Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 54: Sổ Tay Nuôi Con Thời Mạt Thế (3)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:22:50
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau trận tuyết đầu mùa tháng Chín, nhiệt độ giảm mạnh.
Mọi còn kịp phản ứng, thở phả từ miệng biến thành sương trắng.
Trương Minh Phàn khi thời tiết lạnh hẳn dẫn theo đội ngũ của đến những nơi xa hơn, đó mang về ít vật tư, cũng đủ để họ cầm cự qua mùa đông .
Trương Minh Phàn mang về cho Trần Lập Quả một ít rau củ tươi, những loại rau củ cũng xảy biến dị, cây xà lách vốn thấp bé thế mà mọc cao đến ngang hông, củ khoai tây vốn chỉ to bằng nắm tay trẻ con giờ biến thành to như đầu .
Trương Minh Phàn loại rau ít ăn qua, cơ bản xác định là độc, bảo Trần Lập Quả cũng thể ăn một ít.
Trần Lập Quả nhận lấy rau, bày tỏ lòng cảm ơn với Trương Minh Phàn.
Vì mạt thế nên hệ thống sưởi vốn dĩ do chính phủ cung cấp năm nay còn nữa, may mà Trần Lập Quả chuẩn nhiều than, khi thời tiết lạnh hẳn liền dùng chậu sắt đốt một chậu trong nhà.
Cậu sợ Trần Hệ chạy nhảy lung tung đụng chậu than, còn đặc biệt dùng đồ vây quanh chậu than một vòng.
Nhóm Trương Minh Phàn vận khí cũng tệ, trong một cửa hàng tạp hóa thế mà tìm thấy ít than đá, vốn định tặng một ít cho Trần Lập Quả, nhưng Trần Lập Quả từ chối, : “Trong nhà dự trữ ít , cần .”
Trương Minh Phàn hỏi dự trữ nhiều than thế làm gì.
Trần Lập Quả đây thích cắm trại, chơi thường mang theo một ít than, nên dứt khoát mua sỉ một đống để ở nhà.
Trương Minh Phàn thực sự thấy những đống than đá đó trong nhà Trần Lập Quả, bấy giờ mới yên tâm, dù than đá mùa đông đốt hết cũng mang , đều sẽ lãng phí.
Sau khi tuyết rơi, Trần Lập Quả sợ Trần Hệ lạnh, lấy áo bông bọc Trần Hệ trông như một quả bóng.
Trần Hệ ngược thích tuyết rơi, cả ngày chẳng việc gì làm là bên cửa sổ ngoài trời tuyết trắng xóa mà ngẩn .
Trần Lập Quả làm xong bữa trưa liền gọi nó: “Qua đây ăn thịt thịt thôi.”
Trần Hệ nhảy xuống bàn, đến bên cạnh Trần Lập Quả, ngoan ngoãn xuống.
Trần Lập Quả đeo cho nó một cái yếm nhỏ, đưa đũa cho nó để nó tự ăn.
Trần Hệ đang ăn thì đột nhiên hỏi một câu: “Ba ba, tại con ạ?”
Biểu cảm của Trần Lập Quả cứng đờ, thấp giọng : “Mẹ và ba chia tay .”
Trần Hệ đầy vẻ hoang mang, nó hỏi: “ tại chia tay ạ?”
Trần Lập Quả nở một nụ hiền từ, : “Bảo bối, thế giới , còn những chuyện quan trọng hơn cả tình yêu.”
Trần Hệ hỏi: “Chuyện quan trọng hơn cả tình yêu ạ?”
Trần Lập Quả : “ .”
Trần Hệ mà nửa hiểu nửa , nhưng cũng tiếp tục truy hỏi, nó nhạy cảm nhận cha nó dây dưa nhiều chủ đề .
Trần Lập Quả: “...” là dây dưa, vì chẳng lẽ với Trần Hệ rằng nó là do trộm từ bệnh viện về .
Trần Hệ lớn nhanh như thổi, khi đông càng giống như một mầm măng cơn mưa mọc lên từ đất, vù vù vù vù cao lên, đến tháng Mười hai, dáng vẻ thoát khỏi sự non nớt của trẻ thơ, là một thiếu niên cao ráo.
Tốc độ sinh trưởng thần tốc và chỉ thông minh cực cao khiến Trần Hệ bắt đầu rơi một trạng thái kỳ lạ, nó tò mò quá nhiều thứ, nhiều đến mức Trần Lập Quả cũng thể giải đáp hết cho nó.
Thế là Trần Lập Quả mang cho Trần Hệ một đống sách lớn, để nó tự xem.
Trần Hệ một lúc mười dòng, đợi đến lúc sắp đón năm mới, sách Trần Lập Quả đưa cho nó gần hết .
Mùa đông năm nay lạnh đến một mức độ kỳ quái, ví dụ như ngày Trần Lập Quả mang khoai lang sang nhà Trương Minh Phàn, vốn dĩ khoai lang nướng nóng hổi khỏi cửa, chỉ trong thời gian lên lầu thôi mà đông cứng gần hết, Trần Lập Quả thậm chí cảm thấy nếu cửa thêm mười mấy giây nữa thì củ khoai lang thể biến thành cục đá.
do uống nước linh tuyền mà Trần Lập Quả quá sợ lạnh, đưa xong khoai lang về nhà liền thấy Trần Hệ vẫn sofa, giữ nguyên tư thế lúc .
Lúc Trần Hệ trông chừng bảy tám tuổi , nó di truyền gen ưu tú của nó, một khuôn mặt vô cùng tinh xảo xinh , Trần Lập Quả nếu nhớ nhầm thì tên cha cặn bã của Trần Hệ còn chút huyết thống nước ngoài, lai một cái càng hơn.
Trần Hệ thấy Trần Lập Quả về, gọi một tiếng ba ba.
Trần Lập Quả hỏi: “Hệ Hệ xem đống sách bao nhiêu ?”
Trần Hệ nghiêng đầu : “Xem hơn một nửa ạ.”
Trần Lập Quả : “Không , cứ xem thỏa thích , vẫn còn nhiều sách lắm.”
Vừa xuống bên cạnh Trần Hệ, Trần Hệ thấy Trần Lập Quả gần liền đưa tay ôm chặt lấy eo Trần Lập Quả, thấp giọng : “Ba ba, con đói .”
Trần Lập Quả hỏi: “Buổi tối ăn gì nào?”
Trần Hệ : “Muốn ăn cá ạ.”
Trần Lập Quả gật đầu đồng ý, lẽ vì thời thơ ấu quá ngắn ngủi nên Trần Hệ đặc biệt quyến luyến Trần Lập Quả, ngay cả khi Trần Lập Quả bếp cũng bám theo .
Trần Lập Quả : “Còn hai ngày nữa là Tết , ba ba gói ít sủi cảo cho con ăn nhé.”
Trần Hệ gật đầu .
Bột mì từng chút một biến thành khối bột, Trần Lập Quả mặc tạp dề nghiêm túc nhào bột, Trần Hệ lưng Trần Lập Quả, ánh mắt đăm đăm bóng lưng của .
Trần Lập Quả cảm thấy Trần Hệ chỗ nào đúng, ngoảnh đầu hỏi: “Muốn ăn nhân gì nào?”
Trần Hệ : “Có thịt là ạ.”
Trần Lập Quả suy nghĩ một chút, dứt khoát làm bộ nhân thịt heo cải thảo.
Rau củ trong gian thu hoạch nhiều , nhờ nước linh tuyền và mảnh đất đặc biệt nên mùi vị của những loại rau đều ngon. Trần Lập Quả cũng dám tặng cho ngoài ăn, bộ đều cùng Trần Hệ tiêu thụ nội bộ.
Trần Lập Quả gói xong sủi cảo, đầu thấy Trần Hệ sofa thế mà ngủ , nó nhắm mắt, hàng lông mi dài khẽ rung động.
Trần Lập Quả chằm chằm lông mi của nó một lúc, nhịn : “Hệ thống, nhịn nữa .”
Hệ thống: “... Cậu định làm gì?”
Trần Lập Quả : “Tôi làm một việc mà nhịn lâu .”
Hệ thống: “????”
Nó còn đang đầy dấu hỏi chấm trong đầu thì thấy Trần Lập Quả lén lút gian, lúc trở tay thêm một hộp diêm.
Hệ thống vẫn mờ mịt như cũ, đó nó thấy Trần Lập Quả cẩn thận lấy một que diêm, càng cẩn thận hơn đặt que diêm lên lông mi của Trần Hệ.
Trần Lập Quả đặt lên xong liền đầy vẻ kinh ngạc: “Không rơi xuống kìa.”
Hệ thống: “...” Kìa cái đầu .
Trần Lập Quả làm xong còn lấy điện thoại chụp một tấm ảnh, đó mới vui vẻ luộc sủi cảo.
Cậu chú ý tới, ngay khi , Trần Hệ vốn đang nhắm mắt liền mở mắt , ánh mắt về phía Trần Lập Quả thêm một chút cảm xúc khác lạ.
Những chiếc sủi cảo nóng hổi nồi, ăn kèm với nước chấm tươi ngon khiến thèm ăn vô cùng.
Ngay cả Trần Lập Quả cũng ăn gần nửa cân, huống chi là Trần Hệ, nó nuốt chửng bộ sủi cảo còn bụng.
Trần Lập Quả lo lắng Trần Hệ no quá, còn bảo nó ăn ít thôi.
Trần Hệ vỗ vỗ bụng, nghiêm túc : “Con vẫn còn ăn nữa mà.”
Trần Lập Quả đưa tay sờ một cái lên bụng nó, phát hiện cái bụng nhỏ đó thế mà thực sự hề phình lên, thì sủi cảo nhiều như thế ? là một bí ẩn lời giải...
Ăn xong sủi cảo là thời gian nghỉ ngơi, Trần Hệ sách, Trần Lập Quả bên cạnh dò đài radio, ngờ thực sự dò kênh.
Kênh đó hình như là của chính phủ, đơn giản lặp lặp tình hình trong nước hiện tại, kêu gọi dân tích cực cầu sinh, các chuyên gia đang nghiên cứu huyết thanh kháng virus.
Trần Lập Quả đang đài thì thấy Trần Hệ tới, tựa cằm lên vai Trần Lập Quả, : “Ba ba con ngủ.”
Trần Lập Quả tắt radio, : “Ừm, ngủ .”
Cậu trải giường chiếu xong, Trần Hệ cởi sạch đồ liền chui tọt trong.
Trần Lập Quả : “Mau mặc đồ ngủ , lớn thế mà còn giống như đứa trẻ con .”
Trần Hệ tủi : “Con mới một tuổi thôi mà.”
Trần Lập Quả: “...” Thế mà thể phản bác .
Trần Hệ chớp chớp đôi mắt đầy của , : “Ba ba, đây , bên ngoài lạnh lắm.”
Trần Lập Quả dáng vẻ của Trần Hệ, trong lòng thế mà hiếm khi nảy sinh chút cảm giác tội , nhưng tìm lý do từ chối Trần Hệ, chỉ thể mặc quần áo thu đông của bọc bản thật kín mít mới lên giường.
Vừa lên giường, Trần Hệ liền dính chặt lấy Trần Lập Quả như một con bạch tuộc, nó nhỏ giọng : “Trên ba ba thơm quá, thật c.ắ.n một miếng...”
Trần Lập Quả rõ, hỏi Trần Hệ gì.
Trần Hệ bảo gì, hôn Trần Lập Quả một cái, bấy giờ mới mãn nguyện nhắm mắt .
Năm nay đón Tết chắc chắn thể náo nhiệt , những nơi đông ồn ào dễ thu hút tang thi, chẳng ai ngu ngốc đến mức lúc còn tụ tập ăn mừng.
Trương Minh Phàn mời Trần Lập Quả sang nhà đón Tết, Trần Lập Quả từ chối, ở một là .
Trương Minh Phàn khuyên bảo hồi lâu, thấy Trần Lập Quả khách sáo mà là thực sự , thế nên chỉ đành từ bỏ, nhưng vẫn bảo buổi tối sẽ mang ít sủi cảo qua cho Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả hôm nay ngược gói sủi cảo nữa, dọn dẹp các nguyên liệu trong gian, làm một bữa lẩu.
Váng đậu khô, rau củ, thịt cá, miến, còn thịt bò đông lạnh, đủ loại nguyên liệu bỏ nồi nước dùng đỏ rực.
Trần Hệ đầu tiên ăn lẩu, nó ngay ngắn bên cạnh bàn, đôi mắt dán chặt những thứ trong nồi.
Trần Lập Quả khẽ vỗ đầu nó một cái, : “Cẩn thận kẻo lòi cả con mắt ngoài bây giờ.”
Trần Hệ thấy Trần Lập Quả thể ăn liền vội vàng đưa đũa gắp thức ăn, cũng chẳng sợ nóng, cứ thế nhét miệng.
Trần Lập Quả bộ dạng ngốn ngấu của nó, thở dài: “Bình thường cũng khắt khe với con, nào ăn cơm cũng cái bộ dạng thế.”
Trần Hệ , buồn bã : “Bởi vì ăn no...”
Trần Lập Quả ngẩn , lời mới Trần Hệ đầu, hỏi: “Con ăn no?”
Trần Hệ cúi đầu, dường như lời nên , im lặng đáp.
Sức ăn của Trần Hệ gần như gấp ba một trưởng thành như Trần Lập Quả, Trần Lập Quả ngờ nó thế mà vẫn ăn no, : “Vậy nào con ăn no đều là giả vờ ?”
Trần Hệ : “Con sợ ba ba buồn.”
Trần Lập Quả: “... Ba buồn cái gì chứ, con ăn no thì cứ , đồ đạc trong nhà đủ dùng mà.”
Trần Hệ hỏi: “Thật ạ?”
Trần Lập Quả : “Thật.”
Thế là Trần Hệ ăn sạch sành sanh tất cả các món rau mà Trần Lập Quả chuẩn , ăn xong ợ một cái chằm chằm nồi nước lẩu mặt với vẻ thèm thuồng.
Trần Lập Quả đầy vẻ bất lực: “Cái nước ngon .”
Trần Hệ: “Ba ba...” Nó lộ ánh mắt như chú ch.ó nhỏ.
Trần Lập Quả kiên trì ba mươi giây, đó bỏ cuộc kháng cự, : “Uống , uống , tối nay con rửa bát đấy.”
Trần Hệ vui mừng bưng nồi lên, nuốt sạch cả ớt lẫn gia vị bụng.
Trần Lập Quả nó uống như thế cảm thấy một bộ phận nào đó cũng đau theo, hỏi: “Thống nhi, nó uống như thế làm ...”
Hệ thống : “Bị làm ? Đau dày?” Nó đang định với Trần Lập Quả rằng với tình trạng cơ thể của Trần Hệ thì tuyệt đối thể đau dày , liền thấy Trần Lập Quả bổ sung nốt câu .
Trần Lập Quả : “Đi vệ sinh rát đ.í.t .”
Hệ thống: “............” Sao cảm giác như kinh nghiệm .
Trần Hệ rửa bát xong liền ngoan ngoãn lên giường đợi Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả vội ngủ, ban công châm một điếu thuốc, trò chuyện với Hệ thống một lát.
Trần Lập Quả : “Trước khi c.h.ế.t , thích đón Tết nhất.”
Hệ thống hỏi: “Tại ?” Trần Lập Quả thực về chuyện đây, Hệ thống đến nay chỉ nhắc đến vài lời ngắn ngủi.
Trần Lập Quả : “Bởi vì hễ đón Tết là nghỉ, về nhà.”
Hệ thống hỏi: “Cậu về nhà ?”
Trần Lập Quả thâm trầm : “Cha qua đời khi còn là trẻ sơ sinh, sống cùng với cô của .”
Hệ thống chút động lòng, nó hỏi: “Cô của đối xử với ?”
Trần Lập Quả : “Bà cảm thấy là ngôi chổi.”
Hệ thống : “Đó của , đừng để trong lòng.”
Trần Lập Quả : “Bà đối xử với tệ, cho học, còn bắt sống trong cái hốc nhỏ gầm cầu thang.”
Hệ thống lờ mờ cảm thấy gì đó đúng, nhưng vẫn : “Cách làm của cô là sai .”
Trần Lập Quả thở dài một tiếng: “ , nếu thiên phú ma pháp kinh thì làm gì ngày hôm nay chứ.”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả : “Hãy gọi là Ha-Trần-Potter.”
Hệ thống: “...”
Lần Hệ thống kích động mạnh , Trần Lập Quả gọi hơn nửa tiếng đồng hồ nó cũng thèm để ý đến .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-54-so-tay-nuoi-con-thoi-mat-the-3.html.]
Trần Lập Quả lòng đầy hối , đó lăn ngủ.
Cái Tết Trần Lập Quả và Trần Hệ thực coi như trải qua vô cùng , đêm Giao thừa ăn sủi cảo, mùng Một ăn lẩu, mùng Hai ăn tiệc cá, mùng Ba cũng làm một bàn lớn thức ăn ngon.
Trần Hệ ăn nhiều, nhân cơ hội vù vù cao thêm mấy centimet, Trần Lập Quả lấy tay đo thử, phát hiện Trần Hệ thế mà cao đến n.g.ự.c .
Trần Lập Quả : “Sao con lớn nhanh thế nhỉ.”
Trần Hệ tủi : “Con cũng mà.” Nó cũng làm bảo bối nhỏ của ba nó thêm vài năm nữa.
Trần Lập Quả : “A — nếu chiều cao của con vượt qua ba, ba sẽ bao giờ cho con ăn thịt nữa.”
Trần Hệ: “...”
Trần Lập Quả nghiêm túc : “Ba thật đấy.”
Trần Hệ buồn bã : “Được ba ba, con sẽ cố gắng.”
Bị Trần Lập Quả vô lý gây sự, Trần Hệ buồn, một gian ngủ một đêm, đó lúc trở , nó cao bằng Trần Lập Quả .
Trần Lập Quả: “... Con rốt cuộc làm gì trong gian thế?”
Trần Hệ con vớt hết cá trong suối linh tuyền lên ăn sạch .
Trần Lập Quả Trần Hệ vẻ ngoài đủ mười bảy mười tám tuổi , cả đều bờ vực sụp đổ, nuôi con bằng sữa chỉ nuôi ba tháng, Trần Hệ liền cai sữa mọc răng xuống đất , hai tháng lớn như đứa trẻ bốn năm tuổi, bốn tháng dáng vẻ đó thể học cấp ba, lúc gần như một năm thời gian, Trần Hệ và Trần Lập Quả là em e là cũng tin.
Trần Lập Quả trong lòng bi lương, cảm thấy làm tròn vai cha, nhớ nhung bao đứa trẻ bụ bẫm đây ôm lấy vì miếng thịt mà gọi ba ba bằng giọng non nớt.
Trần Lập Quả và Trần Hệ hai gì, trong lòng hai đều sự tủi vô bờ bến lấp đầy.
Sự tủi của Trần Lập Quả là vẫn tiếp tục làm một cha , sự tủi của Trần Hệ là ba nó thế mà thích nó lúc lớn lên.
cũng may Trần Lập Quả nhanh chóng điều chỉnh tâm trạng, con lớn thì lớn thôi, lớn chút cũng chẳng , thể hiện quá rõ ràng ngược sẽ làm tổn thương lòng đứa trẻ.
Thế là Trần Lập Quả thỏa hiệp : “Thôi , lớn thì lớn, con là đứa trẻ lớn .”
Trần Hệ biểu cảm u sầu Trần Lập Quả, nó : “Tại ba ba thích con lớn lên chứ, con lớn là thể giúp ba ba làm việc mà.”
Trần Lập Quả lời Trần Hệ xong, tự tẩy não suốt một đêm, ngày hôm liền chấp nhận sự thật .
Tuy nhiên mặc dù chấp nhận sự thật , một việc từ đầu đến cuối thể chấp nhận , đó chính là Trần Hệ lúc lớn vẫn cứ nhất quyết đòi ngủ chung một giường với .
Khi Trần Hệ với khung xương là một thanh niên duỗi chiếc giường lớn, để lộ làn da trắng trẻo và cơ thể cân đối, Trần Lập Quả bày tỏ, cầm lòng .
Trần Hệ rõ ràng ngày nào cũng ở trong nhà chẳng làm gì cả, nhưng cơ thể vô cùng chuẩn mực, cơ n.g.ự.c săn chắc và tám múi bụng, cùng với đường nhân ngư quyến rũ đó, một cái nào là nhắc nhở Trần Lập Quả rằng nó còn là cục thịt tròn vo đây nữa, mà là một thanh niên xinh .
Trần Lập Quả co ro ban công hút t.h.u.ố.c than thở với Hệ thống, đầu tiên cảm thấy cầm thú, Trần Hệ mới một tuổi thôi! Mới một tuổi! Một tuổi!
Hệ thống tụng kinh của nó, Trần Lập Quả nhảm.
Hút xong hai điếu thuốc, Trần Lập Quả thấy giọng oán hận của Trần Hệ truyền đến, nó : “Ba ba, ba vẫn ngủ ?”
Cơ thể Trần Lập Quả cứng đờ, : “Con ngủ .”
Trần Hệ : “Không ba bên cạnh con ngủ .”
Trần Lập Quả âm thầm rơi lệ, : “Thống nhi, sợ sẽ làm hỏng thiết lập nhân vật mất.”
Hệ thống lạnh lùng : “Đây là thử thách mà Chúa dành cho .”
Trần Lập Quả: “...”
Trần Hệ giục thêm vài , Trần Lập Quả bất đắc dĩ phòng, phòng liền thấy Trần Hệ chỉ đắp nửa , nửa để trần, vẻ mặt đáng thương , Trần Hệ : “Ba ba ngủ với con nữa ?”
Trần Lập Quả gian nan : “Trần Hệ, con là đứa trẻ lớn , hai chúng ngủ một chiếc giường chật...”
Trần Hệ vẻ mặt bi thương: “Ba ba ghét bỏ con ?”
Trần Lập Quả: “Không...”
Trần Hệ: “Con quả nhiên kỳ lạ.” Nó xong liền đầu Trần Lập Quả nữa, cuộn tròn thành một cục trong chăn.
Trần Lập Quả: “...” Đối mặt với sự tấn công như thế của Trần Hệ, Trần Lập Quả chống cự ba phút liền thỏa hiệp, tự an ủi , Trần Hệ chẳng qua chỉ là một em bé một tuổi, nhất định thể cầm lòng , để vì làm hỏng thiết lập nhân vật mà tống cổ khỏi thế giới .
Tuy nhiên tất cả những lời an ủi tâm lý của Trần Lập Quả đều sụp đổ ngày hôm khi một vật cứng chạm mông, Trần Hệ ngủ mơ mơ màng màng, thấy Trần Lập Quả thức dậy còn gọi một tiếng ba ba.
Trần Lập Quả : “Con ngủ .” Cậu dậy bắt đầu mặc quần áo.
Trần Hệ cũng tỉnh táo theo, nhưng câu tiếp theo của nó khiến tâm trạng Trần Lập Quả phức tạp, nó chằm chằm chỗ đang chào buổi sáng của : “Ba ba, tại chỗ cứng lên ạ.”
Trần Lập Quả thấy câu , ý nghĩ đầu tiên trong đầu chính là, hóa và Hệ thống đều là những yêu nghiệt đê tiện, con trai mới là thanh thuần làm bộ làm tịch...
Trần Lập Quả bất lực : “Ba ba tìm cho con một cuốn sách.”
Cậu vội vàng gian lật tìm những cuốn sách về sức khỏe sinh lý mang cho Trần Hệ.
Trần Hệ ngờ ngủ dậy ba nó bắt nó sách, vẻ mặt còn chút tủi .
Trần Lập Quả mủi lòng, bảo nó cho kỹ, nấu cơm.
Sau khi các đường nét khuôn mặt Trần Hệ nảy nở, những đặc điểm lai nó càng thêm rõ rệt, mái tóc đen tuyền mà là màu nâu nhạt xinh , mũi cao mắt sâu, làn da trắng như màu sữa, đôi mắt là một màu đen láy thuần khiết.
Thông thường mắt của châu Á đều thiên về màu nâu, nhưng Trần Hệ giống như trẻ sơ sinh, đôi mắt đen sáng, hàng lông mi dài đổ xuống một bóng râm nhạt.
Trần Lập Quả làm xong cơm, trang sách của Trần Hệ cũng hòm hòm .
Trần Lập Quả : “Lại đây ăn cơm.”
Trần Hệ tới đối diện Trần Lập Quả, vẻ mặt mang theo chút hoang mang, nó hỏi: “Ba ba cũng sẽ như ?”
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trần Lập Quả thản nhiên đúng .
Trần Hệ : “Vậy tại con từng thấy nhỉ?” Nó húp cháo, thè lưỡi l.i.ế.m một vòng quanh môi.
Trần Lập Quả tiếp tục vẻ mặt thản nhiên, : “Bởi vì ba ba cơ thể yếu.”
Hệ thống: “...” Cậu cũng cơ đấy.
Trần Hệ: “Cơ thể yếu là thế nào ạ?”
Trần Lập Quả : “Là sức khỏe , sức khỏe thì ít làm những chuyện như thế .”
Trần Hệ nửa hiểu nửa . thể , phản ứng cơ thể chứng minh Trần Hệ là một đàn ông trưởng thành , lúc Trần Hệ dậy dọn bát, Trần Lập Quả mới phát hiện nó hình như cao thêm một chút.
Cơ thể hiện tại của Trần Lập Quả tính là cường tráng, chiều cao chừng một mét bảy mươi tám, Trần Hệ hiện tại ước chừng một mét tám mươi lăm, cũng còn tiếp tục cao lên nữa .
Trần Hệ đang rửa bát thì Trương Minh Phàn đến tìm Trần Lập Quả, họ đang quy hoạch lộ trình xuống phía nam, hỏi Trần Lập Quả ý kiến gì .
Trần Lập Quả suy nghĩ một chút : “Chẳng phía nam mấy căn cứ ? Hay là chúng đến đó?”
Trương Minh Phàn : “Căn cứ thì , nhưng đãi ngộ của bình thường ở đó lắm.” Trong mạt thế lượng thức tỉnh dị năng tính là quá nhiều, cũng vì thế mà nhận sự coi trọng cực độ của chính phủ. Bởi vì đây thể là một hướng tiến hóa của nhân loại, cũng là hy vọng to lớn để cứu nhân loại khỏi t.h.ả.m họa .
Trần Lập Quả hỏi: “Mọi nghĩ thế nào?”
Trương Minh Phàn đơn giản qua ý tưởng và lộ trình đại khái của , là quân nhân giải ngũ, hiện tại vẫn còn liên lạc với mấy đồng đội cũ, nên nhiều hơn thường một chút.
Trần Lập Quả thấy lộ trình của Trương Minh Phàn liền đồng ý với đề nghị của , bởi vì họ sẽ ngang qua căn cứ nơi của Trần Hệ đang ở.
Trương Minh Phàn là dị năng, cảm quan nhạy bén hơn thường, lúc đang chuyện với Trần Lập Quả thì thấy trong bếp truyền đến tiếng nước chảy nhỏ xíu, nghi hoặc hỏi: “Trong bếp ?”
Trần Lập Quả khi Trần Hệ lớn lên ý định tiếp tục che giấu sự tồn tại của nó, : “Ừm, hôm qua một bạn của tìm đến, cùng chúng .”
Trần Lập Quả dứt lời thì Trần Hệ từ trong bếp bước , ngoại hình rạng rỡ của nó là điểm thu hút nhất ngay từ cái đầu tiên, tuy nhiên Trương Minh Phàn mới nảy sinh lòng kinh ngạc thì chạm ánh mắt của Trần Hệ.
Ánh mắt của Trần Hệ vẫn mang theo nụ mỉm, nhưng khiến Trương Minh Phàn nảy sinh một loại ảo giác kinh hoàng như thể đang ngâm trong nước đá. Cảm giác giống như một con thỏ thấy một con báo, nó là thiên địch của , mà bản ngay cả cơ hội chạy trốn cũng , chỉ thể một miếng c.ắ.n trúng cổ họng trực tiếp g.i.ế.c c.h.ế.t.
Cuộc giao phong của hai chỉ diễn trong tích tắc, cảm giác nguy hiểm của Trương Minh Phàn chớp mắt biến mất dấu vết, nhưng trán vẫn rịn chút mồ hôi lạnh, ánh mắt về phía Trần Hệ tràn đầy sự cảnh giác.
Sau đó Trần Hệ mở miệng gọi: “Ba.”
Trần Lập Quả: “...” Cậu đó với Trần Hệ, bảo nó đừng gọi là ba ba mặt khác, Trần Hệ gọi như thế rõ ràng là cố ý.
Trương Minh Phàn ngẩn , hỏi: “Đây là... của ?”
Trần Lập Quả khổ, : “Đây là con trai .”
Trương Minh Phàn vẻ mặt thể tin nổi, hỏi: “Cậu bao nhiêu tuổi ?”
Trần Lập Quả mở miệng bừa: “Năm nay tròn bốn mươi mốt.”
Trương Minh Phàn: “...” Anh nghẹn nửa ngày, nghẹn một câu, “Không đấy.”
Trần Lập Quả : “Ừm, mặt nhỏ.”
Trương Minh Phàn rõ ràng là mối quan hệ cha con đột ngột làm cho kích động, thêm với Trần Lập Quả vài câu liền hồn siêu phách lạc về.
Sau khi Trương Minh Phàn , Trần Lập Quả bất lực : “Hệ Hệ... ba đó chẳng với con ?”
Trần Hệ cúi đầu gì.
Trần Lập Quả thấy dáng vẻ ủ rũ của nó cũng nỡ tiếp tục trách mắng, đứa trẻ dù cũng là do nuôi nấng từ nhỏ, thể xót cho .
Trần Hệ : “Ba ba làm ba ba của con ?”
Trần Lập Quả thở dài: “Không , là giải thích với họ.” Dáng vẻ của trông cùng lắm là hai mươi mấy tuổi, thế nào với khác rằng một đứa con trai trông còn lớn hơn cả ?
Trần Hệ : “Tại giải thích với họ chứ?”
Trần Lập Quả cứng họng.
Trần Hệ : “Con chỉ ở bên cạnh ba ba hai thôi, cần những khác.”
Trần Lập Quả xoa xoa đầu nó, tóc của Trần Hệ còn mềm như lúc nhỏ nữa, nhưng sờ cảm giác vẫn , : “Ngoan nào...”
Trần Hệ mím môi, thấp giọng đáp một tiếng.
Sau năm mới, vốn tưởng rằng tuyết tháng Hai tháng Ba là thể ngừng, ngờ thế mà ròng rã đến tận tháng Tư mùa xuân mới bóng dáng.
Từng mảng tuyết lớn rơi xuống từ mái hiên, cả thế giới dường như từ trong băng giá mà phục hồi .
Gia đình Trương Minh Phàn nhanh chóng quen với sự tồn tại của Trần Hệ.
Mặc dù mạt thế gần một năm , việc đột nhiên xuất hiện một lạ là một tình huống kỳ lạ, nhưng chuyện nhà , ngoài cũng quyền can thiệp.
Trần Hệ mỗi tối vẫn cứ lỳ lợm đòi ngủ chung một giường với Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả nhịn qua mùa đông, dù mùa đông thời tiết lạnh, mặc nhiều, cũng sợ sự tiếp xúc cơ thể gì, nhưng thấy thời tiết ngày càng nóng lên, bắt đầu nhịn nổi nữa.
Trần Lập Quả thương lượng với Trần Hệ, : “Hệ Hệ , con xem con lớn thế , nên ngủ riêng giường ?”
Biểu cảm vốn dĩ lười biếng của Trần Hệ lập tức trở nên vô cùng đáng thương, nó : “Ba ba là ghét bỏ Hệ Hệ ?”
Trần Lập Quả: “...”
Trần Hệ : “Ba ba, con sẽ lời thật , ngoan ngoãn mà.”
Trần Lập Quả: “Không, ý đó, ba con ngoan...”
Trần Hệ hỏi: “Vậy tại ba ba ngủ với con nữa?”
Trần Lập Quả : “Con lớn mà.”
Trần Hệ tiếp tục : “ chúng đều là đàn ông mà.”
Trần Lập Quả lệ chảy thành dòng, chẳng lẽ với con trai rằng đời đàn ông thích đàn ông .
Trần Hệ : “Ba ba chẳng , chỉ đàn ông và phụ nữ ngủ chung một giường mới t.h.a.i ?”
Thế là kế hoạch ngủ riêng giường của Trần Lập Quả một nữa thất bại.
Tuy nhiên còn đợi Trần Lập Quả thành công ngủ riêng giường với Trần Hệ, nhóm Trương Minh Phàn chuẩn rời khỏi đây theo kế hoạch.
Công tác chuẩn cho việc rời thực hiện suốt cả một mùa đông, họ chuẩn một lượng lớn thức ăn, còn cải tạo những chiếc xe ô tô tìm , tóm là làm tất cả những gì thể làm.
Chuyến hành trình trong mạt thế chắc chắn đầy rẫy gian nan và ẩn , họ cũng thể bao xa, thể đến đích . một cuộc di cư hy vọng luôn hơn là sự chờ đợi trong tuyệt vọng.
Xe của Trần Lập Quả cũng mang , còn mang ít xăng tích trữ .
Trương Minh Phàn lúc lấy xăng ở nhà Trần Lập Quả đùa: “Nhà tích trữ nhiều đồ thế , chắc là liệu ngày hôm nay ?”
Trần Lập Quả : “Người lười phúc của lười mà.”
Hành lý Trần Lập Quả mang theo nhiều, nhưng để quá gây chú ý, vẫn mang theo tất cả những gì thể mang.
Mấy bao tải khoai lang khô tích trữ từ mùa đông, một ít thịt hun khói do nhà Trương Minh Phàn tặng, nước sạch và rau khô, cùng nhiều nhu yếu phẩm sinh hoạt.
Cơ thể Trần Lập Quả mặc dù trông vẻ gầy yếu, nhưng dị năng cũng thể yếu .
Còn dị năng của Trần Hệ đến nay vẫn thể hiện rõ ràng, đến mức Trần Lập Quả cũng là gì, nhưng lờ mờ cảm thấy dị năng của Trần Hệ lẽ vô cùng đặc biệt.
Thời gian xuất phát định một buổi sáng trời trong xanh, mười mấy lặng lẽ vận chuyển hành lý lên xe, đó liền chuẩn rời .
Lúc Trần Lập Quả căn nhà của một cái, trong lòng thế mà chút nỡ.
Trần Hệ chú ý tới ánh mắt của Trần Lập Quả, nó nhẹ nhàng : “Nếu ba ba nỡ, đợi khi nào cơ hội, chúng về .”
Trần Lập Quả đang lái xe, thấy câu của Trần Hệ, mỉm gật đầu đáp một tiếng .