Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 64: Vở Kịch Trinh Thám Của Bác Sĩ Khiết Phích (1)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:23:03
Lượt xem: 26
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Lập Quả mở mắt , liền thấy một căn phòng trắng toát.
Rèm cửa trắng, sàn nhà trắng, đồ nội thất trắng – thứ trong căn phòng đều là màu trắng.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu , rọi sáng căn phòng trắng toát, chói mắt đến đau, Trần Lập Quả vội vàng đến kéo rèm , cảm giác chói mắt mới đỡ hơn một chút.
Trần Lập Quả xung quanh màu trắng, chút rợn , : “Thống nhi, xuyên thành thứ gì kỳ lạ ?”
Hệ thống lười biếng : “Vẫn đang tải dữ liệu.”
Trần Lập Quả , liền mò mẫm nhà vệ sinh.
Vào nhà vệ sinh, thấy xuyên thành trong gương. Đó là một đàn ông tuấn trông vẻ đặc biệt cấm dục, tóc chải gọn gàng, cúc áo cài đến tận cùng, ánh mắt thờ ơ, nhưng khóe mắt một nốt ruồi lệ, vô cớ tăng thêm vẻ quyến rũ.
Trần Lập Quả theo phản xạ sờ mặt, mới phát hiện tay đang đeo một đôi găng tay trắng, : “Thống nhi, xong , hoảng quá.”
Hệ thống : “Xong .”
Rồi Trần Lập Quả nhắm mắt , tiếp nhận dữ liệu mà Hệ thống truyền đến về diễn biến của thế giới .
Người mà Trần Lập Quả xuyên thành, trong thế giới là một bác sĩ tên Tô Vân Chỉ, y thuật cao siêu, thu nhập nhỏ, còn trai, điều duy nhất hảo là chứng khiết phích nghiêm trọng.
Khiết phích đến mức nào, gần như thứ trong nhà đều dùng màu trắng.
Mệnh Vận Chi Nữ của thế giới là một nữ cảnh sát, cô tham gia một vụ án g.i.ế.c , kết quả càng điều tra càng sâu, phát hiện sự tồn tại của một tổ chức sát nhân – thế là, Mệnh Vận Chi Nữ trở thành mục tiêu săn lùng của tổ chức sát nhân, những tìm hung thủ, mà còn c.h.ế.t t.h.ả.m lưỡi dao.
Trần Lập Quả khi xem những ký ức tâm trạng phức tạp, vì mắt gần như tám mươi phần trăm thời gian đều là một mảng che mờ. Cậu thầm nghĩ: Bộ phim nếu đặt ở thế giới ban đầu của chắc chắn sẽ kiểm duyệt...
Trần Lập Quả: “Tôi một câu hỏi.”
Hệ thống : “Cậu hỏi .”
Trần Lập Quả : “Cậu bảo một mắt che mờ như làm mà phẫu thuật ?”
Hệ thống lạnh lùng : “Nói cứ như mở hack cho thì sẽ lái robot .”
Trần Lập Quả: “...” Nói lý, cảm ơn hack, cảm ơn Hệ thống.
Trần Lập Quả : “Được , bây giờ nên làm gì đây.”
Hệ thống : “Hôm nay một ca phẫu thuật lớn, nếu còn chần chừ nữa, sẽ muộn đấy.”
Trần Lập Quả: “...” Haizz, phận lao khổ mà.
Trần Lập Quả lấy chìa khóa nhà khỏi cửa, khi đến gara lấy xe, còn nghĩ xe cũng màu trắng , may mà bác sĩ còn thể tạm thời chữa trị – xe dù cũng là màu đen.
Trần Lập Quả may mắn, đường đến bệnh viện gặp mấy đèn đỏ, đến bệnh viện đúng giờ.
Y tá : “Bác sĩ Tô, cuối cùng cũng đến .”
Trần Lập Quả thái độ lạnh nhạt gật đầu, gì.
Y tá : “Bệnh nhân đó chút vấn đề, phẫu thuật nữa.”
Tay Trần Lập Quả đang cúi đầu lật bệnh án khẽ dừng , : “Chuyện gì ?”
Y tá : “Gia đình tin đồn gì, cứ khăng khăng phẫu thuật bệnh cũng sẽ khỏi, chúng khuyên cả buổi sáng , tác dụng gì cả.”
Trần Lập Quả : “Dẫn xem.”
Y tá dẫn Trần Lập Quả đến phòng bệnh, còn bước , thấy tiếng lẩm bẩm thần bí của phụ nữ bên trong truyền , phụ nữ đó : “Trời phù hộ, trời phù hộ, nhà chúng làm nhiều việc như , con trai nhất định sẽ .”
Trần Lập Quả hiệu cho y tá, y tá ăn ý giúp đẩy cửa .
Trần Lập Quả bước , thấy bệnh nhân đang thoi thóp giường, và nhà bên cạnh, : “Xác định phẫu thuật?”
Người nhà đó : “Đương nhiên phẫu thuật , các chỉ lừa con trai lên bàn mổ, chúng sẽ mắc lừa .”
Trần Lập Quả gật đầu, với y tá: “Chuẩn làm thủ tục xuất viện cho họ.”
Người nhà ngẩn , dường như ngờ Trần Lập Quả dứt khoát như .
Y tá do dự, nhưng vẻ mặt lạnh nhạt của Trần Lập Quả, cô vẫn ngoài.
Người nhà : “Anh, chỉ đến chuyện thôi ?”
Trần Lập Quả : “ .”
Người phụ nữ chút yên , cô : “Sao như khác khuyên chúng ?”
Trần Lập Quả biểu cảm vẫn lạnh nhạt, nhàn nhạt : “Người bệnh , khuyên các làm gì.”
Người nhà: “...”
Trần Lập Quả : “ vài thứ cho các xem.”
Người nhà cảnh giác : “Thứ gì.”
Trần Lập Quả đưa cho họ một xấp ảnh.
Người nhà nhận lấy càng xem sắc mặt càng đen, họ : “Đây là gì?”
Trần Lập Quả : “Đây là sự khác biệt giữa bệnh trạng giai đoạn đầu và giai đoạn cuối của bệnh nhân.” Cậu cố ý chọn một bức ảnh bệnh lý đặc biệt ghê rợn.
Sau khi nhà bệnh nhân xem xong, cả căn phòng đều im lặng.
Trần Lập Quả nở nụ với họ: “Xuất viện vui vẻ.”
Cả phòng bệnh: “...”
Trần Lập Quả khỏi cửa, khi kéo tay nắm cửa, miễn cưỡng lấy một chiếc khăn tay từ túi, đặt lên tay nắm cửa mới dùng tay kéo lên.
Cô y tá nãy chuẩn thủ tục xuất viện ở cửa, cẩn thận : “Bác sĩ Tô, đây là vi phạm quy định ạ.”
Trần Lập Quả liếc cô gái một cái, : “Họ thể khiếu nại mà.”
Y tá: “...”
Trần Lập Quả gì liền trở về văn phòng của , lâu liền y tá bệnh nhân giường đó đồng ý phẫu thuật , và yêu cầu làm ngay lập tức.
Trần Lập Quả lạnh lùng : “Thật sự coi bệnh viện là nhà của họ ? Muốn làm là làm? Tôi nhầm nãy còn đang gọt táo cho ăn ?”
Y tá á khẩu.
Trần Lập Quả : “Sắp xếp thời gian khác cho họ.”
Y tá chỉ thể .
Trần Lập Quả đầu tiên làm bác sĩ, cảm thấy hòa nhập nghề , thậm chí lưng còn mọc hai đôi cánh dài, giây tiếp theo sẽ bay lên thiên đường.
Trần Lập Quả : “Tôi nóng lòng lên bàn mổ la la la la.”
Hệ thống lười biếng thèm để ý đến Trần Lập Quả.
Hai giờ chiều, Trần Lập Quả bắt đầu ca phẫu thuật đầu tiên trong đời, tuy nhiên nhanh phát hiện, ca phẫu thuật thật sự chẳng chút ý nghĩa nào, vì mắt là che mờ, cơ thể cũng do điều khiển.
Trần Lập Quả: “... Tôi chán quá.”
Hệ thống : “Cậu làm gì?”
Trần Lập Quả nghĩ nghĩ : “Vài tập SpongeBob?”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả : “Tôi còn ở đây tám tiếng nữa đó!!!”
Hệ thống một lời bắt đầu chiếu SpongeBob cho Trần Lập Quả, Trần Lập Quả nhận tình yêu của Hệ thống lộ vẻ mặt thỏa mãn.
Xem SpongeBob tám tiếng đồng hồ, Trần Lập Quả khi xuống bàn mổ cả đều kiệt sức, nhíu mày đang rửa tay, liền y tá bên cạnh : “Bác sĩ Tô, hôm nay tan làm muộn như , nhất định chú ý an nhé.”
Trần Lập Quả dặn dò chút khó hiểu, : “Chẳng lẽ nên quan tâm đến vấn đề an của cô ?”
Y tá tủm tỉm : “Bác sĩ Tô còn nguy hiểm hơn nhiều.”
Trần Lập Quả: “...”
Y tá : “Hơn nữa hôm nay trực đêm, sáng mai mới về nhà cơ.”
Trần Lập Quả gật đầu, : “Vất vả .” Cậu rửa tay sạch sẽ sấy khô, từ túi lấy một đôi găng tay sạch sẽ từ từ đeo .
Y tá hành động của Trần Lập Quả thấy lạ, làm bác sĩ thường chút khiết phích, chỉ là bác sĩ Tô khiết phích nghiêm trọng hơn mà thôi.
Tuy nhiên chiều cao và ngoại hình của Tô Vân Chỉ trong bệnh viện đều thuộc hàng top, cộng thêm là lịch thiệp, dù chút khiết phích, vẫn yêu thích trong bệnh viện.
Trần Lập Quả đeo găng tay xong, bước khỏi phòng khử trùng.
Tan làm, Trần Lập Quả lái xe về nhà, khi đỗ xe về nhà ngay, mà đến một siêu thị gần đó.
Nhìn những mặt hàng đa dạng, Trần Lập Quả đang định lấy một ít rau và thịt về nấu ăn tối, liền thấy giọng ngọt ngào đến phát ngấy của Hệ thống truyền đến, : “Để ngăn phá vỡ nhân vật, chuẩn cho một hack khác.”
Trần Lập Quả vẻ mặt ngơ ngác: “Cái gì?”
Hệ thống : “Khả năng thấy vi khuẩn.”
Trần Lập Quả: “...............” Lời Hệ thống dứt, thế giới của Trần Lập Quả liền đổi, mắt , những mặt hàng vốn sạch sẽ, giờ đây phủ đầy những loại vi khuẩn dày đặc, thể thấy bằng mắt thường, khiến Trần Lập Quả, một sợ chứng sợ lỗ, cũng rợn , điều đáng sợ nhất là, chỉ cần đưa tay chạm món hàng đó, liền thể thấy vi khuẩn lan tràn lên tay .
Trần Lập Quả: “... Thống nhi, nghĩ vẫn nên tiết kiệm năng lượng cho , bỏ qua chức năng .”
Hệ thống : “Vì sự an của ký chủ, cái gì cũng chịu làm, chút năng lượng tính là cái quái gì.”
Trần Lập Quả: “...” Cứ như cơ thể rút cạn.
Kết quả của việc khả năng là, Trần Lập Quả vòng quanh siêu thị vài vòng, khẩu vị vốn đầy đủ đều biến mất, thấy gì cũng dùng tay cầm, cuối cùng miễn cưỡng chọn một gói mì ít vi khuẩn hơn với vẻ mặt u ám tính tiền.
Tuy nhiên khi tính tiền Trần Lập Quả gặp rắc rối, phát hiện trong ví là những khuẩn lạc lộn xộn, trông đặc biệt ghê rợn.
Trần Lập Quả: “... Chúng bàn bạc một chút .”
Hệ thống thèm để ý đến Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả nước mắt lưng tròng: “Sau nhất định ngày nào cũng giặt tất và quần lót.”
Hệ thống vẫn gì.
Trần Lập Quả : “Sẽ trêu chọc nữa.”
Hệ thống hề hề.
Trần Lập Quả dùng tình cảm và lý lẽ để thuyết phục Hệ thống, tuy nhiên những hành động đều tác dụng gì, Hệ thống quyết tâm Trần Lập Quả hiểu thế nào là “con dơ bẩn”.
Trần Lập Quả cảm thấy Hệ thống thành công, vì bây giờ dù một mỹ nam khỏa mặt , chắc cũng phản ứng. A, con thật dơ bẩn.
Trên đường về nhà, Trần Lập Quả suốt quá trình mặt mày u ám. mãi, đột nhiên cảm thấy gì đó đúng, đầu phía , phát hiện phía ai.
Trần Lập Quả : “Ê? Sao cứ cảm thấy đang theo dõi .”
Hệ thống : “Vi khuẩn vẫn luôn theo dõi .”
Trần Lập Quả: “...”
Cảm giác theo dõi khiến Trần Lập Quả tăng tốc bước chân, nhưng cho đến khi về đến nhà, cũng lạ nào xuất hiện.
Về đến nhà việc đầu tiên Trần Lập Quả làm là tắm rửa thật sạch sẽ, kỹ lưỡng.
Nhìn những vi khuẩn cuốn trôi khỏi , Trần Lập Quả cảm nhận một cảm giác vui sướng khó tả, : “Lần đầu tiên tắm rửa vui vẻ đến .”
Hệ thống: “...”
Tắm xong, Trần Lập Quả vốn định dùng khăn tắm lau , nhưng phát hiện khăn tắm cũng là vi khuẩn, thế là chỉ thể trong phòng tắm chờ khô tự nhiên, Trần Lập Quả đầy nhà vi khuẩn, : “Thống nhi , ở nhà thể giúp che chắn vi khuẩn ?”
Hệ thống lên tiếng.
Trần Lập Quả nước mắt lưng tròng : “Tình yêu của chúng , cuối cùng cũng đến hồi kết ?”
Hệ thống nghĩ nghĩ, cảm thấy nếu giúp Trần Lập Quả che chắn một chút, thể sẽ chìm đắm trong những lời lẩm bẩm của Trần Lập Quả cả đêm, nên : “Chỉ ở nhà thôi nhé.”
Trần Lập Quả ừ một tiếng.
Giây tiếp theo, căn phòng liền trở sạch sẽ, Trần Lập Quả nhào xuống ghế sofa, dùng mặt cọ cọ ghế sofa: “A a a a, mắt thấy thì lòng phiền mà.”
Cậu dậy nấu mì, mở TV bắt đầu xem.
Trên tin tức đang phát sóng một vụ án g.i.ế.c hàng loạt, dẫn chương trình những c.h.ế.t đều là nam giới trẻ tuổi, khuyên dân cố gắng ngoài buổi tối, nhất định chú ý an .
Trần Lập Quả xem xem, ngủ , đợi đến khi tỉnh dậy nữa, phát hiện xung quanh một mảnh tối đen.
Trần Lập Quả nhấn công tắc đèn huỳnh quang trong phòng khách, đèn trần nhà phản ứng.
Trần Lập Quả gãi gãi đầu, lẩm bẩm một câu: “Mất điện , là nhảy cầu d.a.o .”
Cậu đến cửa, đang định mở cửa, Hệ thống : “Khoan .”
Trần Lập Quả : “Sao ?”
Hệ thống : “Cậu ban công xem nhà khác điện .”
Trần Lập Quả ban công, phát hiện đèn nhà những cùng tầng vẫn sáng, : “Là nhảy cầu d.a.o ?”
Bây giờ đang là mùa hè, nhảy cầu d.a.o dường như là chuyện bình thường, Trần Lập Quả cũng nghĩ nhiều, Hệ thống : “Cảm giác đúng, vẫn đừng vội ngoài, gọi cảnh sát .”
Trần Lập Quả trong lòng rùng : “Ngoài cửa ?”
Hệ thống : “Ừm, đàn ông.”
Trần Lập Quả nuốt nước bọt, cầm điện thoại vội vàng báo cảnh sát.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Hai mươi phút , cảnh sát đến, Trần Lập Quả lúc mới mở cửa ngoài, sắc mặt lắm, khuôn mặt trắng nõn nổi lên một lớp hồng nhạt, như say nắng.
Trong cảnh sát đến một trai trẻ, thấy bộ dạng nhíu mày của Trần Lập Quả, mặt cũng đỏ lên một chút, may mà lúc ánh sáng đủ tối, ai sự khác thường của , : “Là báo cảnh sát ?”
Trần Lập Quả gật đầu: “Có kéo cầu d.a.o điện nhà .”
Cảnh sát trung niên cùng : “Chúng sẽ kiểm tra camera giám sát.”
Hai liên hệ với ban quản lý, nhanh đoạn video giám sát, khi thấy một đàn ông đeo khẩu trang, xách ba lô kéo cầu d.a.o điện nhà Trần Lập Quả, sắc mặt hai đều trầm xuống.
Chàng cảnh sát trẻ thở phào nhẹ nhõm, : “May mà mở cửa...”
Trần Lập Quả cũng cảm ơn sự cảnh giác của Hệ thống, : “Ừm, cảm thấy đúng... Người đột nhập trộm cắp ?”
Chàng cảnh sát trẻ gượng một chút: “Chắc .”
Cảnh sát trung niên dặn dò Trần Lập Quả: “Anh gần đây cẩn thận một chút, buổi tối đừng chạy lung tung, ngày mai đến cục cảnh sát làm biên bản.”
Trần Lập Quả gật đầu đồng ý.
Chàng cảnh sát trẻ thôi với Trần Lập Quả, nhưng vì tiền bối ở đó, vẫn gì, cho đến cuối cùng khi rời , mới khẽ với Trần Lập Quả một câu: “Nhất định cẩn thận, hung thủ là một tên biến thái.”
Trần Lập Quả : “Cảm ơn.”
Cảnh sát lúc mới .
Trần Lập Quả đây chắc chắn đột nhập cướp của, nếu là đột nhập cướp của, tuyệt đối sẽ nhắm mục tiêu một đàn ông trưởng thành, mà sẽ nhắm phụ nữ độc . Nghĩ đến những nội dung phát tin tức, Trần Lập Quả chút sợ hãi, : “Thống nhi, may mà ở đây, nếu xuyên đến thế giới khác !”
Hệ thống: “...” Tôi làm nỡ để trực tiếp xuyên khỏi thế giới chứ, yêu của .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-64-vo-kich-trinh-tham-cua-bac-si-khiet-phich-1.html.]
Trần Lập Quả bật điều hòa, khi ngủ, tắt đèn cả đêm.
Ngày hôm , Trần Lập Quả xin nghỉ phép đến cục cảnh sát làm biên bản.
Người tiếp đón là một nữ cảnh sát, khi Trần Lập Quả mô tả tình hình cụ thể, cô hỏi Trần Lập Quả một câu hỏi, ví dụ như chiều cao, tuổi tác, bạn gái ...
Khi Trần Lập Quả là một bác sĩ khoa não, biểu cảm của cô vô cùng phấn khích, : “Bác sĩ , thích bác sĩ nhất!”
Trần Lập Quả bình thường là một khá lịch thiệp, nhưng ở thế giới thật sự thể lịch thiệp nổi, vì cô gái mặt và mặt đều đầy vi khuẩn, ngay cả cũng nhiều.
Nữ cảnh sát đang vẻ mặt phấn khích, lưng Trần Lập Quả đột nhiên vang lên một giọng , giọng đó : “Tiểu Trạch, đến làm gì ?”
“Chị Từ, hôm qua gặp chút chuyện, hôm nay đến làm biên bản.” Nữ cảnh sát Tiểu Trạch , “Sao chị đến? Hôm nay nghỉ ?”
Chị Từ đến mặt Trần Lập Quả, : “Ừm, chút việc.”
Trần Lập Quả ngờ và Mệnh Vận Chi Nữ thể gặp mặt nhanh đến – đúng , Tiểu Trạch gọi là chị Từ, chính là Mệnh Vận Chi Nữ.
Chị Từ tên đầy đủ là Từ Hiểu Đồ, làm cảnh sát sáu năm, là một cảnh sát khá trách nhiệm, hơn nữa năng lực cũng mạnh, nếu gặp những chuyện đó, sự nghiệp chắc hẳn sẽ thuận lợi.
Từ Hiểu Đồ liếc Trần Lập Quả một cái, mắt sáng lên, : “Trông cũng đấy chứ.”
Trần Lập Quả: “...” Lại một phóng khoáng.
Tiểu Trạch chút ngại ngùng: “Chị đừng để ý, chị Từ đối với ai cũng thôi.”
Từ Hiểu Đồ : “Nói bậy, xí đối xử như .”
Tiểu Trạch: “...”
Từ Hiểu Đồ : “Tan làm nhất định về nhà sớm, gần đây yên bình – ngoại hình như , càng an .”
Trần Lập Quả nhíu mày, vẫn lời cảm ơn.
Tiểu Trạch hỏi gần hết những gì cần hỏi, lúc mới lưu luyến để Trần Lập Quả .
Sau khi Trần Lập Quả , Tiểu Trạch lo lắng : “Khi nào mới bắt hung thủ đây, đây là vụ thứ mấy .”
Từ Hiểu Đồ thở dài một , cô : “Tôi nghi ngờ hung thủ chỉ một .”
Tiểu Trạch : “Không chỉ một ?!”
Từ Hiểu Đồ gật đầu, cô : “Tình huống tồi tệ nhất, là họ là một tổ chức... Đương nhiên, đây chỉ là suy đoán cá nhân của .”
Tiểu Trạch nghĩ một chút, liền rợn tóc gáy, cô : “Chị Từ, chị khi nào nạn nhân bắt , nhưng chúng vẫn phát hiện ?”
Từ Hiểu Đồ : “Rất thể.”
Tiểu Trạch thở dài: “Cứ nghĩ đến những trai như ... Haizz, thôi, nữa.”
Từ Hiểu Đồ hồi tưởng Trần Lập Quả rời , khẽ : “Tôi nghĩ, , thể trở thành bước đột phá của chúng .”
Tiểu Trạch ngẩn .
Từ Hiểu Đồ : “Một đàn ông chất lượng như , nghề nghiệp là bác sĩ, xem, bọn chúng nỡ bỏ qua ?”
Tiểu Trạch trợn mắt: “Vậy chẳng nguy hiểm ?”
Từ Hiểu Đồ : “Chúng bây giờ vẫn bằng chứng...”
Tiểu Trạch lộ vẻ đồng tình.
Trần Lập Quả thấy Mệnh Vận Chi Nữ, liền cô gái chắc chắn dễ lừa. Cậu chút buồn rầu, : “Thống nhi , chúng giúp cô bắt hung thủ mới giải quyết ?”
Hệ thống : “Chắc .”
Trần Lập Quả : “... Xong , ghét nhất là xem phim trinh thám.” Đặc biệt là loại là nạn nhân.
Trần Lập Quả khỏi cục cảnh sát, cũng về nhà, trực tiếp đến bệnh viện.
Hôm nay tuy phẫu thuật, nhưng vài bệnh nhân cần kiểm tra.
Có thể bây giờ bệnh viện là nơi Trần Lập Quả đến nhất, vì ở đó vi khuẩn thật sự lớn nhiều, còn đủ màu sắc, nhiều loại Trần Lập Quả từng thấy.
Lúc cần Hệ thống nhắc nhở, Trần Lập Quả cũng ngoan ngoãn đeo găng tay, căn bản dùng tay chạm những sinh vật nhỏ bé .
Bác sĩ cùng khoa hỏi Trần Lập Quả sáng nay , Trần Lập Quả cục cảnh sát làm biên bản.
Vị bác sĩ đó xong, kinh ngạc : “Bác sĩ Tô, xảy chuyện gì , chạy đến cục cảnh sát?”
Trần Lập Quả đơn giản kể sự việc, bảo các nữ bác sĩ nhất định chú ý an .
Các đồng nghiệp xong đều chút rợn , thực bản Trần Lập Quả cũng , nếu Hệ thống nhắc nhở – đoán xuyên đến một thế giới khác .
Trần Lập Quả cũng thế giới yên bình, nên mấy ngày khi xảy chuyện đều đặc biệt cẩn thận, luôn chú ý phía ai theo dõi , cửa nhà cũng khóa trái ngay khi .
chuyện cần đến vẫn đến, chỉ một tuần khi Trần Lập Quả gặp chuyện, khu dân cư ở xảy án mạng.
Lần c.h.ế.t vẫn là một nam giới trẻ tuổi, chỉ hơn hai mươi tuổi, c.h.ế.t thảm, khi c.h.ế.t còn xâm phạm.
Trần Lập Quả khi cảnh sát tìm đến nhà vẻ mặt ngơ ngác, khi cảnh sát mô tả chi tiết vụ án, suýt chút nữa nôn tại chỗ.
Cảnh sát đến hỏi thấy vẻ mặt khó coi của Trần Lập Quả, mặt lộ chút đồng cảm, hỏi Trần Lập Quả gần đây thấy khả nghi nào , nhận thứ gì khả nghi .
Trần Lập Quả lắc đầu, : “Không , kể từ ngày xảy chuyện đó, luôn cẩn thận...” ngờ hung thủ nhắm mục tiêu khác.
Cảnh sát : “Vậy ấn tượng gì về ?” Anh đưa một bức ảnh cho Trần Lập Quả xem.
Trần Lập Quả nhận lấy , phát hiện là một đàn ông đeo mặt nạ, đeo ba lô du lịch, cẩn thận hồi tưởng , xác định từng gặp , liền : “Không ... Sao ?”
Cảnh sát : “Ồ, .”
Trần Lập Quả thở dài: “Thật mong hung thủ sớm bắt.”
Cảnh sát gật đầu: “Ừm, chúng đều mong như .”
Sau khi cảnh sát , Trần Lập Quả tiện tay đóng cửa. Hai mươi phút , chuông cửa nhà reo.
Trần Lập Quả qua mắt mèo, phát hiện mà là Mệnh Vận Chi Nữ, mở cửa, : “Sao ?”
Mệnh Vận Chi Nữ Từ Hiểu Đồ : “Chúng đến hỏi thăm tình hình...”
Trần Lập Quả ngẩn : “Các chị hỏi xong ?”
Từ Hiểu Đồ vẻ mặt ngơ ngác: “Cái gì hỏi xong?”
Trần Lập Quả : “ , đồng nghiệp của các chị ... Khoan, khoan , cảnh sát ?”
Hai , đều thấy sắc mặt khó coi trong mắt đối phương.
Trần Lập Quả: “...” Nhóm thật chơi đùa.
Từ Hiểu Đồ nhíu mày, cô : “Tôi thể một lát ?”
Trần Lập Quả : “Mời.”
Từ Hiểu Đồ nhà, trong mắt lộ một tia kinh ngạc, rõ ràng là căn phòng trắng toát của Trần Lập Quả làm cho giật , cô : “Anh khiết phích ?”
Trần Lập Quả : “Nhẹ thôi.”
Từ Hiểu Đồ tin lắm lời “nhẹ thôi” của Trần Lập Quả, một thể trang trí bộ căn nhà màu trắng, thế nào cũng giống chỉ khiết phích nhẹ.
Ý nghĩ , khi cô phát hiện Trần Lập Quả mời là ghế, chứ ghế sofa, chứng thực.
Từ Hiểu Đồ cũng bận tâm, trực tiếp xuống ghế, Trần Lập Quả bếp bưng một cốc nước, đặt mặt cô .
Từ Hiểu Đồ : “Người hỏi những gì?”
Trần Lập Quả : “Anh hỏi thấy một bức ảnh .”
Từ Hiểu Đồ : “Ảnh gì.”
Trần Lập Quả đơn giản mô tả nội dung bức ảnh, bày tỏ từng thấy.
Từ Hiểu Đồ càng lông mày càng nhíu chặt, cô : “Gần đây nếu gì bất thường, nhất định báo cảnh sát.”
Trần Lập Quả : “Hung thủ vẫn bắt ?”
Từ Hiểu Đồ thở dài một , trả lời Trần Lập Quả một câu mà ngờ tới, cô : “Hung thủ? Hung thủ bắt từ lâu .”
Trần Lập Quả: “...”
Từ Hiểu Đồ : “Vụ án , thể chi tiết với , tóm , nhất định tự cẩn thận.”
Trần Lập Quả gật đầu đồng ý.
Từ Hiểu Đồ : “Đây là điện thoại của , chuyện gì, thể gọi trực tiếp cho .”
Trần Lập Quả : “Cảm ơn.”
Từ Hiểu Đồ dậy, cáo từ Trần Lập Quả, lông mày cô nhíu chặt, trông tâm trạng vô cùng tồi tệ.
Trần Lập Quả khi cô rời , nhanh chóng nhà vệ sinh lấy giẻ lau, lau sạch tất cả những nơi cô , , chạm .
Hệ thống : “Cậu vẫn chứ?”
Trần Lập Quả rùng , : “Cậu làm hỏng mất ...” Tuy ở nhà thấy vi khuẩn, nhưng cứ cảm thấy khắp nơi đều vi khuẩn.
Hệ thống: “...” Rất , hài lòng với phản ứng của Trần Lập Quả, tin như , Trần Lập Quả còn thể lăng nhăng với đàn ông khác, hừ.
Trần Lập Quả đoán ý đồ hiểm độc của Hệ thống nhà , nhưng cũng còn cách nào, cứ cảm thấy khắp nơi đều vi khuẩn, thế nào cũng nổi da gà, quan tâm cũng .
Vụ án g.i.ế.c ở khu dân cư của Trần Lập Quả, phá nhanh chóng, đầy một tháng, hung thủ sa lưới. Chính là giả làm cảnh sát đến hỏi thăm Trần Lập Quả.
việc sa lưới, khiến Trần Lập Quả cảm thấy một chút nhẹ nhõm nào, vì phát hiện theo dõi.
Ban đầu Trần Lập Quả còn tưởng đây chỉ là ảo giác của , nhưng đó mà còn che giấu hành tung của nữa, đeo mặt nạ cách Trần Lập Quả xa, cứ thế im lặng .
Trần Lập Quả mà rợn , : “Anh là ai? Theo dõi làm gì?”
Người đó trả lời, chỉ cần Trần Lập Quả tìm , sẽ bỏ chạy ngay, tốc độ đó Trần Lập Quả căn bản theo kịp.
Trần Lập Quả cũng thử báo cảnh sát, nhưng mỗi cảnh sát phái đến, đó biến mất, Trần Lập Quả thậm chí còn nghi ngờ thể nhận tin tức từ cục cảnh sát.
Và điều khiến Trần Lập Quả cảm thấy kinh hoàng nhất, là chiếc mặt nạ mà đeo, giống hệt chiếc mặt nạ trong bức ảnh mà hung thủ giả làm cảnh sát đó cầm.
Trần Lập Quả chiếc mặt nạ rốt cuộc ý nghĩa gì.
Lại một ngày theo dõi nữa, Trần Lập Quả chút hờn dỗi, về nhà đó tủi với Hệ thống: “Hệ thống, để một ngay cả phim trinh thám cũng xem như xuyên đến thế giới , ý nghĩa gì ?”
Hệ thống : “Có chứ.”
Trần Lập Quả : “Ý gì?”
Hệ thống : “Vì trong những bộ phim như , đồng tính ít nhất, mà hễ đồng tính hình như là sẽ c.h.ế.t .”
Trần Lập Quả im lặng khó hiểu vài giây, thể thừa nhận Hệ thống đúng.
Trần Lập Quả: “Cậu rốt cuộc nghiên cứu bao nhiêu thế giới .”
Hệ thống : “Cái đó xem để xem che mờ bao lâu.” Mỗi mắt xuất hiện che mờ, Hệ thống liền bắt đầu nghiên cứu nên tìm cho Trần Lập Quả một thế giới như thế nào.
Trần Lập Quả: “... Ồ, chắc là thật sự khá lâu .”
Hệ thống: “...” Cậu còn mặt mũi mà .
Tuy nhiên sự lao động cần mẫn của Hệ thống cuối cùng cũng hồi đáp, phận mà chọn cho Trần Lập Quả ở thế giới định Trần Lập Quả dường như vô duyên với những chuyện thể miêu tả, dù phản ứng đầu tiên của Trần Lập Quả khi tiếp xúc với khác bây giờ là: A a a a tránh xa nhiều vi khuẩn quá nhiều vi khuẩn quá a a a a.
Trần Lập Quả : “ bây giờ vấn đề lớn nhất là, thấy nhân vật như , thể sống đến cuối truyện ?” Bác sĩ, khiết phích, lạnh lùng, theo dõi, thế nào cũng c.h.ế.t nhanh hơn.
Hệ thống an ủi : “Không , còn mà.”
Trần Lập Quả cảm thấy cơ bản còn chút tin tưởng nào Hệ thống.
Vì buộc tham gia vụ án, tinh thần Trần Lập Quả tiều tụy nhiều, ngay cả đồng nghiệp của cũng nhận .
Có hỏi: “Bác sĩ Tô, quầng thâm mắt , gần đây ngủ ngon ?”
Trần Lập Quả khổ: “Có chút.”
Người đó ngờ Trần Lập Quả thừa nhận, : “Bác sĩ Tô chứ? Xảy chuyện gì ?”
Trần Lập Quả uể oải : “Trời nóng quá.”
Người đó , chỉ thể an ủi Trần Lập Quả vài câu.
Người theo dõi Trần Lập Quả, gần như mỗi tuần xuất hiện một , cứ như cố ý khắc sâu ký ức của Trần Lập Quả, Trần Lập Quả báo cảnh sát vài kết quả, chỉ thể học cách tự phớt lờ , mỗi tan làm liền trực tiếp về nhà.
điều vẫn mang cho Trần Lập Quả ít phiền não.
Bệnh nhân mà Trần Lập Quả phẫu thuật đây hôm nay xuất viện, nhà đặc biệt cảm ơn Trần Lập Quả, đặc biệt mang đến cho Trần Lập Quả vài thùng trái cây.
Trần Lập Quả nhận lấy chia cho trong khoa, bây giờ về nhà, dám ăn uống bên ngoài – ai thể thấy vi khuẩn đủ màu sắc thức ăn mà vẫn ăn uống bình thường chứ?
Đương nhiên, Trần Lập Quả rằng, vì những hành vi của , những khác đều lén lút đồn rằng chứng khiết phích của bác sĩ Tô nghiêm trọng hơn .
Mùa hè, nắng chói chang, Trần Lập Quả trong văn phòng xem bệnh án.
Nói là xem bệnh án, thà là đang ngẩn , Hệ thống mở cho một hack cực lớn, nếu gì bất ngờ, sắp trở thành bác sĩ khoa não vĩ đại nhất thế giới – với điều kiện là c.h.ế.t tay hung thủ.
Trần Lập Quả cảm thấy cứ như một qua đường giáp xuyên tiểu thuyết trinh thám, bất cứ lúc nào cũng thể pháo hôi.
“Bác sĩ.” Y tá trưởng quan hệ với Trần Lập Quả gõ cửa, : “Có chuyển phát nhanh của .”
Trần Lập Quả nhíu mày: “Chuyển phát nhanh?”
Y tá trưởng : “ , giúp lấy về .” Cô cầm một túi tài liệu, đến đặt mặt Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả cầm lấy chuyển phát nhanh lắc lắc, cảm thấy trọng lượng gì, : “Cảm ơn.”
Y tá trưởng : “Khách sáo, mua gì ?”
Trần Lập Quả : “Không ...” Cậu cũng là thứ gì, gần đây mua chuyển phát nhanh.
Y tá trưởng : “Vậy đây, gặp bữa trưa nhé.”
Trần Lập Quả ừ một tiếng, tiện tay cầm d.a.o rọc giấy, cắt mở chuyển phát nhanh.
Túi tài liệu mở , rơi từng tấm ảnh, Trần Lập Quả cúi , nhặt ảnh lên, lật mặt .
Trần Lập Quả khi rõ ảnh rốt cuộc là gì, lập tức mất ngôn ngữ.
Trong túi tài liệu, mỗi tấm ảnh đều là , đang bộ, đang ăn cơm, đang nhíu mày, đang ngủ... và, đang tắm.
Sắc mặt Trần Lập Quả khó coi đến cực điểm, : “Hệ thống, nghĩ sống nổi đến tập mười hai .”
Hệ thống mặt lạnh: “Bây giờ là tập mười ba .”
Trần Lập Quả òa một tiếng , : “Cậu cứ thẳng thắn với , thế giới hơn một trăm tập ?”
Hệ thống : “Tôi nghĩ nhiều nhất cũng quá tám mươi mấy tập.”
Trời ơi, phim trinh thám hơn tám mươi tập, c.h.ế.t bao nhiêu chứ!
Trần Lập Quả trong lòng chảy máu, mắt chảy lệ, nhưng vẫn giữ vẻ mặt đơ, cất từng tấm ảnh , gọi điện báo cảnh sát.
Có chuyện thì tìm cảnh sát – nếu thì còn làm gì chứ?! Cậu Sherlock Holmes!