Xuyên Nhanh Chi Vận Mệnh Hoàn Mỹ - Chương 53: Sổ Tay Nuôi Con Thời Mạt Thế (2)
Cập nhật lúc: 2026-01-26 12:22:48
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trần Lập Quả giường cho con b.ú sữa.
Lần phát sốt của Trần Hệ, sốt ròng rã suốt ba ngày, Trần Lập Quả ngày nào cũng cho nó uống nước linh tuyền và t.h.u.ố.c hạ sốt, nhưng nhiệt độ cứ duy trì ở mức ba mươi tám độ chịu hạ xuống.
Lúc chức năng của các bệnh viện bên ngoài tê liệt, Trần Lập Quả sốt ruột cũng chẳng cách nào, chỉ thể nhờ Hệ thống tìm vài phương pháp hạ nhiệt cho Trần Hệ.
Trong cái rủi cái may là mặc dù Trần Hệ đang phát sốt nhưng khẩu vị vẫn khá , Trần Lập Quả một ngày cho nó ăn bốn năm bữa mà nó vẫn còn kêu đói.
Ba ngày , Trần Lập Quả cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, nhiệt độ Trần Hệ hạ xuống, một nữa khôi phục vẻ sinh long hoạt hổ như .
Với tư cách là một cha, Trần Lập Quả sụt sùi nước mắt: “Thống nhi, con của chúng cuối cùng cũng giữ mạng .”
Hệ thống: “...” Cái trò diễn sâu của đồ tâm thần tới .
Trần Lập Quả: “Dù cũng là một miếng thịt rơi từ , thể lạnh lùng như thế chứ? Đây cũng là con của mà.”
Hệ thống: “...” Phiền quá, chuyện.
Trần Lập Quả: “Thống nhi, gì?”
Hệ thống: “Nói lời thô tục ?”
Trần Lập Quả: “Hi hi hi hi.”
Đọc thuộc lòng các loại kinh sách vẫn ích, ít nhất hiện tại Hệ thống còn mỗi thấy Trần Lập Quả hi hi hi là g.i.ế.c nữa, tần suất g.i.ế.c giảm từ mười xuống còn tám chín băm vằn cái ký chủ thiểu năng .
Ngày thứ hai khi đứa trẻ khỏi bệnh, hàng xóm Trương Minh Phàn từng tặng nước linh tuyền tìm đến cửa, nhưng đến xin đồ, xách theo một ba lô mì ăn liền, cảm ơn Trần Lập Quả vì sự giúp đỡ đó.
Trần Lập Quả thấy nhiều mì ăn liền như thì chút kinh ngạc, : “Nhiều thế ?”
Trương Minh Phàn : “Ừ, chúng tổ chức một đội ngũ nhỏ, đến những nơi xa một chút để quét sạch siêu thị, thu hoạch khá.”
Trần Lập Quả : “Không cần , trong nhà vẫn còn ít đồ ăn.”
Trương Minh Phàn bảo: “Cậu đừng gồng nữa, thấy đói đến mức gầy sọp kìa.”
Trần Lập Quả đúng là gầy một chút, nhưng đó là do thức đêm xót con mà , suy nghĩ một chút, vẫn đưa tay nhận lấy món quà cảm ơn của hàng xóm.
Thấy Trần Lập Quả nhận đồ, Trương Minh Phàn thở phào nhẹ nhõm, do dự một lát, vẫn : “Có thể hỏi một chút là nước sạch cho đó tìm ở ? Nước máy ở nhà cắt lâu ... ở gần đây mãi mà tìm nguồn nước sạch nào.”
Trần Lập Quả : “Đây là nước dự trữ trong bồn nước từ , chỗ vẫn còn một ít, cứ mang về dùng .”
Trương Minh Phàn rõ ràng là , con gái mới khỏi bệnh, nước trong siêu thị chỉ đủ để uống, còn uống tiết kiệm, nhưng khi thở dài một tiếng, vẫn từ chối lòng của Trần Lập Quả.
Trần Lập Quả : “Cứ cầm lấy , trong nhà vẫn còn ít nước, chắc là đủ dùng cho cả năm nay đấy.”
Trương Minh Phàn vẫn lắc đầu.
Trần Lập Quả : “Tôi sống một , cũng chẳng dùng hết bao nhiêu, chúng đều là hàng xóm, giúp đỡ lẫn là chuyện nên làm.”
Trương Minh Phàn do dự: “Vậy nếu đủ dùng...”
Trần Lập Quả : “Đợi đến lúc đủ dùng, chắc chắn đều tìm nguồn nước mới .” Cậu suy nghĩ một chút, bồi thêm một câu: “Tôi nhớ phía núi Nam Minh bên con suối nhỏ, đợi khi nào cơ hội cùng qua đó xem thử?”
Lời đến mức , nếu còn nhận thì đúng là làm bộ làm tịch, Trương Minh Phàn nhận lấy lòng của Trần Lập Quả, xách một thùng nước về.
Trần Lập Quả thấy xa mới thuận tay đóng cửa .
Cục thịt tròn vo trong phòng đang bò lổm ngổm giường, thấy Trần Lập Quả liền gọi "ba ba" bằng giọng non nớt, mặc dù nó gần như thể chuyện nhưng phát âm vẫn rõ ràng, qua thấy vô cùng đáng yêu.
Trần Lập Quả bế Trần Hệ lên hôn cho nó một mặt đầy nước miếng.
Trần Hệ kêu "a a", bàn tay nhỏ bé vỗ vỗ lên đầu Trần Lập Quả.
Hôn xong Trần Lập Quả thấy gần đến chín giờ , liền bắt đầu dỗ cục bông ngủ, : “Hệ Hệ ngoan nào, ngủ ngủ thôi.”
Trần Hệ chịu ngủ, kéo tay Trần Lập Quả định gặm.
Trần Lập Quả thấy chút kỳ lạ, : “Sao con của chúng thích tay thế nhỉ.”
Hệ thống suy nghĩ một lát: “Mọc răng nên mài răng chăng?”
Trần Lập Quả: “... Răng nó mọc đủ cả .”
Trần Hệ mọc răng cực nhanh, giờ một hàm răng trắng nhỏ, gặm thịt chẳng còn tốn sức chút nào.
Hệ thống : “Hay là thử đưa cho nó cái gì đó để mài răng xem.”
Trần Lập Quả suy nghĩ một chút, từ trong gian lấy một món đồ chơi mài răng cho trẻ con, đưa cho Trần Hệ.
Ai ngờ Trần Hệ chẳng thèm liếc món đồ chơi đó lấy một cái, vẫn cứ nắm lấy tay Trần Lập Quả chịu buông, gặm đến mức ngon lành.
Trần Lập Quả: “... Tay ngon đến thế .” Nhìn cái điệu bộ Trần Hệ gặm, cũng cảm thấy đói .
Hệ thống: “Vị giống móng giò heo chăng?”
Trần Lập Quả im lặng hai giây, u uất : “Đây là con của chúng đấy.”
Hệ thống: “...”
Trần Lập Quả đang đấu khẩu với Hệ thống thì đột nhiên cảm thấy ngón tay đau nhói, cúi đầu , phát hiện ngón tay cái của thế mà Trần Hệ c.ắ.n rách . Ngón tay rách chảy m.á.u tươi, Trần Hệ ngậm chặt trong miệng, nó cũng chẳng ý định buông , trông cái bộ dạng đó thì mút mát khá là ngon lành.
Trần Lập Quả ngơ ngác, vội vàng cứu ngón tay của .
Trần Hệ đầy vẻ luyến tiếc, đôi môi m.á.u nhuộm đỏ gọi: “Ba ba, ba ba...”
Trần Lập Quả thầm nghĩ con gọi là tổ tông cũng cho con mút thêm miếng nào .
Thế là Trần Hệ bắt đầu .
Và Trần Lập Quả lóc gọi Trần Hệ một tiếng tổ tông, cầu xin Trần Hệ đừng nữa.
dù là tổ tông thì hành vi hút m.á.u cũng là bình thường, Trần Lập Quả với tư cách là một cha ưu tú sửa đổi hành vi , thế là hâm sữa cho Trần Hệ, nhét bình sữa lòng Trần Hệ.
Trần Hệ chịu, tiếp tục , Trần Lập Quả lúc đầu còn dỗ, đó dỗ nữa, cứ Trần Hệ , thấy Trần Hệ mệt thì cho nó uống chút nước.
Trần Lập Quả nó hiểu lời , nên khổ tâm khuyên bảo con trai nhà .
Trần Lập Quả : “Uống m.á.u là đúng .”
Trần Hệ "oa oa oa oa".
Trần Lập Quả : “Con là đứa trẻ hai ba tháng tuổi nữa, hiểu chuyện thế hả? Con bốn tháng tuổi đấy!”
Hệ thống: “...” Nó bắt đầu tò mò Trần Lập Quả thể dạy một đứa trẻ kỳ quặc đến mức nào.
Trần Lập Quả : “Trần Hệ, ba đang nghiêm túc chuyện với con đấy, con đừng tưởng con là thể lời ba.”
Hệ thống thầm nghĩ thì ích gì, nếu thể chạy thoát khỏi bên cạnh Trần Lập Quả thì nó thà tự nổ não còn hơn, còn thể tiện tay đục một cái lỗ trán Trần Lập Quả nữa.
Trần Hệ lời Trần Lập Quả xong, thế mà thực sự nữa, nó Trần Lập Quả với vẻ mặt đầy tủi , cái ánh mắt nhỏ bé đó đến mức tim Trần Lập Quả tan nát.
Trần Lập Quả: “Con đừng ba như thế, con tưởng con ba như thế là ba sẽ mủi lòng ?”
Trần Hệ sụt sịt một tiếng, gọi một tiếng ba ba.
Trần Lập Quả: “...” Cậu lập tức cảm thấy những rào cản tâm lý xây dựng đó đều là rác rưởi, vội vàng cầu cứu Hệ thống, “Thống nhi, con trai chúng đáng yêu quá sắp cầm lòng .”
Hệ thống vô cùng phẫn nộ : “Nó vẫn còn là một đứa trẻ, thể tay chứ?!”
Trần Lập Quả: “... Anh dường như nhắc nhở điều gì đó.”
Hệ thống: “...” Mẹ nó, Trần Lập Quả dắt mũi , nó vội vàng chuyển chủ đề, “Cậu cho nó uống chút nước suối , lấy loại ở gần mắt suối .”
Trần Lập Quả thầm nghĩ yêu cầu đúng là cao, nhưng vẫn ngoan ngoãn cầm một bình sữa gian, cởi sạch quần áo lặn xuống nước suối, hứng một bình nước ở gần mắt suối.
Sau khi ngoài Trần Lập Quả cũng chẳng kịp mặc quần áo, vội vàng đưa nước cho Trần Hệ uống.
Không ngờ Trần Hệ uống nước ở gần mắt suối xong, thế mà thực sự quấy nữa.
Trần Lập Quả Trần Hệ thỏa mãn chép chép miệng, trong lòng thế mà nảy sinh một chút hụt hẫng, nghĩ, con trai , m.á.u của ba chẳng lẽ còn ngon bằng thứ nước qua khử trùng đó ?
Trần Hệ uống xong liền ngáy khò khò, trông vẻ ngủ ngon lành.
Trần Lập Quả nghẹn ngào một tiếng, lau một giọt lệ thất vọng nơi khóe mắt.
Lời của Hệ thống phá vỡ bầu khí bi lương , nó : “Cậu thể mặc quần áo ?”
Trần Lập Quả: “Đồ quỷ sứ, chỗ nào của mà thấy chứ.”
Hệ thống: “...” là đau mắt.
Trần Lập Quả mặc đồ ngủ , trong lòng cảm thán hôm nay đúng là một ngày thật sung túc và thú vị. Sau đó chiếc giường bên cạnh Trần Hệ, tâm trạng vui vẻ chìm giấc ngủ.
Ngày hôm , thời tiết trong xanh, tang thi bên ngoài vẫn tràn đầy sức sống.
Trần Lập Quả đ.á.n.h răng rửa mặt trong gian, vệ sinh, thong thả lắc lư ngoài thì Trần Hệ mới tỉnh dậy.
Trần Lập Quả trong bếp, : “Bảo bối, buổi sáng ăn thịt là cho sức khỏe , hôm nay ăn thịt nữa nhé.”
Trần Hệ kêu "y y" phản đối, cứ nhất quyết đòi ăn thịt.
Trần Lập Quả : “Không , ăn quá nhiều thịt sẽ mất cân bằng dinh dưỡng đấy.”
Cậu bếp.
Ai ngờ mới bước chân bao lâu, liền cảm thấy một thứ mềm mại dán bắp chân , Trần Lập Quả giật , đầu phát hiện Trần Hệ vốn dĩ nên giường thế mà tự đây.
Trần Lập Quả bế thốc nó lên, kinh hãi : “Con trai, con lớn nhanh thế?!”
Mắt Trần Hệ cứ dán chặt cái nồi, nó những thứ ngon lành đều từ đó mà , nó hôn Trần Lập Quả một cái, nịnh nọt: “Thịt thịt, thịt thịt.”
Trần Lập Quả: “Con hôn ba một cái là ba sẽ thỏa hiệp ?”
Trần Hệ chằm chằm Trần Lập Quả một lát, đó nó hôn Trần Lập Quả hai cái.
Thế là bữa sáng rau củ dinh dưỡng của Trần Hệ biến thành một miếng sườn hầm mềm nhũn.
Giữa Trần Lập Quả và Trần Hệ gì là một cái hôn giải quyết , nếu một cái thì hai cái.
Được ăn thịt nên Trần Hệ thực sự vui vẻ, kéo Trần Lập Quả đòi kể truyện cổ tích cho .
Trần Lập Quả nghiêm túc : “Con truyện cổ tích nữa.”
Trần Hệ trông vẻ hoang mang, dường như hiểu tại Trần Lập Quả từ chối nó.
Trần Lập Quả thâm trầm : “Đã đến lúc con nên học chút thứ gì đó ích .”
Sau đó Trần Lập Quả bắt đầu dạy Trần Hệ ngữ văn tiểu học, toán học tiểu học, tiếng Anh tiểu học.
Trần Hệ lúc đầu còn chút mờ mịt, nhưng nhanh bắt nhịp , khả năng học tập của nó đạt đến một mức độ vô cùng khủng khiếp, Trần Lập Quả qua một là nó thể nhớ rõ mồn một, suy một ba, nếu lúc cơ thể vẫn là một đứa trẻ sơ sinh, phát âm còn linh hoạt, thì trong mắt Hệ thống, chỉ thông minh của nó sẽ sớm vượt qua Trần Lập Quả.
Đối mặt với một Trần Hệ như , Trần Lập Quả cảm thấy chút sợ hãi, gọi: “Hệ thống.”
Hệ thống sự hoảng hốt trong giọng điệu của , thầm nghĩ cũng ngày hôm nay, nó hỏi: “Sao thế?”
Trần Lập Quả : “Tôi hoảng.”
Hệ thống hỏi: “Cậu hoảng cái gì.”
Trần Lập Quả : “Nó học nhanh quá.”
Hệ thống lạnh một tiếng, đang định giải đáp thắc mắc cho Trần Lập Quả, thì thấy câu tiếp theo của , Trần Lập Quả : “Tôi mua sách giáo khoa cấp ba cho nó, sợ quá, lỡ làm lỡ dở việc học của nó thì .”
Hệ thống: “...” Đồ tâm thần.
Trần Lập Quả tiếp tục : “Với những nghèo như chúng , học tập là con đường duy nhất.” Tiền tiết kiệm của đều dùng để tích trữ vật tư mạt thế , đúng là một nghèo chính hiệu.
Trần Lập Quả cảm thán: “Học tập khiến vui vẻ, yêu học tập.”
Hệ thống: “...” Kiếp thấy cái giác ngộ ??
Thời gian trôi qua từng ngày trong sự dạy dỗ nỗ lực của Trần Lập Quả.
Trong thời gian đó mối quan hệ giữa Trần Lập Quả và hàng xóm Trương Minh Phàn ngày càng hơn, Trương Minh Phàn thấy cơ thể Trần Lập Quả gầy yếu, mỗi ngoài thu hoạch đều sẽ mang chút đồ cho Trần Lập Quả.
Để trao đổi, Trần Lập Quả tặng cho nhà Trương Minh Phàn một ít khoai lang do chính dùng nước linh tuyền trồng, những củ khoai lang trồng ở ban công, còn cho Trương Minh Phàn xem thử.
Trương Minh Phàn thấy đây đúng là một cách , về nhà cũng đào chút đất, trồng lên ban công nhà .
Khoai lang dễ sống, khoai lang tưới nước linh tuyền càng sản lượng cao, diện tích ban công lớn, sợ chịu nổi sức nặng nên cũng dám trồng quá nhiều, nhưng đủ để bổ sung lương thực cho gia đình ba .
Nhất thời hai hộ gia đình duy nhất còn sót lầu, ngày tháng cũng trở nên sung túc hơn.
Trần Hệ vẫn tiếp tục tốc độ sinh trưởng thần tốc của .
Trong vòng nửa năm, nó trông giống như một đứa trẻ ba bốn tuổi, Trần Lập Quả lúc đầu chút kinh ngạc, đó thì quen dần, còn trách Hệ thống cho linh tuyền chức năng thúc chín.
Hệ thống Trần Lập Quả bậy bạ, linh tuyền thể chức năng thúc chín , chắc chắn là bản đứa trẻ vấn đề.
Trần Lập Quả vì câu mà suốt một đêm, : “Tôi m.a.n.g t.h.a.i đứa trẻ dễ dàng lắm ? Chưa đủ tháng sinh khó , nó như thế, rốt cuộc coi nó là con ruột của hả.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/xuyen-nhanh-chi-van-menh-hoan-my/chuong-53-so-tay-nuoi-con-thoi-mat-the-2.html.]
Hệ thống: “...” Với những diễn quá sâu thì thực sự thể chuyện .
Sau Trần Lập Quả cũng nghĩ thông suốt , lớn nhanh thì lớn nhanh thôi, chẳng lẽ lớn nhanh thì nuôi nữa? Cậu nỡ .
Thực Trần Lập Quả cũng chắc chắn vấn đề của linh tuyền, vì bản cũng đang uống nước linh tuyền, nếu chức năng thúc chín thì theo tốc độ sớm bảy tám mươi tuổi .
mà trêu chọc Hệ thống thì tìm một cái lý do chứ.
Trần Hệ lớn nhanh như , chắc chắn liên quan đến cha hoặc của nó, Trần Lập Quả hồi tưởng dáng vẻ lúc Mệnh Vận Chi Nữ hủy diệt thế giới, cảm thấy đại khái là di truyền từ phần của nhiều hơn.
Vì ở cùng Trần Lập Quả trong thời gian dài, Trần Hệ đặc biệt thiết với Trần Lập Quả, buổi tối ngủ cứ nhất quyết đòi dính lấy Trần Lập Quả.
Cũng may thói quen ngủ của Trần Lập Quả khá , lăn lộn lung tung, nếu thực sự sợ sẽ đè trúng đứa trẻ .
Lớn nhanh thì Trần Lập Quả thể tự an ủi là chuyện , nhưng một đặc điểm Trần Hệ khiến Trần Lập Quả thể tự lừa dối .
Trần Hệ thích máu.
Về phần thịt, loại tái là nhất, cá trong gian nó bắt là thể gặm một cách ngon lành.
Trần Lập Quả đối với hành vi bao giờ nuông chiều, nào cũng nghiêm túc giáo dục, ngay cả khi Trần Hệ giả vờ đáng thương cũng tác dụng.
Trần Lập Quả: “Ăn một thịt sống là ba ngày ăn thịt.”
Trần Hệ " ".
Trần Lập Quả : “Còn nữa là đ.á.n.h đòn đấy.”
Trần Hệ lập tức ngừng , Trần Lập Quả với vẻ mặt đáng thương, : “Ba ba yêu con nữa ?”
Trái tim Trần Lập Quả ánh mắt b.ắ.n trúng, : “Ba yêu con.”
Trần Hệ : “Muốn ăn thịt thịt...”
Trần Lập Quả kiên trì ranh giới cuối cùng: “Ăn một thịt sống là ba ngày ăn thịt.”
Cứ thế lặp lặp cho đến khi Trần Hệ cúi đầu bỏ cuộc kháng cự.
Bất kể thế nào, Trần Lập Quả vẫn cảm thấy tuyệt đối thể cho đứa trẻ ăn thịt sống, luôn cảm thấy ăn mãi sẽ xảy chuyện.
Lúc cách thời điểm mạt thế xảy bảy tám tháng. Chức năng của thành phố tê liệt, những con phố vốn dĩ phồn hoa mọc đầy cỏ dại rậm rạp, thậm chí bắt đầu động vật hoang dã xuất hiện.
Hôm đó Trương Minh Phàn thấy một con báo ở ven đường, mặc dù chỉ là một bóng dáng lướt qua nhanh chóng nhưng vẫn khiến cả nhóm đổ mồ hôi lạnh. Trương Minh Phàn suy đoán những con thú dữ chạy từ vườn bách thú, chỉ là làm thế nào mà thoát khỏi những chiếc lồng sắt đang khóa chặt.
Sau đó với Trần Lập Quả rằng nhóm của họ kiếm súng.
Trần Lập Quả hỏi họ kiếm ở , Trương Minh Phàn là ở đồn cảnh sát gần đó.
Trần Lập Quả từ trong túi lấy bao t.h.u.ố.c lá, đưa cho Trương Minh Phàn, hỏi : “Mọi dự định thế nào?”
Trương Minh Phàn ngờ chỗ Trần Lập Quả vẫn còn t.h.u.ố.c lá, mắt sáng lên nhận lấy rút một điếu châm lửa, rít một thật sâu đó mới : “Đi về phía nam thôi, bên đó khí hậu , bên mùa đông khó qua lắm.”
Trần Lập Quả gật đầu.
Trương Minh Phàn : “Trong quân đội hình như cũng nhiễm , những theo lúc đầu c.h.ế.t ít...”
Nơi đông chắc chắn sẽ nguy hiểm hơn, xác suất xảy chuyện đương nhiên lớn hơn.
Trần Lập Quả thở dài, : “Mọi định ngay bây giờ ?”
Trương Minh Phàn : “Đợi mùa xuân năm , nếu bây giờ, chừng sẽ c.h.ế.t cóng giữa đường mất.” Anh là một quân nhân giải ngũ, cho nên mới nhiều tin tức nội bộ như , cũng ở trong thời mạt thế hỗn loạn , tận dụng ưu thế nghề nghiệp của để tìm một chỗ .
Thực khá khâm phục Trần Lập Quả, một đàn ông trông vẻ gầy yếu vô cùng, còn đặc biệt bụng như , thế mà sống sót trong cái thời buổi .
Lúc Trương Minh Phàn vẫn Trần Lập Quả còn nuôi một đứa trẻ, vì tính đặc thù của Trần Hệ nên Trần Lập Quả luôn giấu nó kỹ, hễ cửa là ném Trần Hệ gian.
Trương Minh Phàn : “Cậu cân nhắc một chút , cùng chúng , ở đây cũng là cách, vật tư ở đây đều vét sạch gần hết , sống cũng chẳng còn mấy ai.”
Trần Lập Quả thực sự đang cân nhắc việc rời cùng Trương Minh Phàn, vốn định ở đây vài năm, đợi Trần Hệ lớn hơn một chút, cơ thể còn yếu như nữa mới . với tốc độ sinh trưởng hiện tại của Trần Hệ, Trần Lập Quả dường như cũng cần đợi lâu đến thế.
Trương Minh Phàn : “Nếu , sẽ bảo vệ .”
Trần Lập Quả : “Cảm ơn Trương.”
Trương Minh Phàn khổ, : “Khách sáo cái gì, lúc đầu nếu , Vân Vân vượt qua còn chừng.”
Vân Vân là con gái của Trương Minh Phàn, bảy tuổi , là một cô bé đáng yêu, Trương Minh Phàn bảo vệ . Trong thời mạt thế , thế mà vẫn giữ sự ngây thơ của trẻ thơ.
Trần Lập Quả : “Để suy nghĩ , đợi qua mùa đông tính tiếp.”
Trương Minh Phàn cũng .
Thời tiết cứ thế lạnh dần từng ngày, kết quả năm nay lạnh đặc biệt sớm, tháng Chín mà tuyết đầu mùa.
Trần Lập Quả là đứa trẻ lớn lên ở miền nam, quê hương cũ của tháng Chín vẫn còn đang mặc áo thun quần đùi, thấy những bông tuyết bay phấp phới thì giật một cái.
Trần Hệ từng thấy tuyết rơi, ngược tỏ vô cùng tò mò, mũi nó dán chặt cửa kính, trông như một chú heo con, Trần Lập Quả thấy liền , xoa xoa mái tóc mềm mại của Trần Hệ, : “Đi chơi một chút ?”
Trần Hệ phản xạ điều kiện hôn Trần Lập Quả một cái, giọng mềm mại bảo: “Cảm ơn ba ba.”
Trần Lập Quả mỉm nó.
Đứa nhỏ ban công hứng những bông tuyết, thời tiết đủ lạnh, tuyết rơi xuống tay tan mất, nó thấy liền bĩu môi, vẻ mặt vui chút nào.
Trần Lập Quả hỏi: “Con thích ?”
Trần Hệ : “Thích ạ.”
Trần Lập Quả vỗ vai nó: “Thích một thứ gì đó, nhất thiết sở hữu nó, đôi khi từ xa ngắm cũng là một loại hạnh phúc.” Giống như con , vì một tên cặn bã mà hủy diệt Trái Đất, càng đáng chút nào.
Trần Hệ ngẩng đầu lên, cho Trần Lập Quả nó hiểu .
Trần Lập Quả mãn nguyện gật đầu, cảm thấy thành mỹ vai trò của một cha — cho đến nhiều năm , mới phát hiện , thằng nhóc Trần Hệ sớm coi những lời dạy bảo ân cần của như gió thoảng mây bay.
Ngay lúc Trần Lập Quả và Trần Hệ đang ngắm tuyết, Trần Lập Quả thấy cửa nhà truyền đến tiếng gõ cửa dồn dập, cùng tiếng gọi lo lắng của một phụ nữ: “Quý Dương, Quý Dương ở đó ?” Ồ, quên , tên của Trần Lập Quả ở thế giới là Quý Dương, còn ruột của Trần Hệ thì họ Trần.
Trần Lập Quả mở cửa, thấy vợ của Trương Minh Phàn là Đỗ Manh mặt đầy mồ hôi lạnh, thần sắc kinh hãi, cô : “Quý Dương, Minh Phàn đột nhiên bệnh , thể qua xem giúp một chút ?”
Trần Lập Quả thôi.
Đỗ Manh : “Vậy thì cảm ơn quá.”
Hai cùng lên tầng, phòng khách Trần Lập Quả thấy Trương Minh Phàn đang sofa bất tỉnh nhân sự.
Trần Lập Quả tới kiểm tra một chút, phát hiện Trương Minh Phàn đang phát sốt, sốt đến mức cả khuôn mặt đỏ bừng, tay Trần Lập Quả áp lên thế mà cảm thấy nóng bỏng tay.
Trần Lập Quả hỏi chuyện gì xảy .
Đỗ Manh : “Hôm qua lúc đưa về như thế .” Cô đến đây, nước mắt vẫn kìm , nghẹn ngào nhỏ giọng : “Tôi kiểm tra một chút, phát hiện... vai một vết thương, trông giống như một vết răng cắn.”
Trần Lập Quả lòng trĩu nặng, hỏi: “Sốt một ngày ?”
Đỗ Manh gật đầu.
Trần Lập Quả suy nghĩ một chút, : “Chuyển sang nhà , hai con chị sức khỏe , vạn nhất lây...”
Đỗ Manh nuốt nước miếng, cô : “ mà, vạn nhất...”
Trần Lập Quả : “Tôi sẽ nhốt trong phòng ngủ... sẽ chuyện gì .”
Đỗ Manh nức nở thành tiếng, nhưng lâu gượng dậy tinh thần. Cho dù Trương Minh Phàn xảy chuyện gì, cô vẫn nuôi con gái, vẫn gian nan vùng vẫy để sống tiếp.
Trần Lập Quả cũng chẳng lời an ủi nào, cùng Đỗ Manh chuyển Trương Minh Phàn xuống lầu.
Trần Lập Quả đặt lên chiếc giường trong phòng khách ít dùng đến, bảo Đỗ Manh về .
Đỗ Manh gượng : “Tôi .”
Trần Lập Quả : “Chị về , để cho uống chút thuốc, động tĩnh gì sẽ gọi chị.”
Đỗ Manh c.ắ.n răng, đỏ hoe mắt lời cảm ơn, lảo đảo rời .
Trần Lập Quả bộ dạng của Trương Minh Phàn, chỉ thể coi như còn nước còn tát, gian lấy nước linh tuyền đổ cho uống, cho uống thêm một ít t.h.u.ố.c hạ sốt.
Nước linh tuyền thể chữa khỏi virus tang thi là một ẩn , Trần Lập Quả : “Trương Minh Phàn, tự cố gắng lên nhé, mà c.h.ế.t thì vợ con làm .”
Trương Minh Phàn thế mà phản ứng với lời của Trần Lập Quả, lông mày nhíu chặt một cái.
Trần Lập Quả thêm vài câu, thấy Trương Minh Phàn ngày càng đỏ, trong lòng thở dài một tiếng, liền xoay ngoài đóng cửa phòng ngủ .
Lần đóng cửa đóng suốt hai ngày.
Trong thời gian đó Trần Hệ luôn ở trong gian, Trần Lập Quả thỉnh thoảng bầu bạn với nó, dù trong nhà cũng một con tang thi, Trần Lập Quả làm nỡ để bảo bối của rơi tình cảnh nguy hiểm.
Hai ngày Đỗ Manh căn bản ngủ , cả ngày canh giữ ngoài cửa, con gái cô cũng nhận điều bất thường, tỏ vô cùng ngoan ngoãn.
Cũng lời cầu nguyện của ba họ ông trời thấu hiểu , chiều tối hai ngày , bên trong cánh cửa phòng ngủ đang đóng chặt truyền đến một tiếng gào thét, tiếng gào thét đó đang gọi tên của Đỗ Manh và con gái Trương Minh Phàn, đó là điều mà tang thi tuyệt đối thể .
Đỗ Manh mặt mày rạng rỡ, đang định mở cửa thì Trần Lập Quả ngăn , : “Tình hình chút đúng, đợi một lát nữa hãy mở cửa.”
Đỗ Manh vẻ mặt chút nghi hoặc, nhưng rốt cuộc vẫn theo lời Trần Lập Quả.
Quả nhiên, bên trong cửa bắt đầu truyền đến tiếng vật nặng rơi xuống đất, cùng tiếng gầm gừ của Trương Minh Phàn.
Đỗ Manh run giọng hỏi: “Đây là làm ?”
Trần Lập Quả suy nghĩ một chút, : “Có lẽ là di chứng, chúng đợi ở bên ngoài.”
Lần đợi đợi suốt nửa ngày, cánh cửa phòng ngủ cũng may là gia cố, nếu sớm nát bấy . Trương Minh Phàn từ bên trong mở chốt cửa, lúc bước ngoài cả đầy máu, Đỗ Manh thấy bộ dạng của , "oa" một tiếng liền rống lên.
Trương Minh Phàn đưa tay ôm chặt lấy cô, : “Vợ ơi, vẫn còn sống.”
Đỗ Manh : “Anh em sợ hãi thế nào ... nếu Quý Dương, em... em...”
Sau đó Vân Vân đang sofa cũng chạy tới, cả gia đình lóc ôm chầm lấy .
Trần Lập Quả bầu khí làm cho cảm động, hận thể xông gian ôm lấy mặt Trần Hệ mà hôn cho thỏa thích.
Sau đó Đỗ Manh đón Trương Minh Phàn về nhà, nghỉ ngơi nửa tháng mới khôi phục nguyên khí.
Sau khi Trương Minh Phàn nghỉ ngơi khỏe liền đến tìm Trần Lập Quả, khi bày tỏ lòng cảm ơn với Trần Lập Quả, còn qua về tình trạng cơ thể của — đơn giản là cơ thể xảy biến dị, đạt dị năng, còn biểu diễn năng lực của cho Trần Lập Quả xem.
Dị năng của Trương Minh Phàn là hệ lôi, một loại dị năng khá hiếm, độ khó thăng cấp lớn, nhưng một khi lên đến cấp cao thì sẽ mạnh hơn các dị năng khác nhiều.
Team Bé Bi - chuyên dùng AI để lấp hố!
Có hố nào cần lấp hãy nhớ đến chúng mình nhé!!!
Trần Lập Quả : “Chúc mừng Trương, đúng là trong cái rủi cái may!”
Trương Minh Phàn : “Nếu giúp đỡ, còn vượt qua nữa.”
Trần Lập Quả mỉm , : “Mọi đều quen như , giúp đỡ lẫn vốn là chuyện nên làm.”
Trương Minh Phàn : “Tôi nợ một ân tình nữa .”
Trần Lập Quả : “Sau còn dựa Trương bảo vệ đấy, Trương đừng khách sáo với như .”
Trương Minh Phàn trò chuyện với Trần Lập Quả thêm một lát về nhà.
Sau khi Trần Lập Quả đóng cửa , bấy giờ mới thả Trần Hệ ở trong gian mấy ngày .
Trần Hệ bĩu môi, rõ ràng là nhốt nên vui chút nào.
Trần Lập Quả thấy vội vàng dỗ dành, khi hứa buổi tối sẽ làm cho Trần Hệ ba miếng sườn thịt, Trần Hệ mới lộ nụ , nó : “Ba ba, con thích chú đó.”
Trần Lập Quả hỏi: “Tại thích?”
Trần Hệ : “Những dựa quá gần ba ba con đều thích...”
Trần Lập Quả ngẩn , chợt nhớ điều gì đó, : “Chú? Con chẳng đang ở trong gian ? Sao chú tới?”
Trần Hệ vẻ mặt đầy nghi hoặc, nó : “ mà nếu con thấy thì thể thấy mà.”
Trần Lập Quả hỏi Trần Hệ thêm vài câu, nhưng đứa trẻ trả lời mơ hồ, khiến Trần Lập Quả cũng hiểu là chuyện gì, tóm ý của Trần Hệ là, cho dù nó ở trong gian thì cũng thể thấy những chuyện xảy bên ngoài gian.
Trần Lập Quả nghĩ đến tình trạng phát sốt của Trần Hệ đó, lờ mờ cảm thấy năng lực liên quan đến dị năng của Trần Hệ, mặc dù đó Trần Hệ luôn thể hiện , Trần Lập Quả suýt chút nữa tưởng trận phát sốt đó chỉ là một t.a.i n.ạ.n chứ thức tỉnh dị năng gì. Thế mà ngờ một thời gian dài như , Trần Hệ bộc lộ điểm khác thường của .
Nhìn khuôn mặt ngây thơ của Trần Hệ, Trần Lập Quả chút hụt hẫng, : “Thống nhi, con của chúng thế mà là một thiên tài diện.”
Hệ thống : “Là thiên tài ?”
Trần Lập Quả mặt mày u ám: “Cái chắc chắn di truyền từ gen của , , lăng nhăng làm lớn bụng ai, lúc đầu khi m.a.n.g t.h.a.i nghi ngờ , cái đồ Hệ thống giữ đạo làm vợ !”
Hệ thống: “...” Thật sự đá cho Trần Lập Quả mấy phát m.ô.n.g quá .
Trần Lập Quả : “Sao gì nữa? Anh chột ?”
Hệ thống gì, trong lòng nghiến răng nghiến lợi nghĩ, về tổng bộ nó nhất định nộp trường hợp của Trần Lập Quả lên, xin nghiên cứu phát triển chương trình bảo vệ Hệ thống.
Trần Lập Quả: “(⊙v⊙) Thống nhi, đang tính toán thế giới hành hạ thế nào đấy chứ, sai .”
Hệ thống: “...” Trần Lập Quả, cứ đợi đấy cho !!!!
Trần Lập Quả chột vô cùng, cảm thấy ở thế giới đủ t.h.ả.m , nhưng phản ứng của Hệ thống, cứ cảm giác thế giới sẽ còn t.h.ả.m hơn nhỉ. Đây chắc chắn là ảo giác thôi, và Hệ thống kết tinh tình yêu là Trần Hệ , Thống nhi nỡ tay chứ.
Hệ thống mà Trần Lập Quả đang nghĩ gì, ước chừng sẽ lạnh một tiếng, đó cho Trần Lập Quả , nó những nỡ tay, mà còn nỡ tay cực nặng nữa kìa!!