Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 59: Sổ Tay Nuôi Con Thời Mạt Thế (tám)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:22:55
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Lập Quả đó thảo luận với hệ thống về phản ứng của Trần Hệ khi cha ruột của .
Trần Lập Quả : “Thống nhi , thấy khi Trần Hệ chuyện, đại khái sẽ hai loại phản ứng.”
Hệ thống hỏi là hai loại nào.
Trần Lập Quả : “Vui mừng khôn xiết.”
Hệ thống bảo: “Rất khẳ...”
Nó còn xong Trần Lập Quả bổ sung lựa chọn thứ hai: “Hay là mất hết hứng thú?”
Hệ thống lúc đó thấy lời Trần Lập Quả, phản ứng mãi mới hiểu câu "mất hết hứng thú" của Trần Lập Quả ý gì, nó lập tức ném cho Trần Lập Quả một cái bình gas: “Cậu thể hổ một chút ?”
Trần Lập Quả : “Buôn bán nội tạng là phạm pháp đấy.”
Hệ thống: “...”
Hôm nay Trần Hệ cuối cùng cũng sự thật, may mà phản ứng của vẫn tính là giống bình thường —— hoặc ít nhất, thể hiện giống một bình thường mặt Trần Lập Quả.
Trần Hệ : “Không thể nào, ba ơi, ba lừa con!”
Là một ảnh đế, Trần Lập Quả sớm thấu kỹ năng diễn xuất vụng về của Trần Hệ! Tuy nhiên vẫn phối hợp một chút, nỗ lực, nỗ lực hơn nữa để nặn một giọt nước mắt, nghẹn ngào : “Hệ Hệ, ba lừa con.”
Trần Hệ hỏi: “Vậy cha của con ? Cha của con là ai?”
Trần Lập Quả im lặng một cách bí ẩn một hồi: “Ba cũng .”
Trần Hệ trợn mắt.
Trần Lập Quả u uất : “ ba con là ai.”
Trần Hệ nghiến răng hỏi: “Là ai?”
Trần Lập Quả đáp: “Con còn nhớ phụ nữ tên Trần Mặc Vi mà đây ba tiếp xúc ? Cô chính là của con.”
Trần Hệ vẻ mặt thể tin nổi, lắc đầu : “Con tin!”
Trần Lập Quả tiếp tục rơi vài giọt nước mắt, : “Hệ Hệ, đây là sự thật.”
Trần Hệ thực vẫn luôn thắc mắc, tại cha tên là Quý Dương, mà tên là Trần Hệ, hơn nữa từ nhỏ đến lớn, Trần Lập Quả gần như bao giờ nhắc đến chuyện về .
Trần Lập Quả phối hợp với bầu khí mà châm một điếu thuốc, trong làn khói mờ ảo, một cách thương tang: “Đó là một buổi chiều trời mưa lâm thâm.”
Trần Hệ: “...”
Trần Lập Quả : “Ba đang đường.”
Trần Hệ tiếp tục lắng .
Trần Lập Quả : “Bỗng nhiên thấy từ trong thùng rác bên đường truyền đến tiếng của trẻ con.”
Biểu cảm của Trần Hệ trở nên kỳ quái.
Trần Lập Quả : “Ba tới thử, ây?! Ở đây thế mà một đứa trẻ!”
Trần Hệ : “Sau đó ba nhặt lên nuôi luôn?”
Trần Lập Quả đáp: “ .”
Trần Hệ : “...” Luôn cảm thấy Trần Lập Quả đang nghiêm túc nhảm, im lặng một lát hỏi, “Vậy ba con là Trần Mặc Vi?”
Vẻ mặt Trần Lập Quả trở nên ngượng ngùng, : “Bởi vì ba là hộ lý của bệnh viện, nên trong bệnh viện trẻ mất tích.”
Trần Hệ hỏi: “ ba trả đứa bé cho Trần Mặc Vi ?” Trông vẻ Trần Hệ ý định gọi Trần Mặc Vi là .
Trần Lập Quả khổ: “Lúc đó ba đột nhiên như ma làm, thế mà giữ đứa bé , đến khi ba hối hận trả con cho con thì mạt thế đột nhiên ập đến...”
Trần Hệ chằm chằm khuôn mặt Trần Lập Quả, từ trong miệng nhẹ nhàng thốt hai chữ: “Nói dối.”
Tay Trần Lập Quả run lên, tàn t.h.u.ố.c rơi đầy đất.
Trần Hệ : “Ba căn bản định trả đứa bé .”
Trong biểu cảm của Trần Lập Quả xuất hiện sự hoảng loạn khi vạch trần sự thật, nhưng vẫn cố gắng đè nén cảm xúc đó xuống, gượng : “Hệ Hệ...”
Tuy nhiên Trần Hệ nể mặt Trần Lập Quả, : “Nếu ba định trả , chuẩn nhiều đồ dùng cho trẻ con như ?” Tã giấy, sữa bột và đủ loại sách vở căn bản dùng tới, bình thường nào khi mạt thế đến tích trữ những thứ đó làm vật tư, lãng phí gian ?
Mặt Trần Lập Quả trắng bệch như một tên trộm đ.â.m trúng lời dối, : “Hệ Hệ...”
Trần Hệ : “Ba ơi, bất kể ba làm gì, con đều sẽ về phía ba, cho nên, đừng dối con ?”
Trần Lập Quả khổ một tiếng, tâm trạng trông vẻ sụp đổ, gật đầu : “, sai, ba định trả con , ba chỉ là một kẻ tiểu nhân hèn hạ, một đứa con của riêng ——” Cậu đến đây, nở một nụ cực kỳ khó coi.
Trần Hệ thấy nhịn nữa, kéo mạnh Trần Lập Quả lòng.
Sau một thời gian giày vò, Trần Lập Quả dường như gầy nhiều, Trần Hệ cao lớn ôm lấy, trông chẳng khác nào một đứa trẻ. Nếu với ngoài hai họ là em, e rằng sẽ coi Trần Hệ là trai.
Trần Hệ nhẹ nhàng vuốt ve sống lưng gầy gò của Trần Lập Quả, nhưng trong đầu là hương vị tuyệt vời mà từng nếm trải, : “Ba ơi, đừng buồn.”
Trần Lập Quả bất động để mặc Trần Hệ ôm, lời nào.
Trần Hệ : “Chỉ cần ba mở lời, con sẽ mãi mãi ở bên cạnh ba, Trần Mặc Vi đối với con mà căn bản quan trọng.”
Trần Lập Quả : “Không! Ba thể tiếp tục hèn hạ như nữa, Trần Mặc Vi dù cũng là của con, hai nhất định nhận !”
Trần Hệ Trần Lập Quả, trong cảm xúc hiện rõ sự vui, nhưng vẫn gì, vẫn ôn hòa đáp: “Được, con đều theo ba.”
Trần Lập Quả thở phào nhẹ nhõm, chút thẫn thờ.
rõ ràng trong lòng trút bỏ tảng đá mang tên áy náy.
Trần Hệ chằm chằm đôi môi của Trần Lập Quả, nhẹ nhàng dùng đầu lưỡi đẩy đẩy hàm của ... Hắn tỉnh táo một chút, nếu sẽ thực sự nhịn mà hôn xuống môi Trần Lập Quả.
Cuộc trò chuyện của hai cha con cuối cùng kết thúc tại đây.
Thái độ của Trần Hệ đối với Trần Lập Quả vẫn như cũ, chỉ là khi Trần Lập Quả rình mò Trần Mặc Vi, tiếp tục trừng phạt Trần Lập Quả nữa.
Nghĩ đến chuyện , Trần Lập Quả còn thấy buồn một chút đấy.
Trần Mặc Vi cũng là dị năng giả, mặc dù Trần Lập Quả rình mò khéo léo, nhưng nhiều lên thì luôn lúc phát hiện.
Trần Mặc Vi tìm một lúc liền bắt quả tang Trần Lập Quả đang rình mò.
Câu đầu tiên của Trần Mặc Vi là: “Có thầm mến !”
Trần Lập Quả : “Không mà.”
Trần Mặc Vi bảo: “Anh thầm mến ? Vậy ngày nào cũng xổm rình mò làm gì?”
Trần Lập Quả chậm rãi dậy từ đất, Trần Mặc Vi : “Cô tên là... Trần Mặc Vi đúng ?”
Trần Mặc Vi đáp: “ .”
Trần Lập Quả hỏi: “Có cô từng một đứa con ?”
Ánh mắt và khí thế của Trần Mặc Vi lập tức đổi , cô lạnh lùng : “Sao ? Anh mục đích gì?!”
Trần Lập Quả khổ một cái, : “Tôi cũng từ thành phố A tới... là hộ lý của bệnh viện phụ sản XX ở thành phố đó.”
Trần Mặc Vi nhíu mày: “Cho nên tin tức là từ bát quái ?”
Trần Lập Quả nghiến răng : “Không, con của cô ở .”
Trần Mặc Vi : “Cái gì?!”
Là một , ai là yêu con , cho dù cha của đứa trẻ là một tên cặn bã. Trong thế giới nguyên bản, Trần Mặc Vi cho đến khi c.h.ế.t vẫn luôn đau đáu trong lòng về đứa con yểu mệnh của . Chuyện cũng trở thành một niềm hối tiếc thể bù đắp trong cuộc đời cô.
Sau khi tìm thấy đứa bé thì là mạt thế , cách nào liên lạc với cô, chỉ thể tự nuôi dưỡng.”
Trần Mặc Vi mặc dù hồ nghi, nhưng Trần Lập Quả năng căn cứ, hơn nữa chuyện nhiều, Trần Lập Quả cần thiết dối.
Trần Mặc Vi hỏi: “Vậy con ?”
Trần Lập Quả : “Ồ... còn một chuyện với cô một chút.”
Trần Mặc Vi hỏi: “Chuyện gì?”
Trần Lập Quả : “Con của cô gặp chút vấn đề.”
Trần Mặc Vi lập tức căng thẳng, cô hỏi: “Vấn đề gì?”
Trần Lập Quả khan: “Cô xem thì .”
Trần Mặc Vi thực nghi ngờ Trần Lập Quả mượn danh nghĩa đứa trẻ để lừa , nhưng nghĩ kỹ thấy Trần Lập Quả lý do gì để lừa , thế là cô : “Đi thôi, dẫn đường.”
Nếu địa điểm Trần Lập Quả dẫn đường là nơi hoang vu hẻo lánh, thì Trần Mặc Vi thể xác định tám mươi phần trăm Trần Lập Quả là kẻ lừa đảo.
điều cô ngờ tới là, Trần Lập Quả thực sự dẫn cô đến một khu dân cư.
Trần Lập Quả gian nan : “Sau khi cô trong, hãy bình tĩnh một chút.”
Trái tim Trần Mặc Vi đập thình thịch, giống như tất cả những sắp gặp đứa con thất lạc, nội tâm cô tràn đầy hoảng sợ và mong đợi, cô "ừm" một tiếng, theo Trần Lập Quả trong nhà.
Trần Hệ đang ghế sofa gọt khoai tây, Trần Lập Quả làm gì, nhưng ngăn cản.
Việc quan hệ cha con ruột thịt với Trần Lập Quả, đối với Trần Hệ mà đơn giản chính là niềm vui bất ngờ lường , mặc dù cho dù họ là cha con ruột thịt, cũng cách để Trần Lập Quả chấp nhận .
bớt rắc rối thì ai mà chẳng chứ.
Trần Mặc Vi bước liền thấy một thanh niên trai đang ghế sofa, tay cầm một củ khoai tây to bằng cái đầu đang gọt thành miếng nhỏ, thấy hai họ , cũng ngẩng đầu lên mà gọi một tiếng ba.
Ánh mắt Trần Mặc Vi đảo quanh phòng một vòng, hỏi: “Đứa bé ?”
Trần Lập Quả chỉ Trần Hệ, : “Đây, đây chính là con trai cô.”
Trần Mặc Vi ngẩn một lát mới hiểu đứa con mà Trần Lập Quả là ai, cô đầu chằm chằm Trần Hệ vài giây, đó "phụt" một tiếng rộ lên, đưa tay sờ mặt Trần Lập Quả —— cô cao một mét bảy mươi ba, đế giày bảy centimet, thực sự cao hơn Trần Lập Quả, cô : “Anh yêu , thà nhận làm con trai còn hơn.”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trần Lập Quả: “...” Được , Trần Hệ quả nhiên di truyền gen của .
Lời dứt, cô đột ngột né sang bên cạnh, chỉ trong chớp mắt, chỗ cô cắm phập một con d.a.o nhỏ sắc bén. Người phi d.a.o rõ ràng hề nương tay, vì lưỡi d.a.o lún sâu xuống đất một nửa.
Trần Mặc Vi lạnh lùng đầu, về phía Trần Hệ cũng đang vẻ mặt thiện cảm, mỉa mai : “Anh coi già bao nhiêu mà thể sinh một đứa con trai như thế ?”
Trần Lập Quả hét lớn một tiếng: “Không đ.á.n.h !”
Hai sắp động thủ cưỡng ép nhịn xuống cơn bốc đồng, mặt Trần Mặc Vi khó coi, cô : “Chuyện thể là con trai !”
Trần Lập Quả : “Nếu dối thì một lời dối vụng về như ! Hắn chính là con trai cô! Không gặp vấn đề gì mà chỉ một năm lớn thành bộ dạng !”
Trần Mặc Vi cảm thấy sự thật quá đỗi hoang đường, nhưng chính vì hoang đường quá mức nên khiến nảy sinh một cảm giác chân thực.
Trần Mặc Vi : “Tôi kiểm tra một chút.”
Trần Lập Quả : “Được.”
Trần Mặc Vi bảo: “Cho một sợi tóc của .”
Trần Lập Quả đến mặt Trần Hệ, gọi một tiếng: “Hệ Hệ.”
Trần Hệ do dự vài giây, cuối cùng vẫn cúi đầu, để Trần Lập Quả nhổ vài sợi tóc đầu .
Trần Mặc Vi lấy từ trong túi một chiếc khăn tay, gói những sợi tóc mà Trần Lập Quả đưa cho cô , cô Trần Hệ một cái, gì bỏ .
Trần Lập Quả lặng lẽ bóng lưng Trần Mặc Vi, thầm nghĩ cặp con thực sự giống ...
Trần Hệ từ phía ôm lấy , cảm nhận cơ thể Trần Lập Quả vì cái ôm của mà khẽ run lên, dùng cằm nhẹ nhàng cọ cọ đỉnh đầu Trần Lập Quả, thấp giọng gọi một tiếng: “Ba.”
Trần Lập Quả gọi: “Hệ Hệ.”
Trần Hệ : “Cho dù con là con trai của cô , con cũng ở bên cạnh ba, ba đừng đuổi con .”
Trần Lập Quả vỗ vỗ tay Trần Hệ, an ủi: “Ừm, con mãi mãi là con trai ruột của ba.”
Trần Hệ siết c.h.ặ.t t.a.y —— thực sự chút ghét câu của Trần Lập Quả.
Trần Mặc Vi mất bốn ngày để xác minh phận của Trần Hệ, bốn ngày , cô đến nơi ở của Trần Lập Quả.
Lúc đó Trần Hệ nhà, Trần Lập Quả đang dọn dẹp vệ sinh, Trần Mặc Vi gõ cửa : “Tôi nhé.”
Trần Lập Quả đáp: “Ừm.”
Trần Mặc Vi bước , quanh: “Hắn nhà?”
Trần Lập Quả : “Đi làm .”
Trần Mặc Vi chỉ một chiếc ghế ở góc phòng, hỏi: “Ngồi chứ?”
Trần Lập Quả gật đầu: “Cứ tự nhiên.”
Trần Mặc Vi khi xuống, im lặng vài giây, cô thở dài một tiếng thườn thượt, : “Tôi ngờ, thực sự là con trai .”
Trần Lập Quả thấy cô thừa nhận phận của Trần Hệ, đang định an ủi vài câu thì Trần Mặc Vi tiếp tục : “Tôi càng ngờ rằng, khi tìm thấy , vui mừng như trong tưởng tượng.”
Trần Lập Quả: “...” Không còn lời nào để .
Trần Mặc Vi : “Nghĩ kỹ nguyên nhân, đại khái là vì quá giống .” Chẳng mềm mỏng chút nào, chẳng cần khác bảo vệ chút nào —— cách khác, giai đoạn cần bảo vệ thì ở bên cạnh .
Trần Mặc Vi : “Cảm ơn nhé.”
Câu cảm ơn , Trần Lập Quả nhận mà thấy hổ thẹn, : “Tên đặt cho là Trần Hệ.”
Trần Mặc Vi chút buồn bã : “Anh kể cho chuyện về .”
Trần Lập Quả bắt đầu kể chuyện lúc Trần Hệ còn nhỏ. Kể Trần Hệ ăn thịt, kể Trần Hệ đặc biệt thông minh, kể Trần Hệ lớn nhanh như thổi.
Trần Mặc Vi chăm chú, xong cô thở dài, cô : “Nuôi con trong thời buổi khó lắm đúng ?” Đặc biệt là một dị năng như Trần Lập Quả. Để nuôi lớn một đứa trẻ sơ sinh, thôi thấy như chuyện viễn tưởng .
Trần Lập Quả thể cho Trần Mặc Vi gian, nên chỉ thể cũng tạm .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-59-so-tay-nuoi-con-thoi-mat-the-tam.html.]
Trần Mặc Vi : “Tôi thấy đứa trẻ đó đặc biệt ỷ , chắc chắn đối xử với .”
Theo lời kể của Trần Lập Quả, thanh tiến độ đầu Trần Mặc Vi cũng bắt đầu tiến về phía , gần giống như Trần Lập Quả dự liệu, đạt đến gần năm mươi mới chậm .
Có thể thấy mặc dù Trần Mặc Vi thể hiện ngoài, nhưng sâu trong lòng cô thực vẫn quan tâm đến Trần Hệ.
Hai trò chuyện thêm một chuyện khác.
Trần Lập Quả cũng Trần Mặc Vi đến bước đường cũng dễ dàng gì, mặc dù cô thức tỉnh dị năng ngay thềm mạt thế, nhưng lúc đầu cũng sống chật vật, cho đến khi dị năng thăng cấp, căn cứ, cuộc sống mới cuối cùng lên.
Hai càng chuyện càng hợp ý, từ lúc nào đến buổi chiều, Trần Hệ cũng làm xong việc trở về.
Hắn sớm Trần Mặc Vi ở trong nhà, nên lúc cửa hề ngạc nhiên, chỉ : “Ba ơi, con mua cho ba ít hạt giống .”
Trần Lập Quả vui mừng : “Thật ?”
Trần Hệ gật đầu.
Trần Lập Quả : “Mau, đưa cho ba, ba mang ngâm nước muối, đợi trận mưa tới là gieo xuống luôn.”
Trần Hệ lấy từ túi áo n.g.ự.c một gói nhỏ, đưa cho Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả nhận lấy, hớn hở chạy bếp, thực cũng vội đến thế, chỉ là để chút thời gian riêng tư cho cặp con .
Trần Lập Quả , câu tiếp theo của Trần Mặc Vi là: “Con thích ?”
Ánh mắt hai giao , nhanh chóng hiểu đối phương ý gì.
Trần Mặc Vi hỏi: “Anh tự nguyện ?”
Trần Hệ : “Ba vẫn .”
Trần Mặc Vi hỏi: “Con sẽ cân nhắc đến cảm nhận của chứ?”
Trần Hệ đáp: “Nếu con cân nhắc đến cảm nhận của ba thì sớm ngửa bài với ba —— tưởng ba thể chạy thoát .”
Tâm trạng Trần Mặc Vi vô cùng phức tạp, là một dị năng giả cấp cao, cô rõ ràng thể cảm nhận luồng khí tức khác thường tỏa từ Trần Hệ, luồng khí tức thậm chí khiến cô cảm thấy một sự run rẩy khó tả, giống như mắt con mà là một con dã thú nguy hiểm.
Mẹ con nhận , màn tâm sự cảm động thấu trời xanh, ngược bắt đầu thảo luận về một khác.
Trần Mặc Vi : “Con đừng ép quá mức.” Cô thấy Trần Lập Quả là tính cách mềm mỏng, nếu Trần Hệ thực sự tay, Trần Lập Quả khả năng phản kháng.
Trần Hệ : “Con sẽ đợi.”
Trần Mặc Vi thở phào nhẹ nhõm.
Tuy nhiên câu tiếp theo của Trần Hệ là: “ con chắc thể đợi bao lâu.”
Trần Mặc Vi nhíu mày, cô hỏi: “Chẳng lẽ con ——”
Trần Hệ đáp: “ .”
Trần Mặc Vi thể tin nổi: “Anh thế mà phản ứng gì ?!”
Trần Hệ : “Ba đó là con.”
Trần Mặc Vi cũng nên gì với Trần Hệ nữa, cô lẽ nên khuyên Trần Hệ, nhưng đàn ông thể gọi là trưởng thành mắt, cô cảm thấy thể dùng phận để khuyên răn.
Cuối cùng Trần Mặc Vi chỉ thể khổ : “Đừng để bản hối hận.”
Trần Hệ gật đầu, nhưng dáng vẻ đó, dường như hề để lời của Trần Mặc Vi lòng.
Khi Trần Lập Quả từ trong bếp , Trần Mặc Vi chuẩn cáo từ.
Trần Lập Quả bảo cô ở ăn cơm, cô lắc đầu : “Thôi, về còn chút việc.”
“Vậy cùng ăn bữa cơm nhé.” Trần Lập Quả đề nghị.
Trần Mặc Vi gật đầu đồng ý, cáo từ rời .
Sau khi Trần Mặc Vi , Trần Hệ chủ động nấu cơm, Trần Lập Quả dù chậm chạp đến cũng nhận sự chung đụng giữa hai con gì đó , đắn đo, nhưng ngại dám hỏi tại , dù cũng là kẻ chủ mưu khiến hai con họ xa cách.
Bữa tối ăn trong bầu khí vô cùng trầm mặc, ăn xong Trần Lập Quả ngủ sớm, giường trò chuyện với hệ thống, : “Trần Hệ và Trần Mặc Vi chuyện gì thế nhỉ?”
Hệ thống bảo: “Tôi làm mà .”
Trần Lập Quả : “Hệ Hệ vui ?”
Hệ thống bảo: “Có lẽ .”
Trần Lập Quả buồn bã : “Ôi, đều tại , buồn đến mức ngủ luôn .”
Hệ thống im lặng vài phút, đang định mở miệng an ủi Trần Lập Quả vài câu thì thấy Trần Lập Quả ngáy khò khò nho nhỏ.
Hệ thống: “...” Đây chính là buồn đến mức ngủ của đấy hả???
Kết quả là giấc ngủ của Trần Lập Quả vẫn yên , bởi vì nửa đêm Trần Hệ tới tìm Trần Lập Quả, vẫn là đám dây leo chằng chịt đó, Trần Lập Quả làm cho sướng đến tỉnh cả .
Cậu mở mắt trong làn nước mắt mờ mịt, chỉ thấy một mảnh bóng tối, bên tai truyền đến tiếng thở dốc trầm thấp, cảm thấy đang nhẹ nhàng c.ắ.n vành tai .
Cơ thể điều giáo đến mức vô cùng nhạy cảm dễ dàng xâm nhập một nữa, Trần Lập Quả thở dốc khó nhọc, chỉ cảm thấy khắp nóng bừng như đang bốc cháy.
Trần Lập Quả những sợi dây leo mảnh khảnh trói chặt, căn bản lấy một cơ hội từ chối, đôi mắt bắt đầu ngấn nước, trong miệng tự chủ mà thút thít .
Trần Hệ yêu c.h.ế.t cái âm thanh .
Hắn say đắm làn da lưng trắng trẻo của Trần Lập Quả, áp mặt lên đó cọ nhẹ vài cái.
Khắp Trần Lập Quả run rẩy như cầy sấy, cứ cố gắng bò về phía thoát .
Trần Hệ làm thể để toại nguyện, một nữa chút lưu tình lôi trở , xâm nhập nữa.
Trần Lập Quả nấc lên, hỏi: “Tại là ...”
Trần Hệ câu hỏi của Trần Lập Quả, khẽ một tiếng, hề trả lời.
Ngày hôm , Trần Lập Quả gian nan tỉnh , cảm thấy mí mắt vô cùng nặng nề, chỉ riêng động tác mở mắt thôi cũng vắt kiệt sức lực của .
Trần Hệ bên cạnh Trần Lập Quả, thấy tỉnh liền : “Ba ơi, ba tỉnh .”
Trần Lập Quả khàn giọng gọi: “Hệ Hệ.”
Trần Hệ đáp: “Vâng, con đây.”
Trần Lập Quả : “Cứu ba với ——”
Trần Hệ hỏi: “Ba ơi, ba thế ạ?”
Trần Lập Quả giường, một chút cũng cử động nổi, quần áo, cũng chăn, ánh mắt của Trần Hệ khiến thấy hổ thẹn, nhưng cơ thể suy nhược thể cử động, rõ chữ: “Dây, dây leo, khó chịu... quái vật...”
Trần Hệ hỏi: “Ba ơi, ba quái vật làm gì ?”
Trên mặt Trần Lập Quả hiện lên vẻ kinh hoàng, tất cả những gì xảy đó mà cố tình quên hiện lên rõ mồn một trong tâm trí, một tháng tồi tệ đó, cơ thể chơi đến mức sụp đổ, khiến phát tiếng thút thít trầm thấp.
Trần Hệ bình tĩnh lắng , hề thúc giục.
Đợi đến khi cảm xúc của Trần Lập Quả bình tĩnh , mới hỏi tiếp: “Ba ơi, ba quái vật làm gì ?”
Một câu hỏi lặp ba , giống như chiếc roi quất sống lưng Trần Lập Quả, hổ thẹn : “Ba, ba nó xâm hại .”
Trần Hệ hỏi: “Là một con quái vật như thế nào?”
Trần Lập Quả đáp: “Là, là dây leo... nhiều dây leo, còn ...”
Trần Hệ hỏi: “Ba thấy thoải mái ?”
Trần Lập Quả trợn to mắt một cách khó tin, giống như dám tin Trần Hệ thể hỏi câu hỏi , gọi: “Hệ Hệ...”
Trần Hệ đưa tay , nhẹ nhàng chạm bờ vai loang lổ những vết đỏ của Trần Lập Quả, hỏi: “Ba thấy thoải mái ?”
Trần Lập Quả dường như thoải mái, nhưng cơ thể xâm hại vẫn còn lưu khoái cảm, khiến thể thốt ba chữ " thoải mái".
Trần Lập Quả : “Không... ... ba cố ý ...”
Trần Hệ : “Không ạ.”
Trần Lập Quả chậm rãi cuộn tròn cơ thể , nhún vai, dường như hổ thẹn trò chuyện với Trần Hệ nữa.
Trần Hệ : “Ba ơi, mà.”
Trần Lập Quả khàn giọng : “Sao thể , chuyện như , thể chứ?”
Trần Hệ : “Con sẽ bảo vệ ba.”
Trần Lập Quả lập tức nhớ , chỉ cần Trần Hệ ở bên cạnh thì sẽ xâm hại, suýt chút nữa với Trần Hệ: “Con .” —— Cậu dù cũng nhịn , và ném cho Trần Hệ một cái đáng thương tội nghiệp, một câu: “Con đừng .”
Trần Hệ Trần Lập Quả một cách thương xót, nếu vì lý trí, suýt chút nữa cúi đầu xuống hôn lên đôi mắt đáng thương mà đáng yêu đó của Trần Lập Quả .
Trần Hệ : “Ba ơi, đừng sợ.”
Trần Lập Quả : “Có Hệ Hệ ở đây, ba sợ...”
Trần Hệ cúi xuống, bế Trần Lập Quả mặc quần áo lên, đó để Trần Lập Quả đưa cùng gian.
Dùng linh tuyền trong gian rửa sạch những dấu vết Trần Lập Quả, Trần Lập Quả ngoan ngoãn để mặc Trần Hệ bài bố, giống như một con búp bê vải mất linh hồn.
Trần Hệ tắm rửa sạch sẽ cho , đó : “Ba ơi, ngủ một giấc thật ngon .”
Được xoa dịu cảm xúc, Trần Lập Quả chậm rãi nhắm mắt , chìm giấc ngủ sâu.
Cơ thể quá đỗi mệt mỏi, cho dù dùng linh tuyền thì vẫn cần nghỉ ngơi.
Trần Lập Quả hồi phục là chuyện của ngày hôm , ngủ dậy liền châm một điếu thuốc, bắt đầu chậm rãi hút.
Trần Lập Quả phả một làn khói, : “Cái xác bẩn thỉu của , thà bỏ còn hơn.”
Hệ thống: “...” Cậu thể dập t.h.u.ố.c hãy chuyện ?
Trần Lập Quả : “Một tan vỡ, làm cứu vãn một tan vỡ.”
Hệ thống: “Sướng đủ ? Sướng đủ thì làm việc ?”
Trần Lập Quả bật dậy khỏi giường, thấy vẻ suy nhược của ngày hôm qua, dập t.h.u.ố.c xong liền hét lớn một tiếng: “Đi thôi!”
Trần Mặc Vi cãi với tên tra nam.
Nguyên nhân cãi là vì tên tra nam lén lút mua đồ trang sức cho Bạch Liên Hoa lưng Trần Mặc Vi, tiêu sạch phiếu mua hàng của chính .
Trần Lập Quả đến, họ đang cãi kịch liệt, cô nàng Bạch Liên Hoa đó trốn lưng tên tra nam thút thít lóc, trông thật đáng thương. Trần Lập Quả thấy cũng thấy mủi lòng.
Trần Lập Quả: “Chậc chậc chậc, thật là đáng thương.”
Phía Trần Mặc Vi : “Anh tránh , chuyện riêng với Bạch Liên Hoa.”
Tên tra nam làm chịu, : “Mặc Vi, em đừng kích động, thực sự chỉ coi cô là em gái.” —— Tên tra nam vẫn đang nắm tay Bạch Liên Hoa.
Trần Mặc Vi lạnh lùng : “Hoặc là để chuyện riêng với cô , hoặc là đ.á.n.h một trận mới chuyện riêng với cô ?”
Bạch Liên Hoa mặc dù sợ hãi, nhưng lúc vẫn thể hiện vô cùng hiểu chuyện, cô nhỏ nhẹ : “Anh Tề, , , chị Mặc Vi bụng như , chắc chắn sẽ đ.á.n.h em .”
Tên tra nam vẫn còn do dự, nhưng xét thấy đ.á.n.h Trần Mặc Vi, nên khi đắn đo, vẫn buộc đưa quyết định, : “Được , em nhất định làm hại Tiểu Bạch đấy.”
Trong mắt Bạch Liên Hoa tràn đầy lệ quang, tên tra nam nỡ rời .
Trần Lập Quả sở dĩ rình mò ở đây là vì đây là một bước ngoặt. Trong thế giới nguyên bản, Trần Mặc Vi sự khiêu khích ác ý của Bạch Liên Hoa, một phút nhịn làm thương Bạch Liên Hoa, trái tim tên tra nam lập tức càng thiên vị hơn. Hơn nữa cũng mất sự tin tưởng đối với Trần Mặc Vi.
Trần Lập Quả canh chừng ở đây chính là canh chừng Trần Mặc Vi, để cô đừng vì một phút bốc đồng mà tay với Bạch Liên Hoa.
Bạch Liên Hoa thấy tên tra nam xa, thút thít : “Chị Trần, em thực sự thích Tề, xin chị hãy thành cho chúng em.”
Mặt Trần Mặc Vi khó coi, cô hỏi: “Cô nữa xem?”
Bạch Liên Hoa thút thít: “Anh Tề chị quá hung dữ, , thích...”
Trần Mặc Vi đột ngột siết chặt nắm đấm, Trần Lập Quả trợn mắt đang chuẩn nhảy ngăn cản Trần Mặc Vi, thì thấy ánh mắt Trần Mặc Vi liếc về phía đang ẩn nấp, nghĩ đến điều gì, bỗng nhiên đổi động tác, một tay bóp lấy cằm Bạch Liên Hoa.
Bạch Liên Hoa bóp như , ngẩn ngơ.
Trần Mặc Vi xuống Bạch Liên Hoa, tươi rói : “Tiểu Bạch , chẳng lẽ cô thường xuyên cãi với là vì làm thỏa mãn ?”
Bạch Liên Hoa trợn mắt, đang định gì đó thì Trần Mặc Vi khóa chặt môi.
Trần Lập Quả: “?????” Tại cảm thấy sự xuất hiện của mang đến cho Trần Mặc Vi một hướng suy nghĩ mới mẻ quỷ dị nhỉ???
Kỹ năng hôn của Trần Mặc Vi chắc là , vì Trần Lập Quả tận mắt thấy Bạch Liên Hoa từ lúc bắt đầu vùng vẫy đến lúc chìm đắm, cuối cùng mặt đỏ bừng, cơ thể nhũn .
Trần Lập Quả: “... Hệ thống, m.ô.n.g lung.”
Hệ thống lạnh lùng : “Lúc ở bên cạnh , ngày nào cũng m.ô.n.g lung như đấy.”
Trần Lập Quả: “...” Thế mà chút thấu hiểu tâm trạng của hệ thống , Thống Thống nhà thật đáng thương, xin nhé.
Trần Mặc Vi kết thúc nụ hôn, ngón tay mơn trớn đôi môi của Bạch Liên Hoa, ôn tồn : “Đi theo gì chứ? Tôi lợi hại hơn , giàu hơn , dịu dàng hơn ... kỹ thuật cũng hơn , cô thử với ?”
Trần Mặc Vi vốn dĩ mang phong cách ngự tỷ, lúc khóe mắt nhếch lên, dáng vẻ lơ đãng trêu chọc khác đơn giản là khiến một tên gay như Trần Lập Quả cũng thấy mãn nhãn.
Bạch Liên Hoa một chữ cũng nên lời, ngây như một khúc gỗ.
Trần Mặc Vi : “Tối nay đến tìm cô.” Cô hôn Bạch Liên Hoa một cái, rời , khi còn ném cho Trần Lập Quả một cái nháy mắt đầy ẩn ý.
Trần Lập Quả: “...” Cặp con độc đúng ???
Điều khiến Trần Lập Quả ngờ tới nhất là, cô nàng Bạch Liên Hoa đó theo bóng lưng Trần Mặc Vi, hề tức giận chút nào, ngược còn chút thẹn thùng cúi đầu.
Trần Lập Quả tê liệt với hệ thống: “Nữ chính làm bách hợp , độ thành của thế giới ảnh hưởng ?”
Hệ thống cũng tê liệt kém trả lời: “Tôi làm mà .”
Một một hệ thống, hai kẻ câu trả lời đành đờ mặt về nhà.