt Trần Lập Quả, lộ nụ si mê, , “Yêu thật nhiều thật nhiều.”
Trần Lập Quả hỏi: “Ngươi thế nào?”
Cái bóng : “Ta ? Ta chỉ Giáo hoàng đại nhân sạch sẽ, từng chút một trở thành vật sở hữu của ...” Đem thứ trắng thuần nhất thế gian nhuộm lên màu sắc của riêng , đó chắc chắn là một chuyện vô cùng thú vị.
Trần Lập Quả nghiến răng: “Ngươi mơ .”
Cái bóng : “Vậy .” Hắn , nụ đó vô cùng khinh bỉ, giống như sự vùng vẫy của Trần Lập Quả chẳng qua chỉ là thú vui mà thôi.
Trần Lập Quả tan biến mắt .
Trần Lập Quả : “Ta là kế thừa xã hội chủ nghĩa, tuyệt đối thỏa hiệp với thế lực tà ác!”
Hệ thống: “... Nói trọng điểm.”
Trần Lập Quả: “Thỏa hiệp thiêu c.h.ế.t ?”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả : “Haiz, thật là thực sự sợ nha.”
Hệ thống: “...” Ngữ khí của ngươi thể chân thành hơn một chút ?
Cái bóng đó trong mắt Trần Lập Quả là khá quá đáng, những gì nên làm đều làm , chỉ là chịu làm đến bước cuối cùng.
Trần Lập Quả thầm nghĩ làm mà cứ trêu, những màn dạo đầu lấy việc l..m t.ì.n.h làm tiền đề đều là giở trò lưu manh.
Hơn nữa y nghĩ đến việc và cái bóng đó trông giống hệt liền một cảm giác thỏa mãn khó hiểu.
Trần Lập Quả: “Bị xe tải đ.â.m là chuyện đúng đắn nhất mà từng làm trong đời.”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả : “Đợi về , thử một chiếc xe nữa.”
Hệ thống thầm nghĩ ngươi cứ thử , thử xong là thể đầu t.h.a.i .
Tuy nhiên ngoại trừ cái bóng , cuộc sống thường ngày của Trần Lập Quả vẫn bình yên.
Sáng dậy cầu nguyện , đó dạy An Kỳ ma pháp. Rồi ăn trưa, ngủ trưa, buổi chiều cùng các giám mục xử lý một việc, đó là thời gian tu tập của riêng .
Buổi tối hoặc là sách, hoặc là ngoài dạo, buổi tối thỉnh thoảng còn chút đời sống t.ì.n.h d.ụ.c mập mờ, ngày tháng trôi qua thực sự là sung túc và viên mãn — mới lạ.
Cũng chính vì Mễ Ca Lặc là do Trần Lập Quả xuyên , chứ nếu đổi là nguyên chủ chắc sụp đổ từ lâu .
Trần Lập Quả bày tỏ cái bóng đó đúng là một tên biến thái, gần như là chỗ nào len lỏi , ngay cả khi y mơ cũng thể mơ thấy.
Nội dung giấc mơ hả, thì so với ngày thường còn bách vô cấm kỵ hơn nhiều, Trần Lập Quả khí chất triết học của cái bóng làm cho chấn động sâu sắc, y lĩnh hội nhiều cách chơi triết học.
Thỉnh thoảng sáng dậy, y còn thể thấy cái bóng bên giường với .
Trần Lập Quả đến mức nổi da gà, ném vài pháp thuật qua, vô dụng.
Cái bóng còn an ủi Trần Lập Quả, bám y cũng coi như là một phần của ánh sáng, hỏi Trần Lập Quả hung dữ với chính như .
Mễ Ca Lặc lẽ sẽ vì những chuyện mà tín ngưỡng nảy sinh d.a.o động, nhưng Trần Lập Quả hả — y chỉ tin cái , cho nên vẫn kiên trì bản tâm, thần lực trong mà dần dần nồng đậm hẳn lên.
Trần Lập Quả: “Ta cảm thấy tràn đầy sức mạnh, còn thể tiếp tục đấu tranh với cái bóng!”
Hệ thống: “...” Nó mà chút khâm phục Trần Lập Quả.
Tuy nhiên câu tiếp theo của Trần Lập Quả chính là: “Ta lập công cho giáo đình — đừng lôi thiêu c.h.ế.t!”
Hệ thống: “...” Cho nên từ đầu đến cuối, nguyên nhân Trần Lập Quả nỗ lực như chính là sợ thiêu c.h.ế.t? Xem việc nó chọn để Trần Lập Quả thấy cảnh tượng đầu tiên khi thế giới là vô cùng sáng suốt.
Còn một chuyện khiến Trần Lập Quả an lòng chính là tốc độ học tập của An Kỳ thực sự nhanh.
Những câu thần chú Trần Lập Quả giảng cho cô, cô thường chỉ một là thể thông suốt, hơn nữa còn thể suy luận những điều sâu xa hơn.
An Kỳ, sáng tạo vong linh pháp thuật, quả nhiên thiên phú tuyệt đỉnh, nếu cô ngay từ đầu đưa giáo đình dạy bảo t.ử tế thì những mang những năm tháng diệt vong khiến nhân dân đại lục khiếp sợ, mà chừng còn thể tiêu diệt ma tộc sớm hơn, đuổi chúng về quê cũ.
Điều duy nhất Trần Lập Quả lo lắng cho An Kỳ chính là cô bé thực sự quá lời y, y bảo An Kỳ hướng trái, An Kỳ sẽ hướng .
Trần Lập Quả thậm chí còn nghi ngờ nếu y lấy một hòn đá cho An Kỳ ăn, An Kỳ cũng sẽ mỉm ăn bụng.
Mỗi Trần Lập Quả dạy xong An Kỳ, đối diện với đôi mắt sáng rực như của cô, y đều một cảm giác tội rằng xứng làm thầy.
Buổi tối, cái bóng đó đến quấy rối Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả sắp quen , nhưng y vẫn giả vờ như quen, giường nghiến chặt răng, vượt qua thời gian khó khăn .
Cái bóng hài lòng vị Giáo hoàng cao quý từng chút một đổi.
Da thịt trở nên ửng hồng, căng cứng, vùng vẫy nhưng cách nào, chỉ thể ngừng trăn trở lăn lộn, giống như làm thể giảm bớt một chút cảm giác tội trong lòng.
Sau khi chuyện kết thúc, Trần Lập Quả nhũn giường, đây đầu tiên, gần như mỗi tuần cái bóng đều đến tìm y hai ba , mà cơ thể y cũng dần dần từ bỡ ngỡ chuyển sang quen với những chuyện .
Cái bóng vuốt ve gương mặt đẫm mồ hôi của Trần Lập Quả, đôi mắt thất thần của y mà ngọt ngào, : “Giáo hoàng đại nhân, thoải mái ?”
Trần Lập Quả nhắm mắt , hàng lông mi dài khẽ run rẩy.
Cái bóng : “Tại lời nào, là cảm thấy sâu trong thâm tâm phản bội vị thần của em?”
Trần Lập Quả : “Cút .”
Cái bóng , : “Ta cút , em sẽ quen .”
Hắn cúi đầu hôn lên môi Trần Lập Quả, : “Ba tháng , tộc Bóng Tối sẽ xâm lược đại lục, vì nhận nhiều khoái lạc từ Giáo hoàng đại nhân như , sẽ báo cho em ...”
Trần Lập Quả nhướng mắt, dường như đang đ.á.n.h giá xem cái bóng đang dối .
Cái bóng : “ Giáo hoàng đại nhân, cho dù cho em , em cũng cách nào đổi sự thật .”
Trần Lập Quả lạnh lùng : “Thần sẽ giúp !”
Cái bóng hỏi: “Thần sẽ giúp em? Nhìn đối xử với em thế , làm gì?”
Trần Lập Quả : “Đó là vì Thần... ngươi che mắt .”
“Không .” Cái bóng , “Vị thần của em đang chăm chú đấy, em xâm phạm, chìm đắm, tuyệt vọng.”
Trần Lập Quả run lên, dường như chút chịu nổi khi cái bóng như , y quát: “Câm miệng!”
Cái bóng : “Nói chừng cũng sẽ hứng thú với cơ thể em đấy, Giáo hoàng đại nhân của , dù em cũng quyến rũ như mà.”
Trần Lập Quả gần như nghiến nát một hàm răng, y mắng: “Vô liêm sỉ!”
Cái bóng trêu chọc bảo bối của đủ , nhàn nhạt : “Chờ , đợi đến ngày đại quân của dẫm nát các thành bang của em, chính là lúc chiếm hữu em.”
Trần Lập Quả tiếp nữa.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Tuy nhiên cái bóng cho y cơ hội trốn tránh, : “Ta sẽ xâm phạm em mặt thần dân yêu quý của em.”
Trần Lập Quả cái bóng tan biến mắt .
Trần Lập Quả : “Ta là kế thừa xã hội chủ nghĩa, tuyệt đối thỏa hiệp với thế lực tà ác!”
Hệ thống: “... Nói trọng điểm.”
Trần Lập Quả: “Yêu .”
Hệ thống: “...”
Tuy là nghĩ như , nhưng Trần Lập Quả vẫn phái ít đến nơi tiếp giáp với Ma vực, bảo họ kiểm tra kỹ lưỡng xem kết giới đại lục hư hại gì .
Những phái đều chút cho là đúng, dù đại lục hòa bình suốt trăm năm qua, gần như thấy bóng dáng của ma tộc nào — những dường như quên sạch chuyện Giáo hoàng tiền nhiệm ám sát mà c.h.ế.t .
Trần Lập Quả nhấn mạnh tầm quan trọng của việc , đồng thời bày tỏ nếu để y phát hiện ai nghiêm túc bỏ sót điều gì, về chắc chắn sẽ phạt nặng.
Thế là thuộc hạ cũng dám lơ là, ngoan ngoãn làm.
Trần Lập Quả đẩy nhanh tốc độ dạy bảo An Kỳ, bắt đầu dạy cô học một pháp chú phức tạp hơn. Trong đó một pháp chú thích hợp cho An Kỳ hiện tại học, nhưng Trần Lập Quả thế giới sẽ yên bao lâu, học thêm vài pháp thuật, nhờ đó mà giữ mạng sống.
An Kỳ hỏi Trần Lập Quả tại , vẫn ngoan ngoãn học, cô chỉ chút xót xa cho Giáo hoàng nhà , : “Giáo hoàng Bệ hạ, ngài đừng quá lao lực mà ảnh hưởng đến sức khỏe.”
Trần Lập Quả nhàn nhạt đáp: “Con cần lo những chuyện .”
An Kỳ hỏi: “Bệ hạ, chuyện gì sắp xảy ?”
Trần Lập Quả An Kỳ một cái, xoa đầu cô, : “Ừm.”
“Con sẽ bảo vệ cho Bệ hạ.” Trong mắt An Kỳ là ánh , cô : “Con sẽ trở thành pháp sư lợi hại nhất thế giới, bảo vệ sự an của Bệ hạ.”
Trần Lập Quả dáng vẻ của cô, trong mắt lộ một tia ý .
Tính cách quyết định phận, khi ở chung với An Kỳ một thời gian, Trần Lập Quả mới hiểu tại cô bé mạnh mẽ đến .
Tính tình cô đơn thuần, nên dễ ngõ cụt, ngặt nỗi thiên phú vô cùng kinh , cho nên khi cô dồn hết tâm trí chút tạp niệm nghiên cứu một việc, ông trời liền mở cánh cửa mới cho cô.
Nếu cô yêu c.h.ế.t, thì An Kỳ lẽ sẽ hạnh phúc cả đời, nhưng đáng tiếc...
Trần Lập Quả nghĩ đến đây liền hồn, thấy An Kỳ vẫn đang si mê .
Trần Lập Quả đưa tay gõ nhẹ lên đầu cô một cái.
An Kỳ lúc mới hồn, miệng lẩm bẩm một câu: “Bệ hạ đúng là ngày càng trai.”
Trần Lập Quả: “...” Được , thêm một kẻ mê trai .
Những phái một tháng đều trở về, nhưng tin tức đưa cho Trần Lập Quả hầu như đều giống , kết giới bình thường, dấu vết hư hại nào.
Ngày nhận tin tức, Trần Lập Quả cái bóng trêu chọc một trận.
Lần trêu chọc xong, ôm Trần Lập Quả lòng, khẽ : “Thuộc hạ của em đúng là một lũ ăn hại.”
Trần Lập Quả đẩy , nhưng tay xuyên qua lồng n.g.ự.c — đây là điều thể tin nổi nhất, cái bóng đó chạm Trần Lập Quả thì thể thực thể, nhưng đổi Trần Lập Quả chạm thì ngay cả cái rìa cũng sờ tới .
Trong ánh mắt Mễ Ca Lặc mang theo chút mệt mỏi, y thực quen với những chuyện , nhưng y từ nhỏ giáo d.ụ.c rằng chuyện là bẩn thỉu, đặc biệt là giữa hai đàn ông.
Cảm giác tội trong lòng và cảm giác khoái lạc của cơ thể x.é to.ạc linh hồn và thể xác của vị Giáo hoàng đại nhân , cái bóng thể cảm nhận , mỗi khi đến lúc cực lạc, Giáo hoàng Bệ hạ của hầu như đều cảm giác linh hồn lìa khỏi xác.
Cái bóng hỏi: “Tại từ chối khoái cảm của thể xác, em rõ ràng thích mà.”
Mễ Ca Lặc lạnh lùng : “Đây là tội .”
Cái bóng hỏi: “Tại là tội ?”
Mễ Ca Lặc : “Cơ thể và linh hồn của đều thuộc về Thượng thần.”
Cái bóng : “ bây giờ thuộc về nữa , vị Thượng thần của em trách tội em ?”
Không , thực sự là , Mễ Ca Lặc hiện tại trong một nửa là thần lực, một nửa là ma khí, nhưng xung quanh y một ai phát hiện chuyện .
Cũng đúng, ai mà ngờ vị Giáo hoàng đại nhân thuần khiết nhất là đầu tiên bóng tối ô nhiễm.
Cái bóng thích Mễ Ca Lặc giày vò vùng vẫy trong bóng tối, y khi đạt đến đỉnh điểm thần tình thỏa mãn nhưng ánh mắt lộ đau đớn. Càng thích trêu chọc y khi , y giữa đôi lông mày nhuốm màu lo âu và hổ thẹn nhưng buộc giả vờ trấn định.
Cái bóng nghĩ, thực sự trúng độc .
Trần Lập Quả lời nào, môi y mím , gương mặt là một sự cố chấp.
Cái bóng biểu cảm của y, trong lòng thầm , nghĩ, chút đợi đập tan lớp vỏ ngoài của y, đào linh hồn tươi non của y, để đáng yêu mắt tận mắt thấy dáng vẻ đáng yêu khi thần vứt bỏ .
“Hãy đón nhận cho .” Cái bóng , “Đón nhận bữa tiệc thịnh soạn chuẩn cho em.”