Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 61: Cẩm Nang Nuôi Con Thời Mạt Thế (10)

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:22:59
Lượt xem: 25

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Hệ lẽ , Quý Dương cũng ngu ngốc như tưởng.

Nhìn đôi mắt của Quý Dương, khẽ hỏi: “Ba ba từ khi nào?”

Quý Dương run rẩy như sàng, Trần Hệ như một con quái vật khổng lồ khiến thể thoát khỏi, khàn giọng : “Hệ Hệ, chúng thể như ...”

Trần Hệ : “Không thể như thế nào?” Cậu bắt đầu chậm rãi vuốt ve cơ thể Quý Dương, cảm nhận sự run rẩy của , cảm nhận sự tuyệt vọng của , , “Ba ba, ba ba cũng thoải mái ?”

Nhìn bộ dạng Quý Dương, gần như sắp , giọng điệu mang theo tiếng nức nở, chỉ cố gắng giữ bình tĩnh mới duy trì chút tôn nghiêm còn sót , : “Hệ Hệ, ba ba coi con như con ruột của .”

Trần Hệ : “ con con ruột của ba ba.”

Nước mắt Quý Dương từng giọt từng giọt rơi xuống từ khóe mắt, từng giọt như đập n.g.ự.c Trần Hệ, khiến trái tim cũng đau theo.

Phản ứng của Quý Dương Trần Hệ sớm đoán , nhưng vẫn khỏi cảm thấy bực bội và xót xa khó tả, : “Đừng nữa.”

Quý Dương lắc đầu, : “Chúng bình tĩnh một chút ?”

Trần Hệ : “Ba ba bình tĩnh như thế nào?”

Quý Dương nuốt nước bọt, khẽ : “Đừng, đừng làm những chuyện đó với ba ba nữa.”

Trần Hệ đưa ngón tay , thô bạo xoa xoa đôi môi đỏ mọng của Quý Dương, : “ ba ba thích ?”

Nước mắt Quý Dương chảy càng dữ dội hơn, như đang ngầm phản bác lời Trần Hệ.

Trần Hệ : “Con cho ba ba thời gian, ba ba đừng nghĩ đến việc trốn tránh.”

Quý Dương như đại xá gật đầu.

Trần Hệ cúi đầu, hôn lên đôi môi quen thuộc, : “Cũng đừng nghĩ đến việc rời xa con... Ba ba đấy, dù ba ba trốn gian, con cũng thể bắt ba ba .”

Sự thật Quý Dương sớm , nhưng tại Trần Hệ thể làm đến mức độ , vẫn khiến Quý Dương cảm thấy khó hiểu, : “Hệ Hệ, con rốt cuộc bao nhiêu dị năng.”

Trần Hệ : “Con bao nhiêu loại, thì sẽ bấy nhiêu loại.”

Câu của chứng thực suy đoán của Quý Dương, dị năng của e rằng liên quan đến việc nuốt chửng và xâm chiếm, điều phù hợp với tính cách của Trần Hệ.

Trần Hệ mới chỉ sống thế giới một năm, đủ để nuốt chửng dị năng hệ băng của dị năng giả cấp S Tề Thất Kỳ đó, cứ thế tiếp tục, thể tưởng tượng cuối cùng sẽ là một tồn tại đáng sợ đến nhường nào.

Nếu Trần Hệ , e rằng hủy diệt thế giới, cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt.

Và Quý Dương, chính là sợi dây cương cuối cùng của Trần Hệ.

Quý Dương cảm nhận thở của Trần Hệ, Trần Hệ ôm , như ôm báu vật quý giá nhất, hận thể nhào nặn từng chút một xương thịt để hòa làm một thể.

Đầu Quý Dương choáng váng, trong nỗi sợ hãi chìm giấc ngủ nông hỗn loạn.

Trần Hệ Quý Dương ngủ ngon, mơ cả đêm, mơ thấy gì Trần Hệ , tóm miệng cứ gọi “ba ba, ba ba”.

Trần Hệ đoán, chắc là mơ thấy , mà chắc chắn là giấc mơ gì.

Ngày hôm , Quý Dương tỉnh dậy câu đầu tiên với Hệ thống là: “Tối qua mơ thấy SpongeBob cả đêm!”

Hệ thống uể oải: “Rồi .”

Quý Dương rùng : “Rồi còn một Patrick Star giống hệt Trần Hệ.”

Hệ thống : “Rồi ?”

Quý Dương : “Rồi mời cùng bắt sứa...”

Hệ thống: “...”

Quý Dương khó khăn : “Cuối cùng ‘làm’ .”

Hệ thống: “...”

Quý Dương cảm thán : “Tôi thật sự tỉnh dậy chút nào.”

Hệ thống trả lời, giả vờ tồn tại.

Trần Hệ Quý Dương tỉnh, cũng ý định buông , ôm vai Quý Dương cọ cọ, làm nũng : “Ba ba, hôm nay con làm.”

Quý Dương : “ làm thì sẽ mất chuyên cần.”

Cơ thể Trần Hệ cứng , dường như ngờ Quý Dương thể câu .

Quý Dương tiếp tục dùng tình cảm và lý lẽ để thuyết phục Trần Hệ, : “Mất chuyên cần thì phiếu mua hàng sẽ đủ để mua hạt giống nữa.”

Trần Hệ dậy khỏi giường, mặc áo, để lộ lồng n.g.ự.c săn chắc và tám múi bụng mắt, quyến rũ, : “Ba ba, con quan trọng hạt giống quan trọng?”

Quý Dương thông minh : “Con làm thì con sẽ quan trọng hơn hạt giống.”

Trần Hệ: “...”

Vẻ mặt chút tủi , vẫn mặc quần áo chuẩn ngoài, đương nhiên khi ngoài vẫn chuẩn bữa sáng cho Quý Dương như thường lệ, quên “hiền lành” dặn dò Quý Dương: “Ba ba, đừng chạy lung tung nhé, con về là thấy ba ba đó.”

Quý Dương dám , đầu suýt chút nữa gật rụng.

Rồi Trần Hệ , cũng sợ Quý Dương bỏ trốn – Quý Dương trốn gian cũng tóm , còn chỗ nào thể giấu nữa.

Sau khi Trần Hệ , Quý Dương một giường rơi lệ, : “Tôi thật ngốc, thật sự, tại Hệ Hệ như , đều tại dạy dỗ .”

Hệ thống mặt lạnh Quý Dương diễn kịch suốt quá trình.

Quý Dương : “Cậu cần một , đúng , chắc chắn là do sống với lâu ngày, mới lẫn lộn hai thứ tình cảm .”

Cậu những lời , là để cho Trần Hệ đang âm thầm giám sát xem, , khiến Hệ thống thấy chướng mắt.

Rồi Quý Dương mặc quần áo tìm Trần Mặc Vi.

Sau khi Trần Mặc Vi và Bạch Liên Hoa ở bên , độ thành vận mệnh tăng ít, nhưng còn cách thành một đoạn, Quý Dương tìm hiểu xem, độ thành còn làm thế nào.

Cậu đến chỗ ở của Trần Mặc Vi, liền thấy tiếng hát du dương của Bạch Liên Hoa từ bên trong truyền , giọng Trần Mặc Vi vang lên: “Trước đây em hát cho ?”

Bạch Liên Hoa hừ một tiếng: “Không vì tiền thì ai thèm ở bên cái tên đàn ông thối tha đó chứ?”

Quý Dương: “...” Đôi nữ ch.ó .

Trần Mặc Vi bên ngoài đến, còn đợi Quý Dương gõ cửa, một tiếng: “Vào .”

Quý Dương thất thần bước , thấy Bạch Liên Hoa và Trần Mặc Vi đều mặc hở hang, cả hai đều trần truồng, dáng đẽ, vô cùng mãn nhãn.

Tuy nhiên Quý Dương là gay, đến mấy đối với cũng chẳng tác dụng gì.

Trần Mặc Vi : “Tiểu Bạch, em , chị chuyện với .”

Bạch Liên Hoa hôn lên môi Trần Mặc Vi, đối mặt với Trần Mặc Vi, chỉ tóc .

Quý Dương đối diện Trần Mặc Vi, Trần Mặc Vi thờ ơ búi gọn mái tóc dài ngang eo của Bạch Liên Hoa, Bạch Liên Hoa mới hài lòng phòng trong.

Trần Mặc Vi : “Sao đột nhiên nhớ đến đây ?”

Quý Dương khó khăn : “Hệ Hệ...”

Trần Mặc Vi gần như ngay lập tức đoán chuyện gì xảy , vẻ mặt khó coi, giọng điệu chua chát, vết lệ mờ nhạt mặt Quý Dương, ngoài việc Trần Hệ rõ với .

Trần Mặc Vi ngờ Trần Hệ vẫn vội vàng như , nhưng tính cách giống hệt cô .

Trần Mặc Vi : “Hệ Hệ ?”

Quý Dương cúi đầu, khẽ : “Hệ Hệ, hình như thích đàn ông.”

Trần Mặc Vi : “Chỉ thôi ?”

Quý Dương ngờ phản ứng của Trần Mặc Vi bình tĩnh đến , kinh ngạc ngẩng đầu, : “Chị là của , chẳng lẽ quản ?”

Trần Mặc Vi bất đắc dĩ : “Tuy của , nhưng làm tròn trách nhiệm, còn tư cách gì để quản chứ.”

Quý Dương lắc đầu, dường như tin Trần Mặc Vi đưa câu trả lời như , : “, nhưng mà, Hệ Hệ thích đàn ông mà –”

Trần Mặc Vi giả vờ vô tình hỏi một câu: “Hệ Hệ thích đàn ông nào?”

Quý Dương nhất thời nghẹn lời, còn đến mức thể thẳng thắn với Trần Mặc Vi, Trần Hệ thích .

Trần Mặc Vi : “Hơn nữa dù thích đàn ông thì chứ? Trong cái mạt thế bất cứ lúc nào cũng thể c.h.ế.t , sống đau khổ mấy chục năm, chắc hơn sống vui vẻ mấy tháng.”

Quý Dương như nỗi niềm khó , : “Không, chị là của Hệ Hệ, chỉ chị mới thể sửa chữa suy nghĩ của ...”

Trần Mặc Vi : “Quý Dương, sai , thế giới duy nhất thể đổi suy nghĩ của Trần Hệ chỉ một , nếu ngay cả cũng làm , thì càng thể làm .”

Quý Dương trợn tròn mắt, Trần Mặc Vi thậm chí còn thể thấy sự tuyệt vọng trong ánh mắt , cô trong lòng chút đành lòng, nhưng khuyên Quý Dương chấp nhận chuyện như thế nào.

Quý Dương thể nhận sự giúp đỡ từ Trần Mặc Vi, cũng nữa, lảo đảo dậy, ngoài.

Trần Mặc Vi bóng lưng gầy gò của , vẫn nhịn gửi tin nhắn cho Trần Hệ, bảo để mắt đến Quý Dương.

Trần Hệ nhận tin nhắn liền vội vàng chạy đến đây, khi đến nơi, thấy Quý Dương một bên đường, ánh mắt trống rỗng, cơ thể trông đặc biệt gầy gò.

Quý Dương ở đó, đưa tay dụi dụi mắt, lộ một nụ cực kỳ cay đắng, Trần Hệ thấy tiếng lẩm bẩm của , Quý Dương : “Đều tại , thể như ... thể như ...”

Trần Hệ trong lòng đau nhói, bước nhanh vài bước liền ôm Quý Dương lòng, : “Ba ba, trách ba ba, đều là của con.”

Quý Dương ngờ Trần Hệ đột nhiên xuất hiện, cứng đờ khi Trần Hệ ôm chặt, ngây ngốc : “Hệ Hệ.”

Trần Hệ : “Ba ba đừng sợ con ?”

Quý Dương khổ: “Con là do ba ba nuôi lớn từ nhỏ, ba ba sợ con .” Tuy nhiên lời dứt, liền thấy mắt hiện lên một cành dây leo xanh biếc.

Cành dây leo dường như khơi dậy ký ức đáng sợ nhất trong sâu thẳm trái tim , giọng lập tức trở nên the thé: “Đừng – bỏ , Trần Hệ, bỏ cái !”

Trần Hệ : “Ba ba, ba ba sợ con mà.”

Quý Dương thở dốc dữ dội, cảm thấy dây leo luồn qua kẽ áo, nhẹ nhàng chạm da thịt , cơ thể điều giáo gần như ngay lập tức phản ứng, phát tiếng rên rỉ gần như sắp c.h.ế.t: “Trần Hệ... đừng đối xử với ba ba như ...”

Trần Hệ hôn lên má , : “Ba ba, ba ba sẽ quen thôi.” Quen với con.

Mặc dù Trần Hệ dùng dây leo xâm phạm Quý Dương, nhưng Quý Dương mềm nhũn, ngã lòng Trần Hệ, ôm lên, đưa về nhà.

Đôi mắt Quý Dương chằm chằm , với Hệ thống: “Cứ nghĩ đến cái dây leo , liền cảm thấy cơ thể rút cạn.”

Hệ thống: “...” Hắn cũng nhớ đến nỗi sợ hãi che mờ chi phối trong một tháng đó.

Quý Dương : “Thận của bắt đầu đau âm ỉ .”

Hệ thống: “...”

Quý Dương : “ vẫn sảng khoái quá, haizz!”

Hệ thống: “...” Cậu c.h.ế.t .

Quý Dương chép chép miệng, : “Cả đời quên ~”

Hệ thống chuyện với Quý Dương, và ném cho một vạn tấm che mờ.

Về đến nhà, Trần Hệ đặt Quý Dương lên giường, lúc Quý Dương vẫn còn mềm nhũn , vì sợ hãi dây leo mà thậm chí dám động đậy.

Trần Hệ chạm mặt Quý Dương, chút say mê gọi một tiếng: “Ba ba...”

Quý Dương bắt đầu thút thít, : “Trần Hệ, ba ba với con, con tha cho ba ba , ba ba như ... như ...”

Trần Hệ : “Ba ba, con buông tay .”

Quý Dương rụt vai, nhưng sự từ chối của trong mắt Trần Hệ yếu ớt đến mức thêm chút đáng thương.

Trần Hệ từ từ đè lên, như bóc một viên kẹo quý giá, bóc quần áo của Quý Dương.

Quý Dương vẫn luôn từ chối, nước mắt và tiếng của , đều cho Trần Hệ , .

Quý Dương chịu đựng sự cám dỗ của đầu tiên ‘làm tình’ mặt đối mặt với Trần Hệ, Trần Hệ Quý Dương , chiếm hữu một cách triệt để.

Khi Quý Dương xâm nhập, ý thức cả chút mơ hồ, ngẩng cổ, ngừng nức nở, trong cổ họng phát tiếng thút thít chỉ khi bắt nạt quá đáng.

Trần Hệ từng chút một mở rộng cơ thể Quý Dương, tận hưởng món ngon mong đợi từ lâu.

Cậu tận hưởng niềm vui mà cơ thể Quý Dương mang , tận hưởng sự thỏa mãn tinh thần mà Quý Dương mang , khoảnh khắc gần như hận thể hòa tan Quý Dương.

Không khí xung quanh càng lúc càng lạnh, chỉ là nguồn nhiệt, Quý Dương buộc ôm lấy Trần Hệ, nếu sợ sẽ đông cứng ngay lập tức.

Khi Trần Hệ nhận mất kiểm soát, Quý Dương chút mất ý thức. Da thịt thậm chí còn kết một lớp sương mỏng. Trần Hệ vội vàng dừng hành động của , đưa Quý Dương gian, cho uống nước suối linh tuyền.

Cảm nhận cơ thể Quý Dương dần dần hồi phục sự mềm mại và ấm áp, trái tim đang treo lơ lửng của Trần Hệ cũng hạ xuống, tựa đầu n.g.ự.c Quý Dương, thở dài một tiếng: “Ba ba, con xin .”

Quý Dương nhắm mắt, thể cho Trần Hệ bất kỳ phản ứng nào.

Trần Hệ dám hành hạ Quý Dương nữa, đặt trở giường, chờ đợi Quý Dương tỉnh .

Quý Dương nửa đêm tỉnh dậy còn khó hiểu, : “Thống nhi, ngất xỉu .”

Hệ thống : “Tôi làm ?”

Quý Dương nghiêm túc hồi tưởng , cảm thấy chỉ nhớ là lạnh, giờ nghĩ còn run rẩy, : “Cậu quản con trai ? Cậu suýt chút nữa làm c.h.ế.t cóng !”

Hệ thống nghiến răng nghiến lợi: “Con trai ?”

Quý Dương : “ , tên là Trần Hệ, họ Trần, tên cũng chữ Hệ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-61-cam-nang-nuoi-con-thoi-mat-the-10.html.]

Hệ thống: “...”

Quý Dương : “Cái đứa trẻ hư còn , kỹ thuật đạt yêu cầu!”

Quý Dương vẫn đang băn khoăn về vấn đề , Trần Hệ trở về, gọi một tiếng: “Ba ba.”

Quý Dương thấy tiếng ba ba , lập tức run lên.

Trần Hệ : “Ba ba, con xin , hôm qua con mất kiểm soát.”

Quý Dương cảnh giác .

Trần Hệ ánh mắt của Quý Dương làm cho tổn thương, nhưng cũng hôm qua là sai, nếu kịp thời phát hiện vấn đề, e rằng mạng nhỏ của Quý Dương thật sự còn – Quý Dương thể ‘làm’ c.h.ế.t ngay giường.

Quý Dương : “Con đừng gần.”

Trần Hệ mím môi, yên động đậy.

Quý Dương : “Tôi ở một yên tĩnh.”

Trần Hệ còn gì đó, nhưng thấy ánh mắt từ chối của Quý Dương, cuối cùng đành im lặng rời .

Quý Dương buồn bã : “... Tôi sớm muộn gì cũng cái đứa trẻ hư ‘làm’ c.h.ế.t giường.” Trần Hệ càng nhiều dị năng, chắc chắn sẽ nhiều trò hơn, Quý Dương nghĩ đến một từ gọi là băng hỏa lưỡng trọng thiên, mặt lập tức hiện lên một nụ quỷ dị.

Hệ thống nụ của Quý Dương làm cho trong lòng tê dại, : “Cậu thể chọn tự sát.”

Quý Dương chính nghĩa : “Không, tự sát Trần Hệ nhất định sẽ hủy diệt thế giới, vì nhân dân thế giới , hy sinh bản !”

Hệ thống: “...” Nếu theo Quý Dương nhiều năm như Quý Dương rốt cuộc là loại gì, tin .

Quý Dương từ giường bò dậy, : “Tôi nguyện vì hòa bình thế giới mà hiến dâng thể hèn mọn của !”

Hệ thống: “...” Tiện thể sướng thêm vài nữa?

Vì đời sống t.ì.n.h d.ụ.c với Quý Dương hòa hợp nghiêm trọng, đồng chí Trần Hệ mang cảm xúc của công việc.

Đội lính đ.á.n.h thuê của họ, cứ cách một thời gian ngoài bắt zombie. Trần Hệ ở bên ngoài thể hiện dị năng hệ sức mạnh, loại dị năng thường làm những công việc nặng nhọc, lòng .

Lại vì Trần Hệ trai, các cô gái trong đội yêu thích, nên đắc tội với vài đàn ông trong đội, vì hầu như mỗi làm nhiệm vụ, đều gây khó dễ.

Trần Hệ đây tranh chấp với họ, là vì lười tính toán, nhưng thời gian tâm trạng , vì khi gây sự, trực tiếp đ.á.n.h cho đó một trận trò.

Những cùng đội vì trận chiến mà mở rộng tầm mắt, thầm nghĩ dị năng sức mạnh còn thể dùng như !

Một đánh, phục, hai đánh, vẫn phục, đợi đến khi ba, năm đều Trần Hệ đ.á.n.h cho bẹp dí, mà vẫn thua một cách chút tôn nghiêm, cả đội đều phục .

Trần Hệ vẫn ít như , nhưng thành công trở thành nam thần đúng nghĩa trong đội.

Quý Dương vốn những chuyện , nhưng vì Trần Hệ quá yêu thích, cô gái thích “cứu nước đường cong”, tìm đến .

Cô gái đó trông khá dễ thương, thấy Quý Dương đang trồng rau, còn chủ động xin giúp gánh nước.

Quý Dương cô gái cao một mét sáu, chút bất đắc dĩ: “Tôi tự làm .”

Cô gái : “Đừng mà, chú ơi, để cháu giúp chú !”

Quý Dương: “... Thật sự cần .”

Cô gái : “Chú ơi, , chú ơi, cho cháu một cơ hội! Cho cháu một cơ hội!”

Quý Dương: “...” Cậu phía , cô gái theo gọi, cho đến khi về đến nhà mới dừng .

Cô gái : “Chú ơi, Trần Hệ cô gái nào thích ?”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Quý Dương: “... Không .” Chỉ đàn ông thích.

Cô gái : “Chú ơi, chú thấy cháu thế nào ạ?”

Quý Dương phát hiện những cô gái bên cạnh là phái phóng khoáng, Hồ Vũ Dung cũng , Trần Mặc Vi cũng , thích gì thì thẳng thừng, cách khác, những uyển chuyển một chút đều mạt thế đào thải ??

Quý Dương còn trả lời, liền thấy Trần Mặc Vi ngậm một điếu t.h.u.ố.c từ ngoài cửa bước , cửa bẻ một quả dưa chuột lau lau cắn.

Cô gái “cứu nước đường cong” thấy Trần Mặc Vi liền trợn tròn mắt.

Trần Mặc Vi liếc cô một cái: “Quý Dương, đây là ai?”

Quý Dương bực bội : “Cô đến tìm Trần Hệ.” Cậu tin Trần Mặc Vi là tình cờ đến.

Trần Mặc Vi ồ một tiếng, tìm một chỗ xuống.

Cô gái thấy Trần Mặc Vi trong lòng liền nảy sinh chút tự ti, vóc dáng và khí chất của Trần Mặc Vi, nếu đặt mạt thế tuyệt đối là nữ thần cấp ngôi , bây giờ đặt mạt thế càng nổi bật, hơn nữa dường như quen Trần Hệ... Cạnh tranh với như , dường như chút phần thắng nào.

Cô gái cũng dứt khoát, nghĩ thông suốt chuyện , tìm một cái cớ chuồn .

Trần Mặc Vi và Quý Dương suốt quá trình gì, cô gái chạy mất.

Quý Dương bất đắc dĩ : “Trần Mặc Vi, chị chẳng lẽ Hệ Hệ tìm một cô bạn gái, sinh cho chị mấy đứa cháu ?”

Trần Mặc Vi hừ một tiếng, cô : “Tính cách của Trần Hệ còn ?” Chính là bản tính cách của cô , nếu thật sự ngoan ngoãn lấy một phụ nữ thì mới là lạ.

Quý Dương : “Vậy chị cũng đừng dọa chạy con dâu tương lai của chị chứ.”

Trần Mặc Vi như chuyện gì : “Con dâu tương lai của đang ở mặt ?”

Quý Dương , sắc mặt lập tức sụp đổ, : “Chị sớm đúng ?”

Trần Mặc Vi thấy Quý Dương tức giận, vội vàng giải thích, cô : “Tôi mà, nếu từ đầu, chắc chắn khuyên !”

Quý Dương cúi đầu mảnh vườn rau đang chăm sóc, khẽ : “Chị thể giúp ?”

Trần Mặc Vi , phản ứng đầu tiên là cảnh giác xung quanh, cô thấy một cành dây leo ở góc tường, bất đắc dĩ : “Quý Dương, ...”

Quý Dương mím môi, nhắc đến chủ đề nữa.

Thực tâm trạng Trần Mặc Vi phức tạp, Quý Dương vất vả nuôi lớn Trần Hệ trong mạt thế, thế nào cũng là ân nhân của cô , nhưng bây giờ con trai cô ‘làm’ ân nhân , mà ân nhân thế nào cũng là lấy oán báo ân.

Trần Mặc Vi : “Quý Dương , thấy điều kiện của Trần Hệ cũng tệ lắm, ... tạm chấp nhận ?”

Quý Dương thầm nghĩ điều kiện tệ, ‘hàng khủng’ dáng nhiều trò, tuy kỹ thuật chút vấn đề nhưng luyện tập nhiều cũng sẽ thành thạo thôi, nhưng với thì ích gì !

Trần Mặc Vi xong, bản cũng chút tiếp , cô thở dài một : “Là con với .”

Quý Dương đặt gáo nước trong tay xuống, : “Trần Hệ gọi chị đến ?”

Trần Mặc Vi : “Ừm, sợ cô gái sẽ gây rắc rối cho .”

Quý Dương khẽ : “Nhiều thích như , tại ... cứ là .”

Trần Mặc Vi : “Chắc là hội chứng chim non... nhỉ?”

Quý Dương vẻ mặt cay đắng, : “Vậy là tại ?”

Trần Mặc Vi vội vàng lắc đầu, cô : “Không trách , trách .”

Quý Dương Trần Mặc Vi sẽ giúp , cũng nhiều với Trần Mặc Vi nữa, xách xô nước về nhà.

Trần Mặc Vi lưng Quý Dương thôi, cuối cùng lời nào.

Vì cô gái đó đến tìm Quý Dương, hôm nay Trần Hệ về nhà sớm, còn đặc biệt mua cho Quý Dương một gói hạt giống.

Quý Dương ghế sách, thấy Trần Hệ về cũng ngẩng đầu lên.

Trần Hệ : “Ba ba, hôm nay đến tìm ba ba ?”

Quý Dương lạnh lùng : “Con ngày nào cũng giám sát , còn cần trả lời ?”

Trần Hệ : “... Con xin .”

Quý Dương chút mệt mỏi : “Trần Hệ, chúng nhất định như ?”

Trần Hệ : “Ba ba, con sẽ buông tay .”

Quý Dương buồn bã rũ mắt, : “Con làm ba ba thất vọng quá.”

Cậu xong liền đặt sách xuống, phòng ngủ.

Quý Dương: Tôi phòng ngủ , con phối hợp một chút !

Trần Hệ và sự ăn ý , tối hôm đó, Trần Hệ ngủ trong phòng của .

Quý Dương giường một , ngủ . Trong lòng tràn đầy sự cô đơn và bất lực, : “Xin đối xử với như , chỉ là một đứa trẻ.”

Hệ thống lý trí nhắc nhở : “Tháng là sinh nhật hai tuổi của Trần Hệ.”

Quý Dương: “...”

Cậu vui quá, bảo bối nhà cuối cùng cũng hai tuổi , gọi ba ba , tự ăn cơm , còn sắp nhà trẻ nữa, điều duy nhất hảo là hình như chút hứng thú khác thường với ba – Quý Dương tự an ủi như .

Trần Hệ kể từ khi suýt chút nữa làm Quý Dương c.h.ế.t cóng, liên tục một tháng ‘lên giường’ với Quý Dương.

Quý Dương trong lòng sầu muộn, chỉ thể ngày ngày gánh nước để an ủi sự cô độc trong lòng.

Mảnh đất vốn chỉ dùng để làm cảnh trồng trọt tươi vô cùng.

Một tháng , Quý Dương và vợ chồng Trần Mặc Vi tổ chức sinh nhật cho Trần Hệ.

Bánh sinh nhật vẫn là do Bạch Liên Hoa làm, cô thật xứng với cái tên của , tài nấu ăn giỏi, thậm chí thể sánh ngang với Trần Hệ. Bánh làm chỉ ngửi mùi thôi thấy thơm ngọt ngon lành.

Chỉ là hai cây nến cắm đó chướng mắt.

Bạch Liên Hoa tình hình cụ thể, cô tưởng hai cây nến là hai mươi tuổi, còn cảm thán Trần Hệ quả nhiên là tiểu thịt tươi. Cô vạn vạn ngờ miếng thịt còn tươi hơn cô nghĩ nhiều.

Trần Mặc Vi chủ động hát bài chúc mừng sinh nhật cho Trần Hệ, Quý Dương tuy biểu cảm gượng gạo, nhưng vẫn hát xong.

Trần Hệ ánh mắt long lanh, khẽ thổi tắt nến, bắt đầu ước nguyện.

Trần Mặc Vi cảm thán: “Đây là sinh nhật đầu tiên tổ chức cho con...”

Bạch Liên Hoa lạ lùng tại mối quan hệ của họ như , nhưng Trần Mặc Vi giải thích, cô cũng lười hỏi.

Ước nguyện xong, ăn bánh.

Trần Hệ cắt cho Quý Dương một miếng lớn.

Quý Dương nhận lấy, chậm rãi ăn hết.

Trần Hệ : “Ba ba sinh nhật khi nào?”

Quý Dương : “Đã qua .”

Trần Hệ : “Sao ba ba cho con ?”

Quý Dương biểu cảm thờ ơ, : “Là lúc con đầu tiên ngoài đ.á.n.h zombie đó.”

Vẻ mặt Trần Hệ đông cứng , rõ ràng là nhớ một tháng đó làm gì với Quý Dương, dùng dây leo trêu đùa Quý Dương đến mức sụp đổ, thậm chí đôi khi buổi tối còn tìm cơ hội về ‘làm’ Quý Dương một trận.

Quý Dương thầm nghĩ – còn một sinh nhật như nữa cơ la la la la la.

Kết quả con d.a.o trong tay Trần Hệ bóp đến hằn cả dấu ngón tay.

Trần Mặc Vi và Bạch Liên Hoa đều hiểu hai họ đang chuyện gì, Trần Mặc Vi chỉ thể tùy tiện tìm chủ đề khác, cố gắng làm sôi động khí.

Quý Dương và Trần Hệ đều chút lơ đãng.

Quý Dương nghĩ nhanh đến buổi tối.

Trần Hệ vẫn còn xót xa cho ba .

Trần Mặc Vi thật sự chịu nổi nữa, tìm cớ cùng Bạch Liên Hoa rời , khi còn trừng mắt Trần Hệ một cái, hiệu đừng quá đáng.

Trần Hệ căn bản Trần Mặc Vi, tất cả sự chú ý của đều dồn Quý Dương.

Bánh còn hơn nửa, thể trừ Quý Dương , những khác đều chỉ ăn một miếng nhỏ.

Trần Hệ đột nhiên hỏi: “Ba ba bao nhiêu tuổi ?”

Quý Dương thờ ơ trả lời: “Hai mươi bảy.”

Hai mươi bảy, vẫn còn trẻ, Trần Hệ Quý Dương ép đến mức chút đau lòng, nhưng dám buông tay, sợ buông tay, Quý Dương sẽ chạy mất.

Buổi tối, Trần Hệ vốn định tha cho Quý Dương, nhưng cuối cùng vẫn nhịn , vì khi ngủ trong phòng khách, thấy những âm thanh ám từ phòng ngủ truyền , đợi Trần Hệ xem, mới phát hiện Quý Dương mà đang tự an ủi.

Quả nhiên là dị năng giả, nếu Trần Hệ là bình thường, chắc chắn sẽ thấy, Trần Hệ gọi một tiếng ba ba.

Quý Dương thấy , hoảng loạn dừng tay, rụt chăn bảo cút ngoài.

Trần Hệ nỡ , nắm lấy tay Quý Dương, l.i.ế.m sạch từng ngón tay của , : “Con còn nếm thêm chút nữa.”

Quý Dương tiền đồ cứng lên.

Trần Hệ lúc khách khí nữa, bất chấp sự từ chối của Quý Dương ăn sạch tuy dùng dây leo, nhưng Quý Dương nếm những hương vị khác, Quý Dương phát hiện Trần Hệ lén lút hấp thụ ít dị năng, trong đó một loại là làm cho một bộ phận cơ thể lúc nóng lúc lạnh.

Quý Dương cảm thấy sắp chơi hỏng .

Cuối cùng khi kết thúc, Trần Hệ cọ cọ tóc Quý Dương, Quý Dương con thích ba ba.

Quý Dương suýt chút nữa thốt một câu cũng thích , nhưng cũng nhịn , nhắm mắt ngủ say trong vòng tay Trần Hệ.

Loading...