Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 75: Tôi Không Làm Đại Ca Đã Nhiều Năm (bốn)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:23:15
Lượt xem: 19
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Kỳ nghỉ hè Thẩm Hựu Linh rõ ràng chịu sự kích thích nghiêm trọng ở công ty đòi nợ .
Ngày đầu tiên về nhà cô bé bày tỏ thích học tập, học tập khiến cô bé vui vẻ, cô bé chìm đắm trong học tập thể tự thoát ...
Trần Lập Quả lúc đầu còn tưởng cô bé đang đùa, kết quả đó mới phát hiện Thẩm Hựu Linh cư nhiên là nghiêm túc.
Nếu đổi là đây, buổi tối Thẩm Hựu Linh chắc chắn sẽ rủ vài bạn ngoài chơi, nhưng hôm nay ngoại lệ, cô bé ăn cơm qua loa, nhanh chóng về phòng.
Hơn chín giờ Trần Lập Quả xem cô bé, phát hiện cô bé vẫn đang thắp đèn sách đêm.
Trần Lập Quả: "... Hựu Linh?"
Thẩm Hựu Linh mở cửa cho Trần Lập Quả, biểu cảm bình thản: "Ba ơi, ba việc gì ạ?"
Trần Lập Quả : "Về chuyện với ba chút ?"
Thẩm Hựu Linh : "Ba! Con sự vất vả của ba , con nhất định sẽ ngoan ngoãn lời." Trên khuôn mặt nhỏ nhắn đen gầy của cô bé rạng rỡ nụ nhiệt tình.
Trần Lập Quả: "..." Con gái con thế, đám đó rốt cuộc làm gì con .
Thẩm Hựu Linh : "Còn việc gì nữa ạ? Không việc gì con tiếp tục xem sách đây."
Trần Lập Quả im lặng một lát, mới ướm hỏi: "Hựu Linh, con đang giận ba ?"
"Giận ạ?" Thẩm Hựu Linh mặt đầy ngơ ngác, "Không mà."
Trần Lập Quả: "..."
Thẩm Hựu Linh im lặng một hồi, mới bừng tỉnh đại ngộ: "Ba, con thực sự chăm chỉ học tập, giận ba , kỳ nghỉ hè con lĩnh ngộ nhiều thứ lắm, đây con sống quá an nhàn ! Cuộc sống đó đúng là sự bào mòn tinh thần lớn nhất đối với con !"
Thế là Trần Lập Quả cũng nên gì với Thẩm Hựu Linh nữa, biểu cảm của Thẩm Hựu Linh nghiêm túc chân thành như , khác hẳn với tiểu công chúa ngây thơ đáng yêu đây.
Trần Lập Quả trong lòng bi lương: "Hu hu hu hu, trả tiểu công chúa đáng yêu cho ."
Hệ thống mặt lạnh lùng: "Con gái hiểu chuyện ."
Trần Lập Quả: "Tôi con bé hiểu chuyện theo cách hu hu hu hu."
Hệ thống an ủi : "Đây là chuyện ."
Trần Lập Quả thất thần, cảm thấy cô bé thích nũng nịu trắng trẻo mềm mại rời xa .
Thay đổi lớn kém còn Y Hoài.
Cậu từ trại huấn luyện đó trở về, từ một khúc gỗ băng biến thành một cỗ máy sản xuất khí lạnh, chỉ cần đó thôi, Trần Lập Quả liền thể cảm thấy một làn gió mát rượi thổi qua.
Trần Lập Quả hỏi từ cuộc huấn luyện thu hoạch gì .
Y Hoài mặt cảm xúc cảm thấy còn quá yếu đuối.
Trần Lập Quả vỗ vỗ vai , lúc mới phát hiện vai của Y Hoài khác hẳn với sự mỏng manh mềm mại thời thiếu niên, trở nên cứng ngắc, ôi, thêm một đứa cứng ...
Trần Lập Quả : "Đã nghĩ xong kỳ nghỉ đông tới trải qua thế nào ?"
Y Hoài thản nhiên : "Nếu thể, còn thêm một nữa."
Trần Lập Quả cũng , nghĩ đến kỳ nghỉ đông tính tiếp ...
Y Hoài vốn dĩ hiểu chuyện, giờ đến lượt Thẩm Hựu Linh cũng hướng về phía . Nào là mỗi sáng năm giờ rưỡi dậy chạy bộ , buổi tối cầm quyển tiếng Anh ở hành lang đêm , Trần Lập Quả đều từng gặp qua, mỗi gặp là thấy đả kích nặng nề.
Cậu cũng từng uyển chuyển bày tỏ với Thẩm Hựu Linh: "Hựu Linh, ba thấy con vất vả như ."
Thẩm Hựu Linh ba tháng cuối cùng cũng trắng , tuy nhiên lớp mỡ trẻ con đáng yêu mặt cơ bản biến mất, cô bé lời Trần Lập Quả xong, nghiêm túc : "Ba ơi, chúng học cách lo xa khi đang yên ."
Trần Lập Quả: "..."
Thẩm Hựu Linh tiếp tục : "Con nhất định sẽ bảo vệ ba."
Trần Lập Quả cạn lời với Thẩm Hựu Linh, chạy về phòng một trận.
Hệ thống đối với tâm thái của Trần Lập Quả vô cùng khinh bỉ, nó : "Cũng may ở đây, nếu sớm muộn gì cũng nuôi phế mệnh vận chi nữ thôi."
Trần Lập Quả nghẹn ngào : "Mày trả tiểu công chúa cho tao, cái hệ thống rác rưởi , tao nên lời mày!"
Hệ thống Trần Lập Quả , và ném cho Trần Lập Quả một Thẩm Hựu Linh đen và cứng.
Mặc dù trái tim cha ngốc nghếch của Trần Lập Quả một nữa chịu đòn đả kích tan nát, nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn.
Thẩm Hựu Linh trở về đổi vô cùng lớn, kỳ thi giữa kỳ trực tiếp giành vị trí một trường —— đây vị trí một trường đều là của Y Hoài.
Ngày nhận bảng điểm, tâm trạng Trần Lập Quả đó là vô cùng phức tạp, trong vui mừng chút xót xa, trong xót xa chút an ủi, trong an ủi còn mang theo chút ít buồn bã.
Thẩm Hựu Linh kiêu ngạo ưỡn cái n.g.ự.c nhỏ của , : "Ba ơi, con thể xin một món quà ạ?"
Trần Lập Quả xong, cái gì? Tiểu công chúa nhà xin quà? Trời ạ, chuyện đúng là hiếm khó tìm, vội vàng chứ chứ.
Rồi Thẩm Hựu Linh : "Con một bộ đề tổng hợp 5-3..." (Bộ đề ôn thi đại học nổi tiếng ở Trung Quốc)
Nụ của Trần Lập Quả cứng đờ mặt.
Thẩm Hựu Linh : "À, thì thôi ạ."
Trần Lập Quả: "..." Đứa con gái đáng yêu của a a a, biến thành cái dạng a a a.
Đối mặt với dáng vẻ của Thẩm Hựu Linh, Trần Lập Quả thực sự là thể từ chối nổi, cạn lời phái thuộc hạ mua hết tất cả các môn của bộ đề "Năm năm đại học ba năm mô phỏng" về, khi đưa cho Thẩm Hựu Linh, biểu cảm của Thẩm Hựu Linh vô cùng kinh ngạc vui sướng.
Trần Lập Quả: "..." Con gái , đây con đòi tiền đòi túi đòi quần áo mà... khi nào con mới biến trở đây...
So với Thẩm Hựu Linh, tâm trạng của Y Hoài tệ hơn nhiều, ngôi vị một của Thẩm Hựu Linh cướp mất, tức đến mức hôm đó cơm cũng ăn ít mấy bát.
Trần Lập Quả cũng chú ý đến sự tiêu trầm của , vội vàng mở miệng an ủi vài câu.
Y Hoài : "Tiên sinh, thành tích của giảm sút , ngài mắng ?"
Trần Lập Quả: "..." Đứa trẻ trong nhà đều làm ? Đây gọi là thành tích giảm sút ? Y Hoài chỉ môn Ngữ văn thấp hơn Thẩm Hựu Linh một chút, các môn khác đều gần như điểm tối đa.
Y Hoài cúi đầu, dường như chút buồn bã vui.
Trần Lập Quả còn cách nào, chỉ thể giả vờ trách móc vài câu, nhưng cuối cùng khi kết thúc vẫn : "Y Hoài, đừng ép bản quá chặt."
Y Hoài lắc đầu, gật đầu, : "Tôi sớm lớn lên, giúp đỡ ."
Trần Lập Quả cảm động cực kỳ, thầm nghĩ cách hạnh phúc một trăm phần trăm chỉ còn thiếu cách của một bạn giường nữa thôi.
hệ thống chắc chắn sẽ để lấp đầy phần hạnh phúc đ.á.n.h mất , trong thời gian Thẩm Hựu Linh và Y Hoài trưởng thành, Trần Lập Quả luôn độc .
Người ở Thẩm gia trạch luôn tìm cách nhét bên cạnh Trần Lập Quả, nhét là mỹ nữ n.g.ự.c lớn da trắng.
Năm nay đón Tết, Trần Lập Quả đưa hai đứa trẻ cùng về nhà đón Tết.
Lần đầu tiên đưa Y Hoài về nhà, còn kẻ mắt bắt nạt Y Hoài, Trần Lập Quả chuyện một thì sẽ hai, thế là tại chỗ nổi giận, dọa cho cả phòng ai dám một câu.
Đám đó cũng tầm quan trọng của Y Hoài đối với Trần Lập Quả.
Từ đó về , còn ai dám coi thường Y Hoài nữa.
Thẩm Dục Thành là con một, nhưng Thẩm phụ ít em, chỉ là trong những em , thành đạt chỉ một ông, nên trong nhà họ mùi vị một làm quan cả họ nhờ.
Tuy nhiên giống như Thẩm phụ, Thẩm Dục Thành từ đến nay luôn là một màng tình m.á.u mủ, lật mặt còn nhanh hơn lật sách, ở nhà họ Thẩm hầu như ai cũng sợ .
Khi Trần Lập Quả đưa Y Hoài và Thẩm Hựu Linh , nhà họ Thẩm chuẩn xong tiệc tối.
"Dục Thành, chú đến ." Người chào hỏi là một họ của Trần Lập Quả, , "Mau qua đây, đều đợi chú ."
Trần Lập Quả gật đầu, chỗ .
Thẩm Hựu Linh và Y Hoài thì ở bàn của hậu bối, biểu cảm của hai đều chút thất thần, đang nghĩ gì.
Thực Trần Lập Quả thích đến đây đón Tết lắm, bởi vì mỗi đến, đều sẽ lắt léo nhét phụ nữ bên cạnh .
Lần cũng ngoại lệ, một họ uyển chuyển hỏi Trần Lập Quả ý định tìm thêm một bạn đời , bên quen nhiều cô gái .
Câu trả lời đây của Trần Lập Quả đều là Thẩm Hựu Linh còn nhỏ, hiện tại Thẩm Hựu Linh lên cấp ba, câu trả lời dường như chút hợp lý nữa.
Thế là dứt khoát : "Không tìm."
"Thế ... Hựu Linh là con gái..." Người họ đó một cách cẩn thận, "Tổng giúp đỡ một chút chứ." Ý tứ trong lời chính là, Thẩm Hựu Linh là con gái cách nào kế thừa gia nghiệp, đợi Thẩm Dục Thành còn nữa, bao nhiêu sản nghiệp đó làm đây.
Trần Lập Quả : "Còn sớm."
Anh họ lộ vẻ tán đồng, nhưng thể chuyện quá rõ ràng.
Trần Lập Quả mặt cảm xúc, hề nể mặt bọn họ chút nào.
Không còn cách nào, cả nhà họ Thẩm, Thẩm Dục Thành là lớn nhất, ai cũng sắc mặt mà hành sự.
Đêm giao thừa, tiếng pháo hoa nổ vang trời.
Trần Lập Quả ban công hút một điếu thuốc, đám trẻ con lầu đang quậy phá thành một đoàn.
Y Hoài cũng tới, gọi: "Thẩm ."
Trần Lập Quả ừ một tiếng, đầu .
"Thẩm mặc ít thế lạnh ?" Trần Lập Quả cởi áo khoác gió , chỉ mặc một chiếc áo len cổ chữ V màu xám, ngay cả khi mặc dày dặn mùa đông, cũng thể thấy đường cong cơ thể đẽ của , đặc biệt là vòng eo thon gọn và đôi chân dài miên man.
Trần Lập Quả rũ mắt, thản nhiên : "Không lạnh."
Y Hoài mím môi, bỗng nhiên đưa tay chạm tay Trần Lập Quả, cảm thấy tay Trần Lập Quả lạnh thấu xương, thấp giọng : "Tiên sinh lừa ."
Trong mắt Trần Lập Quả thoáng hiện chút ý : "Là thực sự lạnh..."
Y Hoài gì, phòng lấy áo đại y của Trần Lập Quả , khoác lên .
Trần Lập Quả cũng từ chối, dập thuốc, : "Định học trường đại học nào?"
Y Hoài : "Ừm... đại học K."
Trần Lập Quả ngẩn : "Khoa gì?"
Y Hoài : "Khoa Thương mại."
Trần Lập Quả : "Thành tích của , học đại học K chẳng quá đáng tiếc ?"
Y Hoài : "Đại học K gần nhà, nỡ xa ." Hoàn khác hẳn với dáng vẻ lạnh lùng băng giá ngày thường của , Trần Lập Quả cũng ngờ Y Hoài cũng nũng nịu như .
Đại học K là trường đại học trong thành phố, mặc dù là trường trọng điểm, nhưng coi là hàng đầu. Với thành tích của Y Hoài, thể trường nhất cả nước, học trường , tránh khỏi chút lãng phí.
Trần Lập Quả : "Tôi khuyên ." Y Hoài luôn là chủ kiến, nghĩ như , Trần Lập Quả liền khuyên nữa, , "Chỉ là nghĩ cho kỹ, lựa chọn chỉ một thôi."
Y Hoài khẽ cong mắt, để lộ nụ , : "Tiên sinh, mà."
Trần Lập Quả dáng vẻ của , thầm nghĩ gu thẩm mỹ của con gái quả nhiên giống , đều thích trai, mà Y Hoài thì thuộc loại cực kỳ trai —— loại , cho dù làm sai chuyện gì, chỉ cần tỏ vẻ tủi một chút, là bạn tha thứ cho .
Năm mới qua, Y Hoài và Thẩm Hựu Linh liền khai giảng.
Trần Lập Quả vốn tưởng bọn họ sẽ cứ bình lặng như mà học đến lớp mười hai, thi đỗ đại học, ngờ đột nhiên xảy chuyện ngoài ý —— một kẻ thù Trần Lập Quả ép đến đường cùng, cư nhiên tìm đến trường của Thẩm Hựu Linh, còn dẫn theo mười mấy , bắt cóc Thẩm Hựu Linh.
Trần Lập Quả ngày thường đều phái ba bốn trông chừng Thẩm Hựu Linh, những thấy tình hình , vội vàng gọi điện cho Trần Lập Quả, Trần Lập Quả lập tức gọi mười mấy chạy đến xem .
Kết quả khi đến nơi, chuyện ngã ngũ, Thẩm Hựu Linh , nhưng Y Hoài c.h.é.m hai nhát đưa đến bệnh viện .
Trần Lập Quả tức giận khôn cùng, lạnh lùng : "Tìm hết mười mấy đó về cho , họa đến nhà, cho bọn chúng , phá vỡ quy tắc , kẻ t.h.ả.m hại rốt cuộc là ai."
Biểu cảm của Thẩm Hựu Linh cư nhiên vẫn còn coi là bình tĩnh, cô bé hành lang bệnh viện, thấy Trần Lập Quả tới, gọi một tiếng ba.
"Có dọa sợ con?" Trần Lập Quả đưa tay ôm lấy cô bé.
"Con ." Thần sắc Thẩm Hựu Linh uể oải, cô bé , "Anh Y thương ."
"Ừm." Trần Lập Quả hôn lên đỉnh đầu cô bé, , "Con thông minh một chút, Hựu Linh, nếu con xảy chuyện gì, ba chịu nổi ."
Thẩm Hựu Linh thở dài, cô bé im lặng một lát , mới : "Ba, ba dạy con thuật phòng ."
"Được." Trần Lập Quả nhận lời.
Y Hoài c.h.é.m hai nhát, vạn hạnh trong bất hạnh là, hai nhát đều trúng chỗ hiểm, là vết thương ngoài da. Khi đẩy khỏi phòng phẫu thuật, Trần Lập Quả và Thẩm Hựu Linh đều vây quanh.
Y Hoài t.h.u.ố.c tê vẫn hết, mặt lộ vẻ nhợt nhạt, : "Tiên sinh."
"Đau ?" Trần Lập Quả , "Chuyện là thế nào? Sao thương?"
Thẩm Hựu Linh còn kịp gì, Y Hoài liền : "Tôi vận khí , thấy chuyện chạy qua tìm Hựu Linh, đúng lúc đụng đám đó."
Trần Lập Quả nhíu mày : "Cậu một đ.á.n.h mười mấy ?" Nếu Y Hoài chạy, e là ai chặn nổi .
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
"Ba." Thẩm Hựu Linh , "Anh Y là vì bảo vệ con." Cô bé lời với tâm trạng thấp thỏm.
Y Hoài : "Tôi , hai nhát đều sâu, cũng trúng gân cốt, qua hai tháng là khỏi thôi."
Trần Lập Quả : "Ừm." Cậu cũng an ủi Y Hoài, chuyện , cho cùng vẫn là vấn đề của chính , ngày tháng trôi qua quá thoải mái, cư nhiên quên mất cảnh nguy hiểm của .
Mặc dù trong giới đều họa đến nhà, nhưng khó tránh khỏi vài kẻ làm theo quy tắc, Trần Lập Quả quá lơ là cảnh giác .
"Tôi sẽ phái thêm vài qua đây, cứ canh giữ xung quanh trường các con." Trần Lập Quả , "Thấy tình hình , các con cứ gọi điện cho bọn họ —— đừng vội với , ở xa các con."
Thẩm Hựu Linh : "Ba, đây ba sống những ngày tháng như thế ?"
Trần Lập Quả liền , : "Cô bé ngốc, ba con mới là kẻ cầm d.a.o đuổi c.h.é.m khác đấy."
Thẩm Hựu Linh nhíu mày, vô cùng buồn bã vui.
Trần Lập Quả : "Được , dưỡng thương cho ."
Khoảng thời gian việc học đang lúc quan trọng, Y Hoài thương khó tránh khỏi ảnh hưởng. Trần Lập Quả dứt khoát tìm giáo viên chuyên biệt cho , đến nhà dạy kèm cho .
Y Hoài nhận lấy ý của Trần Lập Quả —— những thứ nhận từ Trần Lập Quả quá nhiều , hai chữ cảm ơn, thể hiện thực sự là quá đỗi đơn bạc.
Trần Lập Quả mặc dù thuê hộ lý chuyên nghiệp đến chăm sóc Y Hoài, nhưng lúc rảnh rỗi, vẫn ở nhà bầu bạn với Y Hoài.
Y Hoài trong lúc suy yếu giống như vẻ lạnh lùng cứng nhắc ngày thường, chút mong manh của ngược là thêm vài phần thở con .
Trần Lập Quả liền bên cạnh dùng máy tính xử lý công việc.
Sau khi thương, việc tắm rửa trở thành một vấn đề, mấy là hộ lý giúp đỡ, hộ lý ở đây, Y Hoài đột nhiên tắm.
Trần Lập Quả ngẩn , : "Bây giờ tắm ?"
Y Hoài gật đầu.
Trần Lập Quả : "Vết thương dính nước..." Cậu nhớ chuyện đây Y Hoài vì Thẩm Hựu Linh mà gãy chân, chút bất lực mỉm : "Thực sự nên lời xin với , luôn vì Hựu Linh mà thương."
Y Hoài thấp giọng : "Không , tự nguyện mà."
Trần Lập Quả Y Hoài và Thẩm Hựu Linh giữa hai tình cảm nam nữ, Y Hoài như , chỉ là coi Thẩm Hựu Linh như em gái thôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-75-toi-khong-lam-dai-ca-da-nhieu-nam-bon.html.]
Trần Lập Quả dùng màng bọc thực phẩm bọc vết thương của Y Hoài một chút, vết thương ở lưng, chỉ cách cổ vài phân.
Nhìn vết thương , Trần Lập Quả rốt cuộc vẫn chút sợ hãi rùng .
Bọc xong vết thương, Trần Lập Quả đỡ Y Hoài phòng tắm.
Y Hoài trưởng thành , khác với làn da trắng trẻo của Trần Lập Quả, làn da của là màu lúa mạch thiên về sẫm màu, một cái là thấy vô cùng khỏe mạnh.
Khung xương của cũng lớn hơn Trần Lập Quả, hầu như mỗi bộ phận cơ thể, đều phát triển vô cùng mỹ.
Trần Lập Quả dù cũng là một gay, cơ thể trần truồng của Y Hoài chút quen, rũ mắt xả nước, sự tiếp xúc trực diện với Y Hoài.
Y Hoài ngược thản nhiên, một loáng cởi sạch quần áo, : "Tiên sinh."
Trong làn nước mờ ảo, giọng của Y Hoài cũng trở nên chút khàn khàn, : "Tiên sinh, ngài ngoài , một là ."
Trần Lập Quả do dự : " lưng ..."
Y Hoài : "Không ."
Trần Lập Quả Y Hoài một cái, xác nhận nữa: "Thực sự chứ?"
Y Hoài lắc đầu.
Trần Lập Quả chỉ coi hổ , : "Được , việc gì thì gọi ." Nói xong liền dậy ngoài, còn thuận tay đóng cửa phòng tắm .
Y Hoài Trần Lập Quả rời , tự giễu mỉm : "Thật vô dụng." —— Khi Trần Lập Quả giúp xả nước, xắn ống tay áo lên, chỉ thấy khuỷu tay trắng trẻo nhẵn nhụi , cư nhiên phản ứng .
Cũng nếu Trần Lập Quả thấy đứa trẻ vất vả nuôi lớn, cư nhiên đê tiện như , sẽ cảm thấy vô cùng ghê tởm .
Y Hoài vục mặt nước, hai bàn tay nặng nề giải tỏa d.ụ.c vọng, biểu cảm của là sự thiếu kiên nhẫn như , dường như ngay cả chính cũng cảm thấy chán ghét.
Khi Trần Lập Quả đỡ Y Hoài khỏi phòng tắm, ngửi thấy một mùi vị kỳ quái.
Trước đây từng ngửi thấy trong phòng Y Hoài, lập tức hiểu điều gì đó, vành tai chút đỏ lên.
Y Hoài chú ý đến sự khác thường của Trần Lập Quả, vẫn đang cưỡng ép đè nén một ý nghĩ nên của .
Dù cũng là thanh niên mà, Trần Lập Quả chút bất lực nghĩ, đợi vài năm nữa, tìm bạn gái, chắc là thôi —— tuy nhiên luôn một loại cảm giác tiếc nuối và chua xót kiểu như "con trai nhà lớn ".
Y Hoài Trần Lập Quả đang nghĩ gì, nếu , chắc chắn sẽ nắm chặt lấy tay Trần Lập Quả, từng chữ từng chữ , , tìm bạn gái, cả đời đều tìm.
Vết thương dưỡng mất vài tháng, Y Hoài mới trường học một nữa.
Mười mấy kẻ c.h.é.m thương Y Hoài tìm thấy, tên đại ca chủ mưu thấy Trần Lập Quả liền sợ đến mức tại chỗ tè quần, dập đầu xin , mắt tròng, chọc Thẩm gia.
Trần Lập Quả lạnh lùng : "Quy tắc trong giới thế nào, thì cứ xử lý như ."
Tên đó xong, nước mắt nước mũi giàn giụa, một mực cầu xin tha thứ.
Trần Lập Quả : "Lôi xuống."
Thuộc hạ tay, tiên lôi tên chủ mưu xuống.
Mười mấy còn đều sợ đến mức như gà mắc tóc, thấy ánh mắt Trần Lập Quả quét qua, đều hai chân run rẩy.
"Gan các cũng to đấy nhỉ." Trần Lập Quả gạt tàn thuốc, lạnh lùng , "Có dạo tâm trạng , cho các một loại ảo giác là tính khí cũng ?"
Mười mấy đó ít nhiều bắt đầu phát tiếng thút thít.
Trần Lập Quả chán ghét : "Các nên may mắn vì xảy chuyện lớn, nếu xảy —— mười mấy cái mạng ch.ó của các cũng đủ đền ."
"Thẩm gia, Thẩm gia, chúng cái gì cũng mà." Có đang tranh biện, "Chúng chỉ là nhận tiền làm việc, nếu là của Thẩm gia ngài, cho chúng một trăm cái lá gan cũng dám ạ."
Trần Lập Quả thèm để ý đến , chỉ là ánh mắt lạnh thêm vài phần, trong miệng phát một tiếng giễu cợt.
Tên đó vội vàng im bặt, rụt rụt vai.
Trần Lập Quả : "Đại ca các ?"
Không ai dám lên tiếng.
Trần Lập Quả : "Đưa bọn chúng xuống, đừng để c.h.ế.t, đợi khi nào bọn chúng bằng lòng vị trí của đại ca bọn chúng, thì khi nào hãy gọi qua đây."
"Thẩm gia, Thẩm gia, chúng thực sự là mà ——" Vẫn còn đang kêu gào.
Trần Lập Quả : "Ồ, thì cần gọi qua đây nữa." Cậu xong liền , cho những cơ hội tranh biện nữa.
Trần Lập Quả cho dù là chính thương, cũng thấy tức giận bằng việc thấy Y Hoài làm thương như , bất kể là Thẩm Hựu Linh Y Hoài, đều là do từng chút một nuôi lớn, làm tổn thương bọn họ cũng giống như làm tổn thương linh hồn của Trần Lập Quả .
Trần Lập Quả vốn tưởng thành tích của Y Hoài sẽ chuyện ảnh hưởng, ngờ khi kết quả thi cuối kỳ lò Y Hoài cư nhiên đoạt ngôi vị một của .
Lần đến lượt Thẩm Hựu Linh buồn bã vui.
Trên bàn ăn Trần Lập Quả : "Thành tích bây giờ tính là gì, thi đại học mới là trận cuối cùng."
"Ba." Thẩm Hựu Linh , "Đợi thi đại học xong, con cùng Y huấn luyện."
Trần Lập Quả : "Không ."
"Tại ạ?" Thẩm Hựu Linh , "Con cũng trở nên giống như Y!" Cô bé cũng phát triển , vóc dáng vô cùng yểu điệu, xinh , đường đều thể thu hút ít ánh —— Trần Lập Quả nếu nỡ quẳng đứa con gái như thế trại huấn luyện là đàn ông, thì mới là lạ.
Trần Lập Quả nghiêm túc : "Ở đó nhận học viên nữ." Thực là nhận.
Thẩm Hựu Linh nhíu mày: "Vậy làm đây ạ."
Trần Lập Quả : "Trước tiên cứ học kỹ thuật đấu vật cơ bản , cái hình nhỏ bé của con nếu thực sự đến đó, đầy mấy ngày là gửi trả về thôi."
Thẩm Hựu Linh bĩu môi, chút vui nhưng cũng còn cách nào.
Y Hoài ở bên cạnh lặng lẽ , ngày thường ít , loại nụ là biểu hiện cảm xúc vô cùng d.a.o động mới xuất hiện —— dùng lời của Thẩm Hựu Linh mà , chính là một khúc gỗ cũng nở hoa .
Kỳ nghỉ hè của Thẩm Hựu Linh và Y Hoài đầy ắp và bận rộn, kỳ nghỉ hè, chính là một năm lớp mười hai gian nan.
Trần Lập Quả sợ hai đứa ăn cơm ở trường dinh dưỡng theo kịp, nên hằng ngày đều dặn đầu bếp làm suất ăn dinh dưỡng phái đưa qua.
Có lẽ là vì ăn quá mà vận động, Y Hoài và Thẩm Hựu Linh những gầy mà còn béo lên một vòng, đặc biệt là Thẩm Hựu Linh, cái cằm nhọn hoắt đều thêm một lớp thịt mỏng.
Mặc dù Trần Lập Quả thấy thấy khá đáng yêu, nhưng Thẩm Hựu Linh hài lòng.
Cô bé : "Tại chứ, tại con béo lên, Y thì ?"
Y Hoài ngắn gọn một câu: "Tôi cũng béo lên ."
Thẩm Hựu Linh hừ một tiếng: "Cậu mới béo , vóc dáng như , tám múi bụng —— ôi, khi nào mới tám múi bụng đây."
Trần Lập Quả: "..." Cậu im lặng một lát, mới uyển chuyển , "Hựu Linh , con gái tám múi bụng con."
Thẩm Hựu Linh : "Ai chứ? Con thấy mà! Ba, ba mấy múi bụng, con xem."
Cô bé sáp lật áo Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả bất lực : "Đừng quậy."
Thẩm Hựu Linh khăng khăng cởi vài chiếc cúc áo sơ mi của Trần Lập Quả, dùng tay chỉ chỉ: "A, mới sáu múi, ha ha ha, ba cư nhiên ít hơn Y hai múi!"
Trần Lập Quả: "..."
Phần bụng của và Y Hoài loại cảm giác cứng rắn đó khác , cơ lý càng thêm mềm mại lưu loát, gõ một cái đầu Thẩm Hựu Linh, : "Một đứa con gái con đứa, thế thì cái thể thống gì."
Thẩm Hựu Linh vội vàng , cô bé : "Ba , lúc đ.á.n.h bóng rổ bao nhiêu bạn nữ đến xem Y." Cô bé ăn một miếng thức ăn, lúng búng , "Chậc, tiếc là cảm giác với Y, nếu yêu đương với Y, chắc khiến bao nhiêu ghen tị c.h.ế.t mất."
Trần Lập Quả bất lực liếc Y Hoài một cái, phát hiện nhóc đang nhịn , khóe miệng đều cong lên .
Trần Lập Quả bất mãn : "Hệ thống, tao yêu cầu thế giới tám múi bụng!"
Hệ thống : "Cho mười sáu múi luôn ?"
Trần Lập Quả: "..."
Hệ thống : "Mặt tám múi, mặt tám múi."
Trần Lập Quả: "..."
Hệ thống : "Rắc thêm chút sốt tiêu đen là thể cắt ăn luôn đấy."
Trần Lập Quả lẳng lặng lau một giọt nước mắt nơi khóe mắt, thầm nghĩ và hệ thống cuối cùng là quá khứ ngọt ngào nữa .
Cái tháng thi đại học đó, thời tiết đặc biệt nóng.
Phòng thi của Thẩm Hựu Linh và Y Hoài điều hòa, khiến Trần Lập Quả còn căng thẳng hơn cả hai đứa.
Hằng ngày hai đứa khỏi phòng thi, Trần Lập Quả liền hỏi hai đứa nóng , ăn gì —— thực sự là dám hỏi thành tích.
Cho đến ba ngày , bộ thi xong , Trần Lập Quả mới thở phào nhẹ nhõm.
Y Hoài Thẩm Hựu Linh, câu đầu tiên khi thấy Trần Lập Quả là: "Cảm giác tệ."
Trần Lập Quả lòng nhẹ nhõm, đang định vỗ vai , thấy Y Hoài dang rộng hai tay một cái ôm. Cậu cũng nghĩ nhiều, cũng đưa tay ôm tới.
Đợi hai ôm , Trần Lập Quả mới phát hiện đúng, Y Hoài cư nhiên cao hơn ít, tư thế cư nhiên là Y Hoài ôm lấy vai . Hơn nữa nhóc từ lúc nào luyện sức lực lớn như , ôm đến mức vai Trần Lập Quả đều chút phát đau mới buông .
Trần Lập Quả : "Lớn ."
Y Hoài rũ mắt mỉm .
Thẩm Hựu Linh một lát cũng , việc đầu tiên khi ngoài chính là: "Ba ơi, chúng ăn lẩu ."
Trần Lập Quả : "Nóng thế , ăn lẩu?"
"Con quan tâm!" Thẩm Hựu Linh , "Con nhịn nửa năm —— vất vả lắm mới thi xong, thôi thôi."
Trần Lập Quả liếc Y Hoài một cái, thấy gật đầu.
Vì hai đứa trẻ đều , thì thôi. Trần Lập Quả bảo tài xế đến một quán lẩu gần nhất, gọi một nồi uyên ương.
Thẩm Hựu Linh : "Ơ, ba ăn cay mà~"
Trần Lập Quả : "Đi cùng con là lắm , còn kén cá chọn canh."
Trần Lập Quả ở thế giới ban đầu thực thể ăn cay, chỉ là mỗi xuyên qua ăn cay trình độ giống , là ăn bao nhiêu cũng cảm giác gì, là dính một chút liền mặt đỏ tai hồng, khó chịu. Thẩm Dục Thành của thế giới chính là loại như .
Thẩm Hựu Linh ăn, đối đáp án với Y Hoài.
Hai lúc đầu còn đối đáp vấn đề gì, đợi đến câu đại đề cuối cùng của môn Toán, xuất hiện phân kỳ.
Thẩm Hựu Linh : "Không đúng mà, cách tính chứ?"
Y Hoài : "Chính là cách tính ."
Thẩm Hựu Linh : "Không đúng, chắc chắn ! Trước đây luyện qua dạng đề , trí nhớ của lắm..."
Y Hoài : "Trí nhớ của cũng ."
Thẩm Hựu Linh : "Chắc chắn là nhớ nhầm !"
Y Hoài liếc cô bé một cái: "Cá cược ?"
Thẩm Hựu Linh : "Cá cái gì?"
Rồi hai định quy tắc, ai đúng, liền tám giờ tối đến khu thương mại náo nhiệt nhất hét lớn mười tiếng "Tôi là lợn".
Trần Lập Quả mà thấy buồn , ngờ Y Hoài cư nhiên so đo cái với Thẩm Hựu Linh.
Thẩm Hựu Linh hừ một tiếng, gắp một đũa nấm kim châm bát Trần Lập Quả, : "Ba ơi, ba đừng chỉ mải ăn thanh đạm, nếm thử vị cay ."
Trần Lập Quả bất lực, chỉ thể ăn một chút. Kết quả thứ miệng, nước mắt suýt chút nữa rơi xuống —— quá cay.
Ánh mắt Y Hoài luôn dừng mặt Trần Lập Quả, thấy trong đôi mắt đen của Trần Lập Quả hiện lên chút nước, đôi gò má trắng trẻo cũng thêm phần ửng hồng, còn đôi môi đỏ mọng nữa... khiến nhịn nếm thử một chút.
Cổ họng Y Hoài lên xuống chuyển động.
Trần Lập Quả nhíu mày uống vài ngụm nước đá, : "Đừng gắp cho ba nữa, cay quá."
Thẩm Hựu Linh trong miệng ngậm đồ ăn, ừm ừm hai tiếng, cô bé lúng búng : "Tại con thích ăn cay như , ba một chút cũng ăn hả ba."
Trần Lập Quả lạnh lùng : "Bởi vì da con dày."
Thẩm Hựu Linh: "..."
Trần Lập Quả : "Kỳ nghỉ hè thực sự du lịch nữa ?"
Thẩm Hựu Linh nuốt đồ ăn trong miệng xuống, trịnh trọng : "Không nữa ạ, con luyện tập kỹ thuật đấu vật cho , ba trai như , con bảo vệ ba thật ." Cô bé xong, sáp tới hôn mạnh một cái lên mặt Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả nhíu mày: "Không lớn nhỏ." Cũng chỉ đứa con gái khen trai, mới thể nhịn , nếu đổi là khác —— cỏ mộ lẽ cao năm mét .
Thẩm Hựu Linh hi hi, cô bé : "Ba thực sự trai mà, các bạn học từng gặp ba đều tưởng ba là trai con đấy." Cha cô bé mặc dù ngoài ba mươi, nhưng tướng mạo trẻ trung tưởng, cô bé thích nhất là dáng vẻ cha mặc đồ Đường, thực sự đến mức khiến cô bé cũng rung động, tất nhiên, tâm trạng Thẩm Hựu Linh chắc chắn là dám cho Thẩm Dục Thành , cô bé nếu thực sự , bắp chân chẳng sẽ quất sưng lên .
Y Hoài sự tương tác của hai cha con, cư nhiên chút ghen tị.
Trần Lập Quả : "Không cũng thôi, tùy con , kỳ nghỉ hè còn dài thế nữa ."
Thẩm Hựu Linh : "Không ! Con học tập Y!" Kể từ khi Y Hoài vì cô bé mà thương, cô bé quyết định phấn phát đồ cường .
Trần Lập Quả ừ một tiếng, cảm thán : "Con gái lớn ."
Thẩm Hựu Linh híp mắt: "Nếu con con du lịch, ba còn cảm thấy con lớn ạ?"
Trần Lập Quả thản nhiên : "Bất kể con lớn , đều ." Nếu con lớn, ba liền cưng chiều con cả đời.
Thẩm Hựu Linh : "Ba là nhất."
"Tiểu Hoài, thì ." Trần Lập Quả sang Y Hoài.
"Tôi theo làm việc." Y Hoài , "Tôi cũng lớn ."
Trần Lập Quả gật đầu, : "Được thôi, còn nguyện vọng đại học của hai đứa nghĩ kỹ ?"
Câu trả lời của Y Hoài vẫn là cái đó, ngược trường học Thẩm Hựu Linh , khiến Trần Lập Quả chút kinh ngạc. Đó là một ngôi trường ở phía Tây Nam, mặc dù chất lượng giảng dạy tệ, nhưng cách nhà xa.
"Con chẳng bảo vệ ba ? Đi nơi xa như làm bảo vệ ba?" Trần Lập Quả chút ghen tị .
"Ba ơi, con thử xem một sống thể sống nổi mà." Thẩm Hựu Linh , "Ba bảo vệ con quá !"
Trần Lập Quả nhíu mày.
Thẩm Hựu Linh thấy Trần Lập Quả dường như mấy đồng ý, vội vàng động chi dĩ tình, hiểu chi dĩ lý, còn hôn Trần Lập Quả thêm mấy cái.
Cuối cùng Trần Lập Quả thỏa hiệp , : "Con ngoại tỉnh cũng , nhưng chỉ thể chọn trường ở tỉnh lân cận, đây là sự nhượng bộ lớn nhất của ba."
Thẩm Hựu Linh chút ỉu xìu, cô bé cha như , thì đó là chỗ để thương lượng.
"Vâng ạ." Thẩm Hựu Linh , "Vậy con liền chọn một ngôi trường ở tỉnh lân cận..."
Về chuyện đại học, liền định như .
Trần Lập Quả thanh tiến độ đầu Thẩm Hựu Linh nhích thêm một chút về phía , khỏi cảm thán: Còn mấy chục năm thời gian đợi trải qua nữa đây...