Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 60: Sổ Tay Nuôi Con Thời Mạt Thế (chín)

Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:22:57
Lượt xem: 27

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trần Lập Quả và hệ thống hồn siêu phách lạc trở về nhà.

Trên đường về, một hệ thống một với câu nào. Trần Lập Quả đến cửa, cầm chìa khóa loay hoay ổ khóa hồi lâu mà vẫn mở .

Hệ thống : “Cậu cầm ngược chìa khóa .”

Trần Lập Quả lúc mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng, đổi chìa khóa khác cửa.

Trần Lập Quả thất thần trong phòng khách, châm một điếu thuốc, thể tin nổi : “Tôi đang ?”

Hệ thống mặt lạnh: “Không .”

Trần Lập Quả : “Tại mệnh vận chi nữ như chứ?”

Hệ thống : “Tôi còn đang hỏi câu đó đây.”

Trần Lập Quả gãi gãi đầu, vô cùng khó hiểu, suy nghĩ một chút cảm thấy đây lẽ chỉ là một hiểu lầm? Nhìn cái ánh mắt đó của Trần Mặc Vi, thể cô chỉ dọa thôi.

Trần Lập Quả giữ nguyên suy nghĩ đó cho đến tối.

Thế hai giờ sáng, Trần Lập Quả đang ngủ say thì hệ thống gọi tỉnh, hệ thống : “Độ thành tăng .”

Trần Lập Quả trong cơn ngái ngủ thấy hệ thống : “Tăng ít .”

Trần Lập Quả hỏi: “Bao nhiêu ?”

Hệ thống đáp: “Tăng mười lăm điểm.”

Mười lăm điểm! Đã thể coi là một sự kiện lớn , nhưng nửa đêm nửa hôm thế thì chuyện gì xảy khiến mệnh vận chi nữ đột nhiên tăng độ thành chứ? Đợi đến khi đầu óc Trần Lập Quả tỉnh táo hơn một chút, bỗng nảy một ý nghĩ: “Đù, lẽ Trần Mặc Vi thực sự đè Bạch Liên Hoa đụ chứ?!”

Hệ thống quen với những kích thích , nó bình tĩnh hơn Trần Lập Quả nhiều: “Rất khả năng.”

Trần Lập Quả nghĩ đến cái nháy mắt mà Trần Mặc Vi dành cho ban ngày, khắp run rẩy một cái.

Kết quả là nửa đêm về sáng Trần Lập Quả đều ngủ , đây là đầu tiên mệnh vận chi nữ xuất hiện sự phân kỳ lớn như , Trần Lập Quả đưa tay quẹt mặt một cái, run rẩy thốt ba chữ: “Thật kích thích.”

Hệ thống: “...” Kích thích c.h.ế.t cho .

Ngày hôm , mắt Trần Lập Quả là quầng thâm, lúc ăn sáng cứ như mất hồn, khiến Trần Hệ thấy khẽ nhíu mày.

Trần Hệ hỏi: “Ba ơi thế ạ?”

Trần Lập Quả .

Trần Hệ thấp giọng thở dài, : “Bất kể xảy chuyện gì thì cơm cũng ăn t.ử tế chứ ạ.”

Trần Lập Quả gặp chuyện gì, Trần Hệ rõ như lòng bàn tay, nhưng thể khuyên nhủ Trần Lập Quả một cách lộ liễu, chỉ thể uyển chuyển bày tỏ ý kiến của .

Trần Lập Quả gật đầu đồng ý, nhưng vẫn cảm giác thèm ăn.

Trần Hệ thấy cũng khuyên nữa.

Sau khi Trần Hệ , Trần Lập Quả thẫn thờ trong nhà, hỏi: “Thống nhi, chúng còn rình mò nữa ?”

Hệ thống bảo: “Đi chứ.”

Trần Lập Quả đắn đo: “Thế ngộ nhỡ thấy thứ nên thì ?”

Hệ thống lạnh lùng đáp: “Tôi sẽ giúp che mờ.”

Trần Lập Quả: “...” Thống nhi, bình tĩnh thế làm hoảng quá.

Tuy nhiên mặc dù kinh hãi vạn phần nhưng nhiệm vụ vẫn làm, Trần Lập Quả lùa vội vài miếng cơm tìm Trần Mặc Vi.

Lần tìm thấy cô cửa nhà, Trần Mặc Vi đang mặc một chiếc áo hai dây trong sân nhà hút thuốc.

Trần Lập Quả nhỏ giọng : “Đây chẳng lẽ là điếu t.h.u.ố.c cuộc vui?”

Hệ thống còn kịp gì thì cửa nhà Trần Mặc Vi đẩy , Bạch Liên Hoa tóc tai xõa xượi từ bên trong bước .

Trần Lập Quả: “...”

Hệ thống : “Ồ hô, đến muộn , mã xích dùng nữa .”

Trần Lập Quả: “...”

Trên mặt Bạch Liên Hoa vẫn còn mang theo vẻ thẹn thùng khi thỏa mãn, nhưng cô cố ý lộ vẻ hờn dỗi, : “Trần Mặc Vi, chị thật là vô lý!”

Trần Mặc Vi đáp: “Lúc cô ở giường tối qua cô như .” Cô phả một khói mặt Bạch Liên Hoa.

Sau đó Trần Lập Quả liền thấy mặt Bạch Liên Hoa đỏ dần lên, thấy hai ôm lấy gặm nhấm, mắt Trần Lập Quả liền mù luôn.

“A a a a! Hệ thống làm gì mắt thế !!” Mắt Trần Lập Quả đau nhói, nước mắt ngừng chảy , mắt mờ mịt một mảnh.

Giọng tê liệt của hệ thống truyền tới: “Mã xích đấy.”

Trần Lập Quả: “...” Cậu đúng là một AI độc ác.

Đợi đến khi mắt Trần Lập Quả khỏi hẳn thì Trần Mặc Vi và Bạch Liên Hoa trong nhà .

Trần Lập Quả bò xuống từ chỗ nấp, lảo đảo về nhà.

đây là điều đả kích Trần Lập Quả nhất, điều đả kích nhất là về đến nhà hệ thống báo cho độ thành của mệnh vận chi nữ tăng .

Trần Lập Quả ròng ròng: “Có chỉ cần đợi đến ngày cô và Bạch Liên Hoa kết hôn là thể ?”

Hệ thống bảo: “Có thể đấy.”

Trần Lập Quả : “Vậy cái tên tra nam chẳng cắm hai cái sừng xanh lè ?”

Hệ thống bảo: “Ừm, thấy vấn đề lớn nhất hiện nay là Bạch Liên Hoa cũng trở thành của .”

Trần Lập Quả còn thiết sống nữa, vật ghế sofa giả c.h.ế.t, : “Cái tình tiết đoán .”

Hệ thống: “Hì hì hì hì.” Trần Lập Quả, cái thằng ranh con nhà cũng ngày hôm nay!

Trần Lập Quả tiếng "hì hì" của hệ thống làm cho run b.ắ.n , như rơi hầm băng, lắc lắc đầu : “Không , bình tĩnh một chút.”

Trần Lập Quả bình tĩnh suốt một buổi chiều nhưng vẫn chẳng tác dụng gì.

Đêm đó vốn tưởng sẽ tiếp tục mất ngủ, nhưng Trần Hệ hiểu cha , thế là tìm đúng cơ hội đụ cho Trần Lập Quả một trận.

Trần Lập Quả liền mệt đến mức ngủ .

Đụ xong, Trần Lập Quả còn dư vị một chút mới mãn nguyện chìm giấc ngủ.

Đám dây leo tản , Trần Hệ xuất hiện trong căn phòng của Trần Lập Quả đang ngủ say, đưa tay vuốt ve gò má Trần Lập Quả, khẽ : “Đến bao giờ ba mới hiểu đây...”

Trần Lập Quả lúc nếu sự hạn chế của hệ thống, ước chừng sẽ nắm lấy tay Trần Hệ mà một cách chân thành: “Ba hiểu mà, cái gì ba cũng hiểu hết, tối qua tư thế đầu tiên là kiểu chó, tư thế thứ hai là kiểu đèn chùm Ý...”

Trần Lập Quả ngủ say , nên chẳng chuyện gì xảy cả.

Trần Hệ vẫn mang vẻ mặt u sầu, cúi đầu hôn lên môi Trần Lập Quả một cái rời .

Sáng hôm ngủ dậy, Trần Lập Quả tinh thần để giám sát Trần Mặc Vi, giường giả vờ làm xác c.h.ế.t.

Kết quả là Trần Mặc Vi mời mà đến, thế mà chạy tới tìm Trần Lập Quả.

Nhìn thấy cô cửa, cơ bắp khắp Trần Lập Quả đều căng cứng một cái, hỏi: “Sao cô tới đây.”

Trần Mặc Vi : “Sao hôm nay đến rình mò ?”

Trần Lập Quả lẩm bẩm: “Tôi ngày nào cũng đến.”

Trần Mặc Vi : “Anh cứ ngày nào cũng đến xem như , đều nghi ngờ thầm mến đấy.”

Mông Trần Lập Quả vẫn còn đau, uể oải "ồ" một tiếng.

Trần Mặc Vi : “Chuyện ngày hôm qua, đều thấy hết chứ?”

Trần Lập Quả cảnh giác liếc Trần Mặc Vi một cái, : “Tôi chẳng thấy gì hết.”

Trần Mặc Vi chẳng thèm để ý đến sự tự lừa dối của Trần Lập Quả, cô : “Không sai, và Bạch Liên Hoa ở bên .”

Trần Lập Quả: “...” Ái chà, m.ô.n.g đau, đầu đau, khắp đều đau.

Giọng điệu của Trần Mặc Vi giống như đang dẫn dắt điều gì đó, cô : “Anh phản cảm việc ở bên cạnh cùng giới ?”

Trần Lập Quả trả lời, trong đầu nảy một ý nghĩ hoang đường, Trần Mặc Vi là vì chứng minh cho thấy giữa những cùng giới là thể tồn tại tình yêu, để dọn đường cho con trai cô nên mới đột nhiên bày tỏ tình cảm với Bạch Liên Hoa chứ?

Nếu thực sự là như , thì Trần Mặc Vi tuyệt đối là cấp bậc hùng nha!

Trần Lập Quả lập tức nảy sinh lòng tôn kính đối với cô .

Trần Mặc Vi : “Đã là mạt thế , thử nghiệm nhiều một chút cũng chẳng hại gì .”

Trần Lập Quả cảnh giác hỏi: “Cô thử nghiệm ?”

Trần Mặc Vi thản nhiên gật đầu.

Trần Lập Quả hỏi: “Cảm giác thế nào?”

Trần Mặc Vi hờ hững đáp: “Cũng mà, da trắng n.g.ự.c to, da dẻ mượt như lụa , đúng là khá sướng.”

Trần Lập Quả: “...” Cậu chỉ yên làm một tên gay, tại xuất hiện ảo giác Trần Mặc Vi hễ hợp ý là sẽ bẻ thẳng nhỉ.

Trần Mặc Vi hồi tưởng một chút, khẳng định chắc nịch: “Sướng hơn ở bên cạnh tên tra nam .”

dứt lời, Trần Lập Quả tận mắt thấy thanh tiến độ đầu cô tiến thêm một chút.

Trần Lập Quả thấy cũng chẳng nên nên , lẽ là biểu cảm vặn vẹo của giữ , dường như Trần Mặc Vi , Trần Mặc Vi vội vàng an ủi: “Tất nhiên, chỉ cảm giác của thôi, ép thử nghiệm ...”

Trần Lập Quả: “... Tôi .”

Trần Mặc Vi hỏi: “Anh cái gì ?”

Trần Lập Quả nín thinh .

Trần Mặc Vi gãi gãi đầu, dường như chút hết cách với Trần Lập Quả. Cô là vì con trai tay với Trần Lập Quả nên mới nhất thời hứng chí hôn Bạch Liên Hoa, ngờ cảm giác cũng khá , nên tiến thêm một bước.

Nhìn cái bộ dạng của Trần Lập Quả, rõ ràng là nhất thời tiếp thụ nổi hành vi của , Trần Mặc Vi thở dài một tiếng, nhưng như cũng , ít nhất để Trần Lập Quả đừng nảy sinh những tâm tư nên đối với cô —— cô cũng tranh giành đàn ông với Trần Hệ .

Phải rằng, Trần Mặc Vi và Trần Hệ quả đúng là con, tư duy của hai đều nhất quán, thích một , thôi, tìm cách chiếm đoạt là , nếu thực sự tổn thương sâu sắc thì ai cũng đừng hòng yên .

Trần Mặc Vi hỏi: “Quý Dương, thấy Trần Hệ thế nào?”

Trần Lập Quả hai mắt đẫm lệ, : “Nó còn hơn cả con trai ruột của nữa.”

Trần Mặc Vi thì nghẹn lời, chủ đề định tiếp tục cứ thế nghẹn trong họng.

Trần Lập Quả : “Cô đừng tiêm nhiễm những tư tưởng cho nó... nó là một đứa trẻ ngoan.”

Trần Mặc Vi thầm nghĩ trong lòng, còn đứa trẻ ngoan gì nữa chứ, chẳng lén lút đụ bao nhiêu trận , nhưng cô rõ ràng thể câu khỏi miệng, nếu với tinh thần mỏng manh của Trần Lập Quả, chẳng sẽ trực tiếp suy sụp .

Bất đắc dĩ, Trần Mặc Vi đành cáo từ, cô rẽ ở góc đường thấy Trần Hệ đang ở góc tường trừng mắt cô.

Trần Hệ hỏi một câu: “Thế nào ?” Hắn sự khác thường của Trần Lập Quả mấy ngày nay là vì thấy sự tương tác giữa Trần Mặc Vi và Bạch Liên Hoa, đối với cha quá đỗi đơn thuần mà , hành động của Trần Mặc Vi dọa sợ cũng là bình thường —— quá đỗi đơn thuần, cái ý nghĩ nếu để hệ thống , ước chừng thể cả đời.

Trần Mặc Vi lắc đầu, cô : “Anh nhất thời tiếp thụ nổi, con đừng ép .”

Tâm trạng Trần Hệ bực bội, hỏi: “Không tiếp thụ nổi? Tại ?”

Trần Mặc Vi bực đáp: “Con thể tiếp thụ việc ở bên cạnh cha ruột của ?”

Trần Hệ thản nhiên đáp : “Có thể mà.”

Trần Mặc Vi: “...” Lúc m.a.n.g t.h.a.i cô ăn nhầm thứ gì sinh một đứa con như Trần Hệ thế .

Trần Mặc Vi hít sâu một , nghiêm túc : “Nếu con tuyệt giao với thì nhất là hãy từ từ thôi, đây là lời khuyên của dành cho con.” Nhìn cái bộ dạng nước mắt chực trào đó của Trần Lập Quả, kiểu gì trông cũng giống tinh thần mạnh mẽ. Biết Trần Hệ kích thích một cái, phát điên luôn thì .

Trần Hệ mặc dù tình nguyện, nhưng cũng thể phủ nhận những gì Trần Mặc Vi là sự thật. Hắn vẫn còn nhớ chuyện giày vò Trần Lập Quả suốt một tháng, suýt chút nữa làm hỏng .

Trần Mặc Vi : “Làm như tròn trách nhiệm, nhưng cũng con đến bước đường thể cứu vãn, là một , con hãy kiên nhẫn thêm chút .”

Trần Hệ gật đầu đồng ý.

Trần Lập Quả hề Trần Mặc Vi giúp cho , vui vẻ quyết định giường giả c.h.ế.t suốt một ngày.

Buổi tối, Trần Hệ về nhà, thêm vài vết thương.

Trần Lập Quả thấy liền xót xa, lập tức chống cái eo già của bò dậy, hỏi: “Hệ Hệ, thương thế ?” Vật tư của hai cha con họ thiếu thốn, sở dĩ làm việc là để che giấu gian của Trần Lập Quả, cho nên ngày thường Trần Lập Quả đều bảo Trần Hệ đừng liều mạng như .

Trần Hệ nhàn nhạt đáp: “Không ạ.”

Trần Lập Quả làm mà tin là , nhưng gặng hỏi mãi Trần Hệ cũng chịu trả lời.

Trần Lập Quả trong lòng buồn bã: “Con cái cuối cùng cũng lớn , chẳng thèm để ý đến ba nữa.”

Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!

Hệ thống : “... Thế nên?”

Trần Lập Quả : “Con trai để ý đến ba thì làm , ba cho con trai đụ một trận là .”

Hệ thống: “...” Đến lúc đó đừng kêu đau thận!!

Vì sự im lặng của Trần Hệ, Trần Lập Quả buộc tìm Trương Minh Phàn để tìm hiểu tình hình.

Trương Minh Phàn vì bận rộn chuyện lính đ.á.n.h thuê nên một tháng gặp Trần Lập Quả, thấy Trần Lập Quả, trong mắt liền lộ chút kinh ngạc, : “Quý Dương, ăn thứ gì kỳ lạ ?”

Trần Lập Quả vẻ mặt mờ mịt: “Ý ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-60-so-tay-nuoi-con-thoi-mat-the-chin.html.]

Trương Minh Phàn : “Lần gặp thấy ít, gặp càng xinh hơn thế .” Là xinh chứ tuấn, làn da trắng hơn, vòng eo thon hơn, trong ánh mắt cũng thêm một loại phong vị trêu chọc khác.

Sự đổi khí chất thể hiện vô cùng rõ rệt Trần Lập Quả, đơn giản giống như... một bông hoa kiều diễm cuối cùng cũng nở rộ.

Trần Lập Quả : “...” Tôi sợ phương pháp cho cũng dám dùng .

Trần Lập Quả còn rõ mục đích đến, Trương Minh Phàn hỏi gì .

Trương Minh Phàn : “Cậu và một thanh niên trong nhóm xảy chút mâu thuẫn.”

Trần Lập Quả xong ngẩn , hỏi: “Mâu thuẫn? Chuyện là thế nào?” Tính cách của Trần Hệ trông thế nào cũng giống loại chủ động gây hấn với khác mà.

Trương Minh Phàn đơn giản miêu tả quá trình sự việc, Trần Lập Quả xong liền nổi giận.

Hóa là trong nhóm lính đ.á.n.h thuê mà Trương Minh Phàn tham gia một cô gái đem lòng yêu Trần Hệ, nhưng thái độ của Trần Hệ luôn lạnh lùng, thế nào làm phật lòng kẻ theo đuổi cô gái đó, dẫn đến xung đột xảy .

Trần Hệ hề đ.á.n.h trả, một mực nhẫn nhịn né tránh, thế mà thương.

Trần Lập Quả nghiến răng nghiến lợi: “Thật là quá đáng!”

Trương Minh Phàn khổ: “Tôi cũng dạy dỗ đó, bắt xin , vết thương của Trần Hệ cũng nặng, nên định cứ thế bỏ qua.”

Trần Lập Quả hỏi: “Còn cô gái đó thì ? Không ?”

Trương Minh Phàn : “Con gái trẻ tuổi da mặt mỏng, tính tình kiêu ngạo, Trần Hệ vả mặt như , nhất thời tức giận liền rời nhóm.”

Trần Lập Quả hỏi: “Anh để cô rời ?”

Trương Minh Phàn : “Tôi gì, cô để mấy cũ cùng khuyên nhủ .”

Trần Lập Quả xong thì bực , nhưng Trương Minh Phàn cũng khó xử, nên về nhà luôn.

Về nhà việc đầu tiên làm chính là đập bàn.

Trần Lập Quả gọi: “Trần Hệ!”

Trần Hệ ngẩng mắt lên.

Trần Lập Quả : “Dị năng cấp A của con là để cho bắt nạt !”

Trần Hệ chút ngạc nhiên thái độ của Trần Lập Quả, luôn tưởng Trần Lập Quả là loại tranh với đời, cho dù chịu uất ức cũng sẽ cố gắng chọn cách nhẫn nhục chịu đựng.

Trần Hệ gọi: “Ba?”

Trần Lập Quả : “Sau ai dám bắt nạt con, con cứ việc đ.á.n.h thật mạnh cho ba!” Con nó con bao nhiêu dị năng chỉ lo nghĩ đến chuyện lén lút đụ ba thôi , thể làm chút việc chính sự !

Vẻ mặt vốn luôn u ám của Trần Hệ cuối cùng cũng như bầu trời cơn mưa, lộ nụ rạng rỡ, gọi: “Ba.”

Trần Lập Quả : “Gọi gọi gọi, gọi hồn , đây để ba xem vết thương của con nào.”

Trần Hệ hớn hở xuống mặt Trần Lập Quả, Trần Lập Quả lấy cồn và băng gạc bắt đầu xử lý vết thương cho Trần Hệ. Thực những vết thương đều nặng lắm, bộ đều chỉ là quẹt nhẹ qua, băng gạc cũng chẳng cần dùng tới, chỉ cần sát trùng là xong.

cho dù là , Trần Lập Quả vẫn vui, vẫn cảm thấy bảo bối của chà đạp.

Trần Hệ say đắm Trần Lập Quả đang xử lý vết thương cho , cái đó vô cùng lộ liễu, cho dù là bình thường cũng sẽ thấy khó chịu.

Trần Lập Quả thì , dường như chú ý đến ánh mắt của Trần Hệ, nghiêm túc xử lý xong vết thương cho Trần Hệ gọi Trần Hệ cùng ăn cơm.

Trên bàn ăn, Trần Hệ đột nhiên hỏi một câu: “Ba ơi, những thứ đó còn đến tìm ba nữa ?”

Cơ mặt Trần Lập Quả cứng đờ, dường như ngờ Trần Hệ đột ngột hỏi chuyện . Ký ức ban đêm đối với Trần Lập Quả là sự kinh hoàng và hổ thẹn, Trần Hệ khơi gợi một cách trực diện như khiến lập tức đỏ bừng mặt, cúi đầu lí nhí nên lời.

Trần Hệ gọi: “Ba?”

“Hệ Hệ...” Trần Lập Quả gian nan , “Con, con thể đừng nhắc đến những chuyện đó nữa ?”

Sự im lặng của Trần Lập Quả chính là câu trả lời rõ ràng nhất, nắm chặt đôi đũa, môi sắp c.ắ.n đến chảy máu.

Trần Hệ nỡ ép Trần Lập Quả, nhưng đôi khi buộc ép, Trần Lập Quả giống như một con rùa rúc trong mai, chỉ chọc phía mới chịu thò đầu chậm rãi tiến về phía , nhưng dám chọc quá mạnh, sợ chọc c.h.ế.t luôn con rùa đó.

Trần Lập Quả im lặng hồi lâu mới chút tình nguyện trả lời câu hỏi của Trần Hệ, : “Vẫn, vẫn còn đến.”

Trần Hệ : “Vậy ba đến tìm con?” Hai cha con họ sự đề nghị quyết liệt của Trần Lập Quả chia giường ngủ, Trần Hệ vì chuyện vui suốt một thời gian dài.

Trần Lập Quả thấp giọng đáp: “Không kịp.”

Trần Hệ , bình thản đề nghị: “Vậy con và ba ngủ chung một giường , như ba cần gọi con, con cũng thể bảo vệ ba.”

Trần Lập Quả do dự, những hạt cơm trong bát, : “ như tiện lắm ...”

Trần Hệ hỏi: “Có chỗ nào tiện ạ?”

Trần Lập Quả chỗ nào thoải mái, nhưng dáng vẻ quả quyết của con trai, thấy Trần Hệ đúng là vì cho .

Trần Hệ chằm chằm khuôn mặt Trần Lập Quả, bỗng nhiên đưa tay chạm nhẹ khóe miệng Trần Lập Quả.

Trần Lập Quả hành động của Trần Hệ làm cho giật nảy .

Trần Hệ thản nhiên : “Có hạt cơm.” Sau đó thò đầu lưỡi đỏ tươi , cuốn hạt cơm ngón tay trong miệng.

Hành động vốn dĩ bình thường, qua tay Trần Hệ làm một loại phong vị đầy sắc khí một cách khó hiểu. Trần Lập Quả thấy mà đỏ mặt tim đập, nửa ngày trời nên lời.

chuyện hai cha con ngủ chung giường cứ thế quyết định.

Buổi tối, Trần Lập Quả giường, chút trằn trọc trở .

Trần Hệ ở bên nỗi phiền muộn của , chỉ trong chớp mắt chìm giấc ngủ sâu.

Trần Lập Quả chút khổ sở ngắm gương mặt khi ngủ của con trai , ép ngủ , nhưng càng như càng ngủ , mãi đến nửa đêm về sáng trời sắp sáng mới mơ màng ngủ một lát.

Sáng sớm lúc ăn sáng, tinh thần của Trần Lập Quả tỏ cực kỳ kém. Trần Hệ dường như mất khả năng quan sát nhạy bén của , chú ý đến tinh thần uể oải của Trần Lập Quả, chẳng hỏi han câu nào, ăn xong liền khỏi nhà.

Trần Lập Quả thấy , với hệ thống: “Hắn cứ cạnh thế thì làm mà ngủ chứ?!”

Hệ thống cũng chẳng tinh thần gì đáp : “Thế ?”

Trần Lập Quả : “Thế nỡ chia giường với nó.”

Hệ thống: “...” Đáng đời.

Trần Lập Quả húp một ngụm cháo, chút buồn bã : “Hệ Hệ là sắp ngửa bài với chứ.”

Hệ thống bảo: “Ngửa bài thì ?”

Trần Lập Quả quẹt nước mắt, gian nan : “Ngửa bài chẳng giả vờ tình nguyện .”

Hệ thống : “Cậu thể bày tỏ là vui mà.”

Trần Lập Quả : “Cậu cứ rời khỏi thế giới đến thế ?!” Thế mà ngay cả độ thành cũng cần nữa, còn gợi ý làm hỏng thiết lập nhân vật.

Hệ thống u uất : “Cũng tàm tạm.”

Trần Lập Quả lập tức nhớ đến Trần Mặc Vi, liền thở dài một tiếng thườn thượt, với hệ thống: “Tôi hiểu mà!” Những thế giới đều là một kích thích hệ thống, thế giới thế mà ngay cả mệnh vận chi nữ cũng bắt đầu kích thích hệ thống , Thống nhi nhà yếu đuối nhỏ bé mỏng manh như , làm chịu nổi kích thích lớn thế chứ!

Hệ thống: “...” Cậu hiểu cái rắm.

Thực chỉ Trần Lập Quả, việc cha con ngủ chung cũng là một sự giày vò lớn đối với Trần Hệ.

Hắn đêm qua trông vẻ ngủ say, thực chất vẫn luôn thấy Trần Lập Quả ngừng trở bên cạnh, mà chỉ cần thể nếm hương vị tuyệt mỹ của cơ thể đó.

Cặp đùi thon dài săn chắc, làn da trắng trẻo mịn màng, tiếng van xin mang theo tiếng và đôi môi đỏ mọng, tất cả đều đang nhắc nhở Trần Hệ rằng đó là một món ăn ngon lành đến mức nào.

Để kiềm chế bản , Trần Hệ dùng hết tất cả ý chí của , mà đây mới chỉ là đêm đầu tiên. Trần Hệ cuối cùng cũng hiểu thế nào gọi là gậy ông đập lưng ông.

Đêm thứ hai, Trần Lập Quả chuẩn tâm lý kỹ càng, bắt đầu ngủ khò khò. Trần Hệ lưng về phía Trần Lập Quả, tiếng thở đều đặn của Trần Lập Quả, ánh mắt tối tăm đến đáng sợ, nhưng một nữa nhịn ... bây giờ vẫn lúc.

Mối quan hệ giữa Trần Mặc Vi và Bạch Liên Hoa tiến triển thần tốc, Trần Lập Quả cách một tháng rình mò cô thì đúng lúc thấy cảnh tượng ba tuyệt giao —— sai, là ba , Trần Mặc Vi, Bạch Liên Hoa và tên tra nam đó.

Tên tra nam Bạch Liên Hoa đang Trần Mặc Vi che chở lưng, mắt sắp rơi khỏi hốc mắt luôn , run giọng hỏi: “Hai đang làm cái quái gì thế? Câu đó ý gì?”

Trần Mặc Vi nhạt, : “Anh đúng đấy, cô là một cô gái , xứng đáng hơn.”

Bạch Liên Hoa thút thít, với tên tra nam: “Xin , em thực sự thích chị.”

Trần Lập Quả xem từ xa cũng thể thấy đầu tên tra nam hiện những dấu chấm hỏi.

Tên tra nam hỏi: “Cái gì gọi là hai ở bên ? Hai ở bên ???”

Trần Mặc Vi lạnh lùng đáp, cô : “Chính là ý mặt chữ đấy.”

Tên tra nam ước chừng cũng m.ô.n.g lung như Trần Lập Quả và hệ thống lúc mới chuyện , Trần Mặc Vi vốn dĩ đang thẳng tắp cong là cong luôn, mà còn cong một cách kiên định như .

Tên tra nam : “Mặc Vi, em thích , nhưng em cũng đừng dùng cách để trả thù chứ, em tưởng sẽ tin ?” Hắn dứt lời liền thấy hai mặt nhẹ nhàng hôn một cái, còn là Bạch Liên Hoa chủ động.

Tề tra nam: “...”

Trần Lập Quả : “Hơi thấy xót xa cho .”

Hệ thống: “...”

Trần Mặc Vi hôn xong, lơ đãng với tên tra nam: “Anh thấy chứ? Đi .”

Tên tra nam trông dáng vẻ sắp phát điên đến nơi, cứ khăng khăng chuyện thể nào, chất vấn Trần Mặc Vi ép buộc Bạch Liên Hoa . Thế Bạch Liên Hoa lập tức bày tỏ, em là tự nguyện ở bên chị, đừng thêm gì nữa.

Tên tra nam hỏi tại ? Tại hai thể ở bên ?

Trần Mặc Vi lạnh lùng : “Bởi vì nhỏ ngắn.”

Trần Lập Quả thắp cho em một ngọn nến.

Chẳng đàn ông nào thể chấp nhận thừa nhận sự thật như , tên tra nam Trần Mặc Vi vạch trần thế mà phát động dị năng tay với Trần Mặc Vi, may mà Trần Mặc Vi sớm phòng , chút do dự đ.á.n.h trả.

Đã từ , cấp độ dị năng của Trần Mặc Vi cao hơn tên tra nam, lúc điều đó càng thể hiện rõ rệt.

Dưới kỹ năng trọng lực của Trần Mặc Vi, tên tra nam chỉ qua vài hiệp t.h.ả.m bại nhếch nhác, trọng lực đè bẹp dí đất thể cử động nổi.

Trần Mặc Vi đến mặt , một chân giẫm lên bộ phận nào đó của , chậm rãi nghiền nát, giọng điệu lạnh lùng và mỉa mai, cô : “Trước đây đúng là phân che mắt mới trúng cái loại rác rưởi như .”

Bạch Liên Hoa đến bên cạnh Trần Mặc Vi, ôm lấy tay cô, : “Chị đừng giận nữa, vì loại đáng .”

Trần Lập Quả: “... Thôi, xem nữa, về nhà đây.”

Cậu và hệ thống lúc về nhà suốt quãng đường câu nào, giống như mỗi họ rình mò Trần Mặc Vi xong đều thất thần trở về.

Trần Lập Quả : “Thống nhi, nhất định sẽ đối xử với .”

Hệ thống: “...” Cái thằng ngốc mỗi xem xong Trần Mặc Vi là với nó câu , trông vẻ là kích thích dữ dội .

Phía Trần Mặc Vi là xác định ở bên Bạch Liên Hoa , Trần Hệ cũng đang đẩy nhanh tiến độ của để Trần Lập Quả sớm chấp nhận .

Một biểu hiện quan trọng của việc đẩy nhanh tiến độ chính là —— bắt đầu động tay động chân với Trần Lập Quả ban đêm.

Tranh thủ lúc Trần Lập Quả đang mơ màng, hôn hôn mắt, hôn hôn mũi, hôn hôn tai, làm Trần Lập Quả tê tê dại dại, mở mắt thấy Trần Hệ đang một cách vô tội.

Trần Lập Quả mơ màng: “Hệ Hệ con còn ngủ.”

Trần Hệ : “Vâng, ba ngủ ạ.”

Trần Lập Quả bắt đầu ngủ, Trần Hệ làm cho tỉnh, giận dữ gọi: “Trần Hệ!”

Trần Hệ chớp chớp mắt: “Ba ơi con sai .”

Trần Lập Quả: “...” Thằng nhóc đúng là càng ngày càng nghịch ngợm.

Cứ từng ngày từng ngày tiến triển dần dần như , Trần Lập Quả dường như quen với những hành động nhỏ của Trần Hệ.

Trong lòng Trần Hệ mãn nguyện, ngừng tự nhủ chuyện tuyệt đối vội vàng, nhưng món ăn ngon lành ngay bên cạnh, dặn dặn bản nhưng vẫn nhịn , một đêm nọ tranh thủ lúc Trần Lập Quả đang ngủ say, trao cho Trần Lập Quả một nụ hôn sâu nồng nàn.

Trần Lập Quả trong giấc ngủ hề phòng , thế mà hôn đến mức phản ứng, dường như tưởng Trần Hệ là sợi dây leo đó, trong miệng vẫn khẽ rên rỉ: “Đừng mà...”

Trần Hệ suýt chút nữa nhịn . Hắn thấy , mặc dù tinh thần của Trần Lập Quả vẫn phản cảm, nhưng cơ thể vì một tháng xâm hại đó quen với chuyện , thậm chí chừng còn đang mong đợi.

Trần Hệ chậm rãi cởi áo ngủ của Trần Lập Quả , thấy lồng n.g.ự.c nhẵn nhụi của và hai điểm hồng hào lồng n.g.ự.c đó.

Trần Hệ đưa tay , vê lấy một điểm trong đó, bắt đầu dùng ngón tay chậm rãi nghiền nát.

Trần Lập Quả khẽ thốt lên một tiếng, rụt vai né tránh, nhưng Trần Hệ nắm lấy tay , cưỡng ép cố định tại chỗ.

“Cái, cái gì?” Trần Lập Quả mở mắt , dường như hiểu xảy chuyện gì, nhưng khi mở mắt mặt, phản ứng tiếp theo là trực tiếp nhắm mắt , đôi môi cũng mất huyết sắc.

Trần Hệ vẫn luôn quan sát phản ứng của Trần Lập Quả, hành động của Trần Lập Quả khiến trái tim như ngâm nước đá.

Trần Lập Quả những kinh ngạc mà còn nhắm mắt , điều chỉ thể lên một điều —— sớm làm gì với , và giả vờ như để trốn tránh.

Biểu cảm của Trần Hệ đông cứng , ghé sát tai Trần Lập Quả, thấp giọng hỏi: “Ba ơi, ba sớm .”

Cơ thể Trần Lập Quả run lên, đưa cho Trần Hệ câu trả lời chân thực nhất.

Trần Hệ cũng chẳng nên nên , sờ sờ nhãn cầu đang run rẩy của Trần Lập Quả, giọng điệu mang theo sự lạnh lùng khó nhận , : “Ba ơi, mở mắt .”

Trần Lập Quả động đậy.

Trần Hệ tiếp tục : “Mở mắt .”

Trần Lập Quả vẫn động đậy.

Trần Hệ một tiếng, một cách cảm xúc: “Nếu ba còn nhắm mắt, con sẽ đụ ba ngay tại đây luôn đấy.”

Đôi mắt Trần Lập Quả lúc mới tình nguyện mở , trong ánh mắt là sự hoảng sợ và hổ thẹn nồng đậm.

Hai cha con cuối cùng cũng x.é to.ạc lớp màn che cuối cùng.

Loading...